1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

[ Xuyên không ] Vương Gia Yêu Nghiệt , Vương Phi Vô Lương - Mùa Xuân Của Kẹo Đường ( Hoàn - 134c )

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      Edit + Beta: Saki

      Chương 89: Dạ Khuynh Thành ghen tuông


      Lại nghĩ rằng, người đáng nhẽ sống được quá hai mươi tuổi, lại nhiều lần tạo nên kỳ tích, chỉ sống lâu hơn dự tính vài năm, giờ lại nguyên nhân tại sao có thể luyện được thân võ công khiến cho người ta sợ hãi.

      Ba năm trước đây, Lạc Hà điện bị diệt tuyệt đối phải là ngẫu nhiên, hẳn là tra được chút gì, có khi cũng là muốn báo thù cho việc mẫu thân bị hại, nếu phải như vậy tại sao các môn phái khác lại vô , chỉ có Lạc Hà điện bị diệt, chẳng lẽ chỉ vì thấy Lạc Hà điện chướng mắt?

      "Là , vốn điệt nhi còn biết, nhưng lần đó cướp đoạt thất sắc chi liên, thân phận bị người khác nhận ra nên điệt nhi mới biết, lúc đó Cẩn Nam cũng có mặt."

      Thượng Quan Cẩn Nam vẫn hề hé răng, yên lặng ngồi bên biết suy nghĩ cái gì, tuy và Hiên Viên Triết là biểu huynh đệ, nhưng lại đồng ý với tác phong của Hiên Viên Triết, bởi vậy biểu huynh đệ bọn cũng có hòa hợp như các gia đình khác.

      "Cẩn Nam, chuyện này có ?" Thượng Quan gia chủ hỏi Thượng Quan Cẩn Nam yên lặng ngồi bên, người con trai này của trước giờ luôn rất thông minh lại bình tĩnh ứng đối rất tốt nên muốn nghe ý kiến của .

      Thượng Quan Cẩn Nam nghe thấy tên mình bị điểm danh, lúc này mới gật đầu : "Đúng là có việc này."

      Thượng Quan gia chủ lại hỏi: "Vậy đối với chuyện này con có ý kiến gì ?"

      "Phụ thân, Cẩn Nam có ý kiến gì, các ngươi muốn an bài thế nào tùy, ta có chút mệt mỏi muốn về trước." Cực kỳ ràng là hề muốn quan tâm chuyện này.

      Thượng Quan Cẩn Nam xong tự tiện đứng dậy, thẳng ra ngoài, cũng quay đầu lại rời khỏi Vận Hi cung.

      "Có vẻ như Cẩn Nam quá đồng ý với chuyện này, Vận Nhi à hay là để hôm khác chúng ta bàn lại?" Chuyện lần này đích thực quá mức vội vàng, chưa có kế hoạch chắc chắn muốn hành thích vua đoạt vị, người muội muội này của cũng quá mức nóng vội rồi.

      Hiên Viên Triết vốn là còn muốn gì nữa, lại bị Thượng Quân Vận ngăn trở, nàng cho ánh mắt chớ xúc động, chính mình đứng dậy với Thượng Quan gia chủ: "Nếu ca ca như vậy, Vận Nhi sao dám nghe theo, chuyện lần này đích thực là Vận Nhi quá mức nóng vội, mong ca ca trách cứ."

      Thượng Quan gia chủ thấy nàng cũng đồng ý, lúc này mới thêm: "Chúng ta là huynh muội, tại sao ta lại trách muội chứ? Muội cũng đừng suy nghĩ nhiều, nghỉ ngơi sớm , Du Nhi, chúng ta về thôi."

      xong liền quay đầu rời , theo sau là Thượng Quan Cẩn Du, đối với thái độ của phụ thân và ca ca đồng ý, nàng trái lại thập phần tán thành quyết định của , nhiều năm qua, đây là lần duy nhất nàng thấy Hiên Viên Triết có khí khái nam tử, mặc dù thất bại có thể bị tru di cửu tộc nhưng nàng lại cho rằng là nam tử hán nên như vậy, vô độc bất trượng phu*, nghĩ tới đây nàng khỏi tán thưởng nhìn Hiên Viên Triết, cho ánh mắt khich lệ, sau đó cũng rời khỏi Vận Hi cung.

      * Vô độc bất trượng phu = độc phải người

      "Mẫu phi, tại sao người lại đồng ý với cữu cữu? giờ Hiên Viên Mộ Bạch rời rồi, đây đúng là cơ hội ngàn năm có , chẳng lẽ chúng ta cứ bỏ qua như vậy sao?"

      Sau khi bọn người Thượng Quan Cẩn Du rồi Hiên Viên Triết mới cam lòng hỏi, vốn lên kế hoạch rất tốt, lại chỉ vì Thượng Quan Cẩn Nam mà từ bỏ, mà Thượng Quan Cẩn Du lại cho cái nhìn kia, mang theo tràn đầy khích lệ, cái này khiến mừng rỡ như điên, nghĩ tới Thượng Quan Cẩn Du trước đây luôn chán ghét mình lại có thể cổ vũ mình, khiến thụ sủng nhược kinh*.

      *Thụ sủng nhượng kinh: được sủng ái mà sinh sợ hãi.

      Thượng Quan Vận thấy người xa, lúc này mới tháo khuôn mặt hòa khí xuống, thay vào đó là bộ mặt hiểm độc ác.

      "Ai chúng ta phải từ bỏ? Ai chúng ta nhất định phải nghe theo lời bọn họ? Bọn họ sợ chết, sợ bị liên lụy là chuyện của bọn , nếu bọn muốn giúp đỡ chúng ta đành dựa vào chính mình thôi."

      Thượng Quan Vận cười lạnh tiếng, mặt mang theo ngoan thị huyết, cả người có vẻ quỷ dị khó lường, mà Hiên Viên Triết lại hề kinh ngạc chút nào, xem ra là sớm nhìn quen rồi.

      "Ý của mẫu phi là?"

      Nghe nàng như vậy, trong lòng Hiên Viên Triết mừng thầm, cái lão già kia tính là gì? Chỉ cần mẫu phi ra tay chẳng có gì phải lo, dù chiếm được ủng hộ và hỗ trợ của bọn cũng sao cả, chỉ cần có mẫu phi ở bên cạnh sợ gì hết.

      "Triết Nhi, đưa tai qua đây."

      Hiên Viên Triết quả nhiên nghe lời đưa tai qua, Thượng Quan Vận ở bên tai thầm phen, cũng biết những gì, chỉ thấy Hiên Viên Triết hưng phấn giống như tiểu hài tử, gật đầu khen hay. Có thể thấy được Thượng Quan Vận nhất định là nghĩ ra kế gì độc ác, hai mẹ con này đúng là cùng loại đức hạnh, vậy mà lại cùng lên kế hoạch hãm hại phu quân và phụ thân của chính mình, trái với Thượng Quan Vận quỷ kế đa đoan, Hiên Viên Triết có vẻ hèn nhát hơn, cũng khó trách Thượng Quan Cẩn Du chướng mắt .

      Cứ như vậy, hồi mưu lại nổi lên, cũng biết sau cùng ai là kẻ khóc, ai là người cười?

      Bọn Tuyết Đại được hơn nửa tháng rồi, đường người gia nhập ngày càng nhiều, đường đụng phải người quen cũng ngày càng nhiều.

      Tỉ như đám người lần trước đến Tuyết Sơn muốn cướp đoạt thất sắc chi liên, trừ bỏ Thượng Quan Cẩn Nam ra, đại bộ phận đều xuất đường đến Vân Vụ sơn, cũng phải là Tuyết Đại có tâm ghi nhớ hay là diện mạo những người này có gì đặc biệt, chỉ là nàng có khả năng gặp qua lần thể quên, nàng chỉ cần liếc mắt cái là có thể nhớ kỹ. (e ước j có khả năng này như tỷ để đến lúc thi kp lo ToT)

      Lúc này bọn họ ở tửu lâu dùng cơm, giống như là thói quen, nàng tìm vị trí gần góc tường ngồi xuống, theo còn có Dạ Khuynh Thành và Ly Nặc, bọn cũng rất tự nhiên theo chân Tuyết Đại ngồi xuống.

      Đột nhiên, ngoài cửa có nam nhân mặc cẩm y, mặt đeo cái mặt nạ hình hồ điệp vào.

      Mà nam tử kia vừa vào cửa, liền dùng đôi mắt thâm thúy quét vòng quanh quán rượu, trong lúc vô tình nhìn thấy bóng dáng màu trắng ngồi ở góc tường, khóe miệng khẽ nhếch, lộ ra nụ cười như có như , lập tức về phía bóng dáng màu trắng.

      Đồng thời, Tuyết Đại và Dạ Khuynh Thành cũng phát ra , Tuyết Đại vẫn bất độnh thanh sắc ngồi uống trà, Dạ Khuynh Thành nheo mắt lại, toàn thân tỏa ra địch ý, nguy hiểm nhìn nam tử về phía bọn họ.

      "Tuyết Đại nương, nghi tới lại gặp nàng ở đây, thực tốt, nàng ngại nếu ta....." Cẩm y nam tử đến trước bàn của bọn họ, cùng Tuyết Đại chào hỏi, nhưng mà còn chưa xong bị Dạ Khuynh Thành ngắt lời.

      "Vô cùng để ý, mời ngươi nhanh chóng tìm chỗ ngồi khác , nơi này đủ chỗ rồi."

      Dạ Khuynh Thành làm sao biết tính làm gì? Chỉ sợ là có dụng ý khác , nhìn ánh mắt là biết, biết đâu là cố tình theo bọn họ, mà bao giờ để cái uy hiếp như vậy bên người, cho nên nhà ngươi từ đâu đến mau biến về đó cho khí được trong lành !

      "Lục Vương gia, tại hạ và Tuyết Đại nương là bạn tốt, lần này có thể tình cờ gặp được nhau, cũng là do duyên phận, Lục Vương gia nên hẹp hòi như vậy."

      Dùng khẩu khí uy hiếp mà lời thỉnh cầu người khác, Dạ Khuynh Thành như thế nào cũng cảm thấy thoải mái.

      "Nếu các hạ biết Bổn vương, như thế chắc cũng biết Tuyết Đại là Vương phi của Bổn vương, ngươi lại muốn ở chỗ đông người công khai ngồi chung với Vương phi của Bổn vương, xin hỏi, ngươi đây là muốn mưu tính cái gì?"

      Cẩm y nam tử cũng phủ nhận lời của , chỉ thấy mỉm cười, lộ ra nửa khuôn mặt tuấn mĩ bị che bởi chiếc mặt nạ, trong khoảnh khắc, tân khách trong tửu lâu đều quay qua nhìn về phía bàn bọn họ.

      nam tử áo đỏ khuynh thành cũng đủ gây chú ý rồi, giờ lại có thêm cẩm y nam tử vô luận là khí chất hay vẻ bề ngoài, bỏ qua chiếc mặt nạ hình hồ điệp mặt ra, cái khác đều hề thua kém nam tử áo đỏ, khiến người khác vây lại xem mới là lạ.

      "Nếu như tại hạ nhớ lầm, Lục Vương phi phải là Tam tiểu thư Ôn Mạt của phủ Hộ quốc tướng quân sao? Khi nào lại có quan hệ tới vị bằng hữu này của tại hạ rồi?"

      Nam tử nhíu mày , cười mà như cười .

      Khách nhân trong tửu lâu tò mò nhìn bọn , cũng đợi câu trả lời của nam tử áo đỏ, bọn cũng cảm thấy kỳ quái, Lục Vương phi phải là Tam tiểu thư của phủ tướng quân hay sao, khi nào biến thành nữ nhân áo trắng kia rồi hả? Đúng rồi, vừa rồi nam tử mặc cẩm y kia cái gì nhỉ? Giống như là nữ tử kia là bằng hữu của , hình như kêu là Tuyết Đại gì gì đó, chằng lẽ là Lục Vương gia ép bức dân nữ, cứng rắn nương nhà người ta thành Vương phi của ? Lần này bọn cũng bị làm cho hồ đồ rồi.

      Dạ Khuynh Thành thấy cố ý như vậy, trong bụng nghẹn hồi tức giận, sắc mặt cực kỳ khó coi, muốn cãi lại bị Tuyết Đại ngắt lời.

      Chỉ thấy thần sắc nàng kiên nhẫn lườm , sau đó lại nhìn về phía nam tử đứng, lạnh lùng mở miệng: "Ngồi xuống ."

      là vinh dự ghê, nàng lại bị người vây xem, nếu như được phép lựa chọn, nàng nhất định tránh xa hai cái tên này, nếu phải bọn gây , tình trạng này diễn ra, nàng cũng bị người khác vây nhìn rồi ném cho cái ánh mắt tội nghiệp kia!

      "Cảm ơn." Ở trong vẻ mặt lạnh lùng của Tuyết Đại và vẻ mặt tình nguyện của Dạ Khuynh Thành, nam tử câu cảm ơn liền muốn ngồi xuống, nhưng ngay khi muốn ngồi xuống lại bị người khác ngăn lại.

      "Đợi chút." Nam tử quả nhiên dừng động tác, nhìn người ngăn cản mình, tiếng động hỏi.

      Dạ Khuynh Thành đứng dậy từ chỗ ngồi của mình, bước nhanh đến chỗ ngồi đối diện, đặt mông ngồi xuống, ở trong ba ánh mắt kinh ngạc của ba người còn lại mới : "Ngươi ngồi bên kia ."

      Chỗ ngồi của bọn họ vốn là có bốn chỗ, nguyên bản Dạ Khuynh Thành và Ly Nặc ngồi ở bên, Tuyết Đại lại mình ngồi ở đối diện, ngồi như vậy vốn là có vấn đề gì, nhưng lúc này lại xuất kẻ thức thời, đương nhiên thể để cho tên kia ngồi cạnh Tuyết Đại được, cho nên mới có màn khiến cho mọi người nhìn rớt tròng mắt này.

      "....." Tuyết Đại trợn trừng mắt, vui nhìn cái rồi lại tiếp tục uống nốt ly trà tay.

      "....." Đối với hành động trẻ con và hẹp hòi của chủ tử nhà mình, Ly Nặc rất chi là khinh bỉ nhưng lại dám phát tác dước ánh mắt sắc bén mà Dạ Khuynh Thành vừa ném qua, chỉ có thể cúi đầu mà tự cầu phúc cho bản thân khi có chủ tử như vậy.

      Còn nam tử mặc cẩm y lại rất ung dung bình tĩnh, đối với hành động trẻ con của Dạ Khuynh Thành cũng để trong lòng, đến bên cạnh Ly Nặc ngồi xuống như vẻ chỉ có thể ngồi ở chỗ này, mọi người nhìn ra chỉ nghĩ nam tử áo đỏ quá mức hẹp hòi rồi.
      Last edited: 8/12/15
      thienbinh2388 thích bài này.

    2. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      Chương 90: Xuyên qua thành tàn phế nữ

      Edit + Beta: Saki

      Trong bữa ăn, Tuyết Đại chỉ yên lặng ăn đồ trong chén của mình, cẩm y nam tử cũng còn làm ra hành động gì khác người, Dạ Khuynh Thành lại sợ làm Tuyết Đại mất hứng nên cũng tìm nam tử đối diện gây , mà Ly Nặc lại càng có lý do gì nhiễu loạn tâm tình ăn cơm của mọi người. Khách khứa trong tửu lâu thấy còn trò hay để xem, cũng nhao nhao quay đầu , tiếp tục quay về với đề tài dang dở lúc trước.

      Im lặng, rốt cuộc cũng ăn xong bữa cơm đầy căng thẳng, mọi người thu thập chút rồi thanh toán liền xuất phát.

      Sau khi được mấy canh giờ, Dạ Khuynh Thành rốt cuộc nhịn được nữa, mặt trầm nhìn nam tử mặc cẩm y bên cạnh Tuyết Đại : "Ngươi còn muốn theo chúng ta đến bao giờ?"

      Nam nhân này cũng đủ vô sỉ, mặt dày ăn ké bữa ở tửu lâu cũng thôi , giờ lại cứ quấn lấy Tuyết Đại rời, tuy dọc đường cũng được bao nhiêu, nhưng nhìn thấy bên cạnh Tuyết Đại cũng đủ khiến thoải mái rồi.

      Cẩm y nam tử quay sang nhìn với vẻ mặt ngoài ý muốn, : "Ta đâu có theo ngươi, ta còn thấy kì quái a, ta nghĩ là chúng ta cùng đường nên mới cùng, ra từ nãy giờ ngươi vẫn cho là ta theo ngươi sao, ha ha."

      Dạ Khuynh Thành nghe vậy lại càng tức giận, cùng đường? mệt cho còn nghĩ ra được lí do nhưu vậy, lúc muốn châm chọt lại vài câu đột nhiên nghĩ đến cái gì, lúc này mới nguy hiểm hỏi nam tử kia: "Ngươi cũng muốn cướp đoạt thần khí?"

      Sao lúc trước nghĩ đến khả năng này? Xuất tại nơi này, đại đa số đều là hướng về phía thần khí, mà cái nam nhân nhìn qua dính bụi trần này vậy mà cũng hướng về phía thần khí mà đến, là khiến người khác có chút ngoài ý muốn.

      Mà Tuyết Đại ở bên sớm biết vì thần khí mà đến, dù sao cũng giống nàng si mê cầm, ai mà muốn có được thanh nhạc khí tốt chứ?

      Cẩm y nam tử gật gật đầu, trả lời cách khẳng định: "Đúng vậy."

      Dạ Khuynh Thành khẽ nheo mắt phượng lại, nhàn nhạt phán câu: "Ngươi sớm bỏ cái ý niệm đó , Phục Ma cầm thuộc về ngươi đâu, dù cho ngươi có mạnh đến mức nào nó cũng có khả năng thuộc về ngươi, cho nên ngươi vẫn nên là về nhà bám váy mẹ ngươi ." (1 like cho câu này của ca :v)

      Tuy nhìn ra được thực lực của người trước mắt này kém, nhưng Phục Ma cầm vốn là vũ khí của Tuyết Đại, có quan hệ ngàn năm gắn bó với nàng, mà nó cũng sớm chỉ nhận nàng là chủ nhân, những người khác dù có lợi hại hơn nữa cũng có khả năng đoạt được, cho nên chuyến này cũng là bằng . Nếu là người khác cũng hảo tâm nhắc nhở như thế, chẳng qua là người này quá mức nguy hiểm, muốn phòng ngừa vạn nhất, đem ý định trở thành tình địch của tên kia bóp chết từ trong trứng nước. (ng ta bảo ghét của nào trời trao của đó, nên này xác định là tình địch của ca r nhé, hơn nữa còn là 1 tình địch rất mạnh, ca cẩn thận nha :v)

      Cẩm y nam tử nghe vậy cũng tức giận, vẫn là cười như cũ: "Tại hạ có thể đoạt được hay cũng quan trọng, quan trọng là được ngắm thần khí."

      xong liền nhanh chóng đuổi theo Tuyết Đại phía trước, Dạ Khuynh Thành thấy vậy gắt gao nắm chặt quả đấm, sau đó cũng đuổi theo ba người.

      Chuyện xảy ra giữa bọn họ, có lẽ những người khác để ý, nhưng lại có ánh mắt thu hết thảy vào trong mắt, bởi vì ánh mắt ấy vẫn luôn dõi theo bóng dáng của nam tử áo đỏ, thấy nữ tử mà tìm mọi cách gây khó dễ cho nam tử mặc cẩm y kia sắc mặt nàng ta cực kỳ khó coi.

      "Yên Nhiên, muội nhìn gì vậy? Chuyên tâm như vậy, đến cả đại ca gọi mấy lần cũng đáp lại?" chuyện là thái tử Lan quốc Mặc Tử Hằng, mà đứng bên cạnh đúng là muội muội của , từng qua đỉnh Tuyết Sơn Mặc Yên Nhiên.

      "Thái tử ca ca, sau khi trở về huynh hãy xin phụ hoàng chuyện giúp Yên Nhiên được ? Yên Nhiên muốn gả cho Lục Vương gia của Hi quốc, phải quyết lấy." Lần ở đỉnh Tuyết Sơn ấy nàng đối với là vừa gặp thương, mỗi đêm đều mơ thấy bóng dáng của , mà nàng cũng phái người hỏi thăm lai lịch của nam tử áo đỏ kia, lại thu được kết quả gì, về sau lại nghe được tin đồn, là Lục Vương gia của Hi quốc chỉ chữa khỏi thân tàn tật mà dung mạo cũng là độc nhất vô nhị, có thể là thiên hạ đệ nhất mĩ nam.

      Nàng tin, lúc này mới cho người đem bức họa của tới, vốn định so sánh với nam tử trong lòng mình phen, nhìn xem có bì được với nam tử trong lòng mình hay , lại nghĩ tới cả hai đều là cùng người, nên lần này Vân Vụ sơn cũng là nàng mãnh liệt cầu, cốt để được nhìn thấy người trong lòng, lại nghĩ tới lại nhìn thấy màn tranh giành với nam tử cũng xuất sắc kém, mà nữ tử kia phải là nữ tử đại chiến cùng Kỳ Lân ở đỉnh Tuyết Sơn sao, nàng ta phải là chết rồi sao? Trong bụng nàng cảm thấy kỳ quái, xong lại dùng vẻ mặt độc nhìn bóng dáng màu trắng kia, móng tay đâm vào da thịt cũng khiến nàng thấy đau, nếu chết nàng cũng ngại tiễn nàng ta đoạn đường, kẻ cướp đoạt nam nhân của nàng, nhất định có kết quả tốt. (ai là nam nhân của mi hả, đúng là nằm mơ giữa ban ngày *bĩu môi*)

      Mà vẻ mặt độc ác này của nàng cũng bị Mặc Tử Hằng nhìn thấy, cũng có chút giật mình, người muội muội này của quả là bị chiều hư rồi, mới có thể điêu ngoa tùy hứng như vậy, nhưng hôm nay lại lộ ra vẻ mặt dọa người thế này, căn bản ở tuổi nàng nên có, nữ nhân lại có thể vì người nam nhân mà trở nên khủng bố như vậy sao? Sau khi trở về nhất định phải báo chuyện này cho phụ hoàng mới được, để tránh cho người muội muội này làm ra chuyện gì dẫn đến hậu quả khó lường.

      Vào đêm, tiếng ồn ào biến mất hoàn toàn, mọi người sớm ăn tối xong đóng cửa nghỉ ngơi, đường cái tối đen như mực có lấy bóng người, ngẫu nhiên còn truyền đến vài tiếng chó sủa, càng làm nổi bật lên cái yên tĩnh của màn đêm, thậm chí là yên tĩnh đến mức dọa người.

      Mà bãi tha ma cách thành mười dặm lại càng khủng bố hơn, ban đêm vừa buông xuống liền có vẻ trầm khiến người ta sợ hãi, toàn bộ bãi tha ma đều tràn ngập mùi hôi thối cực kỳ khó ngửi, thường thường còn xuất vài ánh sáng trông như ma trơi, cùng với tiếng quạ kêu càng khiến người ta rợn tóc gáy.

      khí lượn lờ trung, đột nhiên có vật thể ràng động đậy, sau đó lại bất động, nhìn giống như là ảo giác, hồi lâu sau, cái vật thể kia lại bắt đầu chuyển động, lần này phải là ảo giác, cách đó xa vật thể chuyển động.

      Chỉ thấy vật thể đó vừa động vài cái liền ngã xuống, tiếp theo lại truyền đến thanh đau đớn.

      "Shit!" thanh phẫn nộ truyền đến từ vật thể kia, nếu Tuyết Đại mà có ở đây, nhất định nhận ra thanh này, bởi vì chủ nhân của thanh này chính là người mà nàng hận nhất cuộc đời này.

      Ôn Uyển, , bây giờ phải gọi là Lynda mới đúng, cố gắng ngồi dậy nhưng vẫn là lực bất tòng tâm ngã xuống, nàng tức giận mắng tiếng, sau đó quan sát bốn phía.

      Phóng mắt nhìn quanh, mấy dặm chung quanh đều là mồ mả, cực kỳ hiển nhiên nơi đây là khối mộ địa (!?), nhìn tình cảnh hoang vu cùng với những ngôi mộ xiêu vẹo, nếu nàng đoán sai đây hẳn là bãi tha ma, tuy có ánh trăng chiếu sáng, chung quanh lại là mảnh tối đen, nhưng nàng và Tuyết Đại giống nhau, từ được huấn luyện trong bóng đêm, cho nên tình cảnh này đối với nàng căn bản là gì.

      Kỳ quái, đây là đâu?

      Bỗng nhiên trong đầu nàng lên chuyện phát sinh cuối cùng trước khi nàng mất ý thức.

      Hôm nay là sinh nhật của nàng, nam nhân kia muốn tặng cho nàng đại kinh hỉ, nàng vô cùng vui vẻ, tưởng rằng bao nhiêu trả giá của nàng rốt cuộc cũng được hồi báo, nam nhân kia trở thành sở hữu của nàng.

      Lại nghĩ tới khi nàng mở cái lễ vật "kinh hỉ" đó ra, cả căn phòng theo động tác của nàng mà nổ tung, trong nháy mắt liền trở thành đống tro bụi.

      Nàng ngờ tới, nam nhân kia đúng là nhẫn tâm, muốn cưới nàng còn chưa tính, vậy mà lại tặng cho nàng trái bom vào đúng ngày sinh nhật của nàng. Đến khắc trước khi chết nàng mới hiểu được, chính mình cam tâm tình nguyện móc tim móc phổi vì , ngay cả tỉ muội tốt nhất cũng bán đứng, đổi lại lại cho nàng trái bom, vậy tất cả những gì nàng làm vì vứt đâu?

      Vốn cho là chính mình bị bom nổ cho banh xác, lại nghĩ rằng vẫn còn sống cách kỳ tích, đây đúng là ông trời có mắt, lưu lại cho nàng mạng để có thể tìm nam nhân kia báo thù, Hách Trình, ngươi chờ đấy, Lynda ta thề, ngày nào đó ta nhất định đem ngươi bằm thây vạn đoạn, nghiền xương thành tro.

      "Hí...." Mới vừa rồi nhất thời kích động, cẩn thận động vào miệng vết thương, nhất thời toàn thân đau nhức thôi, sau đành phải nằm im nhúc nhích.

      "Có ai ? Cứu mạng!" Nàng nằm mặt đất lớn tiếng kêu cứu, mặc dù nàng biết ràng, nơi này khẳng định có ai dám mò tới, vì phải ai cũng có lá gan lớn như nàng, từ sợ trời sợ đất, lá gan lại càng khác so với người thường?

      Nàng liên tiếp lớn tiếng kêu gọi hồi lâu nhưng vẫn hề có người xuất , nàng cũng còn khí lực kêu hô nữa, lúc nàng nhắm mắt lại, chuẩn bị chịu đựng đau đớn cho đến khi chết bóng dáng màu đen xuất bên cạnh nàng.

      Bóng dáng màu đen đó đến bên cạnh nàng lúc nào nàng cũng biết, giống như mọi nhất cử nhất động đều lặng yên phát ra thanh nào, lại thêm toàn thân chỉ mặc màu đen, toàn thân bao phủ bởi khí đáng sợ, mà sau khi bóng đen xuất khí xung quanh càng trở nên nồng đậm hơn, khiến cho nàng, kẻ trước giờ luôn lớn mật cũng nhịn được cảm thấy sợ hãi.

      Tuy nhìn diện mạo của cái bóng đen kia nhưng nàng có thể khẳng định điều, người này chắc chắn là nam nhân, chừng chính là nam quỷ chết, mà nàng cũng có thể cảm giác được, người kia nhìn mình chằm chằm, ánh mắt lộ ra hàn ý, khiến cho nàng sởn gai ốc.

      Nam nhân toàn thân hắc bào nhìn nàng hồi lâu liền về phía nàng, tuy là bước nhưng dưới chân lại hề phát ra tiếng động.

      "Ngươi, ngươi là người hay quỷ?" Lynda trong cơ thể Ôn Uyển run giọng hỏi.

      Bóng đen cũng trả lời nàng, chỉ là nhìn nàng, nửa ngày sau mới mở miệng : "Đại tiểu thư phủ tướng quân, giờ lại rơi vào tình cảnh người ra người, quỷ ra quỷ này. Người xưa đúng: ác giả ác báo, ngày hôm nay ngươi rơi vào kết cục này, đều là do ngươi gieo gió gặt bão, oán ai được."

      Giọng của nam nhân rất dễ nghe nhưng giọng điệu lại lạnh như băng, mà lời Lynda lại hiểu, cái gì mà tiểu thư phủ tướng quân? Tuy ngày thường nàng làm ít chuyện xấu, nhưng đâu có liên quan gì đến tiểu thư phủ tướng quân gì gì đó chứ?
      Last edited: 8/12/15
      thienbinh2388 thích bài này.

    3. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      Edit + Beta: Saki

      Chương 92: Bổn thần tự cứu nàng


      Nhìn tình hình này, mắt của bọn nhất định là bị mù, hơn nữa còn là mù có biện pháp chữa trị, cách khác, là thái tử quốc gia, tương lai trở thành hoàng đế Lan quốc lại là kẻ mù? Coi như toàn bộ tương lai của bị hủy hoại, có thể sống được đến tuổi già cũng chẳng khác gì sống bằng chết.

      "Đây là có chuyện gì?" Tuyết Đại có chút khó hiểu hỏi Dạ Khuynh Thành đứng bên cạnh, nhìn thần sắc bình tĩnh tự nhiên của , hẳn là sớm dự liệu được tình huống này xảy ra.

      "Phục Ma cầm chính là thần khí Thượng Cổ, hơn nữa còn là thanh thần khí rất có linh tính, nó cũng giống như con người có ý thức và linh hồn của chính mình, phải là đồ vật vô tri mà ai muốn là có thể đoạt được." Dạ Khuynh Thành nhìn nàng, kiên nhẫn giải thích.

      Tuyết Đại gật gật đầu, cảm thấy lời phải là có lý, nếu là thần khí khẳng định muốn tự mình chọn chủ, muốn có được nó, chỉ dựa vào thực lực cường hãn mà còn phải được nó đồng ý nhận làm chủ mới được.

      Sau khi những kẻ vừa bị Phục Ma cầm làm bị thương hai mắt, những người khác đều bị dọa đứng yên nhúc nhích, cũng dám có vọng tưởng đoạt được thần khí có thể hủy thiên diệt địa kia nữa.

      Nhưng cũng có ngoại lệ, có mấy kẻ sợ chết tiến lên phía trước, phi thân đến giữa trung, thề phải đoạt được thần khí có thể giúp bọn thống nhất tam quốc, đừng là chỉ mất đôi mắt, cho dù là muốn mạng của bọn , bọn cũng muốn đánh cuộc lần, có khi chính mình may mắn được thần khí lựa chọn sao? (mất mạng r làm dc j nữa hả giời =:)

      Nhưng là mộng càng đẹp càng dễ vỡ, ác mộng càng đáng sợ càng khó tỉnh, mộng đẹp của bọn nhanh chóng bị kích của Phục Ma cầm phá vỡ, còn lại chính là ác mộng khổ thể tả.

      "A.....A......."

      , hai người bị ngã xuống từ trung, đều giống như những kẻ khác quay cuồng mặt đất, khóc hô cứu mạng, nhưng căn bản là ai có thể đồng tình với bọn , biết bị Phục Ma cầm tấn công mà vẫn muốn chạy chịu chết, cũng đúng, tạm thời bọn vẫn chết được, nhưng so với chết còn khổ hơn, cái này gọi là sống bằng chết.

      mặt đất là mảnh kêu la, mà giữa trung Phục Ma cầm vẫn nghênh ngang bay qua bay lại, thỉnh thoảng lại đổi chỗ, tựa như vị tiên quan sát nhân gian, cao ngạo và khinh thường.

      "Tuyết Nhi, mau , đừng lo lắng, nó làm nàng bị thương đâu."

      Bởi vì chỉ có nàng mới là chủ tử chân chính của nó, những lời này ra miệng, có số việc vẫn nên là chờ nàng từ từ khám phá ra .

      "Ừ." Tuyết Đại nhìn rồi gật gật đầu, cũng biết vì nguyên nhân gì mà nàng lại rất tin lời , nhưng vẫn còn lý do nữa, đó chính là nàng cảm thấy mình rất có duyên phận với Phục Ma cầm lơ lửng giữa trung kia, đó là cảm giác rất quen thuộc thể lên lời.

      Tuyết Đại tiến lên hai bước, định phi thân lên bị tiếng ngăn trở, "Vị nương này, tại hạ thấy ngươi vẫn là nên , chẳng lẽ ngươi thấy kết cục của mấy người kia sao? Hà tất gì phải uổng phí sinh mạng như vậy?"

      nam nhân trẻ tuổi có vẻ là kiếm sĩ đứng ra khuyên nhủ, theo ý , Tuyết Đại cũng giống như những người đó, bị Phục Ma cầm thương tổn đầy mình.

      Đối với hảo tâm của kiếm sĩ kia, Tuyết Đại chỉ là nhàn nhạt gật đầu cái rồi phi thân về phía Phục Ma cầm bay lượn trung.

      Càng đến gần Phục Ma cầm, cảm giác quen thuộc càng tăng lên, mãi đến khi khoảng cách giữa họ còn lại mét. Bỗng nhiên hào quang quanh Phục Ma cầm càng sáng hơn, toàn thân cầm đều tản ra ánh sáng trắng nồng đậm, nháy mắt liền bao phủ quanh người Tuyết Đại, mà bóng dáng màu trắng của Tuyết Đại khi bị ánh sáng kia bao trùm liền toát ra làn sương mờ ảo, trong chốc lát toàn bộ thân thể Tuyết Đại trở nên trong suốt.

      Dạ Khuynh Thành thấy vậy sắc mặt đại biến, vội vàng bay về phía thân hình lơ lửng giữa trung, lại ngờ còn có bóng dáng còn nhanh hơn .

      Chỉ thấy nam tử mặc cẩm y, mặt mang theo mặt nạ hồ điệp lấy khí thế sét đánh kịp bưng tai phi thân về phía Tuyết Đại, nháy mắt liền xuất bên cạnh Phục Ma cầm.

      “Phục Ma cầm nghe lệnh, được phép tổn thương Tuyết Nhi, nếu ta hủy linh căn của ngươi!" Cẩm y nam tử giống như thiên thần lơ lửng giữa trung, vững vàng giống như đứng mặt đất. Nhìn Tuyết Đại bị thần khí vây khốn, giọng và vẻ mặt của nam tử đều trở nên nghiêm khắc.

      Mà Dạ Khuynh Thành đến chậm hơn cũng dừng lại ở bên cạnh , nguyên là muốn ra tay cứu Tuyết Đại, lại ngờ nghe được lời của cẩm y nam tử, trong lúc này khiến cảm thấy ngoài ý muốn, ra chính là .....

      Phục Ma cầm nghe vậy, toàn thân đều run lẩy bẩy, bộ dáng giống như cực kỳ sợ hãi. Mà sợ hãi cũng là chuyện bình thường, nó là thần khí thượng cổ, nếu bị hủy linh căn chỉ còn là thanh cầm bình thường, mà nam tử trước mắt này nhất định chỉ suông thôi, được nhất định làm được.

      "Ai cho ngươi đùa giỡn nàng hả? Bổn thần cảnh cáo ngươi, nếu Tuyết Nhi có xảy ra cái gì, ngươi tự gánh hậu quả."

      Suy nghĩ của Phục Ma cầm có thể hiểu được, cũng có thể giao tiếp với nó, đương nhiên người ngoài nhìn vào hiểu. Mà đám người dưới mặt đất từ lúc cẩm y nam tử phi thân lên bị trúng phép, toàn bộ như bị đóng băng, thời gian dừng lại ở khắc Tuyết Đại bị thần khí vây nhốt.

      Phục Ma cầm nhảy lên cái, cả thân cầm vặn vẹo uốn éo rồi đứng im chỗ, bộ dáng giống hệt tiểu hài tử nhận sai. (... cầm vặn vẹo dc sao @@)

      "Hừ, nếu biết sai rồi còn mau thả Tuyết Nhi ra, chẳng lẽ còn muốn Bổn thần tự động thủ?" Sắc mặt nam tử cẩm y vui nhìn nó, lạnh lùng uy hiếp.

      Nghe câu đó, thân cầm của Phục Ma cầm lại run lên vài cái, đầu (chú thích của tác giả: chính là mặt cầm, ặc ta cx k hiểu lắm =.:) càng cúi thấp hơn.

      Cẩm y nam tử thấy vậy, sắc mặt lại càng khó coi, lúc muốn gì đó bóng dáng màu đỏ lóe lên bên cạnh, Dạ Khuynh Thành xuất bên cạnh Tuyết Đại, ôm nàng vào lòng, thanh run rẩy giọng kêu: "Tuyết Nhi, nàng tỉnh lại , đừng ngủ, mau tỉnh lại ."

      lo lắng gọi nàng nhưng người trong ngực vẫn nhắm mắt nhúc nhích, giống như lâm vào giấc ngủ rất say.

      Sở dĩ lo lắng như vậy chính là vì nghe hiểu được cuộc đối thoại của nam tử mặc cẩm y cùng với Phục Ma cầm, điều khiến cho ngạc nhiên là, Tuyết Đại xảy ra tình trạng này, cũng phải do Phục Ma cầm tạo thành, nó vốn chỉ muốn trêu đùa với vị chủ nhân ngàn năm gặp của mình mà thôi, lại nghĩ rằng phát sinh ra chuyện này, nhất thời nó cũng giải thích được nguyên nhân.

      Ngay cả Phục Ma cầm cũng biết là có chuyện gì xảy ra những người khác lại càng biết, cho nên mới khẩn trương như vậy, Tuyết Nhi, nàng ngàn vạn lần thể xảy ra chuyện gì, giờ phút này cực kỳ tự trách bản thân.

      vẫn cố gắng gọi tỉnh Tuyết Đại trong lòng nhưng nàng lại hề tỉnh lại, nóng vội biết nên làm thế nào đành phải ôm Tuyết Đại trước.

      "Đợi chút." Dạ Khuynh Thành muốn mang Tuyết Đại rời bị nam tử cẩm y gọi lại.

      ôm Tuyết Đại xoay người lại, mặt chút thay đổi nhìn người cầm đối diện, lạnh lùng mở miệng: "Còn có chuyện gì?"

      Nam tử cẩm y cũng nhiều lời, thẳng ý đồ của mình: "Để nàng lại." Nàng trong miệng tất nhiên là chỉ Tuyết Đại trong ngực Dạ Khuynh Thành.

      "Hừ, ngươi nghĩ ta giao thê tử của mình cho ngươi sao?"

      Tuyết Đại xảy ra chuyện thế này, ngoại trừ do sơ xuất ra trách nhiệm chính là tại cái cây đàn cuồng ngạo và trẻ con kia, nếu phải tại nó nổi lên ý nghĩ muốn trêu đùa chủ tử của nó làm sao nàng rơi vào tình trạng ngủ say như thế này?

      "Ta là ca ca của nàng, có câu huynh trưởng như cha, đồng ý của ta, nàng trở thành thê tử của bất kì ai."

      Hai chữ thê tử khiến cho lòng đau khổ, sắc mặt biến hóa càng ngày càng khó coi.

      "Ba ngàn năm trước, nàng là thê tử của ta, ba ngàn năm sau, nàng vẫn là thê tử của ta, mặc kệ ngươi có đồng ý hay , nàng vẫn thuộc về ta, nếu như ngươi vẫn muốn dùng vũ lực để chia rẽ chúng ta, xin cứ tự nhiên, chỉ cần ngươi sợ nàng càng hận ngươi hơn thôi, ngược lại ta sao cả, chẳng qua là cùng Tuyết Nhi chết thêm lần nữa mà thôi, chỉ cần có nàng ở bên, cho dù là chết ta cũng vui vẻ chịu đựng, mà ngươi khác, ngay cả chết rồi nàng cũng muốn nhìn thấy ngươi."

      biết trước mắt mình vẫn phải là đối thủ của tên kia, tuy Long tộc cũng là trong những tộc mạnh nhất của thời kỳ thượng cổ, nhưng bây giờ lại ở trong gian thuộc về mình, cho nên năng lực vẫn còn bị hạn chế.

      Lời này của quả nhiên có tác dụng, cẩm y nam tử trầm mặc lát, sau mới lấy giọng điệu hòa hoãn : " tại linh hồn cà cơ thể nàng bị tách ra, nếu chậm trễ giúp nàng gọi lại hồn phách, chỉ sợ hậu quả tốt."

      Tuy lời của Dạ Khuynh Thành khiến rất tức giận nhưng việc quan trọng lúc này là cứu Tuyết Nhi, mình nên so đo cùng .

      Dạ Khuynh Thành nghe vậy cả kinh, trách được gọi thế nào nàng cũng tỉnh, ra là do linh hồn tách ra khỏi thể xác, vậy linh hồn của nàng bay đâu rồi?

      "Vậy làm thế nào mới có thể cứu được nàng? Ngươi , chỉ cần ta có thể làm được, nhất định dốc hết sức cứu nàng." cực kỳ khẩn trương hỏi, nghe giọng điệu của chắc chắn có thể gọi được hồn phách của nàng quay về, nhưng lại muốn chính mình làm được chút việc vì nàng, tin tưởng, nếu như nàng thức tỉnh, chắc chắn cũng hy vọng người cứu mình lại là người kia.

      "Ngươi cứu được nàng, dù là ta cũng có mấy phần nắm chắc, ngươi phải giao nàng cho ta ngay bây giờ, nếu để qua sáu canh giờ vô phương cứu nàng."

      Cẩm y nam tử liếc mắt nhìn nữ tử nằm trong ngực , trong lời mang theo khẩn trương và đầy tình cảm.

      " là như vậy sao?" Dạ Khuynh Thành có chút hoài nghi hỏi, kỳ trong lòng tin, nhưng lại sợ vạn nhất, cũng dám lấy tính mạng Tuyết Đại ra đặt cược.

      "Tuy Bổn thần thích ngươi nhưng cũng khinh thường dối, có tin hay tùy ngươi!"

      Cẩm y nam tử cũng sinh khí, sắp hết kiên nhẫn với , nếu giao người ra tốt nhất, nếu muốn giao người cũng ngại động thủ, bất luận thế nào hôm nay cũng phải mang nàng .

      Dạ Khuynh Thành trầm mặc, đôi mắt thâm sâu nhìn nữ tử trong lòng, lúc này mới tình nguyện đưa ra quyết định, thể để nàng xảy ra chuyện, cho nên biện pháp tốt nhất là đưa nàng cho người kia, cũng chỉ có như vậy mới tránh được kết cục tiếc nuối.

      "Vậy làm phiền ngươi rồi." (ca đừng đưa tỷ cho tên đó ><)

      cũng ưa gì đối phương nhưng bây giờ tính mạng nàng cần giúp đỡ, khách khí với chút cũng sao.

      Lưu luyến đưa người trong lòng vào tay đối phương, sau đó liền nhìn chính người mình thương bị kẻ khác ôm vào trong ngực, tuy người nọ là ca ca của nàng, nhưng hiểu sao trong lòng vẫn cảm thấy cực kỳ thoải mái, ai, vì cứu Tuyết Đại, vẫn là nên tạm thời nhẫn vậy.

      Sau khi cẩm y nam tử tiếp nhận Tuyết Đại, cũng là thâm sâu nhìn nàng hồi lâu, sau đó đối với khí gọi lớn tiếng: "Kỳ Lân!"

    4. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      Chương 93: Mộng cảnh kỳ quái

      Ngay sau đó, bóng dáng mạnh mẽ của Kỳ Lân liền xuất trước mắt.

      Cẩm y nam tử ôm nữ tử trong lòng phi thân lên, vững vàng ngồi lưng Kỳ Lân, sau đó Phục Ma cầm cũng nối gót nhảy lên lưng Kỳ Lân, giây sau bóng dáng Kỳ Lân biến mất tại chỗ, mang theo Tuyết Đại và cẩm y nam tử mất.

      Mà Dạ Khuynh Thành vẫn đứng yên tại chỗ, lẳng lặng nhìn phương hướng bọn họ vừa rời , lâu sau mới quay người, rơi xuống mặt đất, mà đám người kia lúc này cũng khôi phục trạng thái bình thường, chỉ là trí nhớ của bọn họ lại dừng tại màn Tuyết Đại bị thần khí vây nhốt, đối với những chuyện sau đó bọn họ hoàn toàn có ấn tượng.

      "Chủ tử, chủ mẫu đâu rồi?"

      Vừa được tự do Ly Nặc lập tức chạy về phía này, nhưng ngoài ý muốn lại nhìn thấy bóng dáng Tuyết Đại.

      Lúc bị người khác dùng phép đình chỉ thời gian nó cũng biết, nhưng là tu vi bằng nên dù có biết mình bị người dùng phép định trụ cũng thể tự giải, mọi chuyện phát sinh sau đó nó cũng biết được.

      "Bị mang rồi."

      Vẻ mặt Dạ Khuynh Thành đơn, yên lòng xong liền rời .

      " là ai vậy?"

      Ly Nặc đằng sau khó hiểu hỏi, nhưng Dạ Khuynh Thành phía trước hề để ý đến nó, cứ tự nhiên rời .

      Ly Nặc cũng nhanh chân đuổi theo, gắt gao theo sau lưng , lâu sau, Vân Vụ sơn và đám người kia đều bị bọn vứt ở phía sau.

      Kỳ quái, ràng chủ tử rất quan tâm đến chủ mẫu, luôn muốn tự mình bảo hộ nàng, nhưng hôm nay lại để mặc cho người khác đưa chủ mẫu đuổi theo, đây phải là tác phong của chủ tử nha.

      Chẳng lẽ người nọ quá mức lợi hại, chủ tử phải là đối thủ của ? Nếu mà đúng như vậy, đời này, ngoại trừ người kia, căn bản ai có thể là đối thủ của chủ tử.

      Bỗng nhiên, nó lại nghĩ đến điểm đáng ngờ, Phục Ma cầm vốn là vũ khí của nữ nhân kia ngàn năm trước, vì sao lại bỗng xuất ở Nhân Giới hả?

      Thần khí khi rời khỏi chủ nhân thường có hai loại tình huống, là do chủ nhân giải trừ khế ước cùng nó, từ nay về sau thần khí bị quản chế bởi chủ nhân cũ và có thể tự do nhận chủ nhân mới.

      Hai là dưới tình huống bất đắc dĩ bị tách ra, mà nguyên nhân chủ yếu là do chủ nhân của thần khí bất hạnh bị giết chết hoặc thân xác hay linh hồn còn ở lục giới.

      Vài ngàn năm trước, nàng coi cầm như mạng, làm sao có thể tự giải trừ khế ước với Phục Ma cầm? Vậy cũng chỉ còn lại khả năng thứ hai, nhưng cũng đúng, vị ca ca kia của nàng căn bản ra tay làm tổn thương vị muội muội quý này, càng cho kẻ khác động vào nàng, vậy rốt cuộc là ba ngàn năm trước xảy ra chuyện gì?

      Khi Phục Ma cầm thế, chủ tử để cho nàng thử cầm, như vậy là chủ tử biết nàng chính là nữ nhân ba ngàn năm trước kia, vậy mà lại thèm cho nó biết, là, nào lại có loại chủ tử thành với sủng vật như vậy hay ?

      Lúc này nó suy nghĩ thông, những chuyện phát sinh trước đó đều sáng tỏ, khó trách nó lại cảm thấy nàng quen thuộc như vậy, đồng dạng, cũng cảm thấy sợ hãi khi đối diện với người kia, mà người kia theo như lời nó dĩ nhiên là Mặc Thanh Vân.

      Cả đoạn đường này nó đều chìm đắm trong suy nghĩ, ngay cả khi người phía trước dừng lại cũng phát , cẩn thận liền đụng phải, mà nó cũng phải là đụng vào bức tường thịt như tưởng tượng, mà là cái cây cổ thụ vừa to vừa cứng.

      "Ai nha, đau quá..."

      Vuốt vuốt cái trán bị cụng đau, ra sức đạp mấy cái vào cái cây chết tiệt cẩn thận đụng vào nó( xin nhìn kĩ lại là ai đụng ai =.:), nhưng ngặt nỗi cái cây vẫn đứng sừng sững sao cả, ngược lại Ly Nặc vì quá dùng sức mà ôm chân nhảy lò cò. Lần này nó muốn xoa trán cũng được, buông trán mà xoa bóp chân cũng xong, là làm khó động vật đơn bào như nó rồi.(Saki: muahahaha đv đơn bào :v LN: cấm cười!)

      Mà Dạ Khuynh Thành nguyên bản phía trước giờ phút này dừng lại, nhàn nhã tựa vào cái cây, đối với Ly Nặc nhảy lò cò bên kia làm như thấy, hai mắt chăm chú nhìn về phía trước, giống như chờ đợi cái gì đó.

      Qua lúc lâu sau, địa phương nơi nhìn chằm chằm bỗng xuất dị thường, trong bụi cỏ phát ra những thanh loạt soạt, bao lâu, con mèo đen chui từ trong bụi cỏ ra, vươn người nhảy bổ về phía Dạ Khuynh Thành.

      Ly Nặc gắt gao nhìn màn này, thấy Hắc Miêu bổ về phía chủ tử cho rằng nó muốn thương tổn chủ tử liền ra tay công kích, nhưng lại bị Dạ Khuynh Thành ngăn trở.

      "Chủ nhân, Vô Tình để ta tới báo với chủ nhân chuyện, Thượng Quan Vận và Hiên Viên Triết mưu hãm hại hoàng thượng để đoạt vị, mấy ngày tới có hành động."

      Hắc Miêu đứng bên cạnh Dạ Khuynh Thành, nâng đầu, dùng cặp mắt màu lục khác lắm so với hồ ly nhìn chằm chằm nam tử dựa người vào thân cây.

      "Ừ, mặc kệ bọn chúng, kêu Vô Tình cần nhúng tay."

      Phân tranh hoàng vị làm sao so sánh được với tình cảm chân thành trong lòng ?

      Hơn nữa, lúc trước đương kim hoàng thượng Hiên Viên Liệt đối đãi với mẫu phi của như thế nào, đều điều tra , tự mình động thủ đưa ông ta xuống phụng bồi mẫu phi là cực hạn rồi, tại có người muốn lấy mạng ông ta, tự nhiên ngăn cản, có trốn thoát được kiếp nạn này hay phải xem tạo hóa của ông ta rồi.

      " biết chủ nhân, ta nhất định chuyển lời cho Vô Tình."

      Hắc Miêu gật gật cái đầu nho của nó, thái độ rất cung kính trả lời.

      "Ngươi về trước , ta vẫn còn việc phải xử lý."

      Lời còn chưa dứt, thân hình biến mất tạo chỗ, Ly Nặc nhất thời trọn mắt, chủ tử chuồn cũng quá nhanh .

      "Ngươi cũng theo Hắc Miêu trở về ." lúc Ly Nặc muốn đuổi theo thanh của Dạ Khuynh Thành truyền đến từ chỗ xa xa.

      "Chủ tử, ta muốn về, ta cũng muốn tìm chủ mẫu, ngài chờ ta với." Dứt lời cũng biến mất ngay tại chỗ.

      "Hắc Miêu tuân lệnh." Trong khu rừng chỉ còn lại mình Hắc Miêu, chỉ thấy nó nhìn về phương hướng Dạ Khuynh Thành biến mất, cung kính câu tuân mệnh mới xoay người rời .

      Lan quốc, nơi ở của Cửu hoàng tử, trong mật thất, nữ tử toàn thân áo trắng nằm chiếc giường bằng băng, đôi mi thanh tú kiều và hàng lông mi dày và dài dính vài giọt nước bạch sắc , nhìn qua giống như ngủ thiếp . (ặc đoạn này ta chém =:)

      Ngồi bên cạnh nàng là nam tử mặc áo lục, đúng là Mặc Thanh Vân lúc trước vẫn giả trang ngu ngốc, vẫn hay theo sau nàng luôn miệng gọi nàng tiên nữ tỷ tỷ ngừng. Nhưng bất đồng là giờ phút này trong mắt Mặc Thanh Vân còn ngây dại nữa, thay vào đó là thần thái thâm thúy khó hiểu.

      Giờ phút này Tuyết Đại nơi rất xa lạ.

      Trong trí nhớ, nàng chưa từng tới nơi này, nhìn băng tuyết mênh mông bát ngát trước mắt, giống hệt đỉnh Tuyết Sơn lúc trước, nhưng khác ở chỗ, nàng cảm thấy nơi này rất quen thuộc.

      Kỳ quái, ràng là cảm thấy quen thuộc nhưng nàng lại hề có chút ấn tượng rằng mình từng đến nơi này. Phóng mắt nhìn xung quanh, ngoại trừ mảng tuyết trắng xóa còn gì khác, so với Tuyết Sơn lượng băng tuyết ở nơi này còn dày đặc hơn nhiều, nhiệt độ khí cũng thấp hơn rất nhiều, giống như quanh năm bốn mùa đều chỉ có tuyết.

      Tuyết Đại mặc thân quần áo mỏng đứng mặt tuyết, từ từ về phía trước, những nơi nàng qua đều để lại dấu chân, lần này nàng cũng sử dụng khinh công nhưng lại hề để lại dấu chân mặt tuyết, giống nhưu nàng có bản thể mà là linh hồn lướt mặt tuyết.

      Bỗng nhiên bóng dáng xuất trước mắt Tuyết Đại.

      Đó là thiếu niên tuyệt sắc, chỉ thấy thiếu niên như đến từ phương xa, nhàm chán nhìn xung quanh, sau đó dừng lại, ngồi xuống, ngơ ngác nhìn về phía trước.

      "Ngươi cũng chỉ có mình thôi sao, cảm thấy nhàm chán sao?"

      Thiếu niên vẫn nhìn về phía trước, giọng lầu bầu .

      Tuyết Đại cảm thấy rất kỳ quái, trước mặt hề có người, chuyện với ai vậy? Bị lòng hiếu kỳ thúc giục, nàng nhanh chóng về phía thiếu niên kia, cũng phải là nàng muốn cùng thiếu niên kia chào hỏi, mà là trong nội tâm thanh thần bí kêu gào, để cho nàng lên phía trước xem xét phen, nàng cũng biết có phải là ảo giác của chính mình hay .

      Đến gần mới phát , thiếu niên kia phải lầm bầm mình, mà là với đóa hoa, mà đóa hoa này nàng cũng rất quen thuộc, chính là thất sắc chi liên mà nàng lòng muốn có được, kỳ quái, tại sao nơi này lại có đóa thất sắc chi liên?

      lúc nàng cảm thấy kỳ quái, ràng ngàn năm mới có đóa thất sắc chi liên, nhưng nơi này lại có đóa thiếu niên kia lại lên tiếng: "Kể từ khi đến nơi này, ta mỗi ngày vẫn chỉ có mình, là rất nhàm chán, cuộc sống kiểu này đến bao giờ mới kết thúc đây?"

      Thiếu niên kia vẫn tiếp tục chuyện với đóa Tuyết Liên, ngay cả Tuyết Đại đứng bên cạnh cũng chú ý tới, bộ dáng chuyên chú kia giống như toàn bộ thế giới chỉ còn lại mình và đóa hoa Tuyết Liên kia.

      Từ khi đến cái gian này vẫn luôn lẻ loi mình, cái gian to như vậy, đừng là những người khác, ngay cả động vật cũng có, phóng tầm mắt nhìn, chung quanh đều là mảnh hoang vu đầy tuyết trắng, đến thực vật cũng sống được.

      Rất dễ dàng mới tìm được nơi xinh đẹp mĩ lệ như vậy, lại là nơi cực hàn, cho dù thân thể có tốt mấy cũng chưa thể thích ứng, nghĩ tới ở nơi này lại có thể gặp được bông hoa mĩ lệ như vậy, cũng tại lúc nhìn thấy đóa hoa mĩ lệ này mà tâm tình trở nên tốt hơn, người hoa cứ như vậy đối thoại, hề để ý tình phát sinh người bọn họ rất tự nhiên.

      "Đúng rồi, dù sao ngươi cũng chỉ có mình, vậy chúng ta hãy cùng kết bạn nhé, như vậy còn thấy nhàm chán nữa rồi."

      Thiếu niên đột nhiên giống như tìm được lục địa mới, kích động , mà đợi lúc lâu cũng thấy đóa hoa kia trả lời (....hoa mà dc sao o_O), sau cùng nhịn được ngồi xuống : "Ngươi lời nào nghĩa là đồng ý rồi nha..."

      Sau khi xong thiếu niên kia đứng lên đến bên cạnh bông hoa ngồi chồm hỗm xuống, dùng tay phải nhàng vuốt cánh hoa như an ủi, trong miệng nhẩm niệm thần chú, trong khoảnh khắc, đạo ngân sắc lên, dưới bàn tay thiếu niên còn thấy đóa hoa nào nữa, mà là thân hình đứa bé lõa thể nằm mặt tuyết.

      Đứa trẻ mở to đôi mắt sáng ngời nhìn thiếu niên, trong miệng y y nha nha kêu to, thấy thiếu niên hiểu mình gì, lại ý vị quơ quơ cánh tay bé, ý muốn thiếu niên ôm mình.
      Last edited by a moderator: 15/12/15
      thienbinh2388 thích bài này.

    5. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,130
      Được thích:
      12,928
      Chương 94: Thần Nữ vô tình gặp gỡ Xích Long



      Thiếu niên nhìn thấy hình dáng này của nàng miễn bàn có bao nhiêu vui vẻ, khẩn trương cởi áo người bao bọc đứa trẻ lại, sau đó ôm vào trong lòng, hung hăng hôn "bẹp" tiếng lên khuôn mặt béo ụt ịt của nàng, mà tiểu tử kia lại cười đến toét miệng, khỏi có bao nhiêu đáng .

      "Nè nhóc con, từ giờ trở muội hãy ở cùng ta nhé, như vậy chúng ta cảm thấy đơn nữa rồi."

      Thiếu niên cười đến nở hoa, sau đó liền vô cùng cao hứng ôm đứa trẻ rời , mà Tuyết Đại thfi vẫn chôn chân tại chỗ, hiển nhiên là bị màn trước mắt hù cho ngây người. Thế giới này cũng quá huyền ảo rồi, có rất nhiều ma thú và thần thú còn chưa tính, giờ lại có thể tận mắt nhìn thấy người có thể biến đóa hoa thành đứa trẻ, khiến cho người đến từ dị thế như nàng có chút thích ứng được.

      Mà chuyện khiến cho nàng kỳ quái vẫn còn ở phía sau. Sau khi thiếu niên kia bế đứa trẻ rồi, cảnh tượng lại biến hóa, lúc này Tuyết Đại lại đứng trước tòa cung điện to lớn hùng vĩ, mà tòa cung điện này vô luận là kiến trúc hay trang trí đều là thượng đẳng, xa hoa hề thua kém so với những biệt thự phong cách Châu Âu của thế kỷ hai mươi mốt.

      Tuyết Đại tò mò tại sao mình lại xuất ở chỗ này đột nhiên có thanh hốt hoảng cứt đứt mạch suy nghĩ của mình.

      "Thần Tôn, xong rồi, Thần Nữ lại thấy đâu nữa!"

      thị nữ khẩn trương chạy vào nội điện, nhìn thấy nam nhân chuyên tâm đọc sách lập tức quỳ xuống, vẻ mặt hoảng sợ .

      Nam nhân nghe vậy lập tức bỏ quyển sách tay xuống, tiện tay ném lên mặt bàn, sắc mặt khó coi nhìn thị nữ quỳ, lạnh giọng hỏi: "Làm sao lại thấy nàng?"

      thanh của nam nhân vững vàng, thập phần bình tĩnh, nhưng bàn tay nắm chặt thành quyền, nổi ra khớp xương trắng bệch bán đứng , bây giờ cực kỳ lo lắng và phẫn nộ.

      đích thực là rất lo lắng cho an nguy của vị Thần nữ trong miệng thị nữ kia, lại cực kỳ tức giận với những thị nữ vô dụng này, chỉ là trông chừng tiểu hài tử mà cũng làm xong, nếu phải cố gắng kiềm chế lửa giận có lẽ thị nữ này chầu diêm vương từ lâu rồi.

      "Lúc trước thần nữ nàng bị đau bụng, tụi nô tỳ liền tìm thuốc cho nàng, nhưng nàng lại có khi bị tiêu chảy nên chúng nô tì mới đưa nàng nhà cầu, kết quả nàng vào liền thấy quay lại, lúc tụi nô tì vào trong tìm thấy người đâu, thỉnh Thần Tôn trách tội."

      Tuy mặt Thần Tôn chút thay đổi nhưng nàng biết rất tức giận, chỉ cần là chuyện dính đến Thần Nữ đều dị thường khẩn trương, cho dù Thần Nữ có chuyện gì đám thị nữ hôm nay trông chừng cũng đừng hòng sống tốt.

      tại nàng chỉ hy vọng Thần Tôn có thể tha cho các nàng mạng, về phần trừng phạt, mặc kệ trừng phạt nặng đến đâu bọn họ đều chịu đựng được, nhiều năm qua có loại trừng phạt nào mà các nàng chưa được nếm thử đâu? Tất cả cũng là nhờ vị tiểu tổ tông kia ban tặng, cứ ba ngày hai bữa lại chơi trò mất tích, hại các nàng bị trừng phạt vô số lần, giờ cũng luyện được thân da thịt dày, mặc kệ trừng phạt nặng bao nhiêu các nàng vẫn có thể chịu được.

      " ra ngươi cũng biết mình có tội, chính mình tự lĩnh phạt, tất cả thị nữ chăm sóc thần nữ hôm nay cũng lĩnh phạt ." Nam nhân xong liền vội vàng chạy ra ngoài.

      Mà theo nam nhân rời , cảnh tượng bên người Tuyết Đại cũng thay đổi.

      "Râu bạc gia gia, người dạy tiên pháp cho ta, được đổi ý nha!"

      nữ oa nhi chừng tám tuổi lanh lợi chạy đến trước mặt lão giả râu tóc bạc trắng, tuy là râu tóc đều bạc trắng nhưng khuôn mặt già nua vẫn mang theo thần sắc sáng láng, lại rất có tư thế tiên phong đạo cốt, vừa nhìn là biết lão nhân bình thường.

      Tuyết Đại nhìn màn trước mắt, cảm thấy hơi chấn động, vì cái gì khác, lão giả kia chính nàng từng gặp qua. Lúc nàng mới mượn xác hoàn hồn, đỉnh núi kia gặp lão giả này. Kỳ quái, vì sao ông ta lại xuất trong giấc mơ của nàng? Theo bản năng, nàng đem những chuyện kỳ quái này coi thành giấc mơ.

      Lão giả vừa nhìn thấy tiểu nữ oa nở nụ cười : "Nha đầu a, sao ngươi lại nghe lời gia gia nữa rồi, ngươi nổi hứng mình lén chạy ra ngoài, lại biết có bao nhiêu người vì ngươi mà phải chịu phạt, ngươi nên làm như thế a..."

      Tính tình Thần Tôn của bọn được tốt cho lắm, nha đầu kia lại năm lần bảy lượt trốn chạy tới nơi này của lão, nếu phải lão cũng là công thần có chút mặt mũi, chỉ sợ Thần Tôn sớm lột da tháo xương của lão biết bao nhiêu lần rồi.

      "Nơi này của Râu bạc gia gia phải là có rất nhiều đan dược hay sao, đợi lát nữa ta đem ít về cho họ uống là ổn rồi?"

      Râu bạc gia gia chỉ có tiên pháp lợi hại mà thuật luyện đan cũng cực kỳ lợi hại, chỉ cần nàng mang mấy viên đan dược ông luyện được về cho mấy thị nữ, nỗi khổ da thịt đau đớn của bọn họ trong nháy mắt liền biến mất, quá thần kỳ rồi.

      Lão giả vừa nghe nàng vậy, mặt nhất thời tối sầm lại, ông tân tân khổ khổ tốn bao nhiêu thời gian công sức để luyện ra tiên đan, lại bị nha đầu này xem thành kẹo, mệt cho nàng còn nghĩ ra cách như vậy.

      " được, đan dược hết rồi." Lão giả vui nghiêm mặt .

      " được? Ngươi xác định được? Hay là , râu của ngươi rất dễ dàng gì mới mọc ra được, ngươi lại muốn nữa rồi hả? Nếu đúng ta ngại đốt giùm ngươi."

      Tiểu nha đầu nheo mắt đầy nguy hiểm nhìn về phía sắc mặt đại biến của lão giả bảo vệ chòm râu của mình theo phản xạ, cười đến là hiểm.

      " biết Thần Tôn đến thăm, thể đón tiếp từ xa, mong Thần Tôn thứ tội!" Bỗng lão giả đứng lên cung kính vái chào với người nam nhân đứng sau tiểu nha đầu, sắc mặt nghiêm trọng .

      "Hừ, râu bạc, ngươi đừng nghĩ lại lừa ta, có tin bây giờ ta lập tức đốt râu của lão ?"

      Cái xú lão đầu này, mỗi lần đều dùng cách này hù dọa nàng chạy mất, đợi nàng nhận ra bị mắc mưu quay lại lão chạy mất tăm, lần này nàng học thông minh, tin lời dối của lão nữa.

      "Nha đầu, ta lừa ngươi, tin ngươi tự quay đầu lại nhìn ." Lão giả bên vừa , bên vừa nháy mắt với nàng, ý bảo nàng nhìn về phía sau liền biết.

      "Lão đầu, mắt ngươi bị rút gân rồi hả? Làm gì mà cứ nháy mắt ngừng thế? Ta ngươi biết nha, hôm nay đừng hòng lừa được ta, ta mới chỉ trốn trước được bao lâu, những người đó căn bản thể phát ra sớm như vậy được."

      Dựa vào kinh nghiệm của nàng để phán đoán, những người đó căn bản thể phát ra nàng biến mất sớm như vậy, nhưng mà nàng quên, những thị nữ này nhờ được huấn luyện sau nhiều lần nàng bỏ trốn, luyện được tính cảnh giác thời thời khắc khắc đề phòng nàng chạy mất, cảnh giới đương nhiên được đề cao rồi.

      "Vậy sao?"

      giọng nam dễ nghe vang lên sau lưng nàng, ràng giọng điệu rất bình tĩnh và rất dễ nghe, nhưng lại khiến cho sống lưng nàng lạnh toát.

      "Lão nhân, vừa rồi ai chuyện vậy? Oa, ở đâu vậy?"

      Nàng cố ý nhìn phải nhìn trái, sau đó lại tiếp: "À, hóa ra là ảo giác, hôm nay ta chơi với ngươi nữa, ta về trước nha!"

      muốn xách dép chạy lại bị người khác tóm cổ áo xách lên như xách con gà con, thân thể bé của nàng cứ thế rời khỏi mặt đất.

      "A! A! Ca ca ngươi mau thả ta ra, lần sau Tuyết Nhi dám nữa a!"

      Hai tay bé vung loạn trong trung, hai chân cũng rất phối hợp đá lung tung, miệng còn cố ý gào khóc rất thảm thiết với hy vọng người kia mềm lòng tha cho nàng, sau đó thả nàng . Nhưng nàng lại sai lầm nữa rồi, bất luận người nào bị lừa gạt nhiều đều nhớ lâu, mà nam nhân này cũng như vậy, bao giờ để bộ dạng ủy khuất của nàng đánh lừa lần nữa.

      Tiếng la khóc càng lúc càng xa, mãi cho đến khi còn nghe được gì nữa, lúc này lão giả kia mới thu hồi tầm mắt, bất đắc dĩ lấc đầu, nha đầu, ngươi tự cầu phúc cho mình , lão đầu ta cũng giúp được gì cho ngươi rồi.

      Lúc này cảnh tượng lại chuyển đổi, lúc này xuất trước mắt Tuyết Đại là nữ tử áo trắng xinh đẹp, đôi mắt to tròn ngập nước linh động, phía dưới cái mũi xinh xắn là làn môi đào đỏ mọng.

      Lúc này cũng biết nàng có chuyện gì vui, chỉ thấy đôi mi thanh tú kia hơi chau lại, vẻ mặt vui liếc nhìn sau lưng, giống như có cái gì đó ở sau lưng khiến cho nàng rất chán ghét.

      Bỗng nhiên bóng người lắc cái, nam tử mặc áo trắng liền xuất trước mặt nữ tử.

      "Tiểu chủ nhân, người vẫn là nên theo ta về , vạn nhất chủ nhân về lại phát người trốn ra ngoài chơi hay đâu."

      Tuyết Đại cũng hơi nhíu mi, hiển nhiên cũng hiểu sao nam nhân áo trắng này lại xuất trong giấc mơ của mình, lại còn gọi nữ tử kia là tiểu chủ nhân, cực kỳ ràng là phía còn có vị chủ nhân khác, mà người có tư cách để cho thần thú Kỳ Lân gọi là chủ nhân có thân phận gì đây?

      Có lẽ đây cũng phải là giấc mộng kỳ quái của nàng, chẳng lẽ còn có điều gì huyền bí mà nàng biết? để cho nàng nghĩ nhiều, hai người bên kia bắt đầu đánh nhau.

      "Tiểu chủ nhân, Kỳ Lân muốn động thủ với người, mong người đừng làm ta khó xử, ngoan ngoãn theo ta trở về ."

      Nam tử áo trắng dễ dàng tránh thoát kích của nữ tử, lại tận tình khuyên bảo nhưng nữ tử lại hề để ý tới, cũng có ý định dừng tay lại.

      Kỳ Lân bất đắc dĩ, thể làm gì hơn là tiếp chiêu lại chiêu của nàng, lại cũng dám ra tay , sợ ngộ thương nàng, nếu lúc chủ nhân trở về khẳng định lột da của , ai, chủ nhân vắng mấy ngày biết bao giờ mới về, để lại tiểu ma nữ này cho trông coi, thực làm cho có chút chống đỡ được.

      "Tiểu chủ nhân, mau thả ta ra, người thể , thể rời khỏi thần điện, bên ngoài rất nguy hiểm...."

      Mặc kệ như thế nào nàng đều để ý, cũng quay đầu nhanh chóng rời , thậm chí chưa từng dừng lại dù chỉ giây. Hừ, đây chính là kết quả của kẻ dám xem thường nàng, ít nhiều cũng nhờ nàng giấu tốt mới bị bọn họ phát thực lực của mình, nếu khẳng định phái đống lớn thị vệ đến canh chừng nàng rồi.

      Sau khi rời khỏi thần điện, nàng tùy tiện chọn đại phương hướng tới, tới lui được mấy ngày tốc độ liền chậm lại, có biện pháp, nàng quá đói, phải tìm chút thức ăn trước mới được.

      Oa, phía trước hình như là mảnh đại hải, vừa hay có thể bắt ít cá nướng ăn, cá tươi nướng lên khẳng định là mỹ vị, càng nghĩ lại càng thấy đói bụng, sờ sờ cái bụng rỗng tuếch của chính mình, nàng phải nhanh chóng bắt vài con cá to mới được.

      là làm, chỉ thấy nàng chạy nhanh đến gần bờ biển, cũng có vội cởi giày ra xuống nước bắt cá mà là búng tay cái, thanh cầm thượng hạng liền xuất tay nàng.

      Nữ tử chậm rãi ôm cầm ngồi mặt đất, từ từ gảy đàn, tiếng đàn thanh thúy êm tai leng keng vang lên, bao lâu sau, vốn là mặt biển yên tĩnh bỗng nổi sóng, nàng biết, thức ăn của mình đến rồi.
      Last edited: 11/1/16

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :