1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Xuyên sách] Gả cho chàng nam phụ này - Thập Điểm Khai Hoa

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. A- Ying

      A- Ying New Member

      Bài viết:
      17
      Được thích:
      13
      Cha nội họ Tiết này chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà

    2. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      124
      Được thích:
      2,421
      [2]


      Nhưng ra tay khi nào đây?


      Trước mắt đương nhiên được, đường Chu Thừa Vũ trở về huyện Trường Châu?


      Tiết Sĩ Vănnuốt nước bọt cái, hai tay từ từ siết chặt. Có vẻ như đây là cách duy nhất.


      Những chủ cửa hàngđợi ở ngoài từ sớm, Đổng tri phủ bên này vừa mới truyền lời, bọn họ ở bên kia liền được dẫn lên. Đồng thời, đám bộ khoái huyện Trường Châu cũng được đưa đến đại sảnh, ai nấy đều trông nhếch nhác, nhưng thực tế, Tiết Sĩ Văn cũng đâu dám làm gì bọn họ, chẳng hề có vết thương ngoài da.


      Chẳng qua, đường đường là bộ khoái mà bị vu cáo nhốt vào đại lao, trong lòng họ sao nuốt được sỉ nhục này.


      Vừa nhìn thấy Chu Thừa Vũ, mặt ai nấy đều lô vẻ giận dữ kèm xấu hổ.


      Tiết Sĩ Văn quan tâm đến bọn họ. Bọn họ thế nào chẳng đoán cũng biết. Mắt ông ta vẫn luôn hướng về những chủ cửa hàng được mời lên. Thậm chí thời gian mà ông ta nhậm chức Đồng tri ở Phủ Thành còn lâu hơn so với Đổng tri phủ. Sau nhiều năm tích lũy uy nghiêm, đôi mắt ông ta lạnh lùng, những chủ cửa hàng đều run rẩy trong lòng, họ đều bất an cúi đầu xuống.


      Chu Thừa Vũ chuyển bước, chặn lại tầm vóc lùn tịt của Tiết Sĩ Văn.


      Tiết Sĩ Văn nhìn thấy phản ứng của mọi người. Lúc này, ông ta an tâm hơn chút ít, hừ lạnh tiếng, quay sang nhìn Đổng tri phủ. "Đại nhân, nếu người đến đông đủ rồi, vậy có thể bắt đầu đặt câu hỏi được chưa?"


      "Tất nhiên rồi!" Đổng tri phủ trả lời, nhìn Chu Thừa Vũ.


      Đặt câu hỏi ra sao, tất nhiên, phải để ông ta đặt câu hỏi.


      Nếu ông ta hỏi, ông ta muốn xem thử ai dám . sợ chết, cứ !


      Tiết Sĩ Văn là giành trước đến trước mặt các chủ cửa hàng.


      Ông ta vừa đến, cóvài người vô thức lùi lại hai bước, bọn họ hề biết trong mắt mình bất giác có thêm ba phần sợ hãi.


      Chu Thừa Vũ bèn đứng đằng sau Tiết Sĩ Văn, Tiết Sĩ Văn thể ra đáng sợ bao nhiêu, y lại thể ra bình tĩnh ung dung bấy nhiêu. Y : "Ta là Chu Thừa Vũ, huyện lệnh Trường Châu huyện. Hôm nay đến đây, là vì những bộ khoáihuyện Trường Châu của ta,hai là cho các cửa hàng của các người câu trả lời. Nghe bảo là cửa các các ngươi bị đáp phá, mỗi cửa hàng đều thiệt hại , vậy các ngươi chỉ cần ra. Là ai đập, đập cái gì của các ngươi. Nếu chuyện thực liên quan đến nhóm bộ khoái huyện Trường Châu của ta, đương nhiên ta bồi thường hết.”


      "Đại nhân!" Đám bộ khoái bị buộc phải đứng bên vội hét lên.


      Chu Thừa Vũ khoát tay, ra hiệu cho họ bình tĩnh chớ gấp.


      Tiết Sĩ Văn đứng trước mặt y, bởi vì ông ta đưa lưng với y, nên yên tâm mỉm cười.


      Nụ cười này là nụ cười dành cho tất cả những hy vọng mà mấy thương hộ đối với Chu Thừa Vũ hôm qua. Bọn họ vốn nghĩ rằng Chu Thừa Vũ có thể hạ bệ được Tiết Sĩ Văn, chỉ để họ thiệt thòi lần này mà sau này phải ăn thiệt nữa. Nhưng ai có thể ngờ, nhìn thấy Tiết Sĩ Văn, Chu đại nhân lại nhún nhường như thế.


      Tiết Sĩ Văn chỉ đại vào người. "Ông chủ Đường, nhà ông buôn bán đồ cổ. Ông đế xem, thiệt hại bao nhiêu?"


      Cửa hàng đồ cổ của ông chủ Đường, cho dù có bày đồ ra nửa nửa giả cũng đáng giá đáng kể. Lần này đồ bị đập rất nhiều, mặc dù hầu hết đồ đều là những thứ đáng giá, nhưng thực tế tổn thất khá nặng nề. Bởi vì những thứ có giá chút đỉnh, đều bị Tiết Sĩ Văn nhân cơ hội cỗm !


      Ông ấy ho khan hai tiếng, rồi quyết định bỏ qua cái lương tâm gì gì đó. Thiệt hại nhiều như vậy, ông kiểu gì cũng đào về mớ. Nếu vị huyện lệnh Trường Châu huyện này sẵn lòng coi tiền như rác, ông ấy nên thịt khoản vậy. " dối gạt Tiết đại nhân. Có rất nhiều vật phẩm tốt trong cửa hàng như mấy bức tranh thư pháp, tranh cổ tiền triều, đều bị hỏng hết, thiệt hại khó mà ước lượng!"


      Tiết Sĩ Văn hỏi: "Này bị hủy thế nào?"


      Ông chủ Đường nhìn về hướng đám bộ khoái phía sau Chu Thừa Vũ, :“Còn phải do bọn họ. Bọn họ gì mà bắt kẻ sát nhân, hùng hùng hổ hổ vào cửa. Tùy tiện vòng qua vòng lại, đập phá đồ hơn phân nửa!”


      Tiết Sĩ Văn hài lòng, cho ông ấy trở về rồi chỉ vào người khác ra, "Ông chủ Kiều, còn nhà ông buôn bán rượu, lần này thiệt hại bao nhiêu?"


      Có ông chủ Đường trước, ông chủ Kiều hầu như ngừng: “ dối gạt Tiết đại nhân, mặc dù tiểu nhân bị hư hại nhiều như ông chủ Đường, nhưng ước tính cũng có hơn trăm lượng bạc ròng. Rượu bình thường hai lượng 1 vò. Còn rượu thượng hạng như: Nữ nhi hồng, Trúc diệp thanh, Lệ chi lục, thậm chí cả những vò rượu ủ mười mấy năm đều nhóm bộ khoái thô lỗ này đập hư!"


      Lần lượt là quán cơm, tiệm vải, cửa hàng gạo ...


      Càng nhiều người , Tiết Sĩ Văn càng hài lòng, đợi hỏi hết vòng, ông ta kìm được nụ cười mặt. Quay đầu lại, ông ta cũng lười hỏi đám bộ khoái đó, chỉ nhìn Chu Thừa Vũ, : "Chu đại nhân, ngươi còn gì để nữa ?"


      Hỏi xong cũng chờ Chu Thừa Vũ lên tiếng, ông ta tiếp: " phải ngươi muốn hỏi đám bộ khoái này, rồi để từng kẻ từng kẻ lên tiếp phủ nhận chứ? Nếu hai cửa hàng còn được, còn đằng này hàng chục cửa hàng, lại thù oán với bọ họ, tất cả đều vu cáo hãm hại bọn họ được."


      Đám bọ khoái huyện Trường Châu còn hơi sức quắc mắt, nhảy dựng lên với Tiết Sĩ Văn nữa.


      Ngã xuống, lần này ngã xuống .


      Mặc dù bản thân họ ràng, bọn họ bị vu khống hãm hại, nhưng giờ khắc này có trăm miệng cũng khó mà giãi bày!


      Đổng tri phủ mắt lạnh nhìn. Ban đầu ông ta muốn dàn xếp cho chuyện hóa , nhưng thái độ Chu Thừa Vũ quá bức ép nên ông đâm ra bất mãn. Bây giờ, ông chỉ cười lạnh, mở miệng.


      Chu Thừa Vũ để ý Tiết Sĩ Văn, mà gọi người chuyện đầu tiên- Ông chủ Đường bước ra hỏi chuyện.


      "Ông chủ Đường, ông đám bộ khoái đó đập phá tranh thư pháp và tranh cổ của cửa hàng ông, vậy xin hỏi, ông có tận mắt chứng kiến ?"


      Ông chủ Đường ngập ngừng lúc rồi gật đầu: "Đương nhiên!"


      Chu Thừa Vũ : "Vậy bọn họ vừa vào là đập, hay xem xét lúc mới đập. Bọn họ tay ném chân đá hay dùng thứ gì đập?"


      Câu hỏi vừa thốt ra, ông chủ Đường ràng có chút hoảng loạn, vội vã nhìn Tiết Sĩ Văn.


      Tiết Sĩ Văn chưa phát giác ra ý đồ của Chu Thừa Vũ, chỉ hừ lạnh tiếng, tỏ ý gì.


      Ông chủ Đường hết đường đành nhắm mắt bừa: "Bọn họ bắt kẻ sát nhân.Vừa bước vào của hàng bảo muốn bắt kẻ sát nhân, cẩn thận đập bể. Bọn họ sử dụng gậy, đúng, họ dùng cây gậy thô bình thường bằng cánh tay, đập đập gõ gõ, cẩn thận đập hỏng đồ cổ của ta."


      Chu Thừa Vũ mỉm cười, : "Gậy?"


      Thấy ông chủ Đường hoang mang nhìn sang, Tiết Sĩ Văn mất kiên nhẫn: "Hỏi cái này làm gì nữa. tại có đầy đủ nhân chứng, vật chứng cả rồi. Nhân chứng người ở đây, vật chứng trong cửa hàng, Chu đại nhân cần thẳng ra luôn ?"


      Chu Thừa Vũ vẫn phớt lờ ông ta, hỏi người thứ hai là ông chủ Kiều. " thế, những vò rượu của ông trong cửa hàng chắc cũng là dùng gậy đập nhỉ. Vừa nãy ông bảo là bao nhiêu, thiệt hại mấy trăm lượng, có ?"


      Bùi Thanh xen vào: "Đại nhân, ông chủ Kiều là hơn trăm lượng!"


      Chu Thừa Vũ gật đầu và nhìn ông chủ Kiều.


      Ông chủ của Kiều đúng là thiệt hại hơn trăm lượng,như rơi vào sương mù mà gật đầu.


      Chu Thừa Vũ lần lượt hỏi những người còn lại theo thứ tự của Tiết Sĩ Văn.


      Thấy câu trả lời của những người này có vấn đề gì, Tiết Sĩ Văn càng đắc ý hơn, "Chu đại nhân, ngươi cũng đích thân hỏi rồi, thế nào, ngươi còn gì nữa ?"


      Chu Thừa Vũ quay lại hành lễ với Đổng tri phủ ngồi vị trí đầu, : "Đại nhân, hạ quan hỏi xong, có đầy đủ bằng chứng để chứng minh những lời này- tất cả chỉ là lời dối!"


      Tác giả có lời muốn :


      Chắc chắn tẩy trắng Tô thị, ấy có tẩy cũng trắng nổi.


      HE à, thể nào.


      Tôi chưa nghĩ ra, .Các bạn có muốn cho nhị gia hoạt bát sánh đôi ? Tôi luôn cảm thấy chàng ta thảm quá.


      Cả Triệu Tịch Ngôn còn có tiểu nguyên chủ Nhu Nhu, nhưng chàng ta ... vợ xấu xa, di nương , chàng ta mới đúng là nam phụ thảm hại nhất.
      minhminhanhngoc, Ameri, Hale20512 others thích bài này.

    3. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,278
      Được thích:
      1,046
      Cắt đúng đoạn gay cấn kìa edit ơi! Mình cũng thấy em bác Chu Thừa Vũ đáng thương thiệt

    4. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      124
      Được thích:
      2,421
      Chương 69. Triệu Tịch Ngôn ở huyện Trường Châu có oan khuất! Cầu xin Chu đại nhân minh oan cho học trò!


      Tất cả chỉ là lời dối?


      Vì những lời của Chu Thừa Vũ, trong đại sảnh phút chốc im ắng.


      Nhưng chẳng bao lâu truyền đến tiếng cười khẩy ha hả của Tiết Sĩ Văn.


      Bọn họ dối? Ta thấy ngươi mới kể chuyện cười đấy chứ!


      "Đại nhân ..." Có bộ khoái lo lắng, gọi Chu Thừa Vũ.


      Song, Chu Thừa Vũ tỏ vẻ ung dung. Điều này khiến Đổng tri phủ khỏi có chút nghi ngờ. "Chu Thừa Vũ, lời này thể mở miệng bậy. Ngươi bọn họ dối, bằng chứng đâu?"


      Tiết Sĩ Văn đắc ý, cười : " có bằng chứng, Chu đại nhân phỉ báng đấy."


      Chu Thừa Vũ ngoảnh mặt làm ngơ với lời Tiết Sĩ Văn. Sau khi thi lễ với Đổng tri phủ xong, y xoay người đến trước mặt ông chủ Đường, “Ngươi bọn họ dùng gậy đập vỡ những bức tranh thư pháp và tranh cổ của ngươi. Nhưng bọn họ từ huyện Trường Châu giắt theo bội đao rời khỏi, mà đuổi bắt kẻ mang tội sát nhân, sao có khả năng chỉ dùng gậy mà dùng đao? "


      Đối với kẻ sát nhân giết người dã man như vậy, có chém bị thương, cũng đâu phải chuyện to tát gì.


      Ánh mắt ông chủ Đường vội lảng tránh.


      Người được Tiết Sĩ Văn phái dùng gậy, thế nên ông mới gậy.


      Nhưng mà...


      "Đúng, đúng, đúng,chúng tôi căn bản mang theo gậy gộc gì cả, vẫn luôn mang theo đao!" Chúng bộ khoái hô lên. "Chúng tôi đuổi theo kẻ sát nhân tội ác tày trời, sao có thể mang theo đao? Xem như chúng tôi muốn sống, cũng lo gã ta bất ngờ làm người dân bị thương!"


      Ông chủ Đường thấy thế, lập tức sửa miệng: "Là đao, đúng rồi, nhóm bộ khoái dùng đao. Ta nhất thời căng thẳng, quên mất, là đao!”


      Ông ấy vừa sửa miệng, ông chủ Kiều và những người còn lại nhao nhao cùng sửa miệng.


      Chu Thừa Vũ nông nóng. Chờ tất cả xong, y mới : "Được, ngươi là đao là đao vậy. Những mảnh đồ cổ bị đao đập vỡ chắc còn ở chỗ ngươi, mảnh vỡ đồ sứ bị chúng đập vỡ khác hẳn với dùng gậy đập vỡ, bất kể là mũi đao hay chuôi đao đều khác. Ông chủ Đường, bằng phái người đến cửa hàng ông chuyến, lấy ít đến xem thử?”


      Giờ phút này, ông chủ Đường căng thẳng đến mức trán lêng láng mồ hôi. ", nhiều ngày như vậy, đâu, đâu còn nữa, ném từ lâu!"


      Tiết Sĩ Văn thở phào nhõm, cũng đưa tay ra lau mồ hôi trán.


      Chu Thừa Vũ mỉm cười, : "Đúng là trùng hợp. Hôm qua ta cố tình lần lượt ghé qua các cửa hàng. Vừa hay ta thấy số mảnh vỡ ở cửa hàng của ngươi, tiện tay gọi người lượm lại." Nhìn vào ông chủ Đường, gương mặt ông ta ràng xanh lét. Y thờ ơ : "Có điều chẳng vội đâu, ta còn có lời muốn hỏi ông chủ của Đường."


      Ông chủ Đường nuốt hớp nước miếng, lúc nhấc tay áo lên để lau mồ hôi, ông ấy liếc vội qua Tiết Sĩ Văn. Chỉ thấyTiết Sĩ Văn nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào Chu Thừa Vũ,ông ấy chỉ có thể gượng. "Ngài, ngài cứ hỏi."


      "Cửa hàng của ông là cửa hàng gian mặt phố. Treo tranh thư pháp tường. Dưới bày hai kệ đồ sứ kích cỡ khác nhau. Từ bên ngoài nhìn vào thấy hết.Thế nên, ý của ông chủ Đường là,nhóm bộ khoái huyện Trường Châu của ta ngoài miệng bảo là bắt kẻ sát nhân nhưng trong lòng vốn có thù oán với ngươi, cố tình đập phá đồ đạc của ngươi à?” đến đây, Chu Thừa Vũ lạnh mặt, giọng điệu cũng nghiêm nghị hẳn lên, “Xin hỏi ông chủ Đường, từ khi nào và vì chuyện gì mà nhóm bộ khoái của ta kết thù với ông?"


      Ông chủ Đường sợ đến nỗi hai chân mềm nhũn, vội vã bắt lấy tay người bên cạnh, mới miễn cưỡng đứng được.Ông ấy lắc đầu ngừng, nhanh chóng lên tiếng chối bỏ, ", có, ta và họ trước đó hề quen biết, sao có thù oán với nhau được.Ngài hiểu lầm, đúng đúng đúng, ngài hiểu lầm rồi, bọ họ vô tâm, bọn họ ..."


      "Bọn họ hùng hùng hổ hổ, cẩn thận đập phá đồ đạc của ngươi?"Chu Thừa Vũ lạnh lùng tiếp, chế giễu: "Ông chủ Đường cho là bọn họ mắt mù có đầu óc, cố tình hùng hùng hổ hổ bước vào cửa hàng vừa nhìn là thấy lục soát người à, hay cho là Đổng tri phủ ngồi cao hồ đồ, cảm thấy chỉ dăm ba câu dối gạt chúng ta như dối gạt đứa con nít ba tuổi là xong rồi?"


      Chu Thừa Vũ quắc mắt nhìn chằm chằm, thẳng ra khiến hai chân ông chủ Đường run run, mặt như màu đất.


      Chu Thừa Vũ nhìn ông ấy nữa. Trong chớp mắt, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào gương mặt đổi sắc của ông chủ Kiều, sau đó, lần lượt quét các ông chủ còn lại vòng. Y chi tiết, " phải gậy mà là đao. Ông chủ Kiều cho rằng bộ khoái huyện Thường Châu chúng tôi là đại hiệp giang hồ à, vì truy lùng người mà điểm mũi đao, vừa điểm chui đao là có thể làm hỏng bình rượu của ông à? Lẽ nào vò rượu của ông làm bằng giấy hay sao? Thiệt hại hơn trăm lượng. Mà ông chủ Kiều ném mảnh vở bình rượu nơi nào vậy, hay còn giữ lại dùng tiếp? Tại sao tường hay kệ đựng vò rượu của ông đều chẳng có vết đao nào? Lẽ nào ông chủ Kiều nhanh chóng trát vữa xong rồi?"


      "Còn các ngươi nữa!" Y đột nhiên nổi giận, đưa tay chỉ vào từng người , "Quán cơm, tiệm vải, cửa hàng gạo... đến đây, kể lại tình hình cho ta nghe, bọn họ đập phá chỗ các ngươi như thế nào, nếu dùng đao sao chẳng thấy dấu vết còn sót lại trong cửa hàng các ngươi, những đồ đạc bị hỏng ở nơi đâu? Đâu thể nào để các ngươi cứ ăn lung tung như vậy, ràng lượng bạc gì gì đó các ngươi thành hai, ta phải đền cho các ngươi hai lượng nhỉ?"


      Lần này còn lặng ngắt như tờ nữa, mà là tiếng nhiều người hít vào hơi.


      Vị này chẳng phải phải huyện lệnh Trường Châu huyện sao? Sao chỉ trong thời gian ngắn mà điều tra ra nhiều thứ thế này? Lời phản bác của y khiến họ trong nhất thời chẳng biết chứng minh ra sao, mà muốn họ chứng minh cũng phải cho họ thời gian ngụy tạo chứng cứ mới được.


      Chu Thừa Vũ cười khẩy: "Thiệt hại của các người, trong lòng các ngươi biết ai mới là kẻ gây thiệt hại cho các ngươi. Ta cho các ngươi cơ hội tốt như vậy, để các ngươi có thể trước mặt Đổng tri phủ, trước vô số bách tích ra chân tướng. Nhưng muốn lựa chọn của các ngươi. Tuy là bộ khoái là chức vụ thấp nhưng đến cùng đều ăn cơm của Triều đình, đều là quan chức Triều đình. Nay, các ngươi dám vu khống quan triều đình, các ngươi sợ phải ngồi tù đúng ? thế cũng đâu sợ mất mặt? Mà sợ, cứ công khai những tổn thất nặng nề đó ra, cũng phải chịu mất mặt bị trượng hình, mất mặt ăn cơm trong lao ngục?”


      Sao lại sợ chứ, chịu thiệt trong im lặng đáng sợ, chịu thiệt mà còn làm trò cười cho dân chúng Phủ Thành, mới đáng sợ! Những người này đều có cửa hàng lớn, cửa hàng , còn có cửa hàng gia truyền. Mất thể diện hôm nay chỉ mất thể diện riêng mình, mà là mất thể diện cả gia tộc!


      Cái mất mặt này, cái uất ức này, bị khinh thường chỉ bọn họ, mà vợ con họ cũng bị khinh thường theo!Thậm chí, những đồ có trong tay họ, chừng còn dụ phường trộm cướp đến thăm!


      Cuối cùng, có số người chịu nổi, khẽ: " phải bộ khoái đập, phải nhóm bộ khoái đó đập."


      Ông chủ Đường xụi lơ, như được người ta khích lệ vậy. Cả người bất chợt có sức sống, ông ấy thình thịch quỳ xuống trước Đổng tri phủ,lưng thẳng tắp, : "Đúng vậy, phải là nhóm bộ khoái đó đập, là ... ... là Tiết đại nhân sai người đập phá! "


      "Đúng, là Tiết đại nhân sai người đập phá!" Ông chủ Kiều cũng quỳ xuống.


      "Là Tiết đại nhân sai người đập phá!"


      "Nhà ta cũng là Tiết đại nhân sai người đập phá!"


      "Nhà ta cũng vậy!"


      Mọi người quỳ xuống tới tấp, từng người thay nhau ra chân tướng.


      Mặc dù Tiết Sĩ Văn đích thân , nhưng Tiết Đạt . Dân chúng ở Phủ Thành ai ai cũng biết ta, biết ngoại hình dáng vẻ của , kể ra chút khác biệt. chỉ thế, còn kể ra Tiết Đạt dẫn người đến cửa hàng đập phá ra sao, mà còn nhân cơ hội vơ vét thứ gì, còn dặn bọn họ dối thế nào, năm mười khai ra ràng.


      Tiết Sĩ Văn hoàn toàn ngây người. Song, phút chốc sững sờ qua , ông ta nhanh chóng sải bước tới trước mặt nhóm chủ cửa hàng, giận dữ thở hổn hển: "Hoàn toàn vớ vẩn! Các ngươi toàn ăn vớ vẩn! Ta phái Tiết Đạt làm chuyện này khi nào, ta cho các ngươi biết, ta chính là Đồng Tri chính thất phẩm, các ngươi dám xấu mệnh quan triều đình, các ngươi phải suy nghĩ hậu quả!"


      Mọi người ràng bị ông ta dọa sợ.


      Nhưng lời ra miệng, cho dù bây giờ có đổi ý, sau này Tiết Sĩ Văn cũng để họ yên.Bỗng, có thanh niên bất chấp. "Chúng tôi bậy! Ngươi đập phá của hàng chúng tôi, cướp tiền chúng tôi, còn đặt điều hãm hại bộ khoái huyện Trường Châu!" Y còn quay sang nhìn Đổng tri phủ ngồi cao, hét lên: "Thanh thiên đại lão gia, ngài cần làm chủ cho chúng tôi, làm chủ cho chúng tôi ạ!"


      Đổng tri phủ nhìn mọi người quỳ ở dưới, cũng biết thể bảo vệ Tiết Sĩ Văn toàn vẹn. Ông ấy cầm kinh đường mộc [36] gõ mạnh xuống mặt án, quát lên: "Tiết Sĩ Văn, đến giờ phút này, ngươi còn gì để ?"


      Tiết Sĩ Văn bất ngờ nhìn Đổng tri phủ , "Đại nhân!"


      "Tộicủa Tiết đại nhânkhông chỉ có nhiêu đây!" Chu Thừa Vũchắp tay và tiếp. "Đổng đại nhân, tại sao kẻ sát nhân tội ác tày trời chỉ xuất ở huyện Trường Châu giết liên tiếp mười người, sau đó gã ta trốn thoát đến Phủ thành, trong này thiếu bóng dáng của Tiết đại nhân. Đổng đại nhân, kính mong đại nhân ngài đáp ứng mang gã tội phạm này lên hỏi? "


      Giờ này, Tiết Sĩ Văn lạnh toát trong lòng.


      Nếu hành động ban nãy của Chu Thừa Vũ nhằm cứu lấy nhóm bộ khoái huyện Trường Châu, những lời vừa thốt ra, ràng muốn đẩy ông ta chỗ chết! Ông ta biết giờ này có gì cũng chẳng đả động được Chu Thừa Vũ, nên chỉ có thể nhìn Đổng tri phủ. Phải biết rằng những năm này, ông ta có thể hoành hành ngang dọc ở đất Phủ thành mà cần kiêng dè, thể thiếu được dung túng của Đổng tri phủ. Nếu , lấy đâu ra người đóng vai mặt trắng mặt đen, để kiếm đầy bát giữa vùng đất giàu có này chứ?


      Ông ta tin rằng Đổng tri phủ cứu ông ta!


      Lúc này đây, Đổng đại nhân thực bất mãn Chu Thừa Vũ lắm rồi. Rốt cuộc thù sâu oán nặng đến mức nào mà phải dồn người ta vào đường chết thế kia? Tiết Sĩ Văncùng lắm là nhân cơ hội chiếm chác tiền bạc chút đỉnh, dù có tội, nhưng tội đâu đến mức chết.


      Ông ta nhìn Chu Thừa Vũ với ánh mắt cảnh cáo. "Được rồi! Bây giờ chuyện được điều tra ràng, ngươi có thể dẫn nhóm bộ khoái về huyện Trường Châu rồi. Còn tổn thất của hàng chục cửa hàng đó, nếu là tội của Tiết đại nhân chờ thẩm vấn Tiết Đạt xong, giao cho Tiết đại nhân trả toàn bộ tiền bồi thường!"


      "Đại nhân!" Chu Thừa Vũ bất bình, : "Hạ quan có bằng chứng, có thể chứng minh ..."


      "Chu Thừa Vũ!" Đổng tri phủ vỗ kinh đường mộc cái, tức giận đến nỗi đứng phắt dậy. "Ngươi đủ chưa! Chỉ có chút chuyện mà cứ nắm tha, bản quan biết ngươi và Tiết đại nhân có chỗ nào cãi vã vui, nhưng chuyện này phải dừng lại ở đây!"


      Chu Thừa Vũ tức giận đến mức mặt còn cắt máu.


      Lần đầu tiên trong chín năm y làm quan, lần đầu tiên y gặp phải Đổng tri phủ bao che trắng trợn như vậy! Tiết Sĩ Văn tự ý thả tử từ ra, ra lệnh gã ta đến huyện Trường Châu tàn sát người vô tội. Tiết Sĩ Văn ràng đáng nhận án tử hình!


      Song, Đổng tri phủ đứng lên muốn ra sau nha môn.


      Còn Tiết Sĩ Văn, màu đất mặt ông ta dần dà rút mất, trong mắt ông ta cũng dần lộ ra vẻ uy hiếp nhìn về nhóm chủ cửa hàng, nhìn Chu Thừa Vũ với gương mặt đắc chí.


      Chu Thừa Vũ siết chặt nắm đấm, biết rằng sau này, muốn bắt Tiết Sĩ Văn là thể nào. Nhưng lúc này đây y chẳng có cách nào. Dù cho y có thể đưa tin lên , nhưng chưa chờ được tin truyền về, có lẽ gã sát nhân bị chém đầu rồi. Khi đó còn chứng cứ, Tiết Sĩ Văn và Đổng tri phủ lại bao che cho nhau, ông ta vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật như thường.


      "Đại nhân! Đại nhân!"


      "Chu đại nhân! Chu đại nhân! Triệu Tịch Ngôn ở huyện Trường Châu có oan khuất! Cầu xin Chu đại nhân minh oan cho!"


      Giọng của Vũ huyện thừa và Triệu Tịch Ngôn đột nhiên vang lên bên ngoài.


      "Đổng đại nhân, xin dừng bước!" Đôi mắt của Chu Thừa Vũ sáng lên, bất kể oan khuất của họ là gì, vẫn phải gọi Đổng tri phủ trước .


      Đổng tri phủ kiên nhẫn quay đầu lại, còn chờ ông ấy quát lên, bên ngoài vọng vào thanh của Triệu Tịch Ngôn. “Triệu Tịch Ngôn ở huyện Trường Châu có oan khuất! Cầu xin đại nhân minh oan cho học trò!”


      Đổng tri phủ khẽ nhíu mày, Triệu Tịch Ngôn... Cái tên này sao quen tai thế nhỉ?


      Mà đối đầu với Đổng tri phủ, Chu Thừa Vũ khách sáo nữa. "Thế nào, Đổng đại nhân muốn giải oan cho dân chúng à?" Bao che Tiết Sĩ Văn, nghĩa là, thẹn với hơn mười dân chúng huyện Trường Châu bị sát hại, tuy Tiết Sĩ Văn trực tiếp giết người, nhưng ông ta là tên tòng phạm hàng !


      Đổng tri phủ cuối cùng cũng nhớ ra, Triệu Tịch Ngôn, đây là giải nguyên lang của năm nay!


      Giải nguyên lang từ huyện Trường Châu đến đây để nộp đơn cầu minh oan, ông ta dám mặc kệ.


      Đổng tri phủ ngồi trở lại vị trí của mình, Triệu Tịch Ngôn và Vũ huyện thừa được đưa vào rất nhanh. Cùng vào với hai người, còn có Chu Thừa Hồng với bản mặt ràng khó chịu. Vì lời bàn giao với Lương Nguyệt Mai, nên dẫn đầu, chỉ im ỉm theo sau.


      Khi nhìn thấy Tiệu Tịch Ngôn cả người chật vật và Tiết Đạt bị trói mang vào, Tiết Sĩ Văn chống đỡ được nữa, hai chân ông ta mềm nhũn ngồi xuống đất.


      Triệu Tịch Ngôn kể lại nỗi oan khuất.


      Tiết Đạtbị bắt ngay tại chỗ. Nhân chứng và vật chứng đầy đủ. Gã ta có động cơ giết người, động cơ giết người chỉ có Tiết Sĩ Văn.Lần này dù cho Đổng tri phủ muốn bao che cho Tiết Sĩ Văn cũng che được. Ấn theo hình phạt luật pháp của Đại Lương, Tiết Đạt và Tiết Sĩ Văn bị kết án tbắt giam ngay tại chỗ.


      Chỉ là đến cùng, vẫn có ý định mang gã tử tù sát nhânra thẩm vấn.


      Chu Thừa Vũ biết ông ấy sợ liên lụy tới bản thân, thậm chí, ông ấy có nhược điểm nào đó nằm trong tay Tiết Sĩ Văn. Đây chỉ là ăn cơm tù mấy năm, ông ấy còn giữ chức nay bắt ngươi, mai ngầm thả người mấy hồi.


      Chu Thừa Vũ nhìn thấy Chu Thừa Hồng, nhị ca đến đây, tức là đại đường tẩu biết chuyện. Nếu bây giờ ycắn chặt buông, còn có nhị ca ở đây, nếu Đổng tri phủ thực có nhược điểm nào đó nằm trong tay Tiết Sĩ Văn, chừng bị bức đến đường cùng, ông ta dứt khoát diệt khẩu gã sát nhân tử tù.


      Đến lúc đó mới có bằng chứng !


      Chi bằng, lùi bước trước vậy.


      Để ông ta có cảm giác mình thỏa hiệp, thừa dịp còn cảnh giác, y thông đại đường tẩu dâng việc này lên . Đến lúc ấy, chỉ Tiết Sĩ Văn, mà Đổng tri phủ chết cũng phải mất lớp da!


      Chu Thừa Vũ lộ ra chút bất mãn nào mặt, dẫn nhóm bộ khoái và triệu Tịch Ngôn khỏi.


      Tác giả có lời muốn : Ah, phần khó viết cuối cùng hoàn thành.


      Trong chương tiếp theo, muốn tiến hành cuộc trò chuyện nghiêm túc giữa những người đàn ông với nhau


      Triệu Tịch Ngôn: Cá ơi Cá, ngươi sợ hum?


      Chu Thừa Vũ: ha hả ...


      Hồ Ngọc Nhu: ngây thơ piu piu~



      (36)Kinh đường mộc: Trong các phim cổ trang Trung Quốc, chúng ta thường thấy quan huyện khi thẩm án, bên cạnh tay luôn có khối gỗ. khi hiềm nghi phạm bên dưới thành thực, hoặc giả trong đại đường nhân vì hai bên tranh tụng gây ồn ào náo loạn, quan huyện giơ cao khối gỗ gõ mạnh xuống mặt án. Nguồn: http://www.chuonghung.com/2018/03/dich-thuat-kinh-uong-moc-khi-quan-huyen.html
      minhminhanhngoc, Ameri, Hale2059 others thích bài này.

    5. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,278
      Được thích:
      1,046
      Mũ ô sa khó giữ rồi Đổng Tri phủ ơi

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :