1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Xuyên Không] Dưỡng Nữ Thành Phi (PN) HOÀN

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 30: xóm đầu
      Edit: Nhan Nhan
      Beta: Quảng Hằng

      Hổ phụ vô khuyển tử, Chu Dương cũng cần dùng tâm tình như đôi đãi với đúa trẻ mà chăm sóc Tiểu Quận Chúa. Nếu , chuyện ngày hôm qua, làm sao dễ dàng như vậy đồng ý như vậy được?

      Chu Dương buồn bực, Chu Phi đoạt lấy áo choàng trong tay , giúp phủ thêm cho Tịch Mân Sầm.

      "Ít mất hồn , bảo vệ tốt Tiểu Quận Chúa an toàn. Nơi này so được vương phủ đâu " Thấy Chu Dương còn mang tâm nặng nề, Chu Phi mới nhắc nhở câu, đuổi theo Tịch Mân Sầm ra khỏi Điềm Uy Cung.

      Mạn Duẫn đứng ở trước cửa, nhìn phụ vương xa, mới : "Việc đến nước này, ngươi cũng thể đổi ý."

      Chu Dương liên tiếp kêu trong lòng khổ.

      Tịch Mân Sầm tối nay muốn cùng các đại thần Nam Trụ quốc ở lại thương nghị, về quá sớm , điều này cũng đủ để cho Mạn Duẫn tranh thủ thời gian đến Hoa Liễu Nhai.

      Sứ giả vào ở hoàng cung, đều có thể tự do ra vào hoàng cung. Mạn Duẫn Tiểu Quận Chúa đến Nam Trụ quốc, là chuyện mà tất cả mọi người đều biết được . Cho nên muốn xuất cung, là chuyện rất dễ dàng.

      Mạn Duẫn mang theo Chu Dương, nghênh ngang từ ra cửa chính của hoàng cung.

      vào đêm, nhưng Kiền thành vẫn nhộn nhịp như cũ.Có khách điếm mới vừa khai trương lâu, cửa treo đèn lồng đỏ lớn, tràn đầy khí vui vẻ đón khách. đường bán rất nhiều bán bánh ngọt cùng ăn vặt, nhìn thấy cảnh tượng này, Mạn Duẫn nhớ lại chợ đêm ở đại

      Thức ăn nướng, uống chút bia.

      Cuộc sống là thú vui lớn. Nhìn dân chúng mặt đầy nụ cười, vô cùng chân , so với những người trong hoàng cung, bên ngoài cười nhưng trong lòng cười, giả dối, chói mắt gấp mấy lần.

      Chu Dương dẫn đường ở trước mặt, sợ Mạn Duẫn lạc đường, nắm lấy bàn của tay bé Mạn Duẫn, thỉnh thoảng mua chút đồ dùng cho Mạn Duẫn.

      Nhìn chong chóng xoay trong tay, Mạn Duẫn  than thở.

      Nàng sớm qua tuổi chơi chong chóng xoay lâu rồi….

      Tính trẻ con, sớm có ở đây.

      Chu Dương tay cầm bản đồ của Kiền thành, nhầm hai lần, mới tìm chính xác được chỗ gọi là  Hoa Liễu Nhai

      "Tiểu Quận Chúa, chúng ta trở về thôi."Tim của Chu Dương phát run, vốn tưởng rằng chỉ là hoa phố bình thường mà thôi. Nhưng tư thế này, có quá cởi mở hay !

      Đầu phố, treo tấm biển to đùng, có khắc ba chữ Hoa Liễu Nhai bay lượn. Mới vừa tiến vào đầu phố, đôi nam nữ tựa vào góc tường để ‘làm việc’. E sợ Tiểu Quận Chúa nhìn thấy mấy chuyện dơ bẩn đó, Chu Dương đưa tay phải che kín cặp mắt của Mạn Duẫn.

      " muộn, cái gì ta cũng đều nhìn thấy hết" Mạn Duẫn lạnh nhạt , đưa tay gạt bàn tay che mắt nàng, hướng thẳng vào phía bên trong xoải bước mà .

      Chết rồi, nếu bị Cửu vương gia biết! chờ mua quan tài rồi. Chu Dương vẻ mặt đau khổ, có chút hối hận muốn bước tiếp

      Hoa Liễu Nhai, trừ thanh lâu kỹ viện, cũng chỉ có thanh lâu kỹ viện. Mạn Duẫn cùng Chu Dương thẳng vào, cũng hề nhìn thấy qua tửu lâu khác.

      Nơi cử hành bán đấu giá ở chính giữa đường phố. Nơi đó có quảng trương hình tròn, mỗi hai năm xây dựng giáo đài, dùng để cử hành đêm đại hội bán đấu giá..

      "Đứa bé kia đáng ." đường có mấy thanh lâu, nhìn thấy Mạn Duẫn thở dài : "Trưởng thành, nhất định là mỹ nhân. Có phải là đứa tiền định bán thân nữa ?  Ta thông báo ma ma cho bà ấy đến mua, nếu bị nhà khác giành trước."

      "Đứa này da thịt tệ, nếu véo cái chắc chắn rất thoải mái. Lão tử còn chưa có từng nếm qua hương vị của đứa bé như vậy, là muốn nếm chút." nam tử trung niên bụng béo , trong tay còn ôm ấp lấy nữ nhân, tình chàng ý thiếp.

      Nữ nhân kia nhiều son dầy phấn, bật cười giễu tiếng, " nhìn thấy bé kia mặc y phục gì người sao? Người bình thường thể mặc nổi, chừng là con của vị nào quý nhân nào đó, ngài dám chạm vào nàng, cẩn thận gây ra phiền toái."

      "Có cái gì dám? chừng đứa bé này là do nhà nào đó nuôi dưỡng, chờ người đến đánh chủ ý, đáng giá bán chừng." Trung niên nam nhân mặt bỉ ổi, đầy vẻ dâm tà nhìn Mạn Duẫn về phía bên này.

      Mạn Duẫn nghe ít loại này dâm ngôn dâm ngữ đó rồi, để ý tới.

      Chu Dương phía sau theo kịp, còn đợi người nọ phản ứng, quả đấm huơ ra, đánh người bay .

      "Dám có chủ ý với Tiểu Quận Chúa nhà ta, có tin ta ta tiễn ngươi gặp Diêm Vương hay !" Chu Dương tức giận, toàn bộ đem nam nhân này xem làm bao cát để phát tiết, tay chân phối hợp đánh cho người kia thành đầu heo.

      Mọi người vừa nghe là Tiểu Quận chúa, lập tức giải tán.

      "Còn như vậy, dạo thanh lâu, trưởng thành nhất định trở thành loại đàn bà dâm đãng." Tản ở bên trong đám người, tiếng nũng nịu bay vào lỗ tai của Mạn Duẫn cùng Chu Dương

      Chu Dương sắp thể khống chế nổi, mà nhìn mặt Mạn Duẫn, hề nhấc lên chút gợn sóng. Họ mắng ngài đó, Tiểu Quận Chúa.

      Xem ra Tiểu Quận Chúa được Vương Gia chân truyền, nhìn mặt của tiểu nữ nhân này, xem ra bản lãnh nhiều lắm.

      Càng vào trong Hoa Liễu Nhai, người phía trước, vây tới càng nhiều. Trong vòng bên ngoài vòng, người người chen nhau.

      Trong đám người, có khán đài hình tròn. đài, có vài người khiêng cái rương. Cái rương này dường như rất nặng, bốn người mang đều phải cố hết sức, tất cả đều dùng sức để mang cái rương đến đặt lên cái bàn khán đài.

      Buổi bán đấu giá, bắt đầu rồi.

      Mạn Duẫn nhìn nhìn bốn phía, người ta tấp nập, nàng làm sao có thể tìm được người có thể mua bán tin tức đây????

      Em nó dạo thanh lâu, Vương gia biết như thế nào nhỉ? ;)
      Juuni, tiểu Viên Viên, Aliren2 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 31: Tiểu thú trong lồng.
      Edit: Nhan Nhan
      Beta: Quảng Hằng

      Bởi vì vóc dáng quá lùn, Mạn Duẫn đứng ở trong đám người, những món đồ chân chính có thể nhìn thấy nhiều lắm. Mạn Duẫn ngắt mu bàn tay Chu Dương, ý bảo cúi đầu.

      "Đem ta đặt lên đầu vai ngươi."

      "Tiểu Quận Chúa muốn chơi trò cởi ngựa?" Chu Dương ôm lấy Mạn Duẫn, đem nàng hướng ngồi lên bờ vai mình.

      Mạn Duẫn điều chỉnh tư thế ngồi rồi ôm đầu Chu Dương, ngồi ở phía .

      Chu Dương cao 1m8 ở trong đám người, vốn là chiếm ưu thế. Mạn Duẫn vừa ngồi lên vai , tầm mắt càng thêm rộng rãi rồi. Tình cảnh đài, Mạn Duẫn có thể nhìn   cái thu hết trong mắt.

      Bốn đại hán dáng người khôi ngô, kéo cái rương, thở dốc.

      Bầy người phía dưới, nháo lên, suy đoán trong rương kia đựng cái gì.

      thanh niên nam tử đầu đội ngọc quan, ưu nhã bước lên đài. Nhìn dáng dấp là biết là người chủ trì của cuộc đấu giá. Trước ngực có lưu hai sợi tóc đen, tuấn tú văn nhã, nhìn bộ dáng , chỉ làm người khác cảm thấy là thiếu gia đàng hoàng. Ăn mặc thanh nhã, chút cũng giống loại người xuất tại loại địa phương dơ bẩn như thế này.

      Người này, khẳng định lai lịch .

      "Đại hội bán đấu giá hai năm lần, lại bắt đầu. Hãy xem Tư Mã gia ta lần này lại cho mang đến thứ gì mọi người đây?" Thanh niên chỉ cười .

      Vừa nghe thấy ‘ Tư Mã gia ’ ánh mắt Chu Dương khẽ lóe lên.

      "Chẳng lẽ là Tư Mã gia tộc thủ phủ Nam Trụ quốc?" Chu Dương đối với tình huống ở mấy quốc gia, hiểu nhiều giống như Chu Phi. Nhưng danh tiếng của Tư Mã gia, lại có nghe qua đôi chút.

      Tư Mã gia, mấy năm trước, còn là tiểu gia tộc. Nhưng kể từ Vương Gia chinh chiến các quốc gia, Tư Mã gia tộc phải dựa vào chiến tranh phát tài, kiếm được thắng lợi trở về. Mà kinh doanh của Tư Mã gia, phần lớn là do thiếu gia Tư Mã Triềuxử lý.

      Thủ phủ? Mạn Duẫn bắt được hai chữ này.

      Khó trách Sử Minh Phi sau khi lên ngôi vị hoàng đế, cũng hết sức đề cử đại hội bán đấu giá như thế này. Thủ phủ lấy ra đồ bán đấu giá, nhất định vật phi phàm. phải Tư Mã gia là nơi buôn bán tin tức cho người khác, buôn bán trải rộng các quốc gia sao?

      Mạn Duẫn cao hơn đoạn so với mọi người, ở trong đám người đặc biệt dễ thấy. Tư Mã Triều nhìn thấy Mạn Duẫn, khỏi nhìn nhiều thêm mấy lần. Chẳng lẽ hội đấu giá làm được càng ngày càng tốt, đến cả đứa bé cũng có thể hấp dẫn tới sao? đứa trẻ liền dám đến loại địa phương này, lá gan có phải quá lớn quá rồi hay ?

      Tư Mã Triều duy trì nụ cười, hướng Mạn Duẫn hơi nháy mắt. Tầm mắt chuyển cái, nhìn về phía cái rương.

      "Nào, nào, chúng ta tới xem chút vật phẩm bán đấu giá đầu tiên." Bành bạch vỗ tay hai tiếng, bốn đại hán rút bốn khối gỗ cái rương xuống.

      cái lồng bằng sắt rất lớn lộ ra.

      Nhưng trong lồng, phải mãnh thú, cũng phải là chim.

      Đám người dưới đài có chút gấp đến nóng nảy, rối rít kêu to.

      "Lần này bán đá vụn đó chứ? Bên ngoài thành chất thành đống lơn rồi, chẳng lẽ Tư Mã gia cầm ra nổi món đồ tốt để bán hay sao?"

      đống đá vụn! Vụn vặt từ trong lồng sắt trượt ra.

      Tư Mã Triều nhìn bối rối hoang mang phía dưới đài, hề hoảng hốt, thanh nhã cười tiếng.

      “Tư Mã Ta gia bán đấu giá từ trước đến giờ là bảo bối, lần này cũng ngoại lệ. Nếu các ngươi là tin Tư Mã đây, như vậy có thể trở về phủ, đại hội bán đấu giá lần này, cũng phải có ngươi, thể cử hành!"

      Tư Mã Triều trải qua khảo nghiệm của thương trường, há có thể dùng vài ba lời là có thể hù dọa đến .

      phen , chút nào sợ đắc tội với người khác. Có lẽ nếu ở mấy năm trước, Tư Mã gia còn phải khúm núm, đối với người khác vừa xin lỗi vừa giải thích. Nhưng hôm nay, tất cả giống.

      Người kia sắc mặt tốt, nhưng vẫn nhịn xuống, lại dám lời.

      Nhất thời, bốn phía an tĩnh.

      Lả tả đá vụn rớt ra khỏi lồng sắt, khối cầu tròn lông trắng ở trong đá vụn, đặc biệt làm người khác chú ý.

      "Là cái gì vậy......" Từng tiếng từ dưới đài truyền đến.

      Mạn Duẫn cũng trợn to mắt, muốn xem cẩn thận.

      Mắt Mạn Duẫn lóe sáng, so với những thứ kia đến Hoa Liễu Nhai vui đùa người trong suốt rất nhiều. Hợp với vẻ mặt ham học hỏi, đáng tả được.

      Tư Mã Triều khẽ mỉm cười, cho hạ nhân dùng cây gậy từ khe hở lồng sắt móc đá vụn ra.

      lúc sau, thứ gì đó trong lồng săt, toàn thân lên ở trước mặt mọi người.

      tiểu động vật thuần khiết trắng tinh, nhìn chỉ bằng con chó . Ánh mắt sắc bén, móng vuốt sắc bén, tựa hồ chỉ muốn vung lên, là có thể như đao kiếm xé rách da thịt của người khác.

      Dưới đài sôi trào, điên cuồng! Đại hội bán đấu giá, mỗi lần chỉ bán đấu giá ba món đồ tốt, mà mỗi món đều là thế gian khó có. nghĩ tới mới món đồ thứ nhất, làm cho người điên cuồng!

      Chu Dương cũng ngây ngẩn cả người, đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm con vật trong lồng sắt .

      Bốn phía tất cả đều là tiếng hét giá của mọi người..

      Mạn Duẫn chưa từng gặp qua loại động vật này, thân hình tròn tròn như viên cầu, nhưng móng vuốt rất sắc bén, phải là động vật ăn thịt. Cái đuôi của nó bẹt, bộ lông hết sức dài. Nhìn thấy mọi người cử động điên cuồng, cũng biết này động vật khẳng định giống bình thường. chừng, cùng gấu mèo tại trung quốc có fđịa vị giống nhau. Có lẽ, cao hơn.

      "Chu Dương, đó là loài động vật gì?"

      Chu Dương kéo về suy nghĩ, "Ta cũng chưa từng thấy qua, nhưng dáng vẻ cực kỳ giống Mạo Ngao do bộ tộc Mãnh Tín nuôi dưỡng. Nhưng mà bộ tộc Mãnh Tín cũng bán Mạo Ngao cho người ngoại tộc, hơn nữa bộ tộc Mãnh Tín bình thường coi mạo Ngao như vị thần hóa thân ở dân gian, Mỗi thời của bộ tộc chỉ nuôi được con Mạo Ngao. Mạo Ngao ở đâu, người của bộ tộc ở đó.”

      Chu Dương toát ra nặng nề, nếu như con này là Mạo Ngao, có lẽ bộ tộc Mãnh Tín hơn phân nửa là bị huyết tẩy rồi !

      Đằng sau món đồ thứ nhất, chính là máu tanh tàn nhẫn.

      "Mười vạn lượng!"

      "Mười lăm vạn hai!"

      "18 vạn lượng!"

      "......"

      tiếng cao hơn tiếng, hề dừng lại.

      Mạo Ngao am hiểu nhất là đào đất đào hầm, so với Xuyên Sơn Giáp còn nhanh gấp mười lần. Trong lồng sắt trang bị đầy đủ đá vụn, chính là vì để cho Mạo Ngao đào đá.

      Ai muốn có con sủng vật lợi hại như vậy! Móng vuốt săc bén như vậy, so với đao kiếm còn có tác dụng hơn!

      Mạo Ngao trong lồng sắt, thân hình nho , thu lại còn hơn nữa. Đôi mắt nhìn chung quanh, tựa hồ hiểu nơi này là nơi nào.

      Nhìn đôi mắt long lanh của tiểu Mạo Ngao, Mạn Duẫn thế nhưng lại sinh ra tia thương tiếc..

      Lúc chưa vào tổ chức sát thủ, nàng cũng là bị người nhốt ở trong lồng sắt đem bán đấu giá, sau đó bị tổ chức nhìn trúng, bắt đầu được huấn luyện cực kỳ tàn ác.

      Chẳng biết tại sao, nhìn tiểu thú trong lồng, Mạn Duẫn xem như là thấy chính mình!

      Nếu như có lựa chọn...... Nàng muốn tiểu thú dẫm vào vết xe đổ của nàng.
      Mai Trinh, Juuni, tiểu Viên Viên3 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 32: Mua cho được Tiểu Mạo Ngao.
      Edit: Nhan Nhan
      Beta: Quảng Hằng


      [​IMG]


      "30 vạn lượng!"

      Thanh Mạn Duẫn thanh thúy, ở bên trong đám người nhộn nhịp giống như giọng ca của Hoàng Oanh, thanh hết sức dễ nghe.

      Mọi người khẽ sửng sốt hồi, mới phát người kêu giá chính là đứa bé!

      " đứa bé xem náo nhiệt cái gì, có mang theo bạc sao? 33 vạn lượng." Bên phải phía dưới là giọng già nua, lão già tuổi chừng năm sáu chục, vuốt râu nhạo báng.

      Mọi người xem như là chuyện cười nhìn Mạn Duẫn cái, sau đó lại tranh nhau hét giá.

      "Chu Dương, người ngươi có mang theo bạc ?" Mạn Duẫn lấy tay giật giật tóc của Chu Dương.

      "Có đem theo ít, lúc nãy mua đồ chơi cho Tiểu Quận Chúa vẫn chưa dùng đến bao nhiêu"

      có việc gì, làm sao lại mang theo vài chục vạn lượng ở người? Cho dù có, cũng thể để cho Tiểu Quận Chúa tiêu xài như vậy.

      "Vậy bây giờ ngươi hồi cung lấy bạc cho ta ." Mạn Duẫn cười như cười nhìn chằm chằm ngực Chu Dương.

      " được! Thuộc hạ thể để Tiểu Quận Chúa người ở loại địa phương này." Nếu Chu Dương , Tiểu Quận Chúa vừa có năng lực tự vệ, bị người xấu bắt được làm sao bây giờ.

      Chu Dương lắc đầu cái, kiên quyết thể rời Tiểu Quận Chúa nửa bước.

      Bị ánh mắt của Mạn Duẫn nhìn chăm chú đến thở nổi, Chu Dương cuối cùng đem bàn tay thò vào túi áo trước ngực, móc ra xấp ngân phiếu.

      "Tiểu Quận Chúa, đây chính là tiền riêng của thuộc hạ. Khi ngài về, phải nhớ trả lại cho thuộc hạ." Chu Dương đau lòng đem ngân phiếu đưa cho Mạn Duẫn, nhìn ngân phiếu nằm ở trong tay người khác, đau lòng muốn chết.

      tại sao lại bị tiểu ác ma này đoán được....!

      Mạn Duẫn hài lòng nhận lấy, đếm cái, tất cả đều là ngân phiếu mệnh giá vạn, tổng cộng 60 tờ, cũng chính là 60 vạn lượng!

      "Chu Dương à, tiền riêng của ngươi để dành ít, có phải tham tiền của vương phủ hay ?" Mạn Duẫn vẩy ra ngân phiếu, cười xấu xa nhìn .

      "Làm gì có, đây là tiền để dành của ta đó Tiểu Quận Chúa. Năm đó ta......" Chu Dương bối rối gãi gãi đầu, "Năm đó hành quân đánh giặc, chiếm lĩnh thành Đô nước khác, ta len lén quét sạch chút bảo bối, sau đó đem cầm, cứ như vậy chút, cũng nhiều."

      Cũng nhiều? 60 vạn lượng, đủ mấy ngàn người bình dân chi tiêu cả đời.

      "40 vạn lượng."

      "41 vạn lượng."

      "......"

      Kêu giá chênh lệch càng ngày càng , khi hét đến giá 45 vạn lượng ai ra tiếng.

      "46 vạn lượng." Lão đầu lúc nãy quát mắng Mạn Duẫn, cắn răng, cân nhắc hội, mới kêu ra tiếng.

      Nhìn mọi nơi có ai lên tiếng nữa, lão đầu vỗ vỗ lồng ngực của mình, lộ ra nụ cười.

      "50 vạn lượng!" Vẫn giọng trẻ con ngây thơ, ở Hoa Liễu Nhai, cực kỳ trong suốt.

      Sắc mặt lão đầu trắng xanh, mắt thấy con vịt tới tay bay , hoắc mắt đứng lên, " đứa bé chưa dứt sữa tham gia cái gì? Tư Mã thiếu gia ngài nhanh gọi tên người tuyển định mua , tiểu hài tử làm sao có thể lấy ra nhiều bạc như vậy."

      Lão đầu là khách quen Hoa Liễu Nhai, nhiều người cũng quen biết ông ta, cũng biết người này gia tài bạc vạn. Nhìn lại bên kia lại là đứa bé tám tuổi, nhất thời lắc đầu cái, cho dù ai cũng tin đứa bé có thể lấy ra được nhiều bạc như thế để mua cho được Mạo Ngao

      "Đến gần chút." Mạn Duẫn vỗ vỗ đầu Chu Dương, Chu Dương hiểu ý. Vận khởi khinh công, phút chốc đến đài.

      Mạn Duẫn quơ quơ xấp ngân phiếu trong tay, từ trong tay rút ra mười cái nhét vào ngực áo Chu Dương, "50 vạn lượng."

      Bàn tay bé trắng noãn như ngọc, cầm ngân phiếu đưa cho Tư Mã Triều.

      Tư Mã Triều mới bắt đầu chỉ cảm thấy tiểu nương này, thanh nhã động lòng người, lại nghĩ rằng nàng còn có chiêu như vậy, bật cười ha hả.

      "Bé con, quá thú vị. Nhưng Tư Mã Triều ta chỉ nhận tiền nhận người, còn có ai bỏ ra số bạc cao hơn ?" Nhận lấy ngân phiếu, Tư Mã Triều lại quát to tiếng.

      Nhìn lên Mạn Duẫn gọn gàng linh hoạt lấy ra ngân phiếu, tất cả mọi người hét giá nữa. Bộ dáng Mạn Duẫn tràn đầy tự tin, còn ai dám tăng giá?

      con Mạo Ngao cho dù có trân quý, nhưng mà cũng chỉ là con sủng vật. 40 vạn lượng, là giá tiền cao nhất rồi. Nếu lại thêm tiền, đó chính là làm ăn lỗ vốn. Những người này đa số là người làm ăn, mua bán như vậy cũng muốn làm.

      50 vạn lượng, đủ bọn họ huấn luyện mười mấy tử sĩ rồi ! Vì mua con sủng vật lợi hại, đáng.

      Tư Mã Triều nhìn phía dưới ai kêu giá nữa, "50 vạn lượng lần đầu tiên! 50 vạn lượng lần thứ hai!"

      "50 vạn lượng, lần thứ ba! Đồng ý." Vỗ tay hai cái, bốn người sau lưng Tư Mã Triều lập tức nâng lên lồng sắt, hướng Mạn Duẫn tới.

      Nhìn về phía tiểu Mạo Ngao trong lồng sắt nháy đôi mắt to, Mạn Duẫn đưa tay về hướng Tư Mã Triều, "Chìa khóa."

      Tư Mã Triều sửng sốt chút, từ bên hông gở xuống cái chìa khóa, đưa cho Mạn Duẫn.

      Mạn Duẫn từ bả vai Chu Dương nhảy xuống. Động tác gọn gàng linh hoạt, làm liền mạch.

      Tư Mã Triều thấy tiểu hài này bản lĩnh tệ, càng thêm tò mò, từng nghe nhà nào ở Kiền thành có đứa bé như vậy? Phải cẩn thận điều tra kĩ chút, tùy tiện vừa ra tay, chính là 50 vạn lượng, tuyệt đối phải là con cháu bình thường..

      Lấy xong chìa khóa, Mạn Duẫn về phía lồng sắt cũng cao như nàng..

      Nhìn Tiểu Mạo Ngao ở bên trong rúc thành khối cầu , nhắm ngay ổ khóa, rắc rắc tiếng, mở ổ khóa ra.

      " thể mở!" Tư Mã Triều hô to tiếng, vươn tay định đoạt lấy chìa khóa trong tay Mạn Duẫn.

      Nhưng muộn, cửa lồng sắt đẩy ra hơn phân nửa.

      Tiểu Mạo Ngao đột nhiên nhảy ra khỏi lồng sắt......

      Chu Dương linh động kéo Mạn Duẫn qua, che chở nàng ở phía sau.

      Mà bốn người kia đứng ở trước mặt Tư Mã Triều.

      Mọi người phía dưới thấy thấy màn này, cũng kinh hãi mà lui về phía sau

      "Mạo Ngao trời sanh tính hung tàn, là loại động vật đặc biệt mang thù. thuần phục trước mà thả ra, chỉ sợ nó trả thù."

      Tư Mã Triều mới vừa xong, bốn người trước mặt bị Mạo Ngao nhảy xổ đến mà cáo cấu đến rách mặt.

      Tiếng kêu thảm thiết, làm cho màng nhĩ mọi người thấy đau.

      Ghim thù!

      Thân hình Tiểu Mạo Ngao tuy , tốc độ lại cực nhanh, dễ dàng có thể nhảy đến cao hơn thước. Mà bốn người này chính là nhốt nó mấy ngày nay, vừa có thể xông ra ngoài, liền hướng về phía bọn họ hạ móng.

      tiếng hét thảm, người kia toàn bộ cánh tay bị cào đầm đìa máu tươi.

      Tư Mã Triều nhìn người phía trước giảm bớt, cất bước, nhảy xuống bàn.

      Nhìn bốn người, người cuối cùng ngã xuống, tiểu Mạo Ngao chuyển sang Mạn Duẫn. Ngước đôi mắt trong nháy mắt, tựa hồ suy tư.

      Chu Dương sợ tiểu Mạo Ngao đả thương Tiểu Quận Chúa, vừa rút kiếm ra, mới hướng tiểu Mạo Ngao, vừa kêu Mạn Duẫn lui xuống cái bàn, tránh cho lát nữa đả thương nàng.

      Tốc độ như chớp điện, trái cầu màu trắng chợt lóe, lướt qua Chu Dương, xông thẳng đến Mạn Duẫn ở sau lưng..

      Tốc độ như vậy còn hơn hồi nãy nhanh gấp mấy lần, Mạn Duẫn hoàn toàn có chỗ có thể trốn. chuẩn bị chờ đợi khổ sở lại tới, nhưng tiểu Mạo Ngao chậm chạp vươn móng vuốt. Mạn Duẫn chỉ cảm thấy bụng bị khối to va chạm vào người, thân thể khỏi lui lại mấy bước về phía sau.

      Tiểu Mạo Ngao phải công kích nàng, mà là vùi vào trong ngực của nàng!

      Mạn Duẫn phản ứng kịp, vươn tay ôm lấy tiểu Mạo Ngao, mới miễn cho nó từ trong lòng ngực té xuống.

      có linh tính! Ân cừu ràng.
      Last edited by a moderator: 10/8/14
      Juuni, tiểu Viên Viên, Aliren2 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 33: Công chúa mất nước
      Edit: Nhan Nhan & Quảng Hằng

      Mạn Duẫn vuốt ve bộ lông của Tiểu Mạo Ngao Ngao, vô cùng mềm mại, xúc cảm tốt. Ở ban đêm gió mát, ôm đặc biệt ấm áp.

      Tiểu Mạo Ngao Ngao rất quấn quýt lấy Mạn Duẫn, ở trong lòng nàng cọ xát mấy cái, hai cái móng vuốt hướng Mạn Duẫn cào cào , thành công liếm đến gò má của Mạn Duẫn.

      Đầu lưỡi của Tiểu Mạo Ngao Ngao có chút nham nhám lại, làm cho nàng cảm thấy nhột nhạt.

      Thấy Tiểu Mạo Ngao Ngao lấy lòng nàng, Mạn Duẫn nhàn nhạt mà cười cười, món đồ tốt.

      Ai đáng giá 50 vạn lượng?

      Dưới đài nhìn thấy Tiểu Mạo Ngao Ngao giống như con chó lấy lòng chủ nhân, cũng chớp mắt. Nếu có nhìn thấy Tiểu Mạo Ngao ban nãy hung hãn vung móng trong phút chốc kia, chắc chắn người nào cũng cho rằng nó là sủng vật đáng vô hại.

      Chu Dương thu hồi kiếm, cắm vào vỏ kiếm. Vật này tốc độ quá nhanh rồi, ngay cả cũng kịp nổi, khó trách bộ tộc Mãnh Tín coi trọng như vậy nó, coi nó như thần ở nhân gian hóa thân.

      Tư Mã Triều cũng thầm giật mình cái, còn tưởng rằng bé này nhất định mất mạng ở dưới móng vuốt của Mạo Ngao, nghĩ tới có kết quả như vậy.

      "Chúc mừng ngươi, tiểu nha đầu. Có thể làm được chủ nhân của Mạo Ngao chuyện dễ.." Tư Mã Triều phất phơ chiếc quạt, khẽ vẫy ra được ít gió mát, khóe miệng vẫn giữ nụ cười .

      Đôi mắt Tiểu Mạo Ngao đỏ ửng, muốn tránh thoát khỏi của lồng ngực Mạn Duẫn, xông về phía Tư Mã Triều, thù hận toàn bộ bại lộ bên ngoài. Mạn Duẫn nhớ tới mới vừa rồi Tiểu Mạo Ngao tia do dự cào chết bốn người kia, nhất thời dùng sức giữ chặt nó.

      Nàng còn phải dựa vào Tư Mã Triều tìm tin tức của Thẩm đậu, để cho Tiểu Mạo Ngao giết , phải cử chỉ sáng suốt.

      Ít nhất, tại thể.

      "Ta có vụ giao dịch, ngươi có muốn làm?" Mạn Duẫn thừa dịp cơ hội, .

      "Giao dịch?" Kinh ngạc vì đứa bé, thế nhưng muốn cùng chuyện làm ăn. Nhưng chỉ cần có thể kiếm bạc trắng, Tư Mã Triều ai đến cũng cự tuyệt, "Buôn bán , ta cảm thấy hứng thú, ngươi muốn cùng ta bàn giao dịch như thế nào?"

      Hai người ở đài hỏi đáp mấy câu, phía dưới quần chúng có  ý kiến.

      Rối rít hầm hừ hỏi, đại hội bán đấu giá có còn tiếp tục ?

      Tư Mã Triều cười xin lỗi tiếng, "Xem ra hôm nay cho dù có là chuyện buôn bán lớn, chúng ta ngày sau hãy ? Bốn ngày sau, đến đỗ phường gặp mặt."

      đuổi Mạn Duẫn xuống đài, Tư Mã Triều phân phó người đem bốn thi thể mang xuống, chuẩn bị cuộc bán đấu giá khác

      Mắt Mạn Duẫn lộ ra kiên nhẫn, lại chỉ có thể nhịn. Dù sao người ta lúc cử hành bán đấu giá, thể nào buông tha cơ hội kiếm tiền như vậy mà cùng bản thân khoản buôn bán .

      "Chu Dương, chúng ta xuống."

      Chu Dương vừa được lệnh, nâng Mạn Duẫn lên, đặt ở đầu vai, về hướng cái bàn bên cạnh cầu thang mới xây.

      "Tiểu Quận Chúa, hay chúng ta về ?" Dù sao cũng phải chờ bốn ngày, tại mau chóng hồi cung, miễn cho bị Vương Gia phát .

      Mạn Duẫn quay đầu lại liếc mắt nhìn, đài bán đấu giá thanh Ngọc Như Ý đỏ như máu. Nghe bốn trăm năm trước, quân chủ Nam Trụ quốc chính là lấy được khối ngọc Như Ý này, mới chinh phục những nước chung quan, thành lập Nam Trụ hôm nay

      Mạn Duẫn cũng tin bất kỳ chuyện gì, nhưng nhìn Ngọc Như Ý đó, là khối ngọc tốt hiếm có.

      " vất vả mới đến được đây, chúng ta ở lại nhìn chút."

      Phụ vương lúc này còn chưa có trở lại. Chờ sau khi bán đấu giá chấm dứt, chạy trở về cũng muộn.

      Người làm ăn bình thường đều tin phong thủy, đặc biệt là Ngọc Như Ý, loại tượng trưng Như Ý Cát Tường gì đó, gần như bất kì ai cũng muốn có cái.

      Cho nên, giá tiền của vật này, cuối cùng có cùng bảng giá với tiểu Mạo Ngao.

      Móng vuốt Tiểu Mạo Ngao cùng bộ lông có dính vết máu, toàn bộ cọ đến người Mạn Duẫn. Mạn Duẫn nhìn y phục lộn xộn lung tung dính đầy vết máu, nhíu lông mày nhắn cong cong, đem Tiểu Mạo Ngao đặt tại bên kia đầu vai của Chu Dương.

      Chu Dương phàn nàn, Tiểu Quận Chúa coi là chỗ chứa đồ rồi sao? Đầu vai bên trái là nàng ngồi, đầu vai bên phải lại để thêm tiểu động vật? Cái này tổ hợp, quái dị ra được.

      Mà động vật, cũng giống như Tiểu Quận Chúa! Bề ngoài đáng , mà lòng dạ ác ma. Ngại vết máu khô móng vuốt lau sạch, đành phải cong lưng mà tránh né.

      Cầm tiền lương của vương phủ, rất dễ dàng! Rất cực khổ đó!

      Sau khi trở về, phải nghiêm túc bàn về vấn đề tăng lương mới được.

      Ngọc Như Ý cuối cùng được nam tử ngồi mà hưởng mua , buổi đấu giá tiến vào hồi cuối. Mọi người rối rít tò mò, tràn đầy kích động lần này là loại vật phẩm gì, cả Hoa Liễu Nhai náo nhiệt trước nay chưa từng có.

      Cơ hồ mỗi nam nhân đến Hoa Liễu Nhai , cũng trái ôm phải ấp nữ nhân, tay tất cả đều là nhẫn vàng, cổ tất cả đều là dây chuyền bằng ngọc thượng hạng. Loại xa hoa xem tiền như cỏ rác này, khiến Mạn Duẫn vì quốc gia cảm thấy hồi bi thương. Mục nát như vậy, xa như vậy xỉ, rốt cuộc đem những dân chúng chịu đói chịu lạnh kia đặt ở chỗ nào?

      Cũng may, đây khong phải là quê hương của nàng..

      Suy nghĩ lại bay trở về thực tế, Mạn Duẫn nhìn về đài.

      Lại có bốn người kéo cái rương con lên đài, cái rương này so với cái lồng sắt nhốt Tiểu Mạo Ngao lớn gấp đôi.

      "Đó là gì? Chẳng lẽ lại là con sủng vật nữa?" lâu thấy Tư Mã Triều mở ra cái rương, phía dưới hò hét ầm ỉ thảo luận.

      Mọi người vội vàng muốn biết đến tột cùng, duỗi dài cổ, ngừng ngắm nghía.

      Mạn Duẫn cũng bị gợi lên lòng hiếu kỳ, cái tay đặt ở đầu Chu Dương.

      "Đây là vật phẩm đấu giá cuối cùng mà Tư Mã ta chuẩn bị cho mọi người, bởi vì vật phẩm đặc biệt, cho nên......" Khóe miệng Tư Mã Triều hơi nhếch lên, nhấn cái nút, "Cho nên bắt đầu kêu giá từ 50 vạn lượng!"

      Pằng tiếng, cái rương bốn bề tản ra như cánh hoa, trong nháy mắt rơi xuống đất.

      Lại là lồng sắt......

      Nhưng trong lồng sắt , phải động vật...... Là người! Là hai toàn thân trần trụi.

      Khỏang chưng mười sáu mười bảy tuổi, thanh thuần động lòng người, đôi mắt như nai con loại vô tội, u mê nhìn dưới đài.

      Hai người lẫn nhau che giấu thân thể của đối phương, gương mặt đỏ ửng cùng xấu hổ, há miệng, môi cắn đến chảy máu..

      Mạn Duẫn trợn mắt há hốc mồm, nhìn đài  thế nhưng quên phản ứng.

      Đám người phía dưới, sớm đắm chìm trong này đôi nữ nhân xinh đẹp trong. đợi Tư Mã Triều giới thiệu vật phẩm đấu giá, tiếng gọi giá lâm vào điên cuồng.

      "70 vạn lượng!"

      "75 vạn lượng!"

      "......" Tiếng gọi giá có ngừng lại.

      Tư Mã Triều vô cùng vui lòng nhìn thấy trường hợp như vậy, tay cầm chiếc quạt khẽ phe phẩy, khẽ phất cái, "Mọi người trước dừng lại......, để cho ta xong lai lịch của đôi nữ nhân này."

      kiện vật phẩm, có lai lịch tốt, mới có thể phát huy ra giá trị lớn nhất. Tư Mã Triều vẫn chưa cảm thấy có được cái giá hợp lí, pằng khép chiếc quạt lại, chỉ về hướng lồng sắt, "Ta Tư Mã cử hành đại hộ bán đấu giá nhiều năm, là vì món đồ này, mất nhiều nhất tài lực vật lực. Các ngươi có biết thân phận của các nàng ?"

      Mọi người trầm mặc xuống, dung mạo của hai người kia, khuynh quốc khuynh thành, da mịn thịt mềm, vừa nhìn biết là người chân chính sống an nhàn sung sướng. Khiến người động lòng nhất chính là hai người dung mạo giống nhau như đúc, hai trẻ trung, hôm nay toàn thân xích lỏa, cường đại đánh vào thị giác.

      Hàng năm hun đúc ở xa hoa truỵ lạc Hoa Nhai, bọn họ sớm chịu được sắc đẹp hấp dẫn. Nhìn thấy hai bảo vật như vậy, nhất thời mê mẩn tâm hồn, đâu còn mà quản xem lai lịch khỉ gió gì của bọn họ? Trong đầu nghĩ tất cả đều là đem hai người đè ở phía dưới, hảo hảo hưởng thụ.

      "Hai người này, là Tam công chúa cùng Tứ Công Chúa của Thanh Tỷ quốc." Tư Mã Triều .

      Thanh Tỷ quốc ba năm trước đây bị diệt quốc, Tịch Mân Sầm Mạng binh diệt cơ hồ tất cả hoàng tộc, mà hai người chính là cá sa lưới. Chỉ tiếc có thể chạy thoát, có nghĩa là số mạng nữa trêu cợt bọn họ. Rơi xuống trong tay gian thương vô lương, chỉ có thể trách bọn họ xui xẻo.

      Vừa nghe là công chúa mất nước, phía dưới những người đó thú huyết sôi trào. Bọn họ cho dù có bao nhiêu tiền chăng nữa, cũng dám đối nghịch cùng hoàng tộc quyền sở hữu thế. Hôm nay bán đấu giá là công chúa, dục vọng chinh phục những người được coi là cao cao tại thượng tận trời cao này từ trong lòng dần dần chạy lên não. Ánh mắt nhìn hai người trong lồng, càng thêm nóng bỏng.

      Cảm thấy độ lửa, còn chưa đủ. Tư Mã Triều ngoắc thủ hạ, lập tức có người dâng lên cái bình .

      "Vật gì cũng có chỗ dùng." Tư Mã Triều bật khai nắp bình, đôi tay hai người thủ hạ xuyên qua khe hở lồng sắt, nâng cằm hai . Tư Mã Triều đem dược thủy trong bình toàn bộ rót vào trong miệng hai .

      Hai ra sức giãy giụa, miệng nổi lên vết bầm. Vẻ cam lòng trong mắt, làm Mạn Duẫn chấn động sâu.

      Mạn Duẫn dùng ánh mắt đồng tình nhìn bọn họ, nhưng trong mắt người ở dưới đài đều tràn đầy lửa dục nhìn hai trần trụi kia.
      tiểu Viên Viên, AlirenTiểu yêu tinh thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      ☆, Chương 34: bán đấu giá hồi cuối
      Edit: Nhan Nhan
      Beta: Khánh Linh
      Dược thủy uống xuống bụng, ánh mắt hai từ từ trở nên mê man, nổi lên vẻ mị hoặc. Hai thân thể vốn dựa sát vào che chở lẫn nhau giờ chậm rãi ma sát, thân thể như dấy lên cỗ hỏa nhiệt cần mau mau dập tắt. Hai cũng phát mình bị dược vật khống chế, đáy mắt vẻ hoảng hốt và lo lắng, đẩy thân thể người kia ra, nhưng cảm thấy thân thể vẫn thiêu đốt như cũ, toàn thân run rẩy lui về rúc vào hai phía của lồng sắt.

      Dáng vẻ càng giãy giụa trong lửa dục như thế này, càng khiến cho những người phía dưới hưng phấn.

      Đôi tay Mạn Duẫn dần dần nắm chặt lại thành quyền, thậm chí giữa tiếng ồn ào ầm ỹ xung quanh mà Chu Dương vẫn phân biệt được tiếng răng rắc của những khớp xương xiết chặt này.

      “Bây giờ bắt đầu đấu giá!” Tư Mã Triều thấy dược lực bắt đầu phát tác, đập cây quạt lên bàn tay trái, sau đó lên phía trước tuyên bố cuộc bán đấu giá thứ ba chính thức bắt đầu.

      Những kẻ đứng phía dưới sao còn chịu đựng nổi hấp dẫn đến thế, nhìn hai co rúm trong lồng sắt chỉ cảm thấy máu huyết dâng trào, suy nghĩ còn thông qua đại não mà hô lên trả giá.

      giá, rồi giá cao hơn.

      Nụ cười mặt Tư Mã Triều dần dần mở rộng. Ở trong mắt Mạn Duẫn, nụ cười như vậy quá tàn nhẫn, quá vô tình.

      Ánh mắt của Chu Dương nhìn đông chút, ngó tây hồi, chứ dám nhìn hướng lồng sắt.

      Mạn Duẫn cũng muốn cứu hai trong lúc dầu sôi lửa bỏng này, nhưng mua Tiểu Mạo Ngao tốn mất 50 vạn lượng, trong túi chỉ còn 10 vạn lượng bạc, ngay cả số lẻ của tiền mua cũng đủ, trong nội tâm bỗng nhiên sinh ra cảm giác bất lực.

      “Quận chúa Mạn Duẫn.”

      Từ sau lưng truyền đến giọng cao vút, Mạn Duẫn quay đầu lại nhìn thấy thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, mi thanh mục tú, dáng dấp tuấn tú.

      quen.

      Chu Dương cũng xoay người, lập tức nhíu mày nhìn thiếu niên, trong lòng liền nảy lên tia phòng bị.

      Thiếu niên này chưa câu gì lôi từ bên hông ra xấp lớn ngân phiếu, đưa cho Mạn Duẫn: “Ta phụng phân phó của chủ tử, đưa ngân phiếu tới cho Quận chúa. Chủ tử , tối nay là bởi ngài ấy đề nghị tới nơi này, cho nên Quận chúa muốn mua cái gì cứ mua, ngài ấy trả tiền.”

      Thiếu niên trưng ra nụ cười rộng đến mang tai, vậy là đủ để lộ ra thân phận của chủ nhân mình, đồng thời cũng lý do tại sao lại đến đây.

      Ngân phiếu được đưa tới, ràng, cầm.

      Mạn Duẫn từ đầu có ý niệm cứu người trong lòng, tại lại có người đưa bạc tới tay, hoàn toàn có thể tự do hành động.

      Độ dày của xấp ngân phiếu gấp ba lần của Chu Dương…

      Sử Minh Phi đúng là tay chơi, chỉ muốn vui đùa cùng nàng thôi mà dám bỏ ra ngân phiếu hai triệu lượng. trong lòng có quỷ, ai tin! nghĩ ra tại sao Sử Minh Phi lại làm vậy, nhưng ngân phiếu Mạn Duẫn nhất định nhận.

      Tiếng gọi giá cao tới trăm hai mươi vạn lượng.

      Ánh mắt những nam nhân kia nhìn lồng sắt toát ra vẻ si mê, ý chí của hai trong lồng dần dần bị dược vật cắn nuốt, rốt cuộc nhẫn chịu nổi ôm lấy đối phương.

      Trán của hai người toát ra tầng mồ hôi, gương mặt đỏ ửng cách bình thường.

      Vừa tiếp xúc với thân thể đối phương, hai người liền điên cuồng hôn môi. Những kẻ phía dưới thấy vậy liền nhiệt huyết sôi trào, càng muốn mua được hai đem về vui đùa.

      “130 vạn lượng!”

      khí bốn phía càng ngày càng dâm uế. Mạn Duẫn nhịn xuống nỗi chán ghét trong lòng, hô lên.

      Mọi người nhìn thấy lại là đứa bé này liền nhịn được mà mắng vài tiếng.

      nữ hài chưa dứt sữa mà lại biết liêm sỉ chạy đến nơi đây, còn muốn đấu giá mua hai toàn thân trần truồng kia! Mua làm gì? Chẳng lẽ muốn dùng hai người bọn họ làm ấm giường?

      Mạn Duẫn lúc nãy mua được Tiểu Mạo Ngao, giờ lại muốn giành giật vật phẩm đấu giá lần này. Trong lòng bọn họ sớm phục, lại càng muốn bại dưới tay con bé con.

      “133 vạn lượng!”

      Tiếp sau là giọng của nam tử, giọng còn muốn cao hơn Mạn Duẫn, còn khinh bỉ liếc Mạn Duẫn cái.

      Mạn Duẫn cặp mắt nhiễm ánh sáng lạnh, “135 vạn lượng!”

      Thấy Mạn Duẫn nhất quyết bám đuổi buông, số người bắt đầu dao động. Nhưng vẫn có mấy kẻ con nhà giàu ăn chơi trác táng chịu buông bỏ, tiếp tục đấu cùng Mạn Duẫn.

      “140 vạn lượng!”

      “150 vạn lượng!” Ở trong mắt Mạn Duẫn, những ngân phiếu này chẳng qua chỉ là con số. Dù sao đó có phải là bạc của nàng đâu, nàng cần gì phải đau lòng.

      Trong lòng Chu Dương thập phần sợ hãi, Tiểu Quận Chúa gây ra động tĩnh lớn thế này, sợ là ngày mai toàn bộ Kiền thành đều biết có tiểu nương đại náo đại hội bán đấu giá, nếu như lọt vào tai Vương Gia, đầu mình khó mà giữ được!

      Bên phải lại truyền tới tiếng kêu giá, “155 vạn lượng!”

      Mạn Duẫn còn muốn tiếp tục tăng giá.

      Chu Dương giật giật ống quần Mạn Duẫn, “Tiểu Quận Chúa, ta thấy hay là thôi ! Hai này tính ra cũng coi như có thù với Vương Gia đó.” Chúng ta cứu họ, chuyện tốt chưa thấy đâu, mà chừng còn rước lấy phiền toái cho Vương Gia.

      Cửu Vương gia tiêu diệt quốc gia họ, đây chính là đại thù diệt quốc. Cho dù tối nay cứu họ, chừng ngày mai bị họ cắn ngược lại cái.

      Chuyện như vậy phải thường xảy ra trong lịch sử sao?

      Mạn Duẫn lúc này mới nhớ tới Sử ký Phong Yến Quốc từng viết “Năm Chính Cần, Cửu vương gia Tịch Mân Sầm thống lĩnh quân sỹ, diệt Thanh Tỷ quốc, đại thắng.”

      Bên phía Mạn Duẫn kêu thêm giá, vài kẻ con nhà giàu kia tưởng rằng Mạn Duẫn rút lui, hả hê nhìn về phía lồng sắt coi như là vật nằm trong túi bọn họ.

      Hai trong lồng nhìn Mạn Duẫn cầu cứu, nước mắt lả tả rơi xuống.

      Mạn Duẫn muốn gây ra phiền toái cho phụ vương, nhưng cũng muốn để cho hai này lưu lạc đến trong tay của bọn vô sỉ kia.

      Ánh cam lòng trong mắt hai khiến nàng đau lòng sâu, phải chăng vì tám năm động thủ giết người nên lòng nàng trở nên mềm yếu như vậy? Tự biết là nếu gặp chuyện này ở kiếp trước, nàng chắc chắn ra tay cứu giúp. Thế đêm nay vì sao lại nghĩ đến chuyện cứu hai này?

      Nàng--thay-đổi. còn là sát thủ giết người chớp mắt trước kia, tại, nàng càng lúc càng giống như người có máu có thịt.

      Mạn Duẫn cúi thấp đầu, suy tư lúc, “Chu Dương, ta biết rồi.”

      Chu Dương cho là Mạn Duẫn nghĩ thông suốt, yên tâm thở phào hơi.

      Nhưng sau khắc, Mạn Duẫn : “Ta mua bọn họ, sau đó để cho các nàng tạm biệt…”

      Ít nhất, như vậy họ bị người ta lăng nhục tới chết. Nàng... đích thân đưa họ lên đường, để cho các nàng đau khổ mà rời khỏi cái thế giới tàn nhẫn này.

      Chu Dương khiếp sợ, mở miệng khuyên Tiểu Quận Chúa nữa. Kết quả này hẳn là kết cục tốt nhất rồi.

      Tịch Mân Sầm mang theo mấy vị đại thần Phong Yến quốc ngồi trong Ngự thư phòng Nam Trụ, cùng Sử Minh Phi thương nghị chuyện đại quốc gia.

      Đột nhiên có người vào cửa, ghé vào bẩm báo bên tai Tịch Mân Sầm. Tiểu Quận Chúa xuất cung lâu rồi mà chưa về, phái thị vệ tìm, hỏi thăm biết được Tiểu Quận Chúa Hoa Liễu Nhai, xin Cửu Vương gia định đoạt.

      Tịch Mân Sầm vỗ bàn cái, đứng lên, khí người kịch liệt giảm xuống, làm cho người khác lạnh mà run.

      Đôi mắt lãnh khốc vô tình đảo qua các vị đại thần, “Chuyện này hôm nào bàn lại.”

      Mang theo Chu Phi, để ý phản đối của các vị đại thần, Tịch Mân Sầm phẩy tay áo bỏ .

      Sử Minh Phi giảo hoạt cười cong mắt, với mấy vị đại thần Phong Yến quốc ngồi đối diện: “Cửu vương gia , thứ cho trẫm tiễn xa.”

      Làm dấu hiệu đưa tiễn, Sử Minh Phi đuổi người.

      Chúng đại thần khoát tay đấm ngực, hối tiếc kịp. Mắt thấy việc sắp thành, cố tình lại xảy ra việc này. Cái nàng Tiểu Quận Chúa này đúng là điềm xấu!

      Chùy gõ tiếng, rồi hai tiếng.

      “160 vạn lượng lần thứ hai! 160 vạn lượng lần thứ ba...” Tư Mã Triều chưa dứt.

      Mạn Duẫn cắt ngang: “165 vạn lượng!”

      Đám con nhà giàu kia chớp chớp mắt thể tin nhìn sang phía Mạn Duẫn. Lại ra giá! Bọn họ phẫn nộ đến mức mắt tóe ra lửa, đứa bé biết tốt xấu.

      “170 vạn!” trong đám con nhà giàu đứng phắt lên, quát.

      “180 vạn.” Mạn Duẫn chau chau mày, để ý lắm.

      “Tiểu nha đầu nên về bú sữa mẹ , ngươi mua mấy này làm gì? Bộ ngươi là nam nhân sao? Chẳng lẽ chỉ để nhìn họ biểu diễn thanh tú thoát y, hôn môi điên cuồng!” công tử trong đám đó nhe răng mắng. Hôm nay vất vả mới tìm được mặt hàng tốt, thế mà có người cố tình muốn để cho vui vẻ.

      Mấy tên công tử bị Mạn Duẫn ép, tụm lại thương lượng với nhau, xài nhiều tiền như vậy quá uổng. Chờ bắt được đến tay, cùng nhau vui vẻ, bạc chia đều.

      Sau khi thống nhất như vậy, mỗi người góp bạc, được gần nửa. nắm chắc xong, phái ra người hét: “200 vạn lượng.”

      Đối phương chịu thối lui chút nào, Mạn Duẫn trong lòng cũng lo lắng, ngờ bọn con nhà giàu này cũng có chút đầu óc, chịu liên hiệp với nhau. Bạc trong tay nàng cộng thêm của Chu Phi cũng chỉ có 201 vạn lượng.

      “Hai triệu lượng, cộng thêm cái này có đủ ?”

      Mạn Duẫn mở tay ra, viên hồng ngọc sáng chói nằm trong tay nàng. Viên này lúc trước phụ vương tặng cho nàng, xem tình hình này đành phải hy sinh nó.

      Ánh mắt mọi người cực nóng nhìn viên ngọc quý kia, người nơi này thành tinh, liếc cái là có thể nhìn ra ngọc quý này là thượng phẩm. Tùy tiện mang cầm ít nhất cũng được 100 vạn lượng.

      đứa bé mà tiện tay là có thể lấy ra viên ngọc quý rốt cuộc là được sinh ra trong dạng gia đình gì? Những kẻ mới vừa rồi giành giật đấu giá cùng Mạn Duẫn thầm nhủ, may mắn đấu tiếp với nàng, nếu táng gia bại sản cũng chừng.

      Đám con nhà giàu đối diện sắc mặt tái xanh.

      “Tịch Mạn Duẫn!”

      Giọng trầm thấp, băng hàn đến thấu xương. Mọi người đều bị giọng đột nhiên vang lên này dọa cho giật mình.

      Mọi người đều thấy bàn tay nâng viên hồng ngọc quý run lên. Mạn Duẫn mới vừa rồi còn cả vú lấp miệng em chút nào thỏa hiệp giờ vội vội vàng vàng hoang mang rối loạn quay đầu lại nhìn quanh, biết là vội vàng muốn gặp được người gọi nàng, hay là muốn tìm chỗ trốn.

      Chu Dương mắng to tiếng “chết rồi”, ngồi sụp xuống đất, hận đào được cái động để chui vào.

      p/s: Nhan Nhan : Mạn Duẫn chết chắc rồi, các nàng chờ tập sau coi Sầm ca ca khi dễ nàng a… Cấm cho ném đá Sầm ca ca của ta a……….
      Moclytamkn, Juuni, tiểu Viên Viên4 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :