1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Xuyên Không] MANH HẬU - CỐNG TRÀ (38C Full) [Đã có ebook]

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. pink_lee

      pink_lee Well-Known Member

      Bài viết:
      190
      Được thích:
      2,405
      Chương 7

      Nhâm thị thấy Đỗ Mạn Thanh chỉ nhìn Đỗ Hàm Lan mà đồng ý, vẻ mặt lại như suy nghĩ điều gì rất sốt ruột, cố lấy thêm can đảm :” Thái hậu nương nương, Hàm Lan vốn thô kệch, nhưng nếu có thể ở bên hầu hạ thái hậu nương nương, dính chút tiên khí, có thể, có thể…”

      Đỗ Mạn Thanh nghĩ thấy cũng đúng, mình là bác, theo lý tất nhiên là phải quan tâm tới cháu chút. Đỗ Hàm Lan nếu ở bên cạnh mình thời gian, sau này nếu thể làm hoàng hậu, cũng có thể tìm được mối hôn nhân tốt. Đây là Nhâm thị sốt ruột, muốn tìm đường lui cho nữ nhi của mình.

      Đỗ Bá Ngọc cũng nghĩ, bây giờ Đỗ Mạn Thanh trở về nhân gian, lại mất trí nhớ, ở bên người cũng nên có người nhà quan tâm? Con mặc dù có chút thô kệch, nếu có thể sống cùng Đỗ Mạn Thanh cũng là thêm tai mắt, có còn hơn . Lại thêm:” Tỷ tỷ, người cứ cho Hàm Lan ở lại !”

      Đỗ Mạn Thanh nghe Đỗ Bá Ngọc , cũng biết đây là ý tốt của mới cười :” Như vậy , cú để Hàm Lan ở lại !”

      Đỗ Bá Ngọc và Nhâm thị nghe thấy mừng rỡ, gọi Hàm Lan tiến đến tạ ơn.

      Đỗ Mạn Thanh gọi Đỗ Hàm Lan đứng lên, kéo tay nhìn nàng ta cái:” Đứa này cũng có duyên với ta, các ngươi cứ yên tâm về !”

      Đỗ Bá Ngọc và Nhâm thị rất vui mừng, lại tiến lên cảm tạ xong mới cáo từ.

      Vợ chồng Đỗ thị vừa , Đỗ Hàm Lan lập tức qua đấm lưng cho Đỗ Mạn Thanh.

      Khi ở nhà, Nhâm thị với Đỗ Hàm Lan, mặc kệ bên ngoài nghe được tin đồn, hay người khác cái gì, dù sao thái hậu nương nương cũng chính là của mình, có quan hệ huyết thống, làm sai cần sợ, chỉ cần cố gắng hầu hạ hiếu kính tốt là được.

      Đỗ Hàm Lan tính tình ngay thẳng, bị Nhâm thị nửa ngày, khi đến trước mặt Đỗ Mạn Thanh quả nhiên toàn tâm toàn ý xem nàng như mà đối đãi, nhất thời cũng hết sợ, tay chân lưu loát đứng lên hầu hạ.

      Đỗ Mạn Thanh thấy Đỗ Hàm Lan mặc dù béo nhưng mặt mũi cũng dễ nhìn, tính tình lại ngay thẳng nên cũng thấy thích nàng ta, mới hỏi nàng ta ít chuyện của Đỗ gia.

      Cha Đỗ thị thi rớt tú tài mới buồn bực chán nản. Sau này Đỗ thị bị chọn hầu hạ Mộ Dung Khuông rồi sinh con trai, đương nhiên có quan phủ hỗ trợ Đỗ gia. Mặc dù sau này Đỗ thị qua đời nhưng hoàng hậu Khương thị vẫn là người giúp đỡ Đỗ gia. Đỗ Bá Ngọc em trai Đỗ thị cũng đường thuận lợi đọc sách tham gia khoa cử. Tới khi Mộ Dung Khuê kế vị, Đỗ Bá Ngọc cũng được ra làm quan. ở nơi này thăng quan, tộc Đỗ thị ở kinh thành cũng đến cửa nhận thân, cũng có tộc vị họ xa gả đến kinh thành, liên tục cùng Đỗ gia qua lại.

      Đỗ Hàm Lan , lại bổ sung thêm:” Nghe cha , tổ phụ và tổ mẫu chỉ sinh bác và người, năm đó biết được bác qua đời, tổ phụ tổ mẫu liền bị bệnh, kéo dài mấy năm cũng qua đời. Bây giờ cha biết bác trở về vui mừng vô cùng.”

      Đỗ Hàm Lan coi Đỗ Mạn Thanh là người thân ruột thịt, đem mọi chuyện biết được ra hết cho nàng. Đỗ Mạn Thanh nghe, trong lòng có hơi chút áy náy nhưng cũng cảm thấy ấm áp.

      Hai người chuyện, Diệu Tâm tiến vào bẩm:” Thái hậu nương nương, Hoàng thượng đến!”.

      Nàng vừa dứt lời, Mộ Dung Khuê vào điện, mỉm cười chào hỏi Đỗ Mạn Thanh.

      Đỗ Mạn Thanh trả lời câu, quay đầu thấy Đỗ Hàm Lan ngốc vẫn đứng bên cạnh mình, cũng biết phải tiến lên khấu kiến Mộ Dung Khuê, thầm lắc đầu, ho tiếng :” Hàm Lan, khấu kiến Hoàng thượng !”

      Đỗ Hàm Lan mới hồi phục tinh thần, chân tay luống cuống tiến lên, hơi cúi người :”Hàm Lan khấu kiến Hoàng thượng!”

      Đỗ Mạn Thanh bên cạnh thấy mặt Đỗ Hàm Lan đỏ bừng, hai tay run rẩy, tưởng như chuẩn bị té xỉu đến nơi.

      Đỗ Mạn Thanh đành lòng nhìn, gọi Diệu Tâm tới:” Đỡ Hàm Lan xuống dưới !”

      Diệu Tâm hiểu ý, nhanh nhẹn đến chỗ Đỗ Hàm Lan, dìu nàng xuống.

      Mộ Dung Khuê nhìn bóng lưng Đỗ Hàm Lan, lại nhìn Đỗ Mạn Thanh, giọng cũng có chút kỳ lạ:” Là nữ nhi của Đỗ Bá Ngọc?”

      Đỗ Mạn Thanh sửa lại ý của , :” Nàng ấy là nữ nhi của cậu ngươi, đến quan hệ, chính là biểu muội của ngươi.”

      Mộ Dung Khuê ngồi xuống bên cạnh Đỗ Mạn Thanh, liếc nhìn nàng chút :” Mẫu hậu quốc sắc thiên hương, nhưng Đỗ nương, nhìn lại…” Hiểu ý của trẫm chưa? Trẫm chắc chắn nhìn trúng cái gì mà biểu muội nên Mẫu hậu ngàn vạn lần cần làm chuyện thừa.

      Đỗ Mạn Thanh cười tủm tỉm nhìn Mộ Dung Khuê, tiếp, chỉ hỏi:” Hoàng thượng tới có việc gì vậy?”

      Mộ Dung Khuê lúc này mới nhớ ra mình đến chính là muốn đòi bản tranh chữ đẹp, tiếp:” Mẫu hậu cho Diệu Tâm bức tranh chữ, Diệu Tâm dâng tặng cho hoàng tỷ, nhi tử nhìn thấy rất thích, xin Mẫu hậu ban cho nhi tử bức.”

      Đỗ Mạn Thanh chưa kịp , thấy Mộ Dung Khuê đứng ở trước hương án (bàn), tay trái kéo tay áo, tay phải cầm nghiên mực, quay đầu lại :” Nhi tử mài mực cho Mẫu hậu!”

      Đỗ Mạn Thanh thấy tư thế này của , biết là mình viết được mới :” Thôi, để Thu Tình đến mài mực !”

      Mộ Dung Khuê khoát tay :” Nhi tử khó có cơ hội hầu hạ mẫu hậu, cứ để nhi tử mài mực .” xong vung tay về hướng đám người Thu Tình.

      Thu Tình bỗng nhiên thông minh mà đứng lên, ngầm hiểu ý, nháy mắt với mấy cung nữ, kéo nhau ra ngoài.

      Mộ Dung Khuê mài mực, qua hương án cho thêm hương bánh vào lư hương. cầm đôi đũa cời tro trong lư, gắp hương bánh bỏ vào làm ra vẻ bận rộn.

      Đỗ Mạn Thanh ngồi vào trước hương án, giương mắt nhìn Mộ Dung Khuê, thấy đổi triều phục, bây giờ mặc người chính là bộ hồng bào, cứ như vậy đứng trước lư hương, tự nhiên có thêm mùi vị, lại nhìn bóng lưng của , thầm thưởng thức:” Hoàng đế nhi tử của chúng ta dáng người rất cao, đúng là cảnh đẹp ý vui!

      Mộ Dung Khuê thêm bánh hương xong, vừa quay đầu lại đúng lúc nhìn thấy ánh mắt thưởng thức của Đỗ Mạn Thanh, nhất thời tim đập, khuôn mặt tuấn tú ửng đỏ, cố che dấu thất thố, cười nhạt :” Đây là hương ngọc lan, Mẫu hậu có thích ?”

      “Thích!” Đỗ Mạn Thanh thấy khuôn mặt tuấn tú của Mộ Dung Khuê đỏ bừng, cho là bị lư hương hun nóng, khoát tay :” Đừng đứng trước lư hương, cẩn thận nóng.”

      “À!” Mộ Dung Khuê thấy Đỗ Mạn Thanh quan tâm , ngực đột nhiên vui vẻ, lại vòng qua hương án, đứng trước mặt Đỗ Mạn Thanh, chấp tay áo tiếp tục mài mực.

      Đỗ Mạn Thanh thấy Mộ Dung Khuê ân cần, cũng thấy cảm động, có nhi tử Hoàng đế hiếu thuận như vậy tốt nha! Nàng cảm thán chút, trong đầu nhớ lại, muốn viết bài thơ về tình thương của mẹ, suy nghĩ hồi lâu chỉ nhớ bài “Du Tử Ngâm”. Cảm giác bây giờ rất tốt, nghĩ hồi, nhớ nổi những bài thơ hay khác, đành phải viết lại bài của Tô Thức.

      thể trách Đỗ Mạn Thanh nha, có khoảng thời giàn, nàng muốn chính mình trở thành người vừa có trí tuệ vừa có sắc đẹp, cố gắng đọc thơ từ, đối với thơ của Tô Thức trong ký ức vẫn còn rất mới mẻ!

      Mộ Dung Khuê đợi Đỗ Mạn Thanh viết xong, cố nhìn chữ của nàng, chỉ đọc thơ từ, đọc xong vỗ tay khen:” Thơ hay!”

      Đỗ Mạn Thanh bổ sung thêm:” Đây là Tô Thức viết.”

      Mộ Dung Khuê chần chờ chút, cuối cùng vẫn hỏi:” Mẫu Hậu và Tô Thức rất quan thuộc sao?” phải bị mất trí nhớ sao? Thế nào nhớ Tô Thức, nhớ thơ của ta đây?

      Đỗ Mạn Thanh nhìn lại ánh mắt của Mộ Dung Khuê, cũng cảm thấy trong lời của mình có sơ hở, cố gắng sửa chữa :” Mặc dù mất trí nhớ, nhưng vẫn còn chút ý thức sót lại.”

      Mộ Dung Khuê vừa nghe, hiểu ý cười :” Mất như thế, mẫu hậu mới nhớ nhi tử.”

      Mẹ con chuyện, có nội thị tiến vào báo, là Phiêu Kị tướng quân Thạch Cố Hành cầu kiến.

      Cha của Thạch Cố Hành là lão tướng quân Thạch Uy.

      Mộ Dung Khuê với nội thị:” Tuyên!”

      Thạch Cố Hành nhanh chóng vào, vội vàng hành lễ bái kiến Đỗ Mạn Thanh và Mộ Dung Khuê:” Thỉnh an Thái hậu nương nương và Hoàng thượng!”

      “Miễn lễ, ngồi rồi !” Mộ Dung Khuê có ý muốn Thạch Cố Hành người xuống.

      Đỗ Mạn Thanh đợi Thạch Cố Hành ngẩng đầu lên, thầm giật mình.

      Thạch Cố Hành này mặt chữ quốc, mày rậm mắt to, oai hùng bất phàm, nhìn kỹ lại rất giống bạn trai cũ Thạch Mộ của nàng.

      Đỗ Mạn Thanh vốn là học đại học điện ảnh khoa diễn viên, khi tốt nghiệp đại học bạn trai Thạch Mộ lại cực lực phản đối làm diễn viên, lấy lý do là diễn viên muốn nổi tiếng đa số bị bao nuôi, ta thể chấp nhận bạn như vậy. Đỗ Mạn Thanh lúc đó chìm đắm trong tình , suy nghĩ trước sau liền bỏ qua ước mơ, làm thư ký tại xí nghiệp tư nhân, lĩnh đồng lương ít ỏi. ngờ làm thư ký mới được nửa năm, Thạch Mỗ lại cầu chia tay. lâu sau Đỗ Mạn Thanh biết được, Thạch Mỗ và con giám đốc công ty đương.

      Cha Đỗ Mạn Thanh làm kinh doanh, năm đó hợp tác buôn bán với cha Thạch Mỗ, hai nhà qua lại thân thiết, và Thạch Mỗ cũng coi như là thanh mai trúc mã. Khi chưa tốt nghiệp đại học, cha bởi vì buôn bán thất bại, chịu nổi kích thích mắc bệnh mà qua đời. Mẹ bỏ theo ông chủ khác. Trong nhà chỉ còn lại ít tài sản, toàn bộ bị các chú bác tham lam mà chia chác hết. Đỗ Mạn Thanh lúc đó chỉ là đóa hoa trong nhà kính, có cách nào giành lại gia sản, cuối cùng cha Thạch Mỗ giúp đỡ mới lấy được phòng ở và khoản tiền học đại học. Bởi vì như vậy, khi Thạch Mỗ chia tay, Đỗ Mạn Thanh mặc dù hận nhưng cũng quấy rầy , chỉ cố gắng sống tốt cuộc sống của mình.

      Hôm nay ở cổ đại đột nhiên thấy người đàn ông có tướng mạo y hệt Thạch Mỗ, Đỗ Mạn Thanh có hàng vạn hàng nghìn cảm xúc nảy lên trong lòng, cảm khái vạn lần.

      Thạch Cố Hành cũng cảm giác được Đỗ Mạn Thanh nhìn , tận mắt cũng thấy được cảnh kỳ lạ trong từ đường, đương nhiên rất tin tưởng Đỗ Mạn Thanh là thần nữ hạ phàm, che giấu khẩn trương bẩm:” Sau khi Thái hậu nương nương hạ phàm, dân chúng trong kinh thành đều tin tưởng thái hậu nương nương chính là thần nữ hạ phàm muốn bảo vệ Nam Chu quốc. Nhưng tứ đại gia tộc trong Kinh thành, laị muốn điều tra lai lịch của Thái hậu nương nương, chịu tin tưởng chuyện này. Thậm chí tự tiện suy đoán, chuyện Thái hậu nương nương rơi xuống là do Hoàng thượng an bài. Vì muốn mượn chuyện này trấn áp bọn họ.”

      “Tứ đại gia tộc là như thế nào?” Đỗ Mạn Thanh mở miệng hỏi.

      Mộ Dung Khuê liền giải thích cho Đỗ Mạn Thanh.

      Năm đó, thái tổ dẫn bốn vị võ tướng tâm phúc tranh giành thiên hạ, bốn võ tướng này là Lữ gia, Lý gia, Vương gia, Thường gia. Sau khi lập quốc, thái tổ phong hầu cho bốn vị võ tướng, thậm chí tuyển chọn từ nhà bốn vị võ tướng tiến cung phong phi. Thời gian trôi qua, thái tổ băng hà, tân đế đăng cơ. Khi đó thế lực của tứ đại võ tướng càng lớn, trở thành tứ đại gia tộc trong kinh thành. Tân đế vì muốn lung lạc bọn họ, đương nhiên cũng tuyển nữ nhi bốn nhà tiến cung làm phi, thậm chí lấp người trong đó thành Hoàng hậu. Đến đời Mộ Dung Khuông cũng như vậy tuyển nữ nhi bốn nhà làm phi, nhưng lập Hoàng hậu lại là nhà vọng tộc Khương gia nữ nhi Khương thị.

      Sau khi Mộ Dung Khuông băng hà, tứ đại gia tộc cho rằng Mộ Dung Khuê yếu thế đương nhiên dựa vào bọn họ, chọn nữ nhi nhà bọn họ làm Hoàng hậu củng cố địa vị. ngờ Mộ Dung Khuê lấy cớ giữ đạo hiếu, chậm chạp lập Hậu chọn phi. Bây giờ trời ban thần nữ Thái hậu, nữ thần lại thân thiết với Đỗ gia, có vẻ như muốn chọn Hoàng hậu từ Đỗ gia, tứ đại gia tộc tự nhiên là lo lắng.

      Thạch Cố Hành thêm:” Đứng đầu tứ đại gia tộc, đó là tứ đại thị lang trong triều. Lại bộ thị lang Lữ Lương, hộ bộ thị lang Lý Hữu Tôn, lễ bộ thị lang Vương Trình, Hình bộ thị lang Thường Hợp Kính.”

      Giọng Thạch Cố Hành trầm thấp êm tai, bất tri bất giác tầm mắt Đỗ Mạn Thanh lại dừng mặt .

      Thạch Cố Hành đúng lúc ngẩng lên, ánh mắt lọt vào tròng mắt Đỗ Mạn Thanh, nháy mắt trong lòng cuống cuồng, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng.

      Mộ Dung Khuê vừa nâng khóe mắt, thấy cảnh này, hiểu sao lại có chút buồn bực, nhàng đứng lên, dùng nửa người ngăn lại tầm mắt Đỗ Mạn Thanh, cho nàng nhìn Thạch Cố Hành, lần đầu tiên có ý nghĩ Thạch Cố Hành này đáng ghét.

    2. linhdiep17

      linhdiep17 Well-Known Member

      Bài viết:
      2,543
      Được thích:
      4,541
      mùi dấm chua bốc lên goài............... :yoyo60:.............thơm nhẻ...........
      Trâupink_lee thích bài này.

    3. tutu

      tutu Well-Known Member

      Bài viết:
      306
      Được thích:
      3,133
      tui là tui nhảy dù vô hố nhà rồi đó nha....ai da ai da, cố lên!:th_111:
      quỳnhpinkypink_lee thích bài này.

    4. béo xinh

      béo xinh Well-Known Member

      Bài viết:
      342
      Được thích:
      342
      Ban Mo Dung khue ghen rui keke. Thanks b @pink_lee nhe
      pink_lee thích bài này.

    5. hanna9x

      hanna9x Member

      Bài viết:
      37
      Được thích:
      34
      A ghen cách bản năng lun
      pink_lee thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :