1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

[ Xuyên không ] Vương Gia Yêu Nghiệt , Vương Phi Vô Lương - Mùa Xuân Của Kẹo Đường ( Hoàn - 134c )

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Evans Lizzie

      Evans Lizzie Well-Known Member

      Bài viết:
      1,931
      Được thích:
      1,662
      Chương 116: Tiểu mao cầu làm nũng, khổng tước công chúa gặp nạn

      Edit + Beta: Saki


      ngoài dự tính, bọn họ vẫn lựa chọn góc khuất ngồi xuống.

      Mới vừa ngồi xuống liền có tiểu nhị tới, giúp bọn họ pha trà, rót nước, sau đó nhiệt tình giới thiệu đồ ăn ngon của quán cho bọn họ.

      Biết Tuyết Đại thích ăn đồ ăn thanh đạm, Dạ Khuynh Thành liền gọi mấy món thanh đạm theo sở thích của nàng. Tuyết Đại cũng chỉ tùy ý gọi món, nhàn nhã nâng chung trà lên uống, chờ tiểu nhị mang thức ăn lên.

      "Oa, tiểu tử kia là đáng , là hồ ly sao?"

      tiểu nương nhìn qua chỉ mười bốn mười lăm tuổi, toàn thân diện bộ váy màu hồng y hệt công chúa đứng lên, đôi mắt to xinh đẹp động lòng người gắt gao nhìn chằm chằm tiểu hồ ly nằm trong lòng Tuyết Đại, sắc mặt cực kỳ kích động.

      Ly Nặc nghe được có người khen mình đáng , mặt hồ ly nhất thời sáng lên, đôi mắt xanh biếc liếc nhìn nương kia, lại chớp chớp làm ra vẻ đáng tinh nghịch, chọc cho tiểu nương kia càng thêm vui vẻ.

      "Ca ca, con tiểu hồ ly kia là đáng , huynh mua cho Nhược Nhi được ?"

      Tiểu nương đẩy đẩy nam tử ngồi cạnh, miệng chu lên làm nũng .

      Nam tử ngồi cạnh toàn thân hoa phục, thân hình cao lớn, ít nhất cũng phải cao 1m8, tuổi tác nhìn qua cũng hơn hai mươi.

      "Nhược Nhi, đó là sủng vật của người ta, nếu muội thích, trở về ta cho người mua cho muội."

      Nam tử có vẻ trầm ổn, năng cũng rất có chừng mực.

      " được, ta chỉ thích nó thôi, ca ca ngươi nhất định phải giúp ta mua được nó, tốn bao nhiêu tiền ta cũng đồng ý."

      Tiểu nương phục bất mãn .

      "Vậy... Ta trước hỏi thăm, nếu người ta muốn bán thôi, muội cũng được nháo."

      Muội muội này của đúng là bị chiều hư, làm cái gì cũng chỉ suy nghĩ theo sở thích, chút nào bận tâm tới cảm thụ của người khác.

      Ở quốc gia của mình sao, nhưng đây là ở nước khác, cũng thể nàng hồ nháo lung tung.

      Nam tử đứng dậy, về phía nhóm người Tuyết Đại.

      "Thứ cho tại hạ mạo muội hỏi câu, con hồ ly tay nương..."

      Nam tử lễ phép hỏi Tuyết Đại, nhưng lời còn chưa dứt bị ngắt lời.

      " bán."

      Tuyết Đại chớp mắt , giọng điệu nhàn nhạt nhưng làm cho người khác dám nghi ngờ.

      Lời còn chưa hết bị cắt ngang, lại còn bị cự tuyệt ràng như vậy, sắc mặt nam tử xấu hổ đứng ở nơi đó, hồi lâu mới phục hồi tinh thần.

      " có lỗi, quấy rầy nương dùng cơm, thỉnh nương để tâm, cáo từ."

      Nam tử lễ phép xong liền trở về, nếu người ta muốn bán cũng có biện pháp, cũng thể dưới ánh mắt dân chúng mà giết người đoạt của chứ?

      "Ca, sao huynh lại ngốc như vậy? Sao huynh chúng ta trả nhiều bạc?"

      đợi nam tử ngồi xuống, tiểu nương kia mất hứng trách móc.

      "Muội cũng nghe rồi đó, người ta muốn bán, chúng ta dù có tiền bạc cũng thể bắt ép người ta bán cho mình được. Nghe lời, đừng náo loạn, khẩn trương ăn xong còn xuất phát."

      Bị trách móc cũng thèm để ý, giống như là quen rồi, ngược lại còn từ tốn khuyên nhủ , sợ nàng lại náo ra chuyện gì hay.

      Nhưng lại hề cảm kích, lại thở phì phì đứng lên.

      "Ta mặc kệ, hôm nay ta nhất định phải có được nó, nếu huynh làm được để ta."

      Nam tử kịp ngăn cản, nàng tới chỗ bọn Tuyết Đại rồi.

      Đột nhiên, nàng dừng bước, vốn là gương mặt hung hăng phách lối chuyển thành vẻ mặt điềm đạm đáng .

      "Tỷ tỷ, ta cực kỳ thích tiểu hồ ly trong tay tỷ, tỷ có thể bán nó cho ta được thành vấn đề, bao nhiêu tiền tỷ cứ ."

      mặc váy hồng công chúa trưng ra vẻ mặt mà mình cho là cực kỳ dễ thương tươi cười, cực kỳ lễ phép hỏi, khóe mắt như có như liếc về phía Dạ Khuynh Thành ngồi bên cạnh Tuyết Đại.

      "Ta , ta bán."

      Đối với làm bộ làm tịch Tuyết Đại làm như thấy, lời ra lại càng bình tĩnh vô ba, làm cho người vừa nghe là biết có hy vọng gì, nhưng kia vẫn thức thời tiếp tục dây dưa.

      "Ngươi đừng có rượu mời uống lại muốn uống rượu phạt, ngươi có biết ta là ai ?"

      mặc váy hồng nhạt cũng sinh khí, nghĩ nữ nhân này dầu muối cũng chọn, lại còn trưng ra bản mặt lạnh lùng cho ai xem?

      Dạ Khuynh Thành muốn động thủ giáo huấn cái nha đầu biết trời cao đất rộng này phen, lại bị Tuyết Đại quăng cho ánh mắt ngăn lại.

      Tuyết Đại nhàn nhạt liếc nàng cái, thờ ơ phán câu: " biết."

      Nàng kia vừa nghe, cho là nàng bị khí thể của chính mình dọa sợ, thầm hả hê.

      "Hừ, bản công chúa cho ngươi biết, chúng ta chính là...."

      Lời còn chưa dứt bị nam tử kia ngăn trở.

      "Nhược Nhi, mau trở lại, được lung tung."

      Nha đầu kia đúng là biết trời cao đất rộng, dám ở bên ngoài tiết lộ thân phận của mình, như vậy tạo ít phiền toái cho bọn .

      Nhưng dù có ngăn cản cũng vô dụng, kia hiển nhiên để ý tới cảnh cáo của , tiếp tục khoe ra thân phận mà nàng tự cho là hiển hách.

      "Công chúa sao?"

      Nàn tự xưng là bản công chúa, mà Lan quốc đổi chủ, tại quốc quân là Mặc Thanh Vân, cũng là thần Sáng thế Tuyết Thiên, có khả năng có công chúa.

      Hi quốc bị nàng cùng Dạ Khuynh Thành náo cho gà bay chó sủa, hoàng thượng cũng bị bọn họ giết, càng gì đến công chúa hay công chúa, chỉ còn lại mỗi Kim quốc, vậy này hẳn là công chúa Kim quốc.

      "Hừ, bản công chúa chính là công chúa Kim quốc Nhược Tây, như thế nào, sợ rồi sao? Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn giao tiểu hồ ly ra đây, bản công chúa tha cho ngươi thoát chết."

      Nàng ta bày ra bộ dáng chỉ cần ngươi thỏa mãn ý của bản công chúa, bản công chúa hào phóng tha cho ngươi tội chết.

      Trong tửu lâu chỉ có hai đám người bọn họ ăn cơm mà còn có rất nhiều khách nhân khác, nghe thấy kia tự xưng là công chúa, đều nhao nhao hướng mắt nhìn sang, trong nháy mắt nàng liền trở thành nhân vật tiêu điểm.

      nghĩ tới, trong tiểu trấn nho lại có thể gặp được vị công chúa, về sau tửu lâu này cũng có thể nổi danh rồi.

      "A...? Nếu ta giao ra sao?"

      Tiểu hồ ly trong ngực nàng mở to đôi mắt hồ ly hữu thần, nháy mát nhìn áo hồng kia, trong mắt đều là thương hại.

      Ai, đắc tội chủ mẫu nhà nó, ngươi liền tự cầu phúc , a di đà Phật, chỉ hy vọng ngươi chết quá khó coi.

      Nhìn ra nàng ta cũng là thích nó như vậy, nó liền yên lặng thay nàng ta cầu nguyện phen, hoàn toàn biết nguyên nhân khởi đầu đều là do nó mà ra, nó mới chính là đầu sỏ gây nên.

      Nàng kia lại phát ra ánh mắt thương hại của tiểu hồ ly, nàng chỉ biết tiểu hồ ly nhìn nàng, cho rằng nó cũng thích mình, nhất thời tâm lại ngứa ngáy, chỉ nghĩ muốn đem nó đoạt tới trong tay.

      Tốt nhất là có thể mang theo cả nam tử bên cạnh về càng tốt, nàng thỉnh phụ hoàng hạ chỉ, để trở thành phò mã của mình, hứa cho cả đời vinh hoa phú quý. (ng ta đến hoàng đế còn chả thèm j đến làm phò mã của nhà mi =_:)

      "Ngươi giao ra chỉ có đường chết, bản công chúa cho ngươi biết, bên ngoài có rất nhiều thuộc hạ của ta, chỉ cần bản công chúa ra lệnh tiếng, bọn họ nhất định tiến vào, đem ngươi loạn đao chém chết, chính ngươi tự suy nghĩ cho tốt ."

      Bày ra bộ dáng nữ hoàng cao cao tại thượng, nhưng Tuyết Đại lại thèm liến nàng ta lấy cái, lại càng khiến cho nàng ta tức giận thôi.

      Cái xú nữ nhân này là có ý tứ gì? Dám để nàng vào mắt, nàng dựa vào cái gì?

      Nghĩ nàng đường đường là công chúa nước, từ trước đến nay muốn gió được gió muốn mưa được mưa, người nào thấy nàng thể quỳ hành lễ, mà nữ nhân này lại dám để ý đến nàng, đây phải là tìm chết sao?

      Nửa ngày sau, Tuyết Đại rốt cuộc chuyện, nhưng lời của nàng lại khiến nàng ta hận thể cho nàng hai bạt tay, để cho nàng nhận thân phận của mình.

      "Đem nó cho ngươi cũng phải là được, chẳng qua là ta có điều kiện, nếu ngươi đáp ứng được ta liền đưa nó cho ngươi, như thế nào?

      Nàng thốt ra những lời này, lại làm cho tiểu hồ ly sợ hãi, bộ dáng đáng thương tội nghiệp nhìn Tuyết Đại, tiếng động : Chủ mẫu à, cần, cần đưa ta cho nàng ta, như sợ nàng đưa mình cho người khác.

      Vì ngại ở trước mặt dân chúng hợp, nó có cách nào mở miệng, chỉ có thể dùng ánh mắt van nài.

      "Làm sao vậy, đây phải là suy nghĩ của ngươi ư?"

      Tuyết Đại cười như cười nhìn nó, ôn hòa phun ra câu khiến nó khóc ra nước mắt.

      Nó lại quay đầu nhìn về phía Dạ Khuynh Thành yên lặng bên, trong mắt là khẩn cầu sâu sắc.

      Chủ tử~~~ người hãy nể tình Ly Nặc theo người mấy vạn năm mà mở lòng từ bi cứu ta ? Ta sai lầm rồi, ta nên trêu chọc cái hoa si kia, lại càng nên cho nàng ý nghĩ muốn rời khỏi!

      Vô luận nó nháy mắt ra hiệu thế nào, Dạ Khuynh Thành vẫn thủy chung liếc nó lấy cái, đôi mắt từ đầu tới cuối chỉ dừng lại người Tuyết Đại, gắt gao in lại bóng hình nàng, rảnh lo cái khác.

      "Điều kiện gì? Chỉ cần ngươi ra, bản công chúa nhất định làm được."

      Hừ, còn tưởng rằng nàng kiên trì giao ra, ra cũng chỉ là tục nhân mà thôi.

      Nàng ta cho rằng, Tuyết Đại chắc chắn là muốn có vinh hoa phú quý gì đó, hoặc là muốn nàng ta an bài cho chức quan gì đó.

      Nàng nhất định vì những lời hôm nay mà phải trả giá nhiều.

      "Vậy sao? Hi vọng ngươi có thể được làm được."

      Tuyết Đại cười lạnh tiếng, thanh nhàng mà lại khiến người nghe sởn gai ốc, đúng là ngu xuẩn.

      "Bản công chúa tất nhiên là nhất ngôn cửu đỉnh, đương nhiên được làm được, các vị ngồi đây có thể làm chứng."

      Lời này của nàng ta khiến mọi ngươi trong tửu lâu nhao nhao gậ đầu, tỏ ý chính mình nguyện ý làm chứng.

      Mà ca ca của nàng lại cho là như vậy, vẫn luôn quan sát Tuyết Đại và Dạ Khuynh Thành, cảm thấy bọn họ phải là người bình thường, chính vì bọn họ có khí tức quá mức cường đại mà người thường có.

      Nghe được muội muội mình như vậy, nhất thời thấy ổn, muốn tiến lên ngăn cản, nhưng nàng đem lời xong rồi.

      "Xá muội hiểu chuyện, mạo phạm hai vị, thỉnh hai vị đại nhân đại lượng, cần so đo cùng tiểu hài tử, tại hạ thay xá muội hướng hai vị bồi tội."

      muốn ngăn cản, tối thiểu muốn cứu vãn tình huống, vì trực giác cho biết, chuyện xảy ra kế tiếp nhất định hay ho gì, cái muội muội lỗ mãng này của lại gây ra đại họa rồi.

      "Ca, huynh mau tránh ra, nàng phải là muốn vinh hoa phú quý sao, bản công chúa thiếu nhất chính là bạc, huynh cứ về chỗ ngồi , chuyện này ta tự xử lý, cần huynh nhúng tay."
      Last edited by a moderator: 3/8/16
      thienbinh2388 thích bài này.

    2. Evans Lizzie

      Evans Lizzie Well-Known Member

      Bài viết:
      1,931
      Được thích:
      1,662
      Chương 117: Khí phách nữ vương

      Edit + Beta: Saki


      Tuyết Đại tán thưởng nhìn nam nhân kia, ngược lại lại lạnh lùng nhìn thiếu nữ áo hồng, nếu nàng ta đần độn như vậy, như vậy nàng tốt bụng dạy cho nàng ta bài học, để nàng ta nhớ được về sau được dùng mắt chó mà nhìn người.

      "Công chúa đúng là rất khí phách, quả nhiên hổ là nữ trung hào kiệt."

      Chỉ cần là người đầu óc bình thường đều có thể nghe ra đây là lời mang ý trào phúng, nhưng công chúa kiêu ngạo kia lại nghe ra, đối với lời của Tuyết Đại, nàng ta rất tự luyến cho rằng nàng khen mình.

      "Ít nhảm, mau điều kiện của ngươi , đừng lãng phí thời gian của ta."

      Nàng ta kiêu ngạo .

      "Phu quân, chàng xem, chúng ta nên ra điều kiện như thế nào cho tốt nhỉ?"

      Tuyết Đại ra vẻ suy nghĩ, còn quay sang hỏi Dạ Khuynh Thành bên cạnh.

      Dạ Khuynh Thành hơi sững sờ, nghĩ tới Tuyết Đại lại hỏi , ngược lại suy nghĩ, liền biết đây là dụng tâm kín đáo của nàng.

      "Tất cả đều nghe theo quyết định của nương tử."

      Nàng muốn làm gì đều ủng hộ, đừng là giết công chúa, cho dù bảo diệt Kim quốc, cũng hai lời mà gật đầu đáp ứng. (...điển hình của thê nô là đây =:)

      "Được rồi, vậy ta phải cẩn thận suy nghĩ mới được."

      Tiếp tục suy xét, vắt hết óc suy nghĩ, rốt cuộc tại thời điểm công chúa khổng tước kia muốn phát hỏa nàng mới nghĩ ra.

      "Phu quân, chàng xem chúng ta lấy đôi mắt của nàng ta có được hay , A Hoa nhà chúng ta phải cần đôi mắt hay sao? Mắt của người khác đều thích hợp, nhưng của nàng ta lại rất hợp đấy. A Hoa nhất định rất thích, chàng có đúng ?"

      Xôn xao....

      câu này của nàng, khiến cho cằm của mọi người đều rớt xuống đất.

      Trời ạ, nữ tử này là ai, dám để công chúa nước vào mắt, mở miệng chính là muốn đôi mắt của người ta, cũng quá cuồng ngạo ?

      "Nương tử, A Hoa là ai? Nhà chúng ta có A Hoa nào sao?"

      Dạ Khuynh Thành mờ mịt, vốn cho là nàng muốn mạng của công chúa kia, nghĩ tới là chỉ cần đôi mắt của nàng ta, này đúng là tiện nghĩ cho nàng ta, nhưng mà A Hoa trong miệng Đại Nhi là ai? Trong vương phủ có người vị mù sao? Vì sao biết nhỉ?

      "Chàng đúng là ngốc, A Hoa phải là con chó mà chúng ta nuôi hay sao, ta đặt tên rất dễ nghe đúng ?"

      Phốc! Lời này vừa ra, toàn trường cười sặc sụa....

      "Khụ khụ.... Nương tử, nàng lại đùa rồi, nhà chúng t làm gì có con chó nào bị mù đâu, nàng có phải nhớ lầm rồi hay ? Hơn nữa, cho dù có chó bị mù cũng thể dùng mắt nàng ta được."

      Dạ Khuynh Thành uống trà bị sặc, hơn nửa ngày mới phản ứng kịp, nháy mắt phối hợp với nàng diễn kịch.

      Tiểu hồ ly cũng lấy hay chân trước che mặt mình, ai da, chủ mẫu cũng quá vô lương rồi, chủ tử cũng quá phúc hắc, ai, khổng tước là tội nghiệp...

      "Cũng đúng, nhìn ánh mắt của nàng ta cũng phải là loại tốt, nếu như mang về cho A Hoa đôi mắt mù, nó khẳng định cũng muốn đâu nhỉ? đúng, ta đâu có nuôi chó đâu, ai, trí nhớ đúng là quá kém rồi."

      Ý là: mắt nàng là mắt chó mù, ngay cả chó cũng khinh thường muốn dùng. (hic xin thứ lỗi cho tài văn chương thô thiển của ta nếu có ai k hiểu =.:)

      Giờ phút này công chúa khổng tước giận tím mặt, ngay cả móng tay đâm vào thịt chảy máu nàng ta cũng cảm nhận được, trong đầu nàng ta chỉ có ý nghĩa, đó là phải bóp chết nữ nhân kia.

      Bất tri bất giác, nàng bước về phía Tuyết Đại, muốn vươn tay bóp cổ nàng đột nhiên trước mắt tối sầm, khiến nàng ta hốt hoảng.

      "A.... Đau quá!"

      Nàng ta lùi về sau, hai tay gắt gao che mắt của mình, máu tươi chảy qua khe ngón tray trắng noãn, nhìn qua là dị người.

      Nam nhân kia, cũng là ca ca của nàng, vội vã chạy đến trước mặt nàng.

      "Nhược Nhi, muội làm sao vậy? Đừng dọa ca ca!"

      Trời ạ, tay Nhược Nhi đây máu tươi, còn dùng tay bưng kín mắt, chẳng lẽ là....

      cúi đầu nhìn, ràng bị hoảng sợ, mặt đất, đôi con ngươi bê bết máu nằm, màn này khỏi có bao nhiêu khủng bố, đến cả đại nam nhân cũng bị dọa sợ.

      Khách nhân khác cũng chưa phản ứng kịp, cũng biết là chuyện gì xảy ra, chỉ biết cái công chúa kia dùng hai tay che mắt, lại nhìn thấy được đôi mắt nằm mặt đất.

      Khi nhìn thấy ánh mắt dại ra của nam nhân kia, mọi người rốt cuộc chú ý đến cặp mắt mặt đất kia, nhất thời trong bụng dâng lên loại cảm giác ghê rợn, cả đám nhanh chóng bụm miệng chạy ra ngoài nôn thốc nôn tháo, bữa cơm này xem như là ăn chùa rồi.

      "Ca, mắt của Nhược Nhi đau quá, đều do tiện nhân kia làm, là nàng khoét mắt của ta, huynh mau giết nàng, ta cũng phải móc mắt của nàng ra, hu hu, đau quá..."

      Cái nha đầu đần độn này vẫn chưa ý thức được mình đắc tội với người nên đắc tội, lại vẫn ồn ào muốn báo thù, quả là ngu có thuốc chữa.

      "Ưm... ưm..."

      giây sau, nàng ngay cả câu cũng thể .

      "Phu quân, chàng làm vậy cũng có hơi tàn nhẫn rồi, đáng thương."

      Ngoài miệng lời thương cảm, nhưng đáy mắt lại chứa ý cười lạnh lẽo.

      "Đâu có, vi phu cũng chỉ là múa rìu qua mắt thợ mà thôi, sao dám so với nương tử."

      Dạ Khuynh Thành cười hì hì trả lời, giây sau, liền ý thức được mình sai rồi.

      Chỉ thấy Tuyết Đại mặt đầy ý cười nhìn , từng câu từng chữ: "Phu quân à, khiêm tốn phải là sai, nhưng quá mức khiêm tốn thành giả tạo đấy."

      câu khiến Dạ Khuynh Thành á khẩu trả lời được, hận thể cắn đứt đầu lưỡi của mình.

      "Nương tử, ta sai rồi." Chỉ còn nước ngoan ngoãn nhận sai.

      "Các ngươi.... các ngươi cũng quá đáng, muội muội ta tuy là hiểu chuyện chút nhưng dù sao cũng là công chúa nước, các ngươi xuống tay cũng quá độc ác rồi, có còn tính người vậy?"

      Dù là người khiêm tốn khi tức giận cũng có tính tình, chỉ thấy dị thường phẫn nộ chỉ trích Dạ Khuynh Thành và Tuyết Đại.

      Nhìn muội muội bị người ta biến thành tàn tật, cho dù có tốt tính đến đâu cũng phải nổi giận, mà tất cả là do hai người trước mặt này gây ra.

      Tuyết Đại lạnh lùng nhìn , trong mắt hề có ý cười, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm , khiến có cảm giác như rớt vào hầm băng.

      "Như thế nào, ngươi muốn vì nàng báo thù?"

      Tuyết Đại nhíu mày, vẻ mặt bình tĩnh hỏi, nhưng người nghe lại thể bình tĩnh được.

      "Chẳng lẽ các người đả thương người còn biết hối lỗi? Trong mắt các ngươi có còn vương pháp hay ?"

      Tuy cực kỳ sợ hãi nhưng vẫn cố lấy dũng khí ra.

      "Vương pháp? Ngươi muốn vương pháp sao? Ta cho ngươi biết, bản tiểu thư chính là vương pháp, ta thế nào chính là thế đó, ngươi xứng hỏi đến!"

      Nàng cực kỳ hung hãn, coi ai ra gì .

      Đúng vậy, nàng có thực lực, đủ để lật đổ thiên hạ, nhất thống tam quốc, những thứ này với nàng mà rất dễ dàng, chỉ tiếc là nàng thích, cũng muốn.

      Nghe vậy, Dạ Khuynh Thành nở nụ cười, thích Tuyết Đại như vậy, sai, muốn sủng nàng như vậy, sủng đến vô pháp vô thiên.

      Xa phu bên cạnh bọn họ lại chỉ lo vùi đầu ăn cơm, cái gì cũng để ý, cái gì cũng nhìn, cái gì cũng quản, mà có muốn cũng quản được, những việc này đều liên quan gì đến , chỉ cần ăn cơm của mình là được.

      Nhưng mà, tại sao trán lại lấm tấm mồ hôi? Nhịp tim lúc nhanh lúc chậm, tiết tấu rối loạn?

      Được rồi thừa nhận, vương gia, vương phi, các ngươi có thể khiêm tốn chút được ? Tuổi cũng xấp xỉ bó to rồi, giờ lại gặp phải tình huống này, là hù chết rồi.

      Mà tiểu hồ ly hai mắt lại sáng lên: Oa! Chủ mẫu uy vũ, chủ mẫu khí phách, khí thế lớn, đúng là khí phách nữ vương!

      Khách nhân trong quán lại ngây ra như phỗng: Trời ạ, đây là con nhà ai mà hung hãn quá vậy? Người ta đều báo đại danh, chính mình là công chúa, nàng lại vẫn xuống tay nặng như vậy, chút cũng nương tay, này cũng quá cường hãn rồi?

      "Ngươi, các ngươi..."

      Nam nhân kia cũng sững sờ, ngươi nửa ngày cũng hết.

      "Ngươi nghe cho kĩ, trở về với lão hoàng đế nhà ngươi, ta tên là Tuyết Đại, để cho nhớ kỹ, bản tiểu thư chờ đến báo thù, tốt, xong, các ngươi nhanh chút cút !"

      màn cuồng vọng của Tuyết Đại vĩnh viễn khắc sâu vào lòng những người ở đây, trở thành thần tượng sùng bái.

      Nữ nhân này quá lợi hại, chỉ có tự cao tự đại, lại cuồng vọng cực điểm, nếu như bọn họ cũng có ngày có thể giống như nàng uy phong nhưu vậy tốt rồi.

      "Nhược Nhi, chúng ta về trước, thương thế của muội phải nhanh chóng tìm ngự ý chuẩn trị mới được, hai người này để phụ hoàng tới thu thập bọn ."

      sớm biết tính tình vị muội muội này ngày chọc phải đại họa, lại nghĩ tới nhanh như vậy, mắt muội muội bị khoét, lưỡi cũng bị cắt mà lại thấy đối phương ra tay như thế nào, loại thực lực này quá cường hãn, cũng phải là đối thủ, đành phải trở về trước rồi .

      Nhưng cũng nghe theo, bên gào khóc, bên vươn tay dính đầy máu tươi sờ soạn, như muốn tìm Tuyết Đại tính sổ.

      Cuối cùng ngay cả góc áo của Tuyết Đại cũng chưa đụng tới, ngược lại chính mình lại vì nhìn thấy gì mà trượt chân, té chỏng vó, rất chật vật.

      màn kịch náo nhiệt rốt cuộc kết thúc, khách trong quán cũng còn hứng ăn uống, đùa sao, nhìn cặp mặt đầm đìa máu mặt đất, có điên mới ăn được tiếp.

      xe ngựa, Dạ Khuynh Thành lấy ngan nướng được bọc trong bọc giấy ra, đưa tới trước mặt Tuyết Đại.

      "Đại Nhi, vừa rồi nàng cũng ăn được bao nhiêu, đây là ta cố ý bảo đầu bếp trong quán làm, thừa dịp còn nóng mau ăn ."

      Mới vừa xảy ra kiện kia, bọn họ vẫn chưa kịp ăn cơm, có thể ăn chút lương khô lót dạ, nhưng lại thể ủy khuất Tuyết Đại, thể phủ nhận, Dạ Khuynh Thành đúng là phu quân rất tốt.

      Tuyết Đại nhìn ngan được nướng vàng ròn óng ánh trước mặt, mày nhíu lại, quay mặt nhìn nó.

      "Ta thích ăn đồ ăn dầu mỡ, tự chàng ăn ."

      Từ trước đến nay nàng chỉ ăn đồ thanh đạm, loại thức ăn dầu mỡ thế này nàng thể nào nuốt trôi.

      "Ăn chút cũng được, nếu để bụng đói lại thoải mái."

      cũng biết nàng thích thức ăn dầu mỡ, nhưng rau dưa và trái cây gì gì đó đều hết rồi, cũng chỉ còn thứ này.

      "Ta ăn là ăn, chàng đói ăn , cần lo cho ta."

      Tuyết Đại có chút vui mở miệng, mày càng nhíu lại. (tỷ k ăn cho e, e mún ăn ngan nướng a~~~ ;v;)

      "Được rồi, ăn ăn, nàng đừng nóng giận, ta tìm cho nàng chút lương khô."

      Nhìn Dạ Khuynh Thành lục tìm lương khô cho mình, Tuyết Đại đột nhiên cảm thấy mình rất quá đáng, nam nhân tốt như vậy nàng còn nổi giận với làm gì? Có phải chính mình quá ngang ngược hiểu chuyện hay ?

      "Khuynh Thành, đừng tìm, ta ăn."

      Nhìn bóng dáng Dạ Khuynh Thành có bao nhiêu đơn, trong lòng nàng lại thấy áy náy, ngầm tự trách.
      Last edited by a moderator: 3/8/16
      thienbinh2388 thích bài này.

    3. Evans Lizzie

      Evans Lizzie Well-Known Member

      Bài viết:
      1,931
      Được thích:
      1,662
      Chương 118: Quyết đấu với thần Hắc ám

      Edit + Beta: Saki


      Khuynh Thành của nàng tốt như vậy, nàng cũng phải đối tốt với mới đúng, thể động chút lại hung dữ với , nếu nàng là người đầu tiên tha thứ cho chính mình.

      Nghe vậy, Dạ Khuynh Thành xoay người lại, vẻ mặt nghi hoặc nhìn nàng.

      Khi thấy hốc mắt nàng hơi đỏ, tâm liền rớt cái bịch, khẩn trương : "Đại Nhi, nàng làm sao vậy, sao đột nhiên lại khóc?"

      Nhất thời luống cuống, hiểu sao Tuyết Đại luôn luôn kiên cường lại đột nhiên khóc, khiến biết làm sao cho phải.

      Nhìn bộ dáng tay chân luống cuống của , Tuyết Đại lấy tay xoa xoa nước mắt, lập tức nín khóc mỉm cười.

      "Đồ ngốc, sao chàng lại ngốc nghếch như vậy?"

      Cái gì cũng đều vì nàng mà suy nghĩ, toàn tâm toàn ý đặt người nàng, chuyện của bản thân lại chưa bao giờ quan tâm, trong mắt đều là nàng, nam nhân ngốc nghếch lại chung tình như vậy rất hiếm, lại bị nàng gặp phải.

      Lời của Tuyết Đại khiến Dạ Khuynh Thành ngây ngẩn cả người, biết nên đáp lại như thế nào, bởi vì biết tiếng đồ ngốc này của nàng nghĩa là thế nào, chỉ có thể ngây ngốc nhìn nàng.

      " có việc gì, đưa cho ta cái đùi ngan."

      , nàng phá lệ ăn thức ăn dầu mỡ lần có sao? có gì đáng ngại cả, mà còn, nàng ăn cũng phải là ngan nướng, mà là phen tâm ý của phu quân nhà nàng.

      Dạ Khuynh Thành nghe được nàng muốn ăn ngan nướng, liền khẩn trương xé cái đùi xuống, đưa tới tận tay nàng.

      Nhìn nàng nhiệt tình ăn, vẫn sững sờ nhìn, tại sao nàng lại thay đổi lớn như vậy.

      Mãi đến khi tiểu mao cầu chạy tới, chảy nước miếng nhìn ngan nướng tay .

      "Chủ tử, Ly Nặc cũng rất đói, có thể cho ta miếng được ?"

      Nó cũng đáng thương, vừa rồi chỉ lo xem náo nhiệt, lại chưa kịp ăn được miếng nào, tại ngửi thấy mùi ngan nướng tỏa ra bốn phía, bụng cũng nhanh chóng biểu tình.

      Dạ Khuynh Thành lại xé tiếp cái đùi ngan nữa, còn lại liền ném đến trước mặt nó.

      Tiểu mao cầu khẩn trương dùng móng vuốt bắt được, bắt đầu ăn từng ngụm từng ngụm, vừa ăn vừa thỏa mãn rầm rì.

      "Đại Nhi, cái này cho nàng, ăn nhiều chút."

      Đưa cái đùi ngan tay cho Tuyết Đại, nhưng nàng lại tiếp mà .

      "Ta ăn no rồi, chính chàng cũng ăn , nếu để đói ta cũng đau lòng."

      câu của Tuyết Đại lại khiến cho Dạ Khuynh Thành vui sướng dị thường, tựa như tiểu hài tử dễ dàng thỏa mãn.

      Đại Nhi đây là quan tâm sao? Hình như là đúng rồi, là khiến vui đến nở hoa.

      "Nhanh ăn , còn cười ngốc ở đó làm gì?"

      Nam nhân này cũng quá dễ dàng thỏa mãn rồi, bình thường đều là quan tâm mình, nghĩ tới hôm nay mình chỉ câu quan tâm khiến cao hứng thành như vậy, xem ra nàng làm thê tử cực kỳ thất bại rồi.

      "Được, ta ăn."

      tay chỉ là đùi ngan, mà còn là quan tâm, ngọt ngào mà nương tử dành cho , từng ngụm từng ngụm ăn, ăn đến lòng tràn đầy niềm vui, cảm thấy cực kỳ mỹ mãn.

      Lúc này trong thần điện Hắc ám, quý phụ ăn mặc quý phái lo lắng lại lại.

      lát sau, cửa được mở ra, áo đen bước ra.

      "Tường Vi, tại chủ thượng có rảnh ? Ta có việc rất gấp cần gặp , có thể hay ?"

      Quý phụ nóng nảy , nhưng còn hết câu bị nữ tử áo đen ngắt lời.

      "Ngươi mang trở về , tại chủ thượng rảnh, ngươi vẫn là đừng ôm hy vọng gì."

      Nữ tử có điều ngụ ý nhìn thoáng qua nam nhân chết từ lâu nằm mặt đất, mặt chút thay đổi .

      " được, Tường Vi, ta van cầu ngươi, ngươi cho ta gặp chủ thượng lát thôi, ta khả dĩ là muốn gặp mặt cầu tình, để cứu con trai phen, là con trai duy nhất của ta."

      Người này đúng là Thượng Quan Vận, mẫu phi của Hiên Viên Triết, đám hắc vụ kia cũng là bà ta làm ra, đương nhiên, Thượng Quan Cẩn Du và Hiên Viên Triết cũng là bà ta mang .

      "Ta , chủ thượng cứu đâu, ngươi mau đưa , miễn cho chủ thượng thấy được lại chướng mắt, chừng ngay cả thi thể cũng còn toàn vẹn đâu."

      Đừng người vừa mới chết lâu, cho dù chỉ còn là bộ xương cốt, chủ thượng cũng có thể khiến nó trở thành con người sống, điều kiện tiên quyết là phải xem tâm tình của , cực kỳ ràng, tại tâm tình chủ thượng tốt, cho nên vẫn là đừng chọc tới .

      " được, hôm nay ta nhất định phải thấy chủ thượng, nếu ta rời , ngươi giúp ta thôi, tự ta , mọi trách nhiệm tự ta gánh vác."

      Thượng Quan Vận xong liền để ý Tường Vi ngăn cản, chuẩn bị tự tiện xông vào, tuy bà ta biết hành động lần này mang đến hậu quả gì, nhưng vì cứu Triết Nhi, dù liều mạng bà ta cũng phải cầu được chủ thượng cứu người, dù cho sau đó bỏ mạng.

      "Này, ngươi thể vào, chủ thượng tức giận...."

      trận băng hàn thấu xương đánh úp lại, hai người các nàng đều ngừng lại, trong lòng run sợ nhìn nam nhân áo bào màu đen.

      "Chủ thượng, Tường Vi khuyên được nàng, thỉnh chủ thượng trách phạt."

      xong cúi đầu, dám nhìn thẳng.

      Ánh mắt nam tử nhìn đến nữ nhân vẫn phủ phục dưới đất, mâu quang nheo lại, bắn ra tia sáng lạnh lẽo khiến toàn thân nữ tử mặt đất run lên, đầu cũng dám ngẩng lên.

      "Lạc Hà, công phu hề tiến bộ, lá gan lại càng lúc càng lớn, ngươi xem, là ai cho ngươi cái lá gan lớn như vậy?"

      riêng gì ánh mắt của nam nhân lạnh băng, mà lãnh ý trong lời lại càng sâu, làm cho người ta rét mà run.

      "Lạc... Lạc Hà dám, thỉnh chủ thượng nể tình Lạc Hà vì cứu nhi tử sốt ruột mà nên trách tội, mong người cứu hài nhi số khổ của Lạc Hà, dù bảo Lạc Hà chết ta cũng nguyện ý."

      Nữ nhân than thở khóc lóc , cũng để ý tình cảnh trước mắt, sống chết đều phải cứu Hiên Viên Triết, đây chính là tình thương vĩ đại của mẹ, dù cho nàng là nữ nhân lòng dạ rắn rết, giờ lại vì nhi tử mà mạng của chính mình cũng quan tâm.

      "A...? Ngươi tình nguyện chết sao?"

      Nam nhân phủi phủi góc áo, giọng điệu tênh nghe ra chút khác thường.

      "Chỉ cần người nguyện ý cứu Triết Nhi của ta, Lạc Hà muôn lần chết cũng chối từ."

      Mà Tường Vi ở bên vui sướng khi người gặp họa, người đàn bà này đúng là ngu xuẩn, chủ thượng tức giận mà cũng nhìn ra, thiệt thòi nàng ta còn ở bên chủ thượng lâu hơn mà cũng hiểu người, đúng là cực kỳ ngu xuẩn.

      "Vậy ngươi liền chết ."

      Phẩy ống tay áo, trận cuồng phong liền cuốn nữ nhân kia lên, giây sau, thân thể nữ nhân chia năm xẻ bảy, biến thành vô số mảnh , có thể là chết cực kỳ thảm, ngay cả thân thể cũng toàn vẹn.

      "Xử lí thi thể nam nhân kia , lúc bản thần trở về muốn nhìn thấy ."

      xong liền nhanh chóng rời , lưu lại đất thi thể nam nhân cùng với những mảnh vụn cơ thể nữ nhân kia.

      Tường Vi đến bên cạnh thi thể nam nhân, lấy ra lọ thuốc đựng chất lỏng, chút lên người nam nhân, chỉ trong nháy mắt thân thể nam nhân hóa thành vũng máu.

      Ban đêm phủ xuống, đoàn người Tuyết Đại tìm khách điếm mà là tìm địa phương tương đối sạch , dựng lều trại.

      Sau khi chuẩn bị tốt mọi thứ, Dạ Khuynh Thành tới bên cạnh Tuyết Đại.

      "Đại Nhi, lều trại đều chuẩn bị tốt, chúng ta cũng nghỉ ngơi sớm thôi, nào, để ta đỡ nàng."

      Tuyết Đại gật gật đầu, được Dạ Khuynh Thành đỡ , hai người cùng nhau đến chỗ lều trại dựng.

      Lúc nửa đêm, đột nhiên cảm thấy cảm giác lạnh lẽo đánh úp lại, Dạ Khuynh Thành nhíu nhíu mày, kéo chăn mỏng bên qua đắp cho Tuyết Đại rồi lẳng lặng nhìn nàng hồi lâu, tựa như muốn khắc sâu hình dáng của nàng.

      đuổi tới nhanh như vậy sao?

      Đột nhiên cảm giác lạnh lẽo thập phần quen thuộc lại truyền tới, đúng là hơi thở người người kia, khiến người khác có muốn bỏ qua cũng được.

      Đại Nhi, thực xin lỗi, nếu có thể ta rất muốn cứ như vậy mà sủng nàng cả đời, nhưng là ông trời lại nghĩ vậy.

      Nàng cứ an tâm nghỉ ngơi, ta để người nọ tổn thương nàng, cho dù phải chết cũng tuyệt để động đến sợi tóc của nàng.

      nhàng ấn nụ hôn lên trán nàng, lại thâm sâu nhì nàng cái, lúc này mới lưu luyến rời ra ngoài.

      Nửa đêm, ở chỗ sâu trong rừng rậm.

      Nam nhân toàn thân áo bào đen đứng thẳng người, màu áo đen như cùng hòa vào làm với bóng đêm, khiến người ta thể phân hư thực.

      "Ngươi đến rồi."

      Nam nhân áo bào đen cũng quay đầu lại mà chào hỏi Dạ Khuynh Thành, coi như sau lưng mọc thêm con mắt vậy.

      Dạ Khuynh Thành lạnh lùng nhìn chằm chằm bóng lưng người nọ, trong mắt đều là hàn băng rét lạnh.

      "Ra tay ."

      muốn nhiều lời vô nghĩa, thanh lạnh lùng mang theo chút cảm xúc nào.

      "Ngươi cũng biết ràng mình phải là đối thủ của ta hà tất phải như thế?"

      Nam nhân xoay người lại, mâu quang lên thần sắc phức tạp, nhưng chỉ trong giây lát biến mất, khiến người ta kịp suy nghĩ.

      "Đừng nhiều lời vô nghĩa, hoặc là mời ngươi rời khỏi, hoặc là chúng ta đại chiến hồi, sống chết."

      Đại Nhi, thực xin lỗi, ta lại thất hứa với nàng rồi, ta cũng phải là muốn bỏ nàng lại mình, lại càng muốn phản bội tình của ta đối với nàng, nhưng tình huống tại phải do ta muốn mà được, nếu như ta may mắn sống sót, tất trở lại tìm nàng.

      Bảo cùng tên kia trở về, đó tuyệt đối có khả năng, đời này chỉ duy nhất mình Đại Nhi, những người khác chắn đều quan tâm, huống chi lại còn là nam nhân?

      Nghe vậy, nam nhân áo đen bình tĩnh nhìn , nửa ngày sau mới mở miệng.

      "Ngươi nàng như vậy sao? Vì nàng thà chết cũng cùng với ta?"

      Trong mắt loại cảm xúc chưa bao giờ xuất , đó là thần sắc bi thương.

      "Ta ai cũng liên quan gì đến ngươi, ta chỉ thể chấp nhận được việc ở bên cạnh người cùng giới tính cả đời, lặp lại lần nữa, hoặc là động thủ, hoặc là tự ngươi rời , được xuất trước mặt ta nữa."

      thể để tên kia biết được Đại Nhi có bao nhiêu quan trọng đối với mình, nếu lại liên lụy tới Đại Nhi, tuy người kia cũng có khả năng biế rồi nhưng vẫn thể giáp mặt thừa nhận.

      "Ta rời , đương nhiên muốn ta cũng phải có biện pháp, chỉ cần ngươi đáp ứng theo ta là được."

      Vô luận Dạ Khuynh Thành trốn đâu cũng có thể dễ dàng tìm được, mà lần này đến, cũng là vì muốn dẫn , mục đích chưa đạt được sao có thể dễ dàng rời ?

      "Vậy động thủ ."

      Rứt lời liền rút Long Đằng ra, ánh mắt rét lạnh bắn về phía nam nhân trước mắt, trong mắt có quyết tuyệt thể phai mờ.

      Thấy người nọ có động tác, liền vung roi, từng chiêu từng thức chút lưu tình đánh về phía nam nhân áo đen.
      Last edited by a moderator: 3/8/16
      thienbinh2388 thích bài này.

    4. Evans Lizzie

      Evans Lizzie Well-Known Member

      Bài viết:
      1,931
      Được thích:
      1,662
      Chương 119: Nhất thống tam quốc, nữ hoàng ra đời

      Nam nhân hắc bào lại mực né tránh, có xuất thủ.

      Dạ Khuynh Thành thấy vậy, khỏi xuất ra toàn lực, chiêu thức trở nên sắc bén dị thường, nam nhân hắc bào bị bất đắc dĩ mới ra tay đánh lại.

      Hai người ngươi tới ta đánh hơn canh giờ, người lại tu vi đủ, thể thương tổn đối thủ, kẻ tránh được nên tránh, tránh được mới ra ray đánh lại, nhưng thủy chung hề tổn thương người còn lại.

      Dạ Khuynh Thành đột nhiên ném roi trong tay xuống, ngay sau đó liền hóa thân thành rồng, là Xích Long khổng lồ vĩ đại.

      tiếng rồng gầm vang vọng khắp gian.

      Xích Long treo thân giữa trung, đuôi rồng khổng lồ đảo qua, nhất thời cuồng phong gào thét, cát bay đá chạy.

      Cây trong rừng cũng bị thổi bay, rầm rầm ngã xuống, mắt thấy cây đại thụ to bằng vòng tay ba người trưởng thành mới ôm hết muốn nện vào người nam nhân hắc bào, lại bị phất tay cái biến thành vụn gỗ.

      Chuyện xảy ra chỉ trong chốc lát mà lại ứng phó nhàng như ăn cơm, chút hốt hoảng nào, có thể thấy được tu vi của có bao nhiêu cường hãn.

      Dạ Khuynh Thành hóa thân thành rồng lúc này trừng to đôi mắt rồng, phẫn nộ nhìn kẻ kia, đáy mắt đều là lửa giận hừng hực.

      hận, hận chính mình đủ năng lực, thể giết chết kẻ đáng ghét kia, hận chính mình đủ năng lực bảo hộ Đại Nhi, bảo vệ nàng khỏi nguy hiểm. (e nghĩ trong trg hợp này ca mới là ng cần dc bv hơn đấy =.:)

      Nghĩ tới đây, sắc mặt trầm xuống, giống như ra được quyết định.

      Đại Nhi, tha thứ cho ta, nếu hôm nay ta thể giết , như thế chỉ mang đến cho ta nhục nhã, chừng còn có thể xúc phạm đến nàng, mà ta dù có chết cũng thể phản bội nàng, lại càng thể để nàng chịu phần tổn thương nào, cho nên, xin nàng nhất định phải tha thứ cho ta...

      Mang theo tâm tình đau đớn, trong nháy mắt ánh sáng màu đỏ quang thân con rồng khổng lồ bỗng tăng lên gấp mười lần, mà hào quang ở giữa chính là thân thể to lớn của .

      Ngay sau đó, ánh sáng càng sáng rực, ánh sáng màu đỏ kiều diễm mà chói mắt mọi vật mặt đất.

      "Khuynh Thành, đừng!"

      Nhìn nam tử quyết tuyệt kia, đột nhiên tự hỏi có phải mình làm vậy là sai hay , vậy mà lại ép ....

      Lúc quan trọng, vội vàng phi thân lên, thần tốc hướng về phía Xích Long, muốn ngăn trước khi làm ra chuyện điên rồ, nhưng vẫn chậm bước.

      Xích Long ở giữa trung, niệm đoạn chú ngữ rất dài vừa vặn thấy được nam nhân phi thân tới, liền do dự tự bạo. (là cho tự nổ thân thể mình, hic edit đoạn này thấy đau lòng cho Dạ ca T^T)

      Nhất thời huyết nhục tung tóe, vốn là con rồng khổng lồ mà giờ phút này lại biến thành vô số mảnh vụn, trung cũng nổi lên huyết vũ*.

      *Mưa máu

      , phải là mưa máu, mà là máu của Xích Long mang theo ấm áp, lả tả bay trong trung, nhìn qua giống như huyết vũ.

      Lúc này, Tuyết Đại toàn thân áo trắng đứng trong huyết vũ, nhìn màn tê tâm liệt phế kia, trong lòng lại bình tĩnh lạ thường.

      Lúc trước khi Dạ Khuynh Thành thi triển thuật ngủ với nàng, nàng biết, nghe được lời của nàng cũng đoán được gặp nguy hiểm.

      Vốn định thừa dịp chú ý mà lén theo dõi, lại nghĩ trước khi dùng phép với bản thân, dùng mộng đẹp vây khốn nàng.

      May mà ý chí của nàng kiên định, toàn tâm toàn ý muốn thoát khỏi nhưng sau cùng vẫn thành công.

      May mà tiểu mao cầu chú ý tới nàng có điều thích hợp, mới cứu nàng ra khỏi giấc mơ, nàng mới có thể nhanh chóng tìm tới chỗ này, lại nghĩ được nhìn thấy màn trước mắt này.

      Dạ Khuynh Thành tự bạo cũng dẫn theo nam nhân hắc bào bị nổ tung, tàn thể bay tứ phía.

      Tuyết Đại ngơ ngác đứng đó, ngẩng đầu nhìn Dạ Khuynh Thành trước đó vẫn lơ lửng giữ trung, thần trí lâu vẫn chưa quay lại. Mặc cho những giọt máu ấm áp của rơi gương mặt của mình, chỉ như vậy, nàng còn vươn tay ra, muốn dùng bàn tay trắng nõn của mình hứng hết những giọt máu kia.

      Máu ấm áp tựa như nhiệt độ cơ thể của , làm người ta mê luyến thôi.

      Khuynh Thành, chàng lại lần nữa thất tính với ta, nhưng bây giờ ta tìm được chàng nữa rồi.

      Chàng để ý cảm thụ của ta, ba phen mấy bận bỏ rơi ta, vậy ta ngu ngốc mà đợi chờ chàng nữa!

      Chàng muốn để ta hạnh phúc sống tiếp hay sao? Ta đây cho chàng biết, thế giới của ta nếu có chàng, ta hạnh phúc!

      Mà ta, nhất định tiếp tục sống hạnh phúc, cả đời chìm trong đau khổ, đây chính là trừng phạt của ta dành cho chàng.

      Chàng muốn ta an tâm sinh sống phải sao? Chàng muốn ta vô tư vô lo sống tiếp phải sao? Chàng vì an nguy của ta mà lại để ý cảm thụ của ta, cùng người nọ đồng quy vô tận sao?

      Ha ha, phen dụng tâm lương khổ này của chàng Tuyết Đại ta nhận, nhưng cũng chỉ là nhận mà thôi.

      Cách đó xa, tiểu mao cầu chạy tới.

      "Chủ mẫu, chủ tử ..."

      Nhìn huyết nhục khắp nơi, tiểu hồ ly lập tức biến đổi, nháy mắt khôi phục thành hình người.

      Chủ tử, chuyện này, tới cùng là xảy ra chuyện gì? Vì sao chủ tử lại làm như vậy?

      " chết, chết hoàn toàn triệt để."

      Ngữ khí Tuyết Đại vẫn lạnh nhạt trước sau như , làm người ta nghe ra hỉ nộ ái ố.

      "Chủ mẫu, này, êm đẹp sao lại... Hu hu Ly Nặc hiểu, sao chủ tử lại làm như vậy?"

      Tuyết Đại khóc, ngược lại Ly Nặc khóc bù lu bù loa, nước mắt nước mũi tèm lem, khóc rất thương tâm.

      "Chủ mẫu, người đừng thương tâm, chủ tử có lẽ vẫn còn có thể trở về, huhu... phải ngàn năm trước từng chết rồi hay sao, còn phải trở lại? Huhu, lần này... lần này nhất định có thể trở về, chẳng qua chúng ta lại phải chờ đợi thêm ngàn năm nữa, ngàn năm sau lại tới tìm chúng ta."

      Ly Nặc bên gào khóc, bên vẫn khuyên nhủ Tuyết Đại, chuyện cũng còn mạch lạc, rất đau lòng.

      Tuyết Đại bình tĩnh nhìn những mảnh vụn rơi vãi khắp nơi, lập tức cười lắc đầu.

      "Hẳn , lúc này về được nữa rồi."

      Đúng vậy, về được nữa rồi, mà nàng cũng muốn tìm nữa, nàng muốn ôm tình cảm đau thương này mà sống, mặc dù tâm đau như bị người ta khoét miếng nhưng nàng vẫn kiên trì sống, mang theo trái tim trống rỗng, máu chảy đầm đìa mà sống.

      " phải, chủ mẫu, ta có cảm giác, chủ tử nhất định quay về, nhất định ."

      Ly Nặc dừng khóc, thề son sắt .

      Kỳ , cũng biết là có khả năng, nhưng nhất định phải kiên cường, muốn hảo hảo khuyên nhủ chủ mẫu, muốn để nàng lại dẫm vào vết xe đổ của ngàn năm trước.

      tin tưởng, đây cũng là tâm nguyện của chủ tử, cho nên nhất định phải giúp chủ tử hoàn thành, chủ tử ở đây, liền muốn trưởng thành, thay chủ tử chiếu cố chủ mẫu tốt, để có thể an tâm.

      "Ừ."

      Ngay cả nội đan cũng còn, làm sao có thể trở về? Tâm tư của tiểu hồ ly sao nàng lại biết? Nàng cũng muốn để cho lo lắng, tất cả đau khổ để mình nàng gánh vác là được, mà nàng cũng cần những thứ này đến làm bạn với mình.

      "Chúng ta thôi."

      xong định quay người, nhưng đột nhiên trận trời quay đất chuyển, nàng kiên trì nổi ngã xuống, may mắn được Ly Nặc đỡ lấy.

      Chủ mẫu, sao người lại phải khổ như vậy chứ?

      Trái lại hi vọng nàng có thể phát tiết phen, hoặc là giống như , khóc hết tâm tình ra, nhưng nàng lại khóc cười, tuy ngoài mặt biểu như ngày thường, nhưng vẫn cảm giác được bi thương của nàng.

      Cảm xúc bị đè nén quá mức chỉ càng khiến nàng chịu được, cuối cùng lại thương thân thương tâm.

      Ôm Tuyết Đại trong lòng chậm rãi rời , cũng quay đầu, bỏi vì sợ, sợ nhịn được lại tiếp tục khóc.

      Sau khi bọn rồi, nữ tử áo đen che mặt xuất tại vị trí của bọn trước đó.

      --- -------đường phân cách---- ------ ------ ---

      Xuân thu tới, đảo mắt ba năm trôi qua, trong ba năm này cũng xảy ra rất nhiều chuyện làm người ta muốn bỏ qua cũng được.

      Nghe ba năm trước đây xuất nữ tử rất đặc biệt, vì sao nàng đặc biệt?

      Đó là bởi vì nữ tử che mặt kia, chỉ dùng tháng tiêu diệt được tam quốc, có thể là nữ la sát ngàn năm khó gặp.

      Ba năm trước đây, chiến tranh bùng nổ, tử thương vô số, khắp nơi đều là thi thể binh lính, là máu chảy thành sông cũng chẳng phải chơi.

      Vốn cho đây là Thiên kiếp, bởi vì bọn họ làm ra chuyện sai lầm cho nên ông trời mới phái người xuống trừng phạt, lại nghĩ sau khi chiến tranh kết thúc, mọi chuyện lại phát triển theo hướng mới.

      Nữ hoàng đăng vị, hủy bỏ chế độ cũ, cải cách thay đổi triều đại.

      Tam quốc trước kia xáp nhập thành quốc gia, lấy tên là Thương quốc, thủ đô là Thương Thành.

      điện Kim Loan, nữ tử mặc áo bào cao quý mang theo vẻ đẹp bức người ngồi ngay ngắn long ỷ, ánh mắt sắc bén lướt qua các vị đại thần, tầm mắt phóng tới đâu, ai nấy đều nhao nhao cúi đầu dám nhìn thẳng.

      "Các ngươi vừa mới cái gì? Bản cung nghe , ai có thể nhắc lại ?"

      Nữ hoàng cao cao tại thượng giờ phút này đùa nghịch ngón tay của mình, nghe ra được chút hỉ nộ ái ố nào.

      "Chúng thần đáng chết, biết mạo phạm phượng nhan, thỉnh Ngô hoàng tha tội, chúng thần sau này tuyệt đối tái phạm."

      Cũng nữ hoàng gì nhưng bọn họ sợ tới mức vã mồ hôi, trống ngực đập ầm ầm, vội vàng nhận tội.

      Nữ tử lạnh lùng nhìn đám đại thần quỳ dưới kia, lười biếng đứng dậy.

      "Bản cung mệt mỏi, các ngươi lui xuống , có việc gì đừng nhiễu loạn thanh tĩnh của bản cung."

      xong rời dưới dìu đỡ của cung nữ vào nội điện.

      Nữ tử hồi lâu nhưng các đại thần vẫn run rẩy quỳ gối dưới đất.

      "Tướng gia, chúng ta chỉ là đề nghị bệ hạ tìm ít mĩ nam tới bổ sung hậu cung phen mà thôi, vì sao bệ hạ lại tức giận thành như vậy? phải là trong lúc vô tình chúng ta mạo phạm đến phượng nhan rồi chứ?"

      đại thần nghi hoặc hỏi tể tướng, bởi vì chuyện hôm nay là tể tướng dẫn đầu ra, bọn họ chỉ là góp lời, lại nghĩ chuyện thành ra như vậy.

      Sắc mặt tể tướng cũng xanh mét, cũng hiểu tại sao nữ hoàng lại tức giận, chẳng qua là bảo nàng tìm chút nam nhân mà thôi, sao nàng lại sinh khí như vậy?
      Last edited by a moderator: 3/8/16
      thienbinh2388 thích bài này.

    5. SooSyl

      SooSyl Well-Known Member

      Bài viết:
      12,019
      Được thích:
      15,907
      Chương 120: Ngàn năm luyến thành thương


      Edit + Beta: Saki



      Thôi, thèm nghĩ nữa, nếu nữ hoàng phản đối, như vậy về sau bọn nhắc lại nữa là được, thủ đoạn của nữ hoàng bọn kiến thức qua, kẻ khiến nàng khó chịu có kết cục tốt.


      Trong điện Vô Tâm, nữ tử áo trắng ngồi ngay ngắn ghế quý phi, thưởng thức từng đóa hoa túc trong viện, chốc lát suy nghĩ bay đến đâu rồi.


      Cái nam nhân ngốc kia vì nàng trồng hoa, vì để nàng có thể vui vẻ, làm hết mọi chuyện cũng oán thán.


      Đại Nhi, phải nàng thích ăn bánh đậu xanh sao? Nàng xem, đây là ta tự làm, ừ, tuy nhìn đẹp nhưng rất ngon, nàng mau nếm thử .


      Khi chuyện, nam nhân bưng đĩa chứa mấy thứ xiêu xiêu vẹo vẹo, nhìn ra được là cái món gì tới, ách, cũng có thể miễn cưỡng coi là món ăn , đến bên cạnh Tuyết Đại, lấy đôi đũa cho nàng, vẻ mặt đầy ý cười nhìn nàng, trong mắt mang theo ánh nhìn chờ mong.


      Đại Nhi, Long Đằng tiên này là vũ khí của ta, theo ta mấy vạn năm, tại ta đưa cho nàng, nàng phải bảo quản tốt nha..., chờ mấy ngày nữa ta hướng ca ca nàng cầu hôn, để nàng trở thành vương hậu của ta, cứ như vậy là ta có thể sủng nàng cả đời rồi.


      Nam nhân với vẻ mặt tươi rói, giống như cực kỳ chờ mong đến ngày đó.


      Suy nghĩ của nữ tử bay về mấy ngàn năm trước, đắm chìm trong đó thoát ra được, ngay cả có người đứng sau lưng nàng cũng chú ý tới.


      Đây trở thành thói quen của nàng mỗi ngày, mỗi ngày đều nhớ về hồi ức giữa họ, chỉ vì có thể khiến mình nhớ đến kỹ, vì để cho chính mình càng thêm thống khổ, đây là trừng phạt lớn nhất đối với .


      Chàng để ý đến cảm thụ của ta, cùng địch nhân đồng quy vu tận, ta cũng cần bận tâm cảm thụ của chàng, ta tìm chết cùng với chàng, ta muốn mỗi ngày đều nhấn chìm bản thân trong thống khổ, khiến chúng ăn mòn trái tim của ta, đến khi đau lòng mà chết mới được coi là giải thoát.


      Nhìn nàng mình đắm chìm trong ký ức của mình, trong lòng cũng thập phần đau khổ, cũng biết thế nào là bất lực.


      Tuyết Nhi như vậy chưa bao giờ thấy qua, cho dù ngàn năm trước tự tay giết người nọ cũng chưa thấy nàng tuyệt vọng như vậy.


      Nam tử vòng ra phía trước, cởi áo ngoài xuống, nhàng choàng lên vai nữ tử.


      "Tuyết Nhi, bên ngoài gió lớn, ta đỡ muội vào có được ?"


      Mãi đến khi thanh nam nhân ôn nhuận truyền đến, nàng mới từ từ bừng tỉnh từ trong hồi ức.


      " được, ta còn muốn ở đây lát, huynh vào trước ."


      chút gió đấy còn chưa đủ khiến nàng ngã bệnh đâu, hơn nữa, cũng mất rồi, chính mình còn cần bảo vệ thân thể để làm gì? Sinh bệnh liền sinh , sao cả.


      Nam tử thấy nàng kiên trì, trong mắt lên đành lòng, xem ra, nhất định phải nhắc nhở nàng phen, nếu thân thể nàng sớm muộn chịu nổi.


      "Tuyết Nhi, nếu muội còn như vậy ảnh hưởng đến bảo bảo trong bụng, bọn chúng bị tổn thương muội biết ?"


      Lời của nam tử khiến nữ tử như bị điện giật, nháy mắt ngây ngốc tại chỗ, trong mắt đều là thần sác thể tưởng tượng nổi.


      "Huynh cái gì? Cái gì mà bảo bảo?"


      Là nàng nghe lầm sao? Tại sao lại nhắc đến bảo bảo? Cái này cùng nàng có quan hệ?


      Nàng càng ngờ, lời kế tiếp của nam tử khiến hoàn toàn hóa đá, biết là nên vui hay là nên buồn.


      "Tuyết Nhi, muội sớm có thai, cũng hơn ba năm rồi, chưa tới hai năm nữa bảo bảo ra đời, chẳng lẽ muội nhẫn tâm bóp chết chúng từ khi còn ở trong bụng sao? Như vậy là quá tàn nhẫn phải ?"


      Tuy biết bảo bảo của Long tộc dễ dàng chết từ trong trứng nước như vậy, nhưng vì khuyên nàng mới bất đắc dĩ nâng vấn đề lên nghiêm trọng chút mà thôi.


      luôn nghĩ muốn cùng nàng cả đời, nhưng nàng lại cho cơ hội nào, ba năm qua, dù Dạ Khuynh Thành còn khả năng sống lại, nàng vẫn cho đến cái liếc mắt, điều này làm cho tâm từng đợt đau đớn.


      Nhưng vẫn lựa chọn lưu lại bên cạnh nàng, dù cho nàng cả đời liếc cái, cũng muốn ở bên nàng, chỉ cần nhìn thấy nàng, mới cảm thấy mình vẫn còn sống.


      "Huynh , trong bụng ta có đứa bé?"


      Nháy mắt Tuyết Đại trở nên hồ đồ, hai mắt vô thần, môi đỏ mọng phun ra mấy chữ.


      Nàng quá giật mình, tin tức này khiến nàng thể tin tưởng được, giờ nàng giống như ở trong mộng, cảm thấy chân chút nào.


      "Ừ, đích có thai, có thể sinh trong vòng hai năm, đứa bé của muội... và , nhất định rất đáng , cho nên muội nên hành hạ mình như vậy, cảm xúc của muội bảo bảo cũng có thể cảm thụ được, cũng bị ảnh hưởng.


      Đứa của nàng và người kia, là bao lâu nay vẫn khó tiếp thu.


      Tuyết Đại biết rằng, nàng phải là người duy nhất đau khổ, phía sau nàng vẫn có người so với nàng càng đau khổ hơn.


      Đau khổ của nàng chỉ là mất người mình thương, mà thống khổ của là phải canh giữ bên người mình thương nhưng lại thể thổ lộ, khoảng cách hai người rất gần nhưng khoảng cách hai trái tim lại cách xa cả đời.


      Ha ha nàng có bảo bảo, vào lúc này ư? Đây là chuyện cười sao?


      Dạ Khuynh Thành, ta hận chàng!


      Đúng vậy, ta hận chàng, hận chàng nhẫn tâm vứt bỏ ta , còn để lại cho ta chuyện cười như vậy.


      Đứa bé? Nếu như là trước đây nàng nhất định rất vui vẻ, nhưng là dưới tình hình này, nàng sao có thể vui vẻ nổi đây?


      Đứa bé là kết tinh của hai người nhau, nhưng giờ người mình cũng còn, vậy có đứa bé để làm gì?


      "AAAAA...."


      Tuyết Đại gào lên tiếng đau đớn tuyệt vọng, nàng muốn phát tiết hết nỗi hận từ tận đáy lòng kìm nén bao năm nay.


      Bởi vì quá mức kích động, khí huyết công tâm, nàng phun ra ngụm máu lớn, gần như ngã gục đất, lại được Tuyết Thiên vội vàng đỡ lấy.


      Nhìn tiều tụy trong lòng, tâm dấy lên từng đợt đau xót.


      Tuyết Nhi ngốc, sao muội phải khổ như vậy?


      Trong nội điện, Ly Nặc bưng đến chén canh gà đen.


      "Ngươi ra ngoài trước , để ta cho nàng uống."


      Tiếp nhận chén canh trong tay Ly Nặc, Tuyết Thiên nhàn nhạt phân phó.


      "Nhưng mà chủ tử nàng..."


      tại thân thể chủ tử nàng tốt, muốn ở lại chiếu cố nàng, nhưng lại sợ Tuyết Thiên nổi giận, bởi vậy dám tiến lên.


      "Kỳ Lân, các ngươi đều ra ngoài , Tuyết Nhi cần an tĩnh, thể quấy rầy nàng nghỉ ngơi."


      Tuyết Thiên nhàn nhạt ra lệnh rồi quay ra gọi Tuyết Đại giường, tuy nàng nhắm mắt nhưng biết nàng hề ngủ.


      "Theo ta ."


      Kỳ Lân để ý Ly Nặc có đồng ý , tay kéo ra ngoài.


      "Buông ra!"


      Bị Kỳ Lân cường ngạnh lôi ra ngoài, Ly Nặc tức giận trừng .


      "Hồ ly, chẳng lẽ ngươi muốn bị phạt sao? Ta cũng là muốn tốt cho ngươi, đừng tưởng rằng chỉ có mỗi mình ngươi lo lắng cho tiểu chủ tử, chủ nhân cũng cực kỳ lo lắng cho nàng, nếu ngươi cứ nháo như vậy, đến lúc đó chủ nhân tức giận, ngươi cũng đừng hòng được yên ổn."


      Đồ hồ ly trẻ con, hành cũng nhìn xem là hoàn cảnh gì, tại chủ nhân vui, đụng vào bị phạt mới là lạ, phen hảo tâm này của , lại bị con hồ ly kia xem thành lòng lang dạ thú.


      "Hừ, ta mặc kệ, dù sao ta vẫn lo lắng cho chủ tử, ta phải đến nhìn nàng mới an tâm."


      Ly Nặc nhất quyết tha, xong liền muốn quay lại, lại bị Kỳ Lân ngăn lại.


      ", chúng ta ra bên ngoài, ngươi khó chịu ta bồi ngươi đánh nhau, đến khi nào ngươi cảm thấy thoải mái thôi."


      xonh liền lôi đến khu rừng cách xa cung điện, ngoài ý muốn, hai người liền đánh thành khối.


      Tuyết Nhi, tỉnh tỉnh, ta đỡ muội dậy ăn chút gì đó, miễn cho đói lại bị đau bụng."


      thanh êm ái của Tuyết Thiên truyền vào tai Tuyết Đại, kéo nàng từ thế giới mình về.


      Nghe thấy giọng quen thuộc, lời quen thuộc, nàng chậm rãi mở mắt, nhưng nhìn thấy phải người mình mong đợi trong suy nghĩ lại thập phần thất vọng.


      phải là người nàng mong đợi trong lòng? Người nàng mong đợi là ai?


      "Tuyết nhi, muội làm sao vậy?"


      Nữ tử giường mở mắt, đúng là cặp mắt xinh đẹp nhưng lại mang theo mảnh mờ mịt và nghi hoặc khiến khỏi lo lắng.


      Nghe được thanh của nam tử, lúc này nàng mới hồi phục tinh thần, bình tĩnh nhìn nam tử trước mặt.


      "Ngươi... là ai?"


      Giọng khàn khàn lộ ra nghi hoặc, nhìn Tuyết Thiên, có chút luống cuống hỏi.


      "Tuyết Nhi, muội làm sao vậy? Ta là ca ca Tuyết Thiên của muội, muội nhớ sao?"


      Ánh mắt xa lạ của nàng khiến tâm cứng đờ, phải...


      "Ca ca... Thực xin lỗi... Ta nhớ."


      Nàng nhìn hồi lâu, cuối cùng lắc đầu, chỉ câu như vậy.


      Mà trong lúc nàng nhìn , Tuyết Thiên cũng quan sát nàng.


      Tuyết Nhi, lúc này là muội mất trí nhớ sao? Hay là vì muốn trốn tránh nên lựa chọn quên ?


      Mặc kệ là gì, nếu là muội lựa chọn, ca ca đều ủng hộ muội, chỉ hy vọng muội có thể kiên cường sống tiếp mà thôi.


      " nhớ cũng sao, ca ca nhớ là được rồi, tới, mau uống canh gà."


      Bưng cái bát bên cạnh lên, lấy tay thử nhiệt độ, phát vẫn còn có chút phỏng tay, lại giơ bát tới bên môi thổi thổi cho bớt nóng mới bưng đến bên miệng Tuyết Đại.


      Tuyết Đại cũng từ chối, nhu thuận uống hết.


      Giờ Thân, cũng là lúc xế chiều.


      Tuyết Đại nhàn nhã ngắm hoa trong hậu hoa viên, đột nhiên thấy được hai bóng dáng lảo đảo tới.


      "Chủ tử, thân thể người sao rồi?"


      Ly Nặc vô cùng cao hứng chạy đến trước mặt Tuyết Đại, nhìn sắc mặt của nàng, khỏi vui vẻ hỏi.


      "Ừm, tốt hơn nhiều, Kỳ Lân làm sao vậy? Các ngươi đánh nhau rồi hả?"


      Tuyết Đại nhìn Kỳ Lân phía sau Ly Nặc, gương mặt tuấn tú giờ bị đánh thành đầu heo, toàn thân chật vật chịu nổi, vậy là bị thương .


      "Ặc, chủ tử, Kỳ Lân có việc gì, chỉ là tài nghệ bằng người nên bị ta đánh."


      Nghe như vậy, sau lưng khóe miệng Kỳ Lân giật giật, trán cũng xuất mấy vạch đen, cái gì gọi là vô sỉ? Chính là đây!
      thienbinh2388 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :