1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

[Xuyên Không] ĐỘC Y VƯƠNG PHI - Ngô Tiếu Tiếu (130) FULL

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. cuncon

      cuncon Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,786
      Được thích:
      2,153
      ĐỘC Y VƯƠNG PHI

      [​IMG]

      Tác giả: Ngô Tiếu Tiếu

      Thể loại: xuyên , cung đình

      Nhân vật chính: Phượng Lan Dạ, Nam Cung Diệp, Nam Cung Trác, Nam Cung Liệt, Tây Môn Vân, Bách Lí Hạo……

      Tình trạng sáng tác: hoàn ^_^

      Độ dài: 130 chương

      Dịch: QT và Google ca ca

      Editor : Tiểu Tuyền
      Nguồn : http://tamvunguyetlau.wordpress.com/2011/09/28/dộc-y-vương-phi-van-an/

      Bìa: @_NamY_

      VĂN ÁN
      Phượng Lan Dạ. Mười hai tuổi là Tiểu công chúa mất nước , bởi vì đựng được nổi nhục đâm đầu vào cột trụ hôn mê, lần nữa mở mắt, ngông nghênh lạnh lùng, lấp lánh tao nhã bức người. tứ hôn yến khúc 《 giang sơn như họa 》, tài năng kinh động bốn phương, trở thành nhân vật chính được nhiều người tranh đoạt nhất tại hôn yến ngày đó, các vị Vương gia hoàng tử rối rít cầu ban hôn, Hạo Vân đế ban thưởng cho thất hoàng tử Tề vương làm phi. Thất hoàng tử Tề vương, rất được thánh thượng thương, là người nghiêng nước nghiêng thành , tính tình lạnh lùng, số mạng cứng rắn, khắc mẫu khắc thê, liên tiếp cưới hai người vợ, đều bị mất mạng trong đêm động phòng, kinh đô người người nghe tiếng đều biến sắc. Ngày đại hôn, có tân lang, lại cùng con gà trống bái đường, tân vương phi giận dữ độc bất tỉnh tất cả khách mời ở sảnh đường, từ đó được gọi là “độc phi”.

      Tân hôn ngày đầu tiên: Tề vương phủ chính sảnh, nha đầu hoàng thượng ban thưởng, thái độ ngạo mạn chuyện cay nghiệt, tân vương phi thưởng cho nàng viên thuốc, từ đó về sau miệng thể , còn bị bán đến kỹ viện. Tân hôn ngày thứ hai: Quản gia đem gà trống nhốt vào lồng gà, lập tức bị phạt hai mươi đại bản, tân vương phi trước mặt của tất cả hạ nhân trong phủ lời nghiêm túc ràng: “Từ nay sau Gia (ý là Tề vương) chính là gà, gà chính là Gia.” Từ đó, Tề vương phủ rối loạn, Vương Phủ gia quy điều thứ nhất, ở nơi này, lời của Vương Phi chính là thánh chỉ, Vương gia ở phía sau. . . . . .

      Đoạn ngắn : Tấn vương phủ đại sảnh, có mấy mỹ nữ quỳ bên dưới, người nam nhân ngồi ở cao, cuồng phóng tà mị cười: “Phượng Lan Dạ, Tề vương là người khắc thê, chỉ cần ngươi nguyện ý, Bổn vương cho ngươi vị trí trắc phi.” Mấy kẻ mỹ nhân quỳ, ghen ghét cùng tức giận liếc nhìn, thân ảnh ngạo nghễ đứng thẳng như tùng, cao quý như Lan lạnh lùng như Mai, đôi mắt tà lãnh trầm nhìn thẳng vào nam tử trước mặt. “Bản thân ta muốn thử xem có thể khắc đến Bổn công chúa hay lời rơi ra, thanh như hút khí cả điện, còn có nam tử ngồi phía nhiều lần bị tức giận điên cuồng.

      Đoạn ngắn hai: ngày, tân khách tề tụ ở chính sãnh Tề vương phủ, tiếng châm biếm như nhau, ngữ điệu trào phúng thỉnh thoảng vang lên. “ đời có chuyện kỳ lạ gì mà xảy ra, lại có người cùng gà trống bái đường, ” tiếng vừa rơi xuống cả sảnh đường rộ lên cười. Bỗng nhiên từ trong sảnh đường ra nam tử tuấn mỹ tựa nghiệt, lạnh như hàn băng, ngao thấu xương ra lệnh: “Ai dám khi dễ nàng, nàng chỉ có Bổn vương mới có thể khi dể, tất cả đều bị đánh rồi ném ra ngoài.” Đáng tiếc những người châm biếm lúc trước giờ phút này toàn bộ đều bị trúng độc rồi, sắc mặt xanh lét đen thui nhúc nhích, mặc cho gia nô Vương Phủ đánh xoa, sưng mặt sưng mũi như cái mềm rách ném ở trước đại môn Vương Phủ.

      Tề vương Nam Cung Diệp: “Giang sơn đối với ta chỉ như tờ giấy, trước kia cần, tại chỉ có Phượng Lan Dạ, nếu có người nào dám can đảm đả thương nàng dù chỉ chút, cho dù hủy thiên diệt địa ta cũng bỏ qua.”

      Tấn vương Nam Cung Trác: “Nữ nhân này ban đầu là ta cần , Tề vương bất quá chỉ nhặt thứ ta muốn , huống chi nàng so với giang sơn, căn bản là đáng kể.”

      Sở Vương Nam Cung Liệt: “Ta cho rằng nàng chỉ là con cờ, tuy nhiên ở trong lúc lơ đảng lại rơi vào địa ngục vạn kiếp bất phục, nếu như có thể, ta tuyệt đối đem ngươi làm quân cờ.”

      Tướng quân Tây Môn Vân: “Ngươi là con cờ của bọn , ta dẫn ngươi , , , từ đây lưu lạc thiên nhai.”

      Thần y Bách Lí Hốc: “Ta nguyện vĩnh viễn chờ đợi ở bên cạnh ngươi, bất ly bất khí, cuộc đời này thấy đầy đủ.”

      Vị hôn phu Nạp Lan Cửu: “Tiểu Dạ, chúng ta từ chỉ phúc vi hôn, ta sinh là của ngươi người, chết là quỷ của ngươi.”

      Lâm Phong quốc thái tử: “. . . . . .”

      Mất nước hoàng tử: “. . . . . . . .”
      Last edited by a moderator: 28/5/15

    2. cuncon

      cuncon Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,786
      Được thích:
      2,153
      Quyển : TRĨ PHƯỢNG GiƯƠNG CÁNH

      Chương : Vong Quốc

      Diệt quốc.

      Đây là chuyện cở nào kinh tâm động phách, quê hương ngày xưa an nhàn mỹ lệ, bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.

      Khắp nơi là bầu khí khói lửa chiến hỏa, tường đổ vách xiêu, màu khói đen dầy đặc, ngọn lửa ngừng cháy cao lên, giống như Hỏa Long bay lượn.

      Tiếng la khóc, tiếng kêu thảm thiết ngừng truyền đến, còn kèm theo tiếng nữ nhân cầu khẩn.

      Nhưng là những điều này ngăn cản được vận mệnh của nô lệ vong quốc, trở thành dê bò mặc cho người chém giết.

      Quốc phá, người người trở thành tù nhân.

      “Dẫn tới.”

      đạo thanh lạnh lẽo như ma quỷ vang lên.

      Vân Phượng quốc Tiểu công chúa Phượng Lan Dạ bị kéo vào, nàng chỉ có mười hai tuổi, nhiều nhất cũng chỉ là đại hài tử buồn lo, trải qua lễ tẩy rửa của chiến hỏa, giờ phút này sắc mặt nàng tái nhợt, đầu tóc rối bời, trước kia đôi mắt to xinh đẹp, nay chỉ còn vẻ sợ hãi và đờ đẫn, sững sờ nhìn nam tử thủ lãnh ngồi cao.

      thân y phục cẩm bào đỏ thẳm, thắt lưng thêu hình con trăn, được làm bằng tơ lụa, Ngọc quan (cái tròn tròn bằng ngọc để cố định tóc)buộc tóc, ngũ quan tuyệt mỹ, ánh mắt lười biếng, mài kiếm gảy , đôi môi mỏng vẽ lên đường cong mềm mại đáng , nhưng lại nhẵn nhụi giống như độc xà, lạnh tàn ác từ trong xương.

      chính là kẻ thù của nàng, giết thân nhân nàng, cướp con dân của quốc gia nàng.

      Suy nghĩ của nàng từ từ tích tụ, lòng đầy tràn ngập hận ý, nhưng bây giờ cái gì đều làm được, chỉ có thể hung hăng cắn môi của mình, cắn đến ra máu, từng giọt ngừng rơi mặt đất, nhưng nàng chút cảm giác nào.

      Trong đại điện khí yên lặng chết chốc, mấy đạo ánh mắt rơi vào người của nàng, giống như nhìn món đồ chơi, hay pho tượng gỗ.

      Vận Mệnh công chúa của quốc gia thua trận, đơn giản chính là bị tưởng thưởng cho các thuộc hạ, hoặc trở thành quân kỹ.

      Tù binh tốt nhất trong mấy loại đó là làm chiến lợi phẩm, bị mang về.

      tại lưu hành, đại quốc vì muốn chứng tỏ mình nhân từ, giữ lại hoặc hai người của quốc gia mất nước, để cho người trong thiên hạ nhìn thấy, bọn họ là kẻ nhân từ .

      Bỗng nhiên ngoài điện vang lên tiếng kêu bén nhọn.

      “Công chúa, cứu ta, cứu ta.”

      Tiếp theo còn có tiếng ồ ồ của nam tử tức giận mắng, cùng thanh bạt tai: “Kêu la cái gì, gia gia nguyện ý để mắt đến ngươi, là phúc khí của ngươi, ngươi vẫn kêu gào, như thế này chắc chắn sung sướng hơn làm thần tiên.” (TT: tên khốn này [​IMG], súng đâu rồi…đâu rồi ta bắn chết [​IMG])

      Phượng Lan Dạ nghe cái biết tiếng kêu này là tỳ nữ Hoa Ngạc của nàng, nô lệ mất nước, nữ nhân chỉ cần hơi có vẻ thùy mị đều chạy khỏi kết quả bị giày xéo đùa bỡn.

      Mà nàng nếu phải còn quá , lại là công chúa nước, chỉ sợ sớm bi thảm sớm dưới độc thủ.

      Nhưng Hoa Ngạc, lại như hoa như ngọc như thế?

      Phượng Lan Dạ ánh mắt trợn to, ngửng đầu lên nhìn về phía nam tử , sắc bén kêu lên: “Các ngươi đều là những thứ súc sinh, thả nàng, thả nàng ra.”

      Nam tử nhíu mày, ánh mắt càng hàn lạnh lẽo, tiếng ra lệnh vang đến ngoài điện: “Nữ nhân mới vừa rồi, đem làm phần thưởng , để cho các huynh đệ nào nhìn trúng cũng có thể nếm thử.”

      nên a.”

      Ngàn người thưởng vạn người cưỡi, đây là chuyện bi thảm nhất đời.

      Hoa Ngạc, là ta hại ngươi.

      Nàng còn là công chúa của Vân Phượng quốc rồi, chỉ là tù nhân, nhưng dám tức giận mắng người cao cao tại thượng kia, đây chính là kết quả của trừng phạt, mà nàng tình nguyện trừng phạt này nên ở người của nàng, mà phải người Hoa Ngạc.

      “Van cầu ngươi, van cầu ngươi thả nàng ra.”

      kiêu ngạo còn nữa, tự ái còn nữa, quỳ gối khóc lóc đến bi ai, nước mắt từng giọt như những hạt trân châu.

      Giờ phút này nàng chính là kẻ cầu xin đáng thương.

      Nhìn bộ dạng nàng như vậy, trong đại điện cười ầm lên, tựa hồ như vừa chiếm được vui sướng rất lớn.

      “Công chúa, cũng bất quá chỉ là nữ nhân mà thôi.”

      “Quá , nếu cũng có thể nếm thử.”

      “Cũng phải là thể, đúng là còn có hưởng qua nữ nhân mười hai tuổi, nhất định vô cùng **.”

      Tiếng nghị luận ngừng vang lên, chẳng qua là ai ngăn cản bi kịch bên ngoài, tiếng kêu của Hoa Ngạc thảm thiết vô cùng.

      Phượng Lan Dạ biết, là chuyện gì xảy ra, mà nàng ngăn cản được những điều này, sống còn có cái ý nghĩa gì, thân là nô lệ mất nước, có lẽ người kế tiếp là nàng, mặc dù nàng ngăn cản được những chuyện này, nhưng tuyệt đối thể để cho bọn họ ô nhục mình.

      Chủ ý quyết định, hề suy nghĩ nhiều nữa, thân thể nho như mũi tên rời cung xông ra ngoài, đánh thẳng vào cột đồng đại điện.

      Trong lúc nhất thời, cả điện yên tĩnh lại, biết là người nào mở miệng câu đầu tiên là:

      “Tính tình cũng rất cương trực.”

      Phượng Lan Dạ chỉ nhìn thấy trước mặt tràn đầy ánh sao bắn ra bốn phía, rồi từ từ rơi vào trong bóng tối. . . . . .
      Last edited: 11/8/14
      Hinata, InoSu si thích bài này.

    3. cuncon

      cuncon Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,786
      Được thích:
      2,153
      Chương hai: Thời Lão Nhân
      Thế kỷ hai mươi mốt.



      Thang máy ngừng lên cao, lầu , lầu hai, lầu ba. . . . . .



      Cho đến lầu hai mươi mốt dừng lại, cửa chậm rãi mở ra.



      Hai bên cửa có vài chục tên hộ vệ áo đen mặt chút thay đổi, đợi người bên trong thang máy vừa xuất , liền đưa tay ra ngăn cản đường , lạnh lùng hỏi: “Có hẹn trước hay .”



      Hạ Mạn vươn ra bàn tay nho nhàng hất tay người kia ra, khóe môi nhất câu, đôi mắt sát khí thị huyết, khóe môi mĩm cười, cái gì cũng , giơ cước lên hướng về phía người vừa hỏi dùng hết sức đá qua.



      người nam nhân cao lớn lập tức bị đá bay ra ngoài, đụng vào bàn chiêu đãi cách đó xa, phát ra tiếng oanh vang dội.



      Những khác hộ vệ khác sửng sốt nhanh lao đến, bao vây xung quanh nàng.



      Lão Đại áo đen bị đánh bay ra ngoài bò dậy che ngực tức giận kêu to: “Đánh, đánh mạnh cho ta.”



      Mười mấy người vừa nhận được lệnh, xông lên, Hạ Mạn vốn vẫn đứng ở chính giữa động đậy, đột nhiên thân ảnh lóe lên đứng đỉnh đầu của gã áo đen trong nhóm, mà mười mấy quả đấm kia cũng cùng lúc đánh tới người đồng bọn, lập tức vang lên mấy đạo thanh đau đớn, oán trách tức giận mắng.



      Đứng ở đàng xa lão Đại nhìn trước mắt hết thảy, nén giận mắng lên: “Đúng là đám phế vật.”



      Hạ Mạn mới mặc kệ những tên lưu manh này, thân hình nhảy xuống, rơi vào chỗ cách nơi này hơn ba thước, giơ tay lên, túi vải trắng vai tung bay ra ngoài, rơi thẳng đến người mười mấy tên kia.



      Những người đó đầu tiên là khó hiểu, chờ đến khi thấy đồ vật bên trong, sắc mặt đại biến, bị làm cho hoảng sợ thụt lui về phía sau.



      Chỉ thấy trong đại sảnh bóng loáng, rắn độc, bò cạp, nhện độc, bò ra khắp nơi.



      Trong đại sảnh tiếng kêu la ngừng, chẳng những mười mấy hộ vệ áo đen kia chạy trốn tán loạn, mà ngay cả tiểu thư chiêu đãi trước đại sảnh cùng tất cả đều chạy vào bên trong, tiếng thét chói tai ngừng.



      Hạ Mạn con ngươi chợt lóe lên hàn quang, bọn họ cũng biết sợ, có biết nàng từ cùng những thứ động vật này làm bạn, mà hết thảy những đều này cũng do cái kẻ gọi là đại sư ở bên trong ban tặng, bởi vì nàng mạng khắc phụ khắc mẫu, cho nên làm hại nàng bị ném vào ngàn dặm rừng hoang, nếu phải sư phụ nhặt được nàng, chỉ sợ nàng sớm ở trong bụng của dã lang.



      Đáng tiếc sư phụ là hòa thượng, chỉ có thể nuôi lớn nàng, dạy nàng hết thảy những đều nên dạy đích, duy chỉ có tình thương là thể.



      Mà nàng kể từ khi trong lúc vô tình nghe lén được sư phụ cùng sư huynh chuyện, trong lòng liền chôn xuống mối thù, vốn là sư phụ từng điều tra hỏi thăm thân thế của nàng, muốn đem nàng đưa trở về, nghĩ tới cha mẹ nàng cự tuyệt.



      tại sư phụ chết, nàng cũng còn gì để vướn bận.



      Hạ Mạn thân hình rớt xuống, mặc kệ có tiếng kêu khủng hoảng phía sau.



      Xông thẳng vào tận cùng bên trong gian phòng hào nhoáng, cái kẻ hại cả nhà của người khác vẫn cơm no mặc ấm sống vui vẻ, ở phòng tốt nhất, còn nhiều hộ vệ đánh thuê như vậy, mạng của là mạng, mạng người khác phải là mạng sao?



      Trong căn phòng xa hoa.



      người nam nhân trung niên mập mạp, ngồi ghế lông cừu, nghe được thanh phía ngoài, kéo cái ghế ra nhanh chuẩn bị ra ngoài xem xét xảy ra chuyện gì.



      Cửa phòng binh tiếng bị cước đá văng ra.



      Hạ Mạn dường như là hung thần ác sát xông thẳng vào, nhanh như thiểm điện chiêu nắm lấy cằm của nam nhân trong phòng, ánh mắt trầm thị huyết, lạnh lùng mở miệng.



      “Hôm nay chính là ngày chết của ngươi.”



      “Ngươi là ai? Tại sao muốn giết ta.”



      “Hạ Mạn, người bị ngươi là khắc phụ khắc mẫu, khắc tỷ khắc đệ là được tốt lành, tại chúng ta thử nhìn xem, người nào chết trước.”



      Tiếng của nàng vừa rơi xuống, đợi nam nhân kia mở miệng, liền cước đá tới, đem nam nhân kia đá bay ra ngoài, chẳng qua là nam nhân này đúng vào khắc cuối cùng vươn tay gắt gao bắt được nàng, hai người thân thể đụng vào vách tường thủy tinh, từ lầu cao rơi xuống.



      Mà lúc này, phía dưới tòa nhà, tràn đầy là ký giả săn tin, còn có cảnh sát, người ta tấp nập chen chúc thành đoàn.



      Ba thước bên dưới lót niệm, triển khai hành động cứu người.



      Nhưng Hạ Mạ là hoàn toàn muốn sống nữa, nếu nàng vận lực để giảm tốc độ rớt xuống, mặc dù thể hoàn toàn có chuyện, nhưng ít ra có thể giữ được cái mạng.



      Chẳng qua là nàng muốn sống ở trong phòng giam vượt qua những ngày còn lại, bằng trở về, bằng trở về, trong lòng nàng chỉ có suy nghĩ như thế trong đầu.



      Binh, binh



      Thanh của hai vật nặng rơi xuống đất, Hạ Mạn ngửng đầu nhìn lên, chỉ thấy bầu trời xanh lam bao la, mây vẫn trắng như vậy, nhưng bản thân mình từ từ lâm vào trong bóng tối, bên tai vang lên rất nhiều tiếng thét kinh hoảng chói tai, nhưng những thứ này cùng nàng có quan hệ gì đâu?



      Trời đất mảnh trắng xoá, đục ngầu , như sương mù bao phủ, vắng vẻ lượn lờ tựa như nhìn thế giới.



      Hạ Mạn cúi đầu nhìn bản thân mình, chân đạp mây bay, toàn thân nhàng phiêu diêu lay động ở trong trời đất, theo mơ hồ có thể thấy được phía trước thăm thẳm.



      Trong đầu lên nghi hoặc, nàng chết rồi sao? Bây giờ là quỷ hồn sao? ra là nơi này chính là đường xuống hoàng tuyền, chẳng qua là, vì sao có quỷ sai vậy, con đường này ngay cả bóng dáng người cũng có, xem ra đường xuống hoàng tuyền cũng tịch mịch a.



      Sương mù nặng nề , Hạ Mạn đường về phía trước, con đường này tựa hồ vĩnh viễn có điểm cuối, nhưng lòng của nàng càng ngày càng ràng, chút sợ hãi, ngược lại hoàn toàn như được giải thoát, mặt của nàng, mang vẻ đạm mạc xa cách, ánh mắt là gợn sóng sợ hãi.



      Nàng bây giờ hoàn toàn buông xuống, sư phụ trước khi chết, tâm nguyện duy nhất chính là nàng còn suy nghĩ ma quỷ trong đầu, lần nữa vì mình mà sống tốt, nhưng tại cần, hết thảy cũng trôi qua, trong lòng của nàng, có cha mẹ, có huynh đệ tỷ muội, ngay cả người chiếu cố nàng cũng chết, nàng còn có cái gì tiếc nuối đây?



      hết đoạn đường, mơ hồ thấy được phía trước có cánh cửa thủy tinh lay động tựa như nước gợn, tạo ra từng con sóng nhợt nhạt, vòng rồi lại vòng lớn hơn, sau đó tĩnh lặng trở lại nhưng chỉ trong chốc lát, rồi lại kinh hoảng tạo ra đợt sóng nhộn nhạo tiếp.



      Hạ Mạn thẳng đến phía trước cửa thủy tinh, bốn phía bóng người, trừ cái cửa đung đưa kia, tựa hồ còn có vách tường nữa, vì nàng mới vừa đứng lại, liền thấy bên kia cửa dường như mơ hồ có bóng người đứng nhưng nhìn , so sánh với nàng thấp ít, gầy chút, người nọ cũng dùng sức nhìn nàng, còn đưa tay cố gắng đẩy ra cánh cửa này.



      Hai người nghi hoặc giải thích được, bỗng nhiên giữa trung vang lên đạo thanh cứng cáp có lực.



      “Hoan nghênh nhị vị tới Thời Chi Môn, trở thành người hữu duyên của ngàn năm qua.”



      Hạ Mạn sợ hết hồn, lùi ra phía sau hung hăng mở miệng: “Người nào?”



      Người đối diện cũng đồng thời hỏi như thế.



      Hai người ngửng đầu lên nhìn khắp nơi để đánh giá, lúc này dựa vào bên trong vách tường thủy tinh ra gương mặt mơ hồ, nhàng cười mở miệng.



      “Ta là thời lão nhân.
      Hinata, InoSu si thích bài này.

    4. cuncon

      cuncon Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,786
      Được thích:
      2,153

      Chương ba: Hoán Hồn
      Lời của vừa rơi xuống, cánh cửa thủy tinh vẫn đung đưa lại mở ra, chỉ thấy ở cửa bên này Hạ Mạn thân sát cơ (ý muốn giết người) nặng nề đứng, mà cửa bên kia lại đứng thân ảnh sát khí, Phượng Lan Dạ cực kỳ bi thương, đôi mắt nàng đen nhánh lấp lánh như ánh sao nửa đêm, nhưng vẫn khó lòng che dấu tuyệt vọng, giống như tràn ra từ cái giếng sâu khôn cùng.



      “Ngươi là ai?”



      Phượng Lan Dạ nhướng mài kỳ quái hỏi, Hạ Mạn nhướng mài, lạnh lùng mở miệng: “Hạ Mạn.”



      “Ta là Phượng Lan Dạ.”



      Phượng Lan Dạ đôi mắt đẹp nhìn Hạ Mạn từ xuống dưới, ăn mặc kỳ quái a, nhìn qua giống như nam nhân, nhưng vừa mở miệng, lại phát nữ tử.



      Hai người chuyện, thời lão nhân tựa hồ như chịu nổi tịch mịch mở miệng: “Có duyên quen biết, đúng là dễ a, nắm chặc tay nào.”



      Lời của vừa xong, Hạ Mạn cùng Phượng Lan Dạ ai cũng muốn cử động, nhưng tựa hồ có cổ lực đẩy rất mạnh dẫn dắt các nàng, đưa tay ra nắm lẫn nhau.



      “Ngươi mạnh ” Phượng Lan Dạ thanh khàn khàn mở miệng trước.



      Hạ Mạn gật đầu, rút tay cầm tay Phượng Lan Dạ trở về, chân chính đánh giá nữ hài tử này, mặc dù lớn, tuy nhiên bộ dáng rất đẹp, lớn lên hẳn là mỹ nhân, còn có y phục nàng mặc giống như đồ hóa trang, giờ phút này vẻ mặt nhìn qua dường như rất đau đớn trong lòng, hơn nữa còn tuyệt vọng.



      Hạ Mạn suy nghĩ, bỗng nhiên tay dâng lên dòng điện rất mạnh, chấn động làm toàn thân tê rần, lúc này hàng loạt hình ảnh như thủy triều tỏa ra, giống như xem phim điện ảnh, trí nhớ của hai người chuyển đổi qua đầu óc lẫn nhau.



      Hạ Mạn cùng Phượng Lan Dạ sợ hết hồn, đồng thời vung tay, ngửng đầu lên nhìn cái bóng mơ hồ vách tường thủy tinh, trăm miệng lời .



      “Chúng ta chết rồi sao? Tại sao lại xuất ở nơi này.”



      Thời lão nhân cười mở miệng: “Hài tử, các ngươi có chết, chẳng qua là lúc này có duyên với từ trường của Thời Chi Môn, cho nên mới phải tới đây lần, tại cũng nên trở về thôi, trở về thôi.”



      Phượng Lan Dạ cùng hạ Mạn nghe xong ngây ngẩn cả người, nghĩ tới các nàng còn có chết, còn sống, nghĩ đến tình cảnh ở nơi của mình, khỏi hoảng hốt tinh thần, hai người đồng thời lắc đầu: “Ta muốn trở về.”



      Nhưng là tất cả tựa hồ cũng phải do các nàng quyết định, có sức mạnh lớn nhấc chân các nàng lôi kéo hai người vượt qua qua, lúc thân hình của cả hai sượt qua nhau, cửa thủy tinh trong suốt kia từ từ đóng lại, dung hợp thành trạng thái vốn có, phía chứa gợn sóng thành từng vòng tròn khuếch tán ra.



      Lúc này, Hạ Mạn cùng Phượng Lan Dạ đồng thời phát .



      Các nàng nhầm đường, vội vàng xoay người lại: “Chúng ta lầm hướng rồi.”



      Gương mặt trong suốt vách tường biến mất, tiếng cười sảng lãng của thời lão nhân tràn ngập ở giữa trung, ống tay áo trường bào, vung lên kình phong thổi qua, hai người theo u đạo về phía trước.



      “Thời Chi Môn đóng, cùng trở về thôi, trở về thôi, trở lại đúng quỹ đạo của mình .”



      Hạ Mạn cùng Phượng Lan Dạ giải thích được lời thế là ý gì, nhưng thân thể bị khống chế về phía trước rồi, Hạ Mạn sao cả , nhưng Phượng Lan Dạ mặc dù sợ, vẫn nhớ thương tộc nhân của mình, nhịn được kêu to lên.



      “Tỷ tỷ, ta là Tiểu công chúa Vân Phượng quốc, ngươi nhất định phải bảo vệ tộc nhân của ta.”



      Thanh xa xa gần gần truyền đến, Hạ Mạn nhướng lông mày, trong mắt chợt lóe lên lạnh lẻo.



      Tiểu công chúa phải ? Nghĩ như thế, trong đầu của nàng liền tự nhiên chiếu ra hình ảnh trong trí nhớ của Phượng Lan Dạ, những thứ hình ảnh thê thảm nỡ nhìn, còn có hình ảnh Phượng Lan Dạ đụng cột hôn mê.



      Nguyên lai là công chúa mất nước, bản thân cũng khó bảo toàn, còn muốn bảo vệ những tộc nhân kia, là tội gì phải như thế.



      Hạ Mạn vẻ mặt nhợt nhạt, sắc mặt nhàn nhạt, tựa như có chút nào phản ứng nào, ngoại trừ ánh mắt lạnh ra nét mặt có biểu gì, từ từ qua lối dài, nhìn thấy bầu trời xanh thẳm yên bình và mặt biển như tấm gương, có sức mạnh dẫn dắt nàng về phía trước, cứ như thế, cho đến lúc mất ý thức. . . .



      Bầu trời bao la gió mây bay, cũng nhìn thấy bóng người nào, chỉ nghe đến đạo thanh trong trẻo mạnh mẽ.



      “Cuối cùng tất cả trở về đúng chỗ rồi, Phượng Lan Dạ, tự giải quyết cho tốt , sứ mạng cuối cùng mà ngươi cần hoàn thành, ” xong liền tiếng vang nào nữa, giống như chưa từng phát sinh bất cứ chuyện gì.



      Hạ Mạn chỉ cảm thấy thân thể có chút chìm, đầu óc có chút mơ hồ, từ từ băn khoăn khi nàng ngày càng ràng, mình trở thành Tiểu công chúa Phượng Lan Dạ của Vân Phượng quốc sao? Căn cứ trí nhớ lúc trước, như vậy nàng bây giờ đại điện nghị của Vân Phượng quốc? Nghĩ tới đây, đột nhiên mở mắt, còn chưa kịp nhìn thấy cảnh vật chung quanh, nghe đạo thanh lạnh lùng thị huyết vang lên.



      “Người đâu, kéo ra ngoài chém.”



      Hạ Mạn theo bản năng muốn cử động, nhưng thân thể quá mềm yếu chút khí lực cũng có, chỉ có thể trơ mắt nhìn hai binh tướng tới, chẳng lẽ mạng nàng nên mất ở lần này sao? Như thế nào mà còn làm khổ nàng phải đến đây lần, ông trời đúng là nhiều chuyện a, khóe môi lên nụ cười tự giễu.



      Vốn nàng cho là mình phải chết thể nghi ngờ, tuy nhiên lúc hai người này định đem nàng kéo ra ngoài, nghe được tiếng khác vang lên.



      “Chậm , nàng là tù binh.”



      Thanh này cuốn hút mang theo trầm ấm vui đùa, giống như cơn gió mát sau giờ ngọ ngày hè, rất thoải mái, nhưng cũng rất lạnh.



      Đây là ý thức cuối cùng của Hạ Mạn trước khi nàng ngất lần nữa, phải là sợ, mà do cái thân thể này quá yếu . . . . . .



      lần nữa tỉnh lại, là buổi trưa ngày thứ hai, nàng ngủ ở cái giường gỗ lê, kế đó có bình phong hoa hải đường, gió từ khung cửa sổ thổi vào, màn lụa màu trắng nhàng lay động tạo ra những gợn sóng tròn lan tỏa, phiêu dật giống như đặt mình ở trong đám mây mù.



      khí mát mẻ ở bên trong, chứa mùi vị nước biển, phía dưới giường lớn khẽ đung đưa, cho thấy nàng tại con thuyền.



      Hạ Mạn mở to đôi mắt xinh đẹp, lẳng lặng tiêu hóa toàn bộ thông tin ở trong đầu.



      Nàng thành Tiểu công chúa Phượng Lan Dạ của Vân Phượng quốc, vốn ở trong điện nghị Vân Phượng quốc đụng đầu vào cột trụ, sau đó hình như có kẻ muốn giết nàng, nhưng cuối cùng lại có người ngăn cản, người kia là ai, tại nàng ở nơi nào?
      Hinata, InoSu si thích bài này.

    5. cuncon

      cuncon Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,786
      Được thích:
      2,153
      Chương 04: Công Chúa U Mê
      Hạ Mạn, , bắt đầu từ bây giờ, nàng là Phượng Lan Dạ.

      Phượng Lan Dạ ngũ quan non nớt bao phủ vẻ đạm mạc, thờ ơ nhưng khi nhìn kỹ ánh mắt của nàng, có chứa sát khí.

      Nàng từ ở trong núi lớn lên, trừ sư phụ ra thứ nàng tiếp xúc nhiều nhất chính là rắn độc bò cạp và nhện độc, cho nên tâm tính so với chúng cũng khá hơn chút nào.

      Phượng Lan Dạ ngay ngắn lăn qua lăn lại suy nghĩ đến nhập thần, chợt nghe bên giường hẹp có thanh reo lên, tiếp theo là tiếng mừng rỡ.

      “Công chúa, người tỉnh?”

      Người chuyện chính là tỳ nữ Hoa Ngạc của Phượng Lan Dạ, đôi mắt tiều tụy sưng đỏ mở to, từ xuống dưới đánh giá công chúa, xác định công chúa tỉnh, khỏi vô cùng vui mừng mà rơi nước mắt, mặc dù nàng bị Tấn vương điện hạ kia hạ lệnh ban thưởng cho đám người, nhưng cuối cùng bởi vì chuyện của công chúa, nên nàng chỉ bị người làm nhục thôi, đây tựa hồ là kết cục tốt nhất cho nàng. (TT: hix hoàn cảnh của hai người thảm quá)

      Mỗi quốc gia bị diệt vong, cũng thành viên hoàng thất bị bắt làm tù binh mang về, mà mọi hoàng thất trong Vân Phượng quốc đều bị giết rồi, cho nên Tiểu công chúa mới may mắn tránh thoát kiếp, Hoa Ngạc vui mừng lau nước mắt.

      Phượng Lan Dạ lẳng lặng nhìn nàng, lại thấy thương tâm, cũng có thống khổ, vẻ mặt có chút lạnh vui mở miệng.

      “Khóc cái gì, phải chết sao?”

      Hoa Ngạc nghe công chúa , ngây ngẩn cả người, mắt của nàng còn có giọt lệ, miệng mở rộng nhúc nhích nhìn Phượng Lan Dạ.

      Công chúa hình như giống với lúc trước, ánh mắt của nàng lạnh lùng, u, tuy đơn nhưng cũng có thương tổn, hình dạng như vậy của nàng khiến cho Hoa Ngạc hoài nghi, nàng ta là công chúa của nàng sao? Nhưng tình nhìn kỹ, chính là công chúa mà, tại sao lại có bộ dạng như vậy?

      “Công chúa, người làm sao vậy?”

      Hoa Ngạc cẩn thận mở miệng, chẳng lẽ công chúa bị kích thích, cho nên đầu óc có vấn đề, công chúa đáng thương a, Hoa Ngạc nước mắt lần nữa lại chảy xuống.

      Nhưng mà Phượng Lan Dạ cũng nhìn lại nàng, chỉ từ từ ngồi dậy, chống tay nhìn ngoài cửa sổ, trời xanh mây trắng, khí trời rất trong.

      Trong khoang thuyền, lâu vẫn thanh vang lên, bầu khí lạnh lẽo khó thở, Hoa Ngạc trong mắt từ từ hiểu rồi biến thành sợ hãi, càng ngày càng mãnh liệt, ràng công chúa ở trước mắt, nhưng lại cảm thấy như ở cách mình rất xa, bộ dạng như vậy của công chúa, nàng chưa bao giờ nhìn thấy lần nào cả, nàng hầu hạ công chúa mười năm, nàng ta là người thế nào hình dáng tính tình ra sao, nàng làm sao mà biết.

      Trước kia hoạt bát ngang bướng, cả ngày giống như chim sơn ca vui vẻ, kể từ sau khi bị diệt quốc, nàng biến thành như thế này.

      Có điều ở người công chúa nàng nhìn thấy được bất kỳ bi thương thống khổ nào, công chúa ngoại trừ vẻ ngoài lạnh lùng ra, tựa hồ sớm quên mất mối thù diệt quốc.

      Hoa Ngạc vừa sợ vừa nghi ngờ, Phượng Lan Dạ cũng thu hồi ánh mắt nhìn phía trước, từ từ quay đầu lại.

      “Chúng ta bây giờ thuyền, là ai cứu ta vậy?”

      Thanh của nàng có chút lạnh, mặc dù rất , nhưng khiến người ta dám có tia nghi ngờ, Hoa Ngạc thu hồi tâm thần, cung kính mở miệng: “Công chúa, nghe là Tứ hoàng tử của Thiên Vận hoàng triều Sở Vương điện hạ cứu công chúa, tại chúng ta thuyền lớn của Sở Vương điện hạ.”

      “Ừ.”

      Phượng Lan Dạ đáp tiếng rồi gì nữa, khuôn mặt nhắn mỹ lệ còn xót lại mệt mỏi, dường như lâm vào trầm tư, lộ ra loài khí chất xinh đẹp làm cho người ta đắm chìm trong đó.

      Hoa Ngạc tuy ra lời nào, nhưng trực giác cho nàng biết người trước mắt cùng công chúa lúc trước cách xa nhau cả vạn dặm, chẳng lẽ bởi vì bị đụng vào cột nên ảnh hưởng đến đầu óc, nàng nhịn được liền hỏi thử.

      “Công chúa, người có nhức đầu hay , hoặc choáng váng?”

      Phượng Lan Dạ ngửng đầu lên nhìn Hoa Ngạc, lớn lên xinh đẹp bức người, tuổi khoản mười lăm mười sáu, mặc người bộ quần áo uốn lượn, đầu chải búi tóc đơn giản, lúc này gương mặt tràn đầy tiều tụy, ánh mắt sưng đỏ, đầu tóc cũng có chút rối, vừa nhìn thấy nàng, Phượng Lan Dạ tự động nhớ tới nữ nhân này lúc trước gặp phải chuyện gì, bị những người đánh thắng trận kia cường bạo, đối với nữ nhân mà , đây là chuyện rất may mắn, sắc mặt của nàng cuối cùng cũng hòa hoãn chút.

      “Ta sao.”

      Nàng có chuyện gì, có việc chính là cái Tiểu công chúa kia, tại nàng ta sống ở trong thân thể của Hạ Mạn, biết cuộc sống ở đại của nàng ta thế nào? Có thể bị đưa vào trong nhà giam rồi hay , Phượng Lan Dạ chỉ nghĩ chút, sau đó vì những thứ kia lẫn quẫn ở trong đầu nữa.

      Trong phòng bầu khí chìm xuống, thanh của Hoa Ngạc lần nữa lại vang lên: “Công chúa, Văn Hành bị bọn họ giết.”

      Phượng Lan Dạ nhăn lông mài chút, trong đầu ra người gọi là Văn Hành, trước kia là tên thị vệ theo nàng, nghĩ tới lại bị giết, đáy lòng có chút thương hại, người mất nước, khác gì dê đợi làm thịt, chết cũng là loại hạnh phúc.

      “Ừ, biết rồi.”

      Phượng Lan Dạ gật đầu, tỏ vẻ là mình biết rồi, nàng sợ hãi buồn, bi thương cũng bị đả kích, Hoa Ngạc lại lần nữa sợ ngây người, nàng hầu như khẳng định là công chúa chịu kích thích gì đó, cho nên đầu óc có vấn đề, trước kia nàng rất là thương những thị vệ tỳ nữ như bọn họ, bằng cũng vì nàng bị ban thưởng mà phản ứng dữ dội đập đầu vào cột, nhưng bây giờ nhìn ánh mắt của công chúa, lại thấy chút thương tâm, Hoa Ngạc kinh nghi vạn phần. cửa bị gõ hai cái, hai người đồng thời nhìn qua, chỉ thấy từ ngoài cửa tới nam tử tuấn lãng mặt chút thay đổi, mi tâm lạnh lùng quét nhìn hai người bên trong gian phòng cái, cuối cùng nhìn Phượng Lan Dạ ngồi ở giường.

      “Chủ tử chúng ta muốn gặp Cửu công chúa.”

      Phượng Lan Dạ cùng Hoa Ngạc biết chủ tử trong lời là người nào, Sở Vương Nam Cung Liệt.

      “Được.”

      Phượng Lan Dạ giọng trả lời, liền nhìn nam tử trước cửa nữa, làm như thấy đưa tay lấy y phục động thủ mặc quần áo, nàng có chút bất đắc dĩ vì lần đầu tiên mặc y phục cổ đại, tay chân lại có chút luống cuống, nhưng vì bộ dạng bình tĩnh thong dong của nàng, còn có phong phạm và khí độ nhàng ở nơi như thế này, khiến cho nam tử trước cửa kinh ngạc dứt, nam tử này là Kê Kiện thủ hạ đắc lực của Sở Vương Nam Cung Liệt, vốn cho là thấy công chúa thương tâm thống khổ cùng phẫn hận, nhưng giờ phút này chứng kiến hoàn toàn ngoài dự đoán của , Cửu công chúa này tuổi còn , thế nhưng có thể giữ được vẻ bình thản như vậy, tựa hồ từ trong nổi đau to lớn kia mà trưởng thành, quả nhiên là dễ.

      Kê Kiện ra ngoài, ném lại câu: “Nhanh lên chút, đừng làm cho chủ tử của chúng ta sốt ruột chờ.”

      giường, Phượng Lan Dạ còn phấn đấu cùng y phục cổ đại, Hoa Ngạc trong cơn kích thích phục hồi tinh thần lại, vội vàng qua hầu hạ công chúa, bất kể công chúa như thế nào, nàng ta vẫn là công chúa của nàng a.

      “Công chúa, nô tỳ hầu hạ người.”

      Phượng Lan Dạ vốn là muốn cự tuyệt, bất quá nhìn chút y phục mình tự mặc, lộn xộn bất nhã, đành đứng lên, mặc cho Hoa Ngạc định đoạt, đợi đến khi nàng hầu hạ tốt hết thảy, hai người cùng nhau ra ngoài.

      Ngoài cửa, hai thị vệ đứng gác, thấy Phượng Lan Dạ cùng Hoa Ngạc ra, trong mắt chợt lóe lên kinh hoảng, bất quá trước mắt các nàng là người của Sở Vương, cho nên bọn họ cũng dám có chút nào khinh thường, hai người cẩn thận mở miệng: “Mời theo chúng ta.”
      Hinata, InoSu si thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :