1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt - Hồ Ly (93c)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,661
      [​IMG]
      Tên truyện: Hung hăng em ( Tổng tài thú )
      Tác giả: Hồ ly
      Nguồn:-***************.com ( ngocquynh520 )
      Edit + Beta: Phi Phi, Hoa Hồng Nhung
      Nguồn edit:
      http://truclamsontrang.wordpress.com/hung-hang-yeu-em/
      http://daohoatiencanh.wordpress.com/♥-hoan-♥/hien-dai/yeu-la-phai-dien-cuong-chiem-doat/

      Văn án
      Mỗi lần lúc hai người hoan ái, nàng nhắm hai mắt của mình, muốn nhìn thấy .
      Nhưng vẫn hung hăng muốn nàng, hành hạ nàng, dùng thanh khàn khàn hỏi nàng “ ta sao?”
      Nàng , liền thay đổi biện pháp khác đối phó với nàng, để cho nàng khóc, để cho nàng cầu xin tha thứ mà , ngươi…”
      Lần lượt ngươi đuổi ta chạy, rốt cuộc giận, đôi tay xuyên qua tóc của nàng, thân thể cao lớn mang nàng đè chặt xuống giường, tròng mắt đen nhìn nàng chằm chằm, ngữ khí lạnh lẽo “Mạc Tiêu Hữu, ngươi còn dám chạy, ta muốn xem xem!”
      Nàng đau đến cau mày, trong mắt nổi lên tầng sương mù nhìn gương mặt tuấn tú của “Muốn như thế nào ngươi mới thả ta , mới bỏ qua cho ta…?” Nàng chịu được gào thét.
      Trong mắt thoáng qua thống khổ, tâm bén nhọn đau, gương mặt lạnh lẽo đọng lại vẻ đáng sợ “Ta cho ngươi biết Mạc Tiêu Hữu, cả đời này ngươi cũng đừng nghĩ có khả năng rời khỏi ta”



      Khi nàng nằm trong bồn tắm tràn đầy máu tươi, phút chốc bị ôm lấy, nàng nghe được thanh hoang mang của la lên, rống giận. Là đây sao? Đó là tên ác ma khốn kiếp ư? … cũng có lúc sợ hãi như vậy?
      AnAnleotitonannhieu thích bài này.

    2. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,661
      Chương 1:
      Đây là khu buôn bán bé ở thành phố T, nơi rất vắng vẻ, trước kia càng là vùng hẻo lánh, gần hai năm nay trước được khai phá để xây dựng lại thành nơi du lịch rất xinh đẹp. chiếc Rolls-Royce đỗ ở lề đường, chiếc xe sang trọng như vậy lại xuất ở địa phương vắng vẻ này khiến nhiều người chú ý, chỉ là chủ nhân của nó tựa hồ như cố ý muốn che giấu, để chiếc xe dừng ở ngay dưới gốc liễu, bên cạnh có số vật dụng bỏ che khuất phần của nó.

      người đàn ông cao lớn mặc bộ tây phục đắc tiền đứng lẳng lặng bên cạnh xe. Gương mặt cương nghị, ngũ quan cân đối, tuấn mỹ đến nỗi có chút chân . đứng bên cạnh xe, ngón tay khẽ nhúc nhích, người phía sau liền nhanh nhẹn đưa lên điếu thuốc, ngậm vào miệng, người kia lại giúp châm lửa.

      Hít hơi, thở ra vòng khói xám, tròng mắt đen sắc bén nhìn về phía quảng trường tiểu khu trước mặt, rất náo nhiệt, trong bóng đêm mênh mông, có rất nhiều người vui đùa, cũng thiếu những tiểu thương bày hàng buôn bán vỉa hè.

      Tầm mắt quét vòng trước khi rơi vào người , vóc người thon thả, lả lướt, khuôn mặt rất đẹp, nhan sắc lộ ra làm cho người ta tự chủ được bị hấp dẫn, mùi vị nhàn nhạt trống như bách hợp lại phần nào trông như túc.

      Trước mặt có bày giá treo đủ các loại quần áo, khuôn mặt nhắn mang theo mỉm cười cùng những người dạo cái gì đó, có lẽ là giới thiệu các kiểu áo, thuyết phục khách nhân đến mua.

      Đôi môi mỏng của người đàn ông tuấn mỹ khẽ nâng lên ý cười. Mạc Tiêu Hữu, cho dù em có là Tôn Ngộ cũng thể bay ra khỏi lòng bàn tay của Như Lai Phật Tổ, giờ chẳng phải là bị tìm được rồi sao? Ngón tay thon dài khẽ búng ra tàn thuốc, vẽ thành đường cong rơi mặt đất, hai tay nhét trong túi quần đứng đó nhìn người con trước mặt, ngắm nhìn , thưởng thức , giống như đây cũng là việc rất thích.

      Rốt cuộc trời cũng tối đen. này còn có ý muốn rời . Người đàn ông cuối cùng cũng mở đôi chân dài hướng phía kia tới.

      Mạc Tiêu Hữu mới vừa bán được bộ quần áo, đưa tiền thối cho người ta lại cảm giác như có khách tới liền vội vàng xoay người tiếp đón “Mời xem tự nhiên… Có…” Câu kế tiếp gắt gao cắm bên trong cổ họng, đôi mắt lấp lánh động lòng người hốt hoảng ngước nhìn người đàn ông mới đến, gương mặt xinh đẹp tái nhợt như tờ giấy trắng.

      giây sững sờ, giây kế tiếp hai lời liền xoay người muốn chạy, ngay lập tức bị cánh tay quen thuộc mạnh mẽ giữ lấy, chỉ cần dùng sức chút, thân thể của liền bị quay lại đối mặt với mình.

      Người qua đường khỏi liếc mắt nhìn hai người bọn họ. trông xinh đẹp, chàng trai tiêu sái hơn người, động tác của họ ở trong mắt người khác cũng rất thân mật.

      Chàng trai mỉm cười nhìn , tay ôm lấy eo “Chơi đủ rồi, về nhà thôi”

      cần câu trả lời bởi cả người được bao trọn lấy bởi vòng tay . muốn trở về nên hoảng loạn giằng ra khỏi người . Đúng lúc định mở miệng ra kêu cứu đôi môi bị ai đó hôn lấy.

      Kỹ sảo của , cũng biết.

      giữ chặt gáy , biết ngại ngùng mà hôn lấy. hung hăng cắn cái, lúc này mới buông ra. đỏ mặt cắn chặt môi, đầu cúi xuống dám nhìn ai nhưng việc này lại khiến rất vừa lòng, tay kéo , tay vòng qua eo dẫn .

      Mạc Tiêu Hữu bị buộc phải theo , quyến luyến ngoái đầu nhìn sạp quần áo mà muốn khóc, đó là tiền mồ hôi công sức của mà. Định mở miệng xin mang theo đống quần áo đó nhưng chợt nhớ ra, dùng cầu của để làm lợi cho mình, kiểu gì cũng có thua lỗ. Quên , gắng nhịn, coi như tặng cho người khác.

      Bị nhét vào trong xe, vẻ mặt uể oải giống như bị hung hăng uy hiếp, bực tức thèm nhìn lấy lần.

      vươn tay nắm lấy cằm kéo nhìn mình. Trông thấy khuôn mặt ác ma của muốn nhổ nước bọt vào gương mặt đó, nhưng vẫn dám… cũng có thói quen làm chuyện xấu, càng dám tưởng tượng ra cảnh lúc mình nhổ nước bọt vào mặt người khác trông như thế nào.

      “Định cả đời này chuyện với sao?” trầm giọng hỏi, bàn tay xoa xoa hai bên má bầu bĩnh của “Mới vài ngày thôi mà gầy thế này, về nhà tẩm bổ cho em”

      chuyển ánh mắt về phía khác. Tay di chuyển từ cằm xuống phía dưới cổ, nghĩ bóp chết hay ít nhất cũng phải dọa cho sợ, ngờ bàn tay lại lướt xuống trước ngực , nắm lấy.

      Thân thể ngẩn ra, mặt vô thức đỏ lên. ta là đồ điên, đồ biến thái, Tiêu Hữu thầm mắng rồi ngọ nguậy người nhưng kéo lại, trán tựa đầu khe khẽ “Tiêu Hữu, cho biết, em có nhớ ? Mấy ngày nay nhớ em”

      xong, tay cũng mò vào trong váy , lả lướt da thịt mịn màng. Tiêu Hữu nhịn được khẽ run rẩy, cuối cùng chịu được, cũng lên tiếng “Giản Chiến Nam, là người chứ phải động vật, phát tình cũng phải đúng chỗ chứ, biết xấu hổ, tôi còn phải…”

      Miệng bị môi che kín, nụ hôn của mang theo mùi vị của thuốc lá, người xe nhìn vào cũng biết định làm gì liền kéo lên tấm chắn màu đen che khuất bọn họ với khoang trước. gian rộng lớn của khoang sau càng tiện cho lấy sức đè lên . Cái xe này sao cứ phải thiết kế như thế? Tiêu Hữu khóc thầm.

      chịu được bèn giãy dụa, khó chịu nhíu mày, gấp gáp cởi cúc áo của rồi lột hẳn ra ném về phía khác, hai bên ngực mịn màng nẩy ra như nghênh đón Giản Chiến Nam. giãy giụa của đối với chỉ càng làm tăng thêm thú tính, Tiêu Hữu cảm thấy hối hận, tại sao hôm nay lại nổi hứng mặc váy thế này, hề cử động, cứng đờ cả người.

      vùi mặt vào ngực , đẩy nằm dài ghế rồi phủ người phía , giọng hổn hển “ rất nhiều ngày được chạm vào em rồi, Tiêu Hữu, cơ thể em so với em có lương tâm hơn nhiều, chúng muốn

      có chút vội vàng xâm nhập vào thân thể , cùng dây dưa.

      Độ ấm bên trong xe càng lên cao, xe chạy nhanh hơn, quần áo vứt rối loạn xung quanh.

      Đàn ông bị cấm dục lâu là như vậy đấy. Đàn bà vây quanh Giản Chiến nam đến ngàn nhưng cũng ít hơn vài trăm, quyến rũ hấp dẫn có, xinh đẹp dịu dàng cũng có. Mạc Tiêu Hữu biết Giản Chiến Nam có cấm dục hay , chỉ biết được rằng sắp bị giết chết rồi.

      biết xe đến khách sạn lúc nào, chỉ biết bản thân do quá mệt mỏi mà thiếp . Mơ mơ màng màng cảm thấy có người dùng quần áo quấn lấy cơ thể trần trụi của mình, hương thơm rất quen thuộc, vòng ôm cũng rất thân thiết, bởi vậy hề lo lắng chút nào. Đến lúc tỉnh lại, lại nhìn thấy đôi mắt cháy rực của Giản Chiến Nam nghiêng người nằm bên cạnh, đôi mắt đen lấp lánh nhìn thẳng vào .

      nhắm mắt tiếp tục giấc ngủ của mình, nhưng Giản Chiến Nam lại để cho toại nguyện, hôn lên môi , rút hết khí trong lồng ngực khiến thể mở mắt nhìn .

      cũng ép sát vào thêm nữa chỉ chống tay nằm bên cạnh, bàn tay to lớn đùa giỡn với những lọn tóc đen, mắt chăm chú nhìn, giọng cứng rắn hỏi “Sao em lại làm thế? rằng liền bỏ . Có chuyện gì cũng thể từ từ sao? mình rời khiến rất lo lắng, em có biết ?”

      “Có thể chuyện với cầm thú sao?” Mạc Tiêu Hữu lườm , lời của chẳng là cái quái gì với , chuyện gì mà tự định đoạt hết chứ, tất cả cuộc đời chẳng phải đều do quyết định cả sao, thêm chỉ phí nước bọt.

      Lời và thái độ của Mạc Tiêu Hữu khiến khuôn mặt Giản Chiến Nam trở nên lạnh lẽo, bực mình nắm lấy cổ “Mạc Tiêu Hữu, hận mình thể giết được em, có kẻ nào dám với kiểu này chưa hả?”

      Mạc Tiêu Hữu nhìn Giản Chiến Nam, người đàn ông chỉ cần xưng tên đủ khiến cả giới hắc đạo sợ mất mật, kẻ mà giới bạch đạo dám đắc tội, quả , nếu người khác chuyện kiểu ấy với chết cũng phải tàn phế suốt đời, có điều ít ai có cơ hội tìm cái chết kiểu đó bởi vì chẳng có kẻ nào dám với như vậy. phải biết sống chết là như thế nào, mà chỉ biết nhất định giết . Hơn nữa, nếu có thể chết trong tay , cũng phải là quá tệ.

      mỉm cười, tuy nhiên do dùng sức hơi quá, nụ cười tái nhợt , khóe mắt có lệ lại thể rơi xuống, bao giờ rơi bất kỳ giọt nước mắt nào trước mặt . Giản Chiến Nam khó chịu buông tay, vẻ mặt xanh mét, ghét Mạc Tiêu Hữu cười như vậy, ghét bộ dáng bất cần đời này của , nhưng thể giết được, chỉ có thể nén giận trong lòng, cuối cùng… đâm mạnh vào người , Mạc Tiêu Hữu, đây chính là biện pháp duy nhất để có thể trừng phạt em.

      Mạc Tiêu Hữu nhìn lên trần nhà, ánh mắt trống rỗng, cảm giác đau đớn truyền đến từ phía dưới cũng khiến bận tâm. Trong nháy mắt, nhớ lại chuyện xảy ra lúc trước, Giản Chiến Nam, Nam của

    3. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,661
      Chương 2:
      Mạc Tiêu Hữu có rất nhiều ảo tưởng đối với hai chữ ‘ái tình’, mơ ước có tình với ai đó, sâu sắc cũng được, lãng mạn cũng tốt, từ những rung động đầu tiên cho đến nắm tay, first kiss, đến… Về sau có rất nhiều chuyện xảy ra với tình ở tuổi 17, nghĩ cũng có chút chân thực.

      nhớ Châu Tinh Trì từng đóng bộ phim hài kịch, trong đó có đoạn ấn tượng khắc sâu trong .

      ‘Trời an bài nếu chàng có thể rút thanh bảo kiếm của ta ra, chàng nhất định là người bất phàm. Ta biết có ngày chàng đứng trước thiên hạ, thân khoác áo bào màu vàng, cưỡi đám mây ngũ sắc đến rước ta’

      Tử Hà Tiên Tử lấy kiếm làm lời , còn cũng từng tưởng tượng được gả cho người có khả năng cõng lưng cả đời.

      ra, chuyện gặp gỡ Giản Chiến Nam đối với Mạc Tiêu Hữu mà kiện lãng mạn, chỉ là cho tới tận bây giờ vẫn muốn nhắc lại cho nghe, vĩnh viễn quên tình huống lần đầu tiên hai người gặp mặt nhau, quên những năm tháng hạnh phúc đó.

      Lúc 17 tuổi, 24 tuổi.

      Khi đó học trung học, mỗi ngày chỉ biết đến trường và ngoan ngoãn về nhà, thậm chí chưa từng cúp học bao giờ. lần tan học như mọi ngày, đạp xe về nhà, đến nửa đường bị nổ lốp, mất đà nên ngã xuống ven đường. tình xảy ra quá nhanh nên cũng khá bất ngờ, ngay cả cảm giác đau cũng nhận ra.

      Sau khi hoàn hồn, mới thấy xe mình nằm ngả nghiêng dưới đất, bánh xe đâu thấy. Gặp ma? tròn mắt kinh ngạc. Ngó nghiêng khắp nơi mới thấy bánh xe sau lăn lông lốc đường. Vừa đau vừa ngại ngùng, nghĩ có rất nhiều người vây xung quanh cho xem.

      muốn trở thành trò cười nên vội vàng đứng lên, cả người lại đau điếng, vừa lúc lại sắp ngã xuống cánh tay mạnh mẽ ấm áp kéo lại. quay đầu nhìn, ngờ lại bị đôi mắt đen sâu thăm thẳm của người nọ thu hút, giống như cướp linh hồn của , tim cũng đập thình thịch như thỏ nhưng chỉ dám nhìn lần rồi quay mặt , cúi đầu lí nhí lời cám ơn.

      khắc ghi ánh mắt của lúc đó, ánh mắt làm cho tâm rối loạn. cũng nhớ cánh tay của , rất ấm áp, rất mạnh mẽ.

      rất tự nhiên đưa đến bệnh viện, sơ cứu vết thương rồi lại đỡ ra khỏi đó. Nhìn thấy xe của mình được sửa xong, còn có người kiểm tra lại bàn đạp, lúc ấy đoán hẳn là bạn của người giúp đỡ .

      Người đàn ông kia nhiều lời, thấy bọn họ ra liền dắt xe đến bên , sau đó xin phép rời khỏi.

      Lúc ấy Giản Chiến Nam hỏi có thể tự đạp xe được ? thở dốc định mở miệng nhưng lại ngồi lên xe, có chút ép buộc “Lên , tôi đưa em về”

      cảm kích cười cần đâu, phiền , tôi có thể tự về được”

      Chân rất dài nên ngồi lên liền có thể thẳng chân chống xuống đất, môi khẽ gợi lên nụ cười lạnh nhạt nhưng mị hoặc “ cần nhiều lời, cứ do dự trời tối mất”

      Nhìn thấy vẫn còn do dự, vươn người nắm tay kéo về phía mình, lúc cảm nhận được muốn ôm lấy eo bế lên xe, vội vàng tự mình động thủ.

      hỏi địa chỉ nhà rồi đạp xe rời .

      ngồi phía sau nhìn , tấm lưng gần với . Mùi hương người đặc biệt, ấm áp lại phảng phất mùi hương của thuốc lá. Lần đầu tiên ở gần đàn ông đến như vậy, hơn nữa lại là người rất xa lạ, hai má kìm được ửng đỏ.

      17 tuổi, được gia đình bảo bọc cần thận, có lẽ vì thế nên rất dễ xấu hổ, lòng cũng dễ rung động. ngồi im dám nhúc nhích, người cứng đờ mà chân lại rất đau. thế tim còn an phận cứ đập thình thịch.

      Đến dưới khu nhà, nhảy lò cò từ xe xuống đất, suýt nữa té ngã may mà bám kịp vào xe “Đến nhà tôi rồi, hôm nay quả rất cám ơn …”

      Tuy rằng nên mời lên nhà uống chén trà thế nhưng bố quản rất nghiêm khắc, cho phép đưa nam sinh về nhà, bây giờ lại dẫn người con trai xa lạ về, bố nhất định tra khảo hết 18 đời tổ tông nhà , sau đó là đến lượt , rồi đến mẹ tra khảo lần nữa rằng con có sớm ?! Bố mẹ song kiếm hợp bích làm đám nam sinh kẻ nào dám điện thoại đến nhà tìm gặp .

      Giản Chiến Nam là người thông minh, cũng rất thành thục trầm tĩnh, mở miệng hỏi vì sao mời lên nhà. chỉ xuống xe và trả lại cho , sau đó thản nhiên câu “Miệng vết thương được chạm nước”

      Chào xong liền ra về. Còn chết lặng ở đó, tay mềm nhũn, lúc định gọi điện thoại cho bố mẹ xuống đón di động của lại vang lên.

      “Mạc Mạc à! Con về chưa? Mẹ đánh mạc chược với bác Vương lát nữa mới xong, tí nữa mẹ về nấu cơm cho con nhé! Hôm nay mẹ lên tay…”

      Bà mẹ mê bài bạc này, có cần phải nhắc nhở “Bố đâu ạ?”

      “Bố con vắng rồi, mai mới về, con ngoan… Ù này…”

      Tiếng trộn bài loạt xoạt, tiếng mẹ reo hò, đành phải cúp điện thoại, xem ra mẹ vui vẻ gom tiền rồi.

      Chân chảy máu nữa thế nhưng lại rất đau nhức. dựng xe dưới lầu sau đó vịn vào lan can dò dẫm từng bước lên, coi như là rèn luyện thân thể , thể chất vốn tốt, bộ cũng sao. Thế nhưng càng lúc càng đau, chân bị hụt bước, mất đà ngã nhào ra sau, mắt chỉ thấy bậc thang càng ngày càng gần, sau đó bàn tay đưa ra kéo lại.

      chưa kịp định thần để cám ơn, quay đầu lại nhìn thấy đôi mắt đen mê người kia, phải rồi sao, sao lại xuất đằng sau ? “Là à?”

      “Chân bị thương, đầu cũng hỏng rồi?” trầm giọng xong liền nằm lấy tay vắt qua vai mình, tay đỡ lên lưng sau đó quay người cõng lên lầu.

      cứ ở lưng như vậy, tay bám chặt lấy vai , để mặc cõng mình. nhịn được mà đỏ bừng mặt khi nhớ lại giấc mơ của . ước mơ được gả cho người tình nguyện cõng lên lầu.

      sao?

      Đúng ? Phải ?

      Bọn họ chẳng qua là người quen biết thôi.

      gì, vẫn tiếp tục cõng . Lúc thả xuống, ngước nhìn khuôn mặt mê người của , hơi thở lạnh lẽo mang hương vị của nắng.

      Trầm lặng, tao nhã, ân cần nhưng lạnh lùng, nụ cười như ánh mặt trời, rất phứt tạp. mời vào nhà ngồi chơi, chỉ bảo chăm sóc vết thương cẩn thận rồi ra về, nhìn theo bóng dáng cao lớn của mà cảm thấy mất mát.

      Có lẽ chỉ là người qua đường trong cuộc đời .

      người qua đường đồng ý cõng lên lầu.

      Nhưng cảm giác rất kỳ lạ, bao giờ quên đôi mắt đen trầm ấm nhưng vẫn có nét gì đó lạnh lẽo kia.

      Lúc ấy cũng biết Giản Chiến Nam là ai, lại càng biết sau khi ra khỏi khu nhà được chiếc xe đắt tiền đón . Sau đêm nghỉ ngơi đỡ hơn rất nhiều, lúc mẹ về nấu cơm xong, chừa lại phần cho mẹ liền ngủ cho nên mẹ vẫn biết bị thương.

      Hôm sau lúc đứng dậy, chỉ hơi hơi đau, vì vậy vẫn cho mẹ để mẹ phải lo lắng, dù sao cũng ổn rồi. Lúc ra khỏi khu nhà, bất ngờ khi nhìn thấy nở nụ cười về phía mình, đôi môi gợi cảm khẽ nhếch lên, đôi mắt đen nhìn khiến tim đập liên hồi, nghĩ lại được gặp lần nữa.

      Từ lúc đó, ngày nào cũng chờ trước khu nhà, đợi đến đạp xe chở học. Ngày này qua ngày khác, bất kể nắng mưa gió bão, vẫn ngồi phía sau , vẫn ngồi phía trước hứng từng trận mưa lạnh vào người.

      Cứ như thế, bọn họ từ hai người xa lạ quen thuộc nhau, chiều chuộng cứ như chính là món bảo bối vô giá của vậy. Những năm tháng đó trôi qua rất nhanh, mỗi ngày đều chờ đợi được gặp , chờ mong được thấy ánh mắt của , nghe giọng của , nghe gọi là Mạc Mạc hay Tiêu Hữu, tên phát ra từ miệng giống như đoá hoa kỳ nở rộ.

      lớn hơn 7 tuổi, bởi vậy vẫn gọi Nam. Lúc ấy đơn giản như đứa ngốc, biết cái gì là biết mặt biết người nhưng biết lòng. chỉ cảm thấy ai giúp đỡ người gặp hoạn nạn là người tốt, mà Nam của chính là người tốt.

      Mãi đến sau này mới biết, xe đạp của gặp cố là do sắp đặt, chuyện bước chân vào cuộc sống của cũng phải là ngẫu nhiên. Tất cả đều do sắp xếp từ trước. Lúc đó mới nhận ra hoàn toàn hiểu Nam của mình chút nào, người thầm lặng, cũng là kẻ thể đoán biết tâm ý được.

      từng nghĩ chính là thiên thần đẹp trai của mình, chẳng ngờ lại là ác ma phá hủy tất cả cuộc sống của .



      Giản Chiến Nam nhận thấy mất tập trung, hung hăng va chạm bên trong cơ thể , khẽ khàng cắn vào núm màu hồng trước ngực . Tiêu Hữu trong dòng suy nghĩ bị kéo trở lại, nhìn người đàn ông phát tiết người mình, hoàn tòan liên hệ được chút nào giữa với Nam của sáu năm trước.

      nhìn ánh mắt có chút đắm đuối của , là bởi vì tình dục hay bởi lo sợ nghĩ chuyện lúc trước. Tay nhịn được vuốt ve đôi mắt đen kia, trong lòng thầm hỏi, Nam, là sao? Phải ?

    4. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,661
      Chương 3:
      Đây cũng phải là lần đầu tiên bỏ bất kỳ tiếng nào. Nếu hỏi lí do tại sao lại làm vậy vốn là nửa năm trước, Giản Chiến Nam cho uống thuốc tránh thai nữa, thay vào đó là dùng bao cao su. Nhưng hơn mười ngày qua, đột nhiên sử dụng nữa.

      gì nhưng biết ý định của , muốn có con. hiểu vì sao đột nhiên lại có ý tưởng đó. Và việc làm của khiến hoảng sợ, muốn có con, nghĩ là phải có con với .

      biết, khi Giản Chiến Nam quyết định điều gì cho dù là ai cũng có cách nào thay đổi được. khi ra quyết định, tìm đủ mọi cách để đạt được mục đích của mình. Quá lo lắng, nhịn được muốn rời , thế nên lại lần nữa trốn khỏi . Thế nhưng Mạc Tiêu Hữu dù có trốn tới bất kỳ nơi đâu chăng nữa cũng vẫn nằm trong lòng bàn tay của Giản Chiến Nam. lại nhớ tới cái nhà tù tráng lệ này mà sầu não.

      Sau khi trở về, luôn trông có vẻ ù lỳ, mỗi lần Giản Chiến Nam ở bên cạnh, phần lớn đều là hoạt động giường. Giản Chiến Nam dường như hiểu con người hoặc là nhận ra còn như trước nữa. muốn thanh thản, muốn ở mình trong căn phòng . Như thế mới có cảm giác an toàn, thấy khó chịu, hoảng sợ, giống như là trở về lại căn nhà ngày trước, nằm căn phòng ngủ nho , cái phòng khách đơn sơ, có ba lại có cả mẹ nữa…

      ra hai người cũng có rất nhiều chuyện có thể cùng nhau làm như chơi thể thao, tập thể dục, bơi lội, hoặc là làm gì hết, có điều Giản Chiến Nam lại dành hầu hết thời gian ở giường cùng với , đúng lúc bị ham muốn tình dục tước lí trí luôn hỏi . Nếu , làm những chuyện xấu xa để buộc . Những lần như vậy rất nhiều mà hiểu vì sao vẫn cứ thích hỏi.

      vẫn chưa nghĩ tới chuyện có con, dám nghĩ đến. Chính là Giản Chiến Nam hàng ngày đều rất chăm chỉ, hơn nữa lại dùng bao cao su, sớm muộn gì cũng hoài thai. Nếu như thế cùng Giản Chiến Nam vĩnh viễn thể nào rời khỏi nhau, cứ mãi dây dưa. Giá như vẫn còn là Nam của nguyện ý vì mà sinh con. Thế nhưng còn là Nam ngày xưa của nữa rồi, con quỷ đội lốt thiên thần.

      Giản Chiến Nam đêm ân ái vô độ khiến cho Mạc Tiêu Hữu toàn thân rã rời. Sáng hôm sau, lúc Giản Chiến Nam rời giường, Mạc Tiêu Hữu vẫn còn say sưa ngủ. Nhìn mỹ nhân ngủ say, nhịn được liền cúi xuống hônleen môi , ngờ lại chống cự, nhíu mày, hai mắt xinh xinh nhắm nghiền ảo não mở ra.

      Nhìn thấy dáng vẻ Mạc Tiêu Hữu đáng như vậy, Giản Chiến Nam lại càng muốn đặt bên dưới thân mình ham muốn thêm lần nữa. Chỉ là nghĩ đến đêm qua chắc chắn rất mệt, hơn nữa sáng nay còn bận chút công việc ở công ty cho nên chỉ nhàng hôn rồi quyến luyến rời , để lại cho ngủ giấc ngon.

      Giản Chiến Nam sau khi cạo râu sạch , tóc tai được chải lại gọn gàng, mặc áo sơ mi trắng cùng với quần Tây hợp màu, trông rất lịch lãm sang trọng. Dù cho có đứng giữa đám đông chăng nữa vẫn luôn toả sáng và toát ra quyền lực giống như vị vua.

      đến công ty khi Mạc Tiêu Hữu vẫn còn ngủ. Lúc mười giờ sáng, chủ trì cuộc họp nhận được điện thoại của quản gia là Mạc Mạc chịu ăn cơm, hình như có hơi sốt, lại cự tuyệt để bác sĩ khám cho, cũng kháng cự việc uống thuốc.

      Lương Ba cùng Khâu Trí ở trong cuộc họp vô cùng quan trọng ra, nhìn thấy dáng vẻ vội vàng của Giản Chiến Nam nhịn được liền hỏi “ Chiến, có việc gì ư?”

      Giản Chiến Nam nhíu mày, cả gương mặt đều lộ thần sắc lo lắng, vừa gấp gáp vừa “Vợ tôi chịu ăn cơm, hôm nay hai người cần theo tôi, vụ thu mua tập đoàn Khôi Hoằng thhay tôi làm cho xong, phải làm gì cứ thế mà làm, giải quyết mọi chuyện nhanh chóng gọn gàng”

      “Xin nghe theo lời Chiến”

      Giản Chiến Nam vội vội vàng vàng về tới nhà, nhìn thấy Tiêu Hữu ngồi ghế có vẻ mất tập trung, vẻ mặt đơn, tinh thần quả có hơi kém, liền tiến tới ôm chầm lấy trong lồng ngực “Sao thế, quản gia em chịu ăn cơm, cảm thấy khó chịu à?”

      phải là khó chịu, chỉ là muốn ăn thôi” Tiêu Hữu đẩy ra dự định trở về phòng. Giản Chiến Nam ngay ở phía sau ôm lấy . rất cao, tận 1m85. chỉ có 1m67 thôi, nên dễ dàng đặt cằm lên đỉnh đầu , giọng trầm trầm có vẻ thoải mái hỏi “Sao thế, có phải tại đêm hôm qua mệt quá ?”

      Lời của Giản Chiến Nam có hiệu quả, khiến cho Tiêu Hữu ngẩng mặt lên nhìn đầy khổ sở “Giản Chiến Nam, có tin là nửa đêm tôi khâu miệng lại cho khỏi linh tinh ?”

      Giản Chiến Nam những buồn bực mà ngược lại còn cười cười, hai tay nâng mặt Tiêu Hữu, đôi môi gợi cảm chiếm lấy miệng trong nụ hôn kéo dài. Tiêu Hữu vặn vẹo để thoát ra, lại dùng đôi chân thon dài mà rắn chắc kẹp chặt lấy .

      Tiêu Hữu thể thừa nhận, kỹ sảo hôn của Giản Chiến Nam quả rất cao siêu. Ngay đến bản thân , được dạy dỗ sáu năm mà vẫn thể kháng cự lại nụ hôn cuồng nhiệt đó, luôn trầm mê trong , nụ hôn vô cùng chậm rãi nhưng lại khiến thể phản kháng, chỉ có thể xụi lơ trong lồng ngực , mặc tùy ý mà hôn.

      hồi lâu sau mới buông ra, đôi mắt đen chăm chú nhìn , ngón cái chà lên bờ môi mỏng sưng tấy do bị hôn đến, thầm “Mạc Mạc, em mà khâu miệng lại làm sao có được cảm giác thú vị như thế… Chỗ này… cũng thể nào đáp ứng lại được, em xem có đúng nào?” vừa xong, bàn tay liền rời môi chuẩn xác xuống bộ ngực mềm mại của .

      Người này là kẻ biết xấu hổ là gì, lại rất lưu manh, mặt Tiêu Hữu đỏ lựng lên, hung hăng đẩy ra, xoay người chạy vội về phòng. Giản Chiến Nam đứng ở đó cười nhạt, thích nhìn thấy đỏ mặt vì bị trêu chọc. Cùng ân ái rất nhiều lần, ở bên cạnh tới sáu năm mà vẫn còn có thể đỏ mặt được chỉ có mỗi Mạc Mạc độc nhất vô nhị mà thôi.

      Mạc Tiêu Hữu bị Giản Chiến Nam bắt ăn cơm trưa. uy hiếp , nếu ăn bón bằng miệng cho . cũng bắt uống thuốc bằng cách như thế. nghi ngờ gì là nếu ăn cơm chắc chắn bón ngay cho do dự.

      người đáng khinh tởm, Tiêu Hữu rủa thầm trong lòng.

      Sau khi miễn cưỡng ăn cơm, Tiêu Hữu dám ngủ trưa. Thế nhưng Giản Chiến Nam chính xác là con sói, sợ lại cùng nằm với giường mày mò hoạt động nên đành phải ngồi ghế sô pha xem phim, Giản Chiến Nam lại ngồi bên ngắm nhìn .

      Ánh mắt chăm chú đó làm cho Tiêu Hữu thể trấn định tâm tư, biết con người phức tạp thâm trầm này rốt cục nghĩ cái gì ,muốn làm cái gì, có ý định gì với . Ánh mắt cứ thay đổi liên tục, Tiêu Hữa phiền lòng. Giản Chiến Nam rốt cục dựa vào người , bàn tay dừng bụng, thấp giọng hỏi sát bên tai: “Mạc Mạc, em có chắc là em mang thai ?”

      Cái điều khiển nằm trong tay Tiêu Hữu ngay lập tức rơi xuống đất, ánh mắt dừng lại khuôn mặt tuấn tú của Giản Chiến Nam. Vẻ mặt của kích động còn của cứ nhợt nhạt dần, thân thể cũng nháy mắt trở nên lạnh lẽo, mất hơi ấm.

    5. Tiểu yêu tinh

      Tiểu yêu tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      3,382
      Được thích:
      3,661
      Chương 4:
      Phản ứng của Tiêu Hữu có thể xem là sợ hãi cũng có thể xem là choáng váng, Giản Chiến Nam tự mình suy nghĩ cũng biết được rằng Tiêu Hữu muốn có con, nhưng lại biết lí do vì sao, lại càng biết lần trước bỏ trốn là vì sợ phải mang thai.

      Chỉ là trước đến giờ chạy trốn cũng nhiều lần rồi, bởi vậy cũng suy nghĩ nhiều, còn xem đó như là trò chơi trốn tìm, Tiêu Hữu luôn trốn thoát khỏi lòng bàn tay của , cho tự do vài ngày cũng coi như là chiều, sủng nịnh của vậy.

      Từ lúc mang Tiêu Hữu trở về đến nay tròn hai tháng, mấy ngày nay luôn rất cố gắng khiến mang thai, lâu như thế mà Tiêu Hữu vẫn chút dấu hiệu nào, nhất định phải đưa bệnh viện phụ sản thôi.

      Có con của đáng sợ đến vậy sao, lòng Giản Chiến Nam ra cảm thấy rất mâu thuẫn, chỉ là biểu ra ngoài. Nhìn thấy khuôn mặc Tiêu Hữu tái nhợt chút huyết sắc, Giản Chiến Nam kìm được liền hôn lấy hai má của “Chúng ta bệnh viện”

      Tiêu Hữu cố gắng giữ bản thân bình tĩnh, nhíu mày “ có nhanh như vậy đâu, nghỉ ngơi lát là bình thường trở lại thôi”

      khuôn mặt tuấn tú của Giản Chiến Nam xuất tức giận, giọng cứng rắn “Mặc kệ có hay em cũng phải bệnh viện kiểm tra, muốn chuyện đến ba lần đâu”

      Tiêu Hữu coi như thấy tức giận, nhưng biết mình cũng nên chọc giận thêm, chỉ giọng tỏ vẻ nũng nịu đáng thương “Em đâu, em ghét bệnh viện, muốn tự

      “Nếu đàn ông mà sinh con được cũng tự luôn. Đừng có dùng ánh mắt như thế nhìn , lần này có tác dụng đâu. thôi, đừng kéo dài thời gian nữa” Giản Chiến Nam xong đưa tay khẽ véo chiếc mũi cao của Tiêu Hữu, trong lời đều là chiều, nhưng vẫn nhận ra có chút vui, thích bướng bỉnh, hơn nữa có quyền phản đối , nhiều lúc rất muốn bộc phát đập phá hết tất cả, nhưng Giản Chiến Nam luôn có phương pháp đối phó với , cao thước, cao trượng.

      Dù thế nào việc bệnh viện cũng là chuyện tất yếu thể tránh khỏi, Tiêu Hữu cũng biết chờ đón sắp tới chính là cơn giận dữ của Giản Chiến Nam. đường , Tiêu Hữu luôn tỏ vẻ khó chịu, còn Giản Chiến Nam vẫn nắm lấy tay , thỉnh thoảng lại đưa lên hôn, có đôi khi khẽ day day chút, nhìn thấy nhíu mày lại cười xấu xa.

      thích dửng dưng với mình, muốn đáp lại, cho dù là phản ứng của có làm đau.

      Bệnh viện là của Giản gia, vì vậy tiếp đãi thận trọng hề bình thường. Trước khi siêu , Tiêu Hữu phải nhịn vệ sinh, ngoài ra còn phải uống nhiều nước, trong phòng dành cho khách quý, Giản Chiến Nam giúp Tiêu Hữu uống nước, có điều bướng bỉnh chịu uống.

      Giản Chiến Nam nhíu mày, ánh mắt nghiêm khắc, sắc mặt lạnh “Mạc Tiêu Hữu, phiền khi mớm cho em đâu.”

      Gọi cả tên lẫn họ ra chứng tỏ Giản Chiến Nam tức giận, lời nghẹn lại trong cổ họng Tiêu Hữu bấy lâu chịu được nữa đành phải ra “Giản Chiến Nam , em mang thai đâu”

      tại , lát nữa cũng bị phát , đằng nào hậu quả nếu biết được từ miệng bác sĩ còn kinh khủng hơn là nghe chính miệng ra, cho dù là có thông đồng với bác sĩ cũng chả người nào dám, bởi vậy đường duy nhất có thể là tự thú.

      biết sớm hay muộn cũng có ngày này, nhưng ngờ chính là đến nhanh như vậy, chỉ ăn ngon mà cũng nghĩ là mang thai.

      Khuôn mặt tuấn của Giản Chiến Nam lập tức đông cứng lại, đôi mắt đen mang theo tia sáng lạnh lẽo nhìn chằm chằm Tiêu Hữu, tay nắm lấy tay , lạnh lùng cho

      Tia sáng lạnh trong mắt làm Tiêu Hữu rùng mình, lúc ôn hòa hoàn toàn là vô hại, có thể chống đối , có thể nghe lời, đều kiên nhẫn dỗ dành cưng chiều, hoặc là bá đạo quyết định thay . Nhưng mỗi lúc mắt phát ra tia lạnh như vậy, luôn thấy sợ hãi, phải sợ làm tổn hại đến mình, mà chỉ đơn thuần sợ hãi đôi mắt lạnh như dã thú đó.

      Đây mới là thực .

      ” Em…!” Tiêu Hữu có chút khó khăn “Em làm thủ thuật tránh thai”

      Sắc mặt Giản Chiến Nam trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ, cái lạnh trong mắt từ từ chuyển thành cơn tức giận cuồn cuộn tuôn trào, tay buông mạnh tay ra, thân hình cao lớn lùi về sau hai bước. xoay người lại, đôi tay buồn bực nắm, cào, cấu mái tóc ngắn, cuối cùng tức giận hất đổ cả hai cái cốc xuống mặt đất “Người đâu?” tức giận hét lên.

      Tiêu Hữu sợ tới mức cả người run rẩy, cơ thể đông cứng ngồi yên lặng sô pha, chỉ thấy thuộc hạ của Giản Chiến Nam cùng hai người bác sĩ vội vàng chạy vào, người bác sĩ trước hỏi “Giản tiên sinh, có chuyện gì sao?”

      Giản Chiến Nam nhìn người kia, gằn từng tiếng ấy làm thủ thuật tránh thai, bỏ thứ đó ngay cho tôi!”

      ” Vâng ạ!” Bác sĩ nhìn thấy Giản Chiến Nam tức giận liền vội vội vàng vàng tuân mệnh “Mạc tiểu thư, mời theo tôi”

      Tất cả những người quen biết Giản Chiến Nam đều hiểu , có mặt Tiêu Hữu phải gọi là Mạc tiểu thư, còn lúc phải gọi là Giản phu nhân, vì nguyên nhân gì ai , cũng kẻ nào có gan hỏi, có điều việc này thành thông lệ.

      Tiêu Hữu bị đưa vào phòng bệnh, thuộc hạ của Giản Chiến Nam theo rồi đứng canh bên ngoài trong khi phải ở bên trong để bác sĩ bỏ dụng cụ tránh thai ra theo lời của Giản Chiến Nam.

      đứng im trước cửa sổ, vẻ mặt tái mét, lần trước lén bỏ trốn là để làm thủ thuật tránh thai sao? Là bởi vì muốn mang thai con của , mấy ngày nay ngại ân ái với , hóa ra là có chuẩn bị, bé hư hỏng dám đùa cợt . đặc biệt thích Tiêu Hữu lừa dối chuyện gì sau lưng , biết nên làm thế nào với , đánh được, mắng cũng xong, quát trận cõi lòng lại thấy tội lỗi, nhưng bé này quả làm cho người ta phi thường tức giận.

      lúc lâu sau Tiêu Hữu làm xong thủ thuật tháo vòng, còn Giản Chiến Nam cũng bình tĩnh trở lại, có điều sắc mặt lạnh lẽo vẫn khiến người khác thấy run sợ, Tiêu Hữu lúc bị đưa về phòng dành cho khách quý cũng rất tức giận, cúi đầu cũng chẳng thèm nhìn Giản Chiến Nam lần.

      Người bác sĩ làm thủ thuật tháo vòng cho Tiêu Hữu với Giản Chiến Nam “Giản tiên sinh xin cứ an tâm, Mạc tiểu thư chỉ làm thủ thuật đơn giản thôi, miệng vết thương rất cũng cần khâu lại, có tác dụng phụ, hơn nữa lúc nào cũng có thể mang thai, có điều phải trãi qua 24 tiếng sau mới có thể sinh hoạt vợ chồng được. Mạc tiểu thư có thể do bị áp lực quá lớn nên kinh nguyệt có chút đều đặn, cần chăm sóc tốt hơn”

      Tiêu Hữu cắn chặt môi, ngẩng đầu lên đối diện với Giản Chiến Nam, cũng chỉ lạnh lùng nhìn . Lúc này đây, giận phải , bực bội phất tay “Đưa ấy về, đừng để tôi phiền lòng”

      “Chúng ta như nhau cả thôi, Giản tổng tài!” Tiêu Hữu xong xoay người rời .

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :