1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Xuyên sách] Gả cho chàng nam phụ này - Thập Điểm Khai Hoa

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      124
      Được thích:
      2,420
      Chương 41. , cùng , người nhà này, đều xấu!


      Có thể được ?


      Dĩ nhiên rồi. Cậu nhóc cũng phải là trẻ mồ côi cha mẹ, Chu gia sao có thể nhận nuôi được. Cậu là được có người nhờ vả Chu Thừa Duệ hộ tống vào kinh, trong kinh còn có người nhà ngóng trông, mong chờ cậu về. Nếu về, Chu Thừa Duệ giải thích với gia đình cậu ta thế nào?


      Song nhìn thấy bộ dáng đáng thương của cậu, câu được” tới đầu môi cách nào ra miệng.


      Chẳng qua vừa ở Chu gia được bốn năm ngày, cơ thể cậu tuy vẫn gầy gò, nhưng thần sắc của cậu trông tươi tỉnh hơn rất nhiều. Đôi mắt sơn mài đen ướt át, nhìn mọi người như vậy, ước chừng muốn nhìn thấu cả lòng người.


      Hồ Ngọc Nhu thở dài trong lòng, cuối cùng cũng hạ quyết tâm buông lời tàn nhẫn: "Tiểu Vân, tỷ chuẩn bị giúp đệ ít đồ ăn vặt và bánh ngọt, mang theo lên đường ăn."


      Nghe xong, ánh sáng trong mắt Qúy Thành Vân biến mất hoàn toàn.


      Cậu cúi đầu, cho mọi người thấy biểu cảm của mình. "Được, đệ muốn ăn bánh ngọt mà tỷ cho đệ ăn ngày hôm đó."


      khóc ầm ĩ tiếp tục cầu xin. Hiểu chuyện như vậy khiến người ta trong nhất thời biết gì cho phải.


      Chu lão phu nhân đau lòng muốn chết. Vì bà có cháu trai nên thương cậu ngớt, liền vội lý với Chu Thừa Duệ: “Thừa Duệ, con muốn đưa thằng bé tới chỗ nào ở Kinh Thành? Có nguy hiểm ? Người ta đối xử tốt với nó chứ?”


      Nếu thằng bé ở chỗ tốt, Chu lão phu nhân lòng muốn cho hai đứa con trai nhận nuôi cậu. Trái phải gì chỉ thêm có miệng há mồm ăn thôi, Chu gia nuôi nổi.


      Chu Thừa Duệ bất lực, : "Nương à, nương có thể yên tâm, có người ở kinh thành ngóng trông nó đấy. Người ta còn chờ mòm mỏi kìa, bằng họ cần gì nhờ cậy đại đường huynh nhờ ta hộ tống nó về chứ."


      Về thân phận của Qúy Thành Vân, Chu Thừa Duệ cặn kẽ cho Tô thị biết, ngay lúc sắp , vẫn có ý tiết lộ. khi thằng nhóc này trở về ắt tạo ra phen sóng gió cho Túc Thân vương phủ. Nếu tin tức bị truyền ra, ai biết liệu người ta có chuẩn bị trước hay .


      Thằng bé có cha có mẹ, Chu lão phu nhân biết mình giữ người được. Bà rút từ trong người ra chiếc khăn và nâng mặt Qúy Thành Vân lên. Thấy gương mặt nhắn đầy nước mắt, bà vừa lau vừa thấy xót xa.


      "Cháu ngoan, đừng sợ, có người nhà chờ con ở Kinh Thành. Họ tốt với con, còn tốt hơn ở nhà chúng ta rất nhiều nhiều. Nhà ở Kinh Thành vừa to vừa đẹp, hơn nữa có rất nhiều món ngon. Con thích." Bà dụ dỗ.


      Quý Thành Vân đáp, biết cậu có muốn hay . Dù sao, cậu vẫn liên tục ngoan ngoãn gật đầu với Chu lão phu nhân.


      đứa bé hiểu chuyện như vậy, người nhà cậu nhất định rất thích!


      Huống chi nhìn vẻ ngoài ốm yếu gầy gò của cậu, nghĩ tới chắc người nhà cậu thương cậu nhiều hơn, nên bà lo lắng quá nữa.


      Chu lão phu nhân cũng dụi mắt mắt mình, dặn dò Hồ Ngọc Nhu: "Con mang thằng bé chọn ít điểm tâm , vào bếp xem nó thích món nào lấy hết cho nó.".


      Hồ Ngọc Nhu vâng lời, vừa đưa tay ra, Qúy Thành Vân khéo hiểu lòng người nắm lấy ngay.


      Chẳng qua lúc ra cửa với Hồ Ngọc Nhu, cậu thừa dịp Hồ Ngọc Nhu để ý, lặng lẽ quay lại nhìn Chu Thừa Vũ. Thấy vẻ mặt Chu Thừa Vũ thực vui nhìn chằm chằm về phía này, cậu đột nhiên nhếch mép, mỉm cười.


      Trực tiếp chọc Chu Thừa Vũ giận tới khóe miệng giật giật.


      Chu gia có Tiểu Chiêu hai tuổi, vì vậy nhà bếp có rất nhiều bánh ngọt, chỉ có bánh ngọt tự làm, mà còn là những món tinh xảo có hình thù bông hoa và động vật mà Tiểu Chiêu thích. Hồ Ngọc Nhu bảo các đầu bếp lấy tất cả ra, để cho Qúy Thành Vân chọn.


      Qúy Thành Vân rất thực tế, chỉ chọn những món bánh ngọt có vẻ to nhất, đặc biệt là chiếc bánh đường trắng mà Hồ Ngọc Nhu cho trước đó, cậu chọn nhiều nhất.


      Nhóc này ...


      Hồ Ngọc Nhu biết chuyện gì xảy ra với Qúy Thành Vân ở Kinh Thành. Nhưng nếu cậu là quý tử được sủng ái trong nhà cao cửa rộng, sao có thể lưu lạc ở bên ngoài? Còn là bộ dạng suy dinh dưỡng, rằng ở đó an ổn, kẻ ngốc còn tin.


      Bởi vậy, dù cho thân phận của cậu có cao quý, nhưng trở lại kinh thành, chỉ sợ ở đó chờ là hồi ác chiến.


      Vẫn còn là cậu nhóc mới ba lớn, biết cha là ai, mẹ có vẻ còn, phải mình đối mặt với mấy chuyện như vậy, ngẫm nghĩ xong vừa thấy đáng sợ vừa thấy đáng thương.


      Hồ Ngọc Nhu dứt khoát dẫn Qúy Thành Vân về phòng mình, gọi A Quỳnh đem vốn liếng riêng ra, bạc vụn và 2 tờ chi phiếu mệnh giá năm mươi lượng xếp ngay ngắn, kín đáo nhét hết cho Qúy Thành Vân.


      "Đệ là chuyện thể nào, tỷ chỉ có ít bạc này thôi, đệ cầm . Chính mình mang về cho cẩn thận, tới nhà ở kinh thành, nếu tình hình khả quan đừng lấy ra. Có chút bạc trong tay, dù muốn mua gì ăn hay có tính toán làm gì cũng tiện", : "Đệ phải nhớ kỹ, sau này được hở tí là nổi quạu, được đánh người, như vậy ai thích đệ đâu. Còn nữa, đệ nhìn kỹ trong nhà có ai đối tốt với đệ, hay gần gũi tốt với đệ. Vậy ... dù là ai nữa, đừng dễ dàng tin tưởng, đồ ràng đừng ăn bậy."


      "Mấy việc khác tỷ cũng biết nhiều, tự đệ cẩn thận hơn."


      Qúy Thành Vân vẫn luôn lắng nghe. Giờ phút này Hồ Ngọc Nhu dừng lại, cậu mới ngẩng đầu nhìn.


      "Đệ biết, có độc, thể ăn, nương rồi." Cậu nghiêm túc. "Nương còn ... nam nhân xấu, nữ nhân đáng tin, nữ nhân tốt."


      Hóa ra phải nhìn mặt, mà là mẹ dạy.


      Nhưng mà mẹ dạy gì vậy?


      Có nam nhân xấu, đương nhiên cũng có nữ nhân xấu mà!


      Lại nghe Qúy Thành Vân tiếp: "Hãy nhìn vào mắt họ, người xấu, mắt xấu." cậu vốn hay . Giờ nhiêu vậy, ràng mồ hôi trán vội vã rơi.


      Mặc dù chỉ nhả ra ba bốn chữ, nhưng tuổi cậu cũng đủ lớn để biểu đạt ra ý cho người khác hiểu. Hồ Ngọc Nhu gật đầu, vỗ vào lưng cậu, dắt cậu ra cửa.


      Chu Thừa Duệ còn gấp rút lên đường.


      đến cửa, từ xa xa thấy Chu Thừa Dệ tới rồi, trái lại Chu Thừa Vũ ở đó. Có lẽ đằng trước bận rộn.


      Qúy Thành Vân nhìn thấy Chu Thừa Duệ đằng xa, chợt dừng chân lại, quay sang nhìn Hồ Ngọc Nhu. Rất chân thành khuyên . ", cùng , người nhà này, đều xấu!"


      Ý là Chu Thừa Duệ và Chu Thừa Vũ đều tốt với cậu.


      Hồ Ngọc Nhu hơi giật mình, cũng hơi bất ngờ.


      dường như có làm được gì cho cậu nhóc này nhỉ, sao cậu muốn rủ rê cùng ? Chả lẽ do ảnh hưởng hưởng lời mẹ , nhìn ánh mắt mình quá tốt, thế là khuyên ?


      Hồ Ngọc Nhu cảm thấy hơi buồn cười, nhưng suy nghĩ nhiều. đâu biết Chu Thừa Vũ từng đe dọa Qúy Thành Vân, chỉ cho rằng Qúy Thành Vân ám chỉ Chu Thừa Duệ, thế là khuyên lại: " xấu đâu. Nếu xấu, đâu đưa đệ về. Chỉ là tính khí của tốt, chớ khiêu khích, đường nhớ nghe lời chút, đệ biết chưa?"


      Qúy Thành Vân gật đầu, nhưng lòng nghĩ, coi như nam nhân này xấu, nam nhân kia lại rất rất xấu, xấu chân chính!


      chỉ ép tỷ tỷ xinh đẹp này uống canh gà thích, mà còn đe dọa cậu!


      Cậu còn muốn thuyết phục Hồ Ngọc Nhu, Chu Thừa Duệ sải bước, nhấc tay túm lấy cổ áo cậu ta bắt tới. "Đại tẩu, ta dắt nó !" Tâm tư nam nhân thô, lo được Qúy Thành Vân có cảm thấy khó chịu hay . Chỉ qua loa túm lên và .


      Hồ Ngọc Nhu kìm được đuổi theo 2 bước, "Tiểu Vân cũng rất tội nghiệp, đường đệ đối tốt với đệ ấy chút, đệ ấy thực chất rất ngoan."


      Ngoan?


      Ngoan cái rắm!


      Ôi nữ nhân, chính là mềm lòng. Thằng nhãi này mới khóc cách đáng thương, bị nó qua mặt. Đâu biết rằng, đầu óc thằng nhãi này có vô số tâm cơ!


      Dẫu sao mai sau còn cơ hội gặp gỡ nữa. Chu Thừa Duệ , khoát tay ra hiệu biết.


      ·

      Ngày hôm sau Chu Thừa Duệ , Tô thị liền bệnh. Mới sáng sớm sai tiểu nha đầu tới tạ lỗi với Chu lão phu nhân, an cũng thỉnh.


      Chu lão phu nhân sốt ruột muốn mời đại phu tới, tiểu nha đầu đưa lời lại lắc đầu: “Lão phu nhân cần ạ, phu nhân chúng nô tỳ chỉ hơi khó chịu, cần mời đại phu, nghỉ ngơi hai ngày là tốt. Việc trong nhà cứ theo quy củ tất loạn. Chỉ có sắp tới tết Trung thu. Phu nhân năm nay ngài ấy sợ là có lòng nhưng có sức. "


      Trong lúc nhất thời Chu lão phu nhân nghĩ nhiều lắm,chỉ nghĩ trước sau lúc con út về Tô thị thường xin nghỉ mấy ngày. mặt, có khả năng con út giày vò con dâu hêt sức, mặt khác, con dâu cần dưỡng cơ thể mấy ngày, chừng có cháu mà hay.


      Trời đất bao la, nhưng cái gì cũng hơn được cháu chắt, Chu lão phu nhân ngay: “Ngươi trở lại với nàng, đừng quan tâm mấy chuyện này, thân thể là quan trọng nhất. Chờ khỏe rỏi hãy quản.”


      Tiểu nha đầu vâng dạ rời .


      Chu lão phu nhân đau đầu nhất là mấy vấn đề nhân tình tới lui này. Tô thị để ý, bà nhìn về phía Hồ Ngọc Nhu. "A Nhu, em dâu tiện, bằng con giúp đỡ, trước tiên giải quyết Tết Trung thu này ."


      Vừa dứt lời chưa đợi Hồ Ngọc Nhu đồng ý, bà bỗng nhớ tới xuất thân của Hồ Ngọc Nhu, giọng điệu chắc chắn: “Mấy chuyện này ... A Nhu con được ?”


      Hồ Ngọc Nhu đúng là dám hứa bừa.


      theo Phương thị học được chút ít, đều là lý thuyết suông, hơn nữa mối quan hệ trong nhà và ngoài nhà thế nào còn chưa biết, chủ nhà người ta kiêng kị cái chi, tính cách thế nào cũng nắm được, trong lòng chất dâng trào sợ hãi đây.


      Nhưng mà Chu lão phu nhân ... bà càng đáng tin.


      Hồ Ngọc Nhu lặng lẽ siết tay lại, nghĩ nghĩ phải bản thân sang sẻ bớt với Chu Thừa Vũ sao? Sau này phân gia, cũng đứng ra làm đương gia phu nhân vậy, bây giờ vừa đúng dịp Tô thị dâng lên, liền thử vậy.


      "Mấy năm qua chắc nhị đệ muội có lưu lại tiền lệ. Con về xem hết, nếu có chỗ nào hiểu con hỏi phu quân hoặc thỉnh giáo phu nhân Huyện thừa Phương tỷ tỷ, hẳn là có vấn đề gì chứ ạ?" xong mấy lời, Hồ Ngọc Nhu quay qua nhìn Chu Thừa Vũ.


      Chu Thừa Vũ còn tưởng nàng từ chối.


      Trong thời gian hai người ở chung với nhau, ít nhiều chàng cũng nhìn ra được, tính cách của Hồ Ngọc Nhu thích né tránh. Chàng còn tự hỏi nếu nàng từ chối, mình nên thuyết phục nàng ra sao để nàng chấp nhận, lại ngờ nàng đáp ứng thẳng.


      Chàng hơi ngạc nhiên song lại thấy vui vui. Cười khẽ: "Ờ, có vấn đề nào khó hiểu cứ hỏi ta, nếu ta ra khỏi cửa hay lên thăng đường, bất cứ lúc nào cũng có thể vào thư phòng ngoại viện với ta."


      Hồ Ngọc Nhu nhận ra khích lệ trong tiếng cười của Chu Thừa Vũ, trong lòng thấy hơi tự tin.


      "Được." Gật đầu đồng ý, với Chu lão phu nhân: "Nương, con cố gắng, có vấn đề gì."
      Thanh Hằng, levuong, Hoa bé nhỏ15 others thích bài này.

    2. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      124
      Được thích:
      2,420
      Chương 42. việc mất mặt như vậy, nàng ta giấu còn kịp ấy chứ.


      Vì vết thương của Khổng ma ma còn chưa lành, nên người đưa hồ sơ ghi chép mấy năm qua là tiểu nha đầu ban sáng.


      ta bày vẻ mặt áy náy với Hồ Ngọc Nhu: “Người Khổng ma ma dậy nổi, phu nhân chúng nô tỳ vốn có lòng đích thân mang tới, nhưng ngặc nổi thân mình cho phép, vừa ra khỏi giường cảm thấy chóng mặt vô cùng. Bọn nô tỳ nghĩ đại phu nhân là người vô cùng tốt bụng và hào phóng, vất vả lắm mới khuyên được phu nhân nô tỳ nghỉ lại. Phu nhân nô tỳ cũng dặn dò, ngài xem trước nếu chỗ nào xem hiểu có thể tới hỏi phu nhân, phu nhân nếu còn nhớ nhất định hết cho ngài.”


      Hôm qua người còn đầy gió xuân, khen khí sắc tốt còn cười ngại ngùng, thoáng cái hôm nay tới giường còn xuống được. Hồ Ngọc Nhu thể nghĩ, chắc phải Tô thị giả bệnh đâu nhỉ?


      Giả bệnh... Là muốn thấy biết làm gì, mắc lỗi à?


      Sau đó, ta ráng lếch thân bệnh tật tới giải cứu, cho Chu gia biết tài giỏi, nhận ra tầm quan trọng của mình? Nếu có ý này , Chu lão phu nhân và Chu Thừa Vũ, sao cả hai người ai thấy ngạc nhiên chút nào?


      Có lẽ trong đó có tình khác.


      Tú Hương và Tú Vân còn nữa, những chuyện này ở Chu gia, xem ra nên gọi A Quỳnh hỏi thăm chút.


      Điều quan trọng nhất vào lúc này là bất kể ta có tâm tư gì, cũng phải làm tốt việc này.


      Gọi Quản ma ma tới chép lại hồ sơ, bên này A Quỳnh phát thưởng, Hồ Ngọc Nhu cười tủm tỉm : "Cơ thể của nhị đệ muội là quan trọng nhất,đều là người nhà cả, mấy nghi lễ xã giao đó cần quan tâm. Được rồi, nhị đệ muội rời giường được ngươi về sớm , hầu hạ muội ấy cho tốt vào."


      Bọn họ vừa , Hồ Ngọc Nhu lập tức lấy sổ ghi chép tới xem. Nhờ phúc của biểu ca Triệu Tịch Ngôn, tiểu nguyên chủ thực chất có chút tài năng, song tới phiên Hồ Ngọc Nhu, chỉ có thể mò mẫn mấy chữ phồn thể này. Dành trọn cả buổi sáng để đọc xong, mới vừa thấy đầu đau mắt hoa, não căng phồng. Hận thể bỏ qua thấy.


      Sáng sớm nay Chu Thừa Vũ bị gọi , cơm trưa cũng về ăn. Hồ Ngọc Nhu vừa lật sổ vừa ăn đại cái gì đó, rồi lên nằm giường La Hán lật lật vở. Mức độ nghiêm túc này còn hơn lúc tuyển sinh đại học nữa.

      A Quỳnh bàn giao công việc với A Kim và A Hương, hai người vừa mua qua tay người mô giới từ hai ngày trước. Vẻ mặt nàng sốt ruột y chang Quản ma ma, khẽ gì đó với bà xong, vội chạy ra ngoài hỏi thăm tin tức.


      Buổi sáng Hồ Ngọc Nhu nhìn qua lần, giờ nhìn thêm lần, thoáng cái thấy được vấn đề. Nội dung ghi lại chắc là . Người nào gửi quà tới, Chu gia đáp lễ lại, tất cả đều ghi chép ràng. Chẳng qua, quan trọng là lượng quà và nguồn gốc quà viết ra. Ví dụ, đáp lễ Vương gia này là bánh trung thu, Lý gia cũng là bánh trung thu. Nhưng đó là bánh trung thu nào, ít hay nhiều, nhà làm hay mua bên ngoài .


      Tất nhiên đây chỉ là ví dụ nhoi. Chu Thừa Vũ là thanh quan. Ở nơi giàu có như huyện Trường Châu, Tết Trung thu chắc chắn có khả năng chỉ nhận được vẻn vẹn lễ như bánh trung thu thôi.


      Nhưng lấy ví dụ này , đáp lễ bằng bánh trung thu nhà làm hay mua, chỗ này đáng để nghiên cứu đấy.


      Mua bên ngoài ai cũng có thể mua được. Nếu đáp lễ cái này, có lẽ là họ hàng hơi xa, hoặc chỉ là nhà buôn bán bình thường. Nhưng nếu nhà làm khác, mang ý nghĩa khác hẳn. Đối với huyện Trường Châu bé, cần biết ăn ngon hay , mà đầu tiên quan tâm là đầu bếp nhà tri huyện làm, hàng hiếm!


      Ngoài ra, những năm này, Tô thị có tự mình làm đáp lễ hay ?


      ý nghĩa đó lại khác nữa.


      Nhưng tất cả việc này đều được ghi chép lại. Khi lễ tới có tham chiếu, thực biết đáp lễ thế nào. Coi như đợi nhận quà xong rồi mới đáp, muốn chuẩn bị cũng kịp nữa rồi.


      Giỏi , Tô thị thực cho đề khó. ta đây là đoán chắc tới cửa hỏi chứ gì? hẳn, nếu mặt dày tới cửa hỏi, ta là viện cớ bệnh gặp, hai là dứt khoát bảo quên, sau đó có vấn đề phát sinh chợt nghĩ ra là được rồi.


      Xấu .


      May mắn thay, đây chỉ là Tết Trung thu. Hầu hết chỉ là ăn, coi như có đính kèm, cũng phải đồ quý báu. Nếu mà lễ tết năm mới, nếu lễ hầu phủ công chúa ở kinh thành đồ, đó mới là bước mắc lỗi mới lạ.


      Có vẻ như mình phải mời Phương thị tới dạy rồi.


      Chu Thừa Vũ cũng phải hỏi, dù chàng biết, cũng phải cho chàng ta thấy tâm tư này của Tô thị. phải là ghim thù Tô thị, mà căn bản là Tô thị làm khó đấy thôi.

      ·


      Phương thị khách sáo tiễn A Quỳnh về, vừa quay đầu lại là mặt mày sầu khổ. Đây là chuyện gì đây hả, khi nãy Tô thị cho người truyền lời đầy ám chỉ là đừng giúp đỡ, nhưng trong chớp mắt, Chu đại phu nhân cho nha hoàn thiếp thân tới mời.


      Tư tâm của nàng đương nhiên nghiêng về Tô thị gần gũi hơn, nhưng Chu đại phu nhân này nàng cũng đắc tội được. Dù nàng có nóng đầu muốn liều mạng, cũng qua được ải của lão gia nhà nàng. Nhưng nếu muốn giúp Chu đại phu nhân tay, chẳng phải là hoàn toàn đắc tội với Tô thị hay sao?


      Trong lúc nhất thời Phương thị nóng lòng quanh cả phòng, mà lạ gì đâu, chị em dâu nhà họ Chu này muốn phân cao thấp phân, trái lại kết cuộc lại làm khó nàng?


      Cuối cùng, có cách nào, nàng vẫn có ý định đến Chu gia, Chu đại phu nhân chắc chắn đến, nhưng trước hết phải tới chỗ Tô thị chuyến.


      Hai nhà gần nhau, Phương thị dám trì hoãn Hồ Ngọc Nhu quá lâu. Buổi chiều hôm đó, lặng lẽ đến nhị phòng Chu gia.


      Tô thị hoàn toàn muốn gặp nàng ta, chỉ kêu tiểu nha đầu tới truyền lời. “Ngươi ra ta bệnh rất nặng, thể ra gió, thể gặp nàng.” Dừng chút, tiếp: "Hãy với nàng ta rằng, mặc dù tại cua chưa đủ béo, nhưng nếm thử vẫn đủ độ tươi. Lão gia nhà nàng ta thích nó, ta sai người ở thôn trang chuẩn bị rồi, ta cam đoan gửi tới nhà nàng ta trong dịp Trung thu."


      Tiểu nha đầu ra ngoài thưa lại, Khổng ma ma nằm giường thoải mái đột nhiên lộ ra mặt khẩn cấp. "Phu nhân, ngài làm vậy có được ? Chưa tính việc Phương thị có chịu giúp ngài , coi như nàng ta giúp ngài rồi. Chuyện được giải quyết, đại phu nhân bẩm báo với đại lão gia, trong lòng đại lão gia thế nào cũng nhớ gạch này của ngài."


      Tô thị cúi đầu ngẫm nghĩ. Lúc ngẩng đầu lên lại cười tươi. “Bà yên tâm , nàng ta cho đại bá đâu.”


      việc mất mặt như vậy, nàng ta giấu còn kịp ấy chứ.


      Thân là đương gia phu nhân Chu gia, nếu chút việc này cũng làm được, làm sao mai này đại bá có thể yên tâm giao hậu trạch cho nàng ta quản? Nàng ta trăm phương ngàn kế đoạt hôn của muội muội mình, nếu ngay cả câu tín nhiệm mà còn chiếm được, nàng ta tội gì phải làmvậy?


      Đừng nàng ta, chính bản thân nàng đây, ngày trước vừa mới vào cửa, mẹ chồng trông cậy được, mỗi bước chân nàng đều tự mình . Có bao nhiêu uất ức nàng đều cắn răng ngậm máu nuốt xuống, chút cũng dám tiết lộ với phu quân, Hồ thị kia, mặt nào nàng ta cũng thể sánh được với chính mình.


      Nghẫm nghĩ, nàng ta những lại với đại bá, mà còn sai nha hoàn hỏi thăm tiền lệ trong phủ mấy năm qua? Vậy vừa hay, những người này được nàng sắp xếp đâu đó từ lâu, chỉ chờ nàng ta sa vào bẫy thôi.


      Phương thị nghe lời truyền từ tiểu nha đầu, tự nhiên hiểu ý của Tô thị. Nàng ta đây là quyết ý đối đầu với Chu đại phu nhân, giờ nàng ta trực tiếp thể thái độ ra cho nàng ta, và chờ nàng tỏ thái độ.


      Phương thị hướng về Tô thị, song thế này là bị ép, trong lòng khó tránh được nén giận.


      Các ngươi muốn đấu đấu, mắc gì ép người ngoài phải đứng vào phe?


      Đứng cũng đứng được yên!


      Tô thị nhắc tới cua chỉ là con cua, mấy năm qua hai người qua lại trong thầm, ít nhiều có chung bí mật. Mặc dù nàng cho rằng Tô thị phản bội mình, nhưng nàng cũng dám thực giúp đỡ Hồ Ngọc Nhu, dẫu sao Tô thị còn nắm nàng trong tay.


      Do đó, Hồ Ngọc Nhu liền phát hôm nay Phương thị có phần lơ đãng. Mặc dù nàng ta báo cấp bậc thương hộ, thân sĩ và quan chức cấp dưới trong huyện nên đáp lễ loại nào chia ra sao, nhưng câu sáng kiến cũng cho, ngờ cuối buổi còn bảo nàng hoặc là tới hỏi Tô thị hoặc là gọi hạ nhân trong nhà tới hỏi.


      Chính là A Quỳnh hỏi thăm đấy chứ, những năm qua thời điểm Tô thị đáp lễ nàng ta đều có mặt, dù nhớ hết, cũng nên nhớ nửa chứ. Nhưng bây giờ nàng ta có thái độ như vậy, thực chất là muốn đấy thôi. Chẳng lẽ trước khi qua gặp , nàng ta gặp Tô Thị?


      Hồ Ngọc Nhu hề dây dưa. Cảm ơn nàng ta xong, khách sáo tiễn nàng ta ra ngoài.


      Phương thị có thể nhìn ra Hồ Ngọc Nhu ngu ngốc, e là nhìn thấu tâm tư nàng từ lâu, chỉ là người ta vạch trần ra, mặt còn duy trì tình cảm ngày xưa nữa. Điều này khiến trong lòng Phương thị nửa áy náy nửa xấu hổ, thế nên giây phút khuyên Hồ Ngọc Nhu dừng bước, nàng kìm được nắm tay nàng ta.

      "Hồ gia muội muội, nghe ta khuyên câu." Nàng thầm, "Gia hòa vạn hưng."


      Lông mày của Hồ Ngọc Nhu khẽ nhúc nhích, biết đây là ý của nàng ta hay đại diện cho ý Tô thị. Tâm tư của Tô thị quá khó đoán. Tới tại vẫn biết cớ sao ta thích mình, nên biết Tô thị tới tuột cùng muốn làm gì.


      Thấy dường như hiểu, Phương thị thở dài: “Muội vẫn còn lắm, huống hồ mới vào cửa. Bây giờ cháu chắt Chu gia chỉ có mỗi nữ nhi thứ xuất. Trọng tâm của muội nên tập trung vào dòng dõi, sớm sinh nhi tử, muội mới vững gót chân ở Chu gia, tới khi ấy muốn đoạt quyền quản gia muộn.”


      xong đợi Hồ Ngọc Nhu đáp lời, Phương thị xoay người mất.


      Nhìn bóng lưng ta xa dần, cuối cùng Hồ Ngọc Nhu cũng nhận ra chút ít tâm tư Tô thị. ta đây là sợ đoạt quyền quản gia, nên muốn dạy bài học à?


      Nếu ban đầu ta , chính còn có thể nhượng bộ.


      Nhưng giờ đây, thể nhượng bộ được.


      có tiền lệ so sánh, chắc gì thể đặt lệ mới. ta nhân nghĩa như vậy, khi định lệ mới rồi, sau này ta dễ gì lấy về được!


      Hồ Ngọc Nhu phải là người thích tranh cường háo thắng, nhưng bị Tô thị gây rắc rối trận, bỗng có tâm lý dồn hết sức làm cho Tô thị xem thử. Dù sao, lý do gì cũng có tất, chẳng phải Chu Thừa vũ sao, sớm muộn gì cũng phân gia, nghe nhị phòng lên kinh thành, đại phòng tất nhiên giao vào tay nàng quản hoàn toàn.


      Quản ma ma có con, mực hầu hạ bên người . A Quỳnh dù có xuất giá, song hai năm vẫn quay về giúp đỡ , mà A Hương và A Kim mới vào phủ đều được Quản ma ma chọn, dạy dỗ tốt, rất nhanh là tay phải tay trái giúp đỡ đần công việc.


      Có người đắc lực bên cạnh, mai này mang thai, trong nhà vẫn có thể quản lý gọn gàng ngăn nắp như thường!
      Ameri, Thanh Hằng, Màn Thầu15 others thích bài này.

    3. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      124
      Được thích:
      2,420
      Chương 43. Khi Chu Thừa Vũ trở về hậu viện, Hồ Ngọc Nhu ngủ ngon lành.


      Đêm khuya vắng lạnh, hai con ngựa lộc cộc đến và dừng lại trước cổng huyện nha.


      Chu Thừa Vũ dẫn đầu nhảy xuống ngựa. Sau khi về trước hai bước, chàng đột nhiên dừng lại, quay sang phân phó Lô Nghiễm muốn buộc ngựa. "Lát nữa tới thư phòng ta chuyến."


      Mới sáng sớm ra ngoài, tới canh giờ này mới trở về, ngày ba bữa ăn tốt, đầu óc Lô Nghiễm giây phút này hơi mê man. Nhưng đại nhân phân phó, chỉ có thể chiến đấu hết mình, vội vàng cung kính đáp ứng.


      Chu Thừa Vũ liếc lần nữa, lúc này mới vào phủ.


      Chàng về chính phòng, đầu tiên là tắm rửa trong thư phòng, xác định mùi máu tươi người mình còn ngửi thấy nữa. Chàng mới bất giác cảm thấy đói, gọi phòng bếp đưa lên hai bát mì Dương Xuân tới.


      Khi Lô Nghiễm qua, thấy có bát mỳ Dương Xuân khác bàn, biết được Chu Thừa Vũ để lại cho , nhất thời tâm trạng tốt lên. Vốn tưởng rằng có chuyện phân phó cần làm, kết quả là tới ăn mì, trái lại về đỡ phải đánh thức mẹ bận rộn nữa, xem ra đại nhân lvẫn nhớ tới khổ lao của .


      Sau khi tạ ơn, bưng bát ăn vài ba miếng xong. Trước mặt có bát canh lớn, uống hết bát như vậy, Lô Nghiễm no nê.


      Chu Thừa Vũ đặt đũa xuống trước bước. Thấy ăn xong, chàng chỉ bảo đặt bát đũa xuống. Lô Nghiễm nhận thấy có gì đó sai sai, đại nhân hình như có chuyện phân phó , hơn nữa rất quan trọng. tức khắc nhìn Chu Thừa Vũ cách nghiêm túc, nhưng hiểu sao, trong lòng đột nhiên cảm thấy hơi lo lắng.


      Chu Thừa Vũ : "Năm nay ngươi mười bay rồi, đúng ?"


      Lô Nghiễm càng lo lắng hơn, bối rối gật đầu cái.


      "Mười bảy tuổi, nên thành thân rồi." Chu Thừa Vũ thản nhiên.


      Trái tim của Lô Nghiễm chợt nhảy cái. Sao đại nhân bỗng dưng đề cập tới cái này? Đúng, mười bảy, đích có thể thành thân rồi, nhưng bởi vì đại nhân lần lữa tới hai bảy tuổi mới thàng thân, cũng chưa làm được trò trống gì, nên cha tạm thời chưa cho phép thành thân


      hơi lắp bắp: "Còn, còn chưa gấp ạ."


      Đôi mắt Chu Thừa Vũ lạnh dần, còn chưa gấp. Phải rồi, Tú Vân đưa thôn trang, Lô Nghiễm chưa lần xem qua, thậm chí cả tin tức cũng chưa hỏi lần. Lần đầu phạm sai, dù nhìn tới tình cảm cha - Lô Bình, Chu Thừa Vũ vẫn có thể tha thứ cho .


      Nhưng mà hôm nay!


      Hôm nay, ngoài thành xảy ra chuyện giặc cướp giết người cướp của. Thời điểm bọn họ chạy qua, cả nhà thương nhân ba người, nha đầu và đôi lão bộc, cả sáu người đều bị giết! Thủ pháp gây án vụng về, có vẻ như đây là lần đầu phạm tội. Vậy mà ngay cả bé trai còn nằm trong tả lót cũng bị chém chết, cho thấy người này vô cùng hung ác. Nếu như bắt được, khẳng định còn quay lại gây loạn!


      Huyện Trường Châu dưới cai trị của chàng suốt chín năm qua coi như là an ổn, mặc dù từng có án mạng phát sinh qua, song đây vẫn là lần đầu tiên xuất vụ án giết người dã man như vậy. Vụ án mạng này, cho dù là vì nhà người chết, hay vì an nguy của bách tính ở huyện Thường Châu, hay thậm chí là chiếc mũ ô sa đầu chàng, đều phải được giải quyết càng sớm càng tốt.


      Nhưng đương thời điểm này, Lô Nghiễm vậy mà cứ liên tiếp phân tâm.


      Tại sao lại phân tâm?


      Bởi vì nơi xảy ra vụ án mạng, khoảng cách rất gần với thôn trang Quan Tú Vân ở!


      Chu Thừa Vũ biết rằng phải là người máu lạnh, song chỉ là hạ nhân, mà còn là thiếp thân tùy tùng của chàng, là con mắt khác của chàng, là cánh tay khác của chàng, có số điều chàng quên mất, Lô Nghiễm nên ghi nhớ giúp chàng. Công việc thiếp thân tùy tùng phải là việc bất cứ ai cũng có thể làm được. Mấy năm qua, chàng mời sư phụ dạy riêng cho , đích thân chỉ bảo, phải trắng công. (ý là dạy dỗ vô ích)


      Nhưng bây giờ nhìn lại, chẳng phải là trắng công sao?


      "Ngươi đây là có ý định thành thân à?" Chu Thừa Vũ , "Vậy cũng được, tùy ngươi. Chẳng qua Tú Vân bên kia, ta thấy cần phối cho người nông trang, xứng. Nếu bán để người nhà ta tới chuộc về."


      Thế sao được!


      Mẹ và trai chị dâu của Tú Vân là hạng người gì? Nếu Tú Vân trở lại, ngay cả xương cốt nàng ấy cũng còn! thể bán, Tú Vân làm nha hoàn trong hậu trạch tri huyện, tuổi này bị bán ra, người ta cần hỏi cũng biết nhất định có chuyện xảy ra.


      Lô Nghiễm lòng thích Tú Vân, nhất thời chân mềm nhũn quỳ xuống: "Đại nhân, tiểu...tiểu nhân muốn thành thân, xin đại nhân làm chủ!"


      Chu Thừa Vũ lạnh lùng : "Ngươi có biết Tú Vân là hạng người gì ?"


      nha đầu an phận, nha đầu đầy tham vọng và tâm kế, nha đầu như vậy, ngay cả Lô Nghiễm, ta có thể để ý sao? Nhất là, chàng có ý định sau này giữ Lô Nghiễm lại bên người. Tuy thích Tú Vân có gì sai, hôm nay bị phân tâm liên tục chỉ coi như thất trách, nhưng bên cạnh chàng cũng tuyệt đối giữ lại người như vậy. Nhiều nhất, giữ ở nhà làm sai dịch là được.


      Tốt xấu gì Lô Nghiễm theo Chu Thừa Vũ nhiều năm, Chu Thừa Vũ vừa hỏi thế, trong lòng liền hiểu. Khi đó tra hỏi dùng chút thủ đoạn, sợ là đại nhân biết.


      dám ngước lên, chỉ giọng đáp: "Biết, nhưng, nhưng ta thích nàng."


      Thích lòng cần lý do.


      Chu Thừa Vũ : "Ngươi trở về lại với cha ngươi, ngươi còn thích hợp theo ta nữa. Nếu ngươi khó , bảo cha ngươi tới tìm ta. Thế nên, nếu ngươi muốn thành thân, cần ta làm chủ. Ngươi theo ta nữa, cha ngươi đồng ý cho ngươi cưới vợ sớm."


      Gương mặt của Lô Nghiễm đột nhiên trắng bệch, há to miệng, nhưng thủy chung ra lời cầu tình. thích Tú Vân là , đó là lí do đại nhân chắc chắn biết tính toán mánh khóe đùa giỡn khi đó.


      Nếu ngài biết, vậy chắc chắn cần nữa.


      Tự mình còn được, có thể viện lý do, nhưng nếu để cha tới tìm đại nhân.. cha biết được chân tướng, thể đánh chết .


      Vẻ mặt như đưa đám, gật đầu mộ cái, thậm chí ngày sau làm gì, hoặc có phải làm sai dịch hay , cũng dám hỏi.


      ·


      Khi Chu Thừa Vũ trở về hậu viện, Hồ Ngọc Nhu ngủ ngon lành.


      Gần Tết Trung thu, sáng tối gì trời cũng se lạnh, thế nên khi ngủ mình, bọc chăn chặt, chỉ lộ ra gương mặt nhắn trắng như tuyết. Chu Thừa Vũ nhìn , bỗng thấy trái tim mệt mỏi cả ngày trở nên lắng xuống bớt. Chàng cúi xuống và hôn lên trán Hồ Ngọc Nhu. Chàng nằm bên ngoài.


      Hồ Ngọc Nhu mệt mỏi ngủ thiếp , nhưng trong lòng luôn nhớ tới Chu Thừa Vũ. gần tháng kể từ ngày gả tới Chu gia, chưa bao giờ Chu Thừa Vũ về phủ muộn tới vậy. Ngay cả khi chàng ta ngủ trong thư phòng, cũng về khá sớm, sáng nay bị gọi sớm, nửa đêm vẫn chưa về, làm sao Hồ Ngọc Nhu lo lắng được.


      Nhận thấy cạnh ngoài giường lún xuống, kèm theo bàn tay đặt lên thắt lưng. Mặc dù rất tốn sức, Hồ Ngọc Nhu vẫn cố mở mắt ra. "Đại nhân ..."


      Mang theo thanh buồn ngủ nồng đậm, mềm mại và nũng nịu.


      Sau đêm tân hôn ấy, Chu Thừa Vũ đến gần cơ thể của Hồ Ngọc Nhu nữa. Lần này nàng lao vào trong ngực. Giọng điệu mềm mại nũng nịu, cả người thơm thơm thoa thoa. Dù rằng Chu Thừa Vũ rất mệt nhưng vẫn có ý muốn.


      Chỉ là, nàng có vẻ rất mệt mỏi?


      Hơn nữa, hôm nay chàng thực có tâm trạng.


      Trái lại tâm trạng hoàn toàn là do mệt mỏi, mà chiếm đa số là có thảm án như vậy dưới cai quản của chàng. Miễn là chàng ngẫm lại có tâm trạng để làm việc khác nữa.


      Ôm chặt người trong lòng lại, Chu Thừa Vũ vỗ về lưng Hồ Ngọc Nhu: “An tâm ngủ , còn sớm.”


      Hồ Ngọc Nhu khe khẽ đáp lại, tìm tư thế thoải mái, ôm lấy eo của Chu Thừa Vũ. Tôi lại phải ngủ thiếp . muốn ngủ thiếp , bỗng cơ thể như mất trọng lượng, dọa sợ tới nỗi mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào Chu Thừa Vũ, người cũng dõi theo . Tay khỏi vỗ hai cái lên lưng Chu Thừa Vũ.


      "Hôm nay về muộn quá, có chuyện gì xảy ra chứ?" hỏi.


      "." Chu Thừa Vũ đáp . Thấy nàng dường như hơi tỉnh táo, thế là lên tinh thần trò chuyện với nàng. "Còn nàng, ta thấy nàng trông rất mệt."


      Ta thấy chàng còn mệt hơn.


      Vốn Hồ Ngọc Nhu dự định năm mười cho Chu Thừa Vũ biết. Nhân tiện, nhờ Chu Thừa Vũ cho ý kiến, nhưng thấy bộ dạng mệt chết này, đành lòng quấy rầy chàng, nhất là trong đêm hôm khuya khoắt.


      Trái phải gì vẫn còn khoảng mười ngày nữa lận, vội.


      "Còn may, ngủ ." Hồ Ngọc Nhu , dẫn đầu nhắm mắt lại.


      Chu Thừa Vũ nữa, nhắm mắt lại, dùng cằm cọ cọ đỉnh đầu Hồ Ngọc Nhu, nhanh chóng ngủ thiếp .


      Hôm sau, Chu Thừa Vũ dậy rất sớm, động tác của chàng hết sức có thể, vì vậy hề phiền hà tới Hồ Ngọc Nhu. Khi chàng có việc thường tới thỉnh an Chu lão phu nhân, chỉ ăn sáng đơn giản được bày trong sảnh. Chàng bên ăn, bên gọi A Kim muốn lui ra, “Gọi A Quỳnh tới đây.”


      Kể từ khi A Hương A Kim đến, A Quỳnh thấy có việc nhất thiết tới trước mặt Chu Thừa Vũ là tới, nên mấy chuyện đưa bữa sáng như sáng nay, nàng tự nhiên trốn tránh phân cho A Hương và A Kim.


      Lúc A Kim tới truyền lời Chu Thừa Vũ muốn gặp nàng, nàng sợ tới mức trợn tròn mắt. Nàng biết trước đây nàng sai chỗ nào rồi, nàng sợ bản thân nhất thời đổi được nên chỉ có thể giảm bớt thời gian xuất cạnh đại nhân. Nàng xuất , còn có lỗi gì mà bắt nữa đây?


      Hoặc là, đại nhân chẳng lẽ tính nợ cũ?


      A Quỳnh nơm nớp lo sợ qua. "Lão gia, ngài có gì phân phó ạ?"


      Chu Thừa Vũ ngước nhìn liếc ta. chất chàng ghét vô cùng, nhưng lại nghĩ tới qua Hồ Ngọc Nhu kể gì cả. Thêm nữa, chàng áng chừng cả ngày nay về được, nên cần hỏi chuyện từ miệng A Quỳnh, trái lại cũng có lợi.


      "Hôm qua, nhị phu nhân có đưa tiền lệ mấy năm trước tới ?"


      Hóa ra là hỏi chuyện nhà. Vốn là Hồ Ngọc Nhu có ý định với Chu Thừa Vũ, đương nhiên bắt người khác giữ bí mật. Thế nên Chu Thừa Vũ hỏi chút, A Quỳnh lập tức : "đưa có đưa nhưng được đủ".


      Đưa đủ?


      Chu Thừa Vũ hỏi: “ vậy là sao?”


      A Quỳnh hết tần tật, cuối cùng thêm: "Phu nhân chúng ta rầu muốn chết. Sáng hôm qua xem lần, trưa chỉ ăn vài ba miếng lung tung, chiều lại xem tiếp. May là có Võ phu nhân tới chỉ dạy phu nhân chúng ta, nhưng trí nhớ của Võ phu nhân kém quá. Nô tỳ hỏi thăm mấy năm rồi, năm nào Võ phu nhân cũng giúp nhị phu nhân, thế mà nàng ta quên hết luôn! Làm hại phu nhân chúng ta chỉ có thể tìm cách khác, có hồ sơ đối chiếu qua, chả biết cuối cùng nghĩ ra được biện pháp nào nữa."


      Trách được đêm qua nhìn nàng mệt mỏi như vậy.


      Chu Thừa Vũ : "Ngươi lấy bút nghiên mực tới đây."
      Ameri, Thanh Hằng, Màn Thầu17 others thích bài này.

    4. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      124
      Được thích:
      2,420
      Chương 44. "Phu nhân, có người nhà nương ngài muốn gặp ngài."


      Múa bút rồng bay, Chu Thừa Vũ rất nhanh đưa cho A Quỳnh trang giấy viết đầy hơnphân nửa. Nhưng A Quỳnh biết chữ, cầm tờ giấy xem hiểu, cuối cùng chỉ có thể nhìn về phía Chu Thừa Vũ.


      Chu Thừa Vũ cầm bát lên, húp mấy húp sạch bát. Rồi đứng lên muốn gấp. "Ngươi thu trước . Còn tới Trung thu còn 5 ngày nữa, nếu phu nhân còn chưa nghĩ ra biện pháp nòthì ngươi lấy cho phu nhân xem." Dừng lại, hơi do dự, chàng quay lại. " nhất định phải là lúc đó. Nếu trong hai ngày này nàng ấy vẫn rũ rượi, cũng có thể đưa cho nàng ấy."


      Mấy ngày tới chàng đều rất bận rộn, có lẽ khi chàng về nàng ngủ say, thế nên dễ phát giác ra cảm xúc của nàng là điều hiển nhiên. Chàng đương nhiên hy vọng nàng trưởng thành, nhưng nếu nàng bị việc này ép buộc quá mức, được mất mười như vậy đáng chút nào.


      Việc quan trọng đến mấy, cũng quan trọng hơn người.


      "Ngươi là nha hoàn thiếp thân của nàng, đương nhiên hiểu nàng ấy, ngươi giúp ta nhìn chằm chằm vào. Chớ để nàng khó xử." Chu Thừa Vũ lại nhắn nhủ thêm câu.


      A Quỳnh phấn khích thôi, gật đầu liên tục như gà con được mổ thóc.


      Đại nhân chu đáo quá !


      Mắt thấyChu Thừa Vũ chuẩn bị ra ngoài, A Quỳnh chợt ra tới gì đó, lớn tiếng gọi chàng lại:“Đợi , lão gia! Cái đó ... lỡ như phu nhân nghĩ ra cách nào đó, ta giao lại tờ giấy này cho phu nhân, mà cách của phu nhân lại tốt. Làm hư chuyện làm sao bây giờ?”


      Đến lúc đó, đại nhân chắc trách tội nàng và phu nhân đâu?


      Làm hư chuyện...


      Thân phận của chàng còn bày ra đó, huống gì làm huyện lệnh ở Trường Châu này hơn chín năm. Chính là Nhu Nhu có làm hư chuyện , cũng ảnh hưởng mấy đến chàng. Nhiều nhất, có hơi mất mặt thôi, người ta thấy chàng cưới thê tử vô dụng, chừng còn làm nổi bật lên …


      Chu Thừa Vũ cau mày chặt. Trước đó chàng còn nghĩ Tô thị vẫn luôn thỏa đáng, sao có thể phạm sai lầm cấp thấp như vậy. Bây giờ nghĩ lại, e là Tô thị cố tình làm vậy, Nhu Nhu bất tài, vừa khéotôn lên tài giỏi thông thái của ta.


      Xưa kia ta nhìn tốt vô cùng, cớ sao từ độ Nhu Nhu vào cửa, cả người thay đổi hẳn?


      Chẳng lẽ, bản tính vốn có, những năm qua đều ngụy trang?


      Chu Thừa Vũ cân nhắc lúc, : "Làm hư cũng sao cả,có ta ở đây, ta bổ khuyết cho nàng ấy. Hơn nữa, đây là năm đầu nàng làm việc này, là thê tử vừa qua cửa, có làm hư cũng ai dám gì."


      A Quỳnh nhận được đảm bảo, hoàn toàn yên tâm, tiễn Chu Thừa Vũ ra cửa cách cung kính.


      Hồ Ngọc Nhu biết gì về việc này, sáng tỉnh giấc trái lại còn lo lắng quá như hôm qua nữa. Có chỉ điểm của Phương thị, tối qua nghĩ cần làm gì gì sắp xong rồi.Thức giấc thấy Chu Thừa Vũ, dứt khoát dành chút thời gian để sắp xếp lại. Trước mắt trong lòng hình dung ra đại khái điều lệ rồi.


      Ăn điểm tâm và nghỉ ngơi khoảng khắc, mang A kim và A Hương thỉnh an Chu lão phu nhân.


      Tô thị tới như cũ.


      Chu lão phu nhân giữ lại, là còn tầm mười ngày nữa, có mấy việc phải được chuẩn bị trước. Ngoại trừ quà cáp bên ngoài, chính là trong nhà này, xem như dựa theo quy củ mọi năm, nhưng nếu Tết Trung thu Tô thị chưa chuẩn bị tốt, Hồ Ngọc Nhu thiếu chuyện bộn bề.


      Danh sách ngày tết Trung Thu:gồm những loại điểm tâm và trái cây nên được chuẩn bị ở nhà; là trong những ngày lễ quan trọng của năm, còn phải phát tiền thưởng cho bọn hạ nhân, hoặc cho người nào về nhà ăn tết, biết bao chuyện vặt vặt vãnh vãnh phải làm.


      Chu lão phu nhân thiếu kiên nhẫn quản, chỉ có thể bàn giao lại cho Hồ Ngọc Nhu.


      Hồ Ngọc Nhu thể chối từ, cũng muốn chối từ. Tô thị còn nhịncười chờ xấu mặt kia kìa, tất nhiên muốn cho Tô thị xem thử, nhà này có Tô thị vẫn quản tốt như thường!


      Từ mấy hôm trước, có lác đác vài người tới phủ tặng lễ. Sau khi rời khỏi chỗ Chu lão phu nhân, Hồ Ngọc Nhu tới gặp quản gia Lô Bình. Tuy Lô Bình tức giận vì con trai đột nhiên chịu làm tùy tùng bên cạnh Chu Thừa Vũ nữa, nhưng Hồ Ngọc Nhu triệu kiến vẫn dám trì hoãn, vội vã cung kính chạy qua.


      Hồ Ngọc Nhu phân phó ông lấy tờ danh sách lễ thu ra, lại hỏi thêm những năm trước mua bánh trung thu, hạt dưa và điểm tâm ở đâu năm nayđến đó đặt trước, so với số lượng cũ, năm nay, đặt trước ít hơn chút.


      Lô Bình lòng hướng về Chu Thừa Vũ, biết việc đáp lễ năm nay rơi xuống người Hồ Ngọc Nhu. Lúc này, ông thấy đưa rayêu cầu như vậy, vội thuyết phục: "Phu nhân, số lượng đưa ra ngoài hằng năm là cố định. Nếu đặt ít hơn xưa, nghĩ lại e là đủ."


      Ông biết tổng số, nhưng phân chia số lượng tới từng nhà nhiều ít, cấp bậc ra sao, ông biết.


      Hồ Ngọc Nhu bảo A Quỳnh để bàn giao danh sách mà liệt kê, : "Năm nay ta tự lập ra. Đây là danh sách các đồ liệt kê. Còn phiền Lô quản gia mua về sớm nhất có thể. Mặt khác, ông xem giúp ta có hộp quà đóng gói , hãy làm cho ta... Ba trăm hộp quà tới đây."


      Ba trăm hộp?


      Mấy năm qua, nhị phu nhân cũng tự tay làm bánh trung thu, nhưng đưa ra ngoài được mấy nhà đầu ngón tay, mà cần phải kèm theo hộp quà, trực tiếp lấy giấy gói dầu là được, đây là mặt mũi lớn lắm rồi.


      Lần này ... lần này cần tới 300 hộp quà, tổng quà mà Chu gia đáp lễ lại sợ là chưa tới 200 phần nữa. Đây chẳng lẽ là dù cho cấp bậc nhà nào cũng đáp lễ như nhau sao?


      Đại phu nhân hiểu, hay cố tình gây rối?


      dám bác bỏ ngay trước mặt, lại thấy thái độ kiên quyết của Hồ Ngọc Nhu, ngay cả việc khuyên cũng khuyên được. Lô Bình chỉ có thể đồng ý trước, sau đó đànhquay lại xin ý kiến Chu Thừa Vũ rồi quyết định.


      Mặc dù Chu Thừa Vũ bên này cảm thấy bất ngờ,nhưng Hồ Ngọc Nhu có chủ ý, cho cùng chàng có thể bù lại, thế nên bảo Lô Bình làm theo phân phó của Hồ Ngọc Nhu. Đồng thời, hai tay chàng cũng chuẩn bị, thông lệ mấy năm trước đặt nhiều hay ít, đặt trước bao nhiêu. Chàng luôn cảm thấy, nếu Hồ Ngọc Nhu làm hư việc, sợ là Tô thị dựa theo tiền lệ mà cứu vớt.


      Chẳng qua là, tới lúc cần phương pháp bổ sung, phải do ta quyết định.


      Sau khi nguyên liệu được mua về, Hồ Ngọc Nhu và nha đầu dưới tay đều bận túi bụi.Bởi vì dựa theo nữ chính trong cốt truyện ban đầu cũng là nhân sĩ xuyên , sau này làm ra cả bánh mì và bánh gato ở đại, thế nên đối với bánh trung thu, Hồ Ngọc Nhu đương nhiên có chí khí dâng trào sáng tạo cái mới, biết đâu được bánh trung thu trong cửa hàng ngoài huyện Trường Châu đều được sáng chế mới hết rồi.


      xin Chu Thừa Vũ viết mấy chữ để làm khuôn. Trong nhà có người già, đương nhiên muốn tặng ‘thọ’, chúc cụ khỏe mạnh sống lâu. Còn nhàbuôn bán mở cửa làm ăn, vậy đáp ‘phát’tiền vô nước, kiếm bộn bề. Nhà bình thường viết chữ‘viên’, ý chỉ đón Tết trung thu đoàn viên sum vầy.


      Ba trăm hộp quà đều là hộp quà . Nhà buôn bán bình thường đương nhiên là hộp và kèm theo bánh trung thu mua bên ngoài. Mà nhà buôn bán lớn, có quyên góp trong huyện hoặc xây dựng ủng hộ Chu Thừa Vũ, nhóm người này đều là người mặt lớn, vậy gom 4 hộp quà lại, hai cái ‘viên’ hai cái ‘thọ’. Còn mấy nhà đặc biệt, gom 8 hộp quà lại, 4 cái ‘thọ’ và 4 cái ‘viên’.


      Tay nghề của Hồ Ngọc Nhu khá khéo. Làm mấy nhân bánh cho mọi người nếm thử. Sau khi nếm thử, mọi người chọn nhân được chấp nhận làm nhiều chút, nhân còn lại làm ít hơn. Mỗi hộp quà đều viết chữ ‘Chu’, rất tinh tế và gọn. Nhìn vào thấy bủn xỉn, 4 cái xếp chồng hay 8 cái xếp chồng càng thấy hào phóng và cao cấp. Hồ Ngọc Nhu rất hài lòng.


      bận rộn bên nàytất nhiên thoát khỏi ánh mắt của Tô thị. Tô thị biết được, mặc dù hối tiếc sa vào bẫy của mình, chẳng qua nàng ta quan tâm lắm. Rốt cuộc, việc Hồ Ngọc Nhu làm vào lúc này đúng là ngu si hàng giá . Nàng ta biết chi tiết, chỉ cho là đáp lễ ai cũng như ai.Thế nên nàng ta cảm thấy qua Tết Trung thu năm nay cái, Hồ Ngọc Nhu thành trò cười của cả huyện.


      Nàng ta còn do dự có nên nhắc nhở hay , nhưng nghĩ tới CHu Thừa Vũ gì, càng phái người tới hỏi nàng ta,cần gì nàng ta sáp lại chứ?


      Nàngvốn chỉ muốn Hồ Ngọc Nhu xấu mặt, mà còn sau này dám tranh với nàng nữa. Hơn nữa, nàng muốn Chu Thừa Vũ biết rằng cái nhà này có nàng là thể. Ngày đó ràng là lỗi của Chu lão phu nhân, nhưng lại khiển trách nàng. Nếu cúi đầu và chuyện với nàng tốt, nàng mai này sao có thể ngóc đầu đây?


      Nhưng tađã sợ mất mặt, tự nhiên nàng cũng sợ.


      Thời gian bận rộn trôi qua rất nhanh, quà chuẩn bị xong lần lượt được đáp lại theo thứ tự thu lễ. Khi còn ba ngày nữa đến Trung thu, Hồ Ngọc Nhu vẫn còn gặp nạn.


      Đó là Hồ gia, rốt cuộc có đáp lễ hay , đưa là đưa thế nào. Dựa theo tâm trạng của , dĩ nhiên muốn đưa, thậm chí còn ước chi có thể đao cắt đứt vĩnh viễn còn lui tới Hồ gia nữa.

      Song thể chỉ biết lo cho bản thân mình.


      Mặc dù đó là nhà cha mẹ vợ, nhưng nếu Chu Thừa Vũ làm quá đáng, vậy tương đương với bất hiếu, người khác có thể vịn vào lý do đó công kích chàng.


      Chu Thừa Vũ vẫn bận rộn mỗi ngày, chỉ có vào ban đêm bị đánh thức mới được hai câu. Về chuyện trò gì đó quên rồi, có lúcđau lòng vì chàng mệt mỏi, dĩ nhiên là chưa bao giờ đề cập chuyện này với chàng rồi. Mặc dù chàng kể xảy ra chuyện gì, nhưng tin tức bên ngoài trong nhà vẫn biết được chút ít. Huyện Trường Châu, xưa nay luôn an ổn và thái bình, hình nhưcó tên tội phạm giết người cực kì dã man. Chỉ ngắn ngủi trong nửa tháng, nghe giết mười mấy người rồi. Ban đầu nghe giết nhà 6 người, ngay cả đứa bé trong tả lótcũng tha.


      Ở nơi chàng cai quản xuất chuyện như vậy, có thể tưởng tượng đượctâm trạng của chàng. tại, thực ra chỉ riêng chàng , mà toàn bộ bách tính trong huyện Trường Châu này đều bất an trong lòng.


      Hồ Ngọc Nhu thở dài, quyết định hỏi chàng ta. Cho dù hài lòng, vẫn chuẩn bị quà theo lễ tiết cho người mang qua.


      Cũng biết Triệu Tịch Ngôn thế nào rồi, thi Hương trong tháng này. Sợ là ở phủ thành nhỉ?


      Hồ Lĩnh và Tiết thị thương Hồ Ngọc Uyển. Sau khi nghe được tiếng gió, bọn họ đương nhiên để trong lòng hôn của Hồ Ngọc Uyển. Song mặc kệ thế nào, quyết cho phép Hồ Ngọc Uyển gả cho Triệu Tịch Ngôn, bất luận kẻ nào cũng có thể gả cho Triệu Tịch Ngôn, duy chỉ có Hồ Ngọc Uyển là thể!


      Nếu , tiểu nguyên chủ chết cam tâm.


      A Kimtừ ngoài bước nhanh vào, hành lễ thưa: "Phu nhân, có người nhà mẻ đẻ ngài muốn gặp ngài."


      Bây giờ Hồ Ngọc Nhu quản gia, người Hồ gia tới, trước tiên phải báo trước nơi này.


      Hồ Ngọc Nhu phiền lòng: "Người tới là ai?"


      A Kim đáp: "Tứ muội muội của ngài và Triệu phu nhân."
      Ameri, Thanh Hằng, Màn Thầu18 others thích bài này.

    5. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      124
      Được thích:
      2,420
      Chương 45. Còn chưa gả tới, đâu thể cầu con bé thủ tiết vì con mình.


      Hồ Ngọc Tiên tới cửa còn có khả năng, nhmang Triệu phu nhân... ơ đây chẳng phải là mẹ của Triệu Tịch Ngôn sao, bà ta tới làm gì?


      Hồ Ngọc Nhu cho A Kim đón khách. Thay vào đó, sai nàng ta tới gọi Quản ma ma nghỉ ngơi lúc này tới nghênh đón, chính cũng lập tức vào phòng thay đồ khác. Mặc dù mọi chuyện trôi qua được thời gian, nhưng vị này tới cửa chắc chắn là có chuyện, Hồ Ngọc Nhu cảm thấy cần phải cư xử thận trọng.


      Nghĩ tới Hồ thị trong trí nhớ của tiểu nguyên chủ, Hồ Ngọc Nhu khó tránh khỏi e ngại khi tiếp xúc với bà ta. phải bởi vì tính tình Hồ thị tốt, cũng phải vì Hồ thị có hiểu làm gì đó với bé. Mà thực bởi vì bình thường vị này đối xử với tiểu nguyên chủ coi như tệ. Có rất nhiều điều Tiết thị cố tình dạy..Hồ thị tìm cơ hội dạy cho bé. Tuy bà có phần ghét bỏ cơ thể bé yếu ớt giỏi giang, nhưng chưa bao giờ ngăn cản con trai gặp bé, cũng chưa bao giờ vì con trai mình càng ngày càng trở nên xuất sắc, mà bằng lòng muốn con dâu như vậy.


      Năm đầu cưới bởi trưởng nữ còn để tang thể cưới, mẹ triệu Tịch Ngôn chờ tiểu nguyên chủ. suy tính rất tốt.


      Cho nên đối với trưởng bối như vậy đến cửa, Hồ Ngọc Nhu thể nào lo lắng. Dù bà có lý do gì chăng nữa, nhưng trong mắt vị này, là tiểu nguyên chủ, tiểu nguyên chủ phản bội Triệu Tịch Ngôn. thể lấy tính tình của mình cư xử, chỉ có thể nhớ lại tình xưa của tiểu nguyên chủ, với đây được coi là cực hình nho .


      Thở dài, Hồ Ngọc Nhu bận bịu chỉnh chu bản thân, dám ở trong phòng lâu, dẫn A Quỳnh vội vã ra cửa viện nghênh đón.


      Ở phía bên kia, Hồ thị và Hồ Ngọc Tiên song song tới, vừa vừa đánh giá hậu viện huyện nha. Bởi vì giữ chức tới chín năm, hậu viện của huyện nha tương đương với nhà ở dài hạn của Chu Thừa Vũ, cộng thêm huyện Trường Châu là vùng đất giàu có. Hậu viện ban đầu được sửa chữa tệ. Sau này Chu Thừa Vũ lại tái sửa chữa mở rộng, thể , chính là so với phú hộ Hồ gia chẳng thiếu thứ gì.


      Hồ Ngọc Tiên càng xem càng thích ý. nàng xưa giờ là người thẳng thắn. thẳng với Hồ thị và Quản ma ma: "Đại tỷ đúng là trong họa có phúc. Đại tỷ phu làm chỗ dựa cho tỷ lại đối xử tốt với tỷ, ở Chu gia trôi qua tháng ngày tốt lành. Để ta về kể lại với tam tỷ, bảo đảm tỷ ta tức tới hộc máu!"


      Quản ma ma mỉm cười, bà khuyên lơn: "Tứ tiểu thư đừng tốt hơn. Nhất thời sướng miệng, quay đầu lại nếu bị phu nhân và tam tiểu thư để ý tháng ngày sau này được thoải mái."


      Hồ Ngọc Tiên trước kia tốt với Hồ Ngọc Nhu, dĩ nhiên thân với Quản ma ma. Bây giờ bị Quản ma ma nhắc nhở, nàng cũng hề giận.


      "Ma ma đừng lo lắng, bây giờ hoàn cảnh trong nhà còn như trước nữa." Hồ Ngọc Tiên xong câu đó thêm gì nữa, quan trọng là, nàng muốn giữ lại tí với đại tỷ sau.


      Quản ma ma hơi nghi ngờ, song bà nhìn thấy vẻ mặt của Hồ Ngọc Tiên, thế là hỏi nữa.


      Ngược lại người nãy giờ lên tiếng, Hồ thị, rốt cuộc cũng mở miệng. "A Nhu ở Chu gia, thời gian này thế nào?"


      Hồ thị mở miệng, Quản ma ma tất nhiên cư xử cách thận trọng, trái phải nhìn xung quanh thấy ai ở gần. Bà mới thở dài hơi và : “ dối gạt chi phu nhân, ngày tháng này đại tiểu thư ... thể tốt, trong nhà này, trời có sập xuống chỉ có đại nhân đối xử tốt chút. Còn những người khác, bà bà lười quản , mặc kệ tiểu thư còn tuổi, việc gì cũng ném cho người quan tâm, chuyện đáp lễ dịp Tết Trung thu này, tiểu thư sầu muốn khóc. Còn có nhị phu nhân nhà này, mặt ngọt lòng đắng, trước tính kế đại tiểu thư, sau muốn tiểu thư bẽ mặt, đừng tới những kẻ biết quy củ muốn bò lên giường…”


      Sắc mặt của Hồ Ngọc Tiên tức khắc thay đổi. “Sao có thể như vậy!”


      Hồ thị cũng hết hồn. Bà nghe xong những lời của Hồ Ngọc Tiên hơi mất hứng. A Nhu gả tới Chu gia khoe khoang tháng ngày tốt đẹp, ý tức là tới nhà bà sống dễ dàng ư? Mặc dù bị hai mẹ con Hồ Ngọc Uyển và Tiết thị tính kế mới thành ra như vậy, nhưng hôm nay đến cùng nó yên ổn sống ở Chu gia, sao có thể xứng với con trai mình?


      Nghĩ tới con trai mới về mấy ngày trước, nếu phải bà liều mạng ngăn lại, rồi dối Hồ Ngọc Nhu tới ngày thể ra cửa được, bằng con trai nhất định tới Hồ gia. khi biết được chân tướng, đừng thi Hương đạt được thành tích cao, còn muốn thi Hương nữa hay vấn đề, gì tới cao hay cao.


      Chính là hôm nay này, chất trong tay bà giữ thư của con trai!


      Sao bà giận được, coi như trách nàng ta, song liên quan tới con bà, người làm mẹ như bà sao có thể giận. Ấy vậy bây giờ, nghe được lời Quản ma ma , tức giận trong lòng Hồ thị phút chốc tiêu tán được 7 8 phần, đúng vậy, A Nhu cũng đáng thương.


      Mới mười lăm tuổi thôi, thể bắt con bé chết .


      Con bé thích con bà, suy cho cùng chỉ mới đính hôn, còn chưa gả tới, đâu thể cầu con bé thủ tiết vì con mình.


      Thấy mặt Hồ thị đổi sắc, Quản ma ma mới thở nhõm. Bà cũng muốn khoa khoang thể , nhưng bà biết cách làm người của Hồ thị, đại tiểu thư đối xử với Hồ thị như mẹ ruột, bà cũng hiểu. Bà cũng sợ. Sợ đại tiểu thư khó khăn lắm mới hòa hợp hòa thuận với đại nhân, lại bị Hồ thị mới tới ầm ĩ ra chuyện.


      Giờ này cũng chỉ có thể sao cho đại tiểu thư đáng thương chút, làm cho Hồ thị sinh ra cảm giác thương hại, chẳng qua nó còn phụ thuộc vào Hồ thị có mấy phần lòng với đại tiểu thư nữa.


      Hồ Ngọc Nhu nhìn thấy vài người xa xa tiến về phía cửa viện. khẽ hắng giọng, nhanh chóng bước lên nghênh đón, kính cẩn hành lễ với Hồ thị. " ngài tới."


      "Đại tỷ ..." Hồ Ngọc Tiên nước mắt lưng tròng, choàng lên ôm lấy tay .


      Hồ Ngọc Nhu nhìn nàng, chỉ nhàng vỗ cánh tay nàng.


      Hồ thị thấy Hồ Ngọc Nhu chỉ mặc bộ xanh lục kèm áo ngoài xanh trời, cổ tay trống rỗng, lỗ tai cũng trống rỗng, chỉ cài cây bạch ngọc trâm đầu. Nhìn lại gương mặt, gương mặt nàng trắng bệch, khí sắc miễn cưỡng nhìn được, mắt lại có quầng thâm, dường như cả người mệt mỏi, có lẽ trôi qua tốt .


      Rốt cuộc cũng là đứa bé mình nhìn lớn lên, trong lòng Hồ thị hơi đau. Đưa tay đỡ cánh tay kia của Hồ Ngọc Nhu, “Con, con bé này, với ruột mà khách sáo làm gì?”


      Thái độ của Hồ thị làm Hồ Ngọc Nhu bất ngờ, có điều rất vui.


      " " kêu tiếng thân thiết, Hồ Ngọc Nhu buông Hồ Ngọc Tiên ra, liếc mắt cái. Hồ Ngọc Tiên ngầm hiểu, hai chị em trái phải đỡ Hồ thị, cùng vào chính phòng.


      Vào phòng, Hồ Ngọc Nhu đích thân châm trà, đưa tới trước mặt Hồ thị.


      Đây đều là những việc tiểu nguyên chủ thường làm, mặc dù thân phận của Hồ Ngọc Nhu thay đổi, nhưng Hồ thị hình thành thói quen nhiều năm như vậy, bà an tâm nhận như lẽ thường tình. Nhận trà khẽ nhấp môi, nhìn trong phòng ngoại trừ A Quỳnh và Quản ma ma ra còn có 2 nha hoàn xa lạ, nhân tiện : "A Nhu, có chuyện muốn riêng với con."


      Đoán trúng là bà phải tự nhiên tới gặp ta mà.


      Hồ Ngọc Nhu đuổi A Hương và A Kim ra, còn lại Quản ma ma và A Quỳnh, nhìn ý của Hồ thị chắc là muốn đuổi ra giữ cửa đây mà.


      Lúc này Hồ thị mới đặt tách trà xuống, cầm tay Hồ Ngọc Nhu, nhìn cách cẩn thận. “Nghe đại nhân đối xử với con khá tốt?”


      Câu này hỏi ra, mặt nhìn ra chút biểu cảm, đáp là đáp thế nào?


      Hồ Ngọc Nhu chỉ : "Tàm tạm."


      Hồ thị thở dài: "Ta biết, con ở nhà này bị ấm ức, Quản ma ma khi nãy với ta hết rồi. Bà bà của con quản gia, còn có nhị đệ muội của con hơn thế nữa. Nhưng xuất giá về nhà chồng, có nhà ai hòa thuận cả đâu. Con gả tới Chu gia, miễn là đại nhân tốt với con, có chịu chút tủi thân, cũng phải nhịn. Chớ với đại nhân, kẻo làm phiền . Con phải biết, nam nhân ấy, mỗi ngày đều bận rộn vội vàng ở bên ngoài, thiếu kiên nhẫn nhất là nghe mấy chuyện nát bét bẩn thỉu trong hậu trạch. Chính con phải trưởng thành, tự mình đứng lên!"


      Đây là muốn tốt cho à?


      Từng câu từng chữ, đúng là rất ra dáng nhà mẹ quan tâm .


      Bởi vì Hồ Ngọc Nhu phải là tiểu nguyên chủ, đặt mình ở góc độ người qua đường đứng xem, thế nên thời điểm này có thể suy nghĩ vấn đề bằng lý trí. Trong lòng vốn hơi cảm động, nhưng nghe xong luôn cảm thấy lời của Hồ thị có thâm ý khác. Trái tim hoàn toàn đặt xuống.


      Hồ Ngọc Tiên nhịn được mở miệng. “ , lời này của đúng rồi. Nam nhân bận rộn bên ngoài mỗi ngày. Đại tỷ phải cũng bắt đầu quản gia hay sao, cũng bận rộn ở nhà mỗi ngày mà. Nếu ở nhà còn bị ức hiếp, cực khổ như vậy, đáng lẽ phải với đại tỷ phu, để đại tỷ phu mới chỗ dựa mới đúng."


      Hồ thị thích đứa cháu thứ xuất này, nhất thời quay qua trợn mắt: “Ngươi chỉ là tiểu nha đầu trong nhà, biết đừng lung tung, ngươi muốn hại đại tỷ ngươi sao?”


      Hồ Ngọc Tiên phục, sao thành nàng hại đại tỷ rồi, nàng muốn tốt cho đại tỷ mà!


      Nhìn dáng vẻ nàng thở hổn hển muốn cãi nhau với Hồ thị, Hồ Ngọc Nhu nhanh chóng kéo nàng lại. “Ngọc Tiên, được rồi, đại tỷ biết tấm lòng của muội rồi, đừng nữa.”


      Hồ Ngọc Tiên hừ tiếng, nhớ tới ngày xưa Hồ Ngọc Nhu dám to tiếng trước mặt . Giờ còn làm con dâu nữa, sợ bà ta như vậy làm gì. Biết thế nào bà ta tới đây có ý tốt mà!


      Hồ thị cũng lười tính toán với Hồ Ngọc Tiên, hát đệm xong rồi, thấy Hồ Ngọc Nhu biết điều, bà tới chuyện chính luôn: "Thực ra có câu Ngọc Tiên cũng đúng, chẳng hạn như con bị nữ nhân xấu xa Tiết thị hãm hại, ép tới Chu gia. Con cũng với Chu đại nhân rồi, bảo trút giận dùm con, dạy dỗ Tiết thị là phải."


      Hồ Ngọc Nhu cảnh giác liền.


      ra có thể hiểu Tiết thị, là vì con hiểu chuyện mới làm thế. Chân chính khơi mào mọi chuyện là Hồ Ngọc Uyển. Mà bà này nhắc chữ tới Hồ Ngọc Uyển, chỉ tới Tiết ý, phải đánh chủ ý gì chứ?


      Hồ Ngọc Uyển kia, ta lòng thích Triệu Tịch Ngôn, lòng muốn gả cho Triệu Tịch Ngôn.


      Hồ Ngọc Nhu trả lời, Hồ thị chờ lát rồi tiếp: "Nhưng rốt cuộc đó cũng là nhà mẹ đẻ của con, coi như kế mẫu Tiết thị làm sai, nhưng cha con vô tội. Nam nhân bận rộn bên ngoài, sao biết được chuyện trong hậu trạch? Tiết thị đánh ý xấu lên người con, cha con vốn biết, nếu biết được, bất luận thế nào ông ấy cũng cho phép chuyện đó xảy ra.”


      Ơ hay, Hồ Ngọc Nhu cười lạnh trong lòng, hất tay Hồ thị ra, để xem bà ta còn gì nữa.


      Gương mặt của Hồ thị quả nhiên biến thành vẻ bị tổn thương trong chớp mắt. “A Nhu à, con biết đấy, Chu đại nhân bức cha con phải đóng cửa hai cửa hàng trong vòng tháng! chỉ vậy, các cửa hàng khác trong nhà cũng bị thoát thác tiền bạc, nếu con quản , Hồ gia hoàn toàn sụp đổ mất!"
      Ameri, Thanh Hằng, Màn Thầu18 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :