1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Xuyên Không] Tiểu bạch thỏ Vương phi: Ác bá Vương gia, cút!!!!! (C153) Hoàn

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 95: biết thỏa mãn
      Edit:




      “Ô…ô…ô…”

      “Oa…oa…oa…”

      “A…a…a…”

      Vừa chớp mắt đến sáng hôm sau, ánh mặt trời chiếu sáng khắp nơi, gió thổi vi vụ dịu , con chim đậu nhánh cây vui vẻ hót vang bài hát thiếu nhi. Nhưng bên trong dịch trạm của Hoàng Phủ Nam Ninh lại truyền ra tiếng kêu thảm thiết.

      “Ô…ô…ô… Tiểu Tình, ta đau quá .”

      Hạ Tình vốn bị ngăn lại bên ngoài, bây giờ mới được phép tiến vào thăm, Hạ Mông nhìn thấy nàng liền nước mắt chảy ròng ròng, gào to.

      “Oaoaoa…” Hạ Tình cũng dùng ôm nàng chặt, an ủi, “Tớ sớm cho cậu biết phá thân rất đau. Ai kêu cậu chuẩn bị sẵn sàng xông tới. Cậu đau còn ai đau nữa chứ.”

      “Ô ô ô… Nhưng mà làm sao tớ lại biết đau như vậy chứ? Tớ còn tưởng là tớ bị đau đến chết luôn đấy chứ.”

      “oaoaoa… Nhưng mà phải cậu còn chưa chết sao? Chỉ cần cậu sung sướng là được.”

      “Ô… Sướng cái đâu cậu á? Bây giờ toàn thân tớ đều đau nhức đây. Hơn nữa, cậu biết đâu, tên khốn kia, biết tớ đau sắp chết luôn, vẫn chịu buông tha tớ, lại dây dưa đến hơn nửa đêm lận đó? dây dưa cũng , kỹ thuật của lại kém như vậy...Ô ô ô… là nhiệt tình có mà kinh nghiệm thiếu mà. Lúc đó, tớ thực muốn cắn chết cho rồi mà.”

      “Oa, đứa đáng thương, ai bảo cậu cũng chủ động hướng về chỗ đó làm gì. Hai nơi gặp nhau, chắc chắn là huyết nhục tung tóe, vô cùng thê thảm rồi.”

      “Làm sao tớ biết được chứ? Tớ còn tưởng rằng cho dù có kinh nghiệm phong phú, nhưng cũng có thể thuận lợi chút chứ. Ô ô ô…”

      “Oaoaoa…”

      Ách…

      Hai người vẫn còn khóc rống trong phòng, ở bên ngoài, sắc mặt của người nào đó sớm xanh méc, còn giọt máu.

      “Vương gia, xem ra, biểu của người tối hôm qua cũng có gì gọi là đặc sắc hết nha.”

      Bên cạnh , mặt mũi Lý Như Phong lại cười tươi như hoa, chế nhạo .

      Hoàng Phủ Nam Ninh liếc mắt: “Mắc mớ gì tới ngươi.”

      Lý Như Phong nhún vai: “Thần còn phải quan tâm người sao?” Nhìn bên trong phòng chút, thở dài tiếng, “Vương gia, tối hôm qua, người đúng khiến cho vương phi lăn lộn giường đến thảm vậy sao? Thần vẫn là lần đầu tiên nghe nàng khóc lớn như vậy á, hơn nữa, vẫn là khóc rất đó.”

      Khóc , muốn cùng ngồi khóc với nàng đây. Bất quá, vẫn cảm thấy rất buồn cười.

      Nghe như thế, Hoàng Phủ Nam Ninh hừ lạnh tiếng: “Chuyện liên quan, ngươi ít hỏi tới tốt hơn.”

      Cái gì?

      Nghe vậy, Lý Như Phong thở dài: “Vương gia, người đừng như vậy nha. Thần đặc biệt chuẩn bị mấy quyển xuân cung đồ, định đem nó tặng cho người để người và vương phi viên phòng, giúp người rèn luyện kỹ xảo chút.”

      ?

      Khi nghe thấy lời này, nội tâm Hoàng Phủ Nam Ninh hơi kích động chút. Nhưng gương mặt tuấn tú của vẫn chút thay đổi, rít qua khe miệng: “Xuân cung đồ gì? Bản vương cần cái này làm gì chứ?”

      “Vương gia, đây chính là vật gia truyền của Lý gia thần đó, đây chính là tâm huyết của tổ tiên Lý thị mà đúc kết thành, như vậy có thể thấy, chỉ cho phép con cháu Lý thị sử dụng đồ tốt thôi. Bất kể là người mới trưởng thành hay là gì, chỉ cần có quyển sách này trong tay, bảo đảm tới tháng, nhất định trở nên lão luyện. Đến lúc đó, vương phi khẳng định khóc lóc kể lể với Tô mỹ nhân về người nữa. Như vậy, người cũng có mặt mũi hơn. phải sao?” rồi, nhìn về phía căn phòng vẫn còn vang vọng tiếng khóc lóc thảm thiết của Hạ Mộng rồi bĩu môi.

      Tiếp tục nghe các nàng quang quác kêu gào, Hoàng Phủ Nam Ninh mặt trầm xuống, tay đưa ra: “Lấy ra.”

      “Đây.”

      Bàn giao đồ vật tay cho , nụ cười mặt Lý Như Phong ngày càng rạng rỡ: “ thế, thần quấy rầy người. Vương gia và vương phi hưởng thụ tốt nha. A, đúng rồi.” đến đây, đột nhiên lại nghĩ tới chuyện gì đó, khóe miệng lại nở nụ cười đểu, “Vương gia, những ngày tiếp theo, người nên kềm chế chút nha. Thân thể vương phi nhắn xinh xắn, lại vừa mới viên phòng cùng với người, chắc chắn chịu nổi tinh lực dư thừa của người đâu. Người phải nhớ kỹ, tiến hành từ từ có chất lượng, được vội vàng gấp gáp nha.”

      “Cút.”

      Đối với những lời lảm nhảm của , Hoàng Phủ Nam Ninh chỉ trả lời chữ.

      Nghe vậy, Lý Như Phong sờ sờ mũi, hừ câu, “Ai, thỏ con tội nghiệp, ngươi sắp bị đem nấu chín rồi, việc này ta biết nha, liên quan tới ta.” xong, xoay người rời .

      Mà Hoàng Phủ Nam Ninh, sau khi cúi đầu liếc sơ quyển sách trong tay mình, miệng cười tươi, cũng xoay người bước nhanh ra cửa.

      “Tiểu bạch thỏ ơi?” (để ‘tiểu bạch thỏ’ nghe thường quá, ko đủ độ nổi da gà :)) )

      “Nha?”

      nay, chỉ cần nghe được thanh của , Hạ Mộng liền toàn thân run rẩy, vội vàng chạy đến núp sau lưng Hạ Tình.

      Hạ Tình cũng nhanh chóng giang hai cánh tay che chở: “Vương gia, Mộng Mộng nàng tại thân thể thoải mái, người để yên cho nàng nghỉ ngơi .”

      Các nàng cùng nhau lên án hành động bạo hành của tối hôm qua sao?

      Hoàng Phủ Nam Ninh mặt trầm xuống: “Bản vương cũng chưa cùng nàng lăn qua lăn lại.”

      Vậy là tốt rồi.

      Hai nữ nhân vội vàng thở phào nhõm.

      Nhưng khi nhìn thấy biểu hai nàng như vậy, sắc mặt của Hoàng Phủ Nam Ninh ngày càng khó coi hơn --- các nàng có cần phải biểu ràng như vậy ? Đối với các nàng, tại giống như con mãnh thú và dòng nước lũ sao? Các nàng có cần phải bày ra cái thái độ muốn chạy trốn mà kịp như vậy sao? Loại cảm giác này khiến cảm thấy trong lòng khó chịu. Cực kỳ khó chịu.

      “Nàng, đứng lên.”

      tay chỉ hướng Hạ Tình, lạnh giọng quát.

      Hạ Tình sững sờ, Hạ Mộng vội vàng bắt lấy tay nàng: “Tiều Tình, đừng rời khỏi ta?”

      Đôi mắt Hoàng Phủ Nam Ninh tối sầm lại, : “Tô mỹ nhân, người tốt nhất nên lập tức ra ngoài. Nếu …”

      “A a a. Ta phải ra ngoài. Ta ngay bây giờ. »

      Hạ Tình bị ngàn vạn thanh đao lanh băng từ mắt bắn ra, lạnh run người, vừa la to vừa chạy ra ngoài.

      « Tiểu Tình. » Hạ Mộng thấy thế, vội vàng gọi to.

      Hạ Tình vội vàng đẩy nàng ra,  : « Tình à, ngươi yên tâm, mặc dù kỹ thuật của vương gia rất kém, tính tình lại rất xấu, nhưng tổn thương ngươi nha. Tin ta , ta trước, lát nữa quay lại thăm ngươi nha. »

      Nàng là tốt cho hay là xấu vậy ?

      Lông mày nhíu chặt lại. May mắn là Hạ Tình chạy trốn rất nhau, nếu , ánh mắt lạnh như băng của Hoàng Phủ Nam Ninh tiếp tục lăng trì nàng.

      Bây giờ, trong căn phòng, chỉ còn mình cùng với tiểu bạch thỏ giường.

      Vừa nghĩ đến đấy, trong lòng liền dịu dàng trở lại.

      « Tiểu bạch thỏ ơi » giọng gọi nàng, chậm rãi ngồi xuống mép giường.

      Vừa thấy tiến đến gần, Hạ Mộng liền cảm thấy cực kỳ kinh hãi, ôm chặt mền gối lùi vào sâu bên trong giường. Nhưng vừa mới nhúc nhích…

      « A… »Thân thể cảm nhận nỗi đau lan tỏa toàn thân, khuôn mặt nhắn của nàng đều nhíu chặt lại.

      « Tiểu bạch thỏ. »

      Thấy thế, Hoàng Phủ Nam Ninh cảm thấy rất đau lòng. Vội ôm nàng vào lòng : « Nàng làm sao vậy ? Đau ở đâu ? cho bản vương biết, bản vương cho người đến kiểm tra. »

      « Ở đâu cũng đau. » Hạ Mộng hút hút cái mũi, .

      Chỉ thấy nàng lặng lẽ nâng lên gương mặt nhíu chặt, đôi mắt bồ câu ngập đầy nước mắt, tận sâu bên trong là chút ủy khuất và lên án .

      Nàng thực đau như vậy sao ? Hoàng Phủ Nam Ninh cảm thấy khó hiểu.

      « Tại sao nàng lại bị như vậy ? ràng bản vương cảm thấy rất khỏe khoắn mà. »

      A a a ?

      có thể đề cập với nàng về chủ đề này có được hay chứ ? Ngàn vạn lần cần nhắc tới nha. về vấn đề này, trong lòng Hạ Mộng thể thống hận nha.

      Tại sao chứ ? Tại sao ? Đây gọi là khác biệt giữa nam nữ hay sao chứ ? ràng tối hôm qua, người xuất nhiều lực nhất là mà, liên tục ôm nàng, quấn lấy nàng là mà, người xuất tinh cuối cùng cũng là mà, cả đêm qua tới giờ, toàn thân nàng bủn rủn, ngay đến ngón tay cũng nhấc lên được. Chỉ cần hơi động đậy chút, khắp người đều đau. Nhìn lại xem, ràng là ngủ sau nàng, vậy mà sáng sớm, tinh thần tươi tỉnh sáng láng, bây giờ còn có thể ra vào cách tự nhiên như vậy nữa chứ.

      công bằng mà. Nàng cảm thấy hối hận nha. Tối hôm qua tại sao chính mình lại chui đầu vào lưới chứ. Nếu nàng chống cự chút, rồi khóc lóc chút, chừng, chừng có thể…

      “Được rồi, được rồi, bản vương nữa, nàng đừng khóc nữa nha.”

      Nhìn thấy trong mắt nàng tích tụ càng ngày càng nhiều nước, tựa hồ như trong , hai giây sau có hai dòng nước mắt dài chảy xuống, Hoàng Phủ Nam Ninh đau lòng, liên tục ngừng.

      Ô…

      Vốn là muốn khóc, nhưng khi nghe như vậy, Hạ Mộng phát , nàng muốn khóc rồi.

      Vội vàng hút hút mũi, muốn chui vào trong chăn: “Ta mệt mỏi.”

      “Còn mệt sao? Nàng ngủ đến giờ này rồi mà.”

      “Ta cảm thấy rất mệt nha.” Cắn môi, Hạ Mộng giọng .

      là nam nhân, đương nhiên thể biết được tại nàng cảm thấy toàn thân đau nhức, đến mức cả người thể động đậy được, là đáng thương mà. Nàng bây giờ, ngoại trừ mệt mỏi, chính là đau nhức. Nàng chỉ muốn tìm được sơn động tốt để từ từ liếm láp vết thương mà thôi, cần bất kỳ kẻ nào đến làm phiền nàng, nhất là đấy. Bây giờ nhìn , nàng chỉ cảm thấy muốn xé xác .

      “Được rồi.”

      Nếu nàng như vậy, Hoàng Phủ Nam Ninh đành phải gật đầu. “Vậy nàng ngủ . Lát nữa tỉnh dậy nhớ ăn cơm đàng hoàng đó.”

      “Biết rồi.”

      Mau cút , mau cút . tại, chỉ cần nghe được thanh của ngươi ta liền rất buồn bực nha.

      “Ừ.”

      Nhìn thấy bộ dáng này của nàng, giống như bộ dáng bị tổn thương cực kỳ, Hoàng Phủ Nam Ninh chau mày, trong như bị cái gì bóp nghẹt, vô cùng đau lòng nhưng biết nên làm thế nào mới tốt.

      Điều duy nhất có thể làm, chính là thở dài, lắc đầu, xoay người ra ngoài, dặn dò nha hoàn mời Hạ Tình đến, mọi người chiếu cố nàng tốt.

      ==== Ta là đường ranh giới của tiểu bạch thỏ đáng thương ====

      “Tình của ta.”

      Vì thế, Hạ Tình công khai xuất bên cạnh Hạ Mộng, hai người ra ra vào vào như cặp tình nhân rất thân mật.

      “Tại sao?”

      Lạnh lùng liếc nàng cái, Hạ Mộng mở miệng.

      Vừa thấy như thế, Hạ Tình chỉ có thể bất lực thở dài: “Ai nha, cậu đừng như vậy mà. Ngày đó tớ cũng là bất đắc dĩ mới bỏ lại cậu mà chạy trốn thôi. Có trời mới biết nha, vẻ mặt của vương gia lúc đó, có bao nhiêu tàn độc nha. Tớ sợ là nếu tớ còn ở lại giây nữa, đem tớ ăn tươi nuốt sống đó.”

      “Hừ.” Nghe nàng thế, Hạ Mộng hừ lạnh tiếng, quay đầu , “ có tiền đồ.”

      “Đúng vậy nha. Vốn là tớ có tiền đồ mà. Nhất là khi so sánh với cậu.”

      “Cậu …” tại, nàng chẳng còn sức để cãi nhau nữa.

      Nàng cảm thấy mình kết giao nhầm bạn xấu rồi. Mắc công mình thận trọng tính toán, bày vẽ kế hoạch lâu như vậy, đem nàng ta từ trong ngục cứu ra. Nhưng bây giờ sao chứ? Mình cứu nàng ta, đến phiên mình gặp nạn, nàng ta lại chẳng giúp được gì, chỉ còn thiếu chuyện chưa làm, chính là bỏ đá xuống giếng, châm dầu vào lửa.

      “Thôi được rồi, cậu cũng tức giận ta ba ngày rồi còn gì. tại cũng bớt giận chưa?” Vội vàng kéo kéo tay nàng, Hạ Tình vẻ mặt chờ mong.

      Hạ Mộng liếc nàng cái. “Cậu cho rằng tớ có thể nguôi giận sao?”

      “Thân thể của cậu cũng bớt đau đớn, vậy cũng nên nguôi giận với tớ rồi chứ. Muốn hận, cậu cũng nên hận cái tên đầu sỏ khiến cậu lăn qua lăn lại rồi thê thảm như vậy nha.” Hạ Tình nở nụ cười nịnh nọt, vội .

      Hạ Mộng hừ lạnh.

      Tên hỗn đản kia, nàng đương nhiên là hận nha, hơn nữa là ngừng hận . Nhưng còn nàng ta…

      “Tình nha.”

      nghĩ ngợi, Hạ Tình nhịn được kéo tay nàng, trong mắt bắn ra ngàn vạn tia chờ mong.

      Vừa nhìn biết phải là chuyện tốt mà.

      Bĩu môi vẻ vui, Hạ Mộng lạnh nhạt hỏi: “Chuyện gì?”

      “Tớ muốn hỏi cậu, hai ngày nay, vị khủng long bạo chúa kia đụng đến cậu sao?”

      Ừ. Trong lòng nàng bỗng có cái gì đó gõ cái, Hạ Mộng lạnh lùng nhìn nàng: “cậu có ý gì?”

      “Ai nha, còn có thể có ý gì khác sao? Cậu ở chung với , đều bị phá thân, còn trẻ, khí huyết dồi dào, khí lực sung túc. Ngay ở đêm thứ nhất phấn chấn như vậy, vài ngày tiếp theo chắc chắn cậu phải khó sống với mới đúng chứ. Tớ tin, mấy ngày nay đụng chạm đến cậu.”

      Cắt. Xem cái vẻ mặt của nàng ta kìa.

      Hạ Mộng bĩu môi: “Thẹn thùng sao? Quả có?”

      đến việc này, nàng cảm thấy hận mà.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 95: biết thỏa mãn
      Edit:


      Đây là những chuyện quái gì thế nhỉ ? Đêm thứ nhất, hai kẻ chưa biết gì xáp lại với nhau, thiếu chút nữa hành hạ nàng đến chết. Mà kẻ chưa biết gì như , càng chơi càng sung, để ý xem tại sao nàng kêu dừng lại, là khiến nàng thống khổ đến chết mà. Còn tưởng rằng, nếu như vậy, như vậy… đêm thứ hai, thứ ba, chính mình được yên ổn mới tốt chứ. Nhưng mà… hết lần này đến lần khác đều nằm ngoài dự đoán của nàng nha, Hoàng Phủ Nam Ninh thế nhưng lại có bất kỳ hành động quá đáng nào với nàng. Mặc dù vẫn kiên quyết muốn ngủ chung với nàng, buổi tối, cho dù nàng phản đối đến đâu nữa cũng nhất quyết ôm nàng. Nhưng mà, trừ lần đó ra, liền có chuyện gì phát sinh cả. Người này quả thực rất cố gắng, cũng vượt qua đường ranh giới chút nào.

      A a a ???

      là, nhớ thôi, nhớ đến là muốn thét chói tai mà.

      Chẳng lẽ , mị lực của nàng cũng chỉ kéo dài đêm thôi sao ? đêm qua , tên kia đối với nàng còn chút hứng thú nào sao ? Nàng thực buồn bực đến chết mất.

      «  thể nào ? » Vừa nghe như thế, vẻ mặt Hạ Tình lại càng thể tin được.

      Hạ Mộng giật giật khóe miệng : « Chính là . Tớ cần phải lừa cậu. »

      «  như vậy, vị khủng long bạo chúa này cảm thấy hứng thú với nữ nhân sao ? » Thấp giọng rên rỉ, Hạ Tình lắc đầu , «  chừng, đêm hôm đó, cũng chỉ là muốn nếm thử chút mùi vị của nữ nhân, cho nên mới hành động mạnh mẽ chút. Đến lúc nếm xong, cảm thấy cũng có gì mới mẻ hơn, lại cảm thấy vẫn là nam nhân tốt hơn, nên mới quay trở lại với tình của . »

      « Ử, rất có thể. »

      Nghe vậy, Hạ Mộng gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. Điều này cũng có thể giải thích tại sao ba ngày liên tục, vào lúc ban ngày thấy bóng dáng đâu. Nhất định là lêu lổng với tên khốn Lý Như Phong.

      Nhịn được muốn ngửa mặt lên trời thét to. Nàng rất muốn kiếm người để oánh nhau nha.

      « Vương gia. »

      Vừa đúng lúc nghe thấy giọng của nha hoàn chờ đợi bên ngoài có chút bối rối truyền vào bên trong, hai nữ nhân vội vàng im miệng, cùng nhau quay đầu ra cửa, liền gặp được hai người cùng nhau bước vào : Hoàng Phủ Nam Ninh và Lý Như Phong.

      tốt nha.

      Hai người bọn họ là tương thân tương ái mà. Cho dù đến bất kỳ đâu, cũng đều cùng với nhau, như hình với bóng.

      Đột nhiên, trong lòng Hạ Mộng cảm thấy thoải mái.

      Nàng sao lại như vậy?

      Liền lập tức, nàng thầm tự chửi mình. Ngươi chính là nhìn thấy người ta cùng nhau nên cảm thấy ghen ghét chứ gì ? cần thiết. Chắc chắn ngươi cũng có thể tìm được nửa thuộc về ngươi.

      « Vương gia, tướng gia. »

      Khi nhìn thấy hai người bọn họ đến gần, Hạ Mộng cùng Hạ Tình vội vàng đứng dậy hành lễ.

      « Miễn lễ, đều ngồi xuống . » Vung tay lên, Hoàng Phủ Nam Ninh vào đình nghỉ mát, ngồi ngay bên cạnh Hạ Mộng, « Tiểu bạch thỏ, hôm nay trông nàng tốt hơn nhiều rồi nha. nàng hết đau nhức chưa ? »

      Cái gì ?

      Vừa nghe lời này, gương mặt Hạ Mộng liền đỏ bừng lên.

      Kính nhờ, đại ca à, ngươi nhìn xem tình huống được . Nơi này có rất nhiều người ngoài nha.

      Xem . Vừa ngẩng đầu, liền phát vẻ mặt nín cười quay đầu chỗ khác của Hạ Tình. Còn Lý Như Phong, cũng nhìn nàng, mặt ý cười nha.

      Hít sâu cái, hai tay nắm chặt, kềm chế xúc động muốn đánh người.

      Nhưng rất hiển nhiên, Hoàng Phủ Nam Ninh có tâm tình quan sát những người xung quanh. tay ôm vai nàng, tiếp tục  : « Bản vương hỏi thăm đại phu, cái đau của nàng cũng tầm ba ngày là khỏi. Tính tới tính lui, hôm nay cũng vừa lúc ba ngày nhỉ. Nàng cũng khỏe lại đúng  ? »

      Đúng cái đầu ngươi a.

      Mặt Hạ Mộng đỏ bừng lên.

      Vội vàng cúi đầu, giọng : “Vương gia, chuyện này, chúng ta về phòng tiếp được ?”

      Hoàng Phủ Nam Ninh chớp mắt: “Vì sao? Nơi này cũng có người ngoài, tại sao thể ở chỗ này?”

      “Đúng vậy. Vương phi, vương gia cũng chỉ vì quan tâm thân thể của người. Vừa rồi còn hỏi ta nữa. Nhưng ta cũng phải là nữ nhân, làm sao có thể biết những chuyện này, nên ta bảo vương gia tự đến hỏi ngươi.” mặt , nét cười càng ngày càng ràng hơn.

      Cái gì?

      Nghe vậy, Hạ Mộng xem như hiểu ra --- ra tất cả đều do chỉ đạo nha. Nàng , làm sao mà khủng long bạo chúa có thể xuất vào ban ngày ở trước mặt nàng chứ,chuyện này đúng dễ dàng mà.

      Bất quá… có cần phải biểu ràng như vậy ? Cố ý dẫn theo Hoàng Phủ Nam Ninh xuất trước mặt nàng để khoe khoang chứ gì? Còn có người ngoài, ta khinh. Ngoài hai người bọn họ, tất cả đều được gọi là người ngoài.

      “Tiểu bạch thỏ. Tiểu bạch thỏ.” Bên cạnh nàng, Hoàng Phủ Nam Ninh vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi thăm nàng.

      “Vương gia, Mộng Mộng có sao rồi.” Rốt cuộc, ngay đến Hạ Tình cũng phát ra có điểm hợp, liền đứng ra giải vây.

      “Phải vậy ?” Nhưng mà Hoàng Phủ Nam Ninh tin tưởng lời của nàng, mắt vẫn nhìn chằm chằm Hạ Mộng.

      Ngao?

      Hạ Mộng hoàn toàn vô lực.

      Được rồi, nếu để ý đối với nàng cũng sao cả. phải chỉ là câu hay sao? Muốn biết, nàng cho biết nha.

      “Vương gia, thiếp thân sao.”

      tại, có được đáp án, hài lòng chưa?

      “Vậy là tốt rồi.” Quả nhiên, chân mày Hoàng Phủ Nam Ninh giãn ra, mặt cũng lên nét cười.

      “Hay quá, vương phi sao, đây quả chuyện tốt mà.” Bên kia, Lý Như Phong cũng cười theo.

      Cười cái rắm nha.

      tại Hạ Mộng chỉ muốn mở miệng mắng to mà thôi.

      “Như vậy, chúng ta có thể cấp tốc trở về kinh thành rồi.”

      Nhưng mà, câu tiếp theo, khiến cho tâm tình Hạ Mộng trầm xuống.

      Hạ Tình cũng ngoại lệ.

      Sắc mặt đột biến, hai người trăm miệng hô to: “Cái gì? Trở lại kinh thành?”

      “Đúng vậy.” Lý Như Phong gật đầu, “Kể từ lúc vương phi mất tích, vương gia liền tìm kiếm tung tích của người khắp nơi. Ngoại trừ hơn tháng đầu tiên là tìm kiếm tại kinh thành. Thời gian còn lại, xem như cũng trở lại nơi đó lần nào, ngay đến hoàng thượng và thái hậu sai người đưa tin tới, cũng chỉ hàn huyên vài câu xem như ứng phó rồi lại tiếp, dứt khoát về. tại, ta cũng bởi vì có việc đến Giang Nam nên mới mời cùng ghé qua đây. ngờ liền gặp được các ngươi. nay, vương gia rời kinh hơn nửa năm, thái hậu nương nương nhớ , lại biết tìm được vương phi, dĩ nhiên càng ra sức thúc giục bọn ta trở về.”

      ra bọn họ cũng báo tin tìm được các nàng trở về.

      Nghe xong, trong lòng Hạ Mộng đột nhiên chấn động.

      Như vậy, nàng bị mang về căn nhà giam kia sao? Nếu trở về, bản thân thể nào dễ dàng rời nữa.

      cho nàng biết, cần tìm biện pháp chạy trốn nữa. Từ nay về sau, thời thời khắc khắc, bản vương đều mang nàng theo bên mình.” Lập tức, cánh tay cứng rắn ôm chặt vòng eo của nàng, lời lạnh lùng của Hoàng Phủ Nam Ninh lọt vào tai, làm cho thân thể của nàng rung động.

      Ngẩng đầu liền nhìn thấy hai mắt tràn đầy quyết tâm của Hoàng Phủ Nam Ninh, nàng cắn môi, cúi đầu.

      Nhìn bộ dáng kiên trì như vậy của , nàng cảm thấy chính mình… có vẻ trốn thoát rồi.

      “Ai, vương gia, người đừng chuyện cứng rắn với vương phi như vậy nha. Nàng là nữ nhi. Đối với nữ nhi, cần phải nhàng chút mới đúng.” Bên kia, Lý Như Phong thấy như thế liền mở miệng khuyên can, gương mặt tràn ngập vui vẻ.

      Ngươi có thể câm miệng được ?

      Trong lòng cảm thấy bực mình, Hạ Mộng hừ lạnh. tại, mỗi lần nghe được giọng crua , trong lòng nàng cảm thấy phiền chết được. Đặc biệt là bây giờ, lại còn giở thói mèo khóc chuột ở trước mặt nàng.

      nhận ra ánh mắt căm phẫn của nàng, Lý Như Phong mở to đôi mắt, nét mặt lại càng vui vẻ sáng lạn hơn.

      “Vương gia, thần muốn trở về thu dọn đồ đạc trước. Thần quấy rầy các người, thần trước.” Đứng dậy, chỉ câu, thản nhiên rời .

      Nếu , Hạ Tình vội vàng đứng dậy: “Mộng Mộng, phơi nắng hơn nửa ngày rồi, đầu ta bắt đầu choáng váng, ta về nghỉ ngơi trước, lát nữa tới thăm ngươi sau nha. Ta trước.” Hai chân nàng chạy trốn nhanh mà.

      “Uy.”

      Nghe được lợi nàng, Hạ Mộng mở to hai mắt vui, khẽ gọi.

      là đồng bọn vô lương tâm mà. Nàng ta ràng là bỏ nàng lại để chạy trốn mà. Nha đầu kia, có tinh thần đồng đội mà. Chính mình lúc trước nên xả thân cứu nàng ta.

      “Tiểu bạch thỏ à.”

      Bất quá, nàng có nhiều thời gian để lên án Hạ Tình. Bởi vì, lập tức phát giác được hai cánh tay rắn chắc ôm trọn vòng eo của nàng, thân thể cường tráng của Hoàng Phủ Nam Ninh nhích lại gần nàng, áp sát sau lưng nàng, cằm của đặt vai nàng, hơi thở nóng rực liên tục phà vào vành tai, khiến cho nàng cảm thấy tê tê, làm cho thân thể của nàng hơi run lên.

      “Vương gia.”

      Nàng muốn quay đầu lại nhưng dám. Luôn cảm thấy rằng nếu quay đầu lại phát sinh.

      “Tiểu bạch thỏ...”

      Hơi thở phà vào tai nàng dường như nóng thêm vài phần, tiếng của Hoàng Phủ Nam Ninh cũng dịu ít. Mà hai cánh tay của cũng ngày càng ôm chặt nàng, giống như muốn đem người nàng ôm sát vào người , khiến cho 2 người còn khoảng cách nữa.

      khó chịu, còn tí khí nào trong cơ thể, nàng là khó thở.

      Mà càng khó chịu hơn chính là lòng của nàng.

      Người này làm thế là sao đây? phải thèm để ý đến nàng 3 ngày rồi sao? Nhưng bởi vì sao, tại lại chủ động tìm đến nàng chứ, lại còn ở chỗ này ôm ôm ấp ấp nàng chứ?

      Hít sâu cái, hai tay dùng sức mở tay ra: “Ngươi buông tay.”

      buông.” Dùng thái độ chém chặt sắt, kiên quyết cự tuyệt, cái cằm Hoàng Phủ Nam Ninh vẫn vuốt ve vai nàng, “Thời khắc này, bổn vương chờ đợi ba ngày rồi nha. vất vả mới đợi được đến lúc này, bản vương cũng muốn buông tay nữa.”

      là có ý gì chứ?

      Trái tim bỗng dưng đập loạn xạ, Hạ Mộng nhịn được, quay đầu lại.

      Nhưng vừa mới quay đầu liền nhìn thấy đôi mắt mờ mịt của Hoàng Phủ Nam Ninh.

      Đôi mắt thâm trầm, đen nhánh, chỉ vừa nhìn cái, giống như muốn hút hồn của nàng, thể rời được. Mà ở tận sâu bên trong mắt lóe lên tia sáng khác thường, Hạ Mộng cũng thấy lạ lẫm với tia sáng này. Nàng nhớ lần trước, chủ động hôn nàng, sau đó trong mắt cũng lóe lên tia sáng như vậy. Bất quá, nhớ lại, đó tình của đêm kia vào ba ngày trước, tia sáng trong mắt ngày càng ràng, giống như bây giờ…

      là ban ngày mà ?

      Vừa nghĩ như thế, thân thể của nàng nhịn được lại run rẩy.

      « Ngươi… Ngươi muốn làm gì ?

      « Haha… Tiểu bạch thỏ. » Nhìn vẻ mặt hoảng sợ của nàng, Hoàng Phủ Nam Ninh lại nở nụ cười. Hai tay ôm eo nàng cũng bắt đầu lộn xộn, nhàng vuốt ve nàng, hô hấp cũng ngày càng nóng rực, « Chúng ta trở về phòng  ? »

      Trở về phòng ? Làm gì ?

      «  cần mà. »

      cần , chỉ cần đầu óc suy nghĩ chút, Hạ Mộng cũng nghĩ ra. Lập tức, gương mặt nàng trắng bệch, vội vàng kêu to.

      Nghe vậy, sắc mặt Hoàng Phủ Nam Ninh cũng biến chuyển. Bất quá, lại lập tức nở nụ cười. Đêm môi tiến đến gần môi nàng,  : « Nàngyên tâm, nàng đau lần rồi. Đại phu , từ nay về sau, cũng cảm thấy đau nữa. »

      A a a …

      cách nghiêm chỉnh, nhưng Hạ Mộng nghe xong lại cảm thấy gương mặt nóng bừng lên.

      Khốn kiếp. có biết làm chuyện gì chứ. Loại chuyện như vậy, còn biết xấu hổ mà hỏi đại phu. Lại còn hỏi ràng như vậy nữa chứ. Tuy biết xấu hổ, nhưng mặt mũi của nàng còn biết để đâu nữa chứ.

      Vội vàng bắt được móng vuốt lộn xộn kia : « Ngươi thả ta ra, cần lộn xộn. »

      « Hừ hừ, nàng cho rằng, bây giờ nàng còn có quyền lựa chọn dừng hay dừng tay ? Bản vương đợi ba ngày rồi, ta để yên cho nàng  chạy trốn sao ? »

      năng để dụ dỗ mà cũng vô dụng. Kỳ , ngay từ đầu là biết vô dụng. Nhưng mà, Lý Như Phong muốn ôn nhu chút. Nhưng nếu ôn nhu rồi mà vẫn có hiệu quả, Hoàng Phủ Nam Ninh cũng đủ kiên nhẫn để tiếp tục, liền lộ ra bản tính, hừ lạnh tiếng, lợi đụng đứng sau lưng mà dùng sức nhấc người nàng lên--

      « A ! Ngươi… »

      cần phải , thân thể nhắn xinh xắn của Hạ Mộng liền bị nhấc lên, đặt bờ vai, nghênh ngang trở về phòng ngủ.

      « A a a »

      Lần này, Hạ Mộng thét lên.

      “ Hoàng Phủ Nam Ninh, ngươi thả ta xuống. Nhanh lên, thả ta xuống.”

      thả.”

      Kiên quyết lắc đầu, Hoàng Phủ Nam Ninh lớn tiếng , sải bước băng băng về phía trước.

      Hạ Mộng cắn răng.

      “Khốn kiếp.”

      “Khốn kiếp khốn kiếp. Dù sao bổn vương cũng nhịn rất lâu rồi. Lúc này đây, bản vương tuyệt đối nhịn nữa. Biết chưa?”

      barbie1810 thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 95: biết thỏa mãn
      Edit:


      vừa thốt ra lời tuyên bố đanh thép, vừa vác theo Hạ Mộng vai, quay về phòng.

      “Tất cả đều cút ra ngoài cho ta.” Chỉ cần đơn giản quét mắt cái, Hoàng Phủ Nam Ninh liền đem những người liên quan trong phòng thanh lý sạch hết.

      Mà nha hoàn trong phủ đều biết tính tình của vị vương gia này, đương nhiên dám chống lại , liên tục chạy ra ngoài. Ngược lại, Xuân Linh do dự lúc, cũng bị nha hoàn khác kéo ra ngoài, rốt cuộc vẫn xuôi theo dòng chảy mọi người.

      Vì vậy, Hoàng Phủ Nam Ninh nghênh ngang khiêng Hạ Mộng vào phòng, sau đó buông tay, thả nàng xuống giường.

      “A.”

      Thân thể lại bị va chạm đau đớn. Hạ Mộng xoa xoa bả vai, xoay người, liền thấy Hoàng Phủ Nam Ninh sải chân bước về phía nàng.

      Tình hình này, hình như hơi quen thuộc.

      Đúng rồi. Nàng suy nghĩ, phải là ba ngày trước, từ bên ngoài bắt nàng về rồi sau đó cũng là như vậy sao. Sau đó liền… bọn họ liền… A!

      Nhớ tới chuyện này, tim nàng liền đập nhanh hơn.

      “Ngươi muốn làm gì?” Thân thể rụt lại, nàng giọng hỏi.

      Hoàng Phủ Nam Ninh đứng trước giường, chủ động đưa tay cởi thắt lưng.

      Thân thể Hạ Mộng bắt đầu phát run.

      “Ngươi...”

      cần giãy dụa. là vợ chồng với nhau, tiếp xúc với thân thể của bản vương, nàng cũng cần phải kinh hoàng như vậy chứ?” Cởi áo khoác, Hoàng Phủ Nam Ninh ngồi giường, nở nụ cười.

      Hạ Mộng khẽ cắn môi: “Vương gia, tại là ban ngày mà.”

      Nhìn chút , mặt trời công công còn trung cười với bọn họ đấy.

      “Ban ngày sao chứ? Chính miệng nàng là nàng sao rồi mà.”

      Cái gì? Chẳng phải là nàng tự chui đầu vào lưới rồi sao? Hạ Mộng buồn bực trong lòng.

      Nhưng chưa kịp buồn bực lâu, bàn tay Hoàng Phủ Nam Ninh duỗi ra, bắt đầu cởi y phục người nàng.

      cần mà.” Nàng vội vàng lắc đầu, nắm lấy cổ tay .

      Hoàng Phủ Nam Ninh cười lạnh: “Tiểu bạch thỏ à, bản vương để cho nàng nghỉ ngơi trong ba ngày rồi. Ba ngày nay, bổn vương hể động đến nàng chút nào. Nàng cho rằng, bây giờ nàng có thể thoát được sao?”

      A?

      Chẳng lẽ, ba ngày vừa rồi quan tâm đến nàng, cũng rất ít mở miệng với nàng, là… là bởi vì kềm chế ham muốn *** với nàng sao?

      Hạ Mộng bị giật mình. Nhưng mà trong lúc đó, mơ hồ nàng cảm giác được trong lòng nàng có chút gì đó vui sướng.

      đúng.

      Lập tức giọng trong đầu vang lên, cắt đứt suy nghĩ của nàng. Tại sao mình lại có thể vui vẻ như chim sẻ vậy chứ? Đúng ra nàng phải đau lòng mới đúng chứ. Vốn cho là mất hứng thú với mình, như tại sao, chỉ mới chớp mắt, biến thành như vậy rồi. cần Lý Như Phong sao? Hay là…

      “Tiểu bạch thỏ à, chuyên tâm chút nào.”

      Từ sau khi nàng lâm vào trầm tư, bàn tay nâng cằm của nàng lên, Hoàng Phủ Nam Ninh vui, quát khẽ.

      Nàng hy vọng chuyện gì chứ?

      Hạ Mộng kêu to ở trong lòng.

      Sau đó, Hoàng Phủ Nam Ninh nhích lại gần, cái mũi sắp chạm vào mũi nàng, ánh mắt trở nên mờ mịt, nở nụ cười, hai tay nhịn được nhéo khuôn mặt trắng trắng mềm mềm của nàng: “Hắc hắc, tiểu bạch thỏ àh, tại sao nàng lại dễ nhìn như vậy chứ. Ngay cả hương vị cũng đều thơm ngon như vậy. Làm cho bản vương cực kỳ thích, nỡ buông tay, lại muốn ăn nàng nữa rồi.”

      A!

      “Ai. Chỉ tiếc, lần trước chỉ ăn nàng có vài lần, còn chưa thèm, nghĩ tới là nàng chịu đựng nổi. vất vả cho bổn vương, phải chờ đợi ba ngày, rốt cuộc đợi đến lúc nàng khỏe mạnh lại, bổn vương nhất định phải ăn ngon miệng thêm vài lần nữa nha.”

      cần nha.

      Khi nghe như vậy, tim Hạ Mộng ngừng tăng tốc.

      Nhưng trong lòng vừa muốn kháng cự, liền lập tức---

      “Ngô…”

      Miệng bị chặn lại, thân thể lại bị dùng lực đẩy ngã xuống giường.

      Thân thể của lập tức đè lên người nàng. Đôi bàn tay kia bắt đầu chạy loạn người nàng, bắt đầu xé rách từng lớp vải bao bọc lấy nàng.

      “Ngô…” cần mà.

      Vội vàng kêu to, Hạ Mộng toàn lực ngăn cản . Nhưng kết quả là…

      Xoẹt…

      Tiếng vang quen thuộc truyền đến, y phục của nàng bị đôi tay xé rách toang.

      Khốn kiếp.

      Bờ vai đột nhiên cảm thấy lạnh, Hạ Mộng giận tái mặt, vui trừng mắt nhìn nam nhân mình.

      Nhưng Hoàng Phủ Nam Ninh chỉ vẻn vẹn cười tiếng với nàng, liền buông ra bờ môi của nàng, nhàng hôn bờ vai của nàng, lại còn cắn cái.

      « Ngô… »

      Cái cắn của mạnh lắm, nhưng cũng gọi là . Hạ Mộng cảm giác hơi đau nhói, nhưng nhiều hơn là loại cảm giác ngứa ngứa thành lời.

      « Thích  ? »

      Sau khi căn xong, Hoàng Phủ Nam Ninh ngẩng đầu, cười với nàng, đầu lưỡi khẽ liếm bờ môi.

      Thân thể Hạ Mộng cứng đờ.



      hấp dẫn nàng sao ?

      Ừ, thể chối rằng quả chút hương vị tuấn tú. Nàng cảm thấy hơi đói bụng.

      « Được rồi, nếu , chứng tỏ rằng nàng rất thích. Như vậy, bản vương tiếp tục… »

      nghe thấy câu trả lời của nàng, Hoàng Phủ Nam Ninh gật đầu, tự nhiên , lại tiếp tục cúi đầu gặm nhấm bờ vai bên kia của nàng.

      « Ngô… »

      Lại là cái cảm giác này, khiến cho thân thể của nàng khẽ run. Kết hợp với cảm giác lúc trước, khiến cho nàng hiểu hơn chút.

      Hạ Mộng cắn răng, mắt nhìn người nam nhân này như nhìn món đồ chơi mới lạ, gặm nhắm bờ vai của nàng. Lập tức, những dấu hôn ẩm ướt kéo tới ngày càng nhiều, khiến cho thân thể nàng run rẩy muốn rời , nhưng lại cảm thấy quyến luyến hương vị này, lại muốn nghiêng người qua gần hơn chút.

      Ngứa nha.

      bao lâu sau, lại nghe tiếp thanh vải vóc bị xé rách. Lại cảm thấy người mát thêm ít, còn đôi môi của Hoàng Phủ Nam Ninh từ từ xuống.

      Sau đó, cảm giác ướt át, ngứa ngứa ngày càng nhiều hơn, ngày càng kích thích hơn.

      Ngứa nha…

      Sau đó, mọi việc cứ thế tiếp diễn. Hạ Mộng hiểu , dưới nỗ lực của tên khốn kiếp này, quần áo của nàng nhanh chóng bị rách nát thôi.

      đúng là cầm thú mà.

      Trong lòng muốn gào thét tiếng mà.

      tại, hai tay hoạt động lung tung, có khác gì cầm thú chứ.

      Nhưng mà… ngao ô, tại sao nàng lại có cảm giác muốn kết hợp cùng với cầm thú vậy chứ ???

      tự chủ được, Hoàng Phủ Nam Ninh xé rách y phục người nàng còn mảnh. Còn những nụ hôn ẩm ướt của để lại dấu vết vô cùng ràng người nàng.

      « Tiểu bạch thỏ nè. »

      Ngẩng đầu lần nữa, giọng gọi nàng. Giọng khàn khàn, ngữ điệu dịu dàng.

      Hừ, đừng tưởng rằng nàng biết, đây là giọng của sau khi động dục. Lần trước, kêu nàng tiếng như vậy, sau đó

      « A ? »

      Mới nghĩ tới đó, ngờ rằng tên cầm thú này cũng tự hiểu hết rồi.

      Vội vàng nắm chặt tay , Hạ Mộng cắn chặt răng, chỉ có thể bị động tiếp nhận mọi chuyện.

      Lúc này đây, hai người triền miên dây dưa, ràng nhiều hơn so với ba ngày trước.

      Hạ Mộng cảm thấy rất đau khổ.

      Là cái tên hỗn đản nào còn đau nữa sau khi chịu đau lần đầu tiên ? ràng, tại nàng vẫn cảm thấy đau giống như vậy nha. Chỉ là cảm giác đau còn mãnh liệt như lúc trước thôi. Hơn nữa, căn bản là lúc này tên cầm thú này cảm thấy thương hương tiếc ngọc nữa, nàng cảm thấy đau mới lạ đó.

      Ô ô, muốn khóc mà, nhưng nước mắt lại rơi ra. Vì vậy, dằn lòng, nàng cố gắng nâng nửa người , há mồm, dùng sức cắn phát vai – muốn hại ta phải đau nhức hử ? Vậy ta cũng để yên cho ngươi.

      « Nha. »

      Lập tức, Hoàng Phủ Nam Ninh dừng động tác, giương mắt nhìn nàng.

      « Tiểu bạch thỏ, nàng… » Xem gương mặt tuấn tú của xuất đầy mồ hôi, bỗng nổi lên gợn mây đen.

      Cắt, muốn dọa nàng sao ? Nàng sợ đấy. Hạ Mộng mở to hai mắt nhìn , trong mắt tràn đầy ý nghĩ nghe lời.

      « Haha… »

      Thế mà Hoàng Phủ Nam Ninh lại nở nụ cười.

      Xoay người, tạm thời tha cho nàng lần. từ dưới gối lấy ra quyển sách, bắt đầu lật xem.

      Đây là sách gì ?

      Mặc dù thân dưới vẫn còn đau, nhưng Hạ Mộng nhịn được tò mò, mở to hai mắt, muốn nhìn xem đó là vật gì. Kỳ , trong lòng nàng cảm thấy rất khó chịu. Nguyên nhân tại sao ư. Rất đơn giản, hai người bọn họ thân mật, lại bỏ mặc nàng mà xem cuốn sách bại hoại này. Nàng trở nên đáng quý trọng như vậy sao ?

      Bất quá, khi nhìn thấy ba chữ to quyển sách, nàng đột nhiên cảm thấy kinh hãi.

      Xuân… Xuân cung đồ ? Quyển sách này, tại sao có thể có chứ ?

      nên nha… nên cho nàng biết là… cần mà…

      « Tiểu bạch thỏ nè… »

      Sau khi tìm kiếm vài trang, Hoàng Phủ Nam Ninh đột nhiên cúi đầu lại gần : « Chúng ta thử tư thế này nha. »

      A !

      Mở to mắt lần nữa, nhìn kỹ bức hình đưa ra trước mắt : nam nữ, dính lấy nhau. Các tư thế này vốn có rất ít người áp dụng rồi. Nhưng mà, tư thế của hai người kia lại càng thêm hạn chế nha. Cái này… cái kia… như vậy… như vậy….

      Hạ Mộng nhớ , ở đời trước, nàng xem ti vi. Độ khó rất cao nha, người bình thường thể áp dụng được.

      , lại muốn cùng nàng áp dụng tư thế này ???

      Vội vàng lắc đầu : «  cần nha. »

      « Đến đây nào. » Nhưng Hoàng Phủ Nam Ninh lại trào dâng nhiệt tình, tay đè bả vai nàng xuống. « Ba ngày nay, bản vương nghiên cứu quyển sách này kỹ nha, phía sau còn có mấy cái tư thế mà bản vương rất thích. Tối nay, chúng ta lần lượt thử qua từng cái nha. »

      Cái gì ? Còn nhiều tư thế nữa áh ?

      Nghe như vậy, Hạ Mộng cảm thấy hoa mắt chóng mặt.

      Nếu như bây giờ nàng có thể bất tỉnh, là tốt biết  bao nhiêu nha.

      Nhưng hết lần này đến lần khác, thể chất của nàng vô cùng tốt, nàng nhắm mắt lại muốn hôn mê , nhưng ý thức càng ngày càng thanh tỉnh nha. Thậm chí, nàng còn có thể cảm nhận ràng, Hoàng Phủ Nam Ninh dùng môi lưỡi của để chiếm lấy môi lưỡi của nàng, hai tay lại công kích thân thể nàng, lại bắt đầu chạy loạn. Hơn nữa, thân thể của nàng lại càng thêm thoáng mát nha… (hình như tới lúc này tỷ í mới chính thức bị lột sạch, đoạn bị lột chưa sạch hay sao nhỉ ??? =D)

      «  cần mà. »

      Nội tâm run lên bần bật. Trừng to mắt, nàng đẩy ra, kêu to.

      “Muốn.” Hoàng Phủ Nam Ninh lại nhìn nàng, vẻ mặt nghiêm túc, .

      “Ta muốn.” Hạ Mộng rống to.

      “Bản vương , muốn.”

      Nhưng mà Hoàng Phủ Nam Ninh cũng kiên trì. Vừa xong, lại cúi xuống, bắt môi nàng làm tù binh, cho nàng bất cư cơ hội nào để phản kháng.

      “ Ngô… Ngô…”

      Khốn khiếp mà.

      Dùng sức mở to mắt, Hạ Mộng oán giận nhìn .

      Mà Hoàng Phủ Nam Ninh, cũng cười tươi, trọn to mắt đối mặt với nàng. Đôi mắt ngày càng mờ mịt, che dấu vẻ cực kỳ hứng thú của .

      Hạ Mộng lại run lên.

      Nhìn như vậy, nàng có cảm giác – đêm nay, chắc chắc dễ chịu chút nào.

      minhminhle thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 96: dễ chọc
      Beta: yunafr
      Rất kỳ quái nha.

      Tất cả mọi người trong dịch quán đều có cùng phản ứng.

      “Mộng mộng, cậu…”

      Ngồi ở bên, con mắt trừng đến mức muốn rớt ra ngoài, vẻ mặt Hạ Tình thể tin được, nhìn cảnh vật trước mắt.

      Dụi mắt, lại dụi mắt, sau đó lại xoa xoa nhiều lần, cuối cùng còn dùng sức nhéo cái eo mạnh – a, đau. Rốt cuộc nàng mới tin tưởng những gì mắt nàng nhìn thấy là , nàng nhịn được la to.

      “Tại sao?”

      Lập tức bị gọi tên, người nào đó mơ hồ trả lời tiếng.

      “Cậu… rất đói bụng?” Nhìn đôi môi đỏ mọng của nàng dính vài hột cơm, Hạ Tình nuốt ngụm nước miếng, hỏi .

      Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy nàng ta bất chấp hình tượng đến như vậy.

      “Đúng vậy.” Dùng sức gật đầu, Hạ Mộng lại ăn thêm miếng thịt lớn, nhai kỹ, trả lời, “tớ đói muốn chết đây.”

      Ách…

      “Chẳng lẽ, Minh vương gia, mạnh mẽ như vậy sao?”

      Phốc!

      Lời vừa ra, miệng đầy thức ăn, đều bị Hạ Mộng phun ra ngoài.

      “Khụ khụ… khụ khụ… khụ khụ…”

      chỉ có thế, nàng còn bị sặc.

      “Nhanh lên, uống ngụm nước vào.” Hạ Tình bị giật mình, vội vàng đưa chén trà.

      Hạ Mộng khách khí, hơi uống sạch, sau đó vỗ ngực cái, trừng mắt nhìn nàng vui : “Cậu cái gì đó?”

      Đột nhiên hỏi câu như vậy, nàng muốn giết người đó nha

      “Chẳng lẽ đúng sao?” Nháy mắt mấy cái, gương mặt Hạ Tình tràn đầy nét hiếu kỳ, “Mấy ngày nay, ràng ngươi ăn càng ngày càng nhiều nha. Hơn nữa, cả ngày, ngoại trừ ăn cơm là ngủ. Đây phải là triệu chứng mệt rã rời sao?”

      “Phi phi…”

      Nghe nàng như vậy, Hạ Mộng chỉ có thể mở miệng hai chữ. “ sao? muốn làm cho tớ mệt rã rời sao? Thân thể của bổn nương còn đến mức kém như vậy nha.”

      “Vậy cậu… tại sao lại...?”

      “Cậu ngốc sao?” Bắt được bả vai của nàng, Hạ Mộng tới gần. “Tớ biểu như vậy, nhất định quấn quít lấy tớ cả ngày lẫn đêm. Cậu cho rằng, cứ tiếp tục mãi như thế, tớ có thể chịu đựng được sao?”

      A!

      Hạ Tình hiểu được: “Cậu … Cậu như vậy là…”

      “Giả bộ thôi.” Hạ Mộng gật đầu lần nữa. “Tớ giả bộ ngủ, cho là tớ mệt, tự nhiên đối xử với tớ như thế nữa. Mà ăn thêm vài món, tớ tăng cân, vóc dáng thay đổi, chắc chắn mất hứng thú với tớ nha.”

      Haha, nhìn , kế hoạch của nàng hết sức hoàn mỹ nha. tại cố gắng để thay đổi hình tượng nha.

      “Nha.” Rốt cuộc hiểu , nhưng lập tức, vẻ mặt Hạ Tình lộ ra vẻ chế nhạo, “Tình à, mỗi tối số lần Minh vương gia dây dưa với cậu cũng ít nha. Nếu , cậu cũng cần phải giả dạng như vậy để đối phó với .”

      “Cậu có thể nhắc tới vấn đề này sao?”

      Sắc mặt lập tức trầm xuống, Hạ Mộng u ám.

      Mặt mũi Hạ Tình lại cười rất tươi: “Tớ đây rất hiếu kỳ nha. Khó có được nam nhân cảm thấy hứng thú với cậu, hơn nữa là cực kỳ hứng thú nha, liên tục quấn quít cậu hằng đêm… Tạc tặc, cậu đúng là có phúc nha.”

      “Cậu câm miệng.”

      Bảo nàng câm miệng mà nàng còn tiếp tục , sắc mặt Hạ Mộng lập tức trở nên hết sức khó coi.

      Hạ Tình lại ra vẻ nhìn thấy sắc mặt của nàng, lại nháy mắt mấy cái, cười hì hì: “Tình àh, chẳng lẽ tớ sai sao? tại, tớ phát , Minh vương gia đói với cậu cảm thấy rất hứng thú nha. Hơn nữa, nay, cho dù ở trước mặt chúng ta, cũng thường xuyên làm số hành động… Hắc hắc…” (hành động gì? Thỉnh các bạn tự suy nghĩ tiếp. Ta đây rất trong sáng. Ta rất trong sáng đó nha.)

      “Cậu câm miệng. Câm miệng.”

      Còn nữa sao? Hạ Mộng cảm thấy tức đến chết rồi đây.

      Nàng ta biết đây là chuyện cấm kỵ của nàng sao?

      Mấy ngày qua, nàng bị tên khốn kia quấy rối mệt chết được. Cả ngày lẫn đêm, chỉ cần ở cạnh bên nàng, móng vuốt của làm việc liên tục ngừng nghỉ, phải sờ soạng lung tung người nàng, là kéo nàng tới góc có bóng người, hôn cái, ôm cái, nếu là vào thời điểm tối tối chút, lập tức đem nàng túm về phòng, đóng cửa, làm việc.

      Mặc kệ nàng phản kháng như thế nào, tên chỉ có câu – bản vương thích!

      Hơn nữa, còn đem tác phong ác bá kiên trì áp dụng lên người nàng. Dù sao, mặc kệ nàng nghĩ như thế nào, chỉ cần ta muốn, ta thích, nàng đều phải dùng toàn lực để phối hợp. Nàng phản kháng cũng vô dụng thôi. Ai kêu thể lực nam nữ khác biệt xa như vậy chứ. Đánh lại , cho dù muốn chạy, nàng cũng chạy thoát khỏi lòng bàn tay của . Dù sao, nơi này cũng là địa bàn của nha. Huống chi, nếu làm ồn ào lên, người này còn có thể nghĩ ra những phương thức khác để trừng phạt nàng vào ban đêm nha. Mà các loại phương thức kia… Ai nha, chỉ cần nghĩ đến thôi là đủ để đỏ mặt rồi, chứ đừng đến chuyện…

      Vội vàng lắc lắc đầu, đem những thứ ngổn ngang này ném qua bên. Vừa ngẩng đầu lên, liền phát mặt mũi tươi cười của Hạ Tình nhìn nàng.

      “Tình nha, sao vậy? Cậu nghĩ đến chuyện gì vậy?”

      “Tớ nghĩ làm sao để đánh ngươi nha.”

      Hừ lạnh tiếng, Hạ Mộng liền đứng dậy, rượt theo tên đầu sỏ gây chuyện rồi cạn tàu ráo máng mà bỏ .

      “A… tớ sai rồi. Tớ sai rồi. Tình à, tha mạng cho tớ nha. Cậu tha mạng cho tớ mà. Tớ nữa, tớ nữa là được mà.” Hạ Tình bị nàng đuổi theo sau, vừa dừng lại thở lấy hơi, hai tay ôm đầu, la to.

      “Hắc, cậu biết sai rồi sao? Mới là lạ đó. Cậu nha. Chính là chỉ biết ăn mà biết chịu bị đánh sao? Nếu dạy dỗ kỹ, cậu vĩnh viễn nhớ. Hôm nay tớ đánh chết cậu mới lạ đó.”

      “A… Cứu mạng.”

      cho cậu chạy.”

      “Haha. Cứu mạng. Mộng mộng, tha mạng mà.”

      “Tha cho cậu mới lạ đó. Haha. Cậu nha, đáng đánh đòn.”



      Có người chạy, có người rượt theo để đánh, tình hình ở trường liền thay đổi nhanh chóng. Trước mắt, nhìn thấy hai nương rượt nhau vòng vòng đáng xem nha.

      “Xem ra, tinh thần của vương phi tốt nha. Vương gia, ngươi phải là nàng mệt chết sao, nghỉ ngơi mà.”

      lúc cãi nhau ầm ĩ, đột nhiên thanh mang theo í cười lọt vào tai, Hạ Mộng chợt ngẩn người.

      Vội vàng dừng bước, ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Hoàng Phủ Nam Ninh và Lý Như Phong biết từ lúc nào đứng trước mặt nàng.

      Hoàng Phủ Nam Ninh ngược lại có biểu gì. Nhưng người đứng bên cạnh kia… Cầu xin đừng có cười cách ác độc như vậy được chứ? giống như tiểu nhân bắt được tận tay người khác làm chuyện xấu, làm cho nàng muốn đấm đấm lên gương mặt như hoa như ngọc của .

      Bất quá, bây giờ phải là lúc để tính toán thù riêng. Vội vàng dừng lại, đầu óc tính toán nhanh, Hạ Mộng khẽ gọi tiếng –

      “Nha.”

      Thân thể liền mềm nhũng, ngã vào người Hạ Tình.

      Hạ Tình cũng biết phối hợp với nàng, vội vàng duỗi hai tay ôm nàng vào lòng. “Mộng Mộng, cậu làm sao vậy? Đứng vững phải ?”

      “Tiểu bạch thỏ.”

      Hoàng Phủ Nam Ninh trông thấy như vậy, sắc mặt đột biến, vội vàng chạy tới, đoạt lấy người ôm vào lòng: “Nàng làm sao vậy? Lại cảm thấy thoải mái ở đâu?”

      “Vương gia, thiếp thân sao. Chẳng qua cảm thấy hơi mệt, chân đứng vững, cho nên mới…” Cái đầu nhắn liền chui vào ngực , Hạ Mộng thỏ thẻ.

      vậy sao, Vương phi. Vừa rồi, thần còn trông thấy người và Tô mỹ nhân cãi nhau ầm ĩ ở đây mà. Nhìn bộ dáng của người vừa rồi, tuyệt giống như bộ dáng mệt chết được nha.” Vừa mới dứt lời, Lý Như Phong bắt đầu dồn nàng đến chân tường, cho nàng sống an nhàn mà.

      Hạ Mộng nghe vậy, liền nghiến răng – tên họ Lý kia, ngươi khá lắm. Chuyên môn nhắm vào ta đúng . Hãy đợi đấy, ngày kia, nương ta nhất định trả lễ đầy đủ cho ngươi.

      Nhưng mà bạn tốt của Hạ Mộng cũng phải là người dễ bị ức hiếp nha. Thân là bạn tốt nhiều năm của nàng ta, chỉ số thông minh của Hạ Tình cũng phải là thấp. Lập tức cười tiếng, nàng : “Haha, Tướng gia, lời này của ngươi đúng rồi. Thân thể của Minh vương phi được khỏe. Vừa rồi đùa giỡn cùng với ta, cũng bởi vì chúng ta chuyện hăng say, nên nàng có vẻ trông khỏe lại thôi. Nhưng tại, ngươi nhìn thử xem, chẳng phải nàng ta còn chút hơi nào hay sao.”

      vậy sao?

      Hạ Mộng cật lực gật đầu, lại trở nên ‘vô lực’ dán chặt vào lòng Hoàng Phủ Nam Ninh.
      Giai nhân ngày đêm nhung nhớ, được hưởng loại ân sủng tối cao này, làm sao có thể bỏ qua được chứ. Mặt mũi tràn đầy vẻ hưởng thụ, Hoàng Phủ Nam Ninh vội vàng ôm chặt nàng, chút nào hoài nghi lời nàng .

      Nghe vậy, Lý Như Phong cũng chỉ có thể cười .

      “Nếu Tô mỹ nhân như vậy, hạ quan cũng còn lời nào để . Bất quá, vương phi, hôm nay người nên nghỉ ngơi sớm chút. Đợi đến khi nghỉ ngơi đủ, ngày mai chúng ta mới cảm thấy khỏe khoắn để xuất phát nha. Từ Giang Nam đến kinh thành, đường xá xa xôi, nếu tại cơ thể khỏe, chỉ sợ đến lúc đó, ngươi chịu nổi đâu nha.”

      Cái gì???

      Nghe những lời đó, Hạ Mộng lại trở nên sững sờ.

      “Phải xuất phát rồi sao?”

      “Ngày mai sao?” Hạ Tình vội hỏi.

      Lý Như Phong lập tức mở to mắt: “Vương gia, chẳng lẽ người cho các nàng biết sao?”

      “Có cái gì cần thiết mà chứ? Các nàng lại có vấn đề gì, chỉ cần tùy tiện thu thập ít quần áo rồi theo chúng ta là được thôi. sớm hay muộn cho các nàng cũng đâu có khác nhau là mấy.” Nhún nhún vai, Hoàng Phủ Nam Ninh tiếp tục bày tỏ thái độ miệt thị đối với nữ nhân.

      Giỏi lắm.

      Hạ Mộng cắn răng. Khốn kiếp, lại dám ở trước mặt nàng mà coi khinh phụ nữ sao? Đem nàng và bằng hữu của nàng coi rẻ giống như nhau. Khuya hôm nay, nhất định phải cắn cho mấy cái hả giận.

      Nhưng bề ngoài, nàng lại cọ cọ mặt quần áo của , nũng nịu mở miệng : “Vương gia, ta mệt mỏi nha.”

      “Tại sao lại mệt ?” Nghe nàng thế, Hoàng Phủ Nam Ninh lập tức chau mày, “Thân thể của nàng cũng là mảnh mai yếu đuối.”

      Xì…

      Bên cạnh truyền đến tiếng cười , Hạ Mộng có thể khẳng định đó là Hạ Tình.

      Khóe miệng bĩu bĩu, nàng giọng: “Ta là mệt mỏi mà.”

      Thanh dịu dàng, hai tay bé cũng nắm chặt ống tay áo của , toàn tâm dựa dẫm vào .

      “Được rồi. Được rồi.” Cuối cùng kềm lòng được với giọng của nàng, Hoàng Phủ Nam Ninh tay ôm eo nàng, “ thôi. về nghỉ ngơi.”

      “A.” Hạ Mộng ngây ngẩn cả người. “Vương gia, ngài… thiếp…” Cũng trông cậy làm như vậy với nàng nha. Nàng có chân mà, chính mình có thể tự được.

      “Nàng phải mệt mỏi sao?” Hai mắt mở to, Hoàng Phủ Nam Ninh nghiêm mặt, hỏi.

      “Ta…” Thôi được. đến đây, nàng ngược lại biết cách nào để rời khỏi . Cũng chỉ có thể cuối đầu xuống, vô lực tựa vào ngực , hai tay ôm cổ , “Vậy đành phải khiến vương gia vất vả rồi.”

      Nhìn thấy bộ dáng nàng biết điều như vậy, Hoàng Phủ Nam Ninh hai mắt cười híp. “ có việc gì, nàng như vậy, đây chỉ là việc thôi. Chúng ta trở về .”

      Ôm nàng sải bước nhanh về.

      “Vương gia, cẩn thận chút nha.”

      Sau lưng lại nghe giọng cười mỉm của Lý Như Phong, Hạ Mộng hận đến nghiến răng nghiến lợi – nam nhân khốn kiép, đây là chuyện giữa hai người bọn họ, liên quan gì đến chứ.

      == ta là đường ranh giới trận đánh cuối cùng giữa tiểu bạch thỏ và Lý Như Phong ==

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 96: dễ chọc
      Beta: yunafr
      “Ai đó?”

      Ngồi trong hoa viên, nhìn sắc màu rực rỡ trước mắt, bướm bay lượn lờ, Hạ Mộng thở dài.

      Nhìn thấy Giang Nam bốn mùa như mùa xuân, nhìn thấy cảnh đẹp Giang Nam như tranh vẽ, lại nhìn thấy bươm bướm nhàng lượn lờ, nhìn thấy hoa tươi xinh đẹp.

      Chỉ mới đến nửa năm, ngờ, mình dự định định cư ở nơi này, địa phương cuối cùng của đời người. Vậy mà gặp lại gặp phải bọn họ, còn bị bọn họ bắt được, sau đó tại, nàng trốn được rồi, chỉ có thể bị bọn họ bắt trở lại kinh thành thôi. Đời này kiếp này, biết mình còn có cơ hội trở lại nơi này để chơi đùa hay chứ.

      “Vương phi, tại sao người lại ở chỗ này chứ? Tô mỹ nhân đâu? Nàng phải luôn luôn ở cùng nhau sao?”

      Chợt thanh quen thuộc truyền vào tai nàng, giọng nhàng mang theo ý cười, làm cho trong lòng Hạ Mộng nổi lên ít hận ý nha.

      Ta nhất định báo thù nha. Ngẩng đầu lên, nhìn thấy gương mặt xinh đẹp nhân thần cộng phẫn (cả người và thần đều phải căm phẫn) xuất trước mắt, nàng dùng hết khí lực toàn thân mới có thể nở nụ cười: “Nàng ta về phòng thu dọn đồ đạc rồi.” Còn nàng, bởi vì tâm tình hậm hực, cho nên mới ở lại nơi đây ngồi chút, cũng chỉ muốn yên lặng chút, lời từ biệt với nơi này.

      nghĩ đến, còn có người muốn tìm tới tận cửa nha.

      ra là như vậy.” liền gật đầu, vẻ mặt kia cười đến sáng lạn như ánh mặt trời, lững thững bước đến trước mặt nàng. « Như vậy, Vương gia đâu ? Trước đó, phải ngài ấy cùng với người về phòng nghỉ ngơi sao ? »

      có thể đừng đề cập đến tên khốn kia sao ?

      tự chủ nhớ tới đủ loại tình huống vừa mới xảy ra vào hai canh giờ trước, trong lòng Hạ Mộng bắt đầu bắt đầu uất ức –Hoàng Phủ Nam Ninh, khốn kiếp mà. Nàng làm sao có thể tốt bụng vậy chứ, còn chủ động bế trở về phòng nghỉ ngơi chứ. Làm nàng nhõng nhẽo cả nửa ngày, nguyên lai là sớm nổi lên sắc tâm nha. Mới bế nàng trở về phòng, ma trảo của liền tập kích nàng, đối với nàng sờ soạng lung tung, nếu phải nàng bày ra tư thế có chút sức lực, cộng thêm giọng cầu xin tha thứ, tên kia mới dễ dàng bỏ qua cho nàng như vậy nha. Hơn nữa, cho dù quyết định buông tha nàng, vẫn còn phải gặm nhắm nàng đống lớn nha. tại, miệng của nàng còn cảm thấy tê tê đây.

      A !

      là mấy đời chạm qua nữ nhân rồi chứ ?

      đúng ? đời này đúng là chạm qua nữ nhân mới đúng đó. Nhưng mà, ngay cả nam nhân, cũng chưa lần chạm qua sao ? Vậy làm sao có thể si mê làm chuyện đó như vậy chứ ? Quả thực, giống như bé trai ham mê trò chơi, thích buông tay, khắc cũng buông. Nàng đều bị làm cho lăn qua lăn lại mệt chết được.

      Chẳng lẽ… người đứng trước mặt nàng thỏa mãn được sao ?

      Nghĩ như vậy, nàng nhịn được ngẩng đầu lên, ánh mắt gắt gao nhìn về phía nam nhân đứng trước mặt, dùng từ chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn để hình dung cũng cảm thấy quá đáng nha.

      Ánh mắt của nàng… Phải như thế nào chứ ?

      Mỗi lần bị nàng nhìn như vậy, đều cảm thấy như y phục người bị nàng từ từ lột sạch từng lớp từng lớp. bằng chính mình tự tay cởi sạch đứng trước mặt, để nàng từ từ quan sát. Loại cảm giác này tốt mà.

      « Hừ. » Nghe thế, Hạ Mộng hừ lạnh tiếng, chớp mắt.

      « Lý tướng gia. » Khóe miệng nở nụ cười yếu ớt, nàng gọi .

      Làm gì mà gọi thân thiết như vậy chứ, đúng là có vấn đề nha.

      Đuôi mắt Lý Như Phong nhếch lên, « biết vương phi có gì dặn dò ? »

      « Ta muốn hỏi ngươi, lần này, ngươi cố gắng mời vương gia đến Giang Nam là có mục đích gì chứ ? »

      A, rốt cuộc nhớ ra chuyện cần hỏi rồi sao ?

      Khóe miệng cười tươi, Lý Như Phong đáp mà hỏi ngược lại : « Vương phi, tại sao lại hỏi như vậy chứ ? »

      « Cũng có ý gì. Chỉ là muốn biết mà thôi. »

      Lý Như Phong gật đầu : « dám dối gạt vương phi, quả đúng là thần làm như vậy. »

      Quả nhiên là mà. Hai tay nắm chặt bên người, hai mắt Hạ Mộng trừng to, nhìn chằm chằm.

      nhận ra vẻ biến hóa thân thể và cả nét mặt của nàng, Lý Như Phong mặt lên vui vẻ : « Vương phi, chẳng lẽ hỏi thần tại sao muốn đưa vương gia đến nơi đây sao ? »

      « Còn cần ta mở miệng hỏi sao ? » Hạ Mộng liếc .

      Lý Như Phong cười ha hả.

      « Vương phi quả nhiên thông minh hơn người. Tại hạ bộ phục bộ phục. »

      « Cho dù có thông minh cũng qua được ngươi. Ta tốn hết bao công sức mới trốn ra khỏi căn nhà giam kia, còn trốn tới Giang Nam xa ngàn dặm, lại còn mai danh tích, cơ hồ dám dùng tới gương mặt xinh đẹp thu hút mọi người. Vậy mà nghĩ tới, vẫn bị ngươi tìm thấy. » Nghiến răng nghiến lợi, Hạ Mộng gằn từng chữ . Mỗi khi ra chữ, ánh mắt của nàng lạnh phần. Đến cuối cùng, ánh mắt của nàng sắp biến thành đao băng (con đao bằng băng áh), chuẩn bị băm thành mảnh vụn rồi.

      « Đa tạ vương phi khen ngợi. » Nếu nàng như vậy, Lý Như Phong cũng đều vui vẻ tiếp nhận. Bất quá, cũng rất kiên nhẫn giải thích với nàng từng vấn đề , « Kỳ , tại hạ cũng biết khả năng tìm được người là bao nhiêu, cũng chỉ có thể là nhiều người dễ giải quyết vấn đề hơn. Huống chi, tại hạ nắm giữ chức vụ cao như vậy, người tài ba dị sĩ dưới trướng cũng khá nhiều, cho nên, chỉ cần là chuyện tình thần muốn biết, vậy cơ hồ có chuyện gì là thế biết. »

      rất đúng nha. Từ xưa đến nay, người có quyền thế luôn có tất cả đặc quyền, đây cũng chính là nguyên nhân số người muốn có quyền thế nhiều như sao trời nha. Chính mình cũng từng nếm trải cảm giác có được đặc quyền phục vụ nhanh chóng. Nhưng ngờ tới, nay, chính mình lại phải chịu đựng cảm giác thua thiệt này.

      « Bất quá, vương phi… » Ngừng chút, nụ cười Lý Như Phong biến mất, thay vào đó là vài phần nghi hoặc, « Cho tới bây giờ, tại hạ vẫn còn việc nghĩ ra. »

      « Chuyện gì ? »

      « Người cam tâm tình nguyện gả cho vương gia, hơn nữa, còn kiên nhẫn chịu đựng vương gia lâu như vậy, rốt cuộc là vì chuyện gì chứ ? Là để làm quen với Tô mỹ nhân sao ? Nhưng mà, quen nàng ngươi có lợi ích gì chứ ? Theo tại hạ biết, hai người các người trước kia cũng có quen biết, cũng là từ sau khi ngươi lên làm vương phi, các người mới bắt đầu quen biết nha. Nhưng mà, từ khi người rời , lại quyết định mang nàng theo. Cho dù là tại, mỗi lân người muốn trốn , ngươi cũng quên dẫn theo nàng, vậy nguyên nhân là gì chứ ? Thậm chí, thần phát , thời gian các người quen biết nhau còn chưa đến nửa năm. Nhất cử nhất động của người, từng lời ăn tiếng của nàng, các người đều có thể hiểu được đối phương muốn gì, quả thực giống như tỷ muội bình thường ở chung với nhau nhiều năm – rốt cuộc, quan hệ giữa các người là như thế nào ? Trước kia, các người từng quen biết hay chưa ? Hay là sau đó mới quen biết ? Người đối xử với nàng như vậy, rốt cuộc là có mục đích gì chứ ? »

      Hahaha…

      ra thông minh như , cũng gặp phải vấn đề phức tạp khiến nhức đầu nha.

      Hạ Mộng muốn ngửa mặt lên trời cười to. Chỉ tiếc, cái câu đố khó khăn này, chỉ có nàng và tiểu Tình biết đáp án, cả đời này cũng đừng mong biết được. Nàng có chết cũng cho biết.

      « Tướng gia, ngươi hỏi nhiều vấn đề như vậy, theo ngươi, ta nên trả lời câu hỏi nào đây ? Khóe miệng cười tươi, nàng ung dung thong thả hỏi lại.

      Lý Như Phong nhìn nàng : « Ba cái vấn đề cuối cùng. »

      Cái gì ?

      biết lựa chọn câu hỏi trọng tâm nha.

      Hạ Mộng giật giật khóe miệng : « Ngại quá. Cho dù là vấn đề, ta cũng muốn cho ngươi biết. »

      « Ngươi… »

      Nghe nàng như vậy, sắc mặt Lý Như Phong trầm xuống.

      Nhưng mà chút nào cảm thấy sợ hãi vẻ mặt lãnh của , Hạ Mộng đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt , nở nụ cười sáng lạn : « Lý tướng gia, Lý Như Phong, kỳ , ta cũng có vấn đề muốn hỏi ngươi. »

      « Vương phi, mời . » Lạnh giọng , Lý Như Phong nhìn nàng cũng nguyện ý trả lời.

      Bất quá, Hạ Mộng cũng quan tâm lắm những vấn đề này, liền vui cười hớn hở đặt câu hỏi : « Ngươi xem, nếu ta rời , chính là cấp cho ngươi cái cơ hội tốt để sớm chiều chung đụng với , tại sao ngươi lại nắm bắt tốt cơ hội lần này, cần gì phải mang tới đây tìm ta chứ ? Ngươi cùng với du thuyền Giang Nam, tham quan thắng cảnh, bồi dưỡng tình cảm, chẳng lẽ được sao ? tại, bắt ta về làm cản trở các ngươi, khiến cho các ngươi còn nhiều thời gian bên nhau, chẳng lẽ ngươi cảm thấy hối hận sao ? »

      « Khụ khụ… Ngươi… Khụ khụ… »

      Vừa nghe những lời này, Lý Như Phong bị nghẹn họng.

      Hạ Mộng dùng sức đập mạnh phía sau lưng vài cái : « Chột dạ sao ? Bị ta trúng tim đen ? »

      « Vương phi, người có thể đừng gộp thần và Vương gia thành đôi được ? Chúng ta phải là loại quan hệ như vậy ? » Vội vàng hít sâu cái, vẻ mặt Lý Như Phong đau khổ, giải thích.

      vẫn biết, nữ nhân này từ trước tới nay vẫn tưởng và Hoàng Phủ Nam Ninh có YY với nhau. Kểu từ khi gặp nhau hồ, liền phát ánh mắt nàng nhìn bọn họ có thêm vài phần hứng thú. Cho dù về sau này, Hoàng Phủ Nam Ninh bắt được nàng, cả ngày lẫn đêm nhốt nàng bên người, thậm chí cho tới bây giờ, bọn họ chân chính trở thành phu thê, ánh mắt nàng nhìn bọn cũng chưa từng thay đổi. Đặc biệt là khi hai người bọn họ đứng cùng chỗ với nhau. Sau đó, ánh mắt của nàng càng quỷ dị hơn. Đúng rồi, còn phải kể thêm Hạ Tình nữa. Hai nữ nhân này, các nàng cùng tụ lại chỗ, vậy là… nhiều lần, thiếu điều bị các nàng chọc giận tức chết rồi.

      « phải sao ? » Nháy mắt mấy cái, Hạ Mộng gật đầu, « Được rồi, ngươi phải ta tin là phải vậy. »

      Haizz.

      Nàng lời này, ràng là tận lực bỏ qua lời giải thích của mà, có thể nhìn ra được chế nhạo trong mắt nàng.

      Lý Như Phong cảm thấy vô lực.

      « Vương phi, người và vương gia ở cùng với nhau vui vẻ sao. Thần giúp ngài ấy tìm người về, cũng chỉ là vì đành lòng nhìn vương gia thương tâm khổ sở vì người, mà phải mượn rượu giải sầu thôi. » Cho nên, chỉ là vì muốn tốt cho bọn họ thôi.

      « ra là vậy. » Nàng vội vàng gật dầu, Hạ Mộng tự mình lý giải, « như vậy, ngươi sâu đậm nha. Chỉ cần vui vẻ, cho dù phải vào nơi dầu sôi lửa bỏng, thậm chí hy sinh lợi ích của mình, ngươi cũng chối từ nha. »

      « Bất quá… » Lại lần nữa mở to mắt, trong mắt nàng đều lên vẻ đồng tình với , « Nếu là như vậy, chẳng lẽ ngươi cảm thấy khó chịu trong lòng sao ? Chính là nam nhân mà mình mến trong lòng, lại kề cận với nữ nhân khác, chuyện này đối với ngươi hẳn phải là đả kích rất lớn mới đúng chứ ? »

      Phốc !

      Lý Như Phong chút nữa phải phun hết ra ngoài.

      « Vương phi, xin người đừng nên vũ nhục tình nghĩa của thần và vương gia được ? Chúng ta chỉ là bằng hữu đơn thuần thôi, là tri kỷ lâu năm thôi, tuyệt vượt xa hơn nữa. »

      « Nha. » Lại tùy tiện trả lời qua loa chút, hạ Mộng chủ động vươn tay vỗ vai , « Kỳ , ở trước mặt ta, ngươi cần khẩn trương che giấu như vậy. Ta sớm rồi, ta kỳ thị ngươi đâu. Ta biết , kỳ , từ lúc đến đây, ngày ngày ngươi đều nhắm vào ta, châm chọc ta, cũng là bởi vì trong lòng thoải mái. Ngươi cảm thấy ta đoạt nam nhân của ngươi, đúng ? Cho nên, trong lòng ngươi thoải mái, nên ngươi cũng làm cho ta thoải mái, như vậy ngươi mới cảm thấy dễ chịu chút. Haizz. » Lại thở dài, « Kỳ , ngươi biết, ta thực muốn cùng ngươi tranh đoạt nha. Tên nam nhân này, nếu ngươi muốn mình chiếm hữu , ta hoàn toàn có ý kiến. » Nàng thậm chí tình nguyện hai tay hai chân trả lại cho , còn buộc cái nơ con bướm trong người nữa nha.

      « Vương phi ? »

      Những lời nàng đúng là càng ngày càng loạn mà. Hơn nữa, nàng lại còn biểu nghiêm chỉnh mà.

      Mâu quang Lý Như Phong trầm xuống, đưa tay phát liền bắt được tay nàng : « Xin người cần phải tiếp tục thần và vương gia như vậy. Nếu --»

      « Nếu sao chứ ? Giết ta sao ? » Vội vàng tiếp, Hạ Mộng hưng trí bừng bừng.

      « Ngươi… »

      Nàng vừa mở miệng, liền lập tức phá vỡ khí trầm nhẫn nhịn của , thực lòng Lý Như Phòng đều muốn giết nàng.

      « Bộ Nhu Nhi ? »

      thể nhịn được nữa, cắn răng, quát khẽ.

      « Ngươi muốn làm gì ? »

      Nhưng ai ngờ được, vừa dứt lời, lập tức thân ảnh từ xa bay tới. Hoàng Phủ Nam Ninh xuất , tay gạt tay ra, kéo Hạ Mộng về phía sau mình, hai mắt lạnh lùng nhìn .

      « Vương gia. » Nhìn thấy , Lý Như Phong sững sờ.

      Ngược lại, vẻ mặt Hoàng Phủ Nam Ninh trầm : « Ngươi , vừa rồi, ngươi muốn làm gì tiểu bạch thỏ chứ ? »

      « Thần… »

      « Vương gia, có chuyện gì đâu. Chỉ là ta hỏi tướng gia vài vấn đề về và Nam Vân công chua thôi. Bởi vì tò mò, nên ta hỏi hơi sâu, chạm đến chuyện riêng tư, tướng gia nhịn được, nên mới có thái độ như vậy thôi. » Hạ Mộng vội vàng kéo ống tay áo của , giọng giải thích.

      « Chuyện là như vậy phải ? » Lập tức, Hoàng Phủ Nam Ninh gật đầu. Nhưng lại nhìn về phía bằng hữu tốt của mình. « phải chỉ là mấy vấn đề thôi sao ? Ngươi có cần phải hét to vậy ? Ngươi biết là tại thân thể tiểu bạch thỏ rất yếu, cần phải tĩnh dưỡng sao ? »

      Đó chỉ là vẻ ngoài diễn cho ngươi xem thôi nha. Hơn nữa, ngươi nhìn xung quanh xem, ngoại trừ kẻ ngu như ngươi ra, có ai tin rằng thân thể của nàng yếu đuối nhu nhược chứ ?

      Lý Như Phong là nhanh chóng tức đến chết mất. Nhưng mà, nhìn người đứng phía sau , Hạ Mộng nhô đầu ra, le lưỡi với , giả dạng mặt quỷ.

      Nữ nhân này…

      Nghiến răng nghiến lợi, Lý Như Phong tức đến mức muốn lột bỏ cái mặt nạ của nàng.

      Nhưng ngờ, Hạ Mộng lại kéo tay Hoàng Phủ Nam Ninh : « Vương gia, thiếp thân mệt rồi, chúng ta về phòng nghỉ ngơi nha. »

      « Lại mệt ? » Nghe vậy, Hoàng Phủ Nam Ninh cảm thấy kinh hãi.

      Hạ Mộng xấu hổ cúi đầu, « Cái này còn phải tại ngươi sao ? »

      « Hahaha… »

      Vừa nghe lời này, Hoàng Phủ Nam Ninh cười to, « Được rồi. về nghỉ thôi. » liền ôm nàng, hai người xoay người rời .

      Mà Hạ Mộng, nàng ngẫu nhiên lướt qua bên người Lý Như Phong. Trong lúc đó, nàng quay đầu, cười với tiếng, đôi môi nhàng thốt ra—

      « Tất cả vẫn chưa xong đâu. Hãy đợi đấy. »

      Đợi ? Đợi cái gì mới được chứ ?

      Lý Như Phong cảm thấy khó hiểu, đưa mắt nhìn thân ảnh xa của nàng. Rồi lại cảm thấy có loại dự cảm xấu dần dần đâm chồi nảy lộc, dần dần trở nên vững chắc.

      Bộ Nhu Nhi…

      Nữ nhân này, có vẻ dễ chọc tới nha.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :