1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Yêu em, em biết không! - Mạc Lâm (12/12) HOÀN (Đã có ebook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 6


      Kỷ Xảo An được hai bé "giúp đỡ" rời khỏi Mĩ, chẳng qua là chuyến bay mà ngồi phải bay hướng Tây mới về được nhà, nhưng bây giờ nó lại bay hướng Đông, vượt qua Đại Tây Dương đến Italy.

      Đây chính là hành trình "chim lạc hướng", Tiểu An hề biết mình đâu. Cho đến khi trải qua mười mấy giờ bay, luôn cho rằng mình về nhà, chờ chút nữa là có thể thấy baba thấy mẹ....

      Đột nhiên Sarah và Shirley hơi áy náy, trước mắt có hơi ngốc, vậy còn tin tưởng hai đứa con nít là hai bé, cái gì cũng hỏi mà cứ theo hai bé, miệng ngừng cám ơn, nhưng hai bé lại có ý tốt...

      Khi máy bay hạ cánh, hai đứa con nít kèm hai bên người lớn, qua cửa nhập cảnh, biết tại sao, hai bé lại có thể nhanh chóng thông qua kiểm tra, bị hỏi nhiều, thậm chí nhân viên sân bay còn biết hai bé.

      "Sarah, Shirley, lần này lại chỉ có hai em Mĩ sao?"

      "Đúng vậy! Cha em bận công việc, tự bọn em cũng có thể ."

      Ra khỏi sân bay, bé rất hào phóng nắm theo "Chiến lợi phẩm" được mang từ Mĩ về, lên xe trực tiếp về nhà.

      Mặt trời ở Milan hơi chói mắt, nhưng vẫn mang lại cảm giác thoải mái.

      Tiểu An hết nhìn trái lại nhìn phải, rồi chu môi, kỳ quái! Đây là đường về nhà sao? Sao lại lạ vậy?

      Khi xe dừng lại trước ngôi nhà ở vùng ngoại ô, Kỷ Xảo An trừng lớn mắt nhìn khu nhà cấp cao, đây là ngôi nhà theo phong cách Châu Âu xa hoa, người ở trong ngôi nhà như vậy chắc chắn cũng phải là người bình thường.

      Vào nhà, Tiểu An mới phát có gì đó đúng... đây phải nhà , nơi này có ba ba và mẹ... Tại sao có thể như vậy? "Nơi này phải nhà của Tiểu An..."

      Hai bé nhìn Tiểu An bĩu môi, muốn giải thích, đột nhiên có người đàn ông trung niên bước từ trong nhà ra.

      "Con , các con về rồi... Ai vậy?" Người đàn ông dùng tiếng Ý với hai bé.

      "Cha, đây là... Chúng con nhặt được ở sân bay nước Mĩ."

      "Nhặt được? người, các con nhặt người về đây?" Nhìn bé kia có gương mặt của người phương Đông, người đàn ông liền dùng tiếng Trung , " bé, con họ gì vậy?"

      Sarah vội vàng kéo cha mình, "Cha, cần hỏi nữa! Chị ấy... cái này..." Lấy tay chỉ chỉ vào đầu mình, người đàn ông lập tức hiểu.

      "Xin lỗi! Kia... Chú tên là Bertini, hai đứa bé này là con chú."

      Tiểu An cười cười, "Xin chào..."

      "Wow! đáng ..." Theo trực giác mà khen ngợi, miệng cũng ra bằng tiếng Ý.

      Shirley cười, "Em biết nhất định cha thích mà, bằng giữ chị ấy lại làm mẹ bọn mình cũng rất tốt." Dù sao lần đầu khi thấy Tiểu An bé thích chị này.

      Đối mặt với hai đứa con quá thông minh, người đàn ông chỉ biết cười khổ, " hưu vượn cái gì đó! Tùy tiện mang về, các con biết cách gây phiền toái cho cha mà."

      "Cha! Ai bảo cha mỗi ngày chỉ biết mỗi công việc, là con hiếu thuận với cha đó nha!"

      Tiểu An nhìn họ tiếng mà hiểu, cảm thấy rất lúng túng, biết nên làm gì? Lúc này mới biết được mình nhầm, căn bản mình có về nhà.

      Làm sao bây giờ... Đột nhiên Tiểu An , "Nơi này phải nhà của Tiểu An, Tiểu An muốn về nhà..."

      Chẳng biết tại sao bây giờ lại càng nhớ nhà, ở bên cạnh Bùi Tử Nghị, lại thể giải thích được khổ sở trong lòng, tại chỉ muốn làm nũng với mẹ.

      Sarah nhìn dáng vẻ đáng thương của Tiểu An, liền cầm tay , "Tiểu An, xin lỗi! Nơi này là nhà của em và Shirley, còn đây là cha em."

      "Đây là đâu..."

      "Đây là Milan thủ đô của Italy! Cha em là nhà thiết kế thời trang nổi tiếng."

      nghe hiểu, mặt hoàn toàn lộ ra vẻ hiểu.

      Shirley cũng lên an ủi , "Chị Tiểu An, chị ở lại ! Ở lại chơi với bọn em! Có được ? Ở đây chỉ có em và chị em nên cảm thấy rất nhàm chán cũng rất đơn!"

      Shirley dùng chiêu này rất có hiệu quả, giọng trẻ con ngọt ngào khiến Kỷ Xảo An mềm lòng, lại nhớ đến giọng của những đứa trẻ ở hội Cơ Kim. "Nhưng mà..."

      Người đàn ông thở dài, "Sarah, Shirley, lần này các con quá đáng quá rồi đó! Tại sao lại lừa người ta về nhà mình? Nếu như người nhà người ta lo lắng phải làm sao?"

      "Cha, bọn con cũng vì cứu chị ấy mà! Cha xem, Tiểu An hơi bình thường, lúc bọn con thấy chị ấy, có rất nhiều tên dê xồm đến gần chị ấy, bọn con sợ Tiểu An bị bắt , nên dẫn chị ấy về đây! Hơn nữa Tiểu An là người Đài Loan, mẹ cũng là người Đài Loan!"

      đạo lý rất ràng, khiến người đàn ông thể phản bác, chỉ có thể tiếp tục thở dài, nhớ đến người vợ qua đời của mình, chỉ có thể trầm mặc gì.

      Shirley tiếp tục xuống tay với Tiểu An, "Chị Tiểu An, chị ở lại chơi với bọn em có được ? Được .... Em cũng rất thích chị đó!"

      Tiểu An nghe vậy cũng : "Tiểu An cũng thế..."

      "Vậy chị ở lại sao?"

      bĩu môi, suy nghĩ chút, cuối cùng Tiểu An cười cười , "Được, Tiểu An ở lại..."

      Hai bé vui mừng hoan hô, ngay cả người đàn ông cũng có cách nào ngăn cản, các bé lôi kéo Kỷ Xảo An chạy về phòng mình.

      Người đàn ông ở phía sau hô to, "Như vậy là đúng, nếu người nhà của ấy luôn tìm ấy sao? chừng người ta phát chúng ta dẫn ấy , muốn kiện chúng ta tội dụ dỗ phải làm sao?" ๖ۣ

      Nhưng có ai để ý đến ông, ba " bé" biết chạy đâu. Người đàn ông chỉ có thể thở dài vì ở trước mặt hai con mình có chút địa vị nào.

      ......

      Và như thế Tiểu An ở lại đây, mỗi ngày đều theo Sarah và Shirley chơi, mọi nơi, Tiểu An vẫn cho là mình là chăm sóc hai đứa trẻ "Rất nhàm chán, rất đơn" giống như làm việc tốt.

      Ban ngày, hai bé dắt Tiểu An chạy đến trung tâm thành phố chơi, thậm chí nổi tính địa chủ, dắt Tiểu An chạy đến Mont Napoleon Shopping.

      Bertini là cha hai bé, ở đây có bao nhiêu gian hàng thời trang, chỉ cần các mua ngay cả tiền cũng cần trả, cho dù muốn thiếu, cũng đổ hết lên đầu cha mình.

      Buổi trưa, hai bé mang Tiểu An đến quảng trường Duomo, nơi này có rất nhiều tượng được điêu khắc từ đá cẩm thạch.

      Đến tối, và hai bé chạy ăn món ngon, vẫn là cha bé trả tiền, dù sao chỉ cần người khách ở xa vui vẻ, tốt nhất là vui vẻ vui đến quên cả trời đất, mọi chuyện đều đáng giá.

      Tiểu An thực vui vẻ, mọi nơi, nhìn mọi nơi, những thứ này chưa từng thấy, mặc dù trước kia cha mẹ từng dắt ra nước ngoài, nhưng chưa từng đến đây, ra cũng chưa từng có cơ hội tự do vui chơi như thế này.

      Nhìn Tiểu An vui vẻ ăn, mặt Sarah tràn đầy nụ cười, nhưng bé vẫn với em mình: "Thành , chị cảm thấy dáng vẻ của Tiểu An giống người chị tý nào, chị cảm thấy chúng ta có thêm đứa em!"

      "Em cũng cho là vậy."

      Ngẩng đầu, nhìn vào mắt Tiểu An, Tiểu An cười vui vẻ, trán đầy mồ hôi, nhưng vẫn vui vẻ ăn kem, "Lạnh lạnh..."

      "Ăn nhanh !"

      "Ăn xong chúng ta về nhà, tối nay dặn đầu bếp nướng pizza ăn, cho chị nếm thử pizza chính thống của Italy."

      "Được!"

      là nghe lời nha!

      Buổi tối, hai bé dẫn Tiểu An về nhà, ăn xong bữa tối, vệ sinh cá nhân xong cũng trễ, liền chuẩn bị lên giường ngủ.

      Ba " bé" ngủ chung chỗ, vừa chuyện, Tiểu An quả thực tan vào trong những câu truyện, bởi vì lời dùng ngôn ngữ của trẻ em, cho nên Sarah và Shirley đều hiểu hết.

      Chỉ lát sau, Tiểu An ngủ thiếp , có rất ít cơ hội chơi như điên giống hôm nay, cho nên mệt đến mức vừa mới nhắm mắt ngủ thiếp .

      Ngay lúc nửa mê nửa tỉnh, hình như các bé nghe thấy trong miệng Tiểu An gì đó, giống như nằm mơ.

      "Tiểu An..."

      "Chị ấy gì vậy?"

      "Nghị Nghị..."

      có ai biết gọi ai, chỉ có mình Tiểu An biết, người xuất trong mơ của là ai...

      ☆ ☆ ☆

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Ngày thứ năm ở Milan, Tiểu An bắt đầu vui đến quên cả trời đất rồi, bởi vì Sarah và Shirley quá lợi hại, có thể sắp xếp hành trình ổn thỏa, muốn cho Tiểu An biết văn hóa Italy khiến Tiểu An vui vẻ đến mức quen liên lạc với người nhà.

      Về phần cha của hai bé kia bận công tác, căn bản nhớ được phải nhắc nhở con mình liên lạc với người nhà Tiểu An, ít nhất phải báo bình an.

      Ngày đó Sarah và Shirley dẫn Tiểu An chạy đến nơi làm việc của cha mình để tham quan, thời gian này cha đều bận chuẩn bị cho tuần lễ thời trang Milan, suýt nữa cũng về nhà.

      thăm cha, nên bé dứt khoát chạy đến chỗ làm việc tham quan, thuận tiện giám sát xem cha có làm chuyện xấu với những người mẫu xinh đẹp kia .

      giỡn, ai cũng biết những người mẫu này đều muốn bám lấy người cha vừa có tiền vừa đẹp trai, các bé cũng muốn tự dưng lại có thêm người mẹ.

      thực tế, ban đầu các bé còn hi vọng " bé" kia lấy cha, nhưng bây giờ ngay cả cha cũng coi coi Tiểu An như con mà chăm sóc, dù sao đối mặt với như thế, rất khó coi như bình thường.

      Tay trái tay phải đều bị nắm, Tiểu An mở to mắt, nhìn mọi thứ, mỗi người đều rất bận rộn.

      "Tiểu An, chị có nghĩ gì về cha em ? Chị thử nghĩ , ông ấy rất đẹp trai đó!" Shirley vẫn chưa hết hy vọng, cố gắng đề cử cha mình, dù sao bé cũng hy vọng Tiểu An ở mãi bên bé.

      "Đúng vậy! Tiểu An, chị có thích cha em ? Giống như người thích chàng trai..." ๖ۣۜḋiễn-ᵭàn-lê-๖ۣۜquý-ᵭôn

      Tiểu An bĩu môi, đột nhiên cảm giác hình như trong chuyện này có gì khang khác, " thích chàng trai? Giống như ba ba thích mẹ..."

      "Đúng! Chính là như vậy, vậy chị có thích ?"

      Miệng Tiểu An vểnh cao, giống như ba ba thích mẹ, phải ôm , hôn ? Tiểu An lắc đầu, "Thích Nghị Nghị, Tiểu An thích Nghị Nghị..."

      "Nghị Nghị?" Sarah lập tức nhớ đến khi nằm mơ Tiểu An gọi người kia, "Chính là người khi ngủ chị mơ thấy sao?"

      "Nghị Nghị..."

      "Vậy ta ở đâu?"

      "Nghị Nghị tức giận, Nghị Nghị Tiểu An ngu ngốc..." Rất oan ức, vừa nghĩ tới lại cảm thấy khổ sở. ๖ۣۜḋiễn-ᵭàn-lê-๖ۣۜquý-ᵭôn

      Shirley tức giận hét to, "Sao ta có thể chị như vậy? ta mới ngu ngốc ấy!"

      " được mắng Nghị Nghị..."

      Sarah mắng Tiểu An, "Chị hết thuốc chữa! ta mắng chị, chị còn giúp ta?"

      "Tiểu An ngu ngốc..."

      Lúc ba thảo luận vấn đề ngu ngốc, phía sau vang lên giọng giận giữ, đó là giọng của cha hai bé.

      Sarah nghi ngờ hỏi, "Xảy ra chuyện gì vậy?"

      "Mau xem."

      Lôi kéo tay Tiểu An chạy đến, liền nhìn thấy Bertini nổi giận, "Người phụ nữ kia hơi quá đáng rồi đó! Tối nay diễn rồi, hôm nay liền cắt đứt hợp đồng! Mẹ kiếp, ông đây thiếu tiền ta sao?"

      "Tổng giám đốc, bây giờ phải làm sao đây?"

      Vẻ mặt tức giận, nhìn tất cả mọi người đợi quyết định của mình, là xui xẻo mà, tại sao ở phút cuối lại xảy ra chuyện chứ?

      Buổi tối phải diễn rồi, người mẫu chính lại từ chức vào lúc này, hơn nữa hoàn toàn nể mặt ông, ngày mai ta lại diễn cho người khác, thi giúp người khác.

      "Cha! Có chuyện gì sao ạ?" ๖ۣۜḋiễn-ᵭàn-lê-๖ۣۜquý-ᵭôn

      Bertini xoay người, nhìn thấy hai con và Tiểu An, "Sao các con lại đến đây?"

      "Đến thăm cha mà!"

      Shirley nhìn xung quanh, "Cái người mẫu Bella kia ăn máng khác sao?"

      Nhíu mày, "Shirley, đừng khó nghe như vậy?"

      " chính là vậy, tạp chí đều vậy mà!" Bé nhún nhún vai.

      Sarah nhìn cha buồn phiền, dáng vẻ như thể biết nên làm gì, lúc này, ánh mắt của bé liếc về phía Tiểu An.

      Nhìn kỹ lại Tiểu An rất đẹp, khuôn mặt thanh tú, lông mi rất dài, cặp môi nho , làn da trang điểm cũng trắng hồng.

      Đây là khí chất của người con phương Đông... Chờ chút, chừng có thể... "Cha!"

      "Chuyện gì?"

      "Cha, con biết người có thể thay thế Bella!"

      Người đàn ông lập tức xoay người nhìn con , "Ai?"

      "Chị ấy!" Dùng ngón tay chỉ chỉ bé còn ngây ngốc đứng bên.

      Bertini nhìn Tiểu An, nhíu nhíu mày, "Con đừng đùa, sao Tiểu An có thể..."

      Shirley nhìn chút, vui mừng cười, "Cha, Tiểu An rất đẹp! Cha nhìn kỹ ."

      "Cha biết con bé rất đẹp, nhưng..."

      "Cha!" Sarah thức tỉnh ông, "Tiểu An có loại phong cách, mà tất cả người mẫu ở đây có, đó chính là hồn nhiên."

      Hồn nhiên... Vừa nghe thấy hai chữ này, rốt cục Bertini cũng dời ánh mắt lên mặt Tiểu An.

      Tiểu An bị nhìn cũng rất ngượng ngùng. Nhưng chỉ cười. "Chú..." gọi.

      Bertini bị thuyết phục, trong đầu nghĩ về tiết mục tối nay, ông trời, sau thông suốt, ngay cả ông cũng vui mừng. ๖ۣۜḋiễn-ᵭàn-lê-๖ۣۜquý-ᵭôn

      Nhưng ông vẫn lo lắng, "Như vậy được ? Tiểu An có sợ ?"

      Nhìn Kỷ Xảo An, Sarah suy nghĩ chút, "Con thấy đâu, Tiểu An rất nhiệt tình! Chị ấy luôn mỉm cười với mọi người, chị ấy đẹp nhất là lúc mỉm cười."

      Bertini quyết định chọn Tiểu An, trang phục tối nay thay đổi hoàn toàn, lấy Tiểu An làm chủ đề!

      Mặc dù Tiểu biết cách của người mẫu, mặc dù Tiểu An chỉ biết cười, chừng lúc nhìn thấy hơi ngốc, nhưng đây là hồn nhiên, hồn nhiên là phải như vậy.

      Sarah và Shirley vui vẻ lôi kéo Tiểu An thay quần áo, sau khi thay quần áo xong mới biết, dáng người của Tiểu An rất đẹp, hề kém so với người mẫu.

      Tiểu An mặc độ quần áo trong bộ sưu tập thu đông, bộ quần áo ôm trọn cơ thể , bởi vì hơi ôm nên Tiểu An hơi nhíu mày do chưa bao giờ mặc loại quần áo như vậy.

      bĩu môi, cảm thấy rất kỳ quái, nhưng lại biết nên gì.

      Rốt cục cũng đến sáu giờ tối, buổi diễn thời trang bắt đầu...

      Sarah và Shirley rất hưng phấn, đợi lát nữa Tiểu An diễn xong bộ thứ nhất, lập tức phải thay bộ thứ hai.

      Bertini ngồi xổm trước mặt Tiểu An, ánh mắt mang theo vẻ cầu xin, hôn tay Tiểu An, "Tiểu An, chú biết con tốt nhất, tối nay con phải giúp chú đó! Được ?"

      Tiểu An nhìn ông, cười cười, ngây ngốc : "Được!"

      "Chờ chút nữa lên, cần sợ gì hết, con cứ coi những người đó như nước là được, sau đó nhớ phải mỉm cười, phải vui vẻ, cần để ý phải như thế nào, con muốn như thế nào cứ như vậy, được chứ?"

      "Được..." Có lẽ Tiểu An quá ngây thơ rồi, cho nên hề cảm thấy sợ hãi, dùng sức gật đầu.

      thực tế, thậm chí còn biết bên ngoài như thế nào, chỉ biết chú và Sarah còn có cả Shirley đều tốt với , cho nên muốn giúp họ chuyện này.

      Buổi diễn bắt đầu, Bertini hít sâu, giống như là đợi thẩm phán tuyên án, Sarah và Shirley hưng phấn thôi, lôi kéo tay Tiểu An tiếp thêm dũng khí cho .

      "Tiểu An, cố gắng lên."

      "Cố gắng lên..." Vẫn cười khúc khích nhưng rất đáng .

      Đứng trước màn, Tiểu An biết nên làm gì, chỉ nhớ chú : ra ngoài, rồi mỉm cười.

      Bertini nhìn , thầm cầu nguyện. "Có phải tôi đánh cuộc? Như vậy quá nguy hiểm..."

      Nhạc bắt đầu, màn được kéo ra, ánh sáng chói mắt chiếu vào , Tiểu An nhìn lắm, nhưng sợ hãi, cho nên cất bước ra ngoài.

      vẫn nhớ phải luôn mỉm cười... trang điểm, bởi vì bộ sưu tập lấy hồn nhiên làm chủ, cho nên chỉ cần trang phục tôn lên vẻ chói lọi của người mặc là được.

      Rốt cục Tiểu An cũng nhìn , nhiều người đó, rất nhiều người, còn có đèn flash của máy chụp hình, ai cũng kinh ngạc nhìn .

      Lúc này Tiểu An mới hơi sợ, nhưng mà nhớ mình đồng ý giúp chú, Sarah và Shirley... muốn giúp họ...

      bước ra, nụ cười giảm, thoạt nhìn hơi ngốc, cách cũng chưa qua huấn luyện lộ ra vẻ ngượng ngạo, thậm chí còn quên quẹo lại khi hết sàn diễn, đứng ở đó, cho đến khi Sarah ở khán đài kêu , muốn quay lại rồi tiếp, lúc này mới nhớ ra.

      Nhưng mà dưới khán đài vẫn vang lên tiếng vỗ tay như cũ...

      Bởi vì Tiểu An vẫn luôn mỉm cười, nụ cười quá động lòng người, quá chói mắt, cho dù động tác hơi ngốc, nhưng mọi người đều bị lúm đồng tiền ấm áp chân kia hấp dẫn.

      thực tế, tất cả mọi người biết đây chính là Tiểu An... vừa nát, vừa ngốc, nhưng thích cười, thích tất cả mọi người bên cạnh đều cười.

      phải diễn, mà đây chính là con người của .

      ☆ ☆ ☆
      Chris thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Cảnh tượng thân thiện ấm áp và sàn diễn tuần lễ thời trang ở Milan và phương thức biểu diễn mới làm rung chuyển cả giới thời trang; nhưng nhà họ Kỷ ở Đài Loan xa xôi lại lần nữa lâm vào tối tăm.

      Kỷ Xảo An lại mất tích!

      Năm đó Tiểu An theo Bùi Tử Nghị về nhà , nghĩ tới hai mươi năm sau, Tiểu An lại mất tích lần nữa, nhưng lần này ngay cả Bùi Tử Nghị cũng biết Tiểu An ở đâu.

      Bùi Tử Nghị , định để thứ hai quay về cùng Tiểu An, tối chủ nhật về nhà tại Massachusetts Cambridge, thấy Tiểu An đâu nữa, hỏi má Lý được biết Tiểu An tìm bà.

      tức giận đến nỗi khiến người ta muốn đập nát điện thoại, Bùi Tử Nghị làm sao vậy? Tại sao lại chăm sóc Tiểu An? Rốt cuộc ta làm cái gì vậy?

      thực tế, Bùi Tử Nghị cũng rất nóng lòng, nghĩ rằng Tiểu An lại tự mình rời , đáng chết! Nếu như biết trước, tuyệt đối Newyork.

      hối hận, lúc đó nên vì tâm trạng tốt, vì mình có cách bảo vệ Tiểu An mà bỏ . nên...

      Nhà họ Kỷ triển khai hành động tìm kiếm, Bùi Tử Nghị cũng vậy, dùng thế lực nhà họ Bùi ở Mĩ tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng họ cũng tìm đến sân bay muốn kiểm tra xem Tiểu An có xuất cảnh ?

      Nhưng mà phía sân bay kiên trì, có giấy của tòa án hoặc cầu của chính phủ, họ tiết lộ tên tuổi của hành khách xuất nhập cảnh.

      Cách này được họ chỉ có thể tìm cách khác, tiếp tục tìm kiếm tug tích của Tiểu An.

      Chẳng qua là có cách nào xác nhận Tiểu An vẫn còn ở Mĩ hay ra nước ngoài, càng biết đến đâu.

      Cuối cùng họ phải hỏi xem sân bay có thể cho họ xem camera , sau đó mới biết giữa trưa thứ bảy có mấy tên thanh niên đến gần Tiểu An, sau đó cùng hai đứa bé về phía quầy tiếp tân, hình như là mua vé máy bay.

      Cho nên có thể xác định, Tiểu An rời khỏi Mĩ!

      Nhưng đâu?

      Trong biển người tìm Tiểu An, giống như năm đó, Tạ Thi lo lắng cho con đến nỗi sinh bệnh nằm liệt giường.

      Kỷ Văn Hào rất lo lắng, luôn nghĩ cách tìm cho được con . Lần này mất tích, còn ở Đài Loan, biết là chạy đến chân trời góc biển nào rồi.

      Con à!

      Nhìn thấy cha mẹ lo lắng như vậy, ba em nhà họ Kỷ cũng cảm động nhưng ngoại trừ việc giúp cha tìm người ra, họ còn cách nào khác.

      Nhất là con trai thứ ba luôn luôn nghiêm túc của nhà họ Kỷ, cậu thường tức giận vì số hành động của Tiểu An, nhưng cậu cũng là người đau lòng cho Tiểu An nhiều nhất.

      này đần như vậy, mình ở ngoài phải làm sao đây?

      Những người nhà như họ bảo vệ nhiều năm như vậy, sợ bị thương, mặc dù cũng mở cửa để làm những chuyện muốn làm, nhưng họ chưa từng để rời khỏi tầm mắt của họ, mình sống ở bên ngoài.

      Nhưng bây giờ là ngoại lệ, khiến mình đến Mĩ, bây giờ lại tung tích! Những điều này đều do Bùi Tử Nghị gây ra.

      Đột nhiên Chuông điện thoại vang lên, con trai thứ ba nhà họ Kỷ ngồi ở phòng khách liền bắt máy.

      Là Bùi Tử Nghị, giọng của rất vội vàng. "Mọi người có tin tức của Tiểu An ?"

      "Mọi người..."

      " có!" Giọng vừa tức vừa giận, " còn dám gọi điện đến đây nữa! Nếu phải vì , chị tôi mất tích sao?"

      "..." Bùi Tử Nghị có trả lời, biết mình nên bị mắng, thực tế, rất hối hận, rất rất hối hận.

      Đêm đó nên ở lại!

      Tại sao Tiểu An phải , nhất định vì cho rằng cần nữa!

      thừa nhận trong khoảnh khắc đó, có ý nghĩ muốn buông tay , bời vì biết mình có thể chăm sóc vĩnh viễn được , bảo vệ , có khe hở, bỏ sót điều gì.

      Thấy Tiểu An bị bắt nạt, tim rất đau, hận bản thân mình, nhưng có trách , nhất định Tiểu An cho là tức giận, trách .

      phải, phải như vậy... Tiểu An, nếu như em nghĩ như vậy quả thực em rất ngu ngốc.

      "Tôi cho biết, tự chúng tôi tìm chị, cần lãng phí thời gian quý báu của mình! Người nhà của chúng tôi chúng tôi tự chăm sóc, cần nhọc lòng, cho đến bây giờ cũng có ai ép chăm sóc chị, có ai cả!"

      Bùi Tử Nghị bị chửi liều á khẩu trả lời được, nhưng mà phải phản bác, " chăm sóc ấy là tự nguyện, ai ép cả."

      " tự nguyện! nguyện ý mà lại chăm sóc thành như vậy? cũng rất giỏi!" Nếu phải chị thích ta cậu cho ta vẻ mặt tốt.

      Chị ngây thơ, lại có thể bị kem lừa gạt, cũng chỉ là kem thôi! Tại sao lại muốn người kia? Người này có trách nhiệm, hề tiếng liền chạy đến nước Mỹ, tại ta lại làm chị mấy tích. "Bùi Tử Nghị, tôi cho biết, nếu như chị tôi thể bình an trở về, tôi tuyệt đối bỏ qua cho , tôi , chúng ta cứ chống mắt lên mà xem!"

      Im lặng lúc lâu, Bùi Tử Nghị mới , trong giọng tràn đầy thống khổ, "Em yên tâm, nếu như Tiểu An... quay về tha thứ cho chính mình, tự mình kết thúc bản thân." xong, Bùi Tử Nghị liền cúp điện thoại.

      Lúc này Kỷ Văn Hào đến, hai đứa con khác cũng theo sau ông, nhìn thấy dáng vẻ giận đùng đùng của con mình liền hỏi: "Là ai vậy?"

      Nhìn cha cậu trả lời, "Là Bùi Tử Nghị!"

      Mọi người gì, tại muốn mọi người cho Bùi Tử Nghị vẻ mặt tốt rất khó, ngay cả Kỷ Văn Hào nhìn Bùi Tử Nghị lớn lên, cũng thể câu nào.

      thấy Tiểu An, này bày ra ngay trước mắt, tất cả mọi người đều rất lo lắng. Qua camera có thể biết từ khi Tiểu An xuất ở sân bay đến nay nửa tháng, ngay cả Tiểu An đâu họ cũng biết!

      "Cha! Có tin tức gì sao?" Con trai thứ ba hỏi.

      Lắc đầu, "Trước mắt chỉ biết là có thể châu Âu, nhưng mà sao Tiểu An lại có thể mua được vé máy bay?"

      Con trai lớn : "Có phải do hai đứa bé kia ?"

      "Nhưng mà... Đó chỉ là hai đứa bé mà thôi, có thể lừa gạt được chị sao?" Con thứ phân tích.

      "Bây giờ nghĩ lại đều có khả năng, con muốn qua công ty con bên kia rồi tìm, xem ra chuyến bay hôm đó có thể bay nước , nước Pháp, nước Đức, Italy, Tây Ban Nha."

      Mọi người lại im lặng, Kỷ Văn Hào hỏi con trai thứ ba, "Mẹ con sao rồi?"

      "Mẹ mới ăn xong, vừa ngủ. Nhưng mà mày vẫn nhíu chặt, an tâm." Con trai thứ ba ở nhà là để chăm sóc mẹ.

      Kỷ Văn Hào nặng nề thở dài hơi: "Đứa này, nhiều năm như vậy, tại sao chuyện này lại xảy ra lần nữa chứ?"

      "Có trách cũng nên trách Bùi Tử Nghị, rốt cuộc ta làm cái gì vậy?" Con trai thứ ba vẫn nhịn được mà trách .

      có ai đỡ cho Bùi Tử Nghị, mọi người đều nhíu mày, thầm cầu nguyện Tiểu An có thể nhanh chóng về nhà, đừng để cho những người phải lo lắng vì .

      Nhưng lúc này Kỷ Văn Hào lại nhận được điện thoại, là công ty thám tử báo cho ông biết tin tức của Tiểu An... nhưng lại gì, chỉ ông mở mở ti vi.

      "Mở ti vi lên!"

      Con ông liền làm theo, mở ti vi, nhìn hình ảnh trong ti vi, mọi ngượi đều tin vào mắt mình... phải là hoạt động tuần lễ thời trang ở Milan sao?

      Gì! đúng nha!

      Kỷ Văn Hào cúp điện thoại, "Mở lớn lượng ti vi lên chút!"

      Mở lớn lượng, Kỷ Văn Hào và mọi người chuyên chú lắng nghe...

      Tuần lễ thời trang Milan năm nay, nhãn hiệu thời trang nổi tiếng Bertini lại tung chiêu, ban đầu mọi người đoán rằng vì người mẫu Bella đầu quân cho nhà khác cho nên tạo ảnh hưởng lớn đến chủ tịch Bertini, nhưng tối nay Bertini lại có pháp bảo mới, đây chính là bé phương Đông xinh xắn - Tiểu An, quả nhiên làm chấn động cả giới thời trang...

      Con trai thứ ba của nhà họ Kỷ nghẹn họng nhìn trân trối, bắt đầu cà lăm, "Trời ơi! Đây... đây là chị sao?"

      ti vi Kỷ Xảo An nở nụ cười đáng , diễn thời trang sàn catwalk, động tác hơi ngốc, nhưng rất nhiệt tình và hoạt bát.

      Đèn flash liên tục lên, tất cả mọi người đều bị cuốn hút, mặt đều nở nụ cười.

      Kỷ Văn Hào nhìn nhìn, khỏi cười ha ha, "Bertini? Cha biết Tiểu An ở đâu rồi, trời ơi, con của tôi cũng quá giỏi..."

      Tiểu An, con giỏi lắm!

      Quả nhiên, người hiền có trời phù hộ... có thể thở rồi.
      Chrisxuxubungbu thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chúc cả nhà năm mới vui vẻ và thành công!




      Chương 7


      Lại trước đây Kỷ Văn Hào từng hợp tác với Bertini, nhưng mấy năm nay nhà họ Kỷ thay đổi phương hướng kinh doanh, cho nên hợp tác với nhau nữa, nhưng mỗi lần Kỷ Văn Hào châu Âu, tìm ông ấy rồi ăn cơm chuyện với nhau.

      ra hai người đàn ông này cùng cảnh ngộ nên thông cảm cho nhau... Kỷ Văn Hào cho đối phương biết mình có con đáng nhưng trí tuệ lại chậm phát triển, còn Bertini với ông mình có hai đáng nhưng quá thông minh, tuy vậy cả hai đều con của mình.

      Lần này Tiểu An lần nữa trình diễn tiết mục mất tích như lúc bé, lại nghĩ rằng bị con của Bertini mang , thế giới này có những chuyện trùng hợp như thế!

      Kỷ Văn Hào hoả tốc đáp máy bay đến Milan, rốt cuộc ông cũng tìm được con của mình, đương nhiên ông rất vui, Tiểu An cũng vui vẻ nhào vào lòng ba làm nũng.

      Về phần Bertini vừa vui mừng vừa ngại, gặp mặt bạn cũ đương nhiên vui, nhưng đối với việc con mình mang con bạn nhập cư trái phép đến Italy ông rất ngại, huống chi Tiểu An còn giúp ông vượt qua cửa ải khó khăn.

      Bất quá bây giờ hai bé lại nỡ rời xa Tiểu An, vừa khóc vừa ôm lấy , giờ khắc này rốt cục hai bé cũng có dáng vẻ của đứa trẻ, và Tiểu An cũng có dáng vẻ của người chị, ngừng an ủi hai bé.

      "Salsa, Shirley..."

      Kỷ Văn Hào bất kể khi nào Sarah và Shirley cũng có thể đến Đài Loan để chơi với Tiểu An, Bertini cũng ra Tiểu An cũng có thể thường đến Milan, là đến chơi, hai là có thể diễn thời trang, chừng co lại có thể trở thành người mẫu nổi tiếng.

      "Tôi thấy là người mẫu nổi tiếng ngốc có!" Kỷ Văn Hào cười .

      Tạm biệt cả nhà Bertini rồi dắt Kỷ Xảo An về nhà, Tiểu An rất vui, nhưng sau khi lên máy bay, Kỷ Văn Hào mực im lặng khiến hơi sợ.

      Sợ là tốt rồi! Mấy ngày nay làm ba lo lắng như vậy.

      Máy bay cất cánh, hai cha con ngồi ở khoang hạng nhất cũng đều im lặng, Tiểu An cúi đầu, thỉnh thoảng len lén nhìn sang ba, sau đó lại cúi đầu sám hối.

      Hình như ba rất tức giận...

      Mười phút sau, rốt cục Kỷ Văn Hào cũng nhịn được nữa đưa tay sờ sờ đầu con , rồi siết chặt lỗ mũi của Tiểu An, có biện pháp, ông rất đứa bé này! Nhưng cũng rất giận hiểu chuyện, khiến tất cả mọi người lo lắng. "Tiểu An! Con có biết ba và mẹ đều rất lo lắng cho con ?"

      Rốt cục Tiểu An cũng thấy ba chịu chuyện, nên rất vui làm nũng với ba, "Ba..." Dựa vào người ba, ngừng dùng giọng nhõng nhẽo gọi ba.

      "Con có biết mẹ cũng vì chuyện này mà ngã bệnh ?"

      Bĩu môi, cũng rất đau lòng, "Mẹ... Xin lỗi, Tiểu An ngu ngốc..."

      Kỷ Văn Hào biết mình có cách nào trừ việc mang con về nhà cho bà xã dạy dỗ. Đứa con này chỉ cần gọi ông tiếng, chỉ cần phát ra thanh tự trách, ông đầu hàng, gì được.

      Ông với tiếp viên hàng , lâu sau tiếp viên hàng đưa ông cái túi, ông lấy cây kem từ túi ra!

      Tiểu An nhìn thấy vậy mở to mắt cười tươi... Tiểu An chính là Tiểu An, vẫn lớn lên. "Lạnh lạnh... lạnh lạnh..."

      "Đây! Cho con đấy!"

      Tiểu An nhận lấy kem, vui vẻ ăn.

      Kỷ Văn Hào nhìn nhìn, cảm thấy rất vui, con lớn như vậy rồi, có thể tự mình ăn được kem, giống như lúc phải cần ông hoặc Tử Nghị dọn dẹp sau khi ăn xong.

      Nghĩ đến chuyện con tự mình đến Mỹ tìm Bùi Tử Nghị, kết quả hình như tốt... nghe Tử Nghị kể lại chuyện xảy ra, lại thấy Tử Nghị có ở bên cạnh , khiến mình đến sân bay rồi theo người khác châu Âu, có thể biết đối với Tử Nghị mà chăm sóc phải là chuyện dễ, thằng bé thể gánh vác chuyện này.

      thực tế, Kỷ Văn Hào phải thừa nhận, ông có tâm tư lại có lòng tham, ông muốn con mình giống như những bình thường khác, có cuộc sống bình thường, tình cảm, hôn nhân, gia đình... Mỗi thứ ông đều hi vọng con mình có.

      Cho nên nhiều năm qua, ông chưa từng phản đối chưa từng ngăn cản, thậm chí chủ động vum vén, hi vọng Tử Nghị có thể ở cùng với con mình.

      Nhưng mà bà xã sai... Làm sao có thể mong mỏi người khác chăm sóc Tiểu An giống như người nhà chăm sóc ?

      Chăm sóc Tiểu An là gánh nặng mà cả đời phải mang vai, phải là người nhà, có tình thân, làm sao cam tâm tình nguyện ở bên đến già?

      Cho nên Tử Nghị chịu nổi gánh nặng này, chỉ có hành động khiến nó bộc phát. Mà những chuyện này, cả nhà họ gánh vác hai mươi năm rồi chứ phải lúc.

      Xem ra, ông thể mong đợi gì từ Tử Nghị nữa rồi!

      Đứa bé kia rất ưu tú, nó có cuộc sống của nó, ngày nó gặp được bình thường, có thế giới riêng của nó, mặc kệ Tiểu An có hiểu hay , nhưng nhất định con bé đau lòng.

      "Tiểu An, con có thích Tử Nghị ?"

      ăn kem, nghe thấy cái tên quen thuộc, lại nhìn ba chút rồi dùng sức gật đầu, "Thích..." Giống như mẹ thích ba.

      "Nhưng mà Tiểu An, con có từng nghĩ đến Tử Nghị vui vẻ sao?"

      Tiểu An ăn kem nữa, nhìn Kỷ Văn Hào, hiểu câu này có nghĩa gì? Tử Nghị vui vẻ sao?

      lắc đầu, biết, hình như vui vẻ, cho nên mới quyết định ra ! Nhưng muốn Tử Nghị vui...

      "Tiểu An, con cũng ở cùng cùng với Tử Nghị nhiều năm rồi, nó vẫn luôn chăm sóc con, ba và mẹ cũng rất biết ơn nó, nhưng mà Tử Nghị có cuộc sống riêng của mình."

      "Cuộc sống..."

      "Đúng! Cuộc sống, ví dụ như, có ngày nó tốt nghiệp, bắt đầu làm, quen biết với rất nhiều người, rất bận rộn, bận đến nỗi quên mất những người bên cạnh."

      "Rất cực khổ..."

      Sờ sờ đầu con , "Đúng vậy! Còn nữa! Có lẽ nó ..."

      "Thích..."

      Đó phải là sao? Nghị Nghị thích ! Hay là... "Là cao cao, xinh đẹp kia sao?"

      Nhưng mà kia vẫn luôn cười nhạo ngu ngốc...

      Dĩ nhiên Kỷ Văn Hào biết Tiểu An đến ai, nhưng có thể lúc ở Mỹ gặp Tử Nghị ở chung với khác. "Đúng! Thích khác, có lẽ Tử Nghị ở cùng ấy, lấy ấy, cùng ấy trở thành vợ chồng giống như ba và mẹ. Đến lúc đó, Tiểu An thể như bây giờ, muốn tìm Tử Nghị liền tìm, như vậy gây phiền phức cho Tử Nghị, Tử Nghị cũng vui."

      Tiểu An hề cử động, biết nên phản ứng như thế nào, nhưng trong mắt lại dao động, có thể thấy lời của Kỷ Văn Hào khiến sợ hãi.

      Nghị Nghị cùng kia... Giống như ba cùng mẹ... thể tìm Nghị Nghị... Chỉ cần nghĩ như vậy, Tiểu An liền đau lòng, người vẫn cứng đơ, hề nhúc nhích.

      Kỷ Văn Hào dựa vào ghế nhìn , ông cũng nỡ nhìn đau lòng, nhưng đợi lúc lâu nhưng cũng thấy gì, ông liền nghiêng người qua nhìn , ông liền thấy hốc mắt Tiểu An chứa đầy nước mắt, đôi môi khẽ run.

      Kỷ Văn Hào đau lòng gọi , "Tiểu An..."

      Cứ như vậy, nước mắt từ hốc mắt liền chảy xuống!

      Kỷ Văn Hào chấn động, đáng chết! Cho tới bây giờ Tiểu An chưa bao giờ khóc, vui tươi hoạt bát, cho đến bây giờ chưa giờ rơi nước mắt!

      Nhưng mà ông nhất định phải , Tiểu An cũng phải hiểu!

      Ông cảm thấy mình tàn nhẫn, khiến Tiểu An đau lòng, đứa bé này rất thích Tử Nghị, đơn giản chỉ là thích, có thể đó là , nhưng con bé lại biết.

      Kỷ Xảo An vội vàng lau nước mắt, lại ăn miếng kem, muốn áp chế cảm giác khổ nghẹn ngào cổ họng, nhưng lại phát kem này rất khó ăn, cảm giác nghẹn ngào cũng có cách nào át được.

      nhìn ba rồi cười cười, nhưng nước mắt vẫn cứ rơi, Tiểu An vừa khóc vừa ăn khem.

      Kỷ Văn Hào nắm chặt quả đấm. Trong lòng cảm thấy rất đau khổ.

      "Ăn ngon, lạnh lạnh ăn rất ngon..." vừa khóc vừa .

      Kỷ Văn Hào thở dài, nhàng kéo đầu con về phía mình để dựa vào vai ông, để có nơi nghỉ ngơi, làm cảm thấy ấm áp.

      "Ba.." Tiểu An cố gắng cười cười, nhưng nước mắt lại từng giọt từng giọt rơi xuống ghế, thậm chí bắt đầu thút thít, tiếng khóc nho lọt vào lỗ tai của Kỷ Văn Hào.

      Vành mắt ông cũng đỏ lên, "Tiểu An, khóc ! Khóc xong nếu mệt nằm xuống ngủ giấc, ba dẫn con về nhà..."

      "Hu hu.." Tiểu An khóc, nắm cây kem tan trong tay, chất lỏng kia cũng giống nước mắt của , từng giọt rơi xuống, giọt rồi lại giọt chảy ngừng.

      Đây là cảm giác rất mới, lần đầu tiên gặp phải, lần đầu tiên khóc đau lòng như vậy, rốt cuộc cũng cười nổi.

      Khóc ! Con .

      Khóc xong trưởng thành.

      Kỷ Văn Hào nhưng trong lòng ông nghĩ như vậy, thế giới này, mỗi người đều phải qua cửa ải tình cảm, ít nhất con đáng ngây ngốc của ông phải qua.

      qua trưởng thành, tất cả đều có chuyện gì.

      Khóc ...

      ☆ ☆ ☆


      ____________

      P/S: Làm xong chương này ta muốn đào bộ của Kỷ Văn Hào và Tạ Thi quá, mn cho ta ý kiến !
      Chrisxuxubungbu thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Buổi sáng Kỷ Văn Hào vừa mới dẫn Kỷ Xảo An rời khỏi nhà Bertini, buổi chiều Bùi Tử Nghị liền đến Milan, muốn đón này .

      Đương nhiên biết Bertini, nhưng do lo lắng và áy náy cho nên quyết định chuyến, ít nhất phải nhìn thấy Tiểu An vẫn mạnh khỏe.

      Đứng ngoài cổng ấn chuông liên hồi, Bùi Tử Nghị mặc bộ vest, ở công ty

      nhận được tin, thứ gì cũng mang liền lên máy bay chạy thẳng đến đây.

      Trong khoảng thời gian này, học, luôn ở Newyork, hi vọng muốn dùng thế lực nhà họ Bùi ởNewyork để tìm bé lớn mật dám bỏ trốn lần nữa.

      Đôi mắt đầy tia máu, chắc mấy ngày ngủ ngon, luôn tự trách và áy náy… sợ… sợ xảy ra chuyện, tuyệt đối cho phép chuyện đó xảy ra, nhưng lại có năng lực ngăn cản nó.

      Đáng chết! là đáng chết! Nhất định là Tiểu An rất đau khổ mới mình bỏ , rốt cuộc làm cái gì vậy? Chuyện ngày đó căn bản phải lỗi của , lại phát giận với .

      Cuối cùng Bùi Tử Nghị cũng nghĩ thông suốt, có thích cũng cần gấp gáp, có biết thích là gì hay cũng quan trọng, quan trọng là .

      đảm đương nổi trách nhiệm chăm sóc và bảo vệ , hi vọng về nhà, nhưng sau khi để xuống trách nhiệm này, lại thấy trống vắng. biết mình nên sống thế nào, mỗi hành động, mỗi hơi thở, mỗi khi rảnh rỗi lại nhớ đến .

      thừa nhận mình trẻ con, vì bản thân chưa trưởng thành cho nên mới phát giận với Tiểu An, hối hận, rất hối hận.

      Cuối cùng cũng có người ra mở cửa, là hai bé. Cửa vừa mở ra, hai bé thấy bên ngoài là người đàn ông phương Đông liền xụ mặt xuống.

      “Cứ tưởng là Tiểu An.”

      “Đúng vậy… là ai?”

      Bùi Tử Nghị vội vàng hỏi: “Xin hỏi, Tiểu An có đây ?”

      Sarah và Shirley lập tức cảnh giác hỏi: “ là ai? tìm Tiểu An làm gì?”

      Kể từ khi Tiểu An trở thành tiêu điểm trong buổi diễn thời trang, gần như toàn bộ truyền thông châu Âu và báo chí muốn phỏng vấn và chụp hình Tiểu An. Người đàn ông trước mắt này mặc dù vẻ ngoài rất đàng hoàng và đẹp trai nhưng ai biết trong bụng ta nghĩ gì?

      tên là Bùi Tử Nghị, xin hỏi Tiểu An có ở đây ? có thể gặp ấy lát ?”

      Sarah vừa nghe thế, ánh mắt liền sắc bén: “Bùi Tử Nghị?”

      Shirley cũng thân thiện: “ chính là Nghị Nghị?”

      Bùi Tử Nghị gật đầu: “Đúng! Đó là tên Tiểu An hay gọi.”

      Sarah và Shirley liếc nhìn nhau, đây là người đàn ông mắng Tiểu An là ngu ngốc, mỗi lần nhắc tới ta Tiểu An đều rất đau lòng, trong mơ cũng có thể mớ!

      Sarah cầm rác ở bên cạnh, ném Bùi Tử Nghị. Shirley cũng vậy, hai chị em trước sau ngừng tấn công Bùi Tử Nghị.

      “Các em…” ngừng né tránh, đồng thời cũng biết tại sao mình lại bị đánh: “Đáng chết! Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.”

      Sarah kêu to: “ dám mắng Tiểu An ngu ngốc, mới ngu ngốc ấy!”

      “Đúng vậy! có biết là Tiểu An rất đau lòng ?”

      Bùi Tử Nghị tránh nữa, cứ để mặc cho rác bay vào người , giọng khàn khàn : “Tiểu An… rất đau lòng sao?”

      Đáng chết! là đáng chết!

      Sarah kêu to, vẫn tiếp tục ném: “ nhảm! Tiểu An đáng như vậy, dĩ nhiên rất đau lòng.”

      “Hơn nữa buổi tối lúc Tiểu An ngủ luôn gọi tên !”

      khuôn mặt đẹp trai của Bùi Tử Nghị lên vẻ đau thương. Tiểu An… Tiểu An của , tại sao lại có thể làm vậy với Tiểu An, để bé luôn luôn có nụ cười đáng lại chỉ có thể suy sụp rời khỏi . đáng chết!

      còn dám đến? Tôi muốn trừng phạt thay Tiểu An…”

      “Đúng đấy!”

      Bùi Tử Nghị tránh nữa, giống như ngoan ngoãn chịu trừng phạt của hai bé. Lúc này phía sau xuất người đàn ông, chính là Bertini.

      Ông vội vàng kéo hai đứa con hăng hái làm việc nghĩa, coi vỏ chai và giấy vụn thành gạch để ném người, vậy quậy chết người rồi.

      “Cha, tại sao lại kéo con?”

      “Con còn muốn ném…”

      “Hai con đừng có quan trọng hóa vấn đề, dù sao người ta cũng là khách, hơn nữa chuyện của người lớn, các con khẩn trương làm gì?”

      “Cái gì là người lớn? Tiểu An là em của con và Shirley.”

      “Đúng vậy! Tiểu An giống như em .”

      “Các con thôi ! Tiểu An hai mươi lăm tuổi rồi, các con còn cho rắng ấy là em mình, đúng là chiếm tiện nghi của người ta mà.” Bertini ngẩng đầu lên nhìn Bùi Tử Nghị: “Cậu nên trở về Đài Loan nhanh ! Kỷ đến đón Tiểu An về rồi.”

      “Bác trai tới?”

      “Buổi sáng mới đến, và cũng về luôn rồi.”

      Bùi Tử Nghị thở phào nhõm, ra là bác trai sớm biết tung tích Tiểu An, mặc dù mình bị đống rác lớn chào hỏi, nhưng vẫn cúi đầu cảm ơn hai bé trước mặt: “Cảm ơn mọi người chăm sóc Tiểu An trong thời gian vừa qua.”

      Sarah vẫn cảm kích. “Chúng tôi chăm sóc Tiểu An vì chúng tôi thích ấy, mắc mới gì tới ? cám ơn cái gì?”

      Đúng là miệng lưỡi chết người mà, nhưng Bùi Tử Nghị để bụng, vẫn cảm ơn.

      Bertini cười cười, “ cần cám ơn, mau ! Tiểu An đáng như thế, chú nghĩ ai cũng thích ấy.”

      Bùi Tử Nghị gật đầu. Nhanh chóng xoay người rời , bây giờ chỉ muốn nhìn thấy Tiểu An, rồi xin lỗi với .
      Last edited by a moderator: 2/1/15
      Chris thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :