1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Xuyên Không] Dưỡng Nữ Thành Phi (PN) HOÀN

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Quyển 3: Đấu gian thương - Chương 1.1
      Edit: Khánh Linh

      Suốt đêm, thái giám cung nữ tập trung cọ rửa sạch sân của Hành cung, riêng rửa sạch sàn phải dùng hơn phân nửa đêm. Tịch Khánh Lân cùng Lý công công cả đêm nghỉ, vành mắt thâm quầng ánh mắt tối sầm, mỏi mệt triệu tập các vị đại thần lên xe ngựa, chuẩn bị hồi Hoàng Đô.

      Các đại thần còn chưa hết kinh hoàng nên tối qua trằn trọc khó ngủ, hầu như tất cả mọi người đều mang đôi mắt thâm quầng. Chắc chỉ có mỗi hai cha con Tịch Mân Sầm là ngủ ngon nhất, mặt mũi đầy thần thanh khí sảng xuất trước mặt mọi người, làm cho người ta cảm thấy như trước mắt sáng ngời lên.

      Trải qua biến cố như vậy, các đại thần càng đánh giá rất cao Cửu Vương gia, ánh mắt nhìn càng thêm nóng rực.

      Tịch Mân Sầm thèm quan tâm ánh mắt của mọi người, dắt Mạn Duẫn tiến vào xe ngựa của bọn họ. Mạn Duẫn ngồi cạnh Tịch Mân Sầm, duỗi thắt lưng mỏi nhừ, kéo ống tay áo ngửi ngửi. Lúc còn trong phòng ở Hành cung biết, nhưng vừa ra tới ngoài là có thể ngửi được mùi máu tươi áo.

      Nghiêng sang Tịch Mân Sầm bên cạnh ngửi ngửi, Mạn Duẫn nghi hoặc ngẩng đầu. người Phụ Vương vẫn mùi nhàng như trước, dính chút mùi máu tươi nào. áo choàng cũng có vết máu, vẫn sạch như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

      “Mèo con.” Tịch Mân Sầm cầm mớ tóc Mạn Duẫn lên, đặt trong tay thưởng thức.

      Mặt Mạn Duẫn xụ xuống. y phục nàng đông vết máu, tây vết máu, bẩn thể chịu được. Nàng nhớ Phụ Vương là người thích sạch , vì sao có thể nhẫn nại khi để nàng bẩn đến thê thảm ngồi cạnh thế này?

      Dịch dịch sang bên cạnh, Mạn Duẫn cố gắng tách ra khoảng cách với Tịch Mân Sầm, tránh cho cọ bẩn áo choàng của Phụ Vương.

      Dường như Tịch Mân Sầm nhìn ra tâm tư của nàng, bàn tay to túm lấy thắt lưng nàng kéo về cạnh mình, “Duẫn nhi thấy Phụ Vương chú ý đến mấy thứ này sao?”

      So với việc phải ngồi xa cách với Mạn Duẫn việc nhẫn nại tính khiết phích của bản thân chỉ là vấn đề .

      Mạn Duẫn tựa vào lòng Phụ Vương, tâm trạng tốt tới cực điểm.

      Lý công công ở ngoài xe rống lên tiếng ‘Xuất phát’, tất cả các xe ngựa rùng rùng chuyển động, nối đuôi nhau tới. Bánh xe ma sát mặt đường sàn sạt, lách ca lách cách. Mạn Duẫn ngáp cái, nằm trong lòng Tịch Mân Sầm nhắm mắt lại.

      Lúc đến đều là lên dốc nên xe ngựa chạy có vẻ thong thả. Mà lúc quay về hầu như đều là đường xuống dốc, tốc độ nhanh hơn rất nhiều.

      Đại khái đến trưa đoàn xe đến cửa thành Hoàng Đô.

      Biết các vị đại thần đều rất mỏi mệt, Tịch Khánh Lân miễn cưỡng bọn họ đưa tiến cung, mà đẩy ra màn xe hô ra bên ngoài: “Các vị đại thần về nhà nghỉ ngơi cho tốt , hôm nay cần theo Trẫm tiến cung nữa. Nhưng ngày mai vào triều các ngươi phải xốc dậy tinh thần cho Trẫm, để Trẫm thấy được là các ngươi tràn đầy hăng hái đó nhé.”

      Các đại thần hoan hô phen nơi đáy lòng. Hoàng Thượng rất thể tuất (quan tâm) bọn họ, còn cho bọn họ nghỉ. minh quân như thế sao họ lại cúc cung tận tụy đây, chết cũng tiếc.

      “Cửu Hoàng đệ, ngày mai ngươi tiến cung giúp Trẫm xử lý vụ, đừng nghĩ thoát thân. Đừng quên, ngươi cũng là người trong Hoàng thất.” Lúc này mà thế nghĩa là Tịch Khánh Lân cố ý.

      Hoàng đệ tuy rằng kiệt ngạo bất tuân, nhưng trước mặt người khác luôn cực lực giữ thể diện cho huynh trưởng. Cho nên nếu có gì bất ngờ xảy ra, đều đáp ứng.

      Quả nhiên, Tịch Mân Sầm chỉ hơi hơi nhíu mày: “Bổn Vương tuân mệnh, nhưng Hoàng huynh cần gì dùng đến hai chữ ‘Hoàng thất’ để ép bổn Vương.”

      Mạn Duẫn lãnh đạm hừ tiếng. Mấy ngày nay Phụ Vương cũng mệt chết , còn chưa được nghỉ ngơi lại bị kéo làm cu li.

      Vờ như thấy hai người bất mãn, Tịch Khánh Lân xấu hổ cười: “Cứ định vậy , Cửu Hoàng đệ cũng trở về .”

      Cùng lúc với xe ngựa của các đại thần tỏa mỗi người ngả, đội ngũ của Tịch Khánh Lân cũng chậm rãi chạy về hướng Hoàng cung.

      Chu Phi Chu Dương ở bên ngoài điều khiển xe ngựa, xuyên qua các đường phố đông đúc rồi dừng trước cửa Sầm Vương phủ.

      Chu Dương nhảy xuống xe ngựa, đá chân vài cái giãn gân giãn cốt, “Ai nha, rốt cục trở lại.” Con mẹ nó, giường vàng giường bạc cũng bằng ổ chó của mình. Tuy là hạ nhân trong Vương phủ, nhưng Chu Dương xem nơi này là nhà mình từ rất lâu rồi.

      “Chỉ mới ngày, mà cũng có phải xa nhà lắm đâu.” Chu Phi qua, hung hăng đạp cước, rồi nhàng vén màn xe cho Tịch Mân Sầm và Mạn Duẫn xuống xe ngựa.

      Chu Dương xoa mông, hung hãn trừng mắt nhìn lão ca vài lần.

      Trăm tên nô bộc của Sầm Vương phủ đều đứng cả trong sân, cung nghênh bọn họ hồi phủ, nhất tề đứng thành hai hàng thẳng tắp. Khi bọn họ vừa tiến đến, toàn bộ xoay người hành lễ.

      “Ta tiểu lâu thay y phục đây.” Vừa bước vào Vương phủ, Mạn Duẫn cuối cùng cũng chịu nổi mùi máu tươi toàn thân.

      Trước kia sau khi chấp hành nhiệm vụ, việc đầu tiên Mạn Duẫn muốn làm chính là tắm rửa, tẩy trừ sạch mùi máu cơ thể.

      Tịch Mân Sầm gật đầu, ý bảo Mạn Duẫn cứ thôi.

      Mạn Duẫn cất bước, biến mất trong tầm mắt mọi người. Chu Phi tiến lên hạ giọng bẩm báo: “Vương gia, Doãn tiểu thư trong tù thất nên làm gì bây giờ?”

      Tội mà Doãn Thái úy phạm phải đủ để tru di cửu tộc. Nhưng Tịch Khánh Lân là vị vua nhân từ, Doãn Thái úy trước đây cũng cống hiến ít cho Phong Yến, nên nếu tru di cửu tộc chắc chắn liên lụy ít người. Nhưng điều thể nghi ngờ là mấy chục nhân khẩu của Doãn phủ đều rơi đầu toàn bộ.

      Người duy nhất làm người ta khó xử là Doãn Linh Chỉ.

      Doãn Linh Chỉ gả vào Sầm Vương phủ, là người của Sầm Vương phủ. Nhưng nàng ta cũng đúng là thiên kim tiểu thư của Doãn phủ, phụ thân lại là Doãn Thái úy phạm tội ngập trời. Cứ theo lẽ thường mà , Doãn Linh Chỉ cũng nên bị đưa lên đoạn đầu đài.

      Nhưng mọi người cố kỵ nàng là người của Cửu Vương gia nên vẫn dám hỏi đến.

      Nhưng Tịch Mân Sầm bao che nữ nhân kia sao? số ít người đương nhiên biết: hề. Ở trong mắt Tịch Mân Sầm, nữ nhân kia đáng để nhắc tới.

      “Theo bổn Vương đến tù thất.” Tịch Mân Sầm ngồi còn chưa nóng ghế lại đứng lên.

      Khuôn mặt rét lạnh như băng nghiêm nghị dị thường.

      Chu Phi Chu Dương nhìn thấu suy nghĩ của Vương gia nên chỉ im lặng theo phía sau .

      Tù thất được xây ở vị trí hẻo lánh trong Sầm Vương phủ, nơi đó có thị vệ canh gác và phòng ngự rất chắc chắn. Năm đó Sử Minh Phi cũng bị giam giữ ở trong này, phải liều mạng hơn phân nửa nhân mã mới cứu ra được.

      Tù thất ẩm ướt bốc mùi mốc thối, mỗi gian tù thất ngoại trừ cửa sắt để ra vào còn có khung cửa sổ , toàn bộ các nơi còn lại đều kín mít kẽ hở, ngay cả con chuột cũng trốn thoát.

      Tù thất đối với loại người thích sạch như Tịch Mân Sầm thường rất khó chịu nên số lần bước vào tù thất có thể đếm được đầu ngón tay.

      Mạn Duẫn trở lại tiểu lâu, lấy bừa bộ y phục sạch thay vào rồi liền đến đại sảnh tìm Tịch Mân Sầm. Sau khi hỏi liên tiếp vài tỳ nữ, Mạn Duẫn mới biết được Tịch Mân Sầm tù thất.

      Kêu tỳ nữ dẫn đường, Mạn Duẫn chần chừ chút nào tiến về phía tù thất.

      Trước cửa tù thất có vài thủ vệ đứng, thấy tiểu Quận chúa giá lâm đều xoay người hành lễ.

      “Phụ Vương ở bên trong?” Mạn Duẫn hỏi.

      Thủ vệ quay sang nhìn nhau, “Bẩm Quận chúa, phải.”

      Mạn Duẫn cất bước, vào bên trong. Trong tù thất giam giữ Doãn Linh Chỉ, như vậy Phụ Vương chắc chắn gặp nàng ta. biết Phụ Vương xử trí Doãn Linh Chỉ như thế nào? Mạn Duẫn rất tò mò.

      Vài thủ vệ vươn giáo dài ngăn trước mặt Mạn Duẫn, vẻ mặt khó xử, “Tiểu Quận chúa, có mệnh lệnh của Cửu Vương gia, bất luận kẻ nào cũng thể bước vào tù thất bước. Xin đừng làm thuộc hạ khó xử.”

      Nhóm thủ vệ đều biết rằng tiểu Quận chúa rất được sủng ái nên chuyện cực kỳ khách khí. Nếu có mệnh lệnh của Cửu Vương gia, bọn họ cũng dám tự tiện ngăn lại Mạn Duẫn.

      Mạn Duẫn lơ đễnh, “Bản Quận chúa muốn vào, các ngươi dám cản bản Quận chúa?”

      “Đừng trách thuộc hạ động thủ.” Thị vệ chịu thoái nhượng (nhường bước, lui về sau).

      Mạn Duẫn hóa cười, ngón tay chuyển qua đụng vào mũi giáo, “Động thủ thế này phải ?” Chậm rãi đẩy mũi giáo lên chính cổ mình.

      hề lo lắng sợ sệt, mọi động tác của Mạn Duẫn đều chậm rãi thong thả, khiến các thủ vệ sợ tới mức mặt mũi tái nhợt, chỉ sợ nhỡ đâu tay cầm giáo run rẩy mà cắt vào cổ tiểu Quận chúa toi đời.

      Cảm thấy tác dụng của việc uy hiếp đủ rồi, Mạn Duẫn ngếch mặt, khuôn mặt nhắn có vài phần uy nghiêm, “Sao còn chưa tránh ra?”

      Thủ vệ hoảng sợ quá chừng.

      Mạn Duẫn nhân lúc bọn họ ngẩn ra nghênh ngang vào.

      Đường vào suốt lượt đầy hố to lỗ , bùn đất đen thùi đọng lại từng vũng, cực kỳ dơ bẩn. Ở lâu cùng Phụ Vương, Mạn Duẫn cũng khó tránh khỏi bị ảnh hưởng, càng ngày càng có thể chịu được dơ bẩn.

      Quả nhiên là “gần mực đen, gần đèn sáng”.

      Số người Sầm Vương phủ giam giữ cũng nhiều, suốt đường vào đều thấy phần lớn tù thất đều bỏ . Có rất nhiều thời điểm, Tịch Mân Sầm đều chỉ là hạ đao, trực tiếp lấy mạng. Người được đem vào giam giữ ngoại trừ hữu dụng chính là tạm thời thể động.

      Cuối cùng, Mạn Duẫn nghe được vài tiếng động tĩnh ở tận cùng bên trong.

      Khống chế bước chân, Mạn Duẫn cố gắng phát ra thanh nào mà chậm rãi tới gần gian tù thất kia, ghé vào cạnh cửa sắt, dán lỗ tai vào vách tường.
      Juunidungcubi thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Quyển 3: Đấu gian thương - Chương 1.2
      Edit: Khánh Linh

      “Cửu Vương gia... Ngươi cũng là kẻ đáng thương! chính con của mình. Ha ha ha... Loạn luân! Trước mặt người khác cao cao tại thượng, sau lưng lại ám muội vô cùng. Loại quan hệ thể ra ánh sáng này... Ha ha... Ngươi đáng thương hơn so với ta.” Thanh cao vút thực suy yếu của nữ tử truyền tiến lỗ tai Mạn Duẫn.

      Rắc tiếng, hẳn là tiếng xương cốt gãy vụn.

      Tay Mạn Duẫn run lên, tiếp theo nghe được thanh đầy tức giận của Chu Dương: “Đồ đàn bà biết sống chết.”

      Mạn Duẫn lén thò đầu ra, nhìn vào bên trong, thấy Chu Phi Chu Dương đè Doãn Linh Chỉ quỳ mặt đất, tay Chu Phi vẫn nắm lấy cổ tay nàng ta. Vừa rồi tiếng gẫy xương kia hẳn chính là tiếng vọng của nơi cổ tay này.

      Phụ Vương đưa lưng về phía Mạn Duẫn nên nàng chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng cao ngất của .

      “Ta chết đến nơi rồi có gì mà dám . Cửu Vương gia, ta mà chết, ngươi cũng sống yên lành được đâu. Cha ta mà biết được rồi vị trí của ngươi còn có thể ngồi vững sao? Đừng tưởng rằng mượn sức cha ta để giúp ngươi giành ngôi vị Hoàng Đế xong rồi ngươi có thể vô tư phủi sạch.” Thanh rất yếu, môi Doãn Linh Chỉ khô nứt tái nhợt, phỏng chừng hai ngày đêm chưa được uống nước.

      Tóc hỗn độn chải rối tung xung quanh, muốn bao nhiêu lôi thôi có bấy nhiêu lôi thôi, nhìn ra dáng vẻ quyến rũ động lòng người ban đầu.

      Tịch Mân Sầm từ nãy vẫn mở miệng giờ hừ lạnh tiếng, ánh mắt sắc bén lúc này mới bố thí đặt vào nữ nhân quỳ rạp mặt đất.

      “Xem ra ngươi còn chưa tình hình tại. Doãn Thái úy hề cho ngươi ... Ngươi cho là Doãn Thái úy muốn giúp bổn Vương sao?” Thanh của Tịch Mân Sầm lạnh như băng, lạnh đến tận đáy lòng.

      Mạn Duẫn nghe quen loại thanh này nên giờ còn cảm thấy gì, nhưng người khác nghe vào vẫn nhịn được mà rùng mình.

      “Ngươi... Ngươi cái gì.” Doãn Linh Chỉ vội vàng truy vấn.

      Hai ngày qua bị nhốt trong tù thất, nàng vẫn chờ đợi phụ thân tới cứu nàng. Nàng biết rất , chỉ cần phụ thân còn sống sinh mệnh của nàng có bất kỳ nguy hiểm gì. Bởi thế nên cho dù nàng lôi thôi chật vật, nhưng vẻ đắc ý mặt chút nào giảm bớt.

      “Doãn Thái úy luôn muốn lợi dụng bổn Vương. Còn ngươi bất quá chỉ là con cờ lão xếp vào thôi.” Tịch Mân Sầm hoàn toàn khinh thường việc giải thích, xong hai câu này có thêm câu nào nữa.

      Doãn Linh Chỉ kích động giãy dụa, muốn thoát khỏi đè ép của Chu Phi Chu Dương.

      cho ta biết vì sao lại thế này! Cho dù chết, ta cũng muốn làm con quỷ hiểu chuyện.” Nước mắt Doãn Linh Chỉ giàn dụa đầy mặt.

      Chu Dương xen mồm: “Lão Doãn Thái úy là con cáo già, muốn dùng Cửu Vương gia làm tốt thí. Làm cho Hoàng Thượng và Vương gia phản bội, đến cuối cùng đổ hết tội danh lên người Vương gia. Lão cáo già này tính toán hay quá há, cũng ngẫm lại Vương gia nhà mình là loại người nào, trúng kế của lão à?

      “Vương gia của chúng ta tuấn bất phàm, mọi mặt hơn người, võ công siêu quần, đầu óc siêu phàm, túc trí đa mưu, phong lưu phóng khoáng, kinh tài phong dật...”

      Chu Dương sa vào lòng khâm phục đối với Cửu Vương gia, hầu như đem tất cả từ ngữ dùng để ca ngợi dùng tuốt tuồn tuột hết lần. Cuối cùng bị Chu Phi đá cho cước mới hồi phục tinh thần lại.

      “Doãn Thái úy phạm tội mưu phản, giam giữ ở đại lao Hình bộ.” Chu Phi chuyện ngắn gọn, đem tin tứ trọng yếu tiết lộ cho Doãn Linh Chỉ.

      Doãn Linh Chỉ trắng bệch mặt, như vậy... giờ Cửu Vương gia tìm đến nàng là muốn tính mạng của nàng? ...Nghĩ đến khả năng này, mặt Doãn Linh Chỉ còn vẻ kiêu căng nữa mà rụt cổ nhắm mắt lui về phía sau.

      “Cửu Vương gia, dù thế nào ta cũng là Vương phi được Vương gia cưới hỏi đàng hoàng, ngươi thể đối xử với ta như vậy...” Vì sợ hãi, giọng của Doãn Linh Chỉ trở nên run rẩy, tứ chi run bần bật.

      Tịch Mân Sầm trào phúng: “Vương phi? Vị trí này bổn Vương vốn tính cho ngươi. tại chính là thu hồi lại mà thôi.”

      Ngón tay Tịch Mân Sầm thò vào tay áo dài đào đào, lấy ra bình sứ , búng mở nút lọ bằng vải đỏ.

      “Đổ cho nàng uống.” Giọng tia xao động, Tịch Mân Sầm tiếp tục : “Đối ngoại thông báo là Vương phi biết được phụ thân phạm tội mưu loạn nên trong lòng hổ thẹn, mặt mũi mà sống với hậu thế, uống thuốc độc tự sát.”

      Chu Phi theo Tịch Mân Sầm bao năm qua nên làm loại tình này sớm thành thói quen, tiếp nhận bình sứ, bóp miệng Doãn Linh Chỉ ra lập tức đổ ụp vào.

      Doãn Linh Chỉ giãy dụa kịch liệt, nhưng vì đói hai ngày, khát hai ngày, nên theo chất lỏng trong bình sứ chảy vào miệng từ từ còn giãy dụa.

      Miệng sùi bọt mép, thân thể giật giật vài cái, dần dần mất hô hấp.

      Khi tù thất trở nên im lặng lần nữa, Tịch Mân Sầm đột nhiên phất tay áo, xoay người nhìn về phía cửa sắt, “Muốn trốn bao lâu nữa! Còn ra đây.”

      Chu Phi Chu Dương ngơ ngác quay đầu lại, thấy tiểu Quận chúa chậm rì rì ló ra từ sau tường rồi ra.

      Mạn Duẫn đứng ở bên ngoài vẫn cẩn thận, tính quấy nhiễu Tịch Mân Sầm.

      “Sao Phụ Vương biết ta ở bên ngoài?” Mạn Duẫn khá ngượng ngùng, chân bước chậm rì về phía Tịch Mân Sầm trong lúc đưa mắt lặng lẽ nhìn Doãn Linh Chỉ nằm mặt đất.

      “Trừ ngươi ra, đám thủ vệ kia còn dám để cho ai tiến vào?” Ngay thời khắc Mạn Duẫn núp ở ngoài tường Tịch Mân Sầm đoán được.

      Xoa xoa đầu Mạn Duẫn, Tịch Mân Sầm : “Nơi này phải là chỗ sạch , lần sau ngươi đừng đến đây.”

      Kéo tay Mạn Duẫn, phân phó huynh đệ Chu gia xử lý thi thể, Tịch Mân Sầm liền cùng Mạn Duẫn ra khỏi tù thất.

      biết khi nào Vương gia cho ta tiền công...”

      Chu Dương vừa xong đầu liền trúng đấm, đau đến hoa cả mắt.

      Chu Phi buồn bực nhìn , “Chu gia sao lại có kẻ mắt chỉ thích tiền như ngươi thế nhỉ...” Cả ngày tính toán chi li vài cái tiền trinh.

      Chiều hôm đó, Sầm Vương phủ liền truyền ra tin Vương phi qua đời.

      Ngại vì Doãn Thái úy phạm tội trọng, Tịch Mân Sầm hạ lệnh: công việc lễ tang hết thảy đều giản lược. Cái gọi là lễ tang giản lược chính là lệnh cho thủ vệ tìm đại khu đất, đào cái hố, mua cỗ quan tài, vùi thi thể vào trong.

      Trong Sầm Vương phủ thậm chí ngay cả đèn lồng trắng cũng treo, trang hoàng trong phủ có gì thay đổi.

      Đương nhiên, đây cũng là biểu của việc tiết kiệm tiền bạc.

      Tuy rằng Doãn Linh Chỉ từng được đại kiệu cưới tám người khiêng tiến vào Vương phủ, nhưng trong gia phả Tịch Mân Sầm từ đầu tới cuối đều điền tên nàng ta vào. Đúng như lời , vị trí Vương phi vẫn để dành đó, chờ về sau đưa cho người nào đó.

      Việc xử lý tang toàn thảy hết cho Chu Dương, còn Chu Phi xuất môn đến đàm đạo công việc cùng Dương tướng quân.

      Nghỉ ngơi lấy sức hoàn toàn ngày, sáng sớm hôm sau, Tịch Mân Sầm liền mang theo Mạn Duẫn tiến cung.

      Tịch Mân Sầm mặc triều phục, cẩm bào lục sắc thêu bàn long (rồng giương vuốt) trông rất sống động, khí phách hiên ngang.

      Bởi vì Trầm Vương cùng Doãn Thái úy mưu phản, quan viên đồng đảng của hai kẻ này hoặc là bị bãi quan, hoặc là bị chém đầu, khiến cho quan viên vào triều thiếu mất phần năm.

      việc rườm rà, cũng vô cùng phức tạp. Buổi lâm triều hôm nay xem như lần dài nhất trong vòng nửa năm qua.

      Mạn Duẫn ngồi trong lương đình tại ngự hoa viên đợi đến mãi gần giữa trưa mới nghe bọn thái giám thông báo hạ triều.

      Trong Ngự thư phòng, Tịch Khánh Lân ngồi ở chủ tọa, trong tay bưng chén trà , thỉnh thoảng uống ngụm.

      Tịch Mân Sầm ngồi ở ghế khách, vắt chân chữ ngũ, nhìn Tịch Khánh Lân lấy cái mà hai mắt chỉ chăm chú nhìn Mạn Duẫn ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại cầm lên vài sợi tóc phân tán nơi cổ Mạn Duẫn để thưởng thức.

      Tịch Khánh Lân nhấp nhổm, “Cửu Hoàng đệ à, chúng ta là thân huynh đệ, cùng Phụ Hoàng và mẫu hậu sinh ra, hoàng huynh gặp nạn ngươi nhất định giúp, đúng ?”

      năng ôn hòa khác thường. Tịch Khánh Lân cười tủm tỉm nhìn sang bên này, mắt điếc tai ngơ đối với những động tác thân mật của Tịch Mân Sầm và Mạn Duẫn.

      “Ừ... Nên giúp.” Tịch Mân Sầm vẫn quay đầu nhìn như cũ, chỉ nhìn chằm chằm vào mái tóc trong bàn tay.

      Tịch Khánh Lân cười như hoa nở, “Cửu Hoàng đệ vậy, Trẫm an tâm rồi. lâu nữa chính là khoa cử, hay là Cửu Hoàng đệ làm quan chủ khảo, giúp triều đình tuyển ra đám người tài giỏi hỗ trợ Phong Yến sớm ngày khôi phục nguyên khí...”

      Tịch Mân Sầm tỏ thái độ, cũng trả lời, giống như nghe thấy gì vậy.

      Mạn Duẫn chớp đôi mắt to, bĩu môi. Đúng là muốn thấy Phụ Vương nhàn hạ mà, chưa gì bị Hoàng bá bá bắt làm việc.

      Nửa buổi sau, Tịch Mân Sầm nãy giờ vẫn nhúc nhích bỗng trầm tĩnh : “Bổn Vương rất muốn giúp hoàng huynh, nhưng mới đây bổn Vương nhận được mật thư. Nghe Tê thành thuộc Chiêu Châu có người buôn bán muối lậu, phát triển đến độ lũng đoạn 3/10 thị trường, nếu ngăn cản chỉ sợ việc trở nên càng ngày càng nghiêm trọng.”

      Tình thế của việc buôn bán muối lậu , số tư thương buôn muối kiếm món lãi kếch sù từ việc đứng trung gian, cản trở triều đình phát triển kinh tế.

      Muối lậu là muối mỏ chưa được gia công xử lý, chứa rất nhiều tạp chất có hại, ăn nhiều tốt cho cơ thể và sức khỏe. Sau khi ăn phải có khả năng đau bao tử, đau bụng, tả, cũng có thể làm cho trí lực của trẻ con rất thấp, chậm lớn, ngu ngốc.

      Tóm lại việc buôn bán muối lậu là việc mà pháp lệnh cho phép.

      Tịch Khánh Lân cả kinh, “Thực có việc này?”

      “Bổn Vương lừa Hoàng huynh làm gì?” Tịch Mân Sầm lúc này mới xoay người đối mặt với , “Việc này cũng là giúp, chuyện đó cũng là giúp. Chuyện triều đình liền để Hoàng huynh xử lý. Bổn Vương tính sau hôm nay liền xuất phát Tê thành trước, biết ý Hoàng huynh thế nào?”

      Tịch Khánh Lân quả thực muốn đập bàn, mắng to Tịch Mân Sầm hiểm. Xử lý vụ án muối lậu nho chỉ cần phái hai gã đại thần là được, thế mà lại nương ngụy trang này để né tránh tạp vụ triều đình.

      Làm Hoàng Đế là mệnh khổ mà. Đặc biệt là ngôi vị Hoàng Đế này là bị buộc ngồi lên mới tức.

      Nhưng Cửu Hoàng đệ mở miệng, Tịch Khánh Lân chỉ có thể đáp ứng. Tức giận đến đỏ mặt tía tai, Tịch Khánh Lân : “ , . Sớm hay muộn ta cũng mệt chết tại ngôi vị Hoàng Đế này. Đồ có lương tâm.”

      Mạn Duẫn che miệng cười trộm. Nghe người khác , phong cảnh tại Tê thành rất đẹp. Lợi dụng danh nghĩa xử lý công vụ để du sơn ngoạn thủy thế này chắc cũng chỉ có Phụ Vương mới nghĩ ra.
      Juuni, dungcubi, Diệp Băng2 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Quyển 3: Đấu gian thương - Chương 2.1
      Edit: Khánh Linh


      Sau đó, hai huynh đệ lại bàn chút về Trầm Vương và Doãn Thái úy.

      Hôm qua vừa về đến Hoàng cung, Tịch Khánh Lân phái ngay nhân mã đến niêm phong Doãn phủ. Theo biên bản kiểm kê, bảo bối trong Doãn phủ có thể sánh bằng kim khố . Số lượng tiền tài nhiều như vậy làm cho quốc khố lại thêm phong phú. Về phần Trầm Vương, hổ phù và quân quyền trong tay lão toàn bộ giao nộp cho Tịch Khánh Lân, bộ phận được phân qua cho Dương tướng quân, phần chuyển cho Tịch Mân Sầm.

      Thời gian chém đầu hai kẻ này được ấn định vào ngày mai.

      Sau khi thương nghị nửa canh giờ, hai huynh đệ mới đến thống nhất xem tiếp sau nên làm gì. Tình huống tại cần nhất chính là chiêu mộ tân hiền. Cũng nhân dịp này mà Tịch Khánh Lân cũng có thể xử lý lượt số người cần xử lý trong triều đình, đỡ phải về sau rước lấy càng nhiều phiền toái.

      Mạn Duẫn cắt ngang nghị luận giữa hai người, chờ đến khi hai người thương nghị gần xong mới ngắt lời: “Hoàng bá bá, người nên định ra vị trí Thái Tử . Quyết định sớm ai là Thái Tử đám con của người cũng có thể sớm từ bỏ ý niệm tranh đoạt vị trí Thái Tử trong đầu. Triều đình rung chuyển kinh khủng thế này rất dễ làm cho người ta thừa dịp lộn xộn mà đưa người trà trộn vào, tốt lắm đâu.”

      Mạn Duẫn rất có lý, càng hợp với ý tưởng của Tịch Khánh Lân lần nữa sắc phong Thái Tử.

      A dua theo Mạn Duẫn, Tịch Khánh Lân : “Tiểu chất nữ có chọn được người nào ?”

      Tịch Mân Sầm lạnh lùng nghiêm mặt, nhớ lại những ký ức hay.

      Mạn Duẫn nãy giờ vẫn chú ý đến nét mặt của Phụ Vương, thấy như vậy liền hạ giọng vài phần, “Tin là Thái Tử hấp thụ được giáo huấn, trong phần đông các Hoàng tử, cũng chỉ có Tịch Kỳ Nhiễm là có thể đảm đương được trách nhiệm nặng nề. Ta đề cử... Tịch Kỳ Nhiễm.”

      Tịch Khánh Lân vừa rồi còn đỏ mặt tía tai vì tranh cãi giờ tựa như nhặt được bảo bối, cười toét cả miệng.

      “Trẫm cũng có ý này, ánh mắt tiểu chất nữ tệ.” Tịch Khánh Lân khống chế để lộ cảm xúc quá mức cao hứng, cố gắng làm ra vẻ lạnh nhạt nhìn về phía Tịch Mân Sầm hỏi: “Cửu Hoàng đệ có ý kiến gì ?”

      Mạn Duẫn rất thấu hiểu nguyên lý “cây gậy và củ cà rốt”. Họ còn ở Hoàng Đô giúp Hoàng bá bá xử lý công vụ, đương nhiên phải bồi thường cho tâm của .

      Tịch Mân Sầm rất hiểu bé con nhà mình, dù sắc mặt trầm nhưng vẫn gật đầu: “Nể mặt Duẫn nhi, bổn Vương tha cho lần. Vị trí Thái Tử quyết định cho .”

      Tịch Mân Sầm muốn nhiều lời, vứt cho Tịch Khánh Lân ánh mắt lạnh, mang theo Mạn Duẫn bước ra khỏi Ngự thư phòng.

      Trở lại Vương phủ, Mạn Duẫn liền ngồi phịch xuống ghế nhúc nhích.

      Chu Dương bắt chân chữ ngũ, cái chân gác lên ngừng rung đùi, trong tay cầm bàn tính khẩy lách ca lách cách vang dội. Vừa khẩy vừa cười.

      “Chuyện gì làm ngươi cao hứng vậy?” Mạn Duẫn tò mò xoay tròng mắt.

      Chu Dương cười to hề hình tượng, “Vương phủ thu vào năm nay lại nhiều gấp đôi, thuộc hạ có thể cười được sao?”

      Có nhiều mấy cũng phải là tiền của ngươi. Mạn Duẫn thở dài trong lòng, Chu Dương ràng là thần giữ của.

      Lười phải nghe thanh tạp nham của , Mạn Duẫn đứng dậy ra cửa. Vẫn nên về tiểu lâu ngủ thôi, sẵn tiện thu thập đồ đạc cần thiết. Ngày mai trở Tê thành, cũng được xem là xa nhà, ít nhất cũng phải mất nửa tháng.

      Dưới ánh nắng mặt trời, tiểu lâu tạo thành bóng râm kéo dài. Mạn Duẫn bước nhanh xuyên qua rừng cây, bước sàn gác.

      Đẩy cửa ra, đến cạnh bàn, rót chén nước uống sạch. Sau đó mới bắt đầu lục lọi quần áo trong ngăn tủ, chọn bừa hai bộ y phục nhét vào tay nải. Thấy bên cạnh có y phục của Phụ Vương, Mạn Duẫn nghĩ nghĩ, rồi cũng sửa sang lại.

      Bọn họ mang đồ đạc cũng nhiều, đồ của hai người cộng lại vừa đủ tay nải.

      Về phần các vật dụng khác như lá trà linh tinh gì đó, toàn bộ do Chu Dương phụ trách.

      Cục lông trắng giường len lén mở đôi mắt lém lỉnh, rồi như hiểu được cái gì liền phóng vèo về phía cái bàn, chui thẳng vào trong bao.

      Việc tổ chức bảo vệ của tiểu lâu vô cùng tốt nên Mạn Duẫn nhất thời phòng bị, tay nải vừa sắp xếp tốt bị Mạo Ngao làm cho rối loạn, từng kiện quần áo bị cào vung ra đất, phân tán đây cái kia cái.

      Tiểu Mạo Ngao sau khi thành niên thân hình y như con sói hung hãn. Tay nải như vậy sao có thể chứa được vật lớn đến thế. Mặt Mạn Duẫn xanh mét, bắt được cái đuôi xù của Mạo Ngao, “Sao nghĩ cái thân bồ tượng của mày hả, thế mà cũng đòi chen vào tay nải, đủ chứa mày ?”

      Mạo Ngao cả ngày ăn ngủ, ít vận động, nên tuy trưởng thành nhưng nhìn vẫn là cục thịt tròn vo. Nếu phải biết rằng Mạo Ngao có móng vuốt sắc bén, Mạn Duẫn chắc hẳn nghĩ mình nuôi con chó kiểng biết cắn người.

      Bị Mạn Duẫn phủi bay, Mạo Ngao xoay người trong trung rồi vững vàng rơi xuống đất bằng bốn chân. Tính cân bằng cực kỳ tốt, tốc độ cũng cực nhanh, chẳng liên quan gì đến thân mình tròn xoe kia.

      Biết mình làm rối loạn tay nải chủ nhân thu thập, Mạo Ngao ư ư kêu to hai tiếng như bị uất ức lắm.

      Mạn Duẫn tức giận đến đập bàn, ấm trà cũng nảy tung lên theo.

      Cuối cùng nàng nuôi cái gì vậy? Thế mà còn biết giả vờ ủy khuất.

      Nuôi dưỡng tám năm, Mạn Duẫn và Mạo Ngao có cảm tình sâu đậm. Nếu để Mạo Ngao lại trong tiểu lâu mình đúng là cũng đành lòng, chắc chắn là mang theo nó luôn.

      ngủ , lúc nào xuất phát ta nhất định mang theo ngươi.” Mạn Duẫn khoát tay với nó, lần nữa soạn sửa tay nải.

      Còn chưa kịp nhặt lên quần áo tán loạn mặt đất, cửa phòng lại kẽo kẹt vang lên.

      Thanh từ tính của Phụ Vương truyền vào, “Đừng thu thập, việc này cứ để Chu Dương làm, đỡ cho cứ suốt ngày nhìn chằm chằm vào bạc trong phòng thu chi mà cộng cộng lại sổ.”

      Mạn Duẫn cũng biết điểm cổ quái này của Chu Dương, nếu Chu Dương nhàn rỗi có việc gì làm như thế cứ giao việc cho là tốt nhất.

      Tịch Mân Sầm ôm eo Mạn Duẫn, tiến đến sát tai nàng hạ thấp giọng : “Duẫn nhi, chuyện phiền lòng triều đình chấm dứt rồi, chúng ta cũng nên hưởng thụ thôi chứ.” Đầu chôn vào cổ Mạn Duẫn, khẽ cắn vành tai nàng.

      Vành tai của Mạn Duẫn rất dày, cắn vào cảm giác rất có thịt, làm cho người ta nhịn được mà muốn vuốt ve. Nghe người ta , người có vành tai dày vận tiền tài và vận bằng hữu rất tốt.

      Hưởng thụ? ràng ngươi mới là người hưởng thụ nhiều nhất.

      Nhớ tới lần đầu tiên Mạn Duẫn bị ép buộc đến thảm thương, xuống giường lại mà hai đùi đều run rẩy mãi thôi.

      “Phụ Vương... Ta nhớ ra rồi, Chu Dương tìm ta có việc gì đấy.” Mạn Duẫn tìm đại cái cớ để trốn.

      Nhưng Tịch Mân Sầm liếc mắt cái là phá được mưu, “Chu Dương ở tiền thính lý xem sổ sách, tìm ngươi làm gì. Đừng nghĩ lừa bổn Vương, lát nữa bị phạt nặng.” Ngón tay đẩy áo Mạn Duẫn ra, chậm rãi luồn vào ve vuốt.

      Da thịt dưới bàn tay rất xúc cảm, mềm mượt dẻo dai, vô cùng mịn màng.

      Hai má Mạn Duẫn đỏ bừng, “Ban ngày ban mặt ai lại làm chuyện này!” Mắt như chứa nước trừng , nhưng chẳng có chút tính uy hiếp nào. Trong mắt Tịch Mân Sầm lại giống như là hờn dỗi, càng làm cho người ta thêm cầm giữ được.

      Buông vành tai bị cắn đỏ bừng ra, Tịch Mân Sầm hôn dọc cằm, cuối cùng cắn lấy cái miệng nhắn hồng nộn kia, mút . Đến lúc cảm thấy kích thích đủ lâu, Tịch Mân Sầm mới vói đầu lưỡi vào, chậm rãi nhấm nháp.

      “Bổn Vương làm được, Duẫn nhi từ từ tập thành thói quen.”

      Chỉ chốc lát sau, Mạn Duẫn bị lột sạch, làn da bóng loáng như trứng gà bóc, trắng nõn mịn mượt.

      Ôm lấy Mạn Duẫn, Tịch Mân Sầm về hướng giường lớn.

      Tiểu Mạo Ngao lui vào góc giường, hai chân trước che mắt, trong đám lông xù của bàn chân vẫn có thể thấy đôi mắt hí tinh ranh lóe sáng, nhìn chằm chằm bên này nháy mắt để đánh giá tình hình.

      “Ngươi xem ngươi nuôi sủng vật gì thế này...” Cũng chỉ có sủng vật này mới dám mê đắm nhìn ngó như vậy.

      Mạn Duẫn đỏ mặt, vùi vào vòng tay ôm ấp của Phụ Vương, nũng nịu: “Quăng ra...”

      Tiểu Mạo Ngao lại xèo xèo kêu to, như tỏ vẻ kháng nghị.

      Cuối cùng, dưới uy lực của Tịch Mân Sầm, tiểu Mạo Ngao cúi thấp đầu, lê từng bước do dự nhảy xuống khỏi giường lớn, chạy ra khỏi phòng, còn săn sóc mà đóng cửa lại dùm cho hai người.

      Lần trước Tịch Mân Sầm hưởng được ngon ngọt nên hiển nhiên là chịu dễ dàng buông tha cho Mạn Duẫn, huống hồ chờ giờ khắc này ước chừng chờ đến tám năm.

      Ván giường kẽo kẹt kẽo kẹt vang vọng, bên trong sa trướng là hai thân thể trần trụi chặt chẽ ái ân với nhau, ngẫu nhiên có thể nghe thấy vài tiếng rên rỉ rất động lòng người.

      ràng nên là thời gian nghỉ ngơi, thế mà Mạn Duẫn lại bị ép buộc đến xương sống thắt lưng đều đau đến kịch liệt, mãi đến hôm sau mà còn xuống giường được, ngay cả ăn cơm mặc quần áo đều do Tịch Mân Sầm tự tay chăm sóc.

      Nếu Phụ Vương biết tiết chế, Mạn Duẫn đánh chết cũng muốn lần nữa.

      Thấy Tịch Mân Sầm bưng cháo trứng thịt nạc vào cửa, Mạn Duẫn hếch mũi lên cao cao, cố ý xoay mặt sang bên.

      “Duẫn nhi ngoan, lần sau Phụ Vương nhất định khống chế bản thân.” Tịch Mân Sầm múc thìa cháo đưa đến bên miệng Mạn Duẫn, khóe miệng lộ ra vẻ nhu tình nhàn nhạt cộng thêm vài phần dỗ dành.

      Nghe thấy thanh của Phụ Vương, Mạn Duẫn hết giận hơn phân nửa.

      Nhưng Phụ Vương đúng là con mẹ nó tinh lực tràn đầy, mỗi lần đều ép buộc nàng đến chết sống lại. Nàng còn muốn sống lâu vài năm nha.

      Nàng nào có biết những năm gần đây Tịch Mân Sầm vẫn có chỗ để dập lửa, vất vả lắm mới đợi được đến khi đứa lớn lên, ăn nhiều vài lần trong lòng cũng luyến tiếc.

      Mỗi lần Tịch Mân Sầm đút thìa cháo, Mạn Duẫn liền nuốt ngụm.

      “Hôm nay cứ để ngươi nghỉ ngơi cho tốt , ngày mai chúng ta hãy xuất phát sớm chút cũng được.” Đút xong cháo, Tịch Mân Sầm đặt chén lên bàn bên cạnh, đưa tay sờ sờ lên trán Mạn Duẫn.

      Rồi ôm lấy Mạn Duẫn mà cứ vậy nằm xuống, nhắm mắt lại ngủ.

      Đúng như Tịch Mân Sầm , hôm nay động thủ sờ loạn nữa. Mạn Duẫn nằm xuống tựa vào trong lòng Tịch Mân Sầm lâu cũng rơi vào giấc ngủ sâu.

      Mạn Duẫn thích hương vị người Phụ Vương, bờ vai rộng lớn cho nàng cảm giác rất an toàn khi dựa vào.

      Hạ nhân trong Sầm Vương phủ biết Vương gia muốn cải trang tuần nên trời còn chưa sáng rời giường thu thập này nọ.

      Đến buổi tối, đồ đạc thu thập được ước chừng có hai rương lớn. Sau khi trải qua Chu Dương tinh khiêu tế tuyển, hai cái rương lớn bị cắt giảm thành gói hành lý lớn.

      Lần này bọn họ là cải trang tuần, sao có thể quy mô giống sứ Nam Trụ mà vận chuyển vài cái rương lớn cùng được? Cái gọi là cải trang đương nhiên là phải lén lút khiến cho người khác chú ý rồi. Hơn nữa bọn họ phải tra án, nếu rầm rộ như vậy đến khi ngươi vừa đến nơi kẻ địch biết, chứng cớ linh tinh gì đó còn bị chúng tiêu hủy toàn bộ sao.

      Cho nên sáng sớm hôm đó, Tịch Mân Sầm mang theo Mạn Duẫn cùng huynh đệ Chu gia len lén ra Vương phủ, những người khác hoàn toàn biết bọn họ rời khi nào.

      Chu Dương mua chiếc xe ngựa, loại mà đường cái nhìn đâu cũng có thể thấy chiếc giống vậy. Bốn người lặng lẽ ra khỏi Hoàng Đô, chậm rãi chạy quan đạo.

      Tựa như người ta du ngoạn, thấy cái gì mới mẻ đều dừng xe ngựa lại để nhìn xem. Vốn chỉ cần thời gian tám ngày là có thể chạy tới được Tê thành, bọn họ chạy mất ước chừng hơn mười ngày. Tri phủ tại Tê thành sớm nhận được tin tức rằng Cửu Vương gia đến tuần tra nên phân phó thủ vệ cùng nha dịch phải nghiêm chỉnh khoản đãi, chuẩn bị rầm rộ để nghênh đón Cửu Vương gia.

      Nhưng đợi hết ngày này qua ngày khác, thái dương hết xuống núi lại mọc lên, thế mà ngay cả cái bóng quỷ cũng chẳng nhìn thấy. Dây thần kinh của bọn họ bị kéo đến căng thẳng vài ngày rồi dần dần cũng nâng dậy nổi tinh thần, cứ tiếp tục như trước kia, nên làm cái gì cứ làm cái nấy.

      Ngay tại thời điểm mà tất cả mọi người đều lơi lỏng, chiếc xe ngựa chẳng hề bắt mắt tiến vào Tê thành.
      Juuni, dungcubiDiệp Băng thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Quyển 3: Đấu gian thương - Chương 2.2
      Edit: Khánh Linh


      Dọc theo đường , những người xe đều vô cùng thích ý. Rời xa tranh đấu lục đục nơi Hoàng cung, thể xác và tinh thần của họ đều được thả lỏng, lúc nhìn lên bầu trời xanh trong cũng cảm thấy càng thêm rộng mở đến mênh mông.

      Vừa qua khỏi buổi trưa, ánh mặt trời còn rất mạnh, chiếu xuống làn da nóng rát.

      Bởi vì ăn lương khô vài ngày qua nên mọi người thập phần tưởng niệm mùi cơm gạo nóng hôi hổi. Nghe thấy sắp đến được Tê thành chẳng ai muốn lại ăn món lương khô khó nuốt kia nữa.

      Vừa mới tiến vào thành, Chu Dương liền xoay người nhảy phắt xuống xe ngựa, tóm người qua đường để hỏi tửu lâu tốt nhất Tê thành là ở đâu.

      Chu Dương hỏi đường xong nhảy lên vỗ đánh bốp vào vai Chu Phi, “Ca, về phía tây, tới tửu lâu Lưu Hương lớn nhất .”

      Vừa nghĩ tới những món ăn bốc khói nóng hổi Chu Dương chảy nước miếng thành dòng.

      Xe ngựa lại bắt đầu lạch cạch lắc cắc, cuối cùng dừng trước gian tửu lâu.

      Mạn Duẫn cũng thèm ăn ghê gớm nên xe ngựa vừa ngừng là nắm tay áo Tịch Mân Sầm kéo ra bên ngoài.

      Nhưng Mạn Duẫn chưa kịp đẩy ra mành che cửa xe, Tịch Mân Sầm xoay tay túm lại khiến Mạn Duẫn ngã ngồi trong lòng mình. Tịch Mân Sầm lấy ra mảnh khăn lụa, che lại nửa mặt Mạn Duẫn.

      “Được rồi, cứ vậy .”

      Mạn Duẫn hiểu, trong lòng đầy nghi vấn, “Vì sao?” Ăn cơm mà đeo khăn che mặt rất thoải mái à nha.

      Huống hồ khi đường về Phong Yến, chính nàng cũng tìm mảnh khăn lụa để che mặt, ngược lại càng rước lấy thêm nhiều phiền toái hơn. Dáng vẻ yểu điệu lại nửa che mặt kiểu này càng tạo nên cảm giác thần bí, càng khiến cho người ta mơ màng.

      Thấy Mạn Duẫn muốn cởi xuống, Tịch Mân Sầm đưa tay đè lại tay nàng, “Gì đó của bổn Vương, muốn để cho người khác xem.”

      Mạn Duẫn mắng như điên trong lòng. Khuôn mặt này biết có bao nhiêu người thấy gặp, giờ mới câu này ràng là muốn lừa nàng.

      Còn chưa nghĩ ra nguyên nhân sâu xa, Tịch Mân Sầm túm lấy tay nàng, bước ra xe ngựa.

      Xe ngựa chẳng hề bắt mắt nên sau khi nhìn lướt qua, chưởng quầy tiếp tục gảy bàn tính.

      Đến khi Tịch Mân Sầm cùng Mạn Duẫn bước ra khỏi xe ngựa, trong tửu lâu vang lên từng đợt huýt sáo. Tuấn nam mỹ nữ trong Tê thành ít, nhưng bọn họ vẫn là lần đầu tiên trông thấy được bộ dạng xuất chúng như thế này. Bên cạnh nữ tử còn có ‘con chó lông rậm’ màu trắng, màu lông sáng bóng, nhìn là biết con sủng vật thượng đẳng.

      Tay gảy bàn tính của chưởng quầy khựng lại chút, đến khi muốn cúi đầu tiếp tục tính mới phát còn nhớ tính đến bao nhiêu.

      Tê thành được xem là thành lớn tại Phong Yến hoàng triều, kinh tế rất phát đạt. Chỉ cần thấy dân chúng ăn mặc sáng sủa là biết cuộc sống có vẻ yên vui.

      “Còn nhã gian ?” Chu Dương chụp bàn tay lên quầy, nhếch miệng cười ruồi.

      Chưởng quầy nhìn cách ăn mặc của bọn họ đều là loại y phục mà chỉ có người phú quý mới mặc mặt lập tức toét ra nụ cười đầy tính chất con buôn, “Các vị đại gia, các ngài tới đúng thời điểm rồi. Các nhã gian trong tửu lâu của chúng ta đầy hết rồi. Bên kia còn bàn chưa ai ngồi, hay là mời các vị đến ngồi chỗ đó.”

      Chu Dương nghiến răng ken két, quay đầu : “Gia, còn nhã gian, vẫn ăn ở đây chứ?”

      Tịch Mân Sầm trả lời, chỉ nhìn về phía Mạn Duẫn.

      Mạn Duẫn : “Thôi cứ ăn tại đây , đổi chỗ nữa rất phiền toái.”

      Chu Dương vừa nghe vậy moi ra thỏi bạc đưa cho chưởng quầy, “Dọn hết các món ngon rượu tốt của tửu lâu các ngươi ra, mỗi thứ phần.”

      Đủ loại ánh mắt trong tửu lâu đều tụ tập vào nhóm Mạn Duẫn. Nam nhân xem mỹ nữ, nữ nhân xem tuấn nam, đủ các loại ánh mắt háo sắc.

      Thấy Chu Phi đứng im bên cạnh, Mạn Duẫn mở miệng: “ ra ngoài cần câu nệ như vậy. Chu Phi, ngươi cũng ngồi xuống ăn .”

      Lại nhìn Chu Dương ở phía đối diện, chưa có người kêu ngồi xuống xoa chân xoa tay ngồi xuống ghế, ra dáng ‘Lão Tử có tiền, Lão Tử là đại gia’.

      Sau khi thấy Tịch Mân Sầm gật đầu, Chu Phi cóm róm ngồi vào cạnh Chu Dương.

      Tịch Mân Sầm và Mạn Duẫn ngồi cùng phía, bàn tay đặt ở bên hông Mạn Duẫn như tuyên thệ chủ quyền. Lúc lúc nặng nắn lấy eo thon của Mạn Duẫn, khí giữa hai người lúc này thập phần ái muội. Bằng vào mắt thường, người ta có thể nhìn ra quan hệ bình thường giữa hai người.

      Mạn Duẫn chuyên tâm dùng bữa, cố gắng hết sức chú ý đến những ngón tay an phận ở bên hông kia, đối với những tầm mắt chung quanh lại càng lưu ý chút nào.

      Mọi người si ngốc nhìn sang bên này, trong lòng vừa hâm mộ lại vừa ghen tị. thế gian cũng chỉ có nam tử tuấn mỹ như vậy mới có thể xứng đôi với thiên hạ tuyệt diệu như thế. Trong mắt mọi người, hai người chính là đôi thần tiên quyến lữ bằng xương bằng thịt.

      người tuấn mỹ vô song, người mỹ mạo động lòng người. Chẳng qua mặt nữ tử lại mang khăn lụa nên thể xem kỹ mỹ mạo, nhưng nhìn cặp lông mi dài cong vút cùng ánh mắt linh động quyến rũ kia cũng có thể suy ra nửa bên dưới mặt cũng rất xinh đẹp. Nếu may mắn được ôm ấp lần có chết cũng đều cam nguyện.

      Chu Dương thần kinh thô, chỉ chăm chăm trông chờ thức ăn đưa lên. Thấy đại ca nhà mình nghiêm mặt, đũa nhúc nhích dù chút, liền dùng khuỷ tay huých cái, “Đại ca, theo lão gia cùng tiểu thư phải học quen với loại ánh mắt này, nếu làm sao hòa đồng được.” Rồi ném cho lão ca ánh mắt ‘thoải mái ’.

      Khiến Chu Phi tức giận đến giơ cẳng đá phát dưới bàn.

      “Chu Dương đúng, bọn họ thích xem cứ để cho họ xem. Dù sao trong cuộc đời con người ta chẳng ai có thể tránh được mãi ánh mắt của người khác.” Mạn Duẫn nuốt xong miếng cơm cũng ngẩng đầu bảo Chu Phi thoải mái.

      Tuy là vậy, nhưng người ngồi đối diện đường đường là Cửu Vương gia đó nha. Đây vẫn là lần đầu tiên Chu Phi ngồi cùng bàn ăn cơm với Vương gia, nên vẫn giữ phận cấp dưới, tuân thủ quy củ, dám có gì mạo phạm.

      Tịch Mân Sầm vẫn im lặng nãy giờ bỗng buông đũa, : “Chu Phi, so với đám huynh đệ trong nhà, ngươi theo ta thời gian lâu nhất.”

      Tịch Mân Sầm toát ra câu, làm cho ba người đều sững sờ tại chỗ.

      Đôi đũa Mạn Duẫn cầm gắp đồ ăn rơi xuống bàn cái cạch. Biết Phụ Vương xưa nay luôn lạnh như băng, bao giờ lời tâm tình, nếu có thể thốt ra được những lời này chứng tỏ rất trọng dụng Chu Phi.

      Chu Phi thiếu chút nữa lệ nóng đoanh tròng, “Tạ lão gia.”

      Chu Dương vỗ vỗ vai , “Thấy chưa, lão gia chúng ta vẫn có tình cảm đó.”

      Từ khi tiểu Quận chúa có mặt trong cuộc đời Vương gia, tuy bên ngoài Vương gia vẫn mặt lạnh, nhưng cuối cùng vẫn có tình cảm thuộc về nhân loại, cho dù bình thường chẳng bao giờ lộ ra chút tươi cười nào nhưng số lần tức giận càng ngày càng ít.

      Tin rằng chỉ cần thời gian, trái tim đóng băng kia của Vương gia cách điểm hòa tan xa nữa.

      vì sao Chu Dương lại nhìn mình vô cùng cảm động, Mạn Duẫn nhíu nhíu mày, tên này thất thần phần hồn phần vía bay đến đâu rồi biết?

      Gắp lên miếng khoai tây xào, bỏ vào trong bát Tịch Mân Sầm, “Phụ... Phụ thân, ăn cơm ...”

      Câu của Mạn Duẫn còn chưa hoàn chỉnh, bàn tay bên hông đột nhiên mạnh lên rất nhiều, khiến Mạn Duẫn đau đến rướn thẳng thắt lưng, dùng mắt trừng ai đó.

      Tịch Mân Sầm làm như chưa chuyện gì xảy ra, gắp miếng khoai tây kia lên, : “Vi phu biết rồi.”

      Ngụm cơm trong miệng Chu Dương nuốt vào được, nghẹn ở ngay cổ họng, chụp vội chén rượu bàn dốc ừng ực vào miệng.

      Tay Chu Phi cầm đôi đũa chợt lóng ngóng, suýt rớt đũa xuống đất.

      Ánh mắt của đám người xung quanh càng thêm cực nóng. Quả nhiên là đôi bích nhân. Nhìn dáng vẻ hai người , xứng biết bao nhiêu nha.

      Mạn Duẫn hoàn toàn mơ hồ, cuối cùng biết Phụ Vương định diễn thế nào. Nàng mà, đâu phải khi yên lành lại muốn nàng mang khăn lụa lên đâu!

      “Ngoan, nương tử ăn cái này.” Tịch Mân Sầm chăm sóc gắp khối đậu hũ, đút tận miệng Mạn Duẫn.

      Mạn Duẫn vẫn còn ngốc rớt, há mồm ngậm vào theo bản năng.

      đám người trong tửu lâu mắt đều nở hoa đào, nghĩ bụng, đôi vợ chồng này tình cảm tốt đến thể bắt bẻ. Có mấy nữ tử hết nhìn Tịch Mân Sầm rồi lại quay sang nhìn trượng phu của mình, thở dài hơi. Hoàn toàn thể so sánh được nha.

      “Nào... Ngươi thích ăn cái này nhất, nếm thử xem ngon .” Trong lòng Mạn Duẫn lủi lên ngọn lửa, gắp lấy món cải củ mà Tịch Mân Sầm ghét nhất, đút vào trong miệng .

      Tịch Mân Sầm hơi hơi nhíu mày, dám câu, cố chịu đựng nỗi chán ghét mà há mồm, hề nhai cái nào liền nuốt thẳng vào bụng.

      Chu Phi Chu Dương trợn mắt há hốc mồm nhìn màn này, đầu óc đều đình chỉ hoạt động.

      Khi nào ... xưa nay ai có thể bức Vương gia làm việc mà thích.

      Bất quá Vương gia cũng quá hiểm, dám quang minh chính đại kêu tiểu Quận chúa là ‘Nương tử’.

      Tịch Mân Sầm thích ăn món gì, Mạn Duẫn liền cố ý gắp món đó đút cho . sau, Tịch Mân Sầm thể nhéo mạnh eo nàng, “Duẫn nhi, Phụ Vương ăn no rồi, đừng gắp nữa.”

      Ăn no? Tổng cộng mới có vài miếng thôi.

      “Đừng nóng, dù sao ngươi là nữ nhân của bổn Vương. Bổn Vương chỉ thôi mà.” Tịch Mân Sầm để sát vào tai Mạn Duẫn, hạ giọng .

      Mạn Duẫn cảm thấy lỗ tai ngưa ngứa, nhiệt khí ngừng tiến vào tai, mặt liền đỏ lên rất nhanh. Chân dưới bàn nhấc lên, hung hăng đạp mạnh lên bàn chân .

      Biết Mạn Duẫn thẹn quá thành giận, Tịch Mân Sầm trốn, chịu cước này.

      Mạn Duẫn tưởng né tránh, nên đến khi phát đạp đúng ngay chóc trong lòng lại lo lắng.

      “Có đau hay ?” giọng hỏi.

      Tịch Mân Sầm tự hỏi lúc, “Nếu Duẫn nhi kêu tiếng ‘Phu quân’ đau.”

      Thấy Phụ Vương còn có tâm tư để đùa giỡn, Mạn Duẫn trừng mắt: “Xem ra là đau.” xong, tiếp tục gắp đồ ăn, tao nhã ăn cơm cho xong.

      Nhìn Mạn Duẫn chết sống cũng kêu tiếng, Tịch Mân Sầm gì nữa. Xem ra còn phải từ từ đánh hạ phòng tuyến của Mạn Duẫn, để cho nàng mau chóng mở miệng kêu tiếng này.

      Chu Phi Chu Dương thấy ánh mắt Vương gia quét qua, lập tức cắm đầu và cơm.

      Hay nhỉ, sau khi Vương gia gặp tiểu Quận chúa càng ngày càng giả dối, chiêu gì đều có thể dùng đến. Trong lòng bọn họ bi ai dùm tiểu Quận chúa phen. Tự cầu phúc .

      Bữa ăn này ai nấy đều ăn no, đặc biệt là Mạo Ngao. vài ngày qua được măm thức ăn mặn, nó vừa thấy thịt liền đỏ mắt, ăn bàn đồ ăn cũng chưa thèm.

      Lúc tiểu nhị đến thu dọn hai mắt liếc ngừng về phía Mạn Duẫn và Tịch Mân Sầm, dường như có cái gì muốn mà lại dám.

      Ngập ngừng lúc, tiểu nhị : “Vị nương này, dạo này trong Tê thành yên ổn, trăm ngàn lần đừng rời tướng công của ngươi đó.”

      Thấy dáng vẻ tiểu nhị rất thành , Mạn Duẫn tò mò hỏi: “Tiểu nhị ca có thể là có chuyện gì ?”

      Tiểu nhị cũng là người hay chuyện, thấy mỹ nhân mở miệng với mình ngượng ngùng cười: “Vừa nhìn là biết các ngươi đến từ vùng khác. Là thế này, dạo này trong thành có kẻ hái hoa tặc, có mười mấy nương mỹ mạo gặp phải tai ương. Tiểu nhân chỉ muốn nhắc nhở ngươi cẩn thận thôi.”
      dungcubi, Diệp Băngtart_trung thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Quyển 3: Đấu gian thương - Chương 3
      Edit: Khánh Linh



      Mạn Duẫn gặp hái hoa tặc ít nên riết thành quen. Vả lại, có Phụ Vương là võ lâm cao thủ bên cạnh, nàng còn sợ ai?

      Coi chuyện là tin đồn thú vị, Mạn Duẫn hỏi tiếp: “Vậy hái hoa tặc kia hẳn là rất lợi hại?”

      Tịch Mân Sầm thấy Mạn Duẫn và tiểu nhị tiếp xúc sắc mặt tối xuống, ngón tay nhéo mạnh bên hông nàng.

      Mạn Duẫn bắt lấy ngón tay Phụ Vương nhéo bừa, nắm ở trong tay. Phụ Vương nhéo riết thành nghiện rồi à?

      Tiểu nhị ra vẻ ‘ngươi biết đâu’, vỗ vỗ khăn lau bàn tay, “Đâu chỉ lợi hại thôi đâu, hái hoa tặc này còn đặc biệt kiêu ngạo. Mỗi lần gây án xong đều để lại lông chim trắng tại chỗ nương bị hại. Danh dự trắng như tuyết của các nương bị hại kia cứ thế mà bị đạp hư. Còn có mấy người chịu nổi việc bị người khác chỉ trỏ, tự sát.”

      Mạn Duẫn nghe được câu ‘lông chim trắng’ kia mặt liền biến sắc. Ngay cả nét mặt của Tịch Mân Sầm cũng có biến hóa .

      Nhưng tốt xấu gì hai người đều là người từng trải qua mưa gió, chỉ trong nháy mắt đưa cảm xúc về bình thường.

      “Quan phủ muốn bắt hái hoa tặc à?”

      Tiểu nhị lòng đầy căm phẫn, buồn rầu : “Ngươi cứ nhìn các ngã tư đường , ngày nào mà chẳng có người tuần tra? Nhưng trắng ra, tất cả đám nha dịch này đều ăn cơm trắng, cả ngày xài tiền của dân chúng mà vì dân chúng làm việc. Chuyện này cũng lâu đến thế rồi mà thấy bọn họ có được chút tin tức nào của tên hái hoa tặc kia. Các hộ gia đình trong Tê thành ai nấy đều cảm thấy bất an, các nương buổi tối cũng dám ngủ.”

      Tiểu nhị mau miệng, nên Mạn Duẫn và Tịch Mân Sầm từ đó cũng nắm được ít tin tức trọng yếu.

      Xem ra đám nha dịch nơi này đều bất tài, mấy ngày nay tăng số người tuần tra chắc là làm bộ làm tịch để cho Cửu Vương gia xem mà thôi.

      Tê thành rất phồn hoa, chỉ kém chút so với Hoàng Đô, phong cảnh vô cùng tốt, bốn phía có sơn có thủy, rất xinh đẹp thu hút. Nhưng mà... chỉ cần nghĩ đến có kẻ dám buôn bán muối lậu Mạn Duẫn khỏi cảm thán, ngăn nắp bề ngoài, hủ bại trong tâm linh.

      Mạn Duẫn lấy ra khối bạc vụn đưa cho tiểu nhị, xem như thưởng cho . Sau đó bốn người ra khỏi Lưu Hương Lâu. đường người qua lại như nước chảy, thanh niên nam nữ, nam phụ lão ấu đều có.

      Vừa rồi Chu Phi hỏi tiểu nhị xem khách điếm tốt nhất trong thành ở đâu, rồi bốn người lại vội vàng đánh xe ngựa tìm nhà trọ.

      Giá tại Tê thành hầu như đều thấp hơn so với Hoàng Đô. Bọn họ vào ‘Nghênh Phúc Khách điếm’, đưa tiền, muốn hai gian phòng thượng đẳng. Mạn Duẫn và Tịch Mân Sầm gian, huynh đệ Chu gia gian.

      Khách điếm được quét tước sạch , giường và chăn bông được làm đúng theo chỉ thị của Tịch Mân Sầm, đổi hoàn toàn mới.

      Bọn họ đều biết Tịch Mân Sầm có tính khiết phích, huống hồ lại có thân phận Vương gia, làm sao chịu dùng thứ bị người khác dùng qua.

      Vừa mới tiến vào phòng, Mạn Duẫn nằm phịch lên giường. Ăn uống no đủ rồi ngủ giấc no mắt là chuyện thoải mái nhất.

      Chu Phi ngẩng đầu ưỡn lưng đứng thẳng ở cửa, Chu Dương ngồi ghế dựa ngừng đấm chân.

      Tịch Mân Sầm đến chỗ cửa sổ hướng ra bên ngoài, nhìn nhìn, thần sắc thản nhiên. Đóng cửa sổ lại, Tịch Mân Sầm đến bên giường, cúi đầu nhìn Mạn Duẫn nằm đó, : “Duẫn nhi, ngươi thấy kiện hái hoa tặc thế nào?”

      Mạn Duẫn ngồi dậy. Lúc nàng nghe tiểu nhị kể nghĩ ngay tới người. Chẳng qua... người kia có quá đáng thế ?

      Nhớ trước đó, người kia luôn miệng rằng lúc hái hoa đều là hai bên ngươi tình ta nguyện, hề làm chuyện bắt buộc nữ tử.

      Chu Dương phản ứng có vẻ chậm, lơ ngơ chẳng hiểu vì sao Vương gia lại nhắc tới cái chuyện chẳng dính dáng gì này.

      “Lại là mấy kẻ hái hoa đê tiện, vừa tiễn bước tên lại gặp ngay tên khác. biết Tề Hồng chạy đâu nhỉ, nếu có cơ hội gặp , ta nhất định phải so tám chiêu mười thức với mới được.” Chu Dương vừa vừa hoa chân múa tay thể chiêu thức, đến lúc bừng tỉnh nhớ lại mình vừa suýt nữa cắn đứt đầu lưỡi, “Vương... Vương gia, tiểu tử Tề Hồng kia mỗi lần phạm án chẳng phải đều để lại cái lông chim hay sao?”

      ‘Hồng’ có nghĩa là chim nhạn. Tề Hồng rất thích tính danh của mình, thường xuyên có thể nghe thấy khoe khoang “Lão Tử chính là chim nhạn thiên cung, ‘người qua ngàn hoa bụi, chẳng lá nào dính thân’”, có nữ nhân nào có thể trói chặt thể xác và tinh thần của .

      Mỗi khi nghe vậy, Chu Dương đều mắng tiếng ‘Tự kỷ’.

      Mạn Duẫn nhìn về phía Chu Dương như khích lệ, “Khó khi nào đầu óc ngươi thông minh được lần. Về sau mua nhiều thuốc bổ uống vào, cũng tốt cho trí tuệ thấp kém của ngươi đó.”

      Chu Dương bị chọc quê, mặt mũi cứng ngắc, cái mũi hướng lên trời hừ hai tiếng.

      “Phụ Vương, ngươi hoài nghi là Tề Hồng?” Lúc ở Vương phủ, Mạn Duẫn cũng gặp qua Tề Hồng vài lần. tuy háo sắc nhưng phẩm chất cũng coi như tệ. Hơn nữa ngoài dân gian, danh hào hái hoa tặc này của Tề Hồng dù vang dội nhưng lại hề có tiếng mắng. Có thể thấy được Tề Hồng vậy đều là .

      “Đây phải là tác phong của .” Tề Hồng là người do tìm về, Tịch Mân Sầm đương nhiên hiểu tính cách của tên kia.

      Tên kia trời sinh có tính thích chơi đùa, mỗi lần trước khi xuống tay đều trước tiên là dỗ ngọt nữ nhân đó đến khăng khăng mực, sau đó mới biết thời biết thế lôi lên giường. Người như thế rất tự phụ, nếu chỉ dựa vào vũ lực để ép buộc nữ tử hoàn toàn tìm được cảm giác thành tựu.

      Chu Phi cúi đầu, cũng chìm vào suy nghĩ. Người trong phòng đều trầm mặc.

      Mạn Duẫn cười cười, đánh vỡ cục diện bế tắc, : “Phụ Vương, ngươi xem có thể liệu có ai đó giả mạo Tề Hồng ?”

      Hành vi của kẻ kia, và tác phong của Tề Hồng, hoàn toàn tương phản. Hoàn toàn giống như xuất phát từ cùng người. Chỉ có suy đoán như vậy mới có thể giải thích được tốt nhất kiện này.

      Tịch Mân Sầm vỗ vỗ đầu Mạn Duẫn, “BổnVương cũng nghĩ như vậy.”

      Chu Phi Chu Dương đều đồng ý gật đầu. Nhất định là có kẻ lợi dụng danh nghĩa của Tề Hồng mà làm xằng làm bậy khắp nơi.

      “Vương gia, chúng ta có muốn ra mặt giải quyết ?” Đầu tóc Chu Phi chẳng hề có chút rối nào, người như vậy khi làm việc đều chuyên chú và còn nghiêm khắc.

      Tịch Mân Sầm xoay người, đưa lưng về phía mọi người, lắc đầu : “Chuyện này chẳng liên quan đến chúng ta, cho dù chúng ta ra mặt cũng có người nhịn được.”

      lắm vì sao Phụ Vương lại vậy, Mạn Duẫn nghi hoặc gãi gãi đầu. Sau khi suy nghĩ lúc, đầu óc đột nhiên sáng bừng. có kẻ phá hư thanh danh của Tề Hồng, người nóng nảy nhất phải là bọn họ, mà là chính chủ Tề Hồng.

      Hẳn là Tề Hồng lặng lẽ lẩn vào góc tối nào chờ hái hoa tặc xuất , sau đó bắt được sửa trị mạnh tay.

      “Duẫn nhi, ngươi ngủ trưa trước . Chu Phi Chu Dương, các ngươi ra ngoài hỏi thăm xem Tê thành có nơi nào vui , chờ tiểu Quận chúa tỉnh lại chúng ta dạo.” Tịch Mân Sầm ra hiệu cho Chu Phi Chu Dương ra ngoài, cởi ngoại bào ra nằm vào cạnh giường.

      Vẻ mặt Chu Dương đầy đau khổ. Vất vả lắm mới đến được Tê thành, cũng muốn nghỉ ngơi chút đó nha. Dọc theo đường đều là và đại ca đánh xe, người mệt nhất chính là bọn họ. Thức dậy còn sớm hơn gà, làm còn nhiều hơn trâu.

      Dù sao cũng là huynh đệ liên hệ huyết thống, Chu Phi nhìn bộ mặt nhăn nhó của kia lập tức hiểu suy nghĩ cái gì.

      “Người đánh xe suốt dọc đường là ta.” Chu Phi đả kích người ta rồi hoàn toàn chứa chút thương cảm nào.

      Chu Dương tuy ngồi ngoài xe ngựa nhưng toàn là nhìn trời ngắm mây, đánh giá phong cảnh chung quanh, ngay cả roi ngựa cũng hề chạm vào chút.

      Chu Dương phát huy da mặt dày: “Đừng vạch trần ta, ta đỏ mặt.”

      Chân Chu Phi vừa cất được nửa bước liền bị rút gân, thiếu chút nữa ngã sấp mặt. Tên này nếu biết đỏ mặt, heo nái biết leo cây.

      Mạn Duẫn nể mặt cười ra tiếng.

      Mấy ngày nay lúc nào cũng ru rút bên trong xe ngựa hẹp ngay cả hai chân cũng duỗi thẳng, đương nhiên là thể ngủ ngon rồi. Mạn Duẫn rất nhớ giường êm, vỗ vỗ gối đầu, lui vào lòng Phụ Vương rồi liền ngủ mất.

      Dù giường trong khách điếm mềm mại như tại Sầm Vương phủ, nhưng so với ghế ngồi cứng ngắc trong xe ngựa xem như là thiên đường.

      Chu Phi Chu Dương ra ngoài hỏi thăm tin tức ra cũng tốn bao nhiêu thời gian. Kêu tên tiểu nhị bưng trà đưa nước tại khách điếm hỏi mấy câu hỏi được địa phương đẹp nhất ở Tê thành là đâu rồi. Tê thành nằm ở phía tây nam của Hoàng Đô, được xem là đô thị phồn hoa nhất, chỗ vui chơi và ngắm cảnh đẹp có vẻ cũng khá nhiều.

      Mọi người ngủ thẳng đến lúc mặt trời lặn mới dần dần tỉnh lại.

      Mạn Duẫn ngáp cái, Tịch Mân Sầm nằm cạnh liền nhanh chóng mở mắt, đôi mắt đen thâm thúy hề vướng chút mờ mịt khi vừa tỉnh ngủ.

      “Đói bụng à?” Tịch Mân Sầm ngồi dậy, lấy ngoại bào đầu giường mặc vào.

      Ngủ được no mắt, Mạn Duẫn cảm thấy vô cùng thần thanh khí sảng.

      “Chưa đói.” Mạn Duẫn ngồi dậy mang giày vào, ngái ngủ duỗi lưng, trong lòng vui sướng vô cùng.

      Phòng của Chu Phi Chu Dương ngay cách vách. Mạn Duẫn và Tịch Mân Sầm vừa tỉnh lại đầu tiên là sang đó gõ cửa. Sau lúc lâu, Chu Dương mắt mông lung vì buồn ngủ đẩy cửa ra, “Vương gia, tiểu Quận chúa, sớm như vậy mà các ngươi tỉnh rồi à?”

      Sớm? Mặt trời lặn đằng Tây rồi nha. Xem ra con sâu gây mê của Chu Dương còn chưa có thanh tỉnh.

      “Ta cùng Phụ Vương ra ngoài dạo.” Vốn muốn mang Chu Dương theo, nhưng nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi rã rời của Mạn Duẫn lập tức sửa lời: “Ngươi tiếp tục ngủ , bảo Chu Phi cũng nghỉ ngơi cho tốt.”

      Chu Dương còn trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, cũng biết có nghe hay , gật đầu cái rụp. Đến lúc con sâu gây mê bị đá tỉnh mở trừng hai mắt, “Tiểu Quận chúa, thuộc hạ tỉnh rồi. Ngài xem, thuộc hạ tinh thần hăng hái lắm nha.” Chu Dương thần thái sáng láng chớp chớp mắt, so với cái tên vừa nãy mí mắt đều mở ra có thể là hai người.

      Mạn Duẫn muốn ngửa mặt lên trời thở dài. Vì sao huynh đệ mặt mũi giống nhau như đúc mà tính tình lại khác biệt lớn như vậy.

      “Bảo các ngươi hỏi thăm tin tức, thế nào rồi?” Tịch Mân Sầm hỏi.

      Vừa nghe đến thanh lạnh như băng đặc hữu của Vương gia, Chu Dương như bị uống thuốc kích thích, “Mỗi tối, phố nam tại Tê thành đều có chợ đêm vô cùng náo nhiệt. Tên tiểu nhị kia , nếu đến Tê thành mà chợ đêm chơi coi như chưa đến.”

      ra Chu Dương muốn chơi nên mới có thể có tinh thần cao độ như vậy.

      Mạo Ngao theo chân Mạn Duẫn, hướng sang Chu Dương khinh bỉ phát ra tiếng phì phì trong mũi, sau đó cọ cọ vào bắp chân Mạn Duẫn. Dáng vẻ nhu thuận kia như , ta thực ngoan nha, mang ta .

      Mạo Ngao thể tích rất lớn, nhìn vô cùng uy phong, đường đều khiến đám dân chúng nhát gan tự động nhường đường. Nghĩ đến chỗ tốt này, Mạn Duẫn liền gật đầu, sờ sờ cái đầu lông xù của Mạo Ngao.

      Mạo Ngao từ sau khi theo Mạn Duẫn rất ít khi xuất ở trước mặt mọi người. Lúc còn tại Nam Trụ nuôi trong thâm cung, mà quay về đến Phong Yến vẫn nuôi ở tiểu lâu. Cho nên khi được xuất môn Mạo Ngao rất hưng phấn, ngừng phe phẩy cái đuôi đầy đắc ý.

      Chu Phi sửa sang lại hảo vạt áo, nghiêm trang ra, hướng Tịch Mân Sầm cùng Mạn Duẫn hành lễ.

      “Xuất môn ra ngoài rồi, nghi thức này liền miễn.” Mạn Duẫn ôm lấy cánh tay Phụ Vương, hai người ở phía trước, bên cạnh còn có cái sủng vật mập mạp to lớn.
      dungcubi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :