1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Xuyên sách] Gả cho chàng nam phụ này - Thập Điểm Khai Hoa

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      124
      Được thích:
      2,420
      Chương 64. Nhiều năm qua ,Chu Thừa Vũ bỗng dưng sinh ra ham muốn quyền lực lần nữa.


      Tiết Sĩ Văn nổi giận gần như là chuyện trong dự đoán của mọi người, nhưng lửa giận cỡ này ai ngờ tới được.


      Sau hồi trách móc, ông ta thậm chí còn giơ tay chỉ vào Chu Thừa Vũ, "Còn của đám bộ khoái huyện Trường Châu của các ngươi!Mỗi tên đều là thứ gì đâu, chỉ có bắt mỗi gã, mà náo loạn lật cả đất trời Phủ thành để hàng chục thương gia đến cửa nha môn báo cáo! Rốt cuộc mấy tên huyện Trường Châu này nuôi dưỡng là bộ khoái hay phường lưu manh hả?"


      "Làm việc ăn hại, dưới trị nghiêm. Bọn quan viên Trường Châu huyện bọn ngươi đều là bọn vô dụng hết à? Đều ăn cơm triều đình, nhưng có chút chuyện thực tế đều là hạng bất tài làm được việc? Bọn ngươi xứng với mũ ô sa đầu sao? Có xứng với bổng lộc hàng tháng mà triều đình phát sao!"


      Bị quát mắng trận như thế, bất luận mọi người có lòng xấu hổ hay chăng cũng cúi thấp đầu.


      Tiết Sĩ Vănnhìn, đôi mắt ông ta lên chút hài lòng. Ông quét mắt qua ấy tên huyện Trường Châu dám tranh cãi này, đương muốn bắt thóp họ, lướt tới Chu Thừa Vũ, thấy ta những cúi đầu mà còn dám nhìn thẳng vào ông.


      Ông ta tức khắc nổi sùng, quát: "Thế nào? Chu đại nhân phục?"


      Ông ta gọi Chu Thừa Vũ mà là gọi là Chu đại nhân, ràng là tức tột độ.


      Trái tim Vũ huyện thừa giật thót cái, vội rón rén chạy tới cạnh Chu Thừa Vũ và giật khẽ góc tay áo quan phục phùng phình của chàng. là người duy nhất biết ở nơi này, nhưng Tiết đại nhân rất tức giận. Trước tiên bọn họ nên yếu thế nhận sai, lát về thầm với nhau là được.


      Chu Thừa Vũ rút tay áo lại, nhưng mặt hề có ý rút lui.


      Lúc vụ án sát nhân hàng loạt bị phơi bày, chàng thực vô cùng tự trách mình. Sau đó, trong vòng nửa tháng vụ án vẫn phá được, dân chúng huyện Trường Châu bàng hoàng trong lòng, dường như chẳng lòng dạ nào ăn tết Trung Thu, khi ấy chàng càng thẹn với mũ ô sa đỉnh đầu, thẹn với triều đình và thẹn với dân chúng vô tội.


      Lúc ấy là lúc chàng và Nhu Nhu làm phu thê thực , nhưng ngoại trừ đêm đầu tiên, kế đó chàng hề chạm vào người Nhu Nhu nữa, chuyện Hồ gia cũng tạm gác qua bên, cả trâm trí chỉ vùi vào vụ án.


      Vừa mới nhận được tin từ Phủ thành hai ngày trước, trong thư là gã sát nhân được bắt giữ, chàng vốn rất vui mừng, nhưng nghe thấy hai tin tức khác sau đó, tràn ngập lòng chàng chỉ còn lại phẫn nộ.


      Đám thuộc hạ dưới quyền này của chàng, người trẻ nhất cũng hơn ba năm, nhân phẩm ra sao, chàng há hiểu . Nếu chỉ có hai nhà bị tổn thất trong lúc bọn họ bắt người, chàng tin, nhưng hàng chục nhà - quả là chuyện cười!


      Mà người nhắn tin về , gã tội phạm vốn là kẻ trốn thoát từ đại lao Phủ thành. Vốn là tội phạm tử hình giết người do sẩy tay. Nếu có ai giúp đỡ, ai bí mật dạy cách thoát khỏi đại lao sao tội phạm cam chịu chờ chết lại có thể trốn được lao ngục chạy đến nơi khác mà chuyên chạy đến huyện Trường Châu, giết người hàng loạt?


      Chàng có ý định quan tâm. Chàng thân là quan phụ mẫu bảo vệ được con dân của mình quả có trách nhiệm, nhưng giờ người càng có trách nhiệm hơn hẳn chàng chính hơn kẻ giam giữ đám bộ khoái dưới tay chàng, ông ta ở đây bày ra vẻ đạo mạo chỉ trách chàng. Nếu chàng điều tra mọi chuyện ràng, đưa Tiết Sĩ Văn- kẻ rất có khả năng là “hung thủ” sựra công lý, chàng đúng là có xứng với chiếc mũ ô sa đội đầu, chứ chi là tiếp tục hòa mình vào chốn quan trường!


      "Hạ quan dám." Ngoài miệng thế, chứ trong lòng chẳng chút sợ hãi.


      Tiết Sĩ Văn có được vị trí nay là bò lên từ tầng dưới cùng, cuộc đời này ông ta xem thường nhất chính là đám công tử nhà quyền quý. đám ngu si dốt nát vô học còn chưa tính, người vậy trời thiên vị vừa ra cửa là việc tốt chờ sẵn, việc xấu dành cho người khác. Nhưng người ta là thiếu gia dòng chính tiêu chuẩn nên ông ta có khả năng chống đối, còn Chu Thừa Vũ sao, xuất thân ta là thế, có thứ cha là thế, ông ta sợ điều chi?


      Tiết Sĩ Văn nghĩ đến đây, ánh mắt cũng khinh thường che đậy ý khinh khi. Sau đó lại đánh giá Chu Thừa Vũ từ xuống dưới như món hàng, thờ ơ mở miệng: "Có cho ngươi cũng dám. Chỗ cai trị của mình xảy ra lỗi như vậy, ngươi nên ngẫm lại nên giải thích thế nào với Tri Phủ đại nhân hơn! Nếu , ta cho là chức Tri Huyện ngươi làm chín năm cũng nên chuyển rồi đấy!”


      Chuyển này tất nhiên có nghĩa lên, ông ta ám chỉ tước thẳng mũ quan.


      Ánh mắt khinh khi như thế, Chu Thừa Vũ thấy quá nhiều lúc còn ở Kinh Thành. Giờ phút này, chàng đương nhiên hề bị tác động.


      "Nên thế, Tiết đại nhân cảm thấy bắt đầu lúc nào được?" Chàng trả lời ngay lập tức.


      Tiết Sĩ Văn nhìn ta, thầm ngạc nhiên sao ta có thể bình thản thế, mà chẳng qua là do ông ta mới bước vào muốn làm chủ, nào để mọi người trong mắt chứ.Thầm nghĩ 8 phần 10 là Chu Thừa Vũ muốn làm ra vẻ để chống đỡ trước bọn hạ quan huyện Trường Châu của ta mà thôi. Bây giờ ta hỏi ý kiếncủa mình, ràng thể ở thế yếu đấy thôi.


      Ông ta cố tình dừng lại lúc, rồi : "Tất nhiên càng nhanh càng tốt!"


      Tiết Sĩ Văn đến và vội vàng. Sau khi ông ta rời , rất nhiều hạ quan trong sảnh vẫn chậm chân chưa tỉnh táo lại.


      Quát mắng lớn như vậy, cứ vậy rồi à?


      Đây là muốn Chu đại nhân đến Phủ Thành, giải thích với Tri Phủ đại nhân à?


      Vũ huyện thừa là người linh hoạt và cảnh giác nhất, ta lo lắng hỏi Chu Thừa Vũ: "Đại nhân à, ngài thực muốn đến Phủ thành à?"


      Chu Thừa Vũ phất tay để những người còn lại xuống hết,mới trả lời: "Đúng thế, ngày mai, ta xuất phát đến Phủ thành."


      Đám bộ khoái Trường Châu huyện ra ngoài hơn tháng, huống gì giờ lại bị giam trong đại lao. Dù sao chàng cũng phảiđi chuyến. chỉ để cứu họ, mà còn làm chỗ dựa cho bọn họ. Những người dưới tay chàng đều làm việc tình vì dân chúng thể ràngbị bắt nạtmà có lý do! Về phần Tiết Sĩ Văn, chuyện lần này được tiết lộ ra xác thực là do ông ta nhúng tay. Đương nhiên chàng chuyến này, là muốn nhổ cả gốc lẫn rể của tên Tiết Sĩ Văn này lên!


      Nhưng mà đại nhân ..." Vũ huyện thừa nhìn thoáng qua cánh cửa và hạ giọng. "Tiết Sĩ Văn này là “người tới tốt”. Nếu đại nhân ngài thực đến Phủ thành, thế chẳng phải lọt vào hố sao? Nếu ông ta tước mũ quan ngài , vậy ..." vậy coi như có khóc cũng chả có chỗ khóc luôn đấy!


      Chu Thừa Vũđã nhấc chân muốn , nghe thế dừng lại. "Ngươi cũng thấy ta có thể bị tước quan à?"


      Vũ huyện thừa nghe ra giọng chàng ta dường như có ý sai sai, nhất thời ấp a ấp úng dám trả lời.


      "Ta chuyến này, ít trong vòng ba, năm ngày. Huyện thừa, huyện nha ở đây ta giao lại cho ngươi. Về người khác, ngươi phải lo lắng, chuyến này … chẳng biết là ai tước quan của ai đâu." Chu Thừa Vũ bàn giao công việc lại cho Vũ huyện thừa.


      Song, khichàng về hậu viện bảo Hồ Ngọc Nhu gói ghém hành lý, nhìn bóng lưng nàng bận bịu bỗng thẫn thờ.


      Chàng nhớ tới lúc Tiết Sĩ Văn quát mắng chàng chẳng kiêng dè, nhớ tới lúc Tiết Sĩ Văn nhìn chàng mà trong mắt ông ta tràn đầu ý khinh miệtquen thuộc. Nó giống hệt thời điểm năm ấy chuyện tình của cha chàng bị bại lộ, ai ai nhìn chàng cũng bằng ánh mắt toát lên vẻ khinh miệt, lão sư của chàng, bạn cùng trường, cùng lớp, thậm chí cả…thân thích.


      Chàng có bận tâm ?


      Dường như cũng bận tâm.


      Nhưng đằng sau chàng còn có mẹ, còn có em trai, chàng chỉ có thể buộc mình quan tâm.


      Vẻ mặt chàng trông như bình thường, bình tĩnh đối mặt với những khinh khi đó, song chàng cũng biết, mẹ và em mình lại chịu nổi. Khiấy, nhà ngoại chàng bởi vì cha chàng mà lấy làm hổ thẹn, ông cố tình sai người đón mẹ chàng trở về nhà. Nhưng mẹ chàng lại lo lắng cho chàng và em trai, tất nhiên nào chịu về, chỉ là mỗi đêm lại khóc đến hửng sáng.


      Đó là lý do tại sao chàng có xuất thân Thám Hoa lang lại theo lệ cũ ở lại viện Hàn Lâm, mà tình nguyện thỉnh cầu chuyển đến nơi xa xôi. Cũng nhờ đại đường huynh và đại đường tẩu động tay trong đó nên chàng mới được phái xuống vùng Trường Châu giàu có màu nỡ này. Chàng ở lại đây hơn chín năm. ra lâu lâu lắm rồi, chàng mới bắt gặp lại ánh mắt khinh miệt này.


      Nhưng nay gặp lại, có lẽ trưởng thành. Chàng đúng đãchả buồn quan tâm.


      Nhưng còn Nhu Nhu sao?


      Con cái tương lai của hai người sao?


      Tiêt Sĩ Văn chẳng qua chỉ là tên Đồng Tri lục phẩm thôi. Ấy vậy mà ông ta dám to ganquát mắng vì tình riêng như thế này, dám kiêu ngạo khinh thường như thế này, thậm chí đe dọa ... Ngoại trừ vì gốc gác của chính mình ra, chính do chàng làm Huyện Lệnh hơn chín năm mà chả xê dịch, điều chàng cho là chẳng đáng , nó lại là nguyên do khiến bản thân bị khinh khi?


      Chàng có thể chịu đựng được, nhưng vợ con chàng thể!


      Nhiều năm qua ,Chu Thừa Vũ bỗng dưng sinh ra ham muốn quyền lực lần nữa.


      "Chàng nghĩ gì thế?" giọng dịu dàng vang lên bên tai chàng, kế độ bờ vai bị vỗ .


      Chu Thừa Vũ hoàn hồn, quay sang nhìn Hồ Ngọc Nhu chẳng biết đến tự khi nào.Mài ngài chớp khẽ, thoa phấn nhạt, gương mặt điềm đạm như ngọc, đầy quan tâm chàng.


      Nếu chàng vẫn làm quan Huyện Lệnh thất phẩm nho , có thể chở che nàng sao?


      đề cập cái khác, đề cập đến lời dọa dẫm kèm ý ngầm muốn chàng và Hồ Ngọc Nhu cúi đầu trước Hồ gia. Chỉ đến mỗi Chu gia thôi, tuy Chu gia nhân khẩu đơn giản, nhưng vẫn có em dâu ngấm ngầm làm khó dễ. Nếu mai này cả nhà chuyển về Kinh Thành, tất có rất nhiều nữ nhân khác ở đầu Nhu Nhu. Chàng bảo em mình rằng nên suy sét cho vợ con, nhưng chính chàng cũng có vợ, sớm muộn gì cũng có con, lúc này đây chàng cũng nên suy tính cho vợ con mình rồi.


      Thê bằng phu quý, dù nàng ấy có ý đó, nhưng thân là phu quân, chàng nên có tư tưởng như vậy mới phải.


      Nàng tốt như vậy, đối xử với chàng bằng cả tấm lòng chân thành, chàng nhất định phải chở che cho nàng đời nhàn nhã hạnh phúc, đờ vinh hoa phú quý mới được.


      "Nhu Nhu, sau này chúng ta đến Kinh Thành, được ?", Chàng với nàng: "Kinh Thành rất lớn, rất thịnh vượng, có những đồ trang sức, y phục vải vóc thịnh hành nhất, cũng có phong cảnh đẹp nhất, chốn vui vẻ nhất. Nếu tương lai đôi ta có con cái, ở Kinh Thành có thư viện tốt nhất, những lão sư tốt nhất, mang đến cho bọn trẻ dạy bảo tốt nhất."


      Hồ Ngọc Nhu đúng có hơi muốn .


      "Được, chàng đâu thiếp theo đó," Nàngđáp thế, nhưng hơi ngập ngừng. "Nhưng chàng là quan địa phương, nếu muốn trở lại Kinh Thành phải thăng chức phải?"


      Chu Thừa Vũ : "Đúng,ta muốnhăng quan, cho nàng chức quan phu nhân, thế nào?"


      Người đàn ông này hôm nay bị sao thế?


      Hồ Ngọc Nhu có hơi nghi ngờ nhìn Chu Thừa Vũ , nhưng Chu Thừa Vũ lại kéo nàng tới ôm vào lòng: "Ta cố gắng trở thành quan lớn, nàng cũng làm phu nhân quan lớn. Đến kinh thành rồi, ngay cả những Vương phi nương nương này nọ cũng chẳng dám khinh thường nàng đâu."


      Khẩu khí lớn ghê chưa. Hồ Ngọc Nhu cười hì hì, ôm đầu Chu Thừa Vũ và hôn lên môi chàng ta. "Được, quan lớn tương lai, đây là phần thưởng của phu nhân quan lớn tương lai cho chàng."


      nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước, cũng mang nghĩa là nàng tin chàng.


      Mặc dù cảm thấy hôm nay chàng ta có gì đó đúng, nhưng vẫn sẵn sàng hùa theo chàng. Vì người đàn ông này ra, chàng ắt làm được..


      Mãi đến tận ngày thứ hai Chu Thừa Vũ , Hồ Ngọc Nhu mới đặc biệt mời Phương thị qua, mới biết được đại khái câu chuyện. Hóa ra là Tiết thị gọi cứu viện tới, mà kẻ cứu viện này hình như ghê gớm lắm. Hồ Ngọc Nhu chợt thấy lo lắng, Chu Thừa Vũ chỉ dẫn theo mỗi Bùi Thanh, liệu xảy ra chuyện gì chứ?


      Tác giả có lời muốn : Từng bước từng bước, cảm tình càng sâu đậm ...


      Đề cử truyện:


      "Vô tình trở thành thần tượng quốc dân"- Như Ý Tô


      Văn án: Lương Vũngủ dậy, phát mình xuyên sách, thành Mary Sueđại bạo những năm gần đây.


      May mắn là, xuyên qua nữ chính, dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, gia thế ** thủng trời, nam chính nam phụ đều , khỏi phải lo bị nữ phụ bia đỡ đạn phản kích.


      may là, nữ chính quá toàn năng: Diễn xuất, ca hát, viết lách, viết kịch bản, cầm kỳ thi họa, vũ đạo ...


      Lương Vũ quỳ, phải trở thành thần tượng toàn năng thay nữ chính, nếu bị hủy diệt tư cách vai chính, cho nên chỉ có thể làm cá muối* viết sách!


      May nữa là nàng có thể rút thẻ skill!


      #Bàn về cách khử cá muối để trở thành thần tượng quốc dân#


      #Bàn về cách bức ép quần chúng lên đỉnh cao nhân sinh#


      *cá muối: ngôn ngữ mạng ý chỉ những người có ước mơ khát vọng, muốn động đậy làm gì cả. Theo baidu.
      minhminhanhngoc, Ameri, Hale20512 others thích bài này.

    2. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,237
      Được thích:
      1,001
      Đợi tin thắng trận của Vũ thôi!

    3. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      124
      Được thích:
      2,420
      Chiêu 65. Đó là đêm, gió mát thổi lên, Triệu Tịch Ngôn lặng lẽ thu dọn hành lý.


      [1]


      Buổi sáng mùa thu mát mẻ và dễ chịu, vốn nên là thời gian thoải mái nhất, nhưng lại có người phiền não trong lòng, đứng ngồi yên.


      Đối mặt với bữa sáng tinh tế bàn, Tiết Sĩ Văn nhíu mày sít sao. Ông ta khẳng định rằng hôm qua mình rất rồi, chỉ cần Chu Thừa Vũ ngu như heo chắc chắn hiểu ý của ông.


      Nhưng tại sao, đến giờ ta vẫn chưa qua nài nỉ?


      Lẽ ra ta nên đến vào đêm hôm qua. Chẳng lẽ nào ta sợ? Hay ... là ta đặt Tiết Sĩ Văn ông vào trong mắt?


      Nghĩ đến khả năng này, sắc mặt Tiết Sĩ Văn ngày càng trở nên xấu xí hơn. Chỉ bằng với thân thế của Chu Thừa Vũ, mà lại dám xem thường ông ta à? Vốn chỉ muốn uy hiếp ta lần, dạy dỗ ta bài học, để ta biết người nào nên động người nào nên động là được. Nhưng bây giờ có vẻ như ông nên mềm lòng, tên này ràng chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà!


      Hồ Ngọc Uyển cầm lấy cái bánh tinh xảo, lúc lâu mà nàng ta vẫn chưa cho vào miệng. Đôi mắt nàng ta cẩn thận đảo quanh Tiết thị và Tiết Sĩ Văn, cuối cùng kìm lòng được cất tiếng hỏi: "Cậu, Chu đại nhân có đến xin lỗi ạ?"


      Nếu Chu đại nhân sợ cậu, nếu ta cúi đầu xin cậu tha thứ, tức nghĩa Hồ Ngọc Nhu cũng đến và xin lỗi nàng ta?


      Tưởng tượng đến lúc Hồ Ngọc Nhu thể cúi đầu trước nàng, thậm chí phải khóc lóc van xin nàng ta giúp vài lời hay với cậu, để tha cho Chu Thừa Vũ, gương mặt sầu thảm nhiều ngày của Hồ Ngọc Uyển khỏi lên tia đắc ý. Đến khi ấy, nàng bàn điều kiện với Hồ Ngọc Nhu, để ả ta thuyết phục biểu ca, phải để huynh ấy đến cầu xin được cưới nàng trong quang cảnh kiệu tám người khiêng nở mày nở mặt.


      Đến khi đấy, chính là biểu ca cầu xin nàng!


      Nếu huynh ấy dám tốt với nàng nàng tuyệt đối bao giờ tha thứ cho huynh ấy.


      Tiết thị biết con nghĩ gì, chỉ có vẻ căng thẳng nhìn em mình.


      biết tại sao, bà hề tin chuyện này.


      Tiết Sĩ Văn nhíu mày, im lặng lúc, song ông cảm thấy chắc có gì thay đổi. "Chắc chắn. Bây giờ chưa đến, nhưng sợ là đường đến thôi. Hoặc là ta chuẩn bị quà gì đó, đến cầu người đâu chỉ miệng là được. Ngày trước ta bắt nạt hai mẹ con tỷ thế nào, trong lòng hiểu .”


      Hồ Ngọc Uyển luôn tin cậu mình có gì làm được, gật đầu, cắn phát nửa cái bánh bao, bánh hấp da mỏng thịt nhiều, ăn đến nỗi khóe miệng chảy dầu xuống. Nhưng nó ngon , nhịn đói cả ba ngày nên nàng ta ăn như thể hổ đói.


      Nhưng đám người này đến khi ăn xong bữa trưa vẫn chờ được người đến cửa.


      Tiết thị có chắc như nịch như em trai, lén lút sai người hỏi tin. Chờ đến lúc Tiết thị nhận được tin sáng sớm Chu Thừa Vũ rời khỏi huyện Trường Châu, đến Phủ Thành, bà vội vã chạy vào phòng báo cho Tiết Sĩ Văn.


      Tiết Sĩ Văn rất tức giận, song bỗng chốc, trong lòng ông lên nỗi hoảng loạn.


      Đây là Chu Thừa Vũ thực sợ?


      Nếu ta thực đến Phủ Thành, ta lấy tự tin đâu ra?


      Hay ... hay ta biết gì rồi?


      Bản thân ông ta làm gì, tất nhiên ông ta biết . Tiết Sĩ Văn nghĩ đến nếu chuyện ông làm bị bại lộ, sau đó có kết cục gì, gương mặt cũng mang mấy phần hoảng sợ.


      "Sĩ Văn, đệ sao vậy?"Tiết thị vì biết chuyện nên bấy giờ mặt bà chỉ có vẻ hoang mang.


      Tiết Sĩ Văn có lòng dạ nào giải thích cho bà biết, ông ta phải về Phủ Thành gấp. Bất kể Chu Thừa Vũ có biết gì hay , lần này ông ta nhất định phải hoàn toàn đánh gục ta, vừa được hả dạ, mà còn trừ khử được hậu hoạn về sau.


      " có gì." Tiết Sĩ Văn muốn làm Tiết thị lo lắng, chỉ lắc đầu: "Chẳng qua đệ phải quay lại Phủ thành ngay lập tức, đừng lo lắng, vấn đề này lớn. Tỷ đừng quản bên Triệu gia kia nữa, trông chừng A Uyển , đệ giúp tỷ giải quyết bên đó." có đồ gì mà dọn dẹp nên ông ta vội vã rời khỏi Hồ gia. Song, trước khi lên xe ngựa, ông quay lại nhìn Tiết thị lo lắng và Hồ Ngọc Uyển, mỉm cười thoải mái với họ. "Yên tâm , có chuyện gì. "


      Tiết thị nhịn được dặn dò: “Bất kể ra sao, đệ phải lo cho bản thân trước.”


      Tiết Sĩ Văn gật đầu, nhưng sau khi lên xe ngựa, ông dặn dò tên tùy tùng: "Tiết Đạt, ta có việc giao cho ngươi làm, làm xong sáng mai trở về sớm."


      Tiết Đạt cung kính đáp lại, "Lão gia, ngài ạ."


      Tiết Sĩ Văn vẫy tay, gọi ta đến trước mặt, ghé vào tai thà thầm mấy câu. Tiết Đạt hơi ngạc nhiên, nhưng rồi ta bình tĩnh lại. Có vẻ như việc này phải mới làm , hai lần, gật đầu ngừng và đảm bảo.


      ·


      Rốt cuộc cả trưa hôm nay Hồ Ngọc Nhu vẫn ngồi yên, sai người mời Vũ huyện thừa đến.


      Vũ huyện thừa đến đến, nhưng ta hơi ngạc nhiên: "Phu nhân, ngài có việc phân phó ạ?"


      Hồ Ngọc Nhu : "Ngươi có thể kể lại tình hình ngày hôm đó ? Đại nhân rồi, hiểu sao lòng ta hơi hoảng loạn."


      Vũ huyện thừa cũng hoảng đây, cũng ghét vì người nọ là phận nữ, nhưng suy cho cùng phận nữ người ta vẫn là phu nhân của đại nhân. Hơn nữa, nay, hậu viện của đại nhân còn tiếp khách từ Kinh Thành đến, người ta có thể biết nhưng ta biết đó đều là khách quý cả. Nếu họ có thể ra tay giúp đỡ đại nhân chắc chắn ngài ấy sao nữa.


      Vũ huyện thừa lập tức kể lại từ đầu chí cuối, năng cặn kẽ.


      Bởi vì lúc đó ta có mặt tại trường, nên hiển nhiên khung cảnh khác với lời kể khô khan của Phương thị. Theo những gì ta , trước mắt Hồ Ngọc Nhu dường như lên tình cảnh Tiết Sĩ Văn đến hôm qua. Người này là em trai của Tiết thị, chức quan cao hơn Chu Thừa Vũ cấp, vì ra mặt cho Tiết thị nên tất nhiên thái độ ông ta tốt đẹp gì.


      Thậm chí thông qua lời kể của Vũ huyện thừa, có thể cảm nhận được khinh thường của Tiết Sĩ Văn, cảm nhận được cao cao tại thượng của ông ta. Thậm chí ... khinh miệt của ông ta đối với Chu Thừa Vũ, Hồ Ngọc Uyển chỉ là tiểu thư khuê các thông thường, nếu có ai nhắc tới bên tai nàng ta, sao nàng ta có thể ra mấy lời Trung Thu đêm ấy.


      Đó là lý do vì sao Chu Thừa Vũ sai sai trong đêm qua sao?
      minhminhanhngoc, Ameri, Hale20512 others thích bài này.

    4. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,237
      Được thích:
      1,001
      Chương này làm hồi hộp quá ta ơi, hi vọng bạn Vũ bình an, đại thắng trở về
      A fang thích bài này.

    5. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      124
      Được thích:
      2,420
      [2]


      Hồ Ngọc Nhu thể nhớ đến những lời của Hồ Ngọc Uyển. Sau ngần ấy năm, dù ở huyện Thường Châu cách rất xa Kinh Thành, nhưng vẫn còn những người nhục mạ khinh thường chàng vì nguyên cớ cha chàng như xưa. Tiết Sĩ Văn của ngày hôm qua, phải chăng ông ta cũng thể thái đó kiểu đó?


      Nhưng chàng ta quay về, gì.


      , chàng , muốn cố gắng làm quan lớn, để cho làm phu nhân quan lớn.


      Vậy khi bọn nàng vào Kinh Thành, dù có là vương phi nương nương cũng dám dám coi thường .


      Hồ Ngọc Nhu đột nhiên cảm thấy mũi hơi chua. Người đàn ông này nhận nhịn rất nhiều năm. Chàng sống ở huyện Thường Châu bé , làm Huyện Lệnh bé nhiều năm như vậy, bây giờ bất chợt nảy sinh ý nghĩ lên, sợ rằng là sợ bị coi khinh, bị người ta khinh thường sao?


      nào có tài cán gì mà được phần cảm tình như thế?


      Cảm động lẫn đau lòng, Hồ Ngọc Nhu kìm được nước mắt. Để phải thất lễ trước người ngoài, gắng gượng : "Ta biết, phiền Vũ huyện thừa rồi, để ta sai người đưa ngươi ra cửa."


      Thế nhưng Vũ huyện thừa vội la lên: “Phu nhân, đại nhân sợ là lúc này gặp nguy hiểm, ngài xem có nên… nên tiếng với khách quý trong nhà?”


      Hồ Ngọc Nhu khẽ run lên, nhưng đồng ý ngay lập tức, "Ta nghĩ thử."


      Vũ huyện thừa thất vọng rời .


      Hồ Ngọc Nhu lau nước mắt, nhưng ngay lập tức tìm Lương Nguyệt Mai và Tạ Kiều. Dù biết nguyên tác nữa, chỉ cần nhìn vào thái độ của bọn họ với Chu Thừa Vũ, nàng cũng biết họ vốn oán hận ghim thù chàng vì chuyện Chu tam lão gia.


      Chuyện nàng có thể cảm nhận được, Chu Thừa Vũ dĩ nhiên càng cảm nhận hơn. Song, bất luận chàng hổ hẹn hay kiêu ngạo, chàng vẫn khăng khăng muốn dựa thế hầu phủ và phủ công chúa. Nếu đến mức vạn bất đắc dĩ, với tư cách là vợ của chàng, nên là người ủng hộ chàng nhất, nàng mong muốn phạm vào nguyện vọng của chàng.


      Trước khi , chàng ta tỏ ra chút yên lòng nào. Ngay cả Vũ huyện thừa cũng bảo chàng ta kỳ thực có thóp cả rồi, có lẽ chàng ta có thể giải quyết chuyện này cách thỏa đáng?


      Áp nỗi lo lắng xuống tận đáy lòng, Hồ Ngọc Nhu suy nghĩ lúc, rồi gọi Tú Vân đến, bảo ta tìm Lô Quảng. Sau khi Tú Vân đến hầu hạ , Lô Quảng cũng được Chu Thừa Vũ trao quyền cho . Lần này, đại phòng và nhị phòng đến, Lô Quảng cũng giúp đỡ ít nhiều.


      Lô Quảng đến rất nhanh.


      Hồ Ngọc Nhu thẳng trọng tâm với , " trong nhà còn chuyện gì gấp gáp cần ngươi làm cả, ngươi ra ngoài giúp ta việc”.


      Lô Quảng cúi đầu, đáp cách kính cẩn: "Phu nhân, xin ngài phân phó."


      Hồ Ngọc Nhu : "Tiết Đồng tri đến huyện Trường Châu và ở Hồ gia. Ngươi chọn hai hạ nhân đáng tin trong phủ, hoặc ở ngoài cũng được, miễn là đáng tin. Từ giờ, ngươi phải luôn nhìn chằm chằm vào Tiết Đồng Tri và Hồ gia. Bất kể bên kia có hành động nào, ngươi cũng có thể đến báo cho ta, bất kể lúc nào nữa."


      Chân trước Tiết Sĩ Văn rời khỏi Hồ gia, chân sau Hồ Ngọc Nhu biết.


      Ban đầu, còn tưởng mình đam làm chuyện thừa, nhưng khi biết Tiết Sĩ Văn nhưng lại bỏ thiếp thân tùy tùy ở lại, ắt hẳn hề đơn giản rồi, bèn dặn dò Lô Quảng cứ nhìn chằm chằm.


      ·


      Đó là đêm, gió mát thổi lên, Triệu Tịch Ngôn lặng lẽ thu dọn hành lý.


      Mặc dù thời gian vẫn còn sớm, nhưng nay y ở huyện Trường Châu nay còn ý nghĩa gì nữa, còn chẳng bằng lên Kinh thích ứng sớm tốt hơn. Có khi lại có được hoàn cảnh yên bình đọc sách.


      Cha chỉ tức giận hai ngày, cuối cùng vẫn coi trọng kì thi mùa xuân sang năm hơn, đồng ý cùng lên kinh với y. Chỉ còn lại mẹ ... mẹ bắt đầu tuyệt thực kể từ hôm đó, thậm chí chả buồn lên tiếng đáp lại y. Y biết ý mẹ, là muốn buộc ép đến Hồ gia nhận lỗi, hoặc thậm chí cưới lại Hồ Ngọc Uyển về đây.


      Song, y bao giờ có thể quay lại đường cũ. Tạm thời chẳng còn cách nào, thôi y lên đường sớm chút. có y ở nhà, chẳng ai ép mẹ nữa, bên mẹ ăn thôi.


      với y, chẳng qua là hai bộ đồ, vài cuốn sách, bộ văn phòng tứ bảo, còn gì nữa cả. Còn bạc à, y vẫn còn chút đỉnh còn dư do chép sách giúp người ta. Huống hồ, y còn có bạc thưởng do đậu giải Nguyên, và năm mươi lượng do bên tộc cha xuất ra. Miễn là cần kiệm, nhiêu đó đủ rồi.


      Y thu dọn hành lý của bản thân xong, đứng lên bước đến phòng cha mẹ. Ở trong đó hoàn toàn yên tĩnh, y nghĩ có lẽ cha đọc sách ngoài thư phòng, nên đứng trước cửa hô lên hai tiếng ‘nương ơi’, nhưng nghe Hồ thị đáp lại, đành phải tự mình vào.


      Y vốn cho là mẹ thu dọn hành lý cho cha. Song, khi bước vào cửa, y mới biết hóa ra làm xong rồi. Y ngước nhìn Hồ thị năm giường, quay lưng với y, y thở dài. "Nương à, mai con rồi. Con và cha rồi, nương ở nhà mình nhớ tự chăm sóc bản thân cho cẩn thận.”


      Nước mắt của Hồ thị rơi tí ta tí tách. Mấy hôm rồi, bà câu, đến Hồ gia nhưng Hồ gia chả cho bước vào cửa lớn. Bà đây là tạo nghiệt gì hả, sinh ra thằng ăn hại này?


      Triệu Tịch Ngôn nhận được câu trả lời, quay đầu muốn .


      Hồ thị đột nhiên ngồi dậy, nhìn bóng lưng Triệu Tịch Ngôn : "Ngươi nghe đây, nếu ngày mai ngươi đến Hồ gia cầu cậu mợ tha thứ, cưới hồ Ngọc Uyển về đây, chân trước ngươi , chân sau ta liền kiếm sợi dây thừng, tự vẫn! Ta sống nữa, dù sao sống cũng có ý nghĩa gì!"


      Triệu Tịch Ngôn muốn quan tâm, nhưng y ra đến cửa vẫn dằn lòng được, lạnh lùng thẳng mà chẳng hề quay đầu: “Nương cứ yên lòng , chân trước ngài , chân sau nhi tử thi xong từ kinh thành về, bất kể thi đậu hay rớt, nhi tử đều theo nương cả."


      Hồ thị ngẩn người, rồi bà nhào lên xường, khóc nấc lên.


      Triệu Tịch Ngôn gì tnữa, thẳng.


      Cả nhà họ Triệu trước giờ luôn ngủ rất sớm, nhưng hôm nay ầm ĩ ngủ hơi muộn. Vì những ngày qua cả nhà bị dằn vặt ngừng nên vốn mệt mỏi, vừa lên giường ai nấy cũng chìm vào giấc ngủ sâu. Đến nỗi có người thổi thuốc mê qua song của sổ, còn vô tình đá đạp trúng miếng ngói vỡ dưới chân cửa sổ, mà chỉ có Triệu Tịch Ngôn trẻ nhất nhà mơ mơ màng màng lật người cái. Y cố chờ chút nhưng thấy ngoài nhà có tiếng động, cứ ngỡ mình nghe lầm, thế là ngủ tiếp.


      Tiết Đạt bên ngoài cửa sổ sợ hết hồn, núp dưới cửa sổ hơn nửa canh giờ. Chờ khi bên trong hoàn toàn tĩnh lặng, mới đứng dậy. Nghĩ nghĩ, lâu vậy rồi chắc mê hương có tác dụng, Tiết Đạt gõ cửa hai cái, chờ lát, bên trong quả nhiên có động tĩnh gì.


      Lần này, động tác của ta là mở cửa ra, sau đó lôi đống củi chất đống sau nhà Triệu gia lên, đặt ngay trước vách nhà rồi nhấc vò rượu tưới lên, cuối cùng là chắp tay trước ngực niệm câu a di đà phật, xong rồi móc từ trong ngực ra đá lửa, lửa cháy lên.


      Thằng nhóc này đắc tội ai đắc mà cứ phải đắc tội cháu đại nhân làm gì.


      Giờ này đại nhân muốn chết, mình cũng hết cách rồi.
      minhminhanhngoc, Ameri, Hale20513 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :