1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Xuyên sách] Gả cho chàng nam phụ này - Thập Điểm Khai Hoa

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,239
      Được thích:
      1,003
      Nàng ơi nàng à!

    2. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      124
      Được thích:
      2,420
      Ôi, để mình tranh thủ tuần này có chương, thông cảm nha cậu ơi

    3. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,239
      Được thích:
      1,003
      Đợi nàng mòn mỏi

    4. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      124
      Được thích:
      2,420
      Chương 85. Văn di nương lập tức nắm lấy tay nàng, khóc lóc kể lại tình cảnh Hồ gia dạo gần đây.


      Chu gia ở huyện Trường Châu lâu, bây giờ cả nhà dời đột ngột như vậy, khó mà thu dọn kịp trong ngày ngày hai.


      Còn may là các cửa hàng bên ngoài đều do Chu Thừa Vũ và Chu Thừa Duệ lo liệu, Hồ Ngọc Nhu chỉ cần tập trung quản lý việc hay ở của gia nhân ba viện, và thứ nào nên đem theo hay bỏ lại là được. Vả lại, có Quản ma ma và Tú Vân hỗ trợ, xem như mọi chuyện rối lắm.


      Mặc dù Chu gia đối đãi với gia nhân rất hào phóng và tử tế, nhưng hầu hết bọn họ đều được mua sau khi Chu Thừa Vũ đến đây làm quan. Bây giờ bỗng bảo với họ rằng: phải rời xa quê nhà đến Kinh Thành, đương nhiên rất nhiều người mong muốn.


      Hồ Ngọc Nhu cũng bắt ép họ. Ai sẵng lòng cùng , cứ đến chỗ A Quỳnh báo danh, ai muốn được phát mười lượng bạc và được phân phát phần đồ mà Chu gia mang theo.


      Cuối cùng cũng có thể về lại Kinh. Mặc dù tâm trạng của Chu lão phu nhân rất phức tạp, nhưng niềm vui chiếm hết, bằng chứng là bà đích thân đứng ra sai sử nha hoàn dọn đồ đạc. Tô thị càng khỏi , đây là mong ước bấy lâu nay của nàng ta, đến nỗi Chu Thừa Duệ đến hỏi lấy sổ sách thu nhập cửa hàng, nàng ta bàn giao hề do dự.


      Vũ huyện thừa tạm thời phải tiếp quản huyện Trường Châu nên Chu Thừa Vũ bàn giao công việc, đồng thời ngầm bật mí với : Nếu làm tốt, khi chàng về Kinh có vị trí vững vàng, góp lời với vị chủ đông cung. Dù gì với tình cảnh huyện Trường Châu tại, ngài ấy xếp Huyện lệnh mới xuống. Và nếu có thể làm tốt chức huyện lệnh lâm thời này trong khoảng ba năm nhiệm kỳ đương nhiên bước tiến vượt bậc.


      Vũ huyện thừa vốn luôn xem Chu Thừa Vũ là Thiên lôi sai đâu đánh đó, bỗng nghe được tin vui thế này, chẳng những rất biết ơn, mà còn về nhà chia sẻ niềm vui ngay với vợ mình- Phương thị, bảo nàng ta đến Chu gia phụ giúp.


      Bận rộn hết năm ngày, mọi thứ cuối cùng cũng thu dọn xong xuôi.


      Những thứ lềnh khềnh mang theo, phát cho gia nhân hợp lẽ, nên vẫn để nguyên trong huyện nha. Bất kể sau này do Vũ huyện thừa hay vị quan mới nhậm chức nào đó đến đây đều dùng được. số đồ hơi quý thu xếp theo được tặng lại cho Phương thị, cho cùng Chu Thừa Vũ còn cần duy trì mối quan hệ. Số còn lại như nồi niêu này nọ, đồ dùng hàng ngày hoặc số vải vóc chưa dùng đưa Tú Vân, để nàng ta căn cứ theo số gia nhân ở lại mà phân phát.


      Tú Vân lắng nghe, gật đầu, chuẩn bị ra ngoài, nhưng Hồ Ngọc Nhu đột nhiên gọi nàng ta lại. Hồ Ngọc Nhu chọn đôi vòng tay ngọc bích và cây trâm vàng hình hoa sen đưa cho nàng ta. "Nếu ngươi ưng ý thứ nào đó, cứ lấy trước. Còn đây là quà ta tặng riêng ngươi. Mấy hôm nay, ngươi ngược xui bận bịu thay ta ít, lần này sợ là chẳng bao giờ gặp lại nữa, ngươi cầm lấy ."


      Lô Bình là người tệ, nhưng vì gia đình của ông ta định cư ở đây nhiều năm, cả hai con cũng gả nốt ở đây. Bây giờ Chu Thừa Vũ , nhà ông ta bèn xin nghỉ ở lại chốn này. Chu Thừa Vũ cũng sẵn lòng đưa cho khế ước bán thân của cả nhà cho ông ta, Tú Vân là con dâu nhà ông, dĩ nhiên cũng cũng nằm trong số đó.


      Cảm tình đều được vun đắp mỗi ngày mà ra. Trước kia, Tú Vân có lòng riêng đơn thuần, cũng từng phạm lỗi. Nhưng kể từ khi trở về, nhất là trận hỏa hoạn nhà họ Triệu ngày ấy, nàng ta sẵn sàng lao vào biển lửa để cứu người, hoặc sau này lo liệu tất tật việc nhà, đều thay , nhớ từng chút, dần dà quên lỗi lầm ban đầu của nàng ta.


      Bấy giờ đột nhiên chia ly, thấy hơi mất mát và tiếc nuối, song mỉm cười : "Tách ra đột ngột thế này khiến ta hơi lo đây. Mất trợ thủ đắc lực như ngươi, ta về Kinh chắc phải bận bịu hồi lâu rồi."


      Vậy đừng tách ra!


      Tú Vân muốn mở miệng phản bác, nhưng há miệng mãi cũng thốt được chữ.


      Cha mẹ chồng muốn rời , Lô Quảng cũng muốn theo. Nếu nàng ta mở miệng xin theo chỉ tổ kiếm phiền cho phu nhân mà thôi. Thay vì thế, đêm nay nàng ta thủ thỉ với Lô Quảng, biết đâu thuyết phục được.


      Do đó, nàng ta cúi đầu nhìn chiếc vòng tay ngọc bích trâm vàng tay, giọng thưa: "Vậy nô tỳ xin cáo lui."


      Hồ Ngọc Nhu phất tay, " !"


      Sáng mai là rồi, hôm nay là ngày cuối cùng. Tú Vân vừa , quả nhiên Hồ Ngọc Tiên liền đến. đoán chắc đến. bé là con đích thực của nhà họ Hồ, lần này có lẽ nửa đời sau chẳng quay trở lại nên chắc chắn trước khi , con bé muốn về nhìn Hồ gia lần cuối.


      Thế nên khi thấy bé đứng trước mặt nhăn nhó uốn éo khó mở miệng, bèn đồng ý trước. " , muội nhớ về trước giờ cơm tối."


      Hồ Ngọc Nhu nhìn thấy tay Hồ Ngọc Tiên là túi vải . Đoán rằng ngoại trừ số thêu thùa mà làm, còn có số bạc định phụ cấp thêm. Hồ Lĩnh đưa sang đây của hai môn của chị em , cũng đem phần của tiểu nguyên chủ quyên góp, thứ quyên được liền đổi thành bạc quyên cho hết.


      Thái độ của khi ấy cực kì kiên quyết, chịu giữ lại chút nào cho mình, đến nỗi khiến cho Chu Thừa Vũ sinh nghi. Cuối cùng, phải chơi xấu mới qua ải được. Tính ra, đồ của Giang thị có nhiều thứ khó bán, làm hại Chu Thừa Vũ mất kha khá máu.


      Còn phần của Hồ Ngọc Tiên, giao hết cho con bé.


      Bây giờ nếu con bé có đưa về phụ cấp cho Văn di nương, cũng tiện lắm miệng.


      Hồ Ngọc Tiên hơi xấu hổ, nhanh chóng bước .


      ra nàng cũng tự biết hành vi của mình hơi bị đáng ghét, ràng lòng hiểu ý đồ của cha và di nương cho mình ở đấy, tự nhủ bao giờ liên lạc với họ nữa. Nhưng đến lúc phải chuyển , vẫn có chút nỡ, bỏ , mình chỉ muốn về nhìn cái rồi thôi! Bên trong túi vải là nửa số bạc và ngân phiếu của hồi môn của nàng, nàng cũng suy tính cho tương lai xong, thể nào ăn nhờ nhà đại tỷ rồi mà còn để đại tỷ bỏ tiền gả nàng nữa, nên túi vải này là tất cả những gì bé có thể cho Văn di nương.


      Nhưng chờ nàng đến Hồ gia, Văn di nương và Hồ Nam trốn ở bên cổng Chu gia chờ nàng rồi. nàng vừa ra cổng hết cả hồn, dẫn vào Chu gia hay nên nhanh chóng dẫn hai người đến ngõ gần bên.


      A Kim ở đầu ngõ trông chừng và bảo vệ, còn nàng dẫn hai người vào sâu trong ngõ, chân vừa đứng vững là nàng vội vàng hỏi: "Hai người làm gì thế Văn di nương?"


      Trước kia, Văn di nương có hai nha hoàn nhị đẳng và hai nha hoàn tam đẳng, còn Hồ Nam có hai ma ma và bốn nha hoàn nhị đẳng. Có nhiều kẻ hầu hạ như vậy nhưng sao bấy giờ có bộ dạng hốc hác thảm hại đến thế này?


      Văn di nương thấy con lộ mặt sốt sắng, lập tức thở phào nhõm, đúng là uổng công bà ta cố tình biến mình và A Nam thành bộ dạng này. Quả nhiên A Tiên còn quan tâm bọn họ.


      Mắt lóe lên tia đắc thắng, nhưng chẳng mấy chốc bà ta rơi nước mắt. "A Tiên, di nương nghe cả nhà đại tỷ phu của con sắp lên Kinh Thành à?"


      Mấy hôm rồi Chu Thừa Vũ sớm về trễ, tin tức cũng được phát tán ra ngoài từ lâu.


      Hồ Ngọc Tiên phủ nhận, gật đầu.


      Văn di nương lập tức nắm lấy tay nàng, khóc lóc kể lại tình cảnh Hồ gia dạo gần đây.


      Hóa ra trước khi Chu Thừa Vũ Phủ Thành, y giao phó chuyện chỉnh Hồ gia lại cho Vũ huyện thừa, mà huyện thừa này hết sức tận tụy với chức trách, cứ liên tục chèn ép Hồ gia, ép gia nghiệp đồ sộ nhà người ta đóng cửa mấy chục cửa hàng, còn để lại được mấy cửa hàng - cái nào cái nấy đầy ắp nợ. Làm ăn phất lên hơn mười năm, nhưng sụp đổ chỉ trong phút chốc. Bấy giờ Hồ gia chỉ còn mỗi cửa hàng lương thực, gia nhân giảm hơn phân nửa, nhưng hiển nhiên cung vẫn đủ cầu, sao có thể nuôi nổi phủ lớn như vậy.


      Thế là với tư cách là chủ mẫu, Tiết thị mua lại ngôi nhà , bà ta và Hồ Phỉ ở chính phòng, gian kế chính phòng của Hồ Lĩnh. sương phòng bên trái để cho Văn di nương và Hồ Nam ở, sương phòng bên phải để Lý ma ma và hai đại nha hoàn của Tiết thị ở, những nha hoàn khác đều bị đuổi , còn Đào di nương nhân dịp Hồ nhị tiểu thư Hồ Ngọc về, Tiết thị tống sang bà ấy bên đấy luôn.


      quen với những ngày ăn ngon mặc đẹp, sao Văn di nương có thể sống nổi với cảnh tại được. May mà ngay lúc này bà nghe được tin Chu gia muốn chuyển , nghĩ nghĩ lại, e là Hồ Ngọc Tiên theo. Văn di nương hết cách rồi, bà chỉ có thể đến đây cầu cứu.


      Bà vừa vừa rơi nước mắt, Hồ Ngọc Tiên đứng nghe mà nao cả lòng, nhưng lau nước mắt cho bà lần thứ hai, nàng chợt nghi ngờ, "Còn cha đâu? Có cha ở nhà, nào có lượt Tiết thị làm chủ?"


      Nhắc đến điểm này, Văn di nương liền ra sức nghiến răng.


      "Đừng nhắc ả tiện nhân đó, ả ta ...!" Bà lớn tiếng chửi đổng nhưng ánh mắt tràn ngập vẻ ác độc. "Ả ta lặng lẽ đập gãy chân của cha con, rồi bỏ đói ông ta mấy lần. Nay ả ta nhốt ông ấy ở chính phòng, cho chúng ta gặp mặt, thừa dịp này ả ta bán hết mấy căn nhà và những đồ đáng giá, tống Đào di nương , hành hạ ta và A Nam."


      Hồ Ngọc Tiên nhìn hai người cách kĩ càng, mắt thấy mới là . Song, cả hai tuy hơi chật vật, nhưng hề giống như bị đánh, ốm o gầy mòn, rất ràng, Tiết thị làm gì thể xác bọn họ.


      ra, nghĩ kỹ , Tiết thị đánh gãy chân Hồ Lĩnh là kinh thế hãi tục lắm rồi, nay làm gì còn tâm trạng làm chuyện khác. Đại đệ đệ Hồ Phỉ hiểu chuyện, sợ là Tiết thị lo xuể chuyện chính bà ta nữa.


      Mặc dù nàng biết mình nên, nhưng thấy bộ dạng nghiến răng kèn kẹt của Văn di nương, nàng sảng khoái gì đâu. Lúc đầu, Văn di nương vì muốn tranh sủng, bất kể con của mình, đẩy nàng cho Tiết thị đánh đập.


      Có tranh cũng chỉ ra công dã tràng.


      thể cảm thán, giờ phút này nàng hơi bái phục Tiết thị.


      nàng : "Nếu Đào di nương được đưa , vậy di nương và A Nam muốn , Tiết thị cũng cản đúng ?"


      Văn di nương đáp ngay: "Tất nhiên, ả ta còn ước gì bọn ta đấy chứ! Bớt được hai miệng ăn, tiết kiệm!"


      "Nếu vậy, hai người ." Hồ Ngọc Tiên suy nghĩ lúc và , "Trước khi đòi Tiết thị chút bạc, bên đây ta cho di nương số, lát về ta lại với đại tỷ, để tỷ ấy với đại tỷ phu cho người trông coi hai người. Di nương và A Nam ra ngoài sống, ai dám bắt nạt cả."


      Đợi đến khi A Nam lớn lên, cuộc sống của Văn di nương tốt lên.


      Văn di nương hoảng sợ, nhất thời quên mất đáp lời.


      Còn Hồ Nam hét lên: " cần! Tại sao chứ? Đều là con trai Hồ gia, Hồ Phỉ có gì ta phải có đó, muốn cho chút tiền đuổi à, nào có chuyện tốt như vậy!"


      Đây là những câu Văn di nương hay lải nhải trong phòng, Hồ Nam nghe nhiều nên học. xong cũng nhớ có chiêu sau, bèn hống hách hất cằm sai sử Hồ Ngọc Tiên: "Tứ tỷ, tỷ tìm đại tỷ phu bảo ta mang bộ khoái đến nhà chúng ta, kêu Tiết thị nhả tiền ra!"


      Hồ Ngọc Tiên tức nổi giận, "Đệ gì hả!"


      Giờ nàng còn ăn nhờ ở đậu nhà đại tỷ, vậy mà biết ngại kêu nàng mở miệng nhờ đại tỷ phu giúp. Có trời mới biết, mỗi lần gặp đại tỷ phu nàng đều đường vòng, chỉ sợ đại tỷ phu thấy ghét nàng, khó chịu lây với đại tỷ.


      Hồ Nam khịt mũi, muốn gì đó nhưng bị Văn di nương bịt mồm lại.


      Đến lượt bà lên sàn, nhưng ra cũng chẳng phải lời hay ho: “Ngọc Tiên này, trước khi gặp con di nương có lén gặp cha con, ông ấy bảo con liệu mà làm. Con ở độ tuổi đẹp nhất của nữ nhân, cứ lượn lờ trước mặt của đại tỷ phu con nhiều vào, khiến thích con rồi giao mình cho , xong rồi con nhờ ta ra mặt, chắc chắn thể chối từ." Mắt thấy Hồ Ngọc Tiên đổi sắc, bà vội sửa miệng. “Nhưng di nương khuyên cha con, ta làm thế tốt, chẳng bằng con đến Kinh Thành gả cho người tốt hơn, sau đó quay về ra mặt cho cha con."


      Lúc này Hồ Nam cũng thoát ra, vội vàng tiếp: "Đúng đúng, lúc đó Tứ tỷ tống Tiết thị và Hồ Phỉ vào đại lao! Còn có đại tỷ và đại tỷ phu nữa, tống hết họ vào đại lao!"


      Hồ Ngọc Tiên giận quá nên lời.


      Đại tỷ và Đại tỷ phu cho nàng nơi ăn chốn ơn, lo xếp tương lai cho nàng. Còn nàng sao? Lẽ nào sau khi có bến đỗ, liền lấy oán trả ơn?


      Có còn là con người nữa ?


      Chẳng bằng thứ súc sinh!


      nàng ước lượng túi vải chứa bạc và đồ đạc, nhìn thẳng vào Văn di nương rồi cười lạnh hai tiếng, xoay người . Vừa xoay người, nước mắt nàng tuôn rơi.


      nỡ. Nhưng có người thân như vậy, có gì tốt đẹp mà nỡ chứ?


      "Ngọc Tiên, con ..." Di nương còn chưa biết ý con mà.


      Hồ Ngọc Tiên lạnh lùng : "Ta thấy A Nam đúng, di nương về với cha tiếng , đừng để ông chờ lâu."


      Văn di nương vui mừng khôn xiết, nhưng bà nhìn thấy Hồ Ngọc Tiên càng càng nhanh, nghĩ lại thấy toàn là lời suông, còn những lợi ích thực tế chưa đạt được. Bà vội lôi Hồ Nam đuổi theo, hô lên: "Ngọc Tiên ơi, phải con cho di nương ít bạc à?"


      Bà vốn tính rằng, nếu Hồ Ngọc Tiên đồng ý, bà nhờ vả để hai người cùng lên Kinh luôn. Còn giờ Hồ Ngọc Tiên chịu rồi, vậy cần chút bạc, dẫu sao bà về chịu đựng đâu phải ngày ngày hai là được, còn lão gia nữa, bỏ đói ông ấy, bà yên lòng.


      Hồ Ngọc Tiên vội ôm chặt túi vải, nàng cho!


      Thà bị rơi mất chứ cho!


      "Hai người về chờ , ta quên mang theo rồi, mai ta cho người mang sang." Vừa dứt lời, nàng bước nhanh ra đầu ngõ, kéo lấy A Kim sững sờ về. ", chúng ta hồi phủ thôi!"
      Last edited: 20/10/19
      minhminhanhngoc, Ameri, Tiểu Ưu Nhi14 others thích bài này.

    5. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,239
      Được thích:
      1,003

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :