1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

[ Xuyên không ] Vương Gia Yêu Nghiệt , Vương Phi Vô Lương - Mùa Xuân Của Kẹo Đường ( Hoàn - 134c )

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,130
      Được thích:
      12,928
      Chương 101: Chịu khổ hãm hại
      Edit + Beta: Saki


      Sau lát, thống lĩnh thị vệ liền dẫn binh tới, lại thêm số ám vệ của hoàng thượng, ước chừng có hơn ngàn người, mà tất cả đều là lính tinh nhuệ.

      "Mau bắt nghiệt tử này lại cho trẫm, quan tâm sống hay chết!"

      Nếu để vị hoàng thượng này vào mắt, cũng coi mình là phụ hoàng của , như vậy ông ta cũng cần do dự mà giáo huấn , coi như là mình nuôi dưỡng cho tốt .

      Hoàng thượng ra lệnh tiếng, bọn lính lập tức dàn thế trận, vây quanh Mặc Thanh Vân, nhìn thấy khí thế của , lại ai dám tiến lên.

      Đối với tình cảnh này, Mặc Thanh Vân chỉ là thờ ơ lạnh nhạt, giống như người bị bắt phải là mà là người khác vậy.

      "Còn mau ra tay ! Kẻ nào động thủ liền lôi xuống chém!"

      Đối với sợ hãi rụt rè của đám lính, ông ta lại càng giận dữ hơn, ông ta tin, hơn ngàn lính tinh nhuệ lại đánh lại mình Mặc Thanh Vân! lại có ba đầu sáu tay, còn có thể phi thiên độn địa* hay sao?

      *Ý là có thể bay.

      Bọn binh lính nghe vậy, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, cuối cùng hạ quyết tâm, hét lên tiếng rồi thẳng tắp đánh về phía nam tử vẫn bất động.

      Mọi người còn chưa tiến được đến gần Mặc Thanh Vân, bị dòng khí vô hình bức lui về phía sau, bọn đều cảm thấy kỳ lạ, vì sao bọn vẫn thể tiến gần người nam tử kia, giống như bàn tay vô hình đẩy bọn , mỗi người đều cảm giác được điều này rất ràng.

      Nam nhân trung niên ngồi long ỷ nhìn thấy cảnh này tưởng rằng đám người này sợ chết mới nhao nhao lui về phía sau, điều này khiến ông ta càng thêm tức giận.

      " đám người các ngươi đều muốn tạo phản hay sao? Nếu bắt được , trẫm liền động thủ chém đầu các ngươi!"

      Lúc này những ngự y vẫn còn quỳ đất phát được có gì đó thích hợp, nhưng hoàng thượng nổi nóng lại để ý tới, chỉ biết ra lệnh cho thuộc hạ, như để chứng minh mình rất có quyền uy.

      "Hoàng thượng tha mạng, phải là bọn thuộc hạ muốn động thủ, mà là biết Cửu hoàng tử sử dụng pháp gì, bọn thuộc hạ thể tiến gần !"

      Vẻ mặt thống lĩnh thị vệ đau khổ , cũng thử tiến lên lại bất đắc dĩ bị đẩy lùi về, sao hoàng thượng lại vẫn nhìn ra?

      " bậy! cũng phải là ma, ở đâu ra có pháp? Chính các ngươi sợ chết thôi, còn dạm bịa đặt lý do hoang đường như vậy gạt trẫm, trẫm thất là các ngươi chán sống rồi!"

      xong liền nổi giận đùng đùng xuống, cầm lấy bảo kiếm liền chém về phía bọn lính, nháy mắt liền có mấy sinh mạng vô tội chết tay ông ta. (ông này bị ngu à =:)

      Hành vi của ông ta, khiến bọn lính phi thường phẫn nộ, ông ta là hoàng thượng cao cao tại thượng, giúp giết địch cũng là bình thường, nhưng bây giờ ông ta lại động thủ giết người nhà, trong khi địch nhân vẫn hao tổn cọng lông nào, trái lại phe mình lại thiệt hại mấy mạng người, khiến cho tâm bọn cũng rét lạnh theo.

      "Hãy an phận mà làm hoàng đế của ngươi , nếu dám đụng đến người của ta, ta chắc chắn khiến ngươi hối hận vì sinh ra đời này!"

      Mặc Thanh Vân lạnh lùng lên tiếng uy hiếp, thể tiếp tục ở lại đây nũa, Tuyết Nhi vẫn còn ở trong phủ chờ về, còn phải bồi nàng ăn cơm trưa, cho nên phải nhanh chóng trở về, thể để cho nàng đợi lâu.

      Mặc Thanh Vân xong liền xoay người ra ngoài, chính mình cảnh cáo ông ta, nếu như ông ta vẫn chưa nghe thủng cũng đừng trách tâm ngoan thủ lạt.

      Nam nhân mặc long bào trơ mắt nhìn bóng lưng Mặc Thanh Vân, sắc mặt cực kỳ khó coi, tay nắm kiếm còn run run, hiển nhiên là do ông ta chưa bao giờ bị ai uy hiếp, hôm nay lại bị chính con trai của mình uy hiếp, tức giận mới là lạ.

      Mặc Thanh Vân về tới trong phủ, bọn hạ nhân lại là hoàng phi bị hoàng hậu phái người tới mời vào trong cung, kịp trách cứ hạ nhân, lại vội vã chạy đến hoàng cung.

      Tuyết Nhi, nàng ngàn vạn lần được có chuyện gì, chờ ta.

      Nếu là trước khi mất trí nhớ lo lắng, nhưng lúc này Tuyết Nhi quá đơn thuần, sợ nàng bị khi dễ, nếu như nàng có xảy ra chuyện gì.... dám nghĩ tiếp.

      Trong hoàng cung, cung nữ trước dẫn đường, Tuyết Đại theo sau.

      "Ta này cung nữ tỷ tỷ, còn bao lâu nữa mới tới đây?"

      Vẻ mặt phía sau ngây thơ hỏi cung nữ dẫn đường.

      "Sắp rồi."

      Cung nữ có chút kiên nhẫn đáp.

      "A..., vậy ngươi có biết hoàng hậu tìm ta có chuyện gì ? Ta còn muốn về dùng cơm trưa với phu quân, thể trì hoãn được..."

      sau vẫn hiểu được cách quan sát sắc mặt, vẫn hồn nhiên .

      "Ngươi đủ chưa? Dọc đường cứ líu ríu mỏi mồm sao, ngươi ngại phiền nhưng ta còn ngại phiền! Bảo ngươi theo cứ theo, sao hỏi vô nghĩa làm gì?"

      Cung nữ phía trước rốt cuộc nhịn được, xoay người lại rống nàng.

      Bị cung nữ quát tiếng như vậy, Tuyết Đại ủy khuất cúi đầu, cũng dám nữa.

      Bên trong cung điện rộng lớn, mình Tuyết Đại ở nơi đó chờ hoàng hậu đến.

      "Nương nương, mang nữ nhân kia đến, chờ ngoài điện."

      Cung nữ mang Tuyết Đại đến cung kính .

      Trong tẩm điện, phụ nhân cung trang uy nghiêm ngồi ngay ngắn ghế quý phi, nghe cung nữ bẩm báo lại, bà ta lạnh lùng đứng dậy.

      "Bản cung muốn nhìn chút, là loại hồ ly như thế nào, lại dám tới làm loạn hoàng cung, làm hại Yên Nhi bị trọng thương!"

      Phụ nhân quý phái từ trong điện ra, ngầm đánh giá Tuyết Đại ngồi ghế.

      Ánh mắt nhìn người của bà ta rất chuẩn, nữ tử trước mắt có bề ngoài xinh đẹp ngọt ngào, kì thực là cái bình hoa rỗng hơn kém.

      "Làm càn! Bản cung còn chưa xuất , ngươi lại dám thực quy củ lễ nghĩa, trong mắt ngươi có hoàng hậu là ta phải ?"

      Ánh mắt hoàng hậu lạnh như băng nhìn nàng, lạnh lùng quát.

      Tuyế Đại hiểu nhìn bà ta, cũng biết mình làm sai chỗ nào, tròng mắt khẩn cầu nhìn về phía cung nữ bên cạnh hoàng hậu.

      "Lớn mật, nhìn thấy hoàng hậu còn mau quỳ xuống hành lễ? Còn ngốc ở chỗ đó làm gì?"

      Cung nữ lên tiếng nhắc nhở nàng, tuy chính mình cũng thích nàng, nhưng ra giữa mình với nàng ta cũng chả có thù hận gì, nhắc nhở nàng phen cũng chả mất gì.

      Lần này Tuyết Đại rốt cuộc hiểu vì sao hoàng hậu lại sinh khí với mình, ra là do chính mình hiểu quy củ mới khiến bà ta có dịp phát uy, nghĩ tới đây, nàng khẩn trương đứng lên nhưng lại thủy chung chịu quỳ xuống hành lễ.

      "Như thế nào, hành lễ với bản cung là ủy khuất cho ngươi sao? Bản cung cảnh cáo ngươi, dám can đảm mạo phạm phượng nhan của bản cung, kết cục của ngươi tuyệt đối cực kỳ thê thảm."

      Đường đường là hoàng hậu nước, chuyện lại như gây với người ta, là uổng phí cái danh hiệu nhất quốc chi mẫu của bà ta.

      "Hoàng, hoàng hậu nương nương, người tìm ta có việc gì sao? Có việc ngươi liền khẩn trương , phu quân còn chờ ta, thể ở lại lâu được."

      Tuy nàng cực kỳ sợ hãi nhưng vẫn là lấy hết dũng khí ra.

      nghĩ tới hoàng hậu sau khi nghe xong lời nàng, chỉ trách nàng tội đùa giỡn phượng uy, còn để ý hình tượng mà phá lên cười.

      "Ha ha ha, xem ra vợ chồng son các ngươi là ân ái nhỉ, bất quá, bản cung muốn cho ngươi tin tức tốt, phu quân của ngươi giờ phút này đường chờ ngươi, ngươi có muốn bồi ?"

      Chuyện hoàng thượng điều động cấm vệ quân bà ta biết, chỉ sợ tiểu tử kia có mọc cánh cũng bay được.

      " sao? Phu quân ở đâu, ta muốn tìm ."

      Thần sắc khờ dại của trong mắt hoàng hậu vậy mà cực kỳ chói mắt, xem ra nàng nhất định được bảo hộ rất kỹ, mới có thể giống như tờ giấy trắng.

      So sánh với nàng, Yên Nhi của bà lại càng đáng thương hơn, vì bình hoa rỗng mà bị chính ca ca cùng cha khác mẹ tổn thương thành như vậy, nghĩ tới đây bà ta hận thể xé nát cái khuôn mặt trước mắt này. (...2 vợ ck bà này đúng là cực phẩm, con mình sai đổ lỗi cho ng ta =:)

      "Đương nhiên là , nếu ngươi muốn tìm hãy với ta, bản cung đưa ngươi tìm ."

      Các ngươi ân ái như vậy, bản cung thành toàn cho các ngươi, cho các ngươi làm đôi uyên ương bỏ mạng.

      " tốt quá, cám ơn hoàng hậu nương nương."

      Có thể mang nàng gặp phu quân là quá tốt, nàng đơn thuần lại hề hay biết chuyện sắp xảy ra, nếu nàng chắc chắn nghĩ như vậy rồi.

      Ít nhất, hình tượng của hoàng hậu trong mắt cung nữ là như vậy.

      Ngay tại khắc các nàng xoay người, khóe môi Tuyết Đại cong lên ý cười trào phúng, ngay sau đó lại vô cùng hào hứng theo các nàng.

      "Oa, hoa sen nơi này đẹp!"

      Tuyết Đại đường theo các nàng đến bên cạnh hồ sen mỹ lệ, nhìn hoa sen nở rộ trong hồ nhịn được tán thưởng.

      "Rất đẹp sao, vậy để chúng vĩnh viễn làm bạn với ngươi thế nào?"

      Trong mắt hoàng hậu ánh lên tia độc ác, mà Tuyết Đại chỉ lo thưởng thức hoa sen lại để ý tới.

      "Được, có thể được làm bạn với những bông hoa sen đẹp như thế mỗi ngày, tâm tình của ta nhất định rất tốt."

      Vẻ mặt háo hức nhìn hồ sen, nghĩ tới việc hàng ngày được nhìn thấy phong cảnh xinh đẹp như vậy còn gì tốt bằng.

      " sao? như vậy quá tốt rồi, bản cung còn sợ ngươi thích."

      xong liền dùng mắt ra hiệu cho cung nữ bên cạnh, cung nữ thu được ám hiệu liền từ từ bước đến phía sau Tuyết Đại.

      lúc cung nữ kia muốn đẩy nàng xuống nước vừa đúng lúc Tuyết Đại quay lại, kỳ quái nhìn cung nữ chưa kịp rụt tay về.

      "Cung nữ tỷ tỷ, ngươi đây là muốn làm cái gì?"

      Nghe được Tuyết Đại hỏi mình như vậy, cung nữ nhất thời xấu hổ, cho rằng mục đích của mình bị phát , định quyết tâm trực tiếp đẩy nàng xuống, Tuyết Đại mở miệng: "A... ta biết rồi, cung nữ tỷ tỷ cũng giống Tuyết Nhi, thích hoa sen trong hồ này đúng ? Ta rồi, hoa sen đẹp như vậy có ai lại thích cơ chứ?"

      đợi cung nữ trả lời, tự trả lời, lại còn vì trí thông minh của mình mà kích động. (ặc hình tượng băng lãnh của tỷ đâu r o_O)

      Cung nữ kia muốn gì lại bị ánh mắt của hoàng hậu ngăn trở, ý tứ của hoàng hậu ả hiểu được, là muốn ả mau chóng ra tay, phải chần chừ.

      Cung nữ kia quả thực chần chừ nữa, cố kỵ chút nào đến gần Tuyết Đại.

      "Cung nữ tỷ tỷ, các ngươi phải phu quân ta ở đây sao? Ở đâu vậy? Sao thấy?"

      Nàng nhìn quanh hồi, khỏi cảm thấy tò mò, các nàng phải đưa mình gặp phu quân sao? Như thế nào lại thấy bóng dáng phu quân đâu?

      "Đừng nóng vội, rất nhanh ngươi được gặp thôi."

      Vẻ mặt hoàng hậu quỷ dị , trong mắt che giấu được vẻ đắc ý.

      lúc Tuyết Đại lại muốn hỏi tiếp, lại bị cung nữ tiến đến đẩy ngã.

      "Bùm" tiếng, bóng người liền bị đẩy xuống nước, mới vừa rơi xuống nước, liền bị đống lớn độc xà và cá ăn thịt người bao vây quanh, quá bao lâu, thân thể nữ tử bị đẩy ngã bị những độc vật khủng bố này cắn nuốt sạch , mặt nước chỉ còn sót lại vũng máu.

      Mà hoàng hậu đứng bờ lại kinh hãi tột độ, bà ta tuyệt nghĩ tới, nghĩ tới....
      Last edited: 3/3/16

    2. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,130
      Được thích:
      12,928
      Chương 102: Phu quân, Tuyết Nhi muốn làm hoàng đế
      Edit + Beta: Saki


      "Tuyết Nhi, nàng sao chứ? đúng là dọa ta hết hồn, lần sau cho phép của ta được tùy tiện xuất phủ."

      Tình huống vừa rồi khiến thót tim, dám tưởng tượng, nếu như mình chậm bước, vậy Tuyết Nhi của liền...

      Nghĩ đến đây, tâm của liền sợ hãi, lực ôm Tuyết Đại cũng bất giác mạnh hơn, thẳng đến khi người trong lòng hô đau mới ý thức được mình quá khẩn trương mà làm đau nàng.

      "Tuyết Nhi, thực xin lỗi, về sau nhất định ta để nàng mình đối mặt với nguy hiểm, ta thề, tuyệt đối để nàng phải chịu tổn thương nữa!"

      Lời này của nam tử như với Tuyết Đại, cũng như là với chính mình, có loại cảm giác như cảnh cáo chính bản thân mình.

      Tuyết Đại sửng sốt nửa ngày, lúc này nghe được thanh của Mặc Thanh Vân mới phục hồi tinh thần.

      "Phu quân, ngươi cuối cùng cũng tới, chuyện vừa rồi đáng sợ, Tuyết Nhi rất sợ."

      Sắc mặt nữ tử trắng bệch ôm cổ người tới, sợ hãi .

      Mặc Thanh Vân vừa nghe lại càng tự trách, đau lòng ôm chặt lấy nữ tử, dùng bàn tay to ấm áp vuốt ve lưng an ủi.

      "Tuyết Nhi ngoan, sợ, có ta bảo vệ nàng, tuyệt đối khiến nàng phải chịu khổ như hôm nay nữa."

      Nam tử xong, ôn nhu ôm lấy nữ tử, dẫn nàng đến nơi an toàn để nàng ngồi xuống.

      Sau đó xoay người nhìn về phía hoàng hậu vẫn còn sững người ở phía sau, trong mắt còn chút nhu tình nào, giờ phút này ánh mắt của rét lạnh, đủ để đóng băng vạn vật.

      Hoàng hậu cũng bị lãnh ý của dọa sợ, cho tới bây giờ bà ta vẫn biết, người nam nhân trước mắt này, kẻ luôn bị bà ta hạ độc hãm hại từ khi còn trong bụng mẹ, lại có ánh mắt đáng sợ như vậy.

      Bà ta , vì sao chính mình năm lần bảy lượt hạ độc mà vẫn việc gì.

      Bà ta cũng hiểu, chỉ cần ngón tay lại có thể biến mãnh tướng đệ nhất Lan quốc trở thành tàn phế, điều này so sánh với giết ông ta còn khó khăn hơn nhiều, vậy làm sao có thể làm được?

      Bà ta lại càng , ràng hoàng thượng phái hơn ngàn cấm vệ binh cùng với đệ nhất ám vệ đắc lực nhất của mình, vì sao người nam nhân này vẫn còn có thể hoàn hảo đứng ở đây, lại còn xuất rất đúng lúc.

      Mắt thấy nam tử lạnh lùng từ từ về phía mình, bà ta hiểu sao cảm thấy rất sợ hãi, theo bản năng muốn chạy trốn, cách xa cái nam nhân mặt lạnh giống như Tu La này.

      "Ngươi, ngươi muốn gì?"

      Bà ta lùi về phía sau, run như cầy sấy , sắc mặt nam nhân này đáng sợ.

      Mặc Thanh Vân nghiêm mặt, khinh thường nhìn bà ta, cười lạnh tiếng : "Ta muốn gì? Ngươi muốn biết, ta cũng ngại cho ngươi biết, phải ngươi muốn hại Tuyết Nhi sao, ta chỉ là muốn cho ngươi cơ hội được nếm thử cảm giác bơi trong hồ sen mà thôi, thế nào? Cái này cũng tính là quá phận chứ?"

      Nam tử cười, nhưng ở trong mắt hoàng hậu lại rất dữ tợn, lời ra càng khiến bà ta run như cầy sấy, theo bản năng nhìn về phía hồ sen, hình ảnh vũng máu của cung nữ kia vẫn còn lởn vởn trong đầu bà ta.

      giờ cái nam nhân như Tu La kia lại để cho bà ta thử nghiệm phen, này ràng là muốn bà ta chết đúng sao? Cái kiểu chết chóc tàn nhẫn này, chỉ có đồ ngốc mới nguyện ý làm.

      Nam tử bước tới bước, bà ta liền lùi về bước, cuối cùng bởi vì quá khẩn trương nên té ngã.

      "Ngươi, ngươi được lại gần ta, ta là đương kim hoàng hậu, là mẫu nghi thiên hạ, nếu ngươi dám động vào ta, hoàng thượng bằm thây ngươi vạn đoạn, ngay cả nữ tử kia cũng được chết tử tế!"

      nữ nhân có đầu óc, nếu như hoàng thượng có năng lực bắt được thể đứng ở đây được rồi.

      Bà ta thôi, vừa ra những lời này sắc mặt Mặc Thanh Vân càng thêm khó coi.

      " chết tử tế được? Khiến ngươi thất vọng rồi, có ta ở đây, nàng chết, trái lại độc phụ như ngươi, ta cho ngươi hai lựa chọn, là tự ngươi nhảy xuống, hai là ta giết ngươi rồi ném thi thể ngươi xuống."

      Chuyện chính mình bị hạ độc ngay từ khi còn trong bụng mẹ biết, đầu sỏ gây nên cũng dễ dàng tìm được, chính là ả đàn bà độc ác trước mắt này.

      Bà ta chỉ thương tổn mẫu phi của , còn hại bị trúng kịch độc, những chuyện này còn chưa kịp tìm bà ta tính sổ, giờ bà ta lại dám hại người , cho dù có kiên nhẫn đến đâu cũng thể nhịn được khiêu khích trắng trợn như vậy.

      "Dừng tay!"

      giọng già nua mang theo uy nghiêm truyền đến từ phía sau bọn họ, khi Mặc Thanh Vân nghe được thanh này lạnh lùng trong mắt càng gia tăng, tốt lắm, nếu đều đến đây, như vậy liền hảo hảo đem thù cũ hận mới ra tính lượt thôi.

      Hoàng hậu ngã nhào mặt đất nghe vậy kinh hỉ, người cứu bà ta đến, nguy hiểm , nếu bọn mà đến chậm bước bà ta chết dưới bàn tay ác độc của người nam nhân này rồi. (kq vẫn như cũ thôi mà :v)

      "Hoàng thượng, cứu mạng, muốn giết nô tỳ!"

      Chật vật từ mặt đất bò dậy, bà ta nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía nam nhân trung niên mặc long bào, trâm cài đầu đều cong cong vẹo vẹo rồi.

      Đống trang sức nguyên bản lung lay sắp rơi rồi, khi bà ta vừa chạy tất cả đều rầm rầm rớt xuống từ từ đầu bà ta, mặt đất giờ đều lấp lánh toàn đồ trang sức của bà ta.

      Chúng đại thần theo hoàng thượng đến đây nhìn thấy màn này đều chắc lưỡi, vị hoàng hậu này đúng là khoa trương, chỉ kém đem hết tất cả trang sức mình có đeo lên đầu rồi.

      Sắc mặt hoàng thượng cũng tái mét, thân là hoàng hậu nước, cái dáng vẻ bà ta giờ là mất mặt.

      Hoàng hậu chỉ lo trốn tránh cái nam nhân ác độc như rắn rết kia, nào có chú ý tới bộ dáng chật vật của mình bây giờ, trong mắt bà ta, cái gì sánh bằng sinh mạng bản thân, chạy vẫn là thượng sách.

      Rất dễ dàng chạy trốn tới bên cạnh hoàng thượng, nghĩ muốn nhào vào lòng hoàng thượng kêu khóc phen chính mình sợ hãi thế nào, lại ngờ bị đẩy ra.

      Bà ta là sợ hãi, nghĩ muốn giả dạng bình hoa tìm an ủi từ nam nhân của mình nhưng lại nghĩ tới lại bị đẩy ra, bà ta hiểu nhìn ông ta, trong mắt tràn đầy biểu cảm đáng thương. (ặc bn tuổi r còn giả bộ đáng thương hả trời =:)

      "Chú ý hình tượng của mình, nhiều đại thần ở đây như vậy, ngươi biết bộ dạng ngươi rất dọa người sao?"

      Sớm biết thế đến cứu bà ta, chuyện tình hôm nay đúng là đủ mất mặt, hoàng gia coi trọng nhất là mặt mũi, giờ mặt mũi từ trong ra ngoài đều bị bà ta làm cho mất hết rồi.

      Lại còn trông cậy ông ta an ủi bà ta sao, cho bà ta cước tốt lắm rồi, chưa từng có khắc ông ta lại cảm thấy chán ghét người đàn bà này như lúc này.

      để ý đến thần sắc ai oán của hoàng hậu, ông ta lên phía trước.

      "Mặc Thanh Vân, từ hôm nay trở ngươi còn là hoàng tử của Lan quốc nữa, trẫm cũng có loại con trai đại nghịch bất đạo như ngươi, giờ ngươi chính là tội phạm làm tổn thương công chúa, trẫm khuyên ngươi hãy giơ tay chịu trói, nếu cũng đừng trách trẫm tâm ngoan thủ lạt!"

      Từ sau khi Mặc Thanh Vân rời khỏi hoàng cung biết ông ta phái người theo dõi , chỉ là lòng quan tâm đến Tuyết Đại nên mới bận tâm nhiều như vậy, nếu kẻ kia sớm lên đường rồi, còn có thể thuận lợi quay về mật báo cho lão bất tử này sao?

      Biết Mặc Thanh Vân quay lại cứu người, ông ta triệu tập mấy vạn binh mã, giờ chờ bên ngoài, chỉ cần ông ta ra lệnh tiếng, bọn xông tới, mỗi người mũi tên bắn Mặc Thanh Vân thành con nhím, còn sợ chết hay sao?

      Trước mắt đột nhiên xuất nhiều người như vậy, Tuyết Đại bỗng thấy sợ hãi, gắt gao tựa vào trong lòng Mặc Thanh Vân, thân thể nhè run.

      Mặc Thanh Vân nhìn Tuyết Đại bị dọa sợ, lòng đau như cắt, dám dọa Tuyết Nhi của , vậy hãy có can đảm thừa nhận lửa giận của .

      Đối diện với nam nhân có chuẩn bị mà đến phải biết, nhưng dù có chuẩn bị trước như thế nào? vẫn thèm để vào mắt, vẫn bất động thanh sắc nhìn tình thế trước mắt, sau đó cười cái, cười đến là phong vân khinh đạm.

      "Kêu người của ngươi đều lên cả , đỡ tốn thời gian của bản tôn."

      chưa bao giờ muốn tốn thời gian vào mấy việc vô bổ này, tốc chiến tốc thắng mới là phong cách của .

      "Khẩu khí lớn, ngươi vội vã muốn chết như vậy, trẫm thành toàn cho ngươi, người đâu!"

      Mặc Thanh Vân cuồng vọng triệt để trọc giận ông ta, kỳ , từ lúc ở đại điện chọc giận ông ta, giờ cuồng vọng lại càng khiến ông ta nhịn được nữa, cũng cần nhịn nữa, trước để cho nếm thử thực lực của mấy vạn đại quân của ông ta, xem còn dám mạnh miệng nữa .

      lát sau, mấy vạn đại quân ùa vào hồ sen, sắp hàng chỉnh tề, vừa nhìn là biết được huấn luyện rất nghiêm chỉnh.

      Bọn lính theo thứ tự xếp thành hàng, mãi cho đến khi bao vây kín hai người Mặc Thanh Vân rồi mới dừng lại, tay cầm cung tiễn, vận sức chờ hiệu lệnh.

      Đối mặt với đội ngũ mấy vạn tinh , Mặc Thanh Vân trái lại rất bĩnh tĩnh, giống như đám người vây quanh bọn phải là những xạ thủ bách phát bách trúng mà là đám ruồi bọ hơn kém.

      lo những người này gây thương tích cho , chỉ lo lắng cho nữ tử trong lòng, muốn an ủi nàng phen, để cho nàng đỡ sợ, nàng bỗng ngẩng đầu lên, ra câu khiến toàn bộ người ở đây đều rớt cằm.

      "Phu quân, hoàng đế rất lợi hại sao? Tùy tiện hét lớn tiếng là có thể điều tới nhiều người như vậy, nhìn qua là uy phong, nếu đúng như vậy, ta đây cũng muốn làm hoàng đế, chàng giúp ta được ?"

      Lời này của nàng, chỉ khiến mấy vạn người kia sợ hãi, chỉ cảm thấy đầu óc này nhất định có vấn đề, nếu ra lời đại nghịch bất đạo như vậy.

      Lại càng khiến cho hoàng thượng tức giận công tâm, mặt biến thành gan heo , toàn thân cũng nhịn được run rẩy theo.

      Nữ nhân này cái gì, nhìn hoàng thượng uy phong, lại chính mình cũng muốn làm hoàng thượng, đừng từ trước đây chưa từng có tiền lệ nữ nhân làm hoàng đế, mà những lời này cũng đủ để tử hình nàng chục lần rồi.

      Cái gọi là thiếu não, chính là đây! ( dám bảo Tuyết tỷ thiếu não hả -_-)

      chỉ có những người đó thấy bất khả tư nghị, Mặc Thanh Vân cũng cảm thấy ngoài ý muốn, biết trong cái đầu của nàng suy nghĩ cái gì, vậy mà muốn làm hoàng đế, nếu như nàng làm hoàng đế, vậy nên làm cái gì bây giờ?

      "Nha đầu, lời này được bậy, hoàng đế phải người nữ tử có thế làm được, mà làm hoàng đế mệt chết được, ta sợ nàng kham nổi, cho nên cần làm hoàng đế có được ?"

    3. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,130
      Được thích:
      12,928
      Chương 103: Khát máu thành tính, tân hoàng lên ngôi
      Edit + Beta: Saki

      Vẻ mặt Mặc Thanh Vân đầy ý cười quở trách tiểu nha đầu trong lòng, thực hiểu nổi tại sao trong đầu nàng lại có ý nghĩ lỳ kì cổ quái như vậy, đúng là khiến giật mình .

      "Đúng vậy, ta cũng muốn có quyền lực giống như bọn , cũng muốn được uy phong như vậy, vậy phải làm sao bây giờ?"

      chu miệng lên, đôi mắt to tròn đáng nhìn Mặc Thanh Vân, khiến đành lòng cự tuyệt.

      khăng khăng khiến cho phải suy nghĩ hồi, sau mới nhìn nàng : "Tuyết Nhi, nếu là nàng muốn, ta nhất định thay nàng làm được, nhưng là..."

      Từ khi thức tỉnh còn nghĩ đến chuyện muốn làm hoàng đế, chỉ muốn toàn tâm toàn ý được đến chân trời góc bể cùng nàng, nhưng giờ nàng lại có loại ý nghĩ này, mà chính mình cũng đáp ứng tất cả đều nghe nàng, nếu nàng muốn chơi đùa, vậy cứ chiều theo ý nàng , dù sao chỉ cần có nàng ở bên cạnh là tốt rồi.

      Kỳ có thể giúp nàng khôi phục trí nhớ nhưng lại sợ nàng nhớ lại chuyện ngàn năm trước, dám mạo hiểm, bởi vì sợ, sợ vạn nhất nàng nhớ lại toàn bộ rời bỏ , cũng sợ nàng lại lần nữa chĩa kiếm về phía mình.

      "Được, ta muốn, nhưng sao cơ?"

      Vẻ mặt Tuyết Đại kích động nhìn , chờ đợi câu tiếp theo của .

      "Nhưng là nàng chỉ có thể làm hoàng hậu, tuy ta thích làm hoàng đế, nhưng vì nàng ta liền miễn cưỡng tiếp nhận vậy."

      Hai người mải chuyện coi ai ra gì, hơn nữa lời ra đều là đại nghịch bất đạo, ở trước mặt hoàng thượng mà ngang nhiên bàn đến chuyện cướp ngôi, hai vị... xin hỏi hai vị có phải rơi mất não rồi hay ? (ặc... nguyên văn ta k chém j hết =”:)

      "Còn ngẩn người làm gì? Còn mau bắn tên cho trẫm! Mau bắn chết hai người kia cho trẫm!"

      Lão hoàng đế tức muốn thủng phổi rồi, sắc mặt hết xanh lại tím, miễn bàn có bao nhiêu rực rỡ.

      " thèm, hoàng hậu quá bất lực, chút quyền lực đều có, Tuyết Nhi cần, Tuyết Nhi muốn được giống như lão đầu mặc áo vàng kia cơ!"

      Đối với nhóm người giương cung về phía mình nàng hoàn toàn ngó lơ, vươn ngón tay ngọc ngà chỉ về phía lão hoàng đế mặt mày tái mét.

      tiếng "lão đầu" khiến cho sắc mặt ông ta càng khó coi, hung tợn trừng mắt nhìn Tuyết Đại, hận thể làm thịt nàng.

      Hưu! Hưu! Hưu!

      Mấy vạn mũi tên đồng thời được bắn ra, hợp thành màn mưa tên, đồng loạt bay về phía hai người.

      Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, nam tử ôm lấy rồi bay thẳng lên trời.

      Đúng lúc này bóng dáng áo đỏ cũng phi thân đến, hội họp với hai người Mặc Thanh Vân giữa trung.

      "Đại Nhi, sao chứ?"

      Nhìn bị Mặc Thanh Vân gắt gao ôm vào lòng, tâm lại nhói đau, nhìn thấy ánh mắt xa lạ của nàng càng khiến tâm muốn nát vụn.

      "Ngươi đưa Tuyết Nhi rời trước, để ta xử lí những kẻ này."

      Mặc Thanh Vân giao Tuyết Đại cho Dạ Khuynh Thành, tuy để những kẻ đó vào mắt, nhưng sợ nàng bị thương, tốt nhất vẫn là để nàng rời trước, sau khi giải quyết xong lại tìm nàng.

      Dạ Khuynh Thành nhận lấy Tuyết Đại, ôm thân thể mềm mại của nàng vào lòng, loại cảm giác lâu thấy bỗng trào lên, trong lòng cũng là trăm mối cảm xúc ngổn ngang, Đại Nhi của rốt cuộc cũng trở lại trong ngực rồi.

      Nhưng ánh mắt nhìn mình như nhìn người lạ lại khiến tâm cứng lại, cảm giác mất mát lại ập đến.

      Ôm chặt lấy nữ tử trong lòng, liền gật đầu với Mặc Thanh Vân: "Yên tâm , ta bảo vệ nàng tốt."

      xong liền mang theo Tuyết Đại quay trở về hướng vừa tới, lại ngờ trước khi Tuyết Đại lại lớn tiếng kêu: "Phu quân, đừng quên chuyện hứa với Tuyết Nhi nha, Tuyết Nhi phải làm hoàng đế!"

      Lời này của nàng vừa ra, mặt Dạ Khuynh Thành nhất thời đen xì, trán chảy đầy hắc tuyến, thiếu chút nữa mất trọng tâm mà ngã xuống từ . (a nên cb tinh thần nhỡ có ngày tỷ đòi lm hoàng đế :v)

      Mà Mặc Thanh Vân chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu cười : "Tốt, ta hứa cho nàng hậu vị còn lớn hơn quyền lực của hoàng đế, được chưa?"

      Ha ha, nhóc này đúng là, thôi cứ kệ nàng nháo , chỉ cần nàng vui vẻ là được rồi.

      "Tốt, là ngươi nha, đừng quên..."

      Lời của nàng theo Dạ Khuynh Thành rời mà biến mất ở phía chân trời, Mặc Thanh Vân sững sờ nhìn bóng hai người, chỉ cảm thấy biết gì, thằng nhãi Dạ Khuynh Thành này quá ích kỉ , chấp nhận được Tuyết Nhi đối tốt với mình, còn chưa xong chạy mất tăm rồi.

      tin tưởng, Dạ Khuynh Thành nhất định là cố ý, đây là nghen, nhưng lại, nếu Tuyết Nhi mất trí nhớ khẳng định chọn ở bên Dạ Khuynh Thành, như thế người ghen tỵ đổi lại đúng sao?

      Cũng may, tại chỉ hy vọng Tuyết Nhi vĩnh viễn khôi phục trí nhớ, như vậy có thể làm bạn bên nàng vĩnh viễn, đây là chuyện hạnh phúc biết bao... (a rất tốt n e rất tiếc a chỉ là nam phụ =.:)

      nhìn phương hướng Tuyết Đại rời nữa, lập tức triệu hoán Phục Ma cầm.

      Mọi người bên dưới ngơ ngác nhìn nam tử ôm cầm bay giữa trung, phải là người như thế nào mới có được tư thái như thế?

      Nam tử áo xanh đón gió mà đứng, dừng lại trung.

      Tay áo phấp phới giống như thiên thần hạ phàm, có thần thánh uy nghiêm thể xâm phạm, ba ngàn sợi tóc mềm mại bị gió thổi tung xõa vai, càng tăng thêm vẻ đẹp nhiễm bụi trần của , khiến cho ánh mắt mọi người sao rời khỏi .

      Mãi cho đến khi hồi tiếng đàn du dương truyền đến, mọi người mới hoàn hồn lại, giờ phút này nhìn người nam nhân gảy đàn kia, hiểu sao họ cảm thấy khủng hoảng.

      Tuy bọn biết xảy ra chuyện gì kế tiếp nhưng chỉ biết đó chắc chắn phải là chuyện tốt gì, nam nhân lơ lửng giữa trung kia tuyệt đối phải là phàm nhân, mà giờ bọn lại đắc tội , như vậy kết cục xác định rất thảm.

      Quả nhiên nam tử làm bọn thất vọng, ngón tay vừa chuyển, hồi thanh bén nhọn vang lên, giống như những mảnh thủy tinh vô hình cứa sâu vào linh hồn người ta khiến bọn thống khổ thôi, liên tục lấy tay gãi trước ngực, y phục cũng rách tả tươi, ngực ai nấy đều đầm đìa mảng máu tươi.

      Bởi vì bọn họ rất ngứa, phải bên ngoài mà là đến từ trái tim, cái loại ngứa này như có hàng vạn con kiến xâu xé trái tim của mình, thống khổ lại ngứa ngáy khó chịu.

      "Cửu... cửu hoàng tử tha mạng, van cầu người tha chúng ta , là khó chịu..."

      Bên dưới là mảnh khẩn cầu mà nm tử kia vẫn để ý, tiếp tục gảy đàn, thần thái nhàn nhã như tùy ý thưởng đàn mà thôi, căn bản hề giống như giết người.

      bao lâu, mặt đất máu chảy thành sông, thi thể ngổn ngang khắp nơi, màn giết người vô hình của nam tử đâm nhát vào tâm lão hoàng đế và các đại thần phía sau, thể xóa nhòa.

      màn này bọn họ nhớ kỹ, thậm chí là trong mơ cũng vẫn bị ám ảnh, do đó thể say giấc, ăn ngon, ngủ yên.

      lòng dạ nhớ lại, trước đấy bọn họ từng đắc tội chưa? Hẳn là có, , chắc chắn là có, nếu bọn nhất định phải chết!

      Mãi đến khi mấy vạn binh lính chết còn mống, nam tử mới phi thân xuống, thần sắc thản nhiên về phía đôi nam nữ trung niên bị dọa u mê.

      "Thế nào, các ngươi tự giải quyết hay là để bản tôn ra tay?"

      Ở trong mắt bọn họ, Mặc Thanh Vân nghiễm nhiên trở thành sát thần, giọng điệu nhàn nhạt hỏi, hề giống như bức người chết mà là đàm luận về thời tiết vậy.

      "Ngươi... ta là phụ hoàng của ngươi, sao ngươi có thể với ta như vậy?"

      Hoàng thượng rất dễ dàng mới thanh tỉnh, gương mặt già nua biết xấu hổ .

      Mới khắc trước còn muốn đoạn tuyệt quan hệ phụ tử, tại lại lôi tình thân ra uy hiếp .

      "Xem ra là ngươi muốn bản tôn tự ra tay rồi, nếu đây là lựa chọn của ngươi bản tôn cũng ngại thành toàn cho ngươi!"

      Dứt lời, lão hoàng thượng còn chưa kịp câu ngã xuống đất, còn thở nữa.

      màn này chỉ dọa sợ hoàng hậu bên cạnh mà càng khiến đám đại thần kia run rẩy, tuy bọn sợ hãi nhưng lại dám chạy trốn, phải sợ bị bắt mà là dưới chân như bị đổ chì vào, bước nổi.

      Nam nhân này giết hoàng thượng chỉ trong nháy mắt mà làm ra bất cứ động tác nào, là đáng sợ. Đột nhiên bóng dáng thừa dịp ai chú ý lặng lẽ lùi về phía sau.

      "A!"

      Hoàng hậu muốn bỏ trốn bị Mặc Thanh Vân phất tay áo quẳng ngã đất, đầu đụng vào tảng đá chảy máu đến dọa người.

      "Như vậy muốn rồi hả? Phần diễn của ngươi còn chưa xong muốn rời rồi hả?"

      Trêu chọc chẳng qua là mất cái mạng mà thôi, nhưng lại dám hại Tuyết Nhi đừng mơ tưởng được chết thống khoái, từ từ hành hạ bà ta, để cho bà ta sống bằng chết, để bà ta hối hận vì sống đời này!

      "Người tới! Chặt tứ chi độc phụ này, sau đó vứt bà ta xuống hồ sen cho cá ăn!"

      Giờ phút này nghiễm nhiên là tư thế chủ nhân của hoàng cung, ra lệnh cho đám đại thần run rẩy kia.

      Mà quả rất có khí chất của quân vương, chỉ như vậy, thậm chí ở các phương diện khác đều hơn hoàng đế chết rất nhiều lần.

      Cứ như vậy, hoàng triều Lan quốc liền thay đổi, tân hoàng cứ thế lên ngôi, tuy là tình cảnh có chút kỳ quái nhưng ai dám dị nghị, chỉ có phản đối mà còn đối với vị tân hoàng này tôn sùng, kính sợ có thêm.

      Mãi đến nhiều năm về sau, bọn vẫn còn nhớ mọi chuyện phát sinh ngày hôm nay, lão hoàng đế bị giết, hoàng hậu bị tân hoàng sai người chặt tứ chi ném vào hồ cho cá ăn, bọn cũng nhớ tiếng kêu la thảm thiết của bà ta, ám ảnh giấc ngủ của bọn hàng đêm.

      Còn có mấy vạn binh lính bị chết kia, cái cảnh tượng máu chảy thành sông ấy vẫn như ký ức mới mẻ in sâu trong tâm trí bọn , quả thực là cả đời người khó quên.

    4. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,130
      Được thích:
      12,928
      Chương 104: Ba ngày sau, đại điển phong hậu
      Edit + Beta: Saki

      Lan quốc, trong đại trạch đồ sộ có chút xa hoa, Dạ Khuynh Thành mang khuôn mặt rối rắm lật đật theo sau Huyết Đại, mà Tuyết Đại phía trước quan tâm mà chỉ chăm chú ngắm nhìn hoa viên.

      Chỉ thấy bóng dáng màu trắng của nàng đến bên cạnh gốc cây mẫu đơn dừng lại, đưa mũi nhắn xinh xắn đến gần nụ hoa ngửi ngửi, mùi hoa nhàn nhạt khiến người ta say mê.

      Thưởng thức xong hoa mẫu đơn nàng lại tiếp tục đến cạnh khóm hồng nở rộ xinh đẹp, hoa hồng đỏ rực cực kỳ nổi bật, khiến cho nàng nghĩ đến ý nghĩa của hoa hồng ở thế kỷ hai mươi mốt.

      , là chữ rất có lực hấp dẫn, có bao nhiêu nam nữ trẻ tuổi dấn thân vào đó, lại có bao nhiêu người hữu tình có thể hiểu nhau, ở bên nhau cả đời?

      Lúc nàng đến khóm hoa hồng liền phát ra vùng hoa túc cũng màu đỏ nhưng là màu đỏ diêm dúa, nàng thể nhíu mày.

      Cái tên ngốc này, vậy mà nhổ toàn bộ hoa túc trong phủ trồng ở đây, khẳng định là hao phí rất nhiều công phu ?

      Mà cái giống hoa này hẳn là tự tay nuôi trồng, người khác căn bản là có bổn trồng được giống hoa túc tốt thế này, chủ yếu cũng do khí hậu nơi này thích hợp, xem ra tên ngốc này chăm sóc rất cẩn thận.

      Giống như để ý đến mấy cây hoa túc, nàng lướt qua thẳng, đối với ánh mắt ảm đạm phía sau làm như thấy.

      "Đại Nhi, nàng... thích hoa túc sao?"

      Dạ Khuynh Thành bước nhanh đuổi kịp Tuyết Đại phía trước, có chút khẩn trương hỏi nàng.

      Làm sao có thể? ràng Đại Nhi luôn rất thích hoa túc, nhưng hôm nay lại hề liếc nó lấy cái, này rốt cuộc là chuyện gì?

      Vốn khi thấy nàng về phía hoa túc, trong lòng liền kích động, vốn định tiến lên về chuyện ngàn năm trước nàng luôn thích hoa túc như thế nào, còn có chính như thế nào ai cả đường lối về cũng coi nó thành sở thích của chính mình.

      Nhưng còn chưa đợi mở miệng tầm mắt của nàng rời , ngay cả cơ hội này cũng cho ra tâm tình của mình, hiểu, hiểu tại sao chuyện này lại xảy ra.

      Đại Nhi, ta phải làm thế nào với nàng bây giờ?

      Tuyết Đại ngẩng đầu nhìn , ra vẻ khó hiểu hỏi: "Hoa túc? Hoa túc là hoa gì? Rất đẹp sao?"

      Nhìn bộ dáng khờ dại của nàng, Dạ Khuynh Thành quả khóc ra nước mắt.

      Đại Nhi của quên hết rồi, quên cả những hồi ức tươi đẹp giữa bọn họ, ngay cả niềm thích với hoa túc cũng bị xóa sạch còn mảnh.

      "Đúng, rất đẹp, nó là loại hoa mà Đại Nhi thích nhất, về sau nàng nhớ ra thôi."

      , dù nàng nhớ ra ta cũng có biện pháp khiến nàng nhớ ra, dù phải tái lại toàn bộ kiếp trước ta cũng hối tiếc.

      nhớ nổi quan hệ ngàn năm trước cũng sao, chuyện của chúng ta bây giờ mới quan trọng, ta nhất định khiến nàng lại ta lần nữa.

      nhớ nổi loài hoa túc chúng ta nhất cũng sao, ngày sau ta trồng rừng hoa túc nơi chúng ta ở, để nàng lại thích nó lần nữa.

      "A... vậy sau này hãy ."

      Tiếp tục để ý về phía trước, trận gió lướt qua, thổi bay vài sợi tóc trán nàng.

      Dạ Khuynh Thành kéo nàng lại, dưới ánh mắt kinh ngạc của nàng ôn nhu vén sợi tóc ra sau tai nàng, rồi mới lùi lại.

      có bao nhiêu mong muốn được kéo nàng vào trong ngực, gắt gao ôm thân thể mềm mại của nàng, được ngửi mùi hương của nàng, cho nàng biết nhớ nàng bao nhiêu, nhưng mà thể, nếu làm như vậy, nhất định dọa nàng sợ hãi.

      tại quan hệ của bọn họ được tốt lắm, thể phá vỡ được, phải thận trọng từng bước, từ từ tiến vào lòng nàng, khiến nàng bất tri bất giác tiếp nhận .

      Nếu ngàn năm trước nàng có thể , vậy bây giờ vẫn có thể, chỉ cần cố gắng, nhất định đoạt được lòng của nàng, cực kỳ chờ mong đến ngày đó.

      Nhưng mà người tính bằng trời tính, còn chưa chờ được tới ngày đó, người mà muốn thấy nhất phá hỏng.

      "Tuyết Nhi."

      Mặc Thanh Vân vừa giải quyết xong chuyện kia, liền ném lại cho đám đại thần xử lí hậu vụ, còn chỉ kịp thay bộ quần áo mới, sợ toàn thân dính máu khiến Tuyết Nhi thoải mái, liền vội vàng chạy tới.

      trái lại lo cho an nguy của Tuyết Nhi, bởi vì Dạ Khuynh Thành để ai tổn thương nàng.

      là lo lắng Dạ Khuynh Thành mượn cơ hội quấn Tuyết Nhi, cho nàng chuyện ngàn năm trước, nhưng mà lầm rồi, Dạ Khuynh Thành mới làm ra chuyện tiểu nhân như vậy, dù rất muốn đoạt lại Tuyết Đại, nhưng cũng là đoạt cách quang minh chính đại!

      "Nhanh như vậy xong rồi hả? Tốc độ của ngươi cũng nhanh , chắc vẫn chưa thu thập xong cục diện rối rắm ?"

      Bọn họ mới rời tới hai canh giờ, tên nhãi này vội vàng đuổi tới, ràng là đề phòng mình.

      Tâm tư của Mặc Thanh Vân tự nhiên có thể đoán được vài phần, nhưng trong lòng vẫn thoải mái, liền nhịn được cười nhạo phen.

      "Cái này cần ngươi quản, ta là tới đón Tuyết Nhi."

      Tiếp theo liền ôm lấy Tuyết Đại vào lòng, giọng điệu nhàng : "Tuyết Nhi, theo ta trở về, hậu vị ta chuẩn bị tốt cho nàng, ba ngày sau cử hành đại điển phong hậu."

      Thái độ trước sau khác nhau trời vực khiến người ta chắc lưỡi thôi, này đãi ngộ khỏi quá khác biệt ?

      "Tuyết Thiên, ngươi đừng có quá phận, thừa dịp Đại Nhi mất trí nhớ liền lừa gạt nàng, ngươi có phải là nam nhân ?"

      đợi Tuyết Đại lên tiếng, Dạ Khuynh Thành khó thở công tâm, nộ khí trong lòng cuộn trào, nam nhân này còn có thể vô sỉ hơn sao?

      Lại dám phong Đại Nhi làm hoàng hậu trong lúc Đại Nhi mất trí nhớ, hỏi làm sao có thể chịu được?

      Mặc Thanh Vân cũng tức giận, thừa nhận hành vi của mình đủ phúc hậu, nhưng vì có thể được ở bên Tuyết Nhi, đời đời kiếp kiếp ở cùng nàng, đê tiện chút có sao? Chỉ cần được ở bên nàng, cái khắc đều quan tâm.

      "Tốt, ta muốn làm hoàng hậu, hoàng hậu chí cao vô thượng."

      Tuyết Đại giương khuôn mặt nhắn lên, cười đến sáng lạn, ý cười trong mắt lại như có ý mà vô ý liếc về phía Dạ Khuynh Thành.

      "Vậy chúng ta thôi, trong cung vẫn còn rất nhiều việc phải xử lí."

      xong liền lôi kéo tay nàng xoay người rời , để ý đến Dạ Khuynh Thành tái mặt phía sau, chỉ cần Tuyết Nhi của vui vẻ là tốt rồi, những kẻ khác mới thèm quan tâm, cũng có thời gian quan tâm.

      "Tốt."

      Tuyết Đại giọng đáp, tiếp theo lại quay đầu nhìn về phía Dạ Khuynh Thành, cười giảo hoạt, : "Ba ngày sau... đừng quên nha."

      câu nhắc nhở tùy ý của nàng, nhưng lại khiến Mặc Thanh Vân căng thẳng, loại bất an ập lên, ràng chỉ là câu , nhưng tại sao lại cảm thấy còn có thâm ý khác?

      cũng hiểu chính mình vì sao lại lo được lo mất, dù sao câu này của Tuyết Nhi cũng ảnh hưởng đến .

      Dạ Khuynh Thành ngơ ngác đứng tại chỗ, nhìn theo bọn họ rời , mãi đến khi biến mất trong tầm nhìn mới hồi thần.

      Ánh mắt đờ đẫn, trong đầu là trống rỗng, ba ngày sau, nàng liền chân chính trở thành thê tử của Tuyết Thiên rồi.

      Cái tàn khốc này sao có thể tiếp thu, nữ tử mình say đắm ba ngày sau trở thành thê tử của người khác, điều này làm sao có thể chịu được?

      Vừa rồi vẫn còn có tự tin mười phần nàng lại mình, nhưng nhìn bộ dáng nàng cười đến hạnh phúc kia, còn có cơ hội sao?

      Đột nhiên nhớ đến chi tiết, nụ cười của Đại Nhi có gì đó đúng, còn có câu nàng nhắc nhở ba ngày sau là đại điển phong hậu, điều này nghĩa là sao? Chẳng lẽ...

      Cực kỳ ràng, câu tùy ý của Huyết Đại chỉ có mình Mặc Thanh Vân cảm thấy thích hợp, mà Dạ Khuynh Thành cũng cảm giác được.

      Nơi trăng hoa nhất Lan quốc, nam tử áo đỏ tuyệt sắc bước vào dẫn tới vô số ánh nhìn. Giống với Tuyết Đại, tựa hồ quá quen với việc bị nhìn quá nhiều rồi.

      Mặc kệ ánh mắt nóng bỏng của mọi người, giống như để ý, tiếp tục lên lầu, mãi đến khi bóng dáng nam tử biến mất tại chỗ rẽ, mọi người mới hồi phục tinh thần, tiếp tục làm chuyện của mình.

      Nên đùa giỡn mỹ nhân cứ đùa giỡn, nên uống rượu cứ uống.

      Chỉ là tại sao sánh mắt mỹ nhân lại đờ đẫn, có phản ứng?

      bàn tay vung lên, con bà nó, lão tử tốn tiền đến đây mua vui, ngươi lại an phận ngó nam nhân khác, lại cố tình ngắm đến ngẩn người, ngươi nghĩ là lão tử ta dễ chọc đúng ?

      Bị bàn tay quăng xuống đất, lúc này mỹ nữ mới phục hồi, bị đánh cũng dám nhiều lời, đành phải yên lặng thừa nhận, ai bảo tôn chỉ của các nàng là: Khách hàng là thượng đế đây?

      "Ngươi tới làm gì?"

      hắc y che mặt lạnh giọng chất vấn nam tử đứng ngoài cửa trong mắt tràn đầy khinh thường, quả thực bị chủ thượng đoán trúng, chủ thượng đúng là liệu như thần, ả càng lúc càng ái mộ rồi.

      "Ta tìm chủ tử của ngươi."

      Người tới chính là Dạ Khuynh Thành, suy xét lâu, rốt cuộc quyết định tìm kẻ nhìn giống như là người lương thiện này, nếu phải bất đắc dĩ, làm sao lại rơi đến bước đường này?

      Nữ tử lạnh lùng nhìn cái, tiếng "chờ" liền xoay người vào, trong mắt ả, chủ thượng nhà mình mới là nam nhân hoàn mỹ tỳ vết.

      Nam tử trước mắt này tuy đẹp nhưng lại là hoa có chủ, chỉ có như vậy, còn là kẻ si tình, ả mới thích loại nam nhân như thế, vẫn là chủ thượng bạc tình hấp dẫn hơn, khiến cho ả có ý nghĩ muốn khiêu chiến, lại càng khiến cho ả thích buông tay.

      Tuy ả thích nam nhân trước mặt này nhưng lại dám phá hỏng chuyện của chủ tử, nếu nhất định ả bị trừng phạt.

      Nữ tử áo đen vào bao lâu liền ra, câu " theo ta" rồi dẫn đường, Dạ Khuynh Thành liền theo.

      "Tới đây."

      Nữ tử áo đen dẫn tới trước mặt nam nhân ngày đó, tiếp theo liền lặng lẽ lui xuống, khuê phòng to như vậy chỉ còn lại hai đại nam nhân bọn .

      Nam tử nằm nghiêng ghế mị hoặc mở miệng, nhàn nhạt ra hai chữ kia, cho thấy biết việc Dạ Khuynh Thánh quay lại là ngoài ý muốn, chỉ có như vậy, đây là điều nằm trong kế hoạch của , loại người nguy hiểm như thế này muốn gặp.

      Nhưng tình huống cho phép chùn bước, cứu Đại Nhi quan trọng hơn, những cái khác đều quan trọng, dù cho điều kiện của quá mức khó khăn cũng chỉ có thể làm theo.

    5. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,130
      Được thích:
      12,928
      Chương 105: Đại lễ phong hậu, nhị long đánh nhau

      Edit + Beta: Saki

      Trong mắt , có gì quan trọng hơn so với việc mất Đại Nhi, cho nên suy nghĩ hồi lâu mới quay lại nơi này.

      "Ừ, ngươi có biện pháp giúp ta cứu Đại Nhi."

      biết nam nhân trước mặt này có bổn đó, nếu như hỏi tại sao có thể nắm chắc rằng người nọ có thể giúp cứu Tuyết Đại cũng biết trả lời thế nào, có lẽ là cảm giác , người này cho cảm giác chính là như vậy.

      có thể xác định điều, thực lực của người nam nhân này tuyệt đối hơn mình, thậm chí có khả năng có thể đối kháng với Tuyết Thiên, chỉ là nhất thời vẫn chưa đoán ra được thân phận của .

      Người này cho cảm giác quỷ dị thể , người có hơi thở hắc ám đến từ mười tám tầng địa ngục, mơ hồ tản ra nguy hiểm khôn lường.

      "Vậy là ngươi đáp ứng điều kiện của ta?"

      Nam nhân toàn thân áo đen vẫn lười biếng nằm nghiêng, nhíu mày, nhàn nhạt hỏi, khóe miệng mang theo ý cười hàm xúc, khiến người ta nhận ra được nghĩ gì.

      "Ta đáp ứng."

      Nếu đáp ứng Đại Nhi bị Tuyết Thiên đoạt , mà đối với , có gì quan trọng bằng việc mất nàng, cho nên lựa chọn đáp ứng.

      "Tốt lắm, ngươi đáp ứng, vậy đại điển phong hậu ba ngày sau được thuận lợi tiến hành, ngươi có thể về rồi."

      Giọng điệu nam nhân áo đen lười biếng, thần thái nhàn nhã buông câu xanh rờn.

      Ặc, như vậy là được rồi?

      Chẳng lẽ việc đối với mình khó hơn lên trời với nam nhân này lại thành dễ như đan rổ??? Tới cùng là nam nhân này quá mức tự tin hay là lừa mình?

      Dạ Khuynh Thành thể tin được, rất coi trọng chuyện này, vậy mà đối phương lại nhàn nhã tùy ý, giống như chuyện phiếm, khiến trong lòng thoải mái.

      phải là lão bà của ngươi ngươi liền để bụng đúng ? Nhưng mà để ý như mặt ngoài hay ? Có lẽ do mình nghĩ sai, kỳ trong lòng cực kỳ để ý, dù sao Tuyết Đại đối với ... (hình như a hiểu sai j r à =.:)

      Giống như có thể nhìn thấu tâm tư của Dạ Khuynh Thành, chỉ thấy nam nhân kia đứng dậy, tùy ý hoạt động gân cốt chút rồi ra ngoài.

      "Yên tâm , nghi thức sắc phong chắc chắn được cử hành thuận lợi, nàng cũng tuyệt đối Tuyết Thiên, cứ mở mắt chờ ."

      Nam tử tà tà cười, tiêu sái lướt qua Dạ Khuynh Thành, ra ngoài cửa.

      Tuyết Thiên?

      Vậy có nghĩa là nàng khôi phục trí nhớ hả? Là như vậy sao?

      Cứ như vậy, mang theo tâm tình bất an khổ đợi ba ngày, ba ngày sau đó, mới sáng sớm liền đến chỗ cũ gặp nam nhân áo đen, nhưng trong phòng trống bóng người, tìm khắp tòa lầu cũng thấy bóng dáng tên kia.

      Điều này càng khiến bất an, biết có nên tin lời người nọ hay , nhưng mặc kệ thế nào vẫn muốn vào hoàng cung tìm Tuyết Đại, dù là liều chết cũng muốn ngăn cản nàng gả cho Tuyết Thiên.

      Trong mắt , Tuyết Thiên là tên tiểu nhân hèn hạ vô sỉ, chỉ nhân cơ hội người khác gặp khó khăn biến Tuyết Đại thành mất trí nhớ còn chưa tính, ngay cả tính cách cũng thay đổi luôn rồi.

      còn là ca ca của Tuyết Đại, làm vậy phải là loạn luân sao? Tuyết Đại mất trí nhớ biết tính, chẳng lẽ cũng biết sao?

      , chỉ biết, mà còn vì biết mới cố ý làm như vậy, nếu như sau khi Tuyết Đại khôi phục lại biết bản thân bị chính ca ca của mình hãm hại, nàng nghĩ ra sao?

      Tính cách Tuyết Đại cũng biết, nàng nhất định chịu nổi, chỉ có như vậy, chừng còn có thể gây ra chuyện gì kinh thiên động địa nữa, trong cơn tức giận phá hủy cả Nhân giới chừng. (ặc có đến mức đó k @@)

      Nhân giới bị hủy cũng sao cả, nhưng lại sợ nàng làm chuyện thương tổn đến bản thân, giống như ngàn năm trước vì muốn báo thù cho để ý tình huynh muội quyết chiến với Tuyết Thiên, muốn thấy nàng bị thương!

      Trong hoàng cung là mảnh vui sướng, hôm nay là ngày tân hoàng bọn họ tôn kính như thần lập hậu.

      Tuyết Đại mặc bộ phượng bào đỏ chót, thân áo thêu con chim phượng hoàng bay lượn bằng kim tuyến, vốn là mặt còn được đính thêm mấy viên trân châu, chỉ là bị nàng cầm kéo cắt hết rồi.

      Hô, rốt cuộc cũng được thoải mái chút, đeo nhiều trân châu to như vậy người còn nặng chết nàng à, may là nàng nhanh trí cắt hết rồi, quả nhiên thoải mái hơn rất nhiều.

      Các cung nữ đều trợn mắt há mồm nhìn người sắp trở thành hoàng hậu, chỉ thấy nàng cầm kéo cắt toàn bộ trân châu áo bào xuống, lại soi gương, tháo mấy thứ đồ trang sức xuống, chỉ để lại cái trâm phượng bằng vàng đầu.

      Ừ, nhìn qua đơn giản nhưng lại mất cao quý, lần này rốt cuộc nàng cảm thấy mỹ mãn, tự nhiên đến bên cạnh bàn, nâng tách trà lên uống ngụm to.

      Lúc Mặc Thanh Vân tiến vào chính là nhìn thấy màn như vậy, khắp nơi đều là những viên trân châu to bằng nắm tay trẻ con, chú ý giẫm lên, bởi vậy mà có vài người cẩn thận bị trượt té.

      Trước bàn trang điểm bày đầy đồ trang sức, ngay cả trâm vàng chuyên dùng cho hoàng hậu cũng bị ném trong đó, mà cái nha đầu toàn thân mặc phượng bào kia lại nhàn nhã ngồi bên thưởng trà, chung quanh là đống cung nữ trợn tròn mắt nhìn nàng.

      Các nàng đều hầu hạ qua ít phi tần nên rất có kinh nghiệm, mới được điều tới đây để hầu hạ tân hoàng hậu.

      Nhưng mà vị hoàng hậu này cũng quá... quá khác người ? Trước kia các nàng hầu hạ qua cả hoàng hậu và quý phi, nhưng có ai lại giống như vị hoàng hậu này... ách... là ngoài ý muốn!

      "Nô... nô tỳ tham kiến hoàng thượng!"

      Các cung nữ sau khi phản ứng kịp khẩn trương quỳ xuống, kinh sợ hành lễ.

      Mặc Thanh Vân chỉ là hơi gật đầu, ý bảo các nàng ra ngoài trước, chính lại đến bên Tuyết Đại.

      "Tuyết Nhi, chuẩn bị xong chưa, đại lễ sắc phong sắp bắt đầu, ta đưa nàng ra ngoài."

      Đối với cái nha đầu nghịch ngợm này, chỉ có thể bất đắc dĩ cười cười, cũng có ý trách cứ, chỉ là vô tận sủng nịch.

      "Được, chờ ta uống xong trà ."

      Trời đất bao la, chuyện của nàng là quan trọng nhất, dù bên ngoài trời có sập nàng cũng quan tâm.

      "Được, ta chờ nàng, từ từ uống, chớ bị sặc."

      Bọn họ ngồi đối diện nhau, Tuyết Đại dường như có việc gì chỉ lo uống trà của mình, mà Mặc Thanh Vân lại rất thích thú nhìn tư thế lười biếng của nàng, trái lại tuyệt hề sốt ruột.

      Nhưng mà người bên ngoài gấp như kiến bò chảo nóng, giờ lành đến rồi mà hai vị chính chủ vẫn chưa thấy đâu, bọn lại có gan vào gọi người.

      Cũng muốn sống nữa hay sao mà lại ngu ngốc chọc vào họng súng, bọn tình nguyên ngốc tại chỗ này cũng dám vào chịu chết, ai, đúng là gấp chết bọn rồi.

      Trong góc khuất ai để ý, nam tử áo đỏ nhíu mày, đáy mắt cũng tràn ngập lo lắng.

      Người này đúng là Dạ Khuynh Thành, đến từ sớm, chờ tới bây giờ cũng cực kỳ sốt ruột.

      Theo tiếng "Cung nghênh hoàng thượng hoàng hậu!" đám người lúc này mới yên tĩnh lại, ánh mắ đều thẳng tắp nhìn về phía hai người đài cao.

      Hoàng đế của bọn tuy trẻ lại có chút lạnh lùng, nhưng cũng rất tuấn mỹ, lại cực kỳ chung tình, thực lực còn cường hãn như thần.

      Tân hoàng hậu cũng là nữ tữ dung nhan khuynh thành, tuyệt thế vô song, hai người đứng bên nhau rất xứng đôi, biết khiến bao nhiêu người ghen tị muốn chết.

      "Các khanh bình thân!"

      Đỡ Tuyết Đại ngồi lên long ỷ, Mặc Thanh Vân mới mở miệng kêu chúng thần đứng dậy, giọng điệu nhàn nhạt mà mất uy nghiêm.

      "Bẩm báo hoàng thượng, giờ lành đến, có thể bắt đầu nghi thức được chứ ạ?"

      Quan lễ nghi nơm nớp lo sợ hỏi nam nhân ngồi cao, chúng đại thần cũng cực kỳ chờ mong nhìn hai người bọn họ, đều đợi lâu như vậy, thể lãng phí thời gian, nếu làm lỡ giờ lành.

      "Bắt đầu ."

      chỉ có các đại thần phía dưới chờ mong, chính cũng đợi thời khắc này rất lâu rồi, giờ liền muốn cùng Tuyết Nhi kết thành phu thê, trong lòng cũng có chút khẩn trương, mà lại càng vui vẻ hơn.

      Tuyết Đại tự nhiên ngồi bên cạnh Mặc Thanh Vân, ánh mắt có ý mà như vô ý nhìn tới nhìn lui, cuối cùng dừng lại ở góc khuất, khóe miệng hơi cong cong.

      lúc quan lễ nghi bắt đầu tuyên đọc thánh chỉ sắc phong bóng dáng màu đỏ bay tới, đoạt lấy thánh chỉ trong tay quan lễ nghi, vận sức chút, thánh chỉ kia liền hóa thành tro bụi trong tay .

      Quan lễ nghi còn chưa kịp phản ứng tới cùng xảy ra chuyện gì, lại bị chưởng đập bay ra xa, ngã nhào đất dậy nổi, trong miệng hộc ra máu tươi.

      "Dạ Khuynh Thành, ta cho ngươi cơ hội, nếu tại ngươi thức thời rời chuyện hôm nay ta so đo, nếu dám can đảm làm loạn đừng trách ta khách khí!"

      Mặc Thanh Vân híp mắt vui mở miệng, trong lòng rất tức giận, lại dám phát tác trước mặt Tuyết Đại, sợ dọa nàng sợ hãi.

      Dạ Khuynh Thành để ý lời , ánh mắt thâm sâu nhìn Tuyết Đại ngồi, sau mới quay người nhìn về phía các đại thần.

      "Các vị, tại hạ là Lục vương gia Hi quốc Hiên Viên Mộ Bạch, hôm nay tới đây là muốn đón vương phi của bổn vương về nước, tiếc rằng tân hoàng của các ngươi lại dùng thủ đoạn hèn hạ giam giữ vương phi của bổn vương, còn dùng ám chiêu khiến nàng mất trí nhớ, các người có thấy qua người vô sỉ như vậy sao? Lại còn là vua nước, các ngươi có vị vua như vậy, Bổn vương cũng cảm thấy xấu hổ thay các ngươi!"

      Lời của Dạ Khuynh Thành khiến cho sắc mặt chúng đại thần đại biến, đám đều cảm thấy thể tin được, nhìn nhìn tân hoàng, lại nhìn nhìn Dạ Khuynh Thành, biết nên tin ai.

      Nhìn ánh mắt hoài nghi của mọi người, Dạ Khuynh Thành xoay người nhìn Mặc Thanh Vân.

      "Ngươi có dám trước mặt mọi người ? Cường đoạt thê tử của người khác làm hoàng hậu của mình, mệt ngươi còn nghĩ ra được, huống chi nàng vốn là muội muội của ngươi!"

      Câu này của đúng là quả ngư lôi, ném xuống biển người nổ oanh cái, tất cả đều kinh ngạc nhìn hoàng thượng của bọn và Dạ Khuynh Thành.

      người tới gây , là hoàng thượng của bọn đoạt thê tử của , còn kia và hoàng thượng có quan hệ huynh muội, mà hoàng thượng của bọn chỉ là ngồi ở chỗ kia vui, cũng thấy lên tiếng phản bác.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :