1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Yêu Giả Làm Thật - Thánh Yêu

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      15. Hôn môi

      Edit: Hil
      Khi Minh Thành Hữu tiến vào hoa viên đôi mắt hoa đào tuyệt đẹp quét vòng khiến mọi người xung quanh say mê, dáng người cao lớn thấp thoáng có thể thấy được cơ bụng rắn chắc sau áo sơ mi, trời sinh nghiệt luôn khiến người khác mê muội, nếu muốn thu liễm lại sợ rằng đất trời xoay chuyển cũng có biện pháp.

      Phó Tụng Đình bận bịu xã giao, Phó Nhiễm rồi, nhưng dạ tiệc này vẫn cần phải tiếp đón. Phạm Nhàn như có điều suy nghĩ đứng ở bên, ngay cả Minh Thành Hữu tới gần bên cạnh bà cũng biết, trong lòng bà đối với Phó Nhiễm càng thêm áy náy, đứa bé kia tính khí cao ngạo, e rằng từ sau khi trở lại Phó gia trái lại càng chịu nhiều ủy khuất.

      "Mẹ."

      Phạm Nhàn hoàn hồn, chỉ cảm thấy người trước mặt như ngọn núi lớn áp đảo khiến bà thở nổi, sau nhận ra là Minh Thành Hữu, sắc mặt bà rất nhanh lên lúng túng, "Thành Hữu?"

      "Mẹ, Tiểu Nhiễm đâu, như thế nào mà con thấy ấy?"

      "Con bé..." Phạm Nhàn cảm giác cổ họng nghẹn ngào, "Tiểu Nhiễm về nhà trước rồi ."

      Minh Thành Hữu dường như có chút thất vọng, ánh mắt thu lại vẻ ảm đạm, " phải đợi con tới đón ấy sao?" chân sau vừa bước lên thềm đá, vừa vặn nhìn thấy Vưu Ứng Nhụy đỡ Vương Như Đình má trái sưng đỏ ra, người đằng sau bàn tay che mặt trong mắt khó nén phẫn hận, "Mình chính là nhìn thấy ta là khó chịu, dựa vào cái gì mà ta trở lại cái liền hại cậu trở thành nghèo túng như vậy? ta làm sao có thể so cùng với cậu? Nhị Nhị cậu xem cậu bây giờ mới qua có mấy ngày..."

      "Như Đình, mặc kệ như thế nào cậu cũng nên đánh người, ba mẹ cho chúng ta cùng nhau dự sinh nhật dĩ nhiên là muốn tốt với mình, cậu khi nháo như vậy, đem mình đặt chỗ nào?" giọng Vưu Ứng Nhụy mềm , hôm nay thân phận của có chút xấu hổ, Phó Nhiễm nửa đường rời làm cho tất cả ánh mắt mọi người đều tập trung ở người .

      Phạm Nhàn qua ôm chầm lấy vai Vưu Ứng Nhụy, "Việc này cùng con quan hệ, đừng để ở trong lòng."

      Minh Thành Hữu nghe thấy, tức giận đánh mà đến, khẩu khí chuyện mang theo khinh thường thường thấy đem phẫn nộ trong lòng tích tụ đè xuống, "Oh, đây phải là thiên kim Vương gia sao? Mặt như thế nào sưng thành như vậy?"

      Vương Như Đình sắc mặt hậm hực, "Tam thiếu cũng ở đây?"

      "Đây cũng là nhà của tôi, tôi ở đây ở đâu?" Minh Thành Hữu hai tay khoanh trước ngực, mũi chân trái nhón lên, nửa thân khẽ nghiêng dựa vào cột trụ màu trắng kiểu La mã, "Mẹ, Tiểu Nhiễm thế nào giữa tiệc lại rời ?"

      Phạm Nhàn mặt khó xử, Vưu Ứng Nhụy mắt thấy bà do dự biết nên làm thế nào mở miệng, "Tiểu Nhiễm có thể có chút thoải mái, vẫn là nên nhanh về nhà nhìn xem ."

      Minh Thành Hữu đem tầm mắt chuyển tới mặt ta, cũng rẳng, nhìn chòng chọc khiến ta sợ hãi.

      Phạm Nhàn khẽ kéo tay Vưu Ứng Nhụy, "Thành Hữu, đây là Nhị Nhị."

      "Ai là Nhị Nhị?"

      "Nó là con khác của mẹ."

      Minh Thành Hữu loáng thoáng biết chuyện củaPhó gia, nhưng hiểu biết cũng sâu, Lý Vận Linh ra đề cập tới lần, chỉ Phó Nhiễm trước kia là cùng với người khác bị hoán đổi .

      "Xin chào, tôi là Vưu Ứng Nhụy."

      Minh Thành Hữu tiếng khác nghe ràng, nhưngtiếng 'Vưu' lại dị thường nghe , Phó Nhiễm, Vưu Nhiễm...

      Trách được, gọi là Cấu kết bài xích đến thế.

      "Mẹ, người nào mới là con ruột của mẹ?"

      Vưu Ứng Nhụy tay vươn ra cứng ngắc tại chỗ.

      Phạm Nhàn cũng ngẩn ra.

      Minh Thành Hữu bỏ lại những lời này sau đó chuẩn bị rời , quang cảnh hoa viên bên trong được ánh đèn bao chùm, tầng tầng ly Champagne thủy tinh giống nhau được xếp chồng lên nhau phát ra ánh sáng lấp lánh, rượu màu vàng nhạt có thể khúc xạ từng khuôn mặt lạnh lùng giả dối, những bọt rượu xíu tỏa ra mùi thơm dịu , nhưng nhân vật chính cũng rồi, đám người này còn chúc mừng cái gì?

      Chỉ nhàng cước đá tới, vẻ mỹ lệ vất vả tạo nên bị bể nát cách triệt để, chịu nổi kích. Rượu đổ xuống bắn tung tóe vào đám người, nghe thấy tiếng động ít người tụ tập tới.

      "Thành Hữu, cậu làm cái gì vậy?" Phó Tụng Đình nhanh chóng chạy tới.

      "Dù gì, ấy cũng là Minh gia thiếu phu nhân, các người tự mình chút cũng biết tôn trọng đừng trách người khác tới giày xéo, tôi đánh phụ nữ, ai dám đánh nữ nhân của tôi, tôi dám chắc làm cho ta nhận ít dễ chịu, " Minh Thành Hữu khom lưng lau qua ống quần, lạnh lùng bỏ lại câu sau, " cứ chờ xem."

      Ở địa bàn Minh gia ai dám gây khó dễ vị thái tử gia này, đành phải nhìn coi ai ra gì nghênh ngang rời .

      ra ngoài bao lâu, dừng chân , "Nếu lại thêm lần nào nháo thành như vậy nữa, dứt khoát về sau đừng để cho ấy trở về nữa."

      Minh Thành Hữu gọi cho Phó Nhiễm dưới mười cuộc điện thoại, nhưng di động của từ đầu đến cuối vẫn tắt.

      Tìm vòng có kết quả, Minh Thành Hữu đành phải trở về biệt thự Y Vân, ngồi ở bên trong vườn chiếc ghế mộc dài bắt đầu chờ , tới gần đêm khuya trận mưa rơi xuống, Phó Nhiễm vận khí luôn tốt, lần trước từ Phó gia về gặp mưa, lần này lại nữa.

      Minh Thành Hữu hai chân vắt chéo, nhìn về hướng cửa ánh mắt bất tri bất giác sinh ra lo âu, Phó Nhiễm mỗi ngày đều nằm ở bên cạnh chia cho nửa gian giường, lúc này vắng, ngược lại có chút quen .

      Hoa viên yên tĩnh như vậy, ban đêm ánh sáng, mưa phùn nhuộm ướt ống quần nhiều, cảm giác hơi lạnh ngấm vào tận trong lòng, Minh Thành Hữu biết ngẩng đầu lên bao nhiêu lần, lúc này mới thấy Phó Nhiễm lảo đảo trở về.

      cúi đầu, vẻ mặt mệt mỏi.

      Minh Thành Hữu đứng dậy tới gần, đứng bậc thềm đá cao nhất quan sát .

      Phó Nhiễm tiến tới vài bước, lúc này mới phát thân ảnh chợt xuất ở trước mắt, ngẩng đầu ngừng cước bộ, nửa bên mặt lên dấu ngón tay ràng, dạ phục người mặt nhăn thành đoàn, tóc cũng tán loạn ở sau đầu.

      " đâu ?"

      " tại sao còn chưa ngủ?"

      Trăm miệng lời.

      Minh Thành Hữu xuống bậc thềm kế tiếp, bởi vì đứng cao hơn , Phó Nhiễm chỉ đứng tới trước ngực là hết cỡ, Minh Thành Hữu thấy tóc ẩm ướt hết, khẳng định ở ngoài mưa rất lâu, " bị người khác đánh?"

      " ràng như vậy?" Phó Nhiễm cười khổ, đưa tay sờ vào gò má, "Ui--"

      Đau đấy.

      "Đau lắm sao, có đánh lại ?"

      Đỉnh đầu đen bóng của ngẩng ra sau, hướng khuôn mặt nhắn lên trời, mặc dù mặt sưng phù nhưng vẫn như trước kìm được phong thái xinh đẹp thanh tú, ánh mắt Phó Nhiễm u ám, Minh Thành Hữu thấy sâu bên trong tràn đầy hơi nước xao động , nàng khẽ hít hơi, cố gắng lấy ngữ khí bình tĩnh đến giải trừ buồn bực trong lòng , "Đương nhiên, tôi là loại người chịu bị người khác khi dễ sao?"

      Nàng miễn cưỡng cười, nhưng khóe môi cong lên rất khó nhìn.

      Minh Thành Hữu vươn hai ngón tay thon dài nhéo gò má Phó Nhiễm, thấy đau lấy tay đánh tới, "Minh Thành Hữu, buông tay!"

      "Cho hai bên cân đối." xong, quả thực càng dùng sức nhéo.

      "Đau, buông ra!"

      muốn nhìn thấy bộ dáng này của , cho nên hoàn toàn nghĩ muốn cởi bỏ lớp da khổ sở này.

      Minh Thành Hữu buông tay ra rồi giữ lấy khuôn mặt của Phó Nhiễmcúi đầu xuống khiến chỉ cảm thấy trong mắt hồi hoảng hốt, đôi tay bị đẩy ra, ngay sau đó eo bị siết chặt, đôi môi nhanh chóng áp lên môi , đầu lưỡi nóng bỏng chen vào giữa hai hàm răng, dường như nhìn thấy khóe miệng Minh Thành Hữu cong lên hình cung, suy nghĩ lâm vào hỗn loạn khôn cùng.Phó Nhiễm chỉ cảm thấy cổ họng như bị thiêu đốt nóng bỏng, hôn sâu đậm, cực kỳ mạnh mẽ, lưỡi linh hoạt quấn lấy đầu lưỡi của trêu trọc mút mát, trong miệng tràn ra hương bạc hà mát rượi lộ ra mùi vị mê mị khó tả, Phó Nhiễm hô hấp dần dần yếu , mặc cho ôm eo thể động đậy.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      16. trai

      Edit : Hilly
      Minh Thành Hữu kéo cổ tay Phó Nhiễm lôi vào trong nhà, khuôn mặt Phó Nhiễm đỏ bừng tim đập dồn dập, trái ngược với nam nhân bên cạnhvẻ mặt cùng thái độ bình thường, là ai chứ, đường đường là Minh Tam thiếu, da mặt ai có thể dầy hơn so với , có thể cùng tường đồng vách sắt so sánh chỉ có hơn chứ có kém.

      Tiêu quản gia sớm ngủ, trong phòng khách chỉ còn lại duy nhất chiếc đèn tường tỏa sáng yên tĩnh, ánh sáng màu da cam tô điểm cho mọi phía của mấy bồn hoa lan thượng hạng bên cạnh, Phó Nhiễm im lặng theo bước chân của Minh Thành Hữu, đầu ngón tay vẫn ướt từng giọt bị lòng bàn tay ấm áp của nam nhân bao trùm. Phòng khách vừa trống lại rộng, càng có vẻ lạnh lẽo, nhịn được hắt xì cái, Minh Thành Hữu dừng chân, để cho trước tiên ngồi xuống trước bàn ăn.

      " bật đèn sao?" Thể xác và tinh thần mệt mỏi, thầm nghĩ muốn ngủ giấc ngon.

      Minh Thành Hữu từ phòng bếp bê ra cái bánh ngọt, châm nến, trong nháy mắt, Phó Nhiễm xuyên qua ánh lửa sáng ngời vô hạn thấy được cặp mắt sâu mê hoặc tả của nam nhân kia.

      Thần trí rung động, gần như kinh ngạc vậy.

      "Đây là dặn đầu bếp làm cho em."

      Phó Nhiễm trong mắt lên từng trận đau nhói, nhớ tới khi ở Phó gia nhìn thấy chiếc bánh ngọt ba tầng kia, "Tôi nghĩ, kiếp trước của tôi nhất định là người tội ác tày trời."

      Nếu , số phận vì sao nhiều ngang trái vậy, lần đầu tiên nhìn thấy, thế giới này, cha mẹ ruột xa cách như chân trời, đợi đến khi mọi việc quay về con đường đúng, lại bị lãng quên, như thể chỉ có mình là dư thừa.

      Mọi người ai cũng có vai trò của mình, muốn chen cũng chen được vào trong.

      "Giờ em mới biết được sao? Bây giờ cũng thấy em là người tốt, đoán chừng về sau còn phải đền tội."

      Phó Nhiễm trừng mắt liếc cái, " là người tốt à?"

      Bàn tay Minh Thành Hữu đặt ở vai Phó Nhiễm, xoay người ra sau khiến lưng áp vào ngực , tiếng mạ mị vô cùng mê người truyền tới, " thích người tốt, nhà ăn chơi cờ bạc giết người cướp của gì cũng dám làm."

      "Giống lắm." Phó Nhiễm cười gạt tay ra, Minh Thành Hữu tiện thể ngồi ở bên cạnh , "Ước điều ."

      "Ước tôi giống như , cùng làm người ác."

      Minh Thành Hữu khuôn mặt sáng lạn thậm chí so với hoa đào được ánh nến chiếu rọi cũng thể so với mặt hoa đào của Minh Thành Hữu, khó có lúc tự mình cười to, "Vậy cũng phải nhìn xem em có tư chất hay ."

      Phó Nhiễm muốn đánh cái, có lẽ khí lạnh quanh thân được ánh nến làm nóng, Phó Nhiễm lơ đãng cùng cười ra tiếng.

      Minh Thành Hữu đôi mắt khép hờ, ánh mắt dừng ở khóe miệng của khẽ cong đến xuất thần, Phó Nhiễm nghiêng đầu, nhớ tới màn ôm hôn vừa rồi khiến toàn thân được tự nhiên, "Tôi ước xong rồi nên cắt bánh thôi."

      Nam nhân lộ ra vẻ mất mát rệt, ở trong suy nghĩ của , lúc này nên ôm chặt lấy Phó Nhiễm rồi hung hăng kích tình giày xéo phen, Phó Nhiễm từ trong mắt thấy được vài ý định có ý tốt, " nhanh lên chút !"

      tình nguyện vào phòng bếp, Phó Nhiễm nghe được bên trong truyền đến tiếng va chạm lạch cạch cùng tiếng xoang xoảng, bởi vì trong phòng ăn bật đèn, chờ Minh Thành Hữu đến gần mới phát trong tay cầm con dao phay sáng loáng.

      "Tìm thấy dao cắt, hay dùng cái này ."

      Người khác còn tưởng đến để cướp.

      Phó Nhiễm cầm dao trong tay, rất nặng, dùng để cắt bánh ngọt đúng là buồn cười.

      Trở lại phòng ngủ chuẩn bị tắm, Minh Thành Hữu khoanh chân ngồi ở giường, nghịch điện thoại tay, "Ngày mai cả cùng hai của tôi muốn gặp em lần."

      "Bọn họ về nước rồi ?"

      " hai tôi về nước, cả ở thành phố N, sắp tới có dự định quay về phát triển."

      Trước khi đính hôn Phạm Nhàn có nhắc để ý tới quan hệ thành viên Minh gia, Minh Vân Phong có ba con trai, cả tính tình giống ông nhất nhưng bên ngoài đồn đãi là con riêng, Minh gia đối với bên ngoài chỉ rằng từ thân thể tốt, mấy năm trước ra nước ngoài dưỡng bệnh. Con thứ hai là con nuôi , chỉ có Minh Tam thiếu này từ khi trào đời liền có địa vị vững chắc, ngày ra đời ngay cả Cảnh Vệ Quân đều xuất động, tiếng oa oa ra đời có thể như vang vọng góc trời.

      Phó Nhiễm ngồi ở mép giường nhúc nhích, Minh Thành Hữu đem tầm mắt dời khỏi di động, "Còn chưa tắm?"

      Hai ngón tay đan vào nhau, có chút chột dạ.

      "Giường đều bị em làm dơ chết được." Minh Thành Hữu dùng chân khẽ đá , Phó Nhiễm lại bất động, sau lúc lâu mới rầu rĩ , "Vòng ngọc mẹ tặng tôi cẩn thận làm vỡ rồi."

      Bên tai có tiếng hít vào, Phó Nhiễm ngẩng đầu.

      "Cái vòng đó là của ba tôi hai mươi mấy năm trước tặng cho bà."

      Phó Nhiễm càng tỏ ra sốt ruột, "Làm sao bây giờ?"

      "Như thế nào làm vỡ?"

      Phó Nhiễm đành phải đem chuyện trải qua tỉ mỉ lần.

      " có việc gì, ngày mai em đeo cái khác cũng được, sáng mai tôi tìm cái chất lượng gần giống để qua mắt là được."

      Nghe đơn giản như vậy, nhưng trong lòng Phó Nhiễm vẫn thấy bất an, "Được ?"

      Minh Thành Hữu thả di động, chuyển đề tài cực nhanh, "Cấu kết, chúng ta lên giường ?"

      Phó Nhiễm nhất thời chưa kịp phản ứng, "Tôi còn chưa tắm rửa..." Đột nhiên ánh mắt chạm đến Minh Thành Hữu để ngực trần niềm nở cười, hô hấp nhàng khẽ trở nên hỗn loạn khiến cho ái muội sinh ra, đứng dậy như chạy trốn, lại bị Minh Thành Hữu chế trụ cổ tay.

      Phó Nhiễm vội vã giãy giụa, cũng giữ lại, chỉ ở lòng bàn tay đút vật rồi thả tay ra.

      chạy đến phòng tắm mới có tâm tư nhìn kỹ, là hộp trang sức, chiếc vòng cổ rất đẹp nằm bên trong.

      Phó Nhiễm ở phòng tắm ngâm gần nửa giờ, thực đến tận vách tường cũng có thể ngủ lúc này mới mở cửa ra ngoài, đến bên giường vừa nhìn thấy, Minh Thành Hữu ngủ say sưa, gương mặt dán lên gối, đường nét nhu hòa tuấn lãng.

      Hôm sau tỉnh lại, ai cũng về chuyện tối hôm qua, Tiêu quản gia chuẩn bị tốt quà tặng để vào cốp xe, Phó Nhiễm theo Minh Thành Hữu ra khỏi biệt thự Y Vân, thấy xoa nắn cổ tay, xem ra là thoải mái, " tối hôm qua ngủ ngon?"

      "Ừ." Minh Thành Hữu hừ tiếng xem như trả lời, sau lúc lâu lại thêm câu, "Mộng xuân vô ngân." xong, như có điều suy nghĩ liếc mắt , Phó Nhiễm tạm thời hiểu thâm ý trong lời của , chỉ chỉ chiếc vòng ở cổ, "Đẹp mắt ?"

      Hai người chuyện đường, lái xe tiến vào biệt thự xa xa nghe được từ trong phòng khách truyền đến tiếng cười, người làm giúp đỡ mang đồ vào, Phó Nhiễm theo bên ngườiMinh Thành Hữu, ngồi sô pha là người đàn ông xấp xỉ tuổi với Minh Thành Hữu chọc cho Lý Vận Linh khó được vui vẻ cười to.

      "Tiểu Nhiễm, Thành Hữu, các con đến đây."

      "Đây là em dâu nhà của ta ? Ô, bộ dáng mỹ nhân này trách được có thể đem Thành Hữu thành đứa trẻ buộc lại."

      " hai, đừng có học giọng điệu của mẹ."

      Phó Nhiễm tập trung nhìn lại, cách cửa sổ mười bước có người đàn ông khác thân hình cao lớn đứng, mặc nguyên cây Âu phục màu đen, đầu tóc ngắn gọn, nghe được bọn họ chuyện người đó quay người sang, lộ ra khuôn mặt tuấn tú thâm thúy sắc bén, khí thế của có chút hài hòa, chỉ có thể đứng xa nhìn. Hơi thở Phó Nhiễm căng thẳng, hai chân như bị đổ đầy nước thể nhúc nhích.

      "Xin chào, hai Minh Vanh."

      Phó Nhiễm máy móc bắt tay lại, " hai."

      Người kia từng bước đến gần, bộ dáng như trong trí nhớ của chưa từng thay đổi, ngồi vào bên cạnh Lý Vận Linh, chân dài khẽ vắt lên chân khác.
      Lý Vận Linh hướng Phó Nhiễm vẫy, "Tiểu Nhiễm, đây là cả của con, Minh Tranh."

      Phó Nhiễm há hốc miệng, yết hầu lại như bị bông chặn dường như mở miệng được, Minh Tranh ngẩng đầu đối diện với tầm mắt của , đôi mắt tĩnh lặng như hồ sâu hoàn toàn làm người ta phát ra khác thường, "Xin chào."

      Rất khách khí như gặp mặt bình thường, trong tay cầm điếu thuốc, thấy nhìn chằm chằm, liền nghiêng người dập tắt.

      Phó Nhiễm khép mi, tiếng ảm đạm khó nắm bắt, " cả."

      Minh Tranh thân mình dựa vào trở về, ngoài dự kiến của mọi người cầu, "Kêu là ' trai'."

      Hai chữ này khác đạo sấm sét, ánh mắt Phó Nhiễm hoàn toàn cúi xuống, Minh Thành Hữu nhớ tới Phó Nhiễm đêm đó ở trong phòng tắm viết lên hai chữ trai , tuy rằng vệt nước dễ dàng biến mất, nhưng dấu vết vẫn còn ràng, đặc biệt để ý đến.


      17. Người thứ ba

      Edit : Hilly
      Minh Thành Hữu đưa mắt nhìn Phó Nhiễm, ánh mắt nhìn thẳng có tiêu cự, " cả cùng trai đều giống nhau, em hiển nhiên nên gọi theo Thành Hữu."

      Chỉ có cùng Minh Tranh ràng, đó là hai loại xưng hô hoàn toàn khác nhau.

      Minh Tranh mắt nhìn chăm chú chiếc gạt tàn bên trong còn nửa mẩu thuốc lá bị dập tắt, như có như miết môi, cũng ra , Minh Thành Hữu nắm đầu vai Phó Nhiễm ngồi vào ghế đối diện.

      Ba con trai Minh gia tề tựu về nhà, vừa thấy cũng biết đây là người nhà, cũng phải ai cũng tùy ý có thể sinh ra.

      "Lão đại,tuổi con cũng , nên xác định tìm tốt rồi kết hôn ." Lý Vận Linh cầm mu bàn tay Minh Tranh, thấy Minh Vanh ở bên cười vui sướng khi người gặp họa, khỏi đem đầu ngón tay chỉ hướng , "Lão Nhị con cũng thế, còn nhìn xem mình bao nhiêu tuổi rồi."

      "Mẹ, mẹ lo lắng quá rồi." Minh Vanh bất mãn than phiền, dù sao tuổi còn trẻ còn muốn chơi đùa vài năm nữa.

      Minh Tranh đối với chuyện này lại bình thản hơn rất nhiều, tay chống đỡ lên lưng ghế, thân mình nghiêng ra sau sinh ra mấy phần lười biếng, "Mẹ, con nếu muốn kết hôn, lần đầu tiên ba gọi điện thoại đến hỏi con khi nào có ý định trở lại, nếu phải ý chí con kiên định, Phó Nhiễm có thể trở thành vị hôn thê của con rồi?"

      Lý Vận Linh nghĩ tới lại vạch trần, trong mắt vẻ lúng túng.

      Minh Thành Hữu lông mày đông cứng, ra Phó Nhiễm là do Minh Tranh cần sau đó bị Minh Vân Phong cứng rắn đưa cho ?

      Ở đây mỗi người mang tâm tư, Phó Nhiễm chợt cảm thấy toàn thân vô lực, Minh Tranh chỉ câu liền đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, loại cảm giác hư vô mờ ảo làm cho người ta phát điên. Minh Tranh kín đáo nhìn về phía Phó Nhiễm, vẻ mặt và tâm tư đều bất đồng, tâm tư gì đều có thể giấu rất sâu, chẳng sợ dùng những lời này để thử , côvẫn thản nhiên như thường.

      Lý Vận Linh đối với Minh Tranh cùng Minh Vanh vô cùng tốt, bàn cơm tự mình gắp thức ăn, hơn nữa mỗi người thích ăn cái gì thích ăn cái gì, bà đều có thể nhớ được ràng chưa từng lẫn lộn.

      Đối với Minh Thành Hữu bà lại ít chú ý đến, Minh Thành Hữu dường như quen, hiểu hành động của Lý Vận Linh, ai bảo bà là người nổi danh mẹ kế chứ?

      Ăn xong cơm trưa, Minh Thành Hữu cùng Minh Vanh đến bể bơi ngoài trời, Phó Nhiễm lên lầu nghỉ ngơi, bước lên cầu thang rất , ngang qua chỗ rẽ quay đầu liếc mắt cái, Minh Tranh cùng Lý Vận Linh chuyện câu được câu , đôi mắt như dính lại sau lưng Phó Nhiễm.

      Lầu hai chia làm ba phòng đều được chuẩn bị tốt cho bọn họ, mặc dù ở nơi này, nhưng người làm mỗi ngày đều đến quét dọn theo thông lệ.

      Phó Nhiễm vào phòng Minh Thành Hữu, khép cửa phòng, vẫn chưa đóng lại.

      Vị trí cửa sổ vô cùng tốt, đứng ở đó có thể đem cảnh trí bên trong vườn nhìn sót cái gì, nhìn đến Lý Vận Linh khoác chiếc áo choàng sang trọng ngồi xuống ghế nằm cạnh bể bơi, cũng lâu lắm, thực nghe thấy tiếng đóng cửa sau lưng cùng tiếng bước chân.

      "Tiểu Nhiễm."

      đứng dựa vào cửa sổ, ánh mặt trời như loại kim phấn tinh khiết rọi vào chói mắt vô cùng, từ đây có thể nhìn thấy Minh Thành Hữu cùng Minh Vanh tỷ thí, hai thân hìnhrắn chắc mạnh mẽ tựa giao long tuyệt đẹp, Phó Nhiễm có ý đáp lại, đối với coi như tồn tại.

      Minh Tranh hồi lâu thể nghe thấy gì khẽ cười ra tiếng, "Em trước kia giống như thế này."

      " à, trước kia cũng giống như thế này."

      "Em trách cáo biệt sao?"

      Hỏi đằng, đáp nẻo, lại về chuyện , "Trước kia em kêu Vưu Nhiễm, tại, tên của em là Phó Nhiễm."

      tới đâu, Phó Nhiễm đều cùng Minh Thành Hữu buộc chung chỗ .

      Nam nhân khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị hướng tới ngoài cửa sổ, "Tiểu Nhiễm, may mắn các người chỉ là đính hôn thôi, mà phải là em muốn gả cho ."

      Minh Thành Hữu dẫn trước Minh Vanh từng bước tới điểm cuối, tung người lên trong nháy mắt bọt nước bắn tung tóe, da thịt màu đồng cổ gợi cảm đến ma mỵ, cằm tinh xảo của khẽ nhếch, tầm mắt ngước lên nhìn về phía cửa sổ lầu hai.

      Phó Nhiễm cả kinh vội kéo lấy cánh tay Minh Tranh lui ra, Minh Tranh cuối cùng cũng cười ra tiếng cùng với ngũ quan tuấn lãnh nhu hòa ít, "Em sợ?"

      "Em chỉ muốn sống cuộc sống yên bình, muốn lại trải qua nhiều sóng to gió lớn."

      cùng Minh Tranh bây giờ ngăn cách nhau bởi tầng tầng những lớp mỏng manh, dù rằng dùng ngón tay là có thể đâm phá, nhưng trước kia chưa từng xảy ra, tại cũng có ai khai thông. xuất đúng lúc, Phó Nhiễm tin đây là trùng hợp, nếu nghĩ tới chuyện tìm rất dễ dàng, cần chờ tới bây giờ.

      "Tiểu Nhiễm, em cần phải khẩn trương như vậy."

      Phó Nhiễm tim đập mạnh và loạn nhịp ngồi ở đầu giường, từng thử nghĩ đến dưới trăm lần cảnh tượng cùng Minh Tranh gặp mặt, khi đó chỉ gọi trai, còn biết là Minh đại thiếu gia.

      ngẩng đầu lên, nhìn thấy Minh Thành Hữu biết từ khi nào đứng tựa ở cửa, sợ tới mức hít vào ngụm khí lạnh, "Khụ khụ -- "

      Minh Thành Hữu khoác áo ngủ tới, "Bị dọa thành như vậy, mới vừa rồi ở trong phòng làm chuyện xấu? Tôi nhìn xem." xong, hai tay hướng người Phó Nhiễm tìm kiếm, làm bộ muốn sờ, vội vàng đập cái, trong phòng trừ bỏ bọn họ hai người đâu còn người khác.

      " ở đây tìm cả?"

      "Cái gì?" Phó Nhiễm giả vờ ngây ngốc.

      "Các người trước kia quen biết?"

      lắc đầu, " biết."

      Biểu cảm ra vẻ mặt vô tội, Minh Thành Hữu cười lạnh, cầm lấy chiếc khăn lông khoát lên vai lau tóc, cũng phải kẻ ngốc, trong lòng cười nhạo cái rành rành còn giả vờ."Tôi đổi bộ quần áo, xuống dưới lầu chờ tôi."

      Minh Tranh cùng Minh Vanh đều sớm về nhà mình.

      Lý Vận Linh nhìn thấy Minh Thành Hữu xuống lầu, vẫy vẫy tay ý bảo qua, "Thành Hữu, con cũng nên kiềm chế tính tình."

      "Mẹ, mẹ chịu được kích thích chứ?"

      "Cút, đứa chết tiệt, " Lý Vận Linh tựa như có tâm , chuyển đề tàminhfCon đem tâm tư đặt ở chính trước , Minh Tranh trở lại... Mẹ dù sao cũng cảm thấy thâm sâu, hơn nữa ba con lại coi trọng ."

      mặt này, cùng mới hình tượng mẹ hiền vừa rồi hoàn toàn khác biệt.

      Phó Nhiễm cúi đầu lắng nghe, theo , ở Minh gia người đơn giản chân chính phải là Lý Vận Linh.

      Minh Thành Hữu cầm tay Phó Nhiễm, từng ngón tay bị nắm lấy nghịch, lúc có mặt Lý Vận Linh hất ra, bị nhào nặn ứa ra lửa, hóa ra coi như con mèo mà nghịch à?

      "Thành Hữu, Tiểu Nhiễm, hai đứa phải nắm chắc có em bé..."

      Phó Nhiễm ngón trỏ bị bóp sinh đau, mặt Minh Thành Hữu lộ vẻ kiên nhẫn cầm lấy tay đứng lên, "Mẹ, biết."

      "Thế này liền ? Ngồi lâu chút."

      " phải mẹ muốn ôm tôn tử sao? Kỳ cái này phải trách Phó Nhiễm, con 'gắng sức' , ai bảo ấy chịu nổi."

      " nhanh --" Lý Vận Linh phất tay hạ lệnh đuổi khách.

      "Tôi với em rồi, đối phó với mẹ tôi da mặt phải dày, vừa có vẻ biết xấu hổ bà nhừng." Ngồi vào ghế lái, Minh Thành Hữu còn truyền thụ kinh nghiệm cho Phó Nhiễm .

      "Cho nên kéo tôi xuống nước? Nhân tiện đem tôi làm đá kê chân?"

      "Em da mặt mỏng, bà chung quy đến mức tới hỏi xem em có hay chịu nổi ép buộc của tôi." Minh Thành Hữu khởi động máy đem xe chậm rãi ra khỏi biệt thự, vừa lái được đoạn đường, lại đem xe dừng ở bên cạnh đường, "Em lái ."

      Phó Nhiễm đem thần trí thu hồi, cùng Minh Thành Hữu đổi vị trí.

      Nam nhân thích ý nhắm mắt dưỡng thần, tiếng chuông di động đặt ở túi áo chuông vang lên lần lại lần, Phó Nhiễm chuyên chú lái xe quên hỏi, " nghe máy à?"

      "Chú ý đường của em, đợi đến lúc xước xe tôi về tới nhà xem tôi phạt em thế nào!" vẫn như trước hai mắt nhắm nghiền, sườn mặt gò má hoàn mỹ gần như tỳ vết, Phó Nhiễm vừa muốn câu miệng quạ đen, Minh Thành Hữu chỉ cảm thấy thân xe ngắt dừng liên tục, trợn mắt chống lại thần sắc khẩn trương của Phó Nhiễm, "Phanh xe, mẹ nó ai dám chắn đường Lão Tử ?"

      Phía trước là chiếc xe con màu sapphire chưa kịp dừng hẳn, Minh Thành Hữu cầm tay lái của Phó Nhiễm nhanh chóng đánh qua bên, lúc này mới tránh khỏi đụng vào nhau, đầu xe thiếu chút nữa đụng vào gach thềm đường, nửa người Minh Thành Hữu được dây an toàn siết trở lại, "Có phải ngại tóc quá dài hay ? Muốn mất 'sợi'!"

      Phó Nhiễm chỉ nhìn chằm chằm về phía kính trước, cửa chiếc xe màu sapphire được đẩy ra, mặc bộ đồ màu trắng, dài chấm đất bước xuống, bởi vì ánh đèn đủ cũng thể nhìn ràng, lờ mờ thấy kia tóc tai bù xù đứng ở bên cạnh xe bất động, Phó Nhiễm khẽ nuốt nước miếng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, "Chúng ta gặp quỷ ."

      Cơn giận của Minh Thành Hữu còn sót lại chưa tiêu, "Tôi xem mới giống quỷ!"

      ngẩng đầu nhìn lại, sắc mặt thay đổi trong nháy mắt, 'Nữ quỷ' ánh mắt u oán nhìn vào hai người bên trong xe, Phó Nhiễm nhịn được , " phải là phong lưu thành tính, ngay cả quỷ cũng mê ?":))

      "Mắt mù à, là Trầm Ninh!"

      Minh Thành Hữu đẩy cửa xuống xe, Phó Nhiễm ngay sau đó cũng lặp lại động tác của .

      " ngồi ở xe, nữ nhân của tôi cần xen tay vào?" Cửa xe đóng sầm trong nháy mắt gió lạnh cũng theo đó thừa cơ mà vào.

      Trong ngày, tâm tình Phó Nhiễm vô cùng u ám, càng trở trầm trọng hơn vì những lời nam nhân kia , là vợ chưa cưới danh chính ngôn thuận của , tại sao qua lời lại thành kẻ thứ ba.

      *cứ từ từ, bình tĩnh, sau này khắc có giải thích mọi việc*

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 18: Cần
      Trầm Ninh đứng ở cỏ bất động.
      Minh Thành Hữu đến gần mới phát hai mắt sưng đỏ, nhíu mày quát : " điên rồi phải ?"
      "Em gọi điện thoại nhấc máy, đến công ty cũng tìm thấy, em tìm cả ngày, có biết hay ?"
      "Bây giờ tôi muốn gặp ."
      "Thành Hữu, chuyện lần trước em phải cố ý, là Phó Nhiễm gài bẫy em, phóng viên cũng là do ấy gọi đến..."
      "Biết ta gài bẫy mà còn chui vào, ngốc sao?"( vốn là chó nhưng hơi nặng nên …)
      Trầm Ninh bị Minh Thành Hữu vậy, đáp trả được nửa câu, Phó Nhiễm nghe thế liền qua cửa kính xe: "Thành Hữu, còn muốn có đứa ?"
      Minh Thành Hữu quay đầu trừng .
      Mặt Trầm Ninh trắng bệch, cổ họng đau đớn gào thét, nghe rất chói tai: " ấy mang thai ? chạm vào ấy, gạt em —— "
      Minh Tam thiếu là ai? Lúc này gương mặt lạnh lùng, "Tôi xem chúng ta hay là kết thúc , bây giờ tôi mới phát là loại nên dây vào."
      "Thành Hữu, em..."
      xoay người , nhất định kết thúc mọi chuyện, hơn nữa Minh gia là danh gia vọng tộc, trong nhà lão gia tử càng chấp nhận được chuyện này.
      "Thành Hữu, đối xử tàn nhẫn với em vậy sao, em chết cho xem!"
      Phó Nhiễm đóng cửa kính xe lắc lắc đầu, Trầm Ninh quá ép Minh Thành Hữu, loại công tử này tất nhiên chịu để người khác ép mình, chỉ tiếc Trầm Ninh sai, biết lúc này nên làm thế.
      Minh Thành Hữu trở lại bên trong xe "Lái xe."
      Chiếc Maybach chậm rãi khởi động, lốp xe nghiền qua đường mặt, Phó Nhiễm nhìn Trầm Ninh qua cửa kính xe thấy vẫn đứng bất động, thần sắc đờ đẫn vô lực, ánh mắt căm thù nhìn hai người dời .
      "Minh Thành Hữu, bên ngoài có bao nhiêu tình nhân?"
      Đừng để đến lúc bị người ám hại cũng biết tìm ai tính sổ!
      "Chỉ có mình Trầm Ninh."
      Phó Nhiễm tin, ghé mắt nhìn lại nam nhân có cặp mắt đào hoa câu lòng người kia, tiện đà tiếp: "Tôi thuộc dạng chỉ có ."
      Thiếu chút nữa giữ được tay lái, Minh Thành Hữu quay ra ngoài cửa sổ, mặt lộ vẻ mệt mỏi rã rời, ánh trăng hòa tan người : "Chắc nghĩ ba tôi lúc nào cũng đem tôi nâng niu trong lòng bàn tay, rất nhiều chuyện được ra, nhưng lại ngược lại."
      Phó Nhiễm nhớ tới lần đó Minh Tranh từ mà biệt, sau khi tỉnh lại cái giường ở khách sạn cũng nhìn thấy , hôm nay tuy rằng chạm mặt, có thể khả năng chịu đựng của Minh Tranh bằng , giống như có loại mờ ám gì đó giữa hai người, chỉ sợ làm gì, nhưng đều làm cho Phó Nhiễm như bị vật nhọn đâm vào lưng.
      Mà dựa vào hiểu biết của về , chỉ có thể án binh bất động, nhất định có khả năng hành quân lặng lẽ.
      Di động bên cạnh vang lên, Minh Thành Hữu lấy ra từ bao đựng nhìn xem: "Là mẹ ."
      Phó Nhiễm chuyên chú lái xe, biết nên gì, nếu đoán đúng vậy hẳn là muốn trở về, bảo đừng để ý đến chuyện bữa tiệc sinh nhật.
      lúc còn mâu thuẫn, Minh Thành Hữu tắt điện thoại.
      " sao lại tắt điện thoại của tôi?" Phó Nhiễm chất vấn, thanh cũng làm chính giật mình, Minh Thành Hữu tức giận đem điện thoại cầm trong tay để tới trước mắt lắc lư, " cáu gì chứ? nghĩ là muốn nghe sao? Nếu tôi cho quay lại?"
      Phó Nhiễm lập tức hé ra nụ cười khó coi.
      "Còn trở về làm gì? Vài lần bị tổn thương còn chưa đủ sao? Sau tiệc sinh nhật, họ Vưu kia còn phải muốn nhân cơ hội tiếp cận sao..."
      Phó Nhiễm khó khăn đè nén chua chát: " đâu biết rằng, sinh nhật này chính là cho chúng ta mỗi người mục đích."
      "Cho nên chạy, bọn họ mới có thể làm như có việc gì, bởi vì còn có người con khác nữa phải ?"
      Phó Nhiễm tâm tình phiền chán mở ra cửa kính xe, nghĩ nghĩ lại vẫn thấy thích hợp, "Đêm đó phải gặp Trầm Ninh sao? Làm sao biết ràng thế?"
      Di động trong lòng bàn tay lại lần nữa vang lên, Minh Thành Hữu đơn giản tắt máy, Phó Nhiễm nhìn, vẫn gì.
      Tay máy móc nhét điện thoại vào trong túi quần Phó Nhiễm, mặc quần bó sát vào người, vội vàng ngăn lại, " Để trong bao được rồi."
      chưa xong tay trái Minh Thành Hữu đưa vào trong túi quần , Phó Nhiễm chỉ mặc quần mỏng, có thể ràng cảm giác được ngón tay kề sát đùi , ngón trỏ cũng biết làm gì, chỉ để nguyên tại chỗ.
      "Có thể còn lấy ra nữa!"
      " chừng mẹ còn có thể gọi nữa, tôi giúp nhìn còn tốt? cần tôi lấy liền."
      chính là đem vô lại lưu manh phát huy đến mức tận cùng.
      "Tôi mới nhìn đến muốn tắt điện thoại."
      Tuy rằng bị vạch trần, Minh Thành Hữu vẫn có ý thu tay lại, "Từ Hi thái hậu muốn chúng ta sớm sinh con, thấy thế nào?"
      "Sinh được."
      "Là phụ nữ ai cũng phải sinh." Minh Thành Hữu cánh tay phải gối sau đầu, đương nhiên, cũng chỉ hỏi, Phó Nhiễm tự nhiên cũng chỉ nghe, "Chúng ta như vậy rất tốt , hai nhà phụ thuộc vào quan hệ, chuyện của , tôi cũng đáp ứng rồi, mặc kệ ."
      " phải biết rằng, chúng ta sớm hay muộn ở cùng chỗ, Minh Phó hai nhà đều cần đến đứa ."
      Phó Nhiễm đem xe chạy vào gara, xe ngừng, hai tay vẫn đặt tay lái, "Minh Thành Hữu, lúc ấy vì sao chấp nhận đính hôn, giống Minh Tam thiếu chút nào."
      "Chuyện này sao..." Minh Thành Hữu đưa tay trái vuốt ve đỉnh đầu Phó Nhiễm, cử chỉ gian manh lỗ mãng để lộ ra chút để ý, " giường của tôi cần có phụ nữ, là do mẹ tôi tự mình chọn lựa , sớm muộn gì đều giống nhau, là ai cũng giống nhau."
      Phó Nhiễm khẽ đẩy tay , mở cửa xe ra ngoài.
      Tắm rửa xong, Phó Nhiễm mặc áo ngủ đứng bên ngoài ban công, di động vẫn tắt máy như trước, ánh trăng sáng tỏ chiếu lên bả vai gầy yếu của , đứng đó đến khi cảm thấy lạnh chịu nổi mới trở lại trong phòng.
      Minh Thành Hữu lúc này ở phòng tập thể hình, Phó Nhiễm mang dép lê qua hành lang dài đến tới cửa, phòng tập này là do Minh Thành Hữu sắp xếp, phòng trong nghiêm chỉnh rộng mở, tập chạy bộ.
      Phó Nhiễm đứng ở bên cạnh máy chạy bộ, nhàn hạ nhàm chán : " Vừa rồi xe đến Vưu Ứng Nhụy, đêm đó chừng nào ?"
      Minh Thành Hữu tiếng hít thở dồn dập mà trầm ổn, vẫn chưa đem lời của nàng nghe vào trong tai, Phó Nhiễm khó thấy được dáng vẻ tập trung chạy bộ của , đẹp trai, do vận động mà tản mát ra sức sống mê hoặc người bên ngoài, Phó Nhiễm đến trước máy chạy bộ, muốn nhìn chút tốc độ đặt ra, vừa mới cúi đầu lại bị Minh Thành Hữu đẩy ra.
      “Này, cuối cùng được nửa là tốt rồi so với hưởng thụ cực hạn vui sướng, đừng phiền tôi!"
      "Có cần làm quá như vậy ?"
      Minh Thành Hữu khuôn mặt chói sáng, thực Trầm Ninh khi cao trào là đẹp nhất, Phó Nhiễm xoay người định rời , lại nghe thấy bật ra tiếng thỏa mãn cuối cùng, dừng chút, quay người lại, ngón tay nghe đầu óc chỉ huy rất nhanh đặt tại nút tắt máy.
      muốn đá cho cái để cắt đứt lưỡi của .

      Vì dạo này mình bận học nên post truyện thường xuyên được, 2 ngày 1 chương nhé! Mọi người thông cảm...

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 19: Chính là ôm

      Edit: Mẹ mìn
      Lúc Minh Thành Hữu đem Phó Nhiễm đặt ở giường, lồng ngực như nghẹn lại, hai tay đặt vai Phó Nhiễm, khoảng cách gần, ánh mắt sáng lên, xuất thần, lời vừa ra đến miệng lại nuốt trở về.
      Đó là ánh mắt gì vậy?
      Ánh mắt đen tối lại có lớp sương mù bao phủ, muốn trốn tránh, đôi mi dài đen nhánh khép lại. Phó Nhiễm xiết chặt tay, hành động vừa rồi làm mất hồn vẫn chưa hồi lại. So với trò đùa dai ngày bé càng tồi tệ hơn. bao lâu rồi tâm tư rối loạn như vậy?
      Nghịch ngợm giống đứa , sau khi từ Phó gia trở về, thần kinh như căng ra, sao có thể bỏ qua hết mọi chuyện, có ai đến với làm sao để bỏ qua hay ?
      Đôi mắt mở to nhìn gần, Phó Nhiễm nhắm chặt đôi mắt làm mí mắt trắng nõn lộ cả mạch máu.
      Minh Thành Hữu buông tay, ghé vào tai hỏi: "Tôi cũng muốn hỏi vì sao lại đồng ý đính hôn?"
      Theo tính tình Phó Nhiễm, biết phản ứng thế nào? Phó gia cường áp thế nào?
      Hai tay rảnh rỗi, mắt Phó Nhiễm nhìn vào lòng bàn tay mình, còn có thể vì sao, đến lý do này ngay cả cũng cảm thấy buồn cười, đưa tay để lên ngực Minh Thành Hữu, giọng lộ vẻ thê lương: "Tôi nghĩ là con Phó gia, chỉ đơn giản như vậy thôi."
      Tất cả cảm xúc tràn đầy người , Minh Thành Hữu nghiêng người nằm bên cạnh, hai người quay lưng lại với nhau, lời nào nữa, Minh Thành Hữu với tay tắt đèn. Ánh sáng vụt tắt, Phó Nhiễm ôm chặt hai vai, cảm thấy lạnh.
      cánh tay thân quen kéo vào trong lòng, bọn họ rất giống như hai người chết cóng cần phải có hơi ấm của nhau để làm ấm lại trái tim mình. Phó Nhiễm ngẩng mặt lên đụng ngay vào cằm của , hơi thở nóng hổi phun vào mặt làm đỏ mặt. May là nhìn thấy nên phát ra.
      " đừng đa tâm, tôi chỉ ôm cái."
      Phó Nhiễm cười rất : "Tôi biết." Khó có khi dịu ngoan với như vậy. Ôm trong ngực vậy mà Minh Thành Hữu vẫn có thể ràng như vậy, xem ra đối với chút hứng thú đều có.
      Có trời mới biết, phải đè nén vất vả thế nào. Tuy rằng Minh Thành Hữu có tình nhân bên ngoài nhưng cũng biết tiết chế, cùng Trầm Ninh chấm dứt, nữ nhân nữ nhân chỉ còn lại Phó Nhiễm.
      âu yếm, ân ái, ra giữa hai người họ rất tốt. Phó Nhiễm ràng cảm giác được toàn thân ấm áp, sợ lạnh, đây là thói quen xấu được tạo thành từ , cho dù nằm giữa hai lò sưởi cũng ấm áp được bằng vòng tay này .
      Qua đêm trời chuyển lạnh, Phó Nhiễm chọn quần áo màu nâu nhạt mặc vào, dáng cao, đôi bốt đen phối hợp cùng quần áo trông rất thích hợp. Minh Thành Hữu thay quần áo xong chuẩn bị ra ngoài: "Tôi đưa ."
      " cần, tôi nghĩ nên về nhà, muốn trước mua vài thứ."
      " —— "
      Phó Nhiễm cười cười, " phải nhà đấy, là muốn đến nhà mẹ tôi xem."
      "Ở đâu?"
      Phó Nhiễm địa chỉ, Minh Thành Hữu hiển nhiên quen bị từ chối, khó chịu quay người xuống lầu.
      Phó Nhiễm mua ít đồ, tuy rằng lòng có khúc mắc muốn hỏi nhưng lại thể hỏi, đem xe ngừng trước tòa nhà , cửa vào là ngõ hẹp dài, xe chạy vào được.
      Lúc vào may mắn gặp vài người quen, dưới chân đường xi măng cũ bị bong tróc nhiều làm cho mặt đường có nhiều hố lớn , làm cho đôi giầy mới mua của trầy xước ít. Phó Nhiễm vào trước cửa tòa nhà, tổng cộng có bốn tầng, cần phải bộ lên.
      Khi đến lầu hai, nghe thấy tiếng đàn ông quát nạt rất lớn: "Bà thấy tôi cố kiếm tiền sao? Suốt ngày muốn hàng hiệu, có bản lĩnh trở lại Phó gia , nó muốn cái gì bà liền mua cho nó cái đấy! Trong nhà mở ngân hàng sao?"
      "Nhị Nhị tại hóa thành như vậy nhất thời thích ứng được..."
      "Chờ nó thích ứng hoàn toàn chúng ta chỉ có nước ra đường xin cơm!"
      Bất chợt cửa bị mở ra ngay trước mắt , Vưu Ứng Nhụy mặt mày tức tối quay ra bên ngoài, nhìn thấy Phó Nhiễm sửng sốt, khóe mắt châm chọc, quay vào trong phòng với hai người cãi nhau : "Có khách đến ."
      Thẩm Tố Phân vội ngừng miệng, đôi mắt có nếp nhăn cười thành hoa: "Tiểu Nhiễm!" Bà tiến lên cầm tay Phó Nhiễm vào trong phòng, đứng ở bên cạnh Vưu Ứng Nhụy. Vưu Ứng Nhụy cười yếu ớt, nhanh xuống lầu.
      Vưu Chiêu Phúc nhìn thấy Phó Nhiễm cũng biểu ra vẻ kích động như Thẩm Tố Phân, ông ta xanh mặt đứng ở cửa, xem ra là tức giận ít, lồng ngực vẫn còn phập phồng.
      "Tiểu Nhiễm, con tới rồi còn mang nhiều đồ như vậy làm gì?"
      Cách bày trí trong phòng khách thay đổi, sau song cửa chật chội còn bị nhét vào cái tủ lạnh sa hoa, nếu chẳng may cuộc sống Phó Nhiễm gặp khó khăn cũng khó đến đây, phòng ở được quét dọn sạch , do vì nhà có hai phòng ngủ phòng khách, tại Vưu Ứng Nhụy ở phòng ở lúc trước.
      "Mẹ, đây là áo lông con mua cho mẹ, mẹ mặc thử xem."
      Thẩm Tố Phân kéo Phó Nhiễm vào phòng, áo lông bà cũng thử, cẩn thận cất vào tủ quần áo, đây phải là lần đầu Phó Nhiễm mua quần áo cho bà, để ý.
      "Tiểu Nhiễm, thực xin lỗi, mẹ thể giữ lại phòng của con."
      "Mẹ, căn phòng đó sau này con cũng về ở đâu."
      Phòng sửa chữa quá nhiều, bàn làm việc, chiếc máy tính bảng hiệu apple vẫn phát tin người nổi tiếng nào đó, Thẩm Tố Phân cầm tay Phó Nhiễm đặt lên đùi, "Tiểu Nhiễm, con còn trách chúng ta sao?"
      " có."
      "Ai... Lúc ấy là chúng ta có tư tâm..." Thẩm Tố Phân thở dài liên tục, vì bà lấy gần hai mươi năm hạnh phúc của , cũng biết là họa hay phúc.
      Phó Nhiễm giương mắt nhìn Vưu Chiêu Phúc đứng hút thuốc ở cửa, so sánh với lần trước gặp mặt hình như già ít, xuyên qua sương khói mông lung vẫn có thể thấy ánh mắt ông đầy mệt mỏi, ưu sầu.
      Kỳ rất hâm mộ Vưu Ứng Nhụy, chân tướng ràng, Phó gia coi ấy là công chúa để thương, chẳng sợ tại trở lại như lúc bắt đầu, nhưng vì bù lại, vợ chồng Vưu gia vẫn tiếc hết thảy thỏa mãn nhu cầu của . Mà Phó Nhiễm, tuy rằng Thẩm Tố Phân đối với khác mấy, nhưng Vưu Chiêu Phúc đối với nhau vẫn lãnh đạm, Phó gia lại được đãi ngộ thích đáng, chân chính lâm vào bước đường cùng.
      Lúc Phó Nhiễm gần , Vưu Chiêu Phúc kéo Thẩm Tố Phân đến bên cạnh thương lượng, bà chịu ông ta lại làm như muốn gây .
      "Mẹ, có việc sao?"
      "Tiểu Nhiễm, có việc gì."
      "Tiểu Nhiễm" Vưu Chiêu Phúc giữ chặt vợ gọi : "Mẹ muốn mượn chút tiền."
      "Vay tiền làm gì?"
      Thấy hỏi, Thẩm Tố Phân cũng muốn có chuyện ầm ỹ với Vưu Chiêu Phúc: "Nhị Nhị thích chiếc điện thoại mới..."
      "Mẹ, ấy còn nữa, muốn cái gì tự kiếm tiền mua, con còn có việc, về trước," ra đến bên ngoài, "Mẹ, theo giúp con chút ."
      biết đợi bao lâu, nhưng ra quả sắc trời tối, đèn đường bật sáng, xung quanh có mấy cái ghế trống, Phó Nhiễm dừng lại lấy trong túi xách ra thẻ ngân hàng đưa cho Thẩm Tố Phân, "Thẻ này có hai vạn đồng, mẹ giữ lấy, lúc cần lấy ra dùng."
      " được Tiểu Nhiễm, mẹ thể lấy tiền của con..."
      "Mẹ, tiền này con đưa cho người, phải cho mẹ mua đồ cho người khác."
      Phó Nhiễm đem thẻ ngân hàng nhét vào tay Thẩm Tố Phân, bước nhanh , Thẩm Tố Phân đứng ở tại chỗ mắt thấy xa rồi vẫn rời . Phó Nhiễm hai tay đút túi, ngọn đèn đường soi lên mái tóc , ngẩng đầu nhưng lại phát đứng bên cạnh xe của . Dựa vào thân phận của , tuyệt đối thể xuất ở đây.
      Đợi chút...
      Phó Nhiễm chậm chân, Minh Thành Hữu hình như chuyện với ai đó. Phó Nhiễm chăm chú nhìn kỹ, mới phát ra là Vưu Ứng Nhụy.


    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 20: Say rượu làm loạn ( thượng )

      Edit: Mẹ Mìn

      Phó Nhiễm đứng ở cửa ngõ, nếu về Phó gia, chẳng phải người đứng bên cạnh Minh Thành Hữu là Vưu Ứng Nhụy sao?


      đút hai tay vào túi áo, đứng ở cửa ngõ chờ đợi. Minh Thành Hữu đứng quay lưng lại nên nhìn mặt , hai người chuyện mấy câu, Vưu Ứng Nhụy phát đứng cách đó xa, liền vẫy tay gọi : "Hi, Tiểu Nhiễm."


      Minh Thành Hữu quay lại nhìn thấy Phó Nhiễm.


      Khóe mắt thoáng lộ vẻ đau đớn, Phó Nhiễm đứng dưới ánh đèn, ánh sáng đen tối hẹp hòi, chỉ nhìn thấy thân hình nho của , nhìn kỹ còn có thể phát đám sương dường như hiu quạnh. Phó Nhiễm bước vài bước đến bên chiếc xe, mở cửa xe, nhưng vẫn chưa ngồi vào luôn: "Sao lại tới đây ?"


      "Tôi cho xe về nhà rồi."


      Phó Nhiễm quay sang Vưu Ứng Nhụy : " tiếng nào với mẹ làm bà lo lắng."


      "Lo lắng ta lại chạy đến Phó gia sao? bảo bà yên tâm, tôi biết mình làm gì."


      Câu này quả thực làm thương tổn đến người nghe. Phó Nhiễm thấy may mắn khi Thẩm Tố Phân nghe được những lời này: " biết vậy là tốt."


      Vưu Ứng Nhụy nhìn thấy hai người ngồi vào trong xe. Dưới ánh đèn đủ sáng ban đêm, chiếc xe Audi màu đỏ vẫn sáng chói. Mắt thấy đuôi xe chậm rãi dời , Vưu Ứng Nhụy nhớ tới khi ở Phó gia Phó Tụng Đình từng qua, khi Phó Nhiễm kết hôn cho chiếc xe Audi mà thích nhất .


      Nhưng hai người họ đều giống nhau.


      Ánh mắt Minh Thành Hữu nhìn chằm chằm kính chiếu hậu: "Chậc chậc, công chúa biến thành bé lọ lem."


      " phải tốt sao? bé lọ lem mới có thể chờ đợi hoàng tử tới cứu nàng."


      "Ý của là tôi phải là hoàng tử của ?"


      Phó Nhiễm chạy xe ra đến đường lớn, quay đầu lại chế nhạo: " tình nguyện sao?"


      "Đủ độc nha, chờ tôi chơi chán tình nguyện ở bên ."


      Phó Nhiễm cười tươi, quên luôn chuyện bất hòa với Minh Thành Hữu.


      "Chưa ăn cơm tối sao?"


      Phó Nhiễm lắc đầu.


      ", tôi đưa ăn."


      " muốn ăn."


      Phó Nhiễm mới cự tuyệt, bàn tay tùy ý để lên đùi , trong lòng cả kinh, miệng phản ứng, "Ở đâu?"


      Minh Thành Hữu chọn địa điểm tuyệt đối tương xứng với địa vị của . Nơi đây là Mê Tính, ở đây họ ngần ngại khoe khoang địa vị của mình.


      Hai người ngồi ở bàn gần sân khấu, Phó Nhiễm đẩy tay Minh Thành Hữu khi đưa chén rượu: "Tôi uống rượu rất kém."
      "Kém lắm sao? Tôi sợ!"


      đón ly Whiskey rồi đưa lên uống, kkhi ngụm rượu vào miệng Phó Nhiễm thấy đầu lưỡi tê , cổ họng nóng rát. Phó Nhiễm nheo ánh mắt, vẻ mặt lộ cảm xúc: "Làm sao lại đến Vưu gia?"


      "Nhớ , phải đón ", Minh Thành Hữu quay đầu nhìn vào mắt, "Đừng lấy loại ánh mắt này nhìn tôi, tôi rất đứng đắn, so với những người khác đều là quân tử."


      Phó Nhiễm trong lòng quả thực phiền, nâng cốc cùng Minh Thành Hữu. uống rượu quả được tốt lắm, rượu quá ba tuần, cảm thấy cả người nóng ran, nghe được tiếng di động vang lên, mất vài lần mới cầm được điện thoại ấn nghe.


      "Bạn là đàn bà con lại lêu lổng ở đâu vậy hả? Lão nương gọi bao nhiêu cuộc điện thoại đều tiếp, uy uy uy —— "


      Phó Nhiễm đem điện thoại để ra xa tai: "Xèo xèo, ta ở Mê Tính."


      "Cái gì? Có chuyện tốt như vậy lại kêu chị em, bạn có lương tâm ? Mau cho mình biết bạn ngồi ghế nào, lô nào, mình qua ngay —— "


      Được, đến đây uống rượu.


      Minh Thành Hữu dời khỏi ghế lô khi Phó Nhiễm uống rượu, nghe được tiếng bước chân dồn dập hành lang truyền đến, Minh Thành Hữu đẩy cửa vào.


      "Huống Tử".


      "Tam thiếu, an toàn sao"?


      Nam nhân bước từ xa đến, bộ dáng tuyệt đối có vẻ ướt át bẩn thỉu như ngày thường, phóng đãng đến kìm chế được. Đây là gian ghế lô cao cấp xa xỉ, Minh Thành Hữu đưa tay lên vuốt tóc, đứng phía trước cửa sổ : "Tôi đưa Phó Nhiễm đến, cậu phải hoài nghi!"


      "Trước hai ngày nhập hàng xảy ra chút vấn đề, tôi ra mặt tìm lão Vương ăn bữa cơm, lão ra , tỏ vẻ thăm dò hỗ trợ tôi. Tôi thấy việc phát sinh này rất kỳ quái, ràng là có người tưởng dễ ăn nên định nhẩy vào chia phần, vốn việc này cần phải kinh động đến , nhưng vấn đề lại quá lớn, tôi sợ lo được nên đến tìm ."


      Minh Thành Hữu hôm nay mặc thân tây trang thuần màu đen, như là hắc ám thiên sứ, ma mỵ mà xinh đẹp gợi cảm, cầm điếu thuốc chậm rãi ngồi vào sô pha. Màu đen tây trang bao quanh đôi chân thon dài, bạc môi nhả ra từng vòng khói "lão Vương nổi danh là lão hồ li, may mà vận mệnh lão nằm trong tay chúng ta, như vậy , buổi tối sau khi cậu trở về gọi điện thoại bắt ép lão, nhưng phải có chừng có mực, tôi tin lão biết lý lẽ, lão còn chống đối tôi đem nhổ hết răng lão xem lão im lặng được nữa !"


      " muốn đổ máu sao!"


      "Tôi thích đổ máu! " cánh tay Minh Thành Hữu quàng lên thành ghế "Việc này tôi ra mặt, lão hồ li đó giao cho cậu."


      Minh Thành Hữu chỉ ngồi ở ghế lô hồi rồi dời , giờ sau Huống Dịch mới .


      ghế VIP, Tống Chức mới đến được lúc, cũng uống say rồi. Phó Nhiễm cũng tốt hơn, chỉ ôm vai đối phương cao giọng : "Sai sai sai, là em sai..."


      Tống Chức theo hát liên khúc, "Em cứ là em sai, hay chính mới sai..."


      Minh Thành Hữu nghe được đau đầu, hiểu cái gì ra cái gì?


      Tống Chức ôm lấy phone rống lên, mắt thấy mỹ nam xuất , lúc này liền dừng lại, cái cánh tay ôm lấy cổ Phó Nhiễm, tay kia cầm phone chỉ thẳng vào đầu : "Người đàn ông tuấn mỹ như vậy, so với trong tivi còn đẹp hơn, thành khai báo, phương diện kia có được , —— "


      Phó Nhiễm bị ôm thở nổi, mở to mắt biết gì, xem ra say . Tống Chức uống rượu nhiều nhiều, "Cao trào mỹ nam, mỹ nam cao trào, oa ca ca —— "


      Minh Thành Hữu đứng ở cửa, sắc mặt tốt, Phó Nhiễm say loạn hoảng, " thôi, tôi muốn về nhà, về nhà —— "


      "Cứ thế mà về sao? uống với mình !" Tống Chức ngửa mặt uống cạn chén rượu: "Lão nương đem tuổi thanh xuân cho , dựa vào cái gì lại chà đạp ta như vậy, dựa vào cái gì?"


      Minh Thành Hữu đến trước dãy sô pha, bàn tay cầm vai Phó Nhiễm lay động, ", trở về."


      "Ai! Mỹ nam, " Tống Chức vươn 5 ngón tay ở trước mắt Minh Thành Hữu đong đưa: "Đây là mấy?"


      " xấu". Chưa đần độn đều là nể tình .


      Tống Chức vỗ tay “bộp” cái, mới vừa rồi trông như bà điên giờ khóc được rồi, nước mắt thi nhau chảy xuống dưới, hai tay ôm lấy Phó Nhiễm bắt đầu khóc thảm thiết, "Đàn ông tất cả dối trá, chỉ có chồng bạn là người tốt, ta để ý chuyện bạn và trai, vẫn chấp nhận bạn, vì sao mình lại được như vậy? Dựa vào cái gì đàn ông có thể ngủ với đàn bà, còn đàn bà phải thủ thân như ngọc chứ?"


      Phó Nhiễm kỳ có say lắm, nghe vậy, cảm giác say lập tức biến mất.



      Say rượu đưa về...sau đó ...tèn tén ten...



      Hình như mọi người thích truyện này phải...lượng like và com cứ gọi là cực ít...:-(

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :