1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Xuyên sách] Gả cho chàng nam phụ này - Thập Điểm Khai Hoa

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      177
      Được thích:
      2,679
      Chương 128. Mưa càng lúc càng lớn, mây đen kéo đến ngừng.


      Mưa càng lúc càng lớn, mây đen kéo đến ngừng.


      Đêm nay có lẽ về được. Hồ Ngọc Nhu gọi Bùi Thanh đến, dặn sai người truyền tin cho Chu Thừa Vũ, với chàng ở lại Đông Sơn tự qua đêm. Sau đó gọi Quản ma ma và hai tên thị vệ được Chu Thừa Lãng cử đến mua cơm chay và nghỉ ngơi ở sườn viện.


      Buổi tối mọi người tập trung ăn cơm ở chỗ Chu lão thái thái, vì được Hồ Ngọc Nhu nhắc nhở lúc chiều nên bà gì về Bành cử nhân. Nhưng nghĩ đến Bành cử nhân ưng Hồ Ngọc Tiên, bà vừa bực bội vừa thông cảm, nên bất giác gắp đồ ăn cho Hồ Ngọc Tiên cả buổi.


      Hồ Ngọc Tiên khó hiểu, nhưng cũng hiểu được tính bà phần nào, cắn răng nhịn xuống xúc động muốn hỏi.


      Mưa tạnh, trời mát mẻ hơn.


      Sau bữa cơm, mọi người giải tán. Chu lão thái thái vào buồng phía đông nghỉ ngơi, Hồ Ngọc Tiên ở lại muốn cùng Hồ Ngọc Nhu vào buồng phía tây. Ngủ mình trong chùa, Hồ Ngọc Nhu hơi sợ nên kệ Hồ Ngọc Tiên.


      Suy cho cùng mang thai, dù chỉ ngồi xe ngựa buổi sáng, Hồ Ngọc Nhu vẫn rất mệt, vừa nằm xuống ngủ.


      Hồ Ngọc Tiên lại ngủ được, nhìn mãi về màn đêm qua khe cửa sổ.


      Mọi người đều hay biết nguy hiểm thầm đến gần.


      Bành cử nhân biết. Mặc dù chuyện sắp làm là việc tốt, nhưng được quang minh chính đại cho lắm, nên được. Bởi vậy, ta vốn dĩ định mình lẻn vào, nhưng nghĩ tới, mình phải là đối thủ của năm người, hơn nữa dù có ngáng chân năm người, cũng cần có người giúp mật báo cho các hòa thượng trong chùa đến mới được.


      Thế nên, đêm khuya thanh vắng, ta và gã sai vặt cùng nhau.


      Gã sai vặt say giấc nồng, bị gọi dậy rất cáu nhưng bị Bành cử nhân nhét vào tay xâu tiền đồng, mắt liền sáng lên. Cẩn thận cất xâu tiền, liền cúi người và sát theo Bành cử nhân.


      "Chúng ta đâu thế công tử?"


      Bành cửa nhân kiên nhẫn đáp: " biết!"


      Gã sai vặt khịt mũi, thầm nghĩ công tử hôm nay là kỳ quái.


      Bành cử nhân nhận thấy có điều gì đó ổn, im lặng lúc rồi khẽ: "Ta nghĩ ngươi rất đúng. Chúng ta nên báo cho Chu thái thái biết. Ban ngày chúng ta có chứng cứ, nhưng giờ là đêm, chắc chắn bọn chúng trở lại, bấy giờ chúng ta đến đó vừa khéo ngăn chặn bọn chúng."


      Gã sai vặt khỏi vui mừng : "Vậy chúng ta cứu người thôi!"


      Lúc nãy, trong lòng cậu nhóc có chút trách cứ Bành cử nhân, nhà họ Chu có ơn tri ngộ với công tử, thế mà công tử màng an nguy của Chu thái thái? tại Bành cử nhân cứu người bất kể an nguy của bản thân trong đêm, gã sai vặt nghĩ mình sai ngay từ đầu. Bành cử nhân là người đọc sách thánh hiền, thể mở miệng bậy, phải đợi đến bây giờ có bằng chứng rồi mới báo, thế Chu thái thái mới tin.


      Ngày nay phải ngày lễ lộc gì, trước đó Bành cử nhân dò hỏi, cho nên hai người đêm hôm lén lút, thuận lợi tìm đến nơi Hồ Ngọc Nhu ở.


      Bọn họ vào ngay, mà trước tiên tìm nơi vắng vẻ, Bành cử nhân căn dặn gã sai vặt, chừng nào ta kêu cứu bên trong, cậu phải lập tức tìm hòa thượng nhờ giúp đỡ.


      Gã sai vặt gật đầu liên tục, quên khuyên nhủ: "Công tử nhớ cẩn thận."


      Bành cử nhân phớt lờ cậu rồi tung tăng chạy khắp sân tìm chỗ thích hợp để trèo tường. biết rằng khi mình tìm chỗ để trèo tường vào có người khác cũng đến đây và lặng lẽ quan sát.


      ai xa lạ, chính là Lương Thành Vân và Mã Trung.


      Hai người đến chùa vào ban xế, sau đó có được nơi ở và thay đồ xong tiểu viện của Hồ Ngọc Nhu bị khóa. Lương Thành Vân do dự lúc rồi bận tâm, cậu lâu gặp được Hồ Ngọc Nhu, qua đêm nay khó có cơ hội nên kìm được đến đây.


      ngờ cậu bắt gặp Bành cử nhân?


      Cậu trông bộ dạng lén lút của Bành cử nhân, lập tức vào chỗ tối với Mã Trung, cho đến khi Bành cử nhân trèo lên cây ở gốc tường thành, do dự biết có nên nhảy xuống hay , bị đạp thẳng xuống đất.


      Đột nhiên bị đạp, trái tim của Bành cử nhân sợ hãi nhảy dựng lên, ngay sau đó, cả người rơi mạnh xuống đất, đau đến mức muốn hét lên.


      Nhưng phải nhịn, nghiến răng kìm nén.


      Lương Thành Vân kéo hai tay , giẫm lên lưng , giọng hỏi: "Ngươi là ai? Sao lại lẻn tới đây? Có ý đồ của gì?"


      Là giọng của chàng trai trẻ.


      Bành cử nhân vốn đánh cược, cược có thể chống chọi với phường gian tặc muốn đối phó Chu thái thái. Nghe thấy giọng của thiếu niên lúc này mới yên tâm trong lòng, : "Tiểu sư phụ, ta phải trộm cướp, cũng có ý đồ. Chỉ là buổi tối ngủ được nên nổi hứng ngắm trăng. Có điều trời vừa mưa, nên ta muốn ngồi đầu tường ngắm trăng. "


      Lương Thành Vân cười mỉa, cậu đâu phải là tiểu hòa thượng ngây thơ trong chùa.


      phải ?” Cậu gằn giọng, nhìn quần áo người Bành cử nhân, nhưng cũng biết đó chỉ có người đọc sách mới mặc trường bào, nhưng sờ vào vải vóc thô sơ rất thông thường. Lương Thành Vân nghĩ tám phần là phường trộm cắp.


      Trộm ai trộm lại muốn ăn trộm đồ của Nhu Nhu tỷ, thể dễ dàng bỏ qua được!


      Cậu ra hiệu cho Mã Trung đến, đè thân dưới và kéo tay trái của Bành cử nhân, còn mình kéo tay phải gã ra, đạp phát. Bành cử nhân vốn kinh ngạc chẳng biết gì, lúc này đau tê tái.


      Tiểu hòa thượng này là giẫm tay !


      Là tay phải để viết chữ!


      Bành cử nhân nổi giận, nhưng Mã Trung là người rất mạnh mẽ, có thể dễ dàng bóp chết Bành cử nhân tay trói gà chặt. Bành cử nhân thể động đậy, khỏi hơi cao giọng chửi bới: "Đều phật độ từ bi, nhưng tiểu hòa thương ngươi quá đáng! Còn mau buông ta ra, chờ ngày mai ta mách lại với sư phụ của ngươi, ngươi chờ đó!"


      Lương Thành Vân đạp mạnh hơn, "Ngươi còn , cần cái tay này nữa sao? Ta xem ngươi hình như là người đọc sách, nếu phế bỏ tay phải, ta xem ngươi cầm bút bằng cách nào."


      Bành cử nhân muốn mắng lại, chợt nhận ra Lương Thành Vân , dường như chỉ cần thêm chút sức là nát hết xương tay nên dám mắng thêm nữa. ta đau đến mức khóc lóc van xin: "Ta, ta có ý xấu ... ta làm việc dưới trướng Chu đại nhân. Nếu tin, người vào hỏi Chu thái thái biết."


      Người của Chu Thừa Vũ?


      Lương Thành Vân vẻ mặt nghi hoặc, nhưng động tác chân lại hơn chút, "Nếu là thuộc hạ của Chu Thừa Vũ, bây giờ ngươi đến đây làm gì? Ngươi chớ với ta rằng Chu Thừa Vũ sai ngươi bảo vệ Chu thái thái!"


      Thằng cha nào đây?


      Biết Chu đại nhân dành, còn dám gọi thẳng danh tính của Chu đại nhân!


      Bành cử nhân lo lắng sợ bất an, nhưng Lương Thành Vân lại bắt đầu siết chặt tay , chỉ có thể hoảng sợ : "Ta đến đây để cứu Chu thái thái, có người ra tay hãm hại Chu thái thái, ta đến cứu người! "


      Nhu Nhu tỷ gặp nguy hiểm?


      Lương Thành Vân đột nhiên thu chân lại, vươn tay nắm lấy cánh tay Bành cử nhân kéo lên, lật người lại, "Ý gì? Chu thái thái gặp nguy hiểm?"


      Bành cử nhân nhìn Lương Thành Vân dưới ánh trăng, hóa ra là cậu nhóc hơn mười tuổi. Bành cử nhân cảm thấy xót xa trong lòng nên muốn trả lời.


      Lương Thành Vân nóng lòng như lửa đốt, thấy cứng họng, khó chịu bóp cổ ta, "Ngươi ! !"


      Cậu siết cổ gần hai phút, trong chốc lát, Bành cử nhân cảm thấy khó thở, sắc mặt đỏ bừng, khó chịu ho khan, vươn tay muốn kéo tay Lương Thành Vân. Nhưng Lương Thành Vân lại nghe thấy bên tai có tiếng người rơi từ cao xuống, véo cổ Bành cử nhân qua bên rồi thả lỏng ra, Bành cử nhân ngất .


      “Mã Trung, hình như bên trong có biến, chúng ta vào xem thử .” Cậu thầm và chạy về phía bức tường trước.


      Đầu tường chỉ lộ ra đôi mắt, dưới màn đêm đen kịt, bức tường đối diện có người nhảy xuống sân, hai hắc y nhân tiến vào, tiếp theo là ba kẻ khác theo sau.


      Chúng muốn làm gì?


      Chắc chắn muốn hại Nhu Nhu tỷ!


      Lương Thành Vân lập tức cúi thấp người, nhanh chóng phân phó Mã Trung: "Mau, mau tìm các hòa thượng đến đây, Chu thái thái lâm nguy!"


      Mã Trung quay đầu bỏ chạy, chạy được hai bước lại đột ngột dừng lại.


      bằng thiếu gia người ?” Chức trách của là bảo vệ an toàn cho Lương Thành Vân, nếu rời , Lương Thành Vân lỡ có gì may, cả nhà đều gặp xui xẻo.


      Lương Thành Vân chịu, xua tay quát mắng: " ! Muộn bây giờ!"


      Mã Trung nghiến răng, chỉ có thể : "Vậy ngài núp cẩn thận, đừng ló đầu ra, tiểu nhân ngay đây."


      Lương Thành Vân ừ hử gì, bóng dáng mất dạng, Lương Thành Vân lại xuất . Nhìn thấy vừa rồi năm kẻ tập trung chính phòng, cậu trèo tường nhảy xuống, nhàng lặng lẽ đáp xuống đất.


      Cậu rón rén men theo tường nhà đến gần, nắm chặt con dao găm quanh eo , đến gần đúng lúc, cậu vọt mạnh ôm lấy nam nhân đứng ở cuối.


      Trước khi người đàn ông thốt lên "a", Lương Thành Vân nhanh chóng dao cắt cổ gã. Khi máu phun vào hai người, Lương Thành Vân cũng buông tay nhảy xuống, người còn sống mới đó tắt thở ngã xuống đất.


      Bốn người còn lại, có hai kẻ canh cửa định cạy cửa, còn hai kẻ đứng ở phía sau chờ đợi. Khi bọn họ nghe thấy có động tĩnh phía sau, là lúc gã cao to ngã xuống đất.


      Máu phun dày đặc, tiếng vang của gã chạm đất khiến bốn người kinh hãi. Kẻ mở cửa bình tĩnh phản ứng lại trước, giọng : "Còn ngây người đó làm gì, lên!"


      chậm nhưng diễn ra nhanh. Trước mắt là tiểu tử miệng còn hôi sữa chỉ cao đến ngực chúng, ba kẻ còn lại lập tức tiến lên. kẻ vồ thẳng Lương Thành Vân, kẻ muốn đập gậy vào đầu Lương Thành Vân, kẻ khác dùng chân đá về phía trước. Còn tên cầm đầu cầm thanh trường kiếm, rút vỏ và chém về phía Lương Thành Vân.


      Lương Thành Vân vung đại dao, vội quay đầu nghiêng chân, né sang ngang vừa hay thoát được kiếm, nhưng kiếm đó chém thẳng vào kẻ cầm gậy gỗ.


      Cậu học võ của Võ sư phụ được thời gian, bọn chúng đều là người bình thường, cho nên nhất thời chịu thiệt. Nhưng đến cùng, cậu vẫn còn là con nít, chiếm ưu thế về chiều cao và thể lực, cùng lắm chống được mười chiêu, bị đập gậy vào chân, chưa đợi cậu đứng dạy, thêm kiếm đâm vào vai.


      Cậu ngã ra sau đột ngột và lăn vòng mặt đất, trước khi dừng lại, bị đâm thêm hai nhát vào đùi. Quá bất ngờ, kẻ đó đắc ý, cậu bật dậy đột ngột và đâm thẳng vào tim gã, đủ nhanh và chuẩn.
      Tiểu Ly 1111Châu Lương thích bài này.

    2. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      177
      Được thích:
      2,679
      Chương 129. Hồ Ngọc Nhu dám căng thẳng hay sợ hãi, nghiến răng nhìn quanh trong phòng.


      Tối nay trời đột ngột đổ mưa, Thái tử điện hạ về đến phủ, định ăn tối với Chu Thừa Vũ đợi khi nào tạnh mưa hẵng về.


      Nhưng Chu Thừa Vũ nhớ Hồ Ngọc Nhu và Chu thái thái ở Đông Sơn tự. Mưa lớn thế này, biết mọi người có về , chớ nên mạo hiểm đội mưa trở về, có sơ suất phiền phức lắm.


      Thái tử nhìn nỗi lo lắng trong mắt chàng, mỉm cười vẫy tay: "Ngươi trở về , chỉ cần Tử Sơn ở lại dùng bữa là được."


      Tử Sơn là tên tự của Triệu Tịch Ngôn. Y nghe tên mình bèn đứng lên. Bây giờ y tiến vào Binh bộ, Chu Thừa Vũ ra về, y đương nhiên ra tiễn.


      Chu Thừa Vũ hành lễ với Thái tử, liếc nhìn người chưa điều chỉnh tâm trạng tốt- Triệu Tịch Ngôn, xoay người sải bước rời .


      Vội vàng trở về nhà họ Chu, Chu Thừa Vũ thở phào nhõm khi biết Hồ Ngọc Nhu vẫn chưa trở về. Mặc dù trời tối nhưng chàng vẫn sợ Hồ Ngọc Nhu đội mưa về nhà. Nghĩ nghĩ, chàng đến Đông Sơn tự xem sao, nếu nàng đường về, chàng đón được ngay, hiểu sao lúc này chàng nhớ vợ kinh khủng, chỉ muốn được mặt nhau ngay.


      ngờ đến cổng thành, chàng gặp được gã sai vặt bị Bùi Thanh sai về báo tin.


      Biết được Hồ Ngọc Nhu và Chu lão thái thái qua đêm ở Đông Sơn tự, Chu Thừa Vũ bình tĩnh lại, nhưng do dự. Mặc dù chàng đủ tư cách dự chầu sáng, nhưng mỗi ngày đều đến nha môn trước bình minh, tuy rằng Đông Sơn tự cách kinh thành quá xa, nhưng nếu gấp gáp e là vào thành được vì cửa thành chưa mở.


      Gã sai vặt thưa: "Thái thái có chuyển lời rằng lão gia chớ lo lắng. Sáng mai đường dễ , thái thái và lão thái thái về ngay."


      Chu Thừa Vũ gật đầu, nhưng vẫn bồn chồn.


      Luôn có cảm giác như có chuyện xảy ra, hết sức bất an.


      Chàng bảo gã sai vặt về nhà, tự mình đến phủ Công chúa Phúc An. Chàng chỉ là quan viên Lục phẩm bé , có quyền mở cổng thành, nhưng nếu là lệnh bài của đại ca hoặc đại tẩu có kẻ nào giả vờ nghe biết mở cổng thành.


      Đến phủ Công chúa, Lương Nguyệt Mai biết được ý chàng, do dự đưa lệnh bài. Chỉ là trời khuya, Hồ Ngọc Nhu và Chu lão thái thái chắc chắn về, nên Chu Thừa Lãng lưu lại chàng ăn cơm tối, mới thả người .


      Có lệnh bài trong tay, bất kể tối khuya hay sáng sớm, chàng ra vào thành rất dễ dàng.

      ·


      Chu Thừa Vũ vẫn còn đường , tất nhiên biết Đông Sơn tự xảy ra chuyện gì.


      Phòng khách nữ ở phía sau chùa, vào ban đêm, cửa ra vào bên ngoài bị khóa, dù sao đây là nơi ở của nữ khách, các hòa thường trong chùa được tự ý ra vào. Thế nên, dù Mã Trung có chạy đến kêu, cũng cách kêu người đến.


      Và tại đây Lương Thành Vân vừa giết tên, nhưng cũng bị thương khắp người.


      Vai bị đâm, đùi bị trúng đao, cả người ngã xuống đất.


      Hai trong số năm tên chết, còn lại ba kẻ, chúng từng bước đến gần, nhưng ai nhìn thấy vẻ sợ hãi trong mắt Lương Thành Vân như mong đợi. Lương Thành Vân vừa đâm chết tên cầm đầu, bản thân ngã xuống đất, lúc này cậu lùi lại, nhưng là tìm cơ hội.


      Đôi mắt cậu đỏ bừng, đúng kiểu giết người đỏ mắt.


      Chờ kẻ cầm thanh gỗ đánh mạnh vào chân cậu, cậu lập tức ôm đùi và dùng lực treo ngược chân gã, trực tiếp siết cổ gã. Thanh gỗ tay ngã rơi xuống đất, lập tức có gã phía sau vội vàng cầm thanh gỗ, muốn đánh mạnh vào đầu cậu.


      Lương Thành Vân dường như có mắt phía sau, chân kẹp người thả lỏng, lại đạp mạnh về phía sau, rồi đá thẳng vào gã phía sau.


      Gã phía sau đau đớn lùi lại, Lương Thành Vân cũng biết nếu cứ thế xong. Vai và đùi của cậu ứa ra máu tươi, nếu nhanh chóng giải quyết xong bọn chúng, để máu chảy ra ngày càng nhiều, e rằng còn sức để đối phó bọn chúng.


      Cậu nghiến răng dữ dội, bất chấp tất cả, con dao găm tay lóe lên tia sắc lạnh trong màn đêm.


      Cậu đập mạnh vào đầu gã, nhân lúc gã thở hồng hộc, dao găm đâm mạnh vào giữa hai chân của gã, ngay sau đó vang lên tiếng kêu thảm thiết của đàn ông. Tuy nhiên, Lương Thành Vân buông tha, mà nắm chặt dao găm và xoay mạnh vòng.


      Đến khi con dao được rút ra, cũng là lúc gã cao to đó đau đến mức xỉu mặt đất.


      Tiếng hét thảm thiết trong đêm đánh thức gã sai vặt của Bành của nhân, cậu nhóc lập tức chạy ra khỏi bóng tối.


      Nhưng nước của Lương Thành Vân khiến hai hắc y nhân còn lại sợ muốn chết. kẻ cầm chặt khúc gỗ, kẻ khác nhặt thanh kiếm tay, nhưng lúc này cả hai đều sợ hãi hùng, ai dám bước lên giải quyết Lương Thành Vân nằm thở dốc mặt đất.


      Bọn chúng vừa vào thổi mê hương vào phòng, Chu lão thái thái và thiếp thân nha đầu của bà ngủ say, đương nhiên thêm vào mê hương nên tỉnh nổi. Hồ Ngọc Tiên khác, nàng ngủ, khi có động tĩnh bên ngoài, bèn đẩy Hồ Ngọc Nhu dậy, hai chị em bịt miệng và mũi bằng khăn tẩm nước trà, lúc sau mùi hương trong phòng tan dần, cả hai ra khỏi giường và tụ tập bên cửa sổ.


      Cả hai tận mắt chứng kiến cảnh giết chóc trong sân, nhưng đoán được ai cứu mình. Mãi đến lúc người nọ dần rơi vào thế bất lợi, Hồ Ngọc Nhu mới nhận ra cơ thể bé đó sợ là Lương Thành Vân.


      có thời gian để nghĩ xem tại sao Lương Thành Vân lại xuất , nhưng biết Lương Thành Vân thể chết ở đây. Dù mình là phụ nữ nhưng cái mạnh là người lớn, Lương Thành Vân chỉ là cậu bé!


      Hồ Ngọc Nhu dám căng thẳng hay sợ hãi, nghiến răng nhìn quanh trong phòng.


      thể trốn sau đứa bé, muốn đảm bảo an toàn cho mình để cứu người!


      Về phía Lương Thành Vân, dù hai kẻ trước mắt đều do dự, nhưng cậu hết sức để đứng dậy. Hai gã thậm chí còn tranh thủ khẽ trao đổi và nháy mắt nhau. Năm người chia thành năm thỏi vàng, thoáng chốc chết ba. Có nghĩa năm thỏi vàng, giờ thuộc về hai người họ?


      Có năm thỏi vàng trong tay, hai người hoàn toàn có thể rời khỏi kinh thành. Đổi hết vàng thành bạc, đời này những lấy được vợ sinh con, mà còn có thể mua hàng trăm mẫu đất và trở thành địa chủ lão gia. Lợi lộc sinh can đảm, hai người họ nghĩ đến vàng thỏi, tự dưng lá gan lớn hơn.


      Kẻ cầm gậy tiến lên bước, nhưng dừng lại và với kẻ cầm kiếm: "Mau, huynh cầm kiếm, huynh chém nó kiếm tong!"


      Lời ác độc, nhưng giọng run lẩy bẩy.


      Kẻ cầm kiếm muốn, nhưng nỡ đổi kiếm cho , đành phải tiến từng bước . Tay cầm kiếm run run, trước khi gã ra tay, Lương Thành Vân tức tốc nhảy lên cướp kiếm.


      Lòng bàn tay của cậu bị kiếm cắt và chảy máu, nhưng dường như chút đau đớn, nhanh chóng và mạnh mẽ kéo kiếm về mình. Kẻ đó hết hồn, tay buông lỏng, cậu thừa cơ hội đâm mạnh dao găm vào mu bàn chân của gã bằng tay trái.


      Tiếng kêu đau đớn vang to bên tai, gã đó đau đớn ngồi xổm xuống, Lương Thành Vân linh hoạt nhào lên lưng , dao găm nhấc lên, tia sáng lạnh lẽo lóe lên, ngay sau đó liền lướt qua cổ gã. Tiếc là mới được nửa đường bị cây vào đầu, cậu nhắm mắt lại, cố gắng chịu đựng, đâm mạnh vào cổ và rút dao găm ra.


      Đúng lúc này, cậu lại bị gậy vào bên vai bị thương.


      “A—” lần này là tiếng kêu đau đớn của cậu.


      Gã còn lại giơ gậy lên cao, muốn ra đòn thứ 3.


      ra ban nãy gã cố tình, Lương Thành Vân nhìn ra được, nếu để đồng bọn tiến lên, tức là 5 thỏi vàng là trọn của gã. giờ người chết, Lương Thành Vân trúng hai gậy của gã, hiển nhiên hết sức chống cự.


      "Thằng ranh con! phải mày rất có năng lực sao? Mày giỏi lắm mà, đứng lên mày!" Gã thấp giọng chửi bới, đánh thẳng gậy thứ ba vào ngực Lương Thành Vân xoay người.


      Lương Thành Vân hừ khẽ, cắn răng im lặng.


      “Mẹ nó!” Gã lại mắng, lần này nhìn chằm chằm vào mắt Lương Thành Vân. Lương Thành Vân mặc dù lời nào, nhưng trong mắt lại tràn đầy căm phẫn, chợt nhớ ban nãy nó ra tay độc ác cỡ nào, muốn đánh nhanh thắng nhanh.


      Chỉ có điều lần này khúc gỗ giơ lên cao, nhưng thể đánh xuống, bởi vì sợi dây tròng thẳng vào cổ gã từ đầu xuống, khi gã phản ứng được đúng, hai chân của gã đột nhiên bị Lương Thành Vân ôm chặt. Sợi dây quanh cổ bị kéo mạnh xuống, dưới tình thế cấp bách gã vứt khúc gỗ xuống, còn chưa kịp dùng tay bắt lấy sợi dây ngay lập tức bị cắn mạnh vào tay.

      Nhân cơ hội này, Lương Thành Vân cầm dao găm và đâm mạnh vào mu bàn chân gã.


      Hồ Ngọc Nhu cắn mạnh vào tay gã, trong khi Hồ Ngọc Tiên kéo mạnh dây thừng về sau, cả ba hợp lực, khiến gã hết đường vùng vẫy.


      Khi Mã Trung cùng với vị đại sư của Đông Sơn tự đến, Chu Thừa Vũ cũng vừa xông vào, nhìn thấy cảnh tượng như vậy. Ba người biết gã chết hay chưa, nên càng ra sức, lỡ mà gã trốn thoát, nguy hiểm chính là ba người họ.


      Mãi đến khi nhìn thấy Chu Thừa Vũ, Hồ Ngọc Nhu mới đột nhiên nhả ra, ngờ mu bàn tay như rớt thịt xuống vì cắn mạnh quá.


      Trong miệng đầy mùi máu tanh, chợt kinh tởm mắc ói, và ói .


      Chu Thừa Vũ bước đến, đỡ , "Nhu Nhu!"


      Hồ Ngọc Nhu muốn cười với chàng, muốn rằng sao, nhưng miệng lại ói muốn ra mật.


      Hồ Ngọc Tiên cũng buông tay và ngồi ‘phịch’ mặt đất.


      đứng ngay sau đó ngã xuống đất, ngã thẳng vào người Lương Thành Vân.


      Mã Trung cuối cùng cũng hoàn hồn sau cơn suy sụp, bật khóc nức nở, nhào lên kéo gã cao to ra. "Thiếu gia, thiếu gia của ta ơi, ngài sao rồi? Thiếu gia ..." Nhìn thấy vết thương đầy máu cả người Lương Thành Vân, tiếng thét vang vọng trong màn đêm.


      Hồ Ngọc Tiên vốn là sợ điếng người, lúc này bị tiếng khóc vang của Mã Trung đánh thức, bò đến chỗ Lương Thành Vân.


      "Ngươi sao rồi?"


      " có sao ?"


      Lương Thành Vân và nàng đồng thời lên tiếng.


      Hồ Ngọc Tiên lắc đầu, Lương Thành Vân lại liếc nhìn Hồ Ngọc Nhu được Chu Thừa Vũ ôm vào lòng, cậu gượng cười rồi mệt mỏi nhắm mắt lại.
      Tiểu Ly 1111Châu Lương thích bài này.

    3. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      177
      Được thích:
      2,679
      Chương 130. Chu Thừa Vũ lo lắng quanh phòng, "Ta sai Bùi Thanh mời thái y đến!"


      Hồ Ngọc Nhu bị Chu Thừa Vũ ôm vào phòng, vì trước đó bị thổi mê hương, nên chàng sai người mở hết cửa ra vào và cửa sổ lập tức. Cũng may bây giờ là cuối hè, sau cơ mưa chỉ có gió mát mẻ chứ phải gió lạnh.


      Hồ Ngọc Nhu ôm ống nhổ, súc miệng biết bao nhiêu lần, nhưng cảm giác buồn nôn chấm chứt, nôn đến mức còn gì để nôn. Dưới ánh đèn mờ ảo, nét mặt vẻ tái nhợt, nhưng chỉ cần nhíu mày, đủ khiến Chu Thừa Vũ siết chặt tay, tim nhói đau.


      "Thiếp sao đâu ..." Hồ Ngọc Nhu tranh thủ lúc ói mửa, lên tiếng thúc giục, "Đừng quan tâm thiếp nữa, chàng xem Tiểu Vân và Ngọc Tiên ..."


      Đêm nay bọn họ giết người.


      muốn nhớ đến, càng dám nhớ, biết bé như Ngọc Tiên ra sao. Còn Lương Thành Vân, ban nãy đệ ấy nằm trong vũng máu. Hồ Ngọc Nhu lòng lo sợ cậu có gì may, dẫu sao bị thương rất nặng.


      Còn nàng sao?


      Nàng vẫn là tiểu nương, cũng trải qua khó chịu, hãi hùng.


      tay Chu Thừa Vũ khẽ vỗ về lưng , tay còn lại nắm chặt vào thành giường. Chàng siết chặt đến mức tay còn cảm giác.


      "Chàng nhanh --" Hồ Ngọc Nhu lại nôn, lại tranh thủ lúc dừng nôn mà giục tiếp, "Thiếp sao mà, biết đại phu đến chưa, biết Tiểu Vân ra sao rồi."


      chỉ chính phòng bị thổi mê hương, ngay cả sương phòng cũng bị, lúc này gia nhân nào tỉnh lại, chỉ có mình Hồ Ngọc Nhu ở đây.


      Chu Thừa Vũ an tâm về , nhưng biết tại lo lắng cho người khác hơn. Gật đầu, Chu Thừa Vũ dừng vỗ lưng cho Hồ Ngọc Nhu, : "Ta xem thử, trở lại ngay."


      Hồ Ngọc Nhu muốn gật đầu, nhưng cơn buồn nôn lại ập đến, vội vàng nôn mửa.


      Ngón tay Chu Thừa Vũ khẽ run, song chàng vẫn đứng dậy ra ngoài.


      Lương Thành Vân được chuyển vào phòng trống gần đó. Trụ trì Đông Sơn tự biết chút y thuật, ông xử lý vết thương và cầm máu cho cậu. Còn người được phái vào thành mời đại phu chưa trở về, mà Bùi Thanh dẫn người dời thi thể dưới đất ra ngoài, thấy được Chu Thừa Vũ ra, tức khắc bước tới báo cáo.


      “Bẩm đại nhân, bốn tên chết, chỉ có tên… bị thương ở hạ thân và đau đến bất tỉnh.” Nghĩ đến cảnh tượng loe loét máu ở của quý của gã, Bùi Thanh cũng cảm thấy hoảng sợ, dừng lại trước khi : “Tiểu nhân kiểm tra, chỉ có 1 tên trong số đó biết chút võ công, còn lại đều là phường lưu manh vô lại. Giờ chỉ có cách đợi tên cuối cùng tỉnh lại, hỏi mọi chuyện."


      “Dẫn ta qua xem.” Chu Thừa Vũ khẽ ra lệnh.


      Lúc Chu Thừa Vũ ngang qua, gã được hòa thượng Đông Sơn tự xử lý vết thương, gã nằm ở sương phòng bên cạnh, Chu Thừa Vũ vừa đến, lập tức ra lệnh cho Bùi Thanh mang xô nước tới.


      Nhìn xô nước đổ thẳng lên đầu gã, hòa thượng có lòng muốn can ngăn, nhưng nhưng nhìn vẻ mặt của Chu Thừa Vũ, chỉ đành bẩm lẩm A Di Đà Phật.


      Gã kia tỉnh lại, lập tức òa khóc vì đau đớn phần dưới. Bùi Thanh bước tới, dí dao găm vào cổ gã, gã sợ quá im bặt, nhưng cơ thể run bần bật.


      Chu Thừa Vũ nhìn sang, "Ai phái ngươi tới đây? Mục đích là gì?"


      ", , biết ..." Gã sợ run, lắp bắp đáp.


      " mau! Ai phái ngươi đến đây? Mục đích là gì?!" Bùi Thanh gặng hỏi.


      Mặc dù giờ có vẻ bình tĩnh giải quyết mọi chuyện, chứ trong lòng nỗi sợ dâng trào từ sớm. Chu đại nhân lo lắng cho Chu thái thái nên ra lệnh cho theo đến Đông Sơn tự, kết quả sao, là để Chu thái thái gặp nguy hiểm.


      Cũng may tại thái thái sao, nếu chết cũng hết tội! Dẫu thế, chắc chắn ngày sau đại nhân tin dùng nữa, nhận lệnh phải bảo vệ thái thái, lại bảo vệ ra cớ này.


      Bùi Thanh kìm được dí mạnh dao vào cổ gã, lập tức có máu chảy.


      "Ta, ta, ta ..." Gã muốn giải thích, biết gì hết. Chu Thừa Vũ dứt khoát bảo Bùi Thanh, "Chặt ngón út trước rồi tính!"


      Gì? Chặt ngón út?


      Hòa thượng Đông Sơn tự vội vàng : "Chu thí chủ, cái này..."


      “Đại sư!” Chu Thừa Vũ ngắt lời ông, nhưng quay đầu lại. “Đại sư về nghỉ ngơi , chuyện nơi này thuộc phạm vi người lo liệu.”


      Hòa thượng muốn rằng: người xuất gia lòng dạ từ bị, hễ nhìn thấy thôi, nhưng ngay tại Đông Sơn tự và ngay dưới mí mắt ông, sao có thể ngoảnh mặt làm ngơ.


      Nhưng chợt có tiểu hoàng thượng chạy vào, nhanh chóng kéo ông ra ngoài. Đông Sơn tự hương khói thịnh vượng, quả rất có mặt mũi ở chốn Kinh thành, nhưng người ngã trong vũng máu hôm nay lại mang họ Lương và Chu đại nhân trước mặt chính là chi thứ ba phân ra từ Uy Viễn Hầu phủ, trụ trì của Đông Sơn tự còn sợ chứ đừng đến những người khác.


      Tiếng kêu la thảm thiết vang ra từ trong phòng, Bùi Thanh thực chặt ngón tay út của người đó.


      Đây cũng lần đầu tiên trong đời Bùi Thanh làm chuyện này, nhìn ngón tay rơi mặt đất lăn lộn hai vòng, hai chân khỏi nhũn ra.


      Chu Thừa Vũ trầm giọng hỏi: "Ta hỏi lại lần nữa, ai phái ngươi tới đây? Có mục đích gì?"


      Gã đau đớn đổ mồ hôi như mưa, hàm răng cắn chặt môi, trong miệng đầy mùi máu tanh. Nhưng gã cố chấp, dám ngất , vì sợ rằng sau khi ngất , car bàn tay phải bị chặt mất hết.


      Nhưng gã tình biết!


      “Ta biết mà!” Chu Thừa Vũ chưa lên tiếng, gã vội vàng tiếp, “Ta nghe Sơn ca Tiết gia gì đó cho hai thỏi vàng làm tiền đặt cọc. Nào xong việc, đưa thêm ba thỏi vàng nữa, nên chúng ta mới ... mới đến."


      “Xong việc là sao?” Chu Thừa Vũ lặp lại lời .


      Gã sợ đến mức khóc bù lu bù loa, "Chỉ là ... khiến cho Chu thái thái sẩy thai. Vốn dĩ muốn bắt Chu lão thái thái, nhưng nghe bảo có Chu thái thái đến nên đổi ý, chỉ cần Chu thái thái sẩy thai là được."


      Tiết gia? Trong đầu Bùi Thanh chợt lóe lên, đúng là có kẻ khả nghi.


      định cho Chu Thừa Vũ biết, nhưng Chu Thừa Vũ bước đến, đoạt dao găm tay, gặng hỏi gã: "Sau khi việc kết thúc, các ngươi định nhận thỏi vàng còn lại ở đâu? Sơn ca trong miệng ngươi là ai?"


      Gã sợ Chu Thừa Vũ lại chặt ngón tay, muốn nhanh nhưng nhớ đến mất nhiều máu cũng chết, lỡ mình hết ra sau đó bị giết người diệt khẩu sao?


      “Ngươi, ngươi thả ta ra, thả ta , ta .” Gã thấp thỏm ra điều kiện.


      Bùi Thanh rất tức giận, nhưng Chu Thừa Vũ mở lời: “Bùi Thanh, băng bó vết thương cho .” Sau đó với gã: “Nếu , đương nhiên tha mạng cho ngươi.”


      Mặc dù Bùi Thanh hiểu ý của Chu Thừa Vũ, nhưng vẫn xé mảnh vải, băng bó ngón tay út cho gã. Nhìn thấy Chu Thừa Vũ chuyện giữ lời, gã giấu giếm nữa, : "Ngày mai đến con ngõ sát vách nhà sách thành đông, đối diện Trân Bảo Trai. Đến lúc đó, Tiết gia giao ba thỏi vàng còn lại. Sơn ca ... chính là Vương Sơn. Chúng ta đều sống ở Ngõ Cây Liễu thành tây, chẳng qua vừa bị giết rồi... " đến đây, gã nghĩ đến bộ dạng đáng sợ của Lương Thành Vân, dám thêm câu nào.


      Ngõ sát vách nhà sách thành đông, đối diện Trân Bảo Trai. Tiết gia. Vương Sơn ở Ngõ Cây Liễu thành tây. Chu Thừa Vũ thầm nhẩm lại lần, liếc nhìn Bùi Thanh.


      Bùi Thanh vội vàng thưa: "Bẩm đại nhân, tiểu nhân nhớ ra người. Chính là quản gia của phủ Liễu đại nhân họ Tiết, biết có phải là người này hay ."


      Sợ là chính nó.


      Chu Thừa Vũ gật đầu, "Ngày mai ngươi đích thân đưa về nhà."


      Bùi Thanh nhanh chóng đáp lại, liếc sang gã đàn ông nằm giường. Gã tất cả những gì biết được, lúc này vội vã thưa: "Thưa đại nhân, có thể ..." Chưa dứt lời, Chu Thừa Vũ khoát tay cái, chỉ trong chớp mắt máu tươi trào ra từ cổ gã. Chu Thừa Vũ lùi lại bước, sao cả, nhưng Bùi Thanh khác, chưa kịp phòng bị nên cả người đầy máu văng đến.


      có chút ngớ ra, : "Đại nhân, ngài, ngài giết ?"


      Chu Thừa Vũ ném con dao găm cho , "Xử lý ."


      Điểm mất chốt của chàng chính là người nhà, khéo là gã này muốn hại vợ con chàng. Đương nhiên chàng phải tự tay lấy mạng gã, mới giải tỏa được nỗi hận trong lòng.


      Nhìn Chu Thừa Vũ bước ra ngoài, Bùi Thanh giơ tay áo lau mặt mình.


      ·


      Lương Thành Vân bị thương rất nặng, vai, cánh tay, lòng bàn tay và đùi đều có vết đâm, ở phía sau đầu và ngực đều bị đánh. Trụ trì vừa băng bó vết thương cho cậu xong, còn người vào thành báo tin cho nhà họ Lương và đại phu trong đó chưa về.


      Chu Thừa Vũ và trụ trì thầm ở cửa, Hồ Ngọc Tiên thấy gã sai vặt Mã Trung của Lương Thành Vân hoảng sợ luống cuống tay chân ở trong phòng, bèn vào. Ai biết được vào rồi, Lương Thành Vân đột nhiên nắm tay nàng buông. Ban nãy nhìn cậu đau đớn vì bôi thuốc nên nỡ , nhưng giờ đại phu đến, nàng phải mới được.


      Nắm nắm kéo kéo còn ra thể thống gì.


      Nhưng vừa kéo ra, Lương Thành Vân càng siết chặt tay hơn, “Nhu Nhu tỷ ơi, Nhu Nhu tỷ ơi..."


      Hồ Ngọc Tiên muốn bỏ cậu lại mình, nhưng nghe tiếng kêu của cậu, vội liếc sang đại phu Thiên Kim Đường bắt mạch. May là lão đại phu phải người nhiều chuyện, chỉ tập trung vào việc riêng của mình, nét mặt chút khác thường.


      Nhưng có số chuyện thể thành tiếng đồn, Hồ Ngọc Tiên đấu tranh tư tưởng, quyết định bảo vệ thanh danh của chị nàng. Lúc này Lương Thành Vân hôn mê, vừa vượt quá biến cố, nhảm là điều bình thường.


      Ấy lại ngờ Lương Thành Vân phát giác nàng động đậy nữa, cậu mung lung chớp chớp mắt nhìn nàng, sau đó khóe miệng hơi cong lên, kêu lên: "Mẹ ... mẹ, đừng......bỏ rơi Tiểu Vân ...đừng bỏ lại mình Tiểu Vân…"


      Mặc dù Hồ Ngọc Nhu và Chu Thừa Vũ gì về Lương Thành Vân cho nàng biết, nhưng A Quỳnh có lần qua. Lần cuối cùng Lương Minh Nguyên đến nhà họ Chu, khi đổi quần áo chỗ nàng, có nhắc đến chuyện đó. Cho nên biết cảnh ngộ của Lương Thành Vân, trước kia cảm thấy gì, nhưng giờ nhìn cậu máu me đầy người, chợt xót xa làm sao.


      Văn di nương quả thực tốt, nhưng khi nàng còn rất , khi chưa có em trai, Văn di nương đối xử rất tốt với nàng. Và đối với đứa trẻ, chỉ cần người mẹ phạm tội ác tày trời, ai mong được ở bên cạnh mẹ.


      Nhưng Lương Thành Vân, hề.


      Chẳng những thơ bé có mẹ ở bên, đến khi lớn lên cũng được thân thiết với mẹ.


      Nhưng giờ cậu lại cất tiếng gọi mẹ ơi.

      Lương Thành Vân kêu tên đại tỷ trước, sau đó mới đến mẹ, là vì cậu nhớ mãi tốt đẹp ở huyện Trường Châu ư? Chắc vậy, bằng cậu bé sao có thể như thế.


      Hồ Ngọc Tiên chợt chua xót, nắm lại tay Lương Thành Vân.


      ấm áp của lòng bàn tay truyền đến khiến Lương Thành Vân mơ mơ màng màng nhớ đến Lương đại phu nhân. Mơ thấy bà bảo vệ cậu, để cậu suýt chết thuở bé, thiên vị muội muội mà bỏ bê và hiểu lầm cậu.


      Lão đại phu trông cậu bình tĩnh lại, thăm dò sờ trán cậu, sau đó đứng dậy ra ngoài. Ông ra trước cửa và về tình hình tại của Lương Thành Vân, "Vết thương rất nghiêm trọng, nhưng may đều là vết thương ngoài da. tại thích hợp đổi nơi ở, tạm ở đây hai ngày rồi tính. Quan trọng là ...nghe bảo cậu nhóc bị đánh vào đầu, phải đợi cậu nhóc tỉnh mới biết được có di chứng hay .”


      Lương Thành Vân là độc đinh của đại phòng phủ Túc Thân Vương, được phép xảy ra vấn đề.


      Chu Thừa Vũ đáp: "Đa tạ lão gia ngài, đêm nay mong ngài tạm nghỉ ở đây, ngày mai tỉnh, ngài có thể khám lại. Có điều vụ bị đánh gậy, e rằng ngài hiểu lầm, chỉ đánh trúng ngực thôi."


      Ý là ngài chớ lỡ miệng, đại phu hiểu được ý của Chu Thừa Vũ, vội vàng gật đầu. Người trong phòng đều là xuất thân cao quý, già cả như ông muốn nhúng tay vào chuyện như vậy, nếu muốn ông xem như ông chưa từng biết.


      Đại phu kê toa thuốc, người của Đông Sơn tự tất nhiên giúp xào thuốc.


      Chu Thừa Vũ bước vào cửa nhìn Lương Thành Vân, chàng thấy Hồ Ngọc Tiên ở đó, Lương Thành Vân nắm chặt tay nàng, chợt nhíu mày "Ngọc Tiên, muội..."


      Hồ Ngọc Tiên đoán được điều rể , vội vàng đáp: "Vừa rồi vừa gọi tên mẹ vừa nắm tay muội buông. Muội chờ sắc thuốc cho uống, đại tỷ phu xem đại tỷ ạ!"


      Chu lão thái thái còn chưa tỉnh, Chu Thừa Vũ quả thực càng lo lắng cho Hồ Ngọc Nhu hơn. Lương Thành Vân cần người nhà họ Chu canh chừng là cần thiết. Chu Thừa Vũ suy nghĩ chút rồi gật đầu, "Bùi Thanh ở bên ngoài, muội cần gì cứ kêu vào." Ra cửa, chàng căn dặn Bùi Thanh, "Nếu có người Lương gia đến, phải thông báo cho ta ngay."


      Chu Thừa Vũ dẫn lão đại phu đến chính phòng, chưa vào cửa nghe được tiếng nôn mửa của Hồ Ngọc Nhu, vội vàng chạy vào buồng, " sao chứ? Lão đại phu của Thiên Kim đường đến rồi, Lương Thành Vân đáng ngại, Ngọc Tiên cũng sao. Nàng để đại phu khám xem sao."


      Hồ Ngọc Nhu ngẩng đầu lên, gương mặt lấm tấm mồ hôi, yếu ớt gật đầu, cơn buồn nôn lại trào lên. cắn chặt răng, nén cảm giác đó xuống, đưa tay cho đại phu.


      Lão đại phu nhìn sắc mặt cũng hết hồn, được cái bắt mạch xong, ông thấy yên tâm hẳn. "Đại nhân chớ lo, thái thái sao, chỉ là hoảng sợ, cần nên uống thuốc và nghỉ ngơi là khỏe."


      Chu Thừa Vũ vẫn lo sợ, hỏi: "Nhưng nàng ấy cứ nôn ngừng, có cách nào ?"


      Đại phu : "Ngài hỏi xem trong chùa có món nào chua hoặc cay, nếu thái thái thích ăn, trước ăn ít."


      Nhưng nôn này phải nôn ốm nghén!


      Chu Thừa Vũ còn muốn hỏi, có điều bị Hồ Ngọc Nhu giữ chặt, với đại phu: " có gì đâu đại phu, đại phu cũng mỏi mệt rồi, ngài cứ nghỉ ngơi ạ."


      Đại phu nhìn hai người họ bằng ánh mắt là lạ, cuối cùng xuống.


      Mà bóng lưng đại phu khuất dần, Hồ Ngọc Nhu nhịn nổi nữa. Ngó thấy bộ dạng lo lắng của Chu Thừa Vũ bên cạnh, chỉ đành gắng gượng: "... Thiếp muốn uống nước."


      Chu Thừa Vũ vội vã rót nước cho .


      Nhưng trước khi Hồ Ngọc Nhu uống nước, vẫn cầm ống nhổ lên.


      Chu Thừa Vũ lo lắng quanh phòng, "Ta sai Bùi Thanh mời thái y đến!"


      "Thiếp sao mà ..." Việc này có mời thái y cũng có giải quyết được đâu, chính là cảm giác buồn nôn về sinh lý. Hồ Ngọc Nhu kéo tay áo của Chu Thừa Vũ và : "Thiếp chỉ hơi sợ hãi và mắc ói chịu được. lát nữa ổn thôi, sao đâu mà."


      Suy cho cùng, hành động đêm nay để cứu lấy chính mình.


      sống hai đời, đây là lần đầu gặp phải nguy hiểm đến thế.


      Chu Thừa Vũ nghe xong, rất xót xa.


      Từ khi Nhu Nhu gả cho chàng, trải qua biết bao chuyện. Chàng cưới nàng nhưng chưa từng cho nàng được ngày tháng bình yên, cứ lâm vào hiểm cảnh hết lần này tới lần khác .


      Nàng chỉ là nữ lưu mong manh, lại có thai, nhưng để bảo vệ bản thân buộc phải giết người!


      Chàng ngồi xuống, ôm Hồ Ngọc Nhu vào lòng, thề thốt: "Đừng sợ, bọn chúng chết hết rồi. Ta tra được kẻ đằng sau. Nàng yên tâm , bất kể là ai, có lai lịch lớn đến đâu, muốn làm hại con của chúng ta, ta chắc chắn bỏ qua cho . Nhu Nhu, ta hứa với nàng, ta bao giờ để chuyện hôm nay tái diễn."


      Lần đầu Hồ Ngọc Nhu nghe được Chu Thừa Vũ thốt ra lời che giấu sát ý. Nhưng nàng có tâm tư suy nghĩ, khỏi xoa xoa bụng, lớn tiếng : "Gì? Bọn chúng muốn hại con của chúng ta?!"


      “Chúng có cơ hội!” Chu Thừa Vũ hứa.


      Vẻ mặt Hồ Ngọc Nhu thay đổi xoành xoạch, tự giác bảo vệ bụng mình chặt hơn, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định, nhất thời quên mất cảm giác ghê tởm, "Đúng vậy, bọn chúng có cơ hội, ai có thể làm hại con chúng ta!"
      Châu Lương thích bài này.

    4. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      177
      Được thích:
      2,679
      Chương 131. Ta là phu quân của nàng, đó là chuyện phải làm.


      Nhắc đến con, Hồ Ngọc Nhu mới lên chức mẹ, lòng dạ với đứa con của mình nên cuối cùng cũng quên mất cơn cuồn cuộn trong bụng, hỏi Chu Thừa Vũ về tình hình cụ thể.


      Chu Thừa Vũ hiểu tính Hồ Ngọc Nhu, giấu giếm , tên Liễu Nguyên và kế hoạch kế tiếp.


      “Việc này có thể thực ?” Biết được thân phận của Liễu Nguyên, Hồ Ngọc Nhu có chút hoài nghi. “Chàng Thái tử có ý định để theo hai vị Công tử, đương nhiên phải coi trọng , hay là chàng trình chứng cứ cho Thái tử trước, sau đó để Thái tử quyết định."


      Hồ Ngọc Nhu e ngại Thái tử trách tội.


      Chàng lắc đầu : "Thái tử tất nhiên coi trọng , nhưng còn coi trọng ta hơn . tại ta có đủ nhân chứng và bằng chứng, việc Thái tử mai này lên ngôi cửu ngũ là ván đóng thuyền. Điều muốn ở ta khong phải thần tử khéo cư xử, mà là thần."


      Thái tử là Quân vương tương lai, ngài muốn chàng chỉ thuộc về phe phái và nghe lời mình ngài ấy. Bản tánh chàng ra sao, chàng cần đổi tánh, chàng quan tâm vợ con như vậy, càng khiến ngài an tâm hơn nhiều.


      Mà mục đích chính trở về Kinh thành là để vợ con sống tốt và đỡ khổ. Bây giờ người ta bị đè đầu khi dễ, Nhu Nhu thiếu điều bị hại, nếu chàng lại cố kỵ này nọ, tương lai sao có thể lăn lộn chốn quan trường.


      Hồ Ngọc Nhu ngẫm nghĩ, cũng hiểu ý của Chu Thừa Vũ, đường chàng là đường thần.


      “Được, vậy chàng cẩn thận.” khẽ thầm.


      Chu Thừa Vũ gật đầu, đỡ nằm xuống, "Nàng đừng nghĩ nhiều, dù nàng có thể chịu được, nhưng nhớ chăm lo cho con trong bụng, ngủ giấc ngon nhé?"


      Hồ Ngọc Nhu muốn nằm xuống, lại hỏi Lương Thành Vân và Hồ Ngọc Tiên, "Tiểu Vân ổn chứ? Còn Ngọc Tiên, chàng sắp xếp con bé nghỉ ngơi ở đâu?"


      Chu Thừa Vũ kéo tấm chăn mỏng muốn đắp bụng cho Hồ Ngọc Nhu, thấy nhúc nhích, chàng đành trả lời câu hỏi của trước: “ sao, bị thương ngoài da thôi, có điều lần này chịu chút khổ. Ngọc Tiên nghỉ ngơi bên sương phòng, muội ấy sao. Sáng mai ta bảo muội ấy đến đón nàng. Nàng ngủ trước , chờ nàng ngủ rồi ta ra ngoài xem, đoán chừng người phủ Túc Thân Vương sắp đến."


      Nghĩ đến bộ dạng của Lương Thành Vân, Hồ Ngọc Nhu cảm thấy có lỗi vô cùng, nắm lấy tay áo của Chu Thừa Vũ và : "Hay là thiếp thăm Tiểu Vân nhé, có người phủ Túc Thân Vương tới, có thiếp tiếp đãi họ."


      Lương Thành Vân bị thương nặng như vậy là vì cứu . Về tình về lý, đều đích thân tạ ơn và giải thích với họ. Thậm chí, phải bày tỏ lời xin lỗi, dù thế nào Lương Thành Vân vẫn chỉ là đứa trẻ.

      .

      " hôn mê, nàng có cũng vô ích, vả lại bên đó còn mùi máu tanh, khó lắm nàng mới khá lên được." Chu Thừa Vũ muốn nàng giống ban nãy. “Nàng ngủ lát , khi nào người Phủ Túc Thân Vương đến, ta sai người gọi nàng.” Ngừng chút, chàng thêm, “Lương Thất thiếu gia thoạt nhìn bị thương nặng, lát nữa Lương đại phu nhân thế nào cũng khóc trận. Đây là lỗi chúng ta, để ta chịu trách nhiệm là được. Nàng nghe ta, nàng có mang, cần phải nghỉ ngơi. Nếu nàng có chuyện gì, khác nào uổng công Lương thất thiếu gia bạt mạng cứu nàng sao?"


      Khác nào như ý ác tặc Liễu Nguyên!


      Hồ Ngọc Nhu rối rắm ra mặt, nghĩ lại, gật đầu. Chỉ là vẫn nắm chặt Chu Thừa Vũ tay, "Tủi thân cho chàng."


      Hồ Ngọc Nhu hiểu bất kể ai có con cái, gặp bất trắc như Lương Thành Vân đều chịu được.


      Cuối cùng Chu Thừa Vũ cũng đỡ nằm xuống và đắp chăn lên bụng lần nữa, rồi : "Ta là phu quân của nàng, đó là chuyện phải làm. Còn nàng đấy, hứa với ta, chăm sóc mình cho tốt, đừng nghĩ vẩn vơ được ?"


      Phụ nữ mang thai thực rất yếu ớt.


      Nhưng phụ nữ sắp làm mẹ, đôi khi mạnh mẽ kinh người.


      Hồ Ngọc Nhu lớn tiếng đáp, "Dạ!"

      ·

      Người phủ Túc Thân Vương mãi đến giờ Tý mới đến, ai biết tình hình, đều nghĩ Lương Thành Vân mình rời phủ. Thế nên, Túc Thân Vương dẫn theo Lương đại phu nhân và Lương Minh Nguyên đến, muốn gặp Lương Thành Vân ngay tức khắc.


      Túc Thân Vương và Lương đại phu nhân vào trước, Lương Minh Nguyên nhìn bóng lưng xa xa của Chu Thừa Vũ, sau đó cắn răng bước vào.


      Mặc dù vết thương được băng bó, nhưng nhìn thấy khuôn mặt còn chút máu và cơ thể băng bó của Lương Thành Vân, Lương đại phu nhân bật khóc nức nở.


      Lương Minh Nguyên cũng đỏ mắt rơi lệ, đỡ bà, thấy Hồ Ngọc Tiên ở bên cạnh, vô thức hỏi nàng: "Ngọc Tiên, chuyện gì vậy? Đại…đại ca của ta sao ra cớ này? Đại phu khám chưa, gì?"


      Lương đại phu nhân cũng nhìn sang ngay.


      Hồ Ngọc Tiên vốn dĩ bị Lương Thành Vân nắm tay, ngồi ở mép giường cùng. nàng nghe hỏi, lo lắng đứng lên, nhưng Lương Thành Vân siết chặt tay. nàng rút ra được, thoáng chốc đỏ bừng mặt.


      “Ta, ta lắm.” Hồ Ngọc Tiên lắp bắp, “Vốn dĩ ta và đại tỷ nghỉ ngơi, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng đánh nhau. Sau đó chúng ta đến bên cửa sổ, đại tỷ bảo có người giống Lương thất thiếu gia chọi bốn. Đại tỷ lo ngài ấy đánh lại nên ra tay giúp đỡ, nhưng, nhưng chúng ta ra, ngài ấy bị thương rồi."


      Hồ Ngọc Tiên có hơi tự trách, lúc đó nàng nhìn qua cửa sổ rất sợ hãi nên ngăn đại tỷ ra ngoài. Nhưng đại tỷ khăng khăng muốn cứu Lương Thành Vân, nàng muốn chị mình bị thương nên ra theo.


      Nhìn bộ dạng vừa rồi Lương Thành Vân lẩm bẩm gọi mẹ, lòng nàng rất thương cảm và áy náy, may mà cậu đáng ngại, nếu nàng hối hận chết mất.


      Lương Minh Nguyên tin tưởng lời Hồ Ngọc Tiên, nhưng Lương đại phu nhân bất ngờ lắc đầu và : " thể nào! Tiểu Vân vừa về Kinh thành bao lâu, lại ít ra cửa, thể nào đắc tội người ta. Nhưng với thương thế này, ràng là muốn mạng Tiểu Vân mà! thể nào! Đây là là có vấn đề, mong Hồ tứ tiểu thư năng ràng!"


      Lương đại phu nhân hiếm khi thể ra mặt mạnh mẽ như vậy, nước mắt lưng tròng nhưng đôi mắt cực kì sắc bén nhìn chằm chằm Hồ Ngọc Tiên, lóe lên tia sắc lạnh như muốn đâm chết người.


      Hồ Ngọc Tiên khỏi rùng mình cái, thường gặp bà ta cười cười đủ khiến nàng sợ hãi, huống chi vẻ mặt này.


      nàng run run, Lương Thành Vân lập tức cảm nhận được. Tuy rằng mở mắt, nhưng cậu vẫn ỷ lại kêu lên, "Mẹ..."


      Khí thế Lương đại phu nhân xẹp xuống, vội vã chạy đến bên giường, "Tiểu Vân, mẹ đây, mẹ ở đây." Bà muốn kéo tay Lương Thành Vân, nhưng lúc này Lương Thành Vân đột nhiên ra sức, Hồ Ngọc Tiên bị kéo về phía trước hai bước.


      Sắc mặt Lương đại phu nhân lập tức ngỡ ngàng.


      Lương Minh Nguyên vội vàng đứng lên chắn tầm mắt bà, lo lắng hỏi Hồ Ngọc Tiên, "Vậy đại ca ta thế nào rồi, đại phu sao?"


      Hồ Ngọc Tiên trả lời với vẻ xấu hổ: "Đại phu vết thương ngoài da, nhưng , cần tĩnh dưỡng thời gian."


      “Tốt, tốt quá.” Lương Minh Nguyên vội vàng trả lời lại, đồng thời nắm lấy tay Lương đại phu nhân, “Mẹ, mẹ nhìn đại ca .”


      Túc Thân Vương hơn năm mươi tuổi, tóc bạc kha khá, nãy giờ lên tiếng, nhưng Chu Thừa Vũ vừa vào, ông bèn chất vấn, "Xảy ra chuyện gì? Kẻ đánh trọng thương Tiểu Vân là ai? điều tra ràng chưa? Kẻ đó ở đâu?"


      Chu Thừa Vũ cho biết: "Nội tử và mẫu thân đến Đông Sơn tự dâng hương, ngờ đêm nay có người mưu đồ làm loạn. Lương thất thiếu gia tình cờ ngang qua, gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ. tại ta có suy đoán về kẻ chủ mưu, ngày mai mới xác minh được. Tổng cộng có năm tên, tại đều chết, thi thể ở bên cạnh."


      Tất cả ... đều chết?


      Lương đại phu nhân và Lương Minh Nguyên sửng sốt, ngay cả Túc Thân Vương đều mấp máy môi, "Là ... Tiểu Vân giết?"


      Túc Thân Vương tin nổi.


      Nhưng ông kìm được sinh lòng mong đợi.


      Ông có ba đứa con trai, tuy ông thương con trưởng nhất nhưng nó là niềm hi vọng của ông. Chẳng ngờ trai trưởng bất ngờ chết trẻ, sau này mỗi khi nhớ đến, ông liền tiếc nuối thôi.


      Lương Thành Vân là con của con trưởng, trong mắt ông, cháu luôn khác biệt với đám cháu nội. Bây giờ nghe cháu trai hơn mười hai tuổi này quyết đoán sát phạt vậy, mặc dù cả người cậu đầy vết thương, nằm giường nhưng lòng ông như có ngọn lửa cháy hừng hừng.


      So với đám con thứ mê rượu phóng đãng đứa cháu trai này là người đủ tư cách thành gia chủ nhất trong mắt Túc Thân Vương.


      Chu Thừa Vũ : “Đúng vậy."


      Ông quay đầu nhìn về phía Hồ Ngọc Tiên, mắt sáng quắc, " sao?"


      Hồ Ngọc Tiên gật đầu, "Dạ."


      Ông nghe Lương Thành Vân sao, cho nên lúc này cũng ở lại, mà với Chu Thành Vũ: "Đưa ta gặp bọn chúng."


      Sau khi họ rời , Lương đại phu nhân với Hồ Ngọc Tiên: "Kể cho ta nghe tình hình lúc đó, Tiểu Vân thế này, sao có thể ..." Bà nghẹn ngào thành câu.


      Thấy vậy, Hồ Ngọc Tiên kể lại những gì mình nhìn thấy cho bà hay.


      Lương đại phu nhân nghe xong, khóc lớn hơn, rồi lại sợ phiền con ngủ, lại kiềm nén. Nghĩ đến Lương Thành Vân tuổi còn , Lương đại phu nhân vừa tự hào vừa đau lòng, nhìn Hồ Ngọc Tiên ngồi bên cạnh, cho dù quần áo có lấm lem và nhếch nhác, bà vẫn có phần bất mãn.


      “Được rồi, có ta và muội muội Tiểu Vân ở lại, ngươi !” Bà đuổi thẳng.


      Hồ Ngọc Tiên muốn từ lâu, nhưng Lương Thành Vân nắm tay buông. Thái độ của Lương đại phu nhân bây giờ càng khiến nàng vừa sợ vừa lúng túng, như là mình biết xấu hổ ở lại chẳng bằng.


      Vì vậy, vội vàng đáp ứng và cố bẻ gãy từng ngón tay Lương Thành Vân ra. Nhưng Lương Thành Vân biết bị gì, nắm chặt vô cùng, bẻ mạnh đến mức ngón tay Lương Thành Vân trắng bệch, mà vẫn rút ra được.


      Lương đại phu nhân cả giận run lên, "Được rồi, ngươi đừng bẻ nữa, bẻ nữa gãy tay con ta bây giờ!"


      Hồ Ngọc Tiên khóc, nhưng bị quát vậy, mắt đỏ hoe. nàng giỏi nhẫn nhịn, nhưng vì Lương Thành Vân đành cố chịu, nhưng Lương đại phu nhân vẫn khách sáo, nàng chịu đủ rồi. "Vậy phu nhân muốn sao đây? Ngài bảo ta , nhưng muốn ta bẻ tay rút ra, vậy làm sao ngài mới chịu?"


      Lương đại phu nhân ngờ rằng Hồ Ngọc Tiên biết điều như vậy, giận ra lời.


      Lương Minh Nguyên hết cách, đứng ra giải hòa, "Mẹ, bây giờ quan trọng nhất là đại ca. Chúng ta đừng chuyện đó nữa, đợi đại ca tỉnh lại, được ? Chúng ta để Hồ tứ tiểu thư ở lại trước, sáng mai chúng ta lại xin lỗi Hồ tứ tiểu thư."

      Tại sao họ phải xin lỗi?


      Lương đại phu nhân định , nhưng đột nhiên nhớ đến Lương Thành Vân nắm lấy tay Hồ Ngọc Tiên cho , đối với con , đây là chuyện hết sức kiêng kị. Lương đại phu nhân đương nhiên khinh thường Hồ Ngọc Tiên, nhưng tránh khỏi nhờ Hồ Ngọc Tiên lúc này, mặc dù trong lòng muốn nhưng vẫn đồng ý.


      Lương Minh Nguyên quay sang xoa dịu an ủi Hồ Ngọc Tiên, xem như qua.

    5. Nhitocngan

      Nhitocngan Well-Known Member

      Bài viết:
      177
      Được thích:
      2,679
      Chương 132. Ta , các người, cút, ra ngoài!


      Đêm nay, Hồ Ngọc Nhu ngủ yên giấc, nửa đêm tỉnh vài lần. Cũng may sau đó, Chu Thừa Vũ về đến, vơi dần nỗi sợ, nhưng hừng đông vẫn bừng tỉnh.


      Mặc dù bên ngoài trời vẫn xám xịt, Chu Thừa Vũ , nhưng Quản ma ma và A Hương nghe tiếng động, vội vã tỉnh lại, rón rén vào.


      “Thái thái sao thế?” Quản ma ma cẩn thận đỡ Hồ Ngọc Nhu dậy, vẻ mặt đầy lo lắng, “Sao vậy, khó chịu ở đâu? Đứa thế nào rồi?”


      Hồ Ngọc Nhu vỗ vỗ tay bà, đáp: "Ma ma đừng lo, con sao."


      Quản ma ma khẽ gật đầu, chờ A Hương mang chậu nước đến, bà nhúng khăn và vắt đưa cho Hồ Ngọc Nhu lau mặt. “Trời chưa sáng hẳn, lão gia và Túc Thân Vương , có dặn dò chúng nô tỳ hầu hạ ngài cẩn thận, còn ngài ấy và Túc Thân Vương ra ngoài ăn sáng.”


      Hồ Ngọc Nhu tươi tỉnh, hỏi tình hình, "Túc Thân Vương có thái độ thế nào? Có cãi nhau với lão gia ? Còn có tin tức mới của Tiểu Vân ? Ngọc Tiên còn ngủ chứ?"


      Quản ma ma trả lời từng câu .


      Nghe tin Hồ Ngọc Tiên vẫn còn ở sương phòng, Hồ Ngọc Nhu thể nhanh tay, tắm rửa sạch và thay bộ quần áo được chuẩn bị trước, mặc dù nhanh chóng, nhưng xong việc trời cũng vừa tỏ.


      Hôm qua là nửa đêm, Lương Thành Vân chấn thương thích hợp di dời, nên vẫn ở sương phòng bên trái. Lúc đến, dưới mái hiên có hai nha đầu canh gác, còn cửa đóng chặt.


      Hồ Ngọc Nhu đích thân tới, với người đứng, "Phu nhân nhà ngươi tỉnh chưa? Phiền ngươi vào thông báo, ta muốn vào thăm Thất thiếu gia và phu nhân nhà ngươi."


      Hai nha hoàn dè dặt cúi đầu hành lễ với Hồ Ngọc Nhu, định trả lời giọng vui của Lương đại phu nhân từ bên trong vọng ra, "Ai mới sáng sớm ầm ĩ bên ngoài vậy? Mấy nha đầu các ngươi quên mất ai là chủ rồi à, ai cho các ngươi ăn cơm hay sao? Thứ chẳng ra gì đến gặp ta cũng muốn nhào nhào vào bẩm báo à? Chút việc làm xong, ta nghĩ các ngươi cần ở bên cạnh ta nữa, sớm gả quách xa Kinh thành cho rồi!"


      Giọng Lương đại phu nhân lớn, nhưng đủ cho mọi người bên ngoài nghe . Hai nha hoàn chợt khó xử, thậm chí có người dám nhìn Hồ Ngọc Nhu.


      Gương mặt A Hương lạnh lùng, Quản ma ma giận xanh mặt, Hồ Ngọc Nhu thầm, "Chúng ta về trước ."


      được hai bước, Quản ma ma xì hơi: "Thái thái chớ giận, ngài chớ chấp phàm nhân biết lễ nghĩa như vậy!"


      Bà khuyên… khuyên chính bà có, tức quá mà.


      Hồ Ngọc Nhu đáp: "Lương Thất thiếu gia trọng thương, bà ấy có thế cũng là lẽ thường tình. Ai làm mẹ chẳng thương con, nhìn con như thế xót mới là lạ."


      Nếu là trước kia, Hồ Ngọc Nhu có lẽ hiểu, nhưng giờ có thai, hiểu rất . Là người mẹ, bất kể lúc nào, ở đầu, nơi nào có con, nơi đó đều thiên vị con mình.


      Huống hồ, tính ra, nếu như có Lương Thành Vân, chắc gì giữ được cái thai, đoán chừng là xác hai mạng. nợ Lương Thành Vân, Lương Thành Vân chính là đại ân nhân của , màng chi hai câu khó nghe của Lương đại phu nhân.


      Quản ma ma lại hoàn toàn cảm thấy Hồ Ngọc Nhu ấm ức, vốn là tai nạn, đâu phải thái thái kéo Lương Thành Vân đến đâu.


      Dù Lương Thành Vân là ân nhân nhưng Lương đại phu nhân khó ưa . Bà ta là danh môn quý phụ, vậy mà mọn đến mức chửi chó mắng mèo, chút độ lượng!


      Lương Minh Nguyên lo lắng chạy đến, vừa khéo nghe hết cuộc chuyện của hai người. Thân phận của nàng thay đổi từ lâu, là Lương Minh Nguyên chứ phải Hồ Ngọc Nhu, Quản ma ma hết lòng với Hồ Ngọc Nhu cũng phải.


      Ý nghĩ nhanh chóng xẹt qua đầu, nàng nhanh chóng hoàn hồn lại, vẻ mặt xin lỗi, Hồ Ngọc Nhu, "Gia mẫu chỉ quá sốt ruột, cũng có ác ý gì. Mong Chu thái thái độ lượng, chớ chấp nhặt với gia mẫu."


      Hồ Ngọc Nhu biết thân phận của Lương Minh Nguyên, khi thấy nàng đuổi theo mình ra ngoài xin lỗi, khỏi thầm thở dài. Thực ra nàng cũng khá hơn trước là bao, bên ngoài hài hòa tốt đẹp bên trong phức tạp thôi, có người thân, người mẹ… hình như có chút vấn đề. Suy cho cùng, nàng làm Lương Minh Nguyên, đành đảm nhận trách nhiệm của Lương Minh Nguyên.

      "Minh Nguyên chớ thế, ta hiểu tâm tình Lương đại phu nhân lúc này, âu cũng là lo lắng cho đại ca ngài. nữa, lần này nếu nhờ đại ca ngài, sao ta có thể bình an đứng ở đây.” Hồ Ngọc Nhu áy náy đáp.


      Lương Minh Nguyên thở phào nhõm, mặc dù bản thân cũng khó hiểu với hành vi của Lương Thành Vân, nhưng ràng đây phải lúc đào sâu nguyên nhân.


      Miễn là vị Hồ Ngọc Nhu trước mặt tức giận và ghi thù mẹ mình là được. nàng vội vàng : "Đại ca luôn nhắc mãi người tốt với huynh ấy, nếu người đối đãi chân thành với huynh trưởng, hiển nhiên là lúc huynh trưởng báo đáp người. Đến cùng là người tích đức, chớ câu nệ." Sau đó nàng nhìn Quản ma ma, "Chu thái thái là dựng phụ, Quản ma ma nhanh dìu thái thái nghỉ ngơi ."


      Chờ Lương Minh Nguyên khuất bóng, Quản ma ma bớt giận hơn nhiều, "Vị Lương đại tiểu thư này đúng là người hiểu phép tắc, thông tình đạt lý."


      Là tiểu thư 100% của bà đó!


      Hồ Ngọc Nhu cười cười vào phòng, sai A Hương “ gọi A Kim dậy, đón Ngọc Tiên về đây.” Hồ Ngọc Tiên ở đó hợp lễ nghĩa, bây giờ có Lương Minh Nguyên ở, đương nhiên nàng bảo Hồ Ngọc Tiên trở về.


      Bên sương phòng, Hồ Ngọc Tiên cần Lương Minh Nguyên che chở chút nào, lời Lương đại phu nhân cố ý với Hồ Ngọc Nhu thành công chọc giận nàng. Nếu mình, mình ráng nhịn nhưng đối tượng là Hồ Ngọc Nhu, Hồ Ngọc Tiên nhịn được.


      nàng đột ngột đứng dậy.


      Lương đại phu nhân sửng sốt, vội vàng ngó sang Lương Thành Vân, thấy Lương Thành Vân dường như bị ảnh hưởng, mày cậu nhíu chặt, lập tức ưng.


      “Hồ tứ tiểu thư làm gì mà hấp ta hấp tấp vậy?” Bà ta gằn giọng hỏi.


      Hồ Ngọc Tiên nhớ ra thân phận của mình, Lương Minh Nguyên là Quận chúa, còn bà ta là mẹ ruột của Quận chúa. nàng đắc tội nổi người có thân phận địa vị như vậy, đành mím môi trừng mắt với bà ta.


      Vì thế, Lương đại phu nhân thành công khiến giận lây Lương Thành Vân, thương cảm mà dành Lương Thành Vân hôm qua, hôm nay liền tan biến. tại, Lương Thành Vân ngủ say, nhân dịp bàn tay cậu thả lỏng, nàng mạnh mẽ rút tay ra.

      Lương đại phu nhân thấy vậy liền liếc nhanh nhìn Lương Thành Vân lần nữa, thấy Lương Thành Vân nhíu chặt mày hơn, tay cũng nắm chiếc chiếu lót giường, nhất thời nổi giận, giơ tay ra chỉ thẳng vào mặt Hồ Ngọc Tiên.


      Hồ Ngọc Tiên trừng mắt căm tức nhìn bà ra, hừ lạnh, quay lưng lời.


      “… Ngươi, ngươi đứng lại cho ta!” Lương đại phu nhân tức giận đến mức giọng run run, mặc dù chủ động qua lại nhà họ Chu, nhưng ngay cả Hồ Ngọc Nhu cũng coi trọng, huống chi là thứ nữ ăn nhờ ở đậu nhà rể như Hồ Ngọc Tiên.


      nàng tới cửa rồi, nghe thế rốt cục nhịn được quay đầu lại, lạnh lùng đáp trả: “Ta thuộc ‘thứ chẳng ra gì’, sao có tư cách đứng trước quý phu nhân như bà? Ta được cái rất biết điều, biết cút càng nhanh càng tốt!"


      xong quay đầu , nàng liền đụng phải Lương Minh Nguyên quay lại. ra nàng khá thích Lương Minh Nguyên, nhưng giờ phút này vui vẻ nổi, xem như nhìn thấy, lướt thẳng ra ngoài.


      Lương Minh Nguyên hiểu tính Hồ Ngọc Tiên, tuy rằng hai người đụng phải khiến bã vai mình khá đau, nhưng nhìn nhìn vẻ mặt nổi cơn thịnh nộ của Lương đại phu nhân, rốt cuộc lên tiếng khuyên can: "Mẹ ơi, nàng chỉ là tiểu nương, mẹ chắp nhặt làm gì."


      , Lương đại phu nhân có hơi quá đáng.


      Mẹ vẫn luôn hy vọng đại ca có thể tạo quan hệ tốt với nhà họ Chu, tốt nhất là nhờ đó tạo thêm quan hệ với Công chúa Phúc An, cũng liên hệ chặt chẽ với Chu Thừa Vũ, tốt xấu gì đại ca cũng có chỗ dựa trong vương phủ. Mặc dù lần này đại ca bị thương nặng nhưng chỉ là vết thương ngoài da, lại cứu được Hồ Ngọc Nhu, chỉ dựa vào sủng ái của Chu đại nhân dành cho nàng ta, tính ra chuyện tốt ấy chứ.


      Nhưng sau lời hôm nay của mẹ, từ chuyện tốt thành tốt xấu chưa .


      “Con gì đấy Nguyên Nguyên, mẹ chắp nhặt với nó khi nào, rành hất mặt tỏ thái độ cho mẹ xem!” Lương đại phu nhân , tức đến mức đỏ bừng khóe mắt. Ở nhà đủ người tỏ thái độ với bà, giờ ra ngoài cũng có kẻ dám bày sắc mặt cho bà xem. Vậy mà đứa con dấu bênh vực cho bà!


      Nhìn Lương đại phu nhân sắp khóc, Lương Minh Nguyên thôi khuyên nhủ, vội vàng an ủi mẹ: "Con xin lỗi mẹ, con sai rồi, con nữa. Đại ca chưa tỉnh, chúng ta đừng nữa. bằng hai mẹ con ta dạo quanh chùa, xem sáng sớm có gì cho đại ca ăn nhé?"


      Bà lập tức dời chú ý, đúng thế, con trai bà mất máu nhiều vậy, phải kiếm gì ngon ngon tẩm bổ. Nhưng trong chùa có thứ gì tốt?


      Cha chồng còn chưa về, chờ ông về, phải bàn bạc đưa Tiểu Vân về phủ mới được, trong phủ cái gì cũng có, Tiểu Vân mới nhanh khỏi bệnh được.


      suy nghĩ, chợt nghe giọng yếu ớt vang lên: "Ra ngoài!"


      Ra ngoài?


      Ai vậy?


      Bà nhìn về phía Lương Thành Vân giường.


      Lương Thành Vân mở mắt tự bao giờ và nhìn chằm chằm bà, thế nhưng trong mắt con, bà nhìn ra vẻ căm ghét sâu sắc.


      Căm ghét?


      Bà chợt sững người.


      “Ta , ra ngoài!” Giọng của Lương Thành Vân vẫn yếu ớt, dường như rất gắng sức, nhưng hàm ý kiên quyết vô cùng.


      Lương đại phu nhân khó hiểu, "Tiểu Vân, con muốn ra ngoài chơi?"


      Lương Minh Nguyên lại đoán được ý của Lương Thành Vân, lập tức tiến lên ôm lấy cánh tay của Lương đại phu nhân, "Đại ca nghỉ ngơi cho tốt, muội ra ngoài với mẹ, xem nhà bếp chuẩn bị đồ ăn gì."


      Lương Thành Vân hoàn toàn nhìn nàng, cậu vẫn nhìn chằm chằm vào Lương đại phu nhân với ánh mắt chán ghét, cuối cùng nhắm mắt lại lúc, nhưng lời của cậu lại càng thêm tàn nhẫn, "Ta , các người, cút, ra ngoài!"


      Lương đại phu nhân biết mình ra ngoài thế nào, đứng ở trong sân thậm chí có cảm giác đầu óc quay cuồng, biết mình là ai, đây là đâu, tại sao ở đây.


      Lương Minh nhìn mà đau khổ, nhất thời biết giải thích như thế nào, nàng cũng đoán được chút, sợ là Lương Thành Vân nghe được hết lời hay ban nãy của mẹ. Nhưng vì nguyên nhân này mới càng thể !


      Túc Thân Vương và Chu Thừa Vũ ăn xong bữa sáng, cùng nhau đến. Mặc dù cháu trai ông vẫn nằm giường, nhưng đại phu khám hôm qua, sáng sớm nay Tiểu Hàn thái y tới xem xét, ông biết được cháu trai sao cả, nên an tâm, thậm chí giờ cười thong thả.


      Lúc đầu ông phát Lương đại phu nhân có gì ổn nên bước vào phòng và ra lệnh: "Ta và Thừa Vũ sắp ra ngoài. Tiểu Vân tiện dời nên ở lại đây ba ngày. Hai mẹ con con ở lại đây chăm sóc Tiểu Vân , ba ngày sau ta cho người đón các con trở về phủ."


      xong, ông thẳng vào phòng thăm Lương Thành Vân.
      Châu Lương thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :