1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Yêu em, em biết không! - Mạc Lâm (12/12) HOÀN (Đã có ebook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 4.4

      Bùi Tử Nghị nghĩ muốn, chuyện như vậy thể phát sinh thêm lần nữa, ta thể khống chế mình như vậy được, thương tổn đến Tiểu An làm sao bây giờ? Nếu thương tổn đến Tiểu An, tuyệt đối ta tha thứ bản thân mình.

      Có lẽ Jayson có sai, đem Tiểu An mang theo bên người sớm muộn gì cũng khống chế được, có lẽ ta nên dời chú ý của bản thân mình, cần chú ý đến Tiểu An như vậy, có lẽ ta nên tiếp nhận Đại Nị, có lẽ...

      "Tiểu Nghị, ba có chuyện muốn với con."

      "Có chuyền gì? Ba."

      "Gần đây con có vẽ thường cùng với Tiểu An ở chung chổ đúng ?

      "Đúng vậy! COn thích Tiểu An!"

      "Có phải con sợ nhà họ Kỹ giúp nhà họ Bùi chúng ta việc kinh doanh, mới miễn cưỡng bản thân mình cùng Tiểu An cũng nhau vui chơi đúng ?"

      "Ba, ba có thể viết kịch bản được rồi! Thực phấn chấn. Ảo tưởng, mới phải, con cực kỳ thích Tiểu An, chừng về sao Tiểu An có thể làm con dâu của ba."

      "Tiểu Nghị, như Tiểu An thích hợp với con sao?"

      "Bất kể ta có thích hợp hay , con liền thích."

      "Tốt, thích, ta có hiểu thích là như thế nào ? ta có biết con thích ta ? Trái lại, tâm trí ta như vậy có thể thích người sao?"

      "Điều này quan trọng sao?"

      "Tiểu Nghị, con học Đại Học, con cũng phải vì tương lai của bản thân mình suy nghĩ cẩn thận, Tiểu An là cực kỳ ngoan, nhưng đời này ta có khả năng trở thành người bình thường, trở thành người bầu bạn bình thường."

      "Đó quan trọng, chỉ cần con thích ta là được rồi."

      Việc đó quan trọng, việc đó chẳng quan trọng, việc đó quan trọng...

      ta từng nghĩ như vậy-- ta thích Tiểu An là được rồi, Tiểu An hiểu hay cái gì gọi là thích, điều này quan trọng, nhưng mà tại, ta nghĩ như vậy rồi!

      ta thể cầu xa vời Tiểu An biết được cảm tình của , thậm chí cũng thể phát tiết tình cảm của bản thân mình, đơn giản ta sợ làm bị thương.

      Tiểu An yếu ớt như vậy, nhắn như vậy, cho phép chịu bất cứ tổn thương nào, cho người khác gây cho ta áp lực cùng ta, mà là ta cầu đối với bản thân mình.

      Sau ngày đó, Bùi Tử Nghị còn tấc cũng rời theo như vậy, chỉ sợ còn môt chổ như vậy, lại tái diễn cảnh tượng như đêm đó.

      Tiểu An lại bắt đầu những ngày ở nhà cực kỳ buồn chán, nhưng mà dám chạy loạn, lạ nước lạ cái, biết ai có thể dẫn theo ?

      Nghị Nghị, rất bận... Mấy ngày nay đều thấy ta, nghĩ rất muốn Nghị Nghị!

      Nghị Nghị lại vẫn tức giận sao?

      Tiểu An ngồi trước Tv xem phim hoạt hình, ta nghe hiểu tiếng , lại nhìn xem hình ảnh, có thể đại khái hiểu được chút ý, sau đó bật cười.

      Nhưng mà cười được vài tiếng, nụ cười lại biến mất, nhìn ra hướng cửa, hy vọng nhìn thấy Bùi Tử Nghị trở về, thấy ta mang theo túi kem, hai người cũng nhau chia .

      Nhưng mà, có...

      Đột nhiên, ngoài cửa truyên thân tiếng mở khóa, Tiểu An cao hứng, nhảy dựng lên, chạy ra hương cửa, cửa vừa mở ra, là có thể thấy Bùi Tử Nghị, "Nghị Nghị..."

      mặt Bùi Tử Nghị lộ ra nụ cười, nhưng lại lập tức che , dường như mới vừa làm chuyện xấu nên cảm thấy bối rối. Làm chuyện xấu...

      sai, tại ta lại làm chuyện xấu-- trong lòng thích bé này, đêm này lại tiếp nhận Đại Nị, cùng hẹn hò.

      Ăn bửa tối, xem phim, tản bộ, dọc đường nghe cách Đại Ni năn tao nhã, nhìn ta dáng vẽ tự nhiên, trong lòng lại cảm giác nhàm chán cực kỳ, quả nhiên thèm nhiều đến nữa câu.

      Đại Ni là xinh đẹp, nhưng mà lọt nổi vào mắt xanh của ta, ta tự giác lấy Đại ni so với Tiểu An ai khá hơn, Tiểu An dạng thắng, nhưng mà ta lại thích Tiểu An hơn, "Sao vẫn còn chưa ngủ?"

      "Đợi Nghị Nghị..."

      "Bảo em ngủ đúng giờ, lại vẫn xem phim hoạt hình đến trễ như vậy, như vậy ngoan nha."

      "Thực xin lỗi..."

      "Nhanh ngủ..."

      Lúc này, tiếng chuông cửa truyền đến phía sau, Bùi Tử Nghị có phần kinh ngạc, ánh mắt Tiểu An cũng tò mò nhìn.

      Bùi Tử Nghị mở cửa, ngoài cửa chính là Đại Ni! ta có phần kinh ngạc, biết làm sao, tại trước mặt Tiểu An, mặc kệ Tiểu An có hiểu hay , ta đều theo bản năng có phần hoảng hốt.

      Mà Tiểu An đương nhiên cũng nhìn thấy nữ sinh xinh đẹp kia, tay cầm cái áo khoác, đứng ở ngoài cửa, đẹp...

      Đến nổi Đại Ni, lại thấy Kỹ Xảo An đứng phía sau Bùi Tử Nghi, mặt ban đầu tươi cười liền cứng ngắc, thực thể tin được nhìn thấy bạn tốt trong miệng Bùi Tử Nghị, vậy còn trễ thế này vẫn còn xuất ở trong nhà Bùi Tử Nghị.

      Quay nhiên, cái này tuyệt đối phải là bạn tốt của Bùi Tử Nghị, mà con nghe , đầu óc của được bình thường..."Tử Nghị, cảm ơn áo khoác của , em đem áo khoác trả cho ."

      Cau mày, vừa rồi này lạnh, ta chỉ có ý tốt cởi áo khoác của mình cho , hơi chút phong độ, ta có thể cần đưa lại, có thể đến trường học đưa lại cũng được.

      thực tế, cho ta chạm vào y phục, đại khái ta cũng muốn mặc lại.

      tai mới sau hẹn hò khoảng tiếng mà đưa tới như vậy, chứng tỏ căn bản theo dõi ta, thậm chí trả áo trước mặt ta lúc Tiểu An đứng trước mặt: Tiểu An nếu hiểu ý nghĩa trong này, căn bản ta là có lý do hoài nghi ý vừa , còn có mưu đồ khác.

      thực tế, Bùi Tử Nghị đoán đúng rồi, chỉ là trong phòng còn có khác đều này có trong phạm vi dự liệu của Đại Ni-- vốn tính theo dõi ta, đem áo khoác trả lại cho ta, sau đó hợp lẽ ngủ lại qua đêm.

      tại được!

      này, cái Tiểu An ngu ngốc này, nhớ kỹ. "Em về trước đây. Gặp lại."

      Đóng cửa, tay Bùi Tử Nghị cầm áo khoác, ràng làm chuyện gì xấu, lại cảm thấy có phần áy náy, nhìn Tiểu An, vẫn như cũ mặt phát sinh chuyện gì. "Đại Ni, em biết."

      " ta đẹp..."

      "Em càng xinh đẹp hơn."

      Sau đó, cứ như vậy Tiểu A biết gì nữa rồi.

      Tử Nghị nhìn : Trong lòng thở dài hơi, thở dài mạnh. "Tiểu An, tuy biết em hiếu, nhưng mà nếu em nguyện ý hỏi kia là ai? Vì sao theo ? rất vui vẽ."

      "Nghị Nghị..."Tiểu An hiểu, hiểu, cái này khó, cái này so với bản thân mình học mặc quần áo, ăn cơm, tắm rửa vẫn còn khó hơn ngàn vạn lần.

      thực tế, Tiểu An biết vấn đề tình cảm này, đến cả người bình thường cũng có biện pháp hiểu biết, chỉ là Tiểu An có cảm giác mũi mình hơi ê ẩm, cổ họng chát chát. Trong lòng khổ sở, loại cảm giác cực kỳ xa lạ trầm trọng chiếm cứ trong lòng, là khó chịu.

      là khó chịu...
      Chris thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 5


      "A..." bé bị té trật chân rồi.

      "Ngu ngốc té ngã! Ha ha ha! Mắc cười quá..."

      Tiểu An té lăn đất, rất đau, nhưng mặt vẫn cười cười vội vàng bò dậy. sao, ba ba , nếu té đứng dậy sao cả.

      Ai ngờ Bùi Tử Nghị giận giữ xông lên phía trước, đánh loạn xạ, phòng học loạn cả lên, cuối cùng thậm chí ngay cả Giang Uy cũng nhảy vào giúp cậu.

      "Cậu dám bắt nạt Tiểu An, mình đánh cậu nhừ tử mình gọi là Bùi Tử Nghị!"

      "Đclmm! Bắt nạt người ngốc làm gì? Cậu ngu ngốc!" Giang Uy cũng dạy dỗ những người bắt nạt Tiểu An.

      Tiểu An nhìn đến choáng váng, vội vàng kêu lên, "Nghị Nghị... Uy Uy..."

      Nghị Nghị như vậy đáng sợ...

      ☆ ☆ ☆

      Tình cảm của Bùi Tử Nghị và Kỷ Xảo An gặp phải cơn sóng , ít nhất đối với Bùi Tử Nghị chính là vậy, thể ở chung với cách đơn thuần nữa, thậm chí có thể , biết làm sao để sống chung với .

      Buồn cười, trước kia có thể vui vẻ ở chúng với , hề có chút tạp niệm, nhưng bây giờ, cảm thấy rất trói buộc, mỗi động tác, câu làm trước mặt đều đúng, cảm thấy rất quái lạ.

      Về phần Tiểu An, chỉ đơn giản nghĩ rằng Nghị Nghị tức giận, luôn phụng phịu, chuyện với , luôn bề bộn nhiều việc, cho nên nghĩ rằng tức giận.

      vẫn luôn cho rằng khi Bùi Tử Nghị tức giận làm mặt lạnh và gì, thành đối với Kỷ Xảo An đơn thuần như vậy rất khủng bố rồi.

      nghĩ tới vài hôm sau có cơ hôi tận mắt nhìn thấy Bùi Tử Nghị phát tác cơn giận của mình.

      Hôm nay, Bùi Tử Nghị ra ngoài, mình ở nhà, rất nhàm chán, bỗng nhiên có người gọi điện thoại đến, sau khi bắt máy biết đó là sinh viên nam.

      ta ta là bạn của bạn của Nghị Nghị, cũng là bạn của Denean, và có thể tiếng Trung, nhưng phải là Jayson.

      ta hình như gần đây tâm trạng Bùi Tử Nghị tốt, nên Denean đề nghị mời Tiểu An tham dự dạ vũ, sau đó lên đài biểu diễn để lấy lòng mọi người, cũng làm cho Nghị Nghị vui vẻ.

      Dĩ nhiên, bọn họ chẩn bị quần áo cho , tạo kinh ngạc cho Nghị Nghị.

      ra ta rất nhiều, Tiểu An cũng nghe hiểu, nhưng muốn làm Nghị Nghị vui vẻ, Tiểu An lập tức bật cười rồi đồng ý.

      Bọn họ hẹn thời gian gặp mặt, bao gồm cả sinh viên nam kia và Denean. Tiểu An quá đơn thuần, cũng biết họ muốn trêu trọc !

      Mấy ngày nữa trường học tổ chức dạ vũ, có rất nhiều người tham gia, bọn họ sắp xếp cho Tiểu An lên sân khấu biểu diễn, nhưng mục đích chủ yếu là muốn chỉnh , bắt nạt !

      Chuyện về bé Đông Phương truyền khắp cả trường, ai cũng biết bên cạnh Bùi Tử Nghị có bé đáng .

      Điều này khiến Denean cực kỳ khó chịu, có tình cảm với Bùi Tử Nghị là , hy vọng có thể làm người của , vì vậy Tiểu An là trở ngại lớn với .

      Denean được nuông chiều từ bé vì vậy nên cảm thấy vui, nhất là khi nhìn thấy Bùi Tử Nghị thực tâm chăm sóc bé kia, trong lòng càng cảm thấy bất bình, rất muốn chỉnh Tiểu An cho hả giận.

      người đần độn như vậy tại sao lại có được người đàn ông tốt như thế?

      Cho nên nghĩ dùng cách này khiến Tiểu An thất bại, có lẽ ta có ý xấu, chỉ xuất phát từ tính ham chơi, mà Tiểu An đơn thuần cũng phát được.

      Buổi tối hôm đó, Tiểu An mặc đồ mà Denean chuẩn bị cho , thậm chí còn để Denean trang điểm giúp mình.

      Denean đánh từng lớp phấn lên mặt , thậm chí cuối cùng còn dùng màu nước tô tô vẽ vẽ, tóc của tết thành nhiều đuôi sam, sau đó cho mặc bộ quần áo lộ rất nhiều da thịt, từ xuống dưới chẳng hợp nhau chút nào, tóm lại chính là muốn biến thành trò cười cho thiên hạ.

      Dĩ nhiên tối nay Bùi Tử Nghị đến cũng sao, nhưng tốt hơn là nên đến, như vậy mới có thể thấy dáng vẻ đần độn của này.

      Tiểu An bĩu môi, nhìn mình trong gương, quá xấu! giờ càng xấu, Nghị Nghị kỳ quái, dáng vẻ này của sao có thể làm vui vẻ.

      Denean vừa nhìn vừa, thầm nghĩ người phụ nữ này quả nhiên là người đần độn, có người bình thường nào cái đẹp lại đồng ý để trang điểm thành như vậy, có thể thấy này đần đến mức độ nào.

      Nhưng mà Tiểu An lại cười cười, sao, chỉ cần Nghị Nghị vui là được rồi...

      lâu sau, dạ vũ bắt đầu, nơi nơi đều náo nhiệt, ban tổ chức cung cấp thức ăn, người tham dự tụm năm tụm bảy chuyện với nhau.

      Bùi Tử Nghị cũng đến, dĩ nhiên là bị Jayson kéo đến, nhất là khi thấy tâm trạng tốt, là bạn thân đương nhiên giúp quên chuyện buồn.

      "Thành , có phải cậu mong đợi quá nhiều ở Tiểu An ? ấy là người như vậy, nhưng cậu lại cố ép ấy hiểu được tình cảm của cậu."

      "Mình... mình biết."

      "Mình cảm thấy, cũng nhìn ra được Tiểu An rất thích cậu."

      " ấy đối với ai cũng như vậy, cũng thiện lương và nhiệt tình... Mình cũng biết, trong mắt ấy mình chỉ là người bạn tốt hay là..." Mới được nửa, phía trước sân khấu liền xôn xao, đầu tiên Bùi Tử Nghị còn nhìn , nhưng khi thấy lập tức mở to mắt.

      Là Tiểu An! Tại sao lại đứng sân khấu? Tại sao lại ăn mặc như vậy? Trang điểm thành như vậy? mặt lại hồng như vậy, là tục tằng!

      Bùi Tử Nghị mở to mắt, thấy xung quanh phát ra tiếng cười, ai cũng cười giễu cợt Tiểu An sân khấu.

      Tiểu An ngơ ngác đứng sân khấu, vẻ mặt vô tội, cố gắng tươi cười, những người dưới sân khấu lại càng cười lớn.

      "Làm sao lại xấu như vậy?"

      "Ha ha ha..."

      Sắc mặt Bùi Tử Nghị trầm xuống, trong đôi mắt tràn đầy lửa giận, Jayson cũng nhíu mày, hình như cũng rất bất mãn.

      Bùi Tử Nghị lên, Jayson kéo lại, nhắc nhở nhắc nhở , "Tử Nghị, tỉnh táo chút!"

      Bùi Tử Nghị hất tay ra, bước to lên sân khấu, vừa vừa cởi áo vest của mình ra, ba bước cũng thành hai bước lên sân khấu.

      Tiểu An nhìn thấy Bùi Tử Nghị, liền vui vẻ kêu lên, "Nghị Nghị..."

      Nhưng mà, Bùi Tử Nghị đáp lại, lấy áo vest của mình quàng lên vai của , che lại bộ quần áo thiếu vải người .

      Tiểu An nhìn , trong lòng vẫn hiểu, hình như Nghị Nghị rất tức giận!

      Đúng vậy, Bùi Tử Nghị rất tức giận, thực tế, sắp nổ tung, đáng chết! Tiểu An này, người ta bắt nạt , chỉnh , cũng biết.

      cố nén tức giận, muốn dẫn Tiểu An .

      Ai ngờ lúc này Denean lại ra, mất hứng vì Tiểu An mới lên sân khấu có tý mà được giải vây, ta với Bùi Tử Nghị: "Bùi Tử Nghị, Tiểu An mới lên sân khấu, để ấy biểu diễn sao?"

      Trong nháy mắt lý trí của Bùi Tử Nghị bị mất hoàn toàn, cũng biết người đề nghị mọi chuyện tối nay là ai, nhìn chằm chằm Denean, đột nhiên phát này ác độc.

      Nhìn Denean đứng dưới sân khấu ánh mắt ta tràn đầy khiêu khích, đột nhiên Bùi Tử Nghị ngồi xổm người xuống, gọi nhân viên phục vụ đến, mỗi tay cầm ly Champagne, sau đó uống hớp, khi Denean và mọi người chú ý, liền đổ hai ly rượu lên đầu Denean...

      Mọi người đều hoảng sợ, Denean là dám tin kêu to, "A..."

      Bùi Tử Nghị cười cười, nhưng trong mắt hề có ý cười, "Chơi vui ?"

      "..." Denean phát run, rượu xối lên tóc và kên mặt .

      "Tôi cảm thấy chơi rất vui, cảm thấy chơi vui ?" hét to.

      Ai cũng dám gì, bao gồm cả Tiểu An đứng sau lưng .

      Bùi Tử Nghị nổi giận, đứng lên, ném mạnh hai ly thủy tinh tay xuống đất, tiếng thủy tinh vỡ vang dội, " như Tiểu An, lại có thể bắt nạt, có phải là người ?"

      "Em..."

      " nên để tôi thấy mặt , gặp lần, tôi hắt rượu lần, dù sao cũng phải là người!" Vừa xong, Bùi Tử Nghị đứng lên nắm tay Tiểu An xuống sân khấu, màn tối nay khiến tim rất đau.

      Tiểu An hơi sợ, để mặc nắm tay, dám chuyện, Nghị Nghị lại nổi nóng rồi, làm sao bây giờ? Tại sao có thể như vậy?

      Bùi Tử Nghị giận mình vô dụng, nhìn Tiểu An bị bắt nạt, thế nhưng lại chỉ có thể trút giận thay , nhưng lại có cách nào ngăn người khác bắt nạt .

      vô dụng....

      ☆ ☆ ☆


      P/S: Chúc mọi người ngày mới tốt lành! Đọc truyện vui vẻ nhé các tình của tôiv :love2:
      ChrisKisaragiYue thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Lễ hội tối thứ sáu cứ thế mà tan rã tan rã trong vui, Bùi Tử Nghị dắt Kỷ Xảo An về nhà, dọc theo đường im lặng , lẳng lặng lái xe, Tiểu An cũng ngoan ngoãn.

      Lớp trang điểm mặt khiến thấy đau, nhưng lại dám chuyện, nếu Nghị Nghị lại nổi nóng. vừa làm sai...

      Về đến nhà, Tiểu An theo Bùi Tử Nghị vào nhà, sau đó Bùi Tử Nghị dắt vào phòng tắm, dùng sữa rửa mặt rửa mặt cho tận hai lần.

      Rửa nhiều lần, mới tẩy sạch lớp dung dịch bôi mặt , nhưng khi Tiểu An ngẩng đầu, Bùi Tử Nghị lập tức nhìn thấy khuôn mặt trắng nõn của nổi đầy ban đỏ, thậm chí có số chỗ sưng lên và bong da.

      Cuối cùng cũng nhịn nổi nữa tức giận hét to với , "Kỷ Xảo An, sao em lại ngốc như vậy hả!"

      Tiểu An bị dọa ngây ngốc cả người, "Xin lỗi, Tiểu An ngốc ngốc..."

      "Sao em lại cảm thấy nguy cơ, người ta muốn bắt nạt em, em lại ngoan ngoãn để người khác bắt nạt! Lần sau nếu người ta muốn bán em sao? Em ngốc mà!"

      "Xin lỗi..."

      Lần đầu tiên Bùi Tử Nghị cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi quá, chẳng lẽ người nhà họ Kỷ, bao gồm bác trai, bác , những năm qua đều mệt như vậy?

      Đối mặt với người như vậy, muốn chăm sóc , muốn bảo vệ phải tốn rất nhiều tâm lực*, mới có thể khiến tránh khỏi mọi tổn thương.

      (*Tâm lực: Tâm tư và sức lực.)

      Mệt mỏi như vậy...

      Bùi Tử Nghị bắt đầu nghi ngờ mình có đủ có năng lực như thế để chăm sóc và bảo vệ hay ? Chỉ chưa đủ, Tiểu An ở bên cạnh có thể chăm sóc từ sáng đến tối ? có thể làm Tiểu An vui vẻ mà lo nghĩ gì ?

      Lỗ mũi Tiểu An chua xót, khổ sở cúi đầu, miệng ngừng , "Xin lỗi, Nghị Nghị là do Tiểu An ngốc ngốc..."

      Đột nhiên Bùi Tử Nghị chấn động, đáng chết! thế nhưng lại mắng ngốc! Nhiều năm như vậy, cho ai mắng ngu ngốc, người nào dám mắng , đánh người đó, nhưng bây giờ, bất lực của mình, vì mình có cách nào bảo vệ và chăm sóc , mà mắng ngu ngốc.

      còn là đàn ông ?

      Bùi Tử Nghị tự trách mình, hơi nhếch môi ra khỏi phòng tắm, để lại mình Tiểu An trong đó. tới phòng khách, đứng bên cửa sổ, muốn bản thân mình tỉnh táo lại.

      Nhưng mà lại an tĩnh được, cho nên đứng lên đến tủ đựng rượu lấy chai rượu rồi quay lại ngồi bệ cửa sổ uống rượu, ép mình phải tỉnh táo.

      Lúc này Tiểu An cũng đến phòng khách, biết mình nên đứng hay nên ngồi. vừa làm sai khiến Nghị Nghị tức giận.

      ngốc, tại mặt rất đau, đầu cũng rất đau, nhưng lại dám ra vì sợ Nghị Nghị lại tức giận.

      Lỗ mũi Tiểu An rất chua, cho tới bây giờ chưa bao giờ vui như bây giờ, vẫn luôn vui vẻ, thích cười, thích ở chung với cùng với Nghị Nghị, thích chơi với bạn bè, nhưng bây giờ nhìn thấy Nghị Nghị vui, nhìn thấy Nghị Nghị tức giận, rất sợ.

      Rất sợ...

      Bùi Tử Nghị biết Tiểu An vẫn đứng ở đó, muốn mở miệng ngồi xuống, nên có dáng vẻ như bị phạt đứng, cả đời này cũng có khả năng phạt , ngược lại chỉ biết phạt chính mình.

      "Nghị Nghị... nên tức giận..."

      Bùi Tử Nghị để chai rượu xuống nhìn , lần đầu tiên có ý nghĩ muốn đưa về nước... Ở bên cạnh , có biện pháp chăm sóc và bảo vệ giống như người nhà họ Kỷ.

      bé cả đời đều cần bảo vệ và chăm sóc, mà có thể có năng lực, cho dù , nhưng thể chấp nhận được việc mình làm bị thương. "Tiểu An, đưa em về Đài Loan."

      Tiểu An nhìn , rất đau lòng, lần đầu tiên, lần đầu tiên trong đời, hốc mắt nóng lên, lần này Nghị Nghị rất tức giận, tức giận đến mức cần nữa! "Nghị Nghị..."

      Bùi Tử Nghị thấp giọng gào lên, mặc dù cố gắng giảm lượng, nhưng vẫn hù đến , nhưng đó là giọng phát ra từ nội tâm . "Tiểu An, đừng gọi như vậy nữa! Em biết có cách từ chối em..."

      chỉ cần gọi tiếng, có thể cam tâm tình nguyện làm tất cả vì .

      Nhưng mà Tiểu An nghe hiểu, chỉ biết mình thể ở cùng Nghị Nghị nữa, Nghị Nghị muốn về nhà, muốn nhìn thấy nữa. "Tiểu An ngốc ngốc..."

      " phải em, là ! Là có năng lực!" Giọng rất lớn, kích động : " có năng lực bảo vệ em, em có biết ?"

      Thấy sân khấu, trở thành trò cười của cả trường, dáng vẻ bị bắt nạt đó là phát điên, sau đó là thống hận bất lực của mình.

      Nhưng mà lớn tiếng như vậy, khiến Tiểu An cảm thấy phát giận với , Tiểu An càng sợ hơn, cả người đều phát run.

      Nghị Nghị rất tức giận, Nghị Nghị chán ghét ...

      nên... rất thích Nghị Nghị... nên chán ghét ...

      "Tiểu An, em nên về ! Đừng ở lại đây nữa, nếu em lại bị thương tổn càng hận mình hơn."

      "Nghị Nghị..."

      Bùi Tử Nghị đứng lên khỏi phòng khách, chỉ để lại mình Tiểu An, hốc mắt ướt át. Từ đến lớn, rất ít khóc, từ khi có trí nhớ, từ khi có thể nhớ được đến nay, rất ít khóc, bởi vì mỗi ngày trải qua tràn đầy vui vẻ, có cha mẹ thương, có rất nhiều em trai chăm sóc, còn có Nghị Nghị.

      Nhưng mà bây giờ cảm thấy là khổ sở, rất khổ sở, loại cảm xúc khác thường này khiến hiểu được, Nghị Nghị chán ghét , thích , khiến rất khổ sở...

      Tiểu An ngây ngốc đứng im tại chỗ, động cũng dám động, tối nay khi ở sân trường Bùi Tử Nghị rất tức giận, chính xác sợ.

      Mười phút sau, Bùi Tử Nghị tắm rửa xong, mặc bộ vest mới, quyết định tối nay phải Newyork. "Tiểu An, em ngoan ngoãn đợi ở nhà, Newyork làm việc, nhờ má Lý qua chăm sóc em, em được chạy lung tung."

      "Nghị Nghị..." Nghị Nghị muốn , Nghị Nghị cần nữa sao?

      "Tối thứ bảy về, đến tối chủ nhật mới về, đến lúc đó đưa em về Đài Loan." Sau khi đưa về Đài Loan, lại đến Mĩ học, lần này đưa rời khỏi biết bao giờ mới có thể gặp lại ...

      Thành , tâm tình của cũng rất xấu, thậm chí nỡ, nhưng mà có dũng khí, hơn nữa cũng có năng lực...

      Muốn người đàn ông thừa nhận mình có năng lực là điều cực kỳ thống khổ, nhưng quan trọng nhất là, Tiểu An có thể về nơi an toàn nhất với , có thể làm cảm thấy buồn lo đó chính là nhà họ Kỷ.

      nên để ở đây...

      "Tiểu An, sau khi trở về phải ngoan ngoãn nghe lời bác trai bác ..., thể giống như lần này, gì liền đến đây, biết ?"

      "Nghị Nghị..." Tiểu An khổ sở, bĩu môi, cúi thấp đầu, biết nên gì, hơn nữa ra.

      làm Nghị Nghị tức giận, phải làm sao bây giờ? Nghị Nghị rất tức giận, tức giận đến mức cần nữa, ngoan, ngu ngốc, Nghị Nghị, xin lỗi...

      Bùi Tử Nghị ra khỏi cửa, "Ngoan ngoãn đợi ở nhà, đây." xong, nhìn nữa... nếu nhìn thấy ánh mắt cầu khẩn và khát vọng của Tiểu An, mềm lòng.

      Mà lần này, thể mềm lòng!

      Đóng cửa lại, cuối cùng chỉ để lại mình Tiểu An ở phòng. Căn phòng lớn nhưng đột nhiên trống trải, Tiểu An ở đây mình nên rất sợ.

      đứng im tại chỗ, động cũng dám động, theo bản năng khát vọng, đợi chờ Nghị Nghị quay đầu lại, cửa mở ra lần nữa, lúc đó rất vui vẻ, vui vẻ, nhưng mà Nghị Nghị rất tức giận, Nghị Nghị để ý tới !

      Giờ khắc này, Tiểu An rất mệt mỏi, cảm giác này rất xa lạ, khổ sở, rất ít khi khổ sở, nhưng mà bây giờ, rốt cuộc cũng biết cái gì gọi là khổ sở.

      Làm sao bây giờ? Trong nhà cũng có ai, chỉ có mình , rất sợ, nhớ Nghị Nghị, nhớ baba, nhớ mẹ, nhớ em trai, nhớ Nghi Nghi nữa!

      Đôi mắt to lóe sáng, nhưng phải ánh sáng vui mừng, mà bởi vì ướt át.

      Khuôn mặt Tiểu An sưng đỏ, lỗ mũi cũng hồng, cổ họng nghẹn ngào, trong lòng nặng trĩu.

      "Em phải ngoan, phải nghe lời, như vậy mới thích em, có biết ?"

      "Biết."

      Nghị Nghị, em ngoan, em nghe lời...

      ☆ ☆ ☆
      Chris thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      ngoan, nghe lời, Nghị Nghị muốn về, Nghị Nghị cần nữa, vậy về.

      làm Nghị Nghị tức giận, cho nên , Nghị Nghị vui vẻ, Kỷ Xảo An lại bày ra mặt "dũng cảm" của mình, lần này càng phải làm như vậy, muốn về nhà, rất nhớ ba ba và mẹ.

      Trong phòng trống rỗng chỉ có mình , có Nghị Nghị, rất sợ.

      Cho nên muốn về nhà.

      Chẳng qua là lần này có ai giúp , sáng thứ bảy, Tiểu An cầm túi xách của mình, bên trong đựng ít đồ, lúc trước khi Mỹ Phương Hân Nghi chuẩn bị cho .

      Trong đó có hộ chiếu của Tiểu An, thẻ căn cước, tiền, còn có vài tờ giấy, đặt trong cái túi , sau đó ấy còn dặn kỹ Tiểu An, tuyệt đối thể làm mất cái túi đó.

      Mấy tờ giấy đó rất thú vị, vì sợ Tiểu An đến Mĩ biết tiếng , khả năng biểu đạt cũng tốt. Nên tờ giấy viết mấy câu tiếng , như "Làm ơn đưa tôi đến sân bay gần nhất", "Cho tôi vé máy bay Đài Loan" vân vân, hơn nữa vì sợ Tiểu An quên mất tờ giấy đó dùng để làm gì, Phương Hân Nghi vẽ hình minh họa lên những tờ giấy đó, giống như ra sân bay vẽ máy bay, mua vé máy bay về Đài Loan vẽ căn nhà, có nghĩa là về nhà.

      ra Tiểu An rất thông minh, Phương Hân Nghi dạy mấy lần, liền nhỡ , dựa vào cách đó, liền bắt xe taxi đến sân bay.

      Nhưng mà khi đến sân bay rồi lại biết làm gì nữa, đành ngồi ghế, nhìn sân bay nhộn nhịp, ai cũng vội vã, gãi gãi đầu, biết nên hỏi người nào? "Làm sao bây giờ..."

      Cứ như vậy, mười giờ đến sân bay, Kỷ Xảo An ngồi ghế đợi hơn giờ, hoàn toàn có tiến triển gì, chỉ ngồi ăn kem, nhìn mọi người qua qua lại lại.

      Có mấy người thanh niên trẻ tuổi nhìn thấy Tiểu An xinh đẹp lại có mình, lại gần bắt chuyện, Tiểu An chỉ cười cười, có hưởng ứng họ ngược lại điều này lại khơi dậy hứng thú của mọi người.

      "Xin chào, em là người phương Đông sao? có thể mời em ăn cơm trưa ?"

      Xong đời! nghe hiểu, càng nghe hiểu chỉ có thể càng cố gắng mỉm cười, nhưng đối phương chịu từ bỏ ý định, tiếp tục mời.

      Bỗng nhiên, có hai bé tóc vàng chạy đến bên cạnh Kỷ Xảo An, khi còn chưa biết chuyện gì xảy ra, còn mơ hồ, hai bé ngừng làm nũng.

      "Mẹ!"

      Mấy thanh niên kia vừa thấy vậy, liền tưởng rằng Tiểu An làm mẹ, cảm thấy mất mặt, xin lỗi rồi .

      đến phút đồng hồ, giải quyết toàn bộ đám thanh niên kia.

      Hai bé rất hài lòng về việc nghĩa mình mới làm được, nhưng mà Tiểu An lại biết xảy ra chuyện gì, làm sao thoáng cái những thanh niên kia rời ?

      Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của , hai bé bắt đầu dùng tiếng khẽ với nhau --

      "Sao thấy chị ấy có vẻ ngu ngốc vậy?"

      "Ai biết?"

      bé thử hỏi Tiểu An: "English?"

      Tiểu An lắc đầu.

      bé còn lại hỏi: "Nihongo*?"

      (*Nihongo: tiếng Nhật)

      Tiểu An lại lắc đầu.

      Cuối cùng bé suy nghĩ chút, rồi cả hai cùng nhau , "Chị biết tiếng Trung ?"

      Tiểu An nghe được tiếng quen thuộc, lập tức gật đầu cười, nụ cười kia rất sáng lạn làm người khác thích.

      "Chị là người phương Đông!" Rốt cục bé cũng biết cách chuyện cùng với Tiểu An.

      "Em là chị tên Sarah!"

      "Em là em tên Shirley!"

      "Chị là Tiểu An..."

      Hai bé mặc dù có dáng vóc là người nước ngoài, nhưng tiếng Trung lại rất tốt, có thể thấy được tiếng Trung là tiếng mẹ đẻ của hai bé, chắc là con lai.

      "Chị ấy đáng , nhưng thoạt nhìn giống người ngốc."

      Hai bé bắt đầu bàn luận xôn xao, bắt đầu bàn về người chị trước mắt, mặc dù gọi là chị, nhưng vẻ mặt và phản ứng kia khiến hai bé cảm thấy còn hơn cả mình.

      "Có muốn dứt khoát dẫn chị ấy về nhà ? Dọc theo đường có thể làm bạn với chúng ta."

      "Được ? chừng chị ấy có nơi muốn đó!"

      "Chúng ta lừa chị ấy là được rồi!"

      "Có dễ ? Hơn nữa nhìn sơ qua chị ấy có vẻ đần!"

      Lúc này, Sarah đứng ra hỏi Tiểu An, "Chị muốn đâu?"

      Tiểu An vội vàng lấy tờ giấy vẽ hình ngôi nhà trong túi ra đưa cho Sarah xem, Sarah vừa nhìn, mới biết, "Chị ấy đến từ Đài Loan! Và phải về Đài Loan."

      "Cũng là người Đài Loan giống mẹ!"

      Hai bé nhớ đến mẹ, mặt lên vẻ tưởng niệm, nhìn thấy Tiểu An, khiến hai càng quyết tâm: Nhất định phải đem Tiểu An về nhà!

      "Chị Tiểu An, bọn em dẫn chị về nhà nhé!"

      Ban đầu Tiểu An còn có vẻ mặt biết phải làm sao nhưng vừa nghe thấy về nhà vẻ mặt liền mang theo nét cười, dùng sức gật đầu.

      Tuyệt quá! Có người muốn giúp , có thể về nhà.

      Nếu như về nhà, Nghị Nghị vui, tức giận nữa! Nếu như…

      Được rồi! Nếu như Nghị Nghị vui vẻ, vậy cũng vui vẻ, lén chạy đến đây tìm Nghị Nghị nữa, để Nghị Nghị mất hứng.

      Nghị Nghị...

      Hai bé, nắm tay phải nắm tay trái của , giống như bắt cóc , bé cấm lấy hộ chiếu của Tiểu An, bé còn lại cầm hành lý cho , quả thực rất giống như là sợ Tiểu An chạy mất.

      Tiểu An cười rất rất vui vẻ, vừa quen được... hai người bạn đáng .

      thực tế, biết mình đụng phải hai tiểu quỷ nghịch ngợm, cứ như vậy bị hai bé trộm về nhà, cũng giống như năm đó, lần đầu tiên mất tích là Bùi Tử Nghị dẫn về nhà .

      Chẳng qua là lần này, nhà của hai bé kia cũng phải nằm bên cạnh nhà , cách con hẻm, càng phải cùng thành phố, mà xa ngàn dặm.

      tới quầy bán vé, Sarah vô cùng thuần thục với nhân viên phục vụ... Mỗi năm bé đều dắt theo em đến Mĩ thăm ông bà nội, sau đó lại dắt em về nhà, nên sớm quen với chuyện này.

      Dù sao cũng có cha trả tiền, có gì đáng lo cả.

      "First Class, three Seats, flight to Milan, Charge this Credit Card, thanks."

      (Ba chỗ tại khoang hạng nhất, chuyến bay đến Milan, quét thẻ này, cám ơn.)

      Tiểu An vẫn cười, hề biết chuyến bay này thể về nhà, thậm chí còn xa hơn. "Cảm ơn..."

      " có gì!"

      Về nhà!

      Nghị Nghị... Hẹn gặp lại...

      Phải vui vẻ đó!

      nên lại tức giận, cần lại tức giận với Tiểu An, Tiểu An ngoan ngoãn.

      Nhất định phải vui vẻ đó...

      Hết chương 5
      Chris thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 6


      Kỷ Xảo An được hai bé "giúp đỡ" rời khỏi Mĩ, chẳng qua là chuyến bay mà ngồi phải bay hướng Tây mới về được nhà, nhưng bây giờ nó lại bay hướng Đông, vượt qua Đại Tây Dương đến Italy.

      Đây chính là hành trình "chim lạc hướng", Tiểu An hề biết mình đâu. Cho đến khi trải qua mười mấy giờ bay, luôn cho rằng mình về nhà, chờ chút nữa là có thể thấy baba thấy mẹ....

      Đột nhiên Sarah và Shirley hơi áy náy, trước mắt có hơi ngốc, vậy còn tin tưởng hai đứa con nít là hai bé, cái gì cũng hỏi mà cứ theo hai bé, miệng ngừng cám ơn, nhưng hai bé lại có ý tốt...

      Khi máy bay hạ cánh, hai đứa con nít kèm hai bên người lớn, qua cửa nhập cảnh, biết tại sao, hai bé lại có thể nhanh chóng thông qua kiểm tra, bị hỏi nhiều, thậm chí nhân viên sân bay còn biết hai bé.

      "Sarah, Shirley, lần này lại chỉ có hai em Mĩ sao?"

      "Đúng vậy! Cha em bận công việc, tự bọn em cũng có thể ."

      Ra khỏi sân bay, bé rất hào phóng nắm theo "Chiến lợi phẩm" được mang từ Mĩ về, lên xe trực tiếp về nhà.

      Mặt trời ở Milan hơi chói mắt, nhưng vẫn mang lại cảm giác thoải mái.

      Tiểu An hết nhìn trái lại nhìn phải, rồi chu môi, kỳ quái! Đây là đường về nhà sao? Sao lại lạ vậy?

      Khi xe dừng lại trước ngôi nhà ở vùng ngoại ô, Kỷ Xảo An trừng lớn mắt nhìn khu nhà cấp cao, đây là ngôi nhà theo phong cách Châu Âu xa hoa, người ở trong ngôi nhà như vậy chắc chắn cũng phải là người bình thường.

      Vào nhà, Tiểu An mới phát có gì đó đúng... đây phải nhà , nơi này có ba ba và mẹ... Tại sao có thể như vậy? "Nơi này phải nhà của Tiểu An..."

      Hai bé nhìn Tiểu An bĩu môi, muốn giải thích, đột nhiên có người đàn ông trung niên bước từ trong nhà ra.

      "Con , các con về rồi... Ai vậy?" Người đàn ông dùng tiếng Ý với hai bé.

      "Cha, đây là... Chúng con nhặt được ở sân bay nước Mĩ."

      "Nhặt được? người, các con nhặt người về đây?" Nhìn bé kia có gương mặt của người phương Đông, người đàn ông liền dùng tiếng Trung , " bé, con họ gì vậy?"

      Sarah vội vàng kéo cha mình, "Cha, cần hỏi nữa! Chị ấy... cái này..." Lấy tay chỉ chỉ vào đầu mình, người đàn ông lập tức hiểu.

      "Xin lỗi! Kia... Chú tên là Bertini, hai đứa bé này là con chú."

      Tiểu An cười cười, "Xin chào..."

      "Wow! đáng ..." Theo trực giác mà khen ngợi, miệng cũng ra bằng tiếng Ý.

      Shirley cười, "Em biết nhất định cha thích mà, bằng giữ chị ấy lại làm mẹ bọn mình cũng rất tốt." Dù sao lần đầu khi thấy Tiểu An bé thích chị này.

      Đối mặt với hai đứa con quá thông minh, người đàn ông chỉ biết cười khổ, " hưu vượn cái gì đó! Tùy tiện mang về, các con biết cách gây phiền toái cho cha mà."

      "Cha! Ai bảo cha mỗi ngày chỉ biết mỗi công việc, là con hiếu thuận với cha đó nha!"

      Tiểu An nhìn họ tiếng mà hiểu, cảm thấy rất lúng túng, biết nên làm gì? Lúc này mới biết được mình nhầm, căn bản mình có về nhà.

      Làm sao bây giờ... Đột nhiên Tiểu An , "Nơi này phải nhà của Tiểu An, Tiểu An muốn về nhà..."

      Chẳng biết tại sao bây giờ lại càng nhớ nhà, ở bên cạnh Bùi Tử Nghị, lại thể giải thích được khổ sở trong lòng, tại chỉ muốn làm nũng với mẹ.

      Sarah nhìn dáng vẻ đáng thương của Tiểu An, liền cầm tay , "Tiểu An, xin lỗi! Nơi này là nhà của em và Shirley, còn đây là cha em."

      "Đây là đâu..."

      "Đây là Milan thủ đô của Italy! Cha em là nhà thiết kế thời trang nổi tiếng."

      nghe hiểu, mặt hoàn toàn lộ ra vẻ hiểu.

      Shirley cũng lên an ủi , "Chị Tiểu An, chị ở lại ! Ở lại chơi với bọn em! Có được ? Ở đây chỉ có em và chị em nên cảm thấy rất nhàm chán cũng rất đơn!"

      Shirley dùng chiêu này rất có hiệu quả, giọng trẻ con ngọt ngào khiến Kỷ Xảo An mềm lòng, lại nhớ đến giọng của những đứa trẻ ở hội Cơ Kim. "Nhưng mà..."

      Người đàn ông thở dài, "Sarah, Shirley, lần này các con quá đáng quá rồi đó! Tại sao lại lừa người ta về nhà mình? Nếu như người nhà người ta lo lắng phải làm sao?"

      "Cha, bọn con cũng vì cứu chị ấy mà! Cha xem, Tiểu An hơi bình thường, lúc bọn con thấy chị ấy, có rất nhiều tên dê xồm đến gần chị ấy, bọn con sợ Tiểu An bị bắt , nên dẫn chị ấy về đây! Hơn nữa Tiểu An là người Đài Loan, mẹ cũng là người Đài Loan!"

      đạo lý rất ràng, khiến người đàn ông thể phản bác, chỉ có thể tiếp tục thở dài, nhớ đến người vợ qua đời của mình, chỉ có thể trầm mặc gì.

      Shirley tiếp tục xuống tay với Tiểu An, "Chị Tiểu An, chị ở lại chơi với bọn em có được ? Được .... Em cũng rất thích chị đó!"

      Tiểu An nghe vậy cũng : "Tiểu An cũng thế..."

      "Vậy chị ở lại sao?"

      bĩu môi, suy nghĩ chút, cuối cùng Tiểu An cười cười , "Được, Tiểu An ở lại..."

      Hai bé vui mừng hoan hô, ngay cả người đàn ông cũng có cách nào ngăn cản, các bé lôi kéo Kỷ Xảo An chạy về phòng mình.

      Người đàn ông ở phía sau hô to, "Như vậy là đúng, nếu người nhà của ấy luôn tìm ấy sao? chừng người ta phát chúng ta dẫn ấy , muốn kiện chúng ta tội dụ dỗ phải làm sao?" ๖ۣ

      Nhưng có ai để ý đến ông, ba " bé" biết chạy đâu. Người đàn ông chỉ có thể thở dài vì ở trước mặt hai con mình có chút địa vị nào.

      ......

      Và như thế Tiểu An ở lại đây, mỗi ngày đều theo Sarah và Shirley chơi, mọi nơi, Tiểu An vẫn cho là mình là chăm sóc hai đứa trẻ "Rất nhàm chán, rất đơn" giống như làm việc tốt.

      Ban ngày, hai bé dắt Tiểu An chạy đến trung tâm thành phố chơi, thậm chí nổi tính địa chủ, dắt Tiểu An chạy đến Mont Napoleon Shopping.

      Bertini là cha hai bé, ở đây có bao nhiêu gian hàng thời trang, chỉ cần các mua ngay cả tiền cũng cần trả, cho dù muốn thiếu, cũng đổ hết lên đầu cha mình.

      Buổi trưa, hai bé mang Tiểu An đến quảng trường Duomo, nơi này có rất nhiều tượng được điêu khắc từ đá cẩm thạch.

      Đến tối, và hai bé chạy ăn món ngon, vẫn là cha bé trả tiền, dù sao chỉ cần người khách ở xa vui vẻ, tốt nhất là vui vẻ vui đến quên cả trời đất, mọi chuyện đều đáng giá.

      Tiểu An thực vui vẻ, mọi nơi, nhìn mọi nơi, những thứ này chưa từng thấy, mặc dù trước kia cha mẹ từng dắt ra nước ngoài, nhưng chưa từng đến đây, ra cũng chưa từng có cơ hội tự do vui chơi như thế này.

      Nhìn Tiểu An vui vẻ ăn, mặt Sarah tràn đầy nụ cười, nhưng bé vẫn với em mình: "Thành , chị cảm thấy dáng vẻ của Tiểu An giống người chị tý nào, chị cảm thấy chúng ta có thêm đứa em!"

      "Em cũng cho là vậy."

      Ngẩng đầu, nhìn vào mắt Tiểu An, Tiểu An cười vui vẻ, trán đầy mồ hôi, nhưng vẫn vui vẻ ăn kem, "Lạnh lạnh..."

      "Ăn nhanh !"

      "Ăn xong chúng ta về nhà, tối nay dặn đầu bếp nướng pizza ăn, cho chị nếm thử pizza chính thống của Italy."

      "Được!"

      là nghe lời nha!

      Buổi tối, hai bé dẫn Tiểu An về nhà, ăn xong bữa tối, vệ sinh cá nhân xong cũng trễ, liền chuẩn bị lên giường ngủ.

      Ba " bé" ngủ chung chỗ, vừa chuyện, Tiểu An quả thực tan vào trong những câu truyện, bởi vì lời dùng ngôn ngữ của trẻ em, cho nên Sarah và Shirley đều hiểu hết.

      Chỉ lát sau, Tiểu An ngủ thiếp , có rất ít cơ hội chơi như điên giống hôm nay, cho nên mệt đến mức vừa mới nhắm mắt ngủ thiếp .

      Ngay lúc nửa mê nửa tỉnh, hình như các bé nghe thấy trong miệng Tiểu An gì đó, giống như nằm mơ.

      "Tiểu An..."

      "Chị ấy gì vậy?"

      "Nghị Nghị..."

      có ai biết gọi ai, chỉ có mình Tiểu An biết, người xuất trong mơ của là ai...

      ☆ ☆ ☆
      Chris thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :