1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Xuyên sách] Gả cho chàng nam phụ này - Thập Điểm Khai Hoa

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      124
      Được thích:
      2,420
      Chương 66. "Ngươi còn cản ta cha mẹ ta chính là bị ngươi hại chết!"


      [1]


      Ngọn lửa bất chợt bùng lên, vì là cỏ khô, lại đổ thêm rượu, và chẳng mấy chốc, mặt Tiết Đạt bị lửa hong đỏ. vỗ tay trước ánh lửa cái, rồi quay gót .


      Vừa mới quay đầu, bỗng thấy có hai người đứng sau lưng mình.


      leo tường vào đây, là hai người này cũng vậy, vậy mà ta hề nghe thấy tiếng động! tức thấy hoảng, dám đánh trực diện, nhanh chóng chạy sang bên nhằm chạy trốn.


      Hai người này là hạ nhân Chu gia do Lô Quảng mang đến. Người cao và gầy được gọi là Đông Thịnh, người ục ịch tên là Đông Viễn. Mặc dù cả hai biết võ, nhưng thắng ở chỗ thanh niên trai tráng khỏe mạnh có sức. Còn Tiết Đạt chỉ là người bình thường, thế nên hai người trái phải đuổi theo, chẳng mấy chốc đè Tiết Đạt xuống đất.


      Lúc này, Đông Thịnh mới vội vã với Đông Viễn: " cứu người, nhanh!"


      Trước khi Lô Quảng rời , với họ phải bắt tận tay kẻ tác quái, giờ gã bị bắt nhưng thế lửa cháy hơi đáng sợ. Song, trong chớp mắt, gió thu thổi qua, nhà họ Triệu thoáng cái lửa lan khắp hướng, ánh lửa ngút trời, cả sân sáng như ban ngày.


      Đông Viễn chạy đến nhà bếp Triệu gia, nhắm mắt phá cửa xông vào, muốn lấy nước dập lửa. Lô Quảng dặn , thiếu gia nhà này là biểu thiếu gia Hồ gia, chưa kể là giải Nguyên lang tân nhiệm mà còn là vị hôn phu trước của phu nhân, bất kể ra sao cũng thể để y có chuyện được. Do đó, vốn là vọt vào phòng của cha Triệu và Hồ thị, nhưng khi nhìn thấy hai người có gì sai sai, lập tức chạy đến phòng khác.


      Người ngủ trong căn phòng này là Triệu Tịch Ngôn, Triệu Tịch Ngôn trẻ tuổi sung sức, nhưng lại ngủ quên bên song cửa sổ, có lẽ lúc sắp ngủ quên y còn chút ý thức nên mở toang hai cánh cửa sổ ra. Đến lúc có người nhắc y lên, ý đồ mang người ra ngoài, y mơ mơ màng màng mở mắt.


      Ngọn lửa bên ngoài chiếu vào căn nha sáng hơn cả ban ngày. Triệu Tịch Ngôn lập tức tỉnh phân nửa, song người tỉnh táo mà sức chẳng có, thậm chí muốn chuyện, thế mà lúc nguy cấp này chẳng thốt được tí thanh nào.


      Y bị kéo ra ngoài, đặt dưới đất, chợt nghe thấy giọng nam nhân lo lắng. "Làm sao giờ, lửa lớn quá, còn hai người già trong nhà, nhưng …Nhưng vào chúng ta mới có cái bàn giao!”


      Hai người họ chỉ là gã sai vặt, có lòng dạ bán mạng ấy.


      Đông Thịnh nghe xong cũng hơi ngập ngừng. chắc chắn muốn mạo hiểm, nhưng hấp tấp kêu Đông Viễn liều mạng hay. Do dự lúc, : "Thế thôi. Dù sao, thiếu niên này cũng cứu rồi, phải muốn cứu hai người già, là do chúng ta cứu được, cũng thể vì muốn có cái báo cáo mà liều cả mạng của mình."


      Đông Viễn cũng nghĩ vậy, "Được!"


      Vào giây phút này, Triệu Tịch Ngôn hoàn toàn tỉnh táo, vừa hay nghe được cha mẹ vẫn còn ở bên trong, lập tức cắn mạnh tay trái cái, cắn đến khi mùi máu tanh thoang thoảng mới thôi. Bấy giờ, y mới cảm thấy cơ thể mình dường như có chút sức lực, lảo đảo đứng dậy.


      "Ơ, ngươi?" Đông Viễn ngạc nhiên.


      Triệu Tịch Ngôn phớt lờ ta, lảo đảo chạy vào bếp, trong đó có vạc nước đầy, mà y vừa gánh vào hôm qua. Y lao đầu vào vại nước, nước lạnh kích thích y, cũng làm cho tay y dần dà có sức, y bèn đổ lên người mấy gáo nước, lý trí xé toan vạt áo to ngâm vào nước rồi đắp lên mặt.


      Nếu cơ thể bị bỏng vẫn ổn, nhưng nếu gương mặt bị hủy làm quan được.


      Thế là Đông Nguyên biết y muốn làm gì.


      Y là muốn chết!


      ta khó mà quyết định cản hay cản, vội vã chạy ra với Đông Thịnh, mắt thấy Triệu Tịch Ngôn sắp ra khỏi phòng bếp lên chính phòng, sốt ruột : "Phải làm gì đây, nếu y gặp chuyện, chúng ta gánh nổi đâu!"


      "Vậy, vậy mau ngăn y lại!" Đông Thịnh vội đáp.


      Bởi vì bên này bận chuyện Triệu Tịch Ngôn, sức khống chế Tiết Đạt cũng nới dần. Tiết Đạt thấy có cơ hội, bèn đạp mạnh chân Đông Thịnh, thừa cơ ta ăn đau, lẹ làng bỏ chạy.


      "Ui da, đứng lại!" Đông Thịnh vội hét lên.


      Tiết Đạt nào nghe, cơ hội khó có được, nếu mà trốn thoát coi như xong rồi! Lúc này, kịp nhớ phải leo tường trở ra mà chạy thẳng ra cửa. Thời gian vẫn còn ngắn. Ngay cả khi người ta muốn đến dập lửa cũng phải lúc nữa, mở cửa chạy thoát nhanh hơn.


      Dù sao, phải là người ở huyện Trường Châu. Chờ chạy về ổ ở Phủ Thành rồi, dù bọn người này có nhận ra cũng có Tiết đại nhân ở đó, đâu thể cắn chết tha, căn bản bọn thể bắt ta được.


      Đông Thịnh quay lại nhìn Đông Viễn, vội vàng : "Ngươi ngăn người lại, ta phải tóm thằng ranh này mới được!"


      Đông Viễn buộc lòng phải đến cản Triệu Tịch Ngôn.


      Triệu Tịch Ngôn giật giật cánh tay ta, gương mặt vừa nóng nảy vừa giận dữ: “Tránh ra!”


      Đông Viễn ôm chặt y lại, "Triệu giải nguyên, lửa quá lớn, cậu vào là chịu chết đó!"


      "Ngươi còn cản ta cha mẹ của ta chính là bị người hại chết!" Triệu Tịch Ngôn gần như gào thét.


      Đúng vậy, đây là cha mẹ người ta, đâu có người làm con nào lại trơ mắt nhìn cha mẹ mình bị thiêu chết? Tay Đông Viễn ôm lấy Triệu Tịch Ngôn thoáng lỏng ra, vô thức quay lại nhìn Đông Thịnh. Thế là thấy, Đông Thịnh bị Tiết Đạt hất tung xuống đất, bấy giờ mặt và bụng của Đông Thịnh bị đạp liên tục.


      Triệu Tịch Ngôn cũng nhìn sang, hất mạnh tay ra và : "Ngươi còn mau giúp! Đừng để hung thủ chạy thoát!"


      Triệu Tịch Ngôn xông vào nhà, còn Đông Viễn bị bỏ lại.


      Nhìn vào ngôi nhà cháy rực, Đông Viễn cắn răng, mặc kệ nó. Chỉ là khi quay người chạy về phía cổng, Tiết Đạt sớm cảnh giác, vứt Đông Thịnh sang bên và chạy ra cửa.


      "Đứng lại!" Đông Viễn rống lên.


      Tiết Đạt chạm vào cánh cửa, mở chốt cài cửa ra. Trước khi ta chạy ra ngoài, còn quay lại mỉm cười đắc chí.


      Song, chờ ta ở ngoài cửa là cây gậy đánh úp, lần lượt đánh xuống người ta.
      minhminhanhngoc, Ameri, Hale20513 others thích bài này.

    2. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,236
      Được thích:
      1,001
      bạn Nhu xuất chăng???

    3. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      124
      Được thích:
      2,420
      [2]


      "Lô quản !" Đông Viễn kích động kêu lên.


      Lô Quảng hơi đâu đáp lại, lo đánh liên tiếp vào chỗ hiểm của Tiết Đạt, đánh tới khi ta còn hơi đâu đỡ nữa mới cùng người sau lưng bước lên trói ta lại. Mà lúc này, Tú Vân cũng dắt Vũ huyện thừa đến, sau lưng y còn kèm theo mấy sai dịch, đúng thời điểm đến nhận người.


      "Phu nhân, sao ngài lại đến đây?" Thấy Tú Vân- vừa nãy thông báo cho y đến, trực tiếp đến đứng sau lưng Lô Quảng, Vũ huyện thừa tùy ý lướt qua, tức sợ đến biến sắc.


      mặt Hồ Ngọc Nhu còn vẻ tức giận, ba phần vì Tiết Sĩ Văn muốn giết cả nhà họ Triệu, mà bảy phần còn lại là bởi vì Lô Quảng. biết Tiết Sĩ Văn ra tay với Triệu gia, vậy mà ta cứu người, lại còn hớn hở chạy về hỏi rằng có muốn cứu người hay . Điều này quả là ... trách được Chu Thừa Vũ lại để ta theo bên cạnh!


      "Vũ huyện thừa, trước tiên chúng ta nên vào xem tình hình cái !" Hồ Ngọc Nhu thực lo lắng, nếu Triệu Tịch Ngôn cứ thế mà chết, thế cũng đáng thương.


      Đoàn người bước vào sân.


      Triệu Tịch Ngôn vẫn chưa ra, Đông Viễn lắp bắp kể lại mọi chuyện, mặt Hồ Ngọc Ngu trắng bệch. Với trận hỏa hoạn lớn thế này, cậu ta lại trúng thuốc mê, vừa nghĩ thôi biết lành ít dữ nhiều! Nhưng, Đông Viễn muốn vào cứu người, mà đám người theo Vũ huyện thừa nhìn vào thế lửa thế này, sợ là Hồ Ngọc Nhu chỉ vào bọn họ, thế là cả đám theo bản năng lùi lại.


      Mà Hồ Ngọc Nhu thể bắt người ta làm chuyện tìm chết.


      Có điều đến, biết tình hình tại của Triệu Tịch Ngôn, nhưng bảo trơ mắt nhìn Triệu Tịch Ngôn chết, làm được. Bất luận có cứu được người hay , dù sao cũng phải thử mới biết.


      đánh giá thử sức lực của mình, mấy người họ Triệu hơi gầy, có lẽ đỡ ra được. Nếu tình hình nguy cấp quá, cứu Hồ thị và cha Triệu, đẩy thẳng Triệu Tịch Ngôn ra ngoài là được.


      Dẫu trong lòng nghĩ nhiều cỡ nào dưới chân dám trì hoãn lấy giây, xông vào phòng bếp. Vũ huyện thừa bên này còn chuyện gì, bên kia Tú Vân trong nháy mắt liền hiểu, phu nhân muốn xông vào cứu người! Nàng ta tức quay đầu trừng mắt Lô Quảng cái, rồi cũng xông vào theo chút nghĩ suy.


      Tiếng nước ào ạt truyền ra, người bên ngoài còn gì mà hiểu.


      Khi Lô Quảng và Vũ huyện thừa chạy đến lối vào bếp, thấy cả Hồ Ngọc Nhu lẫn Tú Vân đều ướt sũng, để tránh hiềm nghi nên Vũ huyện thừa quay đầu , nhưng miệng : "Phu nhân, thế lửa quá lớn, ngài thể mạo hiểm được!"


      Lô Quảng thù nhìn chằm chằm vào Tú Vân. "... Tú Vân, nàng đừng , quá nguy hiểm!"


      Tú Vân lơ ta, chỉ với Hồ Ngọc Nhu: "Phu nhân, chúng ta !"


      Phu nhân muốn cứu biểu thiếu gia Triệu gia, nàng đương nhiên thể đứng nhìn. Có nàng cùng, phu nhân đỡ nổi có nàng ở đó, chắc chắn có thể cứu được Triệu biểu thiếu gia ra.


      Hồ Ngọc Nhu với nàng ta ra ngoài, khi ngang qua Vũ huyện thừa, bỏ lại câu. "Vũ huyện thừa, ngươi yên tâm. Hôm nay ở đây có rất nhiều người chứng kiến, là do chính ta chủ động, liên quan gì đến ngươi."


      Thái độ của cả hai rất cương quyết. Cả Vũ huyện thừa và Lô Quảng đều biết , hai người khuyên nổi. Lô Quảng vì Tú Vân, còn Vũ huyện thừa vì Chu Thừa Vũ giao huyện nha cho y mà y lại để Hồ Ngọc Nhu mạo hiểm, thế là hai người đồng loạt hô lên: "Ta ! Ta cứu người!"


      Vũ huyện thừa và Lô Quảng đều cởi áo ngoài ra, thấm nước, rồi nghe theo lời Hồ Ngọc Nhu, quấn tấm vải ướt lên mặt, xong rồi vội vã xông vào phòng. Mặc dù Hồ Ngọc Nhu cần vào, nhưng vẫn theo đến cửa, ngay lúc này, có người ôm theo người lửa xông ra.


      Vũ huyện thừa vội xông vào kéo người lao ra.


      Là Triệu Tịch Ngôn và Hồ thị. Mấy sai dịch sớm mang nước lên, tưới lên bộ y phục bốc cháy của Hồ thị.


      Triệu Tịch Ngôn vừa ra, đứng còn chưa vững. Tuy nhiên, sau khi thấy Hồ Ngọc Nhu và Tú Vân đỡ Hồ thị, y nhìn Hồ Ngọc Nhu bằng ánh mắt phức tạp, rồi quay đầu lại muốn nữa.


      "Biểu muội, chăm sóc nương giúp ta."


      Tú Vân vội : "Lô Quảng vào, chắc chắn cứu được cha ngài ra!"


      Triệu Tịch Ngôn thoáng dừng lại, đôi mắt y nhìn thẳng vào cánh cửa phòng.


      Chẳng mấy chốc, quả nhiên Lô Quảng cứu cha Triệu ra.


      Đám sai dịch nhanh chóng tiến lên giội nước.


      Cha mẹ được cứu, Triệu Tịch Ngôn thở phào nhõm. Y vốn đứng, ngay lúc này lại ngã ầm xuống đất. Hồ Ngọc Nhu hết hồn, vội cúi xuống dìu y. Vừa đến gần, liền phát ra vết máu loang lỗ tay trái y. Dường như nghĩ tới cái gì, toan kéo tay áo y lên, thấy mấy vết dao cứa sâu đó, ngừng tuôn máu ra.


      Đây là do trúng thuốc mê, Triệu Tịch Ngôn lại sợ mình tỉnh táo, đặc biệt cầm dao phay theo, lúc nào thấy mình đủ tỉnh táo cho đao. Để cứu được Hồ thị, cánh tay trái của y bị đâm ra hình dáng gì nữa.


      "Nhanh mời đại phụ!" Hồ Ngọc Nhu ngơ ngác hét lên.


      ·


      Mãi đến trưa hôm sau, Triệu Tịch Ngôn mới mở mắt ra. A Quỳnh chuẩn bị cố gắng gượng rót thuốc cho y. nàng thấy thế lộ vẻ mừng rỡ, : "Biểu thiếu gia, ngài tỉnh rồi? Tốt quá rồi, ngài mau mau mau uống thuốc, Ngô đại phu , ngài hít thuốc mê quá nhiều, rất ảnh hưởng thân thể ngài đó."


      Triệu Tịch Ngôn nhấc nổi tay trái lên, tay phải y cầm bát thuốc, song lại ngẩn người uống.


      "Cha và nương ta..."


      A Quỳnh ngắt lời y. "Vẫn chưa có tỉnh, nhưng ngài yên tâm , Ngô đại phu bảo có nguy hiểm đến tính mạng."


      Triệu Tịch Ngôn gật đầu, lại hỏi: "A Nhu đêm qua ..." nửa, y đột nhiên dừng lại, rồi sửa miệng: "Đêm qua, huyện lệnh phu nhân sao chứ?"


      Sao mà sao được chứ. Đêm qua phu nhân dắt nàng theo, nếu dắt nàng theo phu nhân nào cần đích thân cứu người chứ? Quần áo ướt đẫm giữa đêm, về đến nhà là sốt lên liền, nhưng mà phu nhân cho .


      " có gì, phu nhân vẫn khỏe!" A Quỳnh . "Ơ, đúng rồi, gã giết người phóng hỏa nhà ngài khai rồi, gã ta là tùy của cữu lão gia Tiết Sĩ Văn. Nhưng tại, thể thẩm tra xử lý gã ở huyện chúng ta được, phu nhân phải đưa gã về Phủ thành ngay lập tức, Vũ huyện thừa sắp xếp rồi. "


      Là mợ Tiết thị trả thù à?


      ràng là Hồ Ngọc Uyển đúng trước. Y chẳng qua là cưới Hồ Ngọc Uyển mà thôi. Vậy mà Tiết thị lại muốn mạng cả nhà ba người Triệu gia?


      Triệu Tịch Ngôn cầm bát thuốc, uống ừng ực từng hớp lớn đến hết, lau miệng : "Vũ huyện thừa ở đâu, ta có thể chứ? Ta là đương trong vụ án này. Tốt nhất là chung với Vũ huyện thừa. A Quỳnh, ngươi hỏi Vũ huyện thừa giúp ta tiếng.”


      ·


      A Quỳnh trở về chính phòng, muốn kể lại cho Hồ Ngọc Nhu nghe ba người Lương Nguyệt Mai, Tạ Kiều và Tô thị kết bạn cùng đến. Ba người họ đều biết chuyện đêm qua, Lương Nguyệt Mai và Tạ Kiều đều lo lắng, còn Tô thị tâm trạng khá phức tạp.


      Nàng ta ngờ, chị dâu tuổi còn mà có quyết đoán quá chừng!


      Mà càng ngờ, chị dâu này quan tâm Triệu Tịch Ngôn đến thế.


      Xem ra, đúng là trước đây nàng ta hiểu lầm rồi.


      Thôi thôi, nếu là người nhà, và bây giờ nàng ta cũng có con, cần phải lo lắng chuyện gì nữa. Nếu thai này có thể sinh con trai, đến lúc đó nàng ta giúp nàng ấy tay vậy, chữa trị cơ thể cho nàng ấy để nàng ấy có đứa con bình thường.


      Nếu như thai này là con , đây là con ...


      Vậy đến lúc đó sau.
      minhminhanhngoc, Ameri, Hale20512 others thích bài này.

    4. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,236
      Được thích:
      1,001
      Hi vọng hiểu nhầm hành động liều mình cứu người của bạn Nhu là lưu luyến tình cũ, nguyện xả thân.

    5. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,236
      Được thích:
      1,001
      Đợi đến cái chương chị gặp lại mà nóng ruột quá trời ạ

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :