1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Yêu Nghiệt Khuynh Thành: Minh Vương Độc Sủng- Thụy Tiếu Ngai (43)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      nghiệt khuynh thành : Minh vương độc sủng cưng chiều phi.​


      Tác giả: Thụy Tiếu Trụ.

      Edit + beta : LanhThienNhi255.


      Giới thiệu:


      Thế nhân , thứ nữ tướng quân phủ Tô Tiểu Vũ, yếu đuối chịu nổi, nhát gan sợ phiền phức.

      Thế nhân , thứ nữ Tô Tiểu Vũ là điều sỉ nhục của tướng quân phủ, trời sinh ngu dốt, kinh mạch bế tắc.

      Thế nhân

      Chính là, dường như mắt thế nhân đều bị hỏng hết hay sao?.

      Cưỡng ép hoàng đế, lớn gan đánh cung phi, đây là nhát gan?.

      Độc y song tuyệt, phi hoa đả thương người, đây là ngu dốt?.

      Nếu phải vì tìm mẫu thân, sao nàng có thể ở tướng quân phủ nén giận năm năm?.

      Phụ thân vô tình, đại tỷ hãm hại, nàng nhẫn lúc, cũng nhẫn đời!.

      phải báo thù mà thời điểm chưa tới, thời điểm vừa đến, trả lại bọn họ gấp trăm ngàn lần.

      Nhưng mà, vì sao trong con đường tìm mẫu thân của nàng lại luôn gặp ?.

      Phúc hắc vô sỉ, lại đem nàng thu vào trong lòng cưng chiều đến tận mây, thận trọng từng bước từng bước , chỉ vì muốn lấy được tâm nàng.

      Tôn quý cường thế như , lại nguyện ý vì nàng buông kiêu ngạo, cường đại như , lại vì nàng cho dù bản thân có bị thương.

      : Tô Tiểu Vũ, thế gian này, chỉ cần ngươi muốn, tất cả mọi thứ ta đều mang đến cho ngươi, dù là máu thịt của ta, ta cũng nguyện ý cắt bỏ, chỉ cần ngươi đứng ở bên cạnh ta.

      : Tô Tiểu Vũ, ta cần cái gì gọi là kiếp sau, nếu ngươi chết , ta làm cho Minh giới thể an bình, cho dù đem nó hủy diệt, cũng phải đem hồn phách ngươi thu hồi, làm lại thân thể!.

      đối với nàng tốt, từng ngày từng ngày tích lũy vào tim nàng, người vốn vô tình, nàng sao động tâm?.

      Nam nhân tốt nhiều lắm, nếu nàng gặp được người, liền buông tay, người nam nhân này thuộc về nàng, Tô Tiểu Vũ!.

      Nữ tử như hổ rình mồi muốn cướp nam nhân của nàng? tay thuốc bột lấy mạng của các ngươi!.

      Lòng dạ độc ác muốn chia rẽ bọn họ? Gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, nàng muốn bọn họ hồn phi phách tán!.

      Đời này, là của nàng!.


      Đoạn ngắn : sợ làm hư, cưng chiều sủng ái.


      “A, ăn ngon!.”

      “Tiểu Vũ, sau này đồ ăn đều giao cho ta phụ trách được ?.”

      vương gia có thể rảnh rỗi như vậy sao? vào triều? tấu chương?.”

      cần vào triều, cần tấu chương, Tiểu Vũ quan trọng hơn!.”

      “Ngoại nhân đàm tiếu.”

      “Ai dám nữ nhân của ta, giết.”

      …..

      “A, bảo bối tốt.”

      “Muốn, ta lấy cho ngươi.”

      “Đó là thần thú!.”

      “Giết nó, dám tranh giành với ta.”

      “Nhưng nó là thần thú quý hiếm.”

      “Ngươi có ta, còn muốn thứ khác!?.”

      “Ngươi là người!.”

      “Ta có thể là người.”

      “…” Đúng, có thể là sói.


      Đoạn ngắn hai: Đoạt phu.

      Vật hi sinh nữ: Đối với cầm?.

      Tô Tiểu Vũ: .

      Vật hi sinh nữ: Đối với kì?.

      Tô Tiểu Vũ: .

      Vật hi sinh nữ: Thi họa?.

      Tô Tiểu Vũ: .

      Vật hi sinh nữ: Đối với vũ!.

      Tô Tiểu Vũ: Tốt.
      ....

      Vật hi sinh nữ: Ta đối với vũ ! phải luận võ!.

      Tô Tiểu Vũ: A, ra ngôn ngữ của ngươi tốt, chỉ có điều nếu ta chặt đứt mấy cái gân người ngươi, cầm kỳ thi họa kia sợ là ngươi thể thi đấu được, xem ra, ta so cái gì đều thắng.

      Vật hi sinh nữ: Ngươi đê tiện vô sỉ!.

      Tô Tiểu Vũ: Ngươi đủ đê tiện vô sỉ, cho nên có cách nào sánh vai cùng nam nhân kia .

      Vật hi sinh nữ hộc máu ba lần, sống chết biết.
      Last edited by a moderator: 27/9/15
      Cung Trường Nguyêt, DionPhongVy thích bài này.

    2. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,151
      Được thích:
      13,062
      Chương 1: Ba nữ tử rơi xuống nước.

      Edit + Beta : LanhThienNhi255.


      Đế đô Phong quốc, phía tây lăng thành đó là thủ phủ của Bạch gia, tài lực Bạch gia có thể là số đất nước, hàng năm đưa vào quốc khố rất nhiều vàng bạc, có thể năng cung cấp cuộc sống cho dân chúng ba năm sung túc, đương nhiệm gia chủ Bạch gia là Bạch Thuật, từ hoa thành si, tiếc hao phí tiền bạc, khắp nơi đại lục tìm hoa cỏ quý hiếm về, cực kỳ chăm sóc, thường xuyên lại, dân chúng trong thành hay gọi là “ Hoa phủ” thay vì gọi Bạch phủ.

      Có lẽ là gia chủ Bạch gia năm nay tâm tình tốt, năm ngày trước phát thiệp mời rộng rãi, mời các tiểu thư gia thế lớn đến Bạch phủ ngắm hoa, bởi vậy các nữ tử đều hưng phấn phen, toàn bộ trang điểm kỹ lưỡng làm sao cho mình trông hoàn mỹ nhất.

      Bạch gia đúng là giàu có nhất giới thương nhân nhưng nếu chỉ vì thế các thiên kim đại tiểu thư cũng lo lắng như vậy, thế nhân đều biết, Bạch gia cùng hoàng thất quan hệ mật thiết, gia chủ đương nhiệm Bạch Thuật và hoàng đế Phong quốc quan có hệ cá nhân rất tốt, thân phận này thực tôn quý, cần ai cũng biết, cùng Bạch Thuật kết thân liền giống như có mối quan hệ với hoàng gia, mà bản thân Bạch Thuật dung mạo đẹp như phượng, khiến đám nương động tâm thôi.

      Vì vậy, yến hội ngắm hoa của Bạch gia vô cùng náo nhiệt.

      Tuy là đầu mùa xuân, nhưng khí hậu Phong quốc cực kỳ ấm áp, bên trong Bạch phủ, những bông hoa kiều diễm đua nhau khoe sắc, mẫu đơn cao quý, cánh hoa non nớt khẽ run rẩy đung đưa trong gió giống như rặng mây đỏ, tranh nhau tỏa sáng, bạch lan thanh nhã, mặt cánh hoa giọt sương chưa khô hẳn, lộ ra án sáng nhàn nhạt dưới nắng, cực kỳ động lòng người… Hương hoa trong khí làm tăng thêm ngọt ngào, cơn mưa qua lại càng làm cho mọi thứ dung hợp làm , khiến cho người ta đắm chìm nơi đây.

      Các thiên kim tiểu thư tới Bạch phủ, từng người trang phục lỗng lẫy, đều chờ mong mình có thể trở thành tiêu điểm giữa sân, được Bạch gia chủ ưu ái có thể tiến vào Bạch phủ, khiến cho người ta thích ngưỡng mộ.

      Bên trong Bạch phủ có hồ sen lớn, hoa sen chưa đến mùa nhưng trong hồ lá sen xanh biếc như ngọc, chân thực khiến người ta thích, nước hồ trong suốt, cá chép đỏ chợt nhảy ra mặt nước, vây phản xạ ánh mặt trời càng thêm lóng lánh.

      Bên cạnh hồ sen, có bốn nữ tử, nhìn từ xa, dường như là thong thả thưởng hoa, nhưng thực tế, sợ phải như vậy.

      Giữa bốn , người trang phục xanh biếc, áo thêu lá sen tinh tế, với lá sen trong hồ rất tương xứng, hé ra khuôn mặt trái xoan tinh xảo, đôi mắt đẹp tình như nước, do khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng nên lúc này ra vẻ dịu dàng động lòng người, tươi mát lịch tao nhã, người này đúng là trong những nữ tử xinh đẹp của lăng thành Tô Nghệ Tuyền, đích nữ tướng quân phủ.

      Giờ phút này vẻ mặt Tô Nghệ Tuyền kiên nhẫn, nhìn dáng người nhắn trước mắt, quần áo màu trắng mộc mạc, trong mắt khó tránh khỏi chán ghét “Tô Tiểu Vũ, ngươi tới đây làm gì?.”

      Đây là thứ nữ Tô phủ Tô Tiểu Vũ, mẹ nàng ta dụ dỗ phụ thân khiến phụ thân cưng chiều, ngay cả con nàng ta cũng được ưu ái, mẫu nàng tức giận thôi, chỉ là tám năm trước nữ nhân kia mang Tô Tiểu Vũ chạy theo nam nhân, Tô Nghệ Tuyền nàng bởi vậy được phụ thân thích, chân chính hưởng thụ vinh quang thuộc về đích nữ, nhưng mà ba năm sau, Tô Tiểu Vũ tìm trở về, trở về thế nào, mẹ nàng làm những việc kia, nàng có thể ở trong Tô phủ có cơm ăn, là vinh hạnh cho nàng ta lắm rồi!.

      Chính là tiện nhân này, làm sao có thể xuất ở đây!.

      Bạch y nữ tử nghe vậy, thân mình run lên, nhu nhược khác thường, đầu càng thấp xuống, giọng bé yếu ớt như muỗi kèm theo run sợ “Phụ thân để ta tới cho tỷ tỷ, biểu ca đến quý phủ trễ chút.”

      “A, đây phải là nhị tiểu thư sao, ngươi thế nào lại là người truyền tin ?.” Phấn y nữ tử bên cạnh cười nhạo , nhìn đúng là người xinh đẹp, sắc mặt lộ vẻ cay nghiệt, người này là thiên kim lễ bộ thượng thư, Phùng Nhược .

      Chưa chờ Tô Tiểu Vũ trả lời, Phùng Nhược làm như bừng tỉnh nhíu mày, ảo não vỗ vỗ trán, hết sức chậm chọc “Ôi, ta như thế nào lại quên mất, nhị tiểu thư Tô phủ phải bình thường, đây chính là cực tôn quý…hạ nhân đây mà!.” Nàng hạ nhân vẫn còn là nể mặt nàng ta lắm rồi, Tô Tiểu Vũ ở Tô phủ, chỉ sợ địa vị so với nha hoàn cũng bằng!.

      xong lời này, Phùng Nhược đảo mắt nhìn Tô Nghệ Tuyền chút, thấy vẻ mặt nàng vui vẻ, khẽ nhõm thở dài hơi, đắc ý nở nụ cười, phụ thân muốn tạo quan hệ tốt với Tô phủ, mà Tô tướng quân thương nhất đó là Tô Nghệ Tuyền, Tô Nghệ Tuyền hận nhất điều gì, chính là Tô Tiểu Vũ, nàng làm nhục Tô Tiểu Vũ để cho trong lòng Tô Nghệ Tuyền sung sướng vui vẻ, như vậy phải làm quan hệ hai nhà tốt hơn sao.

      Bên cạnh là vị nữ tử quan gia khác gương giọng phụ họa “Tô tỷ tỷ lên cách xa nàng ta chút, ngươi là kim chi ngọc diệp, dính phải người xúi quẩy này tốt”.

      Thấy thân mình Tô Tiểu Vũ run rẩy, giống như bị đả kích lớn, Tô Nghệ Tuyền trong lòng thống khoái, nụ cười mặt thâm sâu thêm vài phần, lập tức lùi lại từng bước, như sợ bị vật làm nhiễm bẩn.

      “ Nhược lời này đúng, Tiểu Vũ làm sao có thể là hạ nhân được, nàng là muội muội của ta đó!”. Tô Nghệ Tuyền thể chút tức giận , đôi mắt đẹp lên tàn, nàng bỏ qua cơ hội khi nhục Tô Tiểu Vũ, ai bảo nàng nhiều năm đoạt sủng ái từ phụ thân như vậy!. Mỗi khi thấy nàng nhớ tới thời gian phụ thân lạnh nhạt nàng còn Tô Tiểu Vũ được sủng ái, hừ, đây đều là nàng đều hoàn trả.

      Phùng Nhược sửng sốt, lập tức cười duyên ra tiếng, biểu tình kinh ngạc, dường như nghe thấy chuyện gì đó đáng chê cười, khó tin chỉ vào Tô Tiểu Vũ “Nàng hạ tiện như vậy, Tuyền tỷ tỷ cho liếm hài cũng xứng, làm sao có thể xứng làm muội muội của ngươi?”

      “ Ha ha…” Lời này vừa ra, ba nữ nhân liền cười châm biếm thành đoàn, đáng tiếc cho ba người tuy tướng mạo xinh đẹp nhưng tâm lại độc như rắn rết.

      Dường như Tô Tiểu Vũ chống đỡ được vũ nhục này, thân thể run rẩy, mang theo tiếng khóc nức nở dịu dàng “Tỷ tỷ, nếu còn việc gì, ta liền về phủ trước…”

      Dứt lời, muốn xoay người dời , lại bị Tô Nghệ Tuyền hung hăng bắt lấy cổ tay, kéo trở lại, thân mình nhắn khẽ lảo đảo cái đến bên cạnh hồ nước, suýt nữa rơi vào trong hồ. Tô Tiểu Vũ kinh hoảng ngẩng đầu, lộ ra ánh mắt hoảng hốt, tuy là tràn đầy sợ hãi, nhưng lại đắc ý khác thường.

      Nghĩ đến khuôn mặt nàng còn xinh đẹp hơn chính mình, ánh mắt ghen tị lên, Tô Nghệ Tuyền thoáng nhìn hồ nước cạnh Tô Tiểu Vũ, khóe môi lên ý tốt, trong tay dùng chút sức, đem nàng đẩy mạnh vào trong hồ, Tô Tiểu Vũ thừa cơ lùi lại ra phía sau bước, lại khiến cho Tô Nghệ Tuyền ngã xuống nước, vẻ mặt Tô Tiểu Vũ lên luống cuống nhìn người chật vật trong hồ.

      “A, người đâu cứu mạng!” Tô Nghệ Tuyền ở trong nước vùng vẫy, dung nhan tinh xảo sớm bị hủy, hoàn toàn thay đổi, nhưng giờ phút này nàng cũng chẳng quan tâm, bảo vệ tính mạng quan trọng hơn!.

      “ A, người tới, có người rơi xuống nước!” Phùng Nhược ngu ngơ lát mới kịp phản ứng, lập tức lớn tiếng kêu lên, nàng biết bơi nhưng bộ dáng giờ là công lao cả buổi sáng nàng chăm chút, làm sao có thể bị hủy bởi người này?.

      Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng mặt nàng tất cả đều là lo lắng.

      Giờ phút này Tô Tiểu Vũ biết phải làm sao, ngừng mà lui về phía sau, Phùng Nhược thấy vậy, trong mắt giận giữ, bắt nàng lại đây “ Nhanh cứu Tuyền tỷ tỷ!”. Dứt lời muốn quăng nàng vào trong nước.

      Tô Tiểu Vũ thân thể cứng đờ, dường như sợ hãi, ngừng lắc đầu , ta biết bơi…” Vừa , vừa lùi lại phía sau.

      Phùng Nhược làm sao cho phép nàng lùi về phía sau, trong tay dùng sức, muốn đem nàng quăng vào, lại đột nhiên cảm thấy dưới chân hụt , cả người ngã vào trong nước, trong cơn tức giận cũng dám bơi lên bờ, dù sao nàng vừa mới xuống nước cứu người, vì thế chỉ có thể la theo Tô Nghệ Tuyền kêu cứu.

      “Phùng nương…” Quan gia tiểu thư hoảng hốt, dẫu sao cũng là người chưa trải qua nguy hiểm bao giờ, gặp hai người ngã vào nước, trong lúc nhất thời chân tay luống cuống, đến bên cạnh ao, đột nhiên cảm thấy mất trọng tâm, tiếp theo ngã vào trong nước.

      “A! cứu mạng a!”

      “Cứu…Cứu mạng…”

      “…”

      Tiếng cầu cứu rất nhanh đưa hộ vệ Bạch phủ đến, đám nháo nhào trong nước, đem ba người cứu lên, tình cảnh mảng hỗn loạn, mà trong lúc này, ai chú ý tới, Tô Tiểu Vũ bước chân dời , mà trong ba tảng đá lớn trong hồ vỡ thành bột phấn, theo sóng nước cuốn , rất nhanh thấy dấu vết.

      Thừa lúc hỗn loạn Tô Tiểu Vũ đến phía sau, đến khi tiếng người dần dần lại, cước bộ bối rối dừng lại, thay vào đó là bước tao nhã thanh nhàn, chiếc đầu luôn cúi thấp chậm dãi ngẩng lên, gió khẽ thổi đem khuôn mặt luôn bị mái tóc dài che khuất lộ ra dung nhan khuynh quốc khuynh thành.

      Nếu mỹ nhân như tranh hình dung Tô Tiểu Vũ hoàn toàn thích hợp, lông mày tinh xảo, mũi cao thanh tú, đôi môi như cánh hoa đào, làm da như tuyết đầu mùa, khuôn mặt nhắn trang điểm giống như dương chi bạch ngọc, mềm mại mà mất vẻ rực rỡ, khuôn mặt thanh thuần hướng lên trời cao càng làm tôn lên khí chất xuất trần, con ngươi đen như ngọc, có những đốm sáng như sao trong màn đêm u linh, linh động lại thêm nét lạnh nhạt tĩnh mịch, đôi mắt khi chuyển động lộ ra chút lười biếng, hề yếu đuối, loại thản nhiên tùy ý tà tứ từ trong xương cốt mà ra. Đôi môi chậm rãi gợi lên độ cong nhàn nhạt, càng thêm mê hoặc lòng người, thân áo trắng vô cùng đơn giản, vải rệt thực thô ráp giờ phút này ảnh hưởng chút nào đến khí chất cao quý vốn có của nàng.

      Vô cùng xuất trần đạm mạc, lại hết sức linh động tùy ý.

      Cước bộ nhàng chẫm rãi, giống như tiên tử từ bức tranh ra nhiễm bụi trần, mái tóc đen như mực khẽ bay, lại giống như tinh linh của màn đêm huyền ảo, tưởng như mô thuẫn nhưng lại dung hợp hoàn mĩ chỗ.

      Nếu Tô Nghệ Tuyền là mĩ nhân, đứng ở trước mặt Tô Tiểu Vũ, chỉ sợ lực bất tòng tâm.

      Bất tri bất giác liền tới lê viên Bạch phủ, lúc này chính là mùa lê ra hoa, ngàn vạn đóa hoa lê cành cao cành thấp đua nhau khoe sắc, trắng thanh như tuyết, đẹp đẽ như băng cơ, màu trắng thanh nhã thuần khiết, tản ra mùi hương thơm ngát thấm vào lòng người.

      “Hừ, đám ngu ngốc…”

      thanh giống như lúc đầu vô lực mảnh mai, tuy là thào tự , nhưng che đậy được tiếng tuyệt mĩ, nhàng thanh khiết như xuối chảy, thanh thúy dễ nghe như tiếng ngọc, đan xen vài phần lười biếng.

      Dừng bước lại, Tô Tiểu Vũ lười nhác dựa vào thân cây, có đến có chút châm chọc, tỷ tỷ tốt của nàng đúng là có hứng thú vũ nhục nàng, làm biết mệt a, nhưng nàng là muội muội tốt, có thể làm cho tỷ tỷ vui sướng, nàng tự nhiên vui lòng phối hợp diễn trò, nàng khiến cho tỷ tỷ vui vẻ như vậy, ngẫu nhiên cũng có chút trừng phạt nho , như dùng loại thuốc chẳng hạn.

      Dường như có tung tích của mẫu thân, nàng ngẫm lại, hẳn là lên lưu lại tướng quân phủ mấy ngày ?.

      Giống như thực nghĩ đến chuyện vui, lông mày Tô Tiểu Vũ khẽ nhíu lại, trong con ngươi giống như lưu ly lộ vẻ khó sử, dù sao ‘dưỡng dục’ nàng mấy năm, thể quá tùy ý.

      Đột nhiên, con ngươi đen hơi động, tựa như cười mà phải cười nhìn bên trái đằng trước cây cổ thụ, đầu ngón tay mềm mại biết khi nào thêm đóa hoa lê, thấy động tác hái hoa của nàng khi nào, đóa hoa giống như lưỡi kiếm sắc bén bắn về phía cành lê, chỉ thoáng, hoa lê rơi lộn xộn, hỗn loạn mắt người.

      Ngay sau đó, bóng đen quỳ gối trước mặt Tô Tiểu Vũ.

      “ Chủ nhân…”
      PhongVy thích bài này.

    3. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,151
      Được thích:
      13,062
      Chương 2: Hồng y lay động theo chiều gió.
      Edit + Beta : LanhThienNhi255.

      "Chủ nhân."

      Giọng lạnh lùng vang lên, mặc dù giọng điệu lạnh lùng, nhưng tràn đầy tôn kính. Quỳ đất chính là gã nam tử, mặt mang nửa chiếc mặt nạ màu bạc, nhưng từ thanh đao khắc lên nửa mặt còn lại, khó nhận ra được là nam tử tuấn mỹ.

      "Hơi thở núp tốt hơn trước kia ít, cầm, đột phá thêm tầng."

      Tô Tiểu Vũ nhíu mày, ném bình ngọc đến chỗ , bên trong chứa viên thuốc điều chỉnh hơi thở, có cái này, công lực của Ngân Diện có thể tăng lên tầng nữa.

      "Tạ ơn chủ nhân!" Giọng Ngân Diện có chút bất ổn, người bên ngoài có lẽ biết, viên thuốc này có bao nhiêu quý giá, nhưng bọn họ là thủ hạ của chủ nhân, vì vậy nhận được hết chỗ tốt của nó. Có viên thuốc này, công lực của mới có thể tiến bộ nhanh chóng. thể , chủ nhân đối xử thủ hạ như bọn họ cực kì tốt, chưa bao giờ xem thường, bởi vậy bọn họ mỗi người đều cam tâm tình nguyện vì nàng đánh đổi mạng sống.

      "Ngân Diện, ta rồi, cần tạ ơn, thủ hạ của ta được là phế vật mà thôi." Dứt lời, Tô Tiểu Vũ dừng chút, tiếp tục hỏi:"Có thấy tung tích mẫu thân ?"

      "Tây Vân truyền đến tin tức, tám năm trước bắt phu nhân là lão giả, nửa năm trước xuất tại thành Phong Tịch." Ngân Diện nhanh chóng đáp, thấy Tô Tiểu Vũ tâm tình trong nháy mắt thay đổi, lặng yên tiếng động rời .

      Đôi mắt Tô Tiểu Vũ rủ xuống, lông mi dài che lại hai con mắt, màu đen càng thêm dày đặc, hình như có thứ tình cảm nồng đậm muốn dâng lên, cánh mũi phập phồng lớn hơn ngày thường trông như cánh ve, hô hấp càng thêm gấp gáp.

      lát, nàng nhàng nhắm lại đôi mắt, giọt lệ trong suốt theo khóe mắt rơi xuống, xuyên qua những cánh hoa thấm vào trong đất, tìm ra chút dấu vết nào. Mà khuôn mặt đẹp đẽ kia, cũng bởi vì giọt nước mắt này, nên vẻ bi thương nhàn nhạt. Nếu để người thấy, chỉ hận thể lấy thứ tốt nhất đời đến để đổi lại nụ cười của nàng.

      Tám năm rồi, nàng cho là nàng quen ngày tháng có mẫu thân, nhưng chưa từng nghĩ đến lần thứ hai nghe được tin tức mẫu thân, nàng còn kích động. Nàng dùng thời gian năm năm thành lập nên tình báo Vũ Các, hi vọng tìm thấy tung tích mẹ nàng. Rốt cục, rốt cục có tin tức…

      Mẫu thân chờ nàng, nàng nhớ ràng. Lúc nàng năm tuổi theo mẫu thân tới phủ tướng quân, hình như vì tránh né người nào, mẫu thân lấy đại tướng quân Tô Thanh Viễn, nhận lấy thân phận thiếp thất tiến vào Tô phủ. Nhưng nàng biết, mẫu thân cùng Tô Thanh Viễn hề có chút quan hệ, chỉ là Tô Thanh Viễn đơn phương mến mẫu thân mà thôi. đối đãi với nàng rất tốt, nhưng cái tốt bên trong có mấy phần chân thành, trong lòng mọi người đều ràng.

      Nhưng tám năm trước, lão nhân đột nhiên xuất ở trong sân mẫu thân nàng, để ý mẫu thân gào khóc, mang mẫu thân . Khi đó nàng vừa vặn từ bên ngoài trở về, trốn ở ngoài sân, lão nhân kia phát ra nàng, chính vì vậy nàng mới có thể bảo toàn cái mạng này.

      Nàng vĩnh viễn nhớ tới lúc mẫu thân nhìn nàng lần cuối có thương, đau khổ, bi thống. . .

      Nàng trơ mắt nhìn mẫu thân bị mang , lại có cách nào cứu mẫu thân. Khi đó nàng quá bé, yếu đuối như con kiến. Chỉ sợ lão nhân kia nếu cứ tiếp tục phát ra khí lực tức giận, có thể ngay lập tức giết chết nàng.

      Cảm giác vô lực khắc sâu vào trong lòng, gần như khiến cho nàng hít thở thông, nàng nhớ tới khi đó, nàng căn bản là có cách nào tiếp nhận thực mẫu thân rời bỏ nàng , ngơ ngơ ngác ngác đường, cho đến khi gặp được lão nhân gia, gân cốt nàng rất tốt, hỏi nàng có nguyện ý theo .

      Tô Tiểu Vũ nhớ , nàng gật đầu liên tục chút do dự, nàng muốn mạnh mẽ, trở nên cường đại, nàng phải cứu mẫu thân của nàng, nàng muốn bảo hộ mẫu thân nàng!.

      Thế là, nàng theo lão nhân rời , thời gian ba năm, nàng gần như dùng phương thức tự ép mình tu luyện võ công lão nhân giao cho, mà nàng cũng xác thực đáp lại câu của lão nhân "Gân cốt rất tốt", chỉ dùng thời gian ba năm, liền đạt đến cấp bậc mà rất nhiều người dù dùng cả đời khó có thể mà đạt được.

      Mẫu thân, Vũ nhi rất nhớ người...

      Đột nhiên, mặt nhiều hơn phần tiếp xúc ấm áp, trong nháy mắt lôi suy nghĩ Tô Tiểu Vũ trở lại, thu hồi bi thương, muốn lui về phía sau, nhưng nhớ tới chính mình tựa vào cây, trong lòng kinh hãi, nàng thất thần đến mức có người đứng trước mặt mình mà cảm giác được sao? Hay là, người này võ công cao hơn nàng rất nhiều? Vừa nghĩ tới loại khả năng sau, sống lưng trở nên lạnh lẽo, võ công nàng đến trình độ nào, nàng biết, nhưng hơi thở nam tử này nàng thể nhận ra, cảm giác e sợ...

      Nếu đánh lại, nàng chỉ có thể tùy cơ ứng biến thôi, Tô Tiểu Vũ từ từ mở mắt, đập vào mi mắt là màu đỏ xinh đẹp, ngước mắt, lại bị cảnh sắc trước mắt làm dao động. Nàng cho rằng, nàng trưởng thành lên rất nhiều...

      Chưa bao giờ nghĩ tới, nam tử lại có thể mang diện mạo như thế. tựa như con cưng của trời, được trao cho tất cả những thứ hoàn mỹ nhất.

      Mặt mày như thơ, mỗi câu, đều là tuyệt cú có hai, khiến người ta thong thả dạo chơi trong đó, khó mà tự kiềm chế, càng cách nào quên được.

      Cánh môi mỏng như vẽ, mỗi nét, đều là duy mỹ tuyệt luân, khiến người nhìn thấy mà thán phục, muốn vẽ, nhưng sợ vẽ ra nửa phần tư thái của .

      Khí chất như , mỗi lần hô hấp, tất cả đều là mê hoặc vô tận. Tại kia thân cẩm bào màu đỏ càng làm nổi bật nên vẻ đẹp, càng trêu chọc người, bên môi nụ cười nhàn nhạt, dường có thể đầu độc mọi thứ, lại giống như quyến dũ mê hoặc, làm người ta biết nguy hiểm, nhưng quản được chính mình tới gần ...

      ràng là nam nhân, nhưng lại để Tô Tiểu Vũ phải xấu hổ ngượng ngùng, trong lòng thầm hô tiếng, nghiệt!

      Cũng sững sờ quá lâu, trong nháy mắt Tô Tiểu Vũ liền phục hồi lại tinh thần, nhàn nhạt nhìn thẳng nam tử mặc áo đỏ, có đôi mắt màu hổ phách. Thấy mỉm cười nhìn mình, có chút hiểu được, trong lòng lại có loại ý nghĩ, làm thương tổn chính mình!.

      Trời mới biết đáp án nàng mong là sai rồi, lại có loại suy nghĩ này.

      Cảm nhận gương mặt cái cảm giác ấm áp còn chưa biến mất, nhíu nhíu mày lại, đưa tay, đánh vào bàn tay vuốt ve mặt mình. Nhân thấy được ràng khớp xương này là bàn tay lớn, nàng có thói quen cùng người khác có tiếp xúc, chứ đừng chi là nam nhân, nhưng nàng biết cảm giác này là thế nào, nàng chỉ là cảm giác dễ chịu, nhưng có bất kỳ chán ghét nào.

      "A." Bị đánh, giận vẫn nở nụ cười, nhưng mà vì nụ cười này, khiến hoa lê ở trong rừng đều ảm đạm phai mờ , loại xinh đẹp này, có cách nào có thể để biểu đạt được.

      Hồng y nam tử cười tiếng, chậm rãi để tay xuống, chỉ là cặp mắt kia, chưa từng rời khuôn mặt thanh thủy xinh đẹp của Tô Tiểu Vũ. Đến quý phủ Bạch Thuật uống rượu vốn là muốn, nhưng ngăn nổi cầu xin của Bạch Thuật, đến đây, song chỉ có điều tại hối hận khi đến.

      Lần đầu khi gặp gỡ, ở sau núi giả nhìn thấy nàng bị mấy người nữ tử khác làm nhục. Bộ dáng yếu đuối kia càng làm cho bật cười, trong tiềm thức, cảm thấy đó là con vật ngụy trang, mà tất cả chuyện tiếp theo, vừa vặn xác nhận tinh tường.

      Chỉ cước liền cho tảng đá hóa thành bột phấn, còn cho bột phấn kia bay ra. Công lực cỡ này, đúng là kỳ tài, cũng ít có ai ở tuổi này mà đạt được tu vi cao như thế.

      Nữ nhân tranh đấu thấy nhiều, nhưng khi nhìn thấy ba nữ nhân kia rơi xuống nước, lại muốn cười.

      Sau đó, theo nàng tới bên trong rừng hoa lê, nhìn nàng tháo bỏ ngụy trang, lộ ra khuôn mặt khuynh thế động lòng người, còn có nụ cười lười biếng kia, tâm tư xưa nay hề lay động đột nhiên chuyển biến, loại cảm giác này, có phải hay gọi rung động?.

      Sau đó, nam tử Ngân Diện kia cùng nàng trò chuyện đều lọt vào tai , trong lòng đối với vật này, lại càng hài lòng. Đối đãi thuộc hạ vô cùng tốt, lời của nàng như bao che khuyết điểm, đúng là hợp tâm ý ...

      Vốn định lại giấu để tiếp tục nhìn, nhưng nhìn thấy nước mắt nàng rơi xuống, tâm tính thiện lương như bị chà đạp nắm chặt, sinh ra đau lòng, tự chủ được ra, lau khô nước mắt cho nàng, quan tâm liệu rằng mình có bị xem là kẻ xấu hay ?

      Cả đời này biết, sợ là lần đầu tiên, làm hành động như kẻ xấu vậy.

      Hai người đối diện lúc lâu, Tô Tiểu Vũ chỉ cảm thấy ánh mắt của càng ngày càng nhu hòa. Nàng rất kiên cường, nàng rất bình tĩnh, nhưng khó tránh khỏi bị nhìn đến trong lòng thêm ít cảm súc. muốn mở miệng, câu của chích xác làm cho nàng nhận lấy... Kinh hách...

      " Vật , làm nữ nhân của ta ."

    4. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,151
      Được thích:
      13,062
      Chương 3: Làm nữ nhân của ta.

      Edit+Beta: LanhThienNhi255.


      “Vật , làm nữ nhân của ta ” Ngữ khí mang theo vẻ đương nhiên, giọng trầm thấp mê người, nụ cười ôn nhu tà mị, vô cùng mê hoặc…

      có bệnh” Sống lưng Tô Tiểu Vũ cứng đờ, yên lặng đưa tay bắt mạch cho hồng y nam tử, thấy tất cả bình thường, nghi hoặc lẩm bầm.

      có bệnh, tại sao lại mê sảng, chẳng lẽ có bệnh tiện ra vì vậy nàng xem được? Nếu là như thế, đúng là đáng tiếc cho gương mặt này.

      khuôn mặt tuấn mỹ hồng y nam tử dường như xuất vết nứt, hai tròng mắt nheo lại mang theo nguy hiểm, con ngươi màu hổ phách phát ra ánh sáng nhàn nhạt, đời này lần đầu tiên có hứng thú với nữ nhân, lần đầu tiên theo lấy lòng nữ nhân, phải người khác trong lòng sớm tràn đầy vui sướng, hận thể lập tức lăn lên giường của ? Nhưng nữ nhân này, nữ nhân này lại…

      “ Khụ khụ, nếu ngươi có bệnh kín đáo, có thể ra, y thuật của ta có thể giúp ……” Tô Tiểu Vũ theo bản năng mà hơi co vai lại, con người từ lúc sinh ra có khả năng nhận biết khi nguy hiểm xuất , nàng là ràng nhận ra được quanh thân nam nhân này phát ra cảm giác nguy hiểm càng lúc càng đậm, lặng lẽ ngậm miệng , đừng nàng có nguyên tắc, nàng đánh lại người này, nếu như hôm nay chết ở chỗ này, nàng làm sao tìm mẫu thân được?.

      hổ là nữ nhân coi trọng, ha ha , bệnh tiện ra, đúng là có bản lãnh làm tức chết, xem ra tính khí rất tốt? Hồng y nam tử híp mắt nhìn Tô Tiểu Vũ, hơi cúi đầu, hơi thở ấm áp phả mặt nàng, thấy nàng có chút co rúm lại ánh mắt dời chỗ khác, bực bội trong lòng vô thức tiêu tan hết sạch.

      “Ngươi sợ ta?” Hồng y nam tử cười , tuy là câu hỏi, nhưng lại có mười phần khẳng định, sợ , dám nhìn , đem lời hết, mới vừa còn có bệnh tiện ra, phải lá gan rất lớn sao, làm sao có thể coi là được?.

      “Ta đánh lại ngươi” Nàng là người thông minh, biết ánh mắt nam tử này có bao nhiêu sắc bén, vốn lười giải thích, ngẩng đầu lên , ta chính là muốn như vậy, ngươi làm gì ta, bản thân nàng trông thấy như thế nào cảm giác được như vậy.

      “Ha ha ha ……” Hồng y nam tử đột nhiên tựa vào vai nàng, cúi đầu nở nụ cười, ngay tiếp theo toàn bộ thân thể đều run lên, chưa từng thấy qua người mâu thuẫn như vậy, nàng nhát gan, nhìn như thế nào mới có thể thấy được nàng nhát gan , nàng gan lớn, nàng lại sợ , sợ , là bởi vì đánh lại? cảm thấy, ngày hôm nay mang tất cả việc hai mươi năm qua cười bù đắp lại hết rồi.

      Tô Tiểu Vũ sắc mặt có chút biến thành màu đen, khóe mắt cũng nhịn được giật giật, hai tay chống đỡ lên lồng ngực nam nhân, cảm giác hơi ấm này khiến cho trong lòng nàng khẽ động, ngẩn người, mới dùng lực đẩy , nàng xác thực đánh lại , nhưng có nghĩa là nàng có thể mặc chiếm tiện nghi, cho dù ít cũng thể giải thích hết được, tại càng quá đáng, muốn gì, nàng Tô Tiểu Vũ khi nào qua nàng là quả hồng mềm?.

      “Buông ra.” Giọng có phần lạnh lùng, ràng mang theo vui.

      “Ách, tức giận rồi?” Tiếng cười ngừng lại, hồng y nam tử ngẩng đầu, mặt còn mang theo ửng đỏ vì cười nhiều mà nổi lên càng làm say lòng người vô cùng, thấy sắc mặt vật tốt, đôi mắt mang theo sắc lạnh, trong lòng biết nên có chừng mực.

      Chương 3.1: Làm nữ nhân của ta.
      Edit+Beta: LanhThienNhi255.

      Tô Tiểu Vũ nhàn nhạt liếc cái, hừ lạnh “Nếu có chuyện gì khác, ta ” Nam nhân này luôn mang cho nàng cảm giác nguy hiểm, trong tiềm thức, nàng muốn ở bên cạnh , thấy chuyện, từ trong ngực lưu loát thoát ra, chuẩn bị rời .

      “Vũ Các chủ, vũ công tử, phong thái như tiên, phong thái tuyệt luân, ngờ lại là mỹ nhân ……” Hồng y nam tử nhanh chậm mở miệng, qua Tô Tiểu Vũ dựa vào bên cây, cười đến quỷ dị, nhận ra được Ngân Diện nam tử kia, trong tứ đại quản Vũ Các, gọi vật là chủ tử, cần cũng biết thân phận, xem ra , vật này còn nhiều bí mật.

      Bước chân Tô Tiểu Vũ dừng lại chút, nhưng chưa dừng hẳn.

      “Vũ Các tra xét lâu như vậy mới tra được tin tức, mẹ ngươi bị bắt, sợ phải người đơn giản, ngươi xác định , ngươi có thể cứu trở về?” Hồng y nam tử gấp gáp, tiếp tục cười .

      Vũ Các nhiều năm qua luôn tìm kiếm nữ tử , mới vừa nghe Tô Tiểu Vũ và Ngân Diện đối thoại, “ phu nhân ” kia chính là mẫu thân của vật , nhìn dáng vẻ vật quan tâm mẫu thân như vậy, người nọ nhất định đối sử với nàng rất tốt, thấy tìm thấy, chỉ có nguyên nhân, chính là bị người bắt .

      Vốn đoán chút thôi, lại thấy Tô Tiểu Vũ đột nhiên quay đầu, trong mắt lên sương lạnh, thần sắc nghiêm nghị, cỗ khí tức lạnh như băng từ quanh thân nàng tản ra, là loại lạnh lùng đến cực hạn.

      Tiếng dễ nghe, giờ phút này tràn đầy giá lạnh, rồng có vẩy ngược, động vào chết ngay tức khắc, mẫu thân chính là vẩy ngược của Tô Tiểu Vũ, mà trong lời của hồng y nam tử, hoàn toàn chọc giận Tô Tiểu Vũ, có thể sàm sỡ nàng, bởi vì sức mạnh cách xa nhau, nàng nhẫn! Nhưng chạm đến mẹ nàng, dù là cá chết lưới rách, nàng tha cho .

      Hồng y nam tử sửng sốt, sau khi hơi ngạc nhiên khi thấy đôi mắt nàng tràn đầy đau khổ, trong mắt tràn ra đau lòng, xem ra vật rất quan tâm tới mẫu thân của nàng, e rằng Vũ Các tìm nhiều năm, nhiều năm như vậy, vật nhất định rất khổ sở, nghĩ tới đây, trong lòng hơi nhói đau, lớn như vậy, hôm nay mới biết được, ra là cũng biết đau lòng.

      Lời lạnh lùng của nàng, làm như nghe, thấy động tác hồng y nam tử, trong nháy mắt xuất trước mặt Tô Tiểu Vũ, muốn đưa tay kéo nàng, nhưng nghĩ nàng phản kháng, chưởng đánh tới mang theo nội lực, bị nhàng tránh qua, sau lưng vang lên tiếng lớn, gốc cây cây lê to ngã xuống đất vang rầm.

      Hồng y nam tử hí mắt, giọng mang theo chút bị thương, “Vật , ngươi đúng là sẵn sàng đả thương ta.” Chưa xong, động tác chậm nửa phần, né tránh công kích kế tiếp của Tô Tiểu Vũ.

      Tô Tiểu Vũ biết là làm sao, nàng rất ít nổi giận như vậy, cho dù là Tô Nghệ Tuyền cùng mẫu thân nàng ta nhục mạ nàng, nàng chỉ ghi nhớ thù đó, sau này nàng trả lại gấp trăm ngàn lần.

      Nhiều năm như vậy, nàng sớm học được cách khống chế tâm tình của mình, nhưng biết vì sao, vừa đụng phải người này, nhẫn của nàng đều biến mất thấy tăm hơi, nghĩ đến điều này, trong lòng càng tức giận, chưởng phong càng thêm sắc bén , dù đánh lại, cùng lắm , cá chết lưới rách.

      tám năm trôi qua, Tô Tiểu Vũ lần đầu tiên quên mất việc tìm mẫu thân, để ý mọi thứ muốn phát tiết.

      Hồng y nam tử nhìn ra được Tô Tiểu Vũ muốn phát tiết, trong mắt lên ý cười, chỉ né tránh, đánh lại, dường như muốn mặc cho nàng phát tiết, nhưng khi nhìn thấy ống tay áo bị rách, rốt cục có chút kinh ngạc, biết Tô Tiểu Vũ võ công lợi hại, nhưng nghĩ đến có thể tiếp cận gần người , phải biết rằng, mặc dù có phản kháng, nhưng tốc độ né tránh có ý chậm lại.

      Hơi cau mày, để cho nàng làm liều, trong lòng bàn tay ngưng tụ nội lực, trực tiếp hóa giải chưởng lực Tô Tiểu Vũ, cầm bàn tay non mềm của nàng, cỗ lực lượng nhu hòa hóa giải lực đạo trong tay nàng, nàng kéo vào trong ngực.

      “Liều lĩnh!”
      PhongVy thích bài này.

    5. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,151
      Được thích:
      13,062
      Chương 4.1: Cổ độc sinh tử.
      Edit+Beta: LanhThienNhi255.

      “Liều lĩnh.” Hồng y nam tử cau mày, nắm chặt tay nàng để ra sau lưng, khiến nàng giãy giụa được, cái tay khác nâng cằm nàng lên, tinh tế đánh giá khuôn mặt nhắn lạnh như băng của nàng, trong mắt đều là đồng ý, giọng có chút vui, “Muốn phát tiết phải biết chừng mực, toàn lực công kích như vậy, sợ đả thương chính mình sao.”

      Tô Tiểu Vũ kinh ngạc nhìn , lạnh lẽo mặt lập tức biến mất, nàng đánh , tức giận là phải, nhưng lý do này, lý do này ……

      “Làm nữ nhân của ta, mẫu thân ngươi, ta cứu giúp ngươi.” Hồng y nam tử thấy vẻ mặt nàng sững sờ, đúng là có chút dở khóc dở cười, bộ dáng nàng như vậy, có thể dựng lên Vũ các lớn như thế, đúng là kỳ tích, tâm khỏi mềm nhũn ra, ôn nhu .

      Nếu Tô Tiểu Vũ biết suy nghĩ của , nhất định tức giận đến chửi ầm lên, cái gì gọi là có thể dựng lên Vũ các lớn như thế đúng là kỳ tích, nàng phải lúc nào cũng thất thường như vậy.

      “Cứu mẫu thân về sao?” Tô Tiểu Vũ dù sao vẫn là Tô Tiểu Vũ, coi như là thất thường, nhưng có thể khôi phục rất nhanh, ở trong lòng nàng quan trọng nhất là tìm mẫu thân trở về, có thể giúp nàng cứu mẫu thân về, nàng có ý định phủ nhận, suy cho cùng có thể thắng được nàng, rồi hiểu biết rất nhiều về người Vũ Các, nhất định phải người có thân phận bình thường, nếu giúp tay, tệ, chẳng qua làm nữ nhân của ……

      Tô Tiểu Vũ chậm rãi buông lỏng người có chút cứng ngắc, ngửa đầu nhìn lại con ngươi màu hổ phách của , đồng tử đen càng ngày càng thâm thúy, bởi vì tất cả những cảm xúc đều thể nhìn thấy được gì từ hồng y nam tử này như đá chìm đáy biển, gặp nửa phần gợn sóng, môi chậm rãi nhếch lên, giống như trước đó, lười nhác đến cực điểm, lộ ra tà khí nhàn nhạt.

      Hồng y nam tử tất nhiên chú ý tới biến hóa của nàng, trong mắt lên hứng thú, xem ra vật nháo đủ rồi, tính toán đùa , cúi người, môi mỏng tới gần lỗ tai của nàng, giọng trầm thấp mấy phần.

      “Đúng, chỉ cần ngươi đáp ứng làm nữ nhân của ta, ta cứu mẫu thân ngươi trở về an toàn.” Chỉ cần nàng còn sống. Dĩ nhiên, lời này dám .

      “Ta là của chính ta, tại sao có thể là của ngươi?” Tô Tiểu Vũ nhìn gò má , khoảng cách hai người càng gần hơn, chỉ thấy nàng nháy đôi mắt to, bên trong sương mù mông lung, có chút hương vị ngây thơ, trong giọng điệu tràn đầy vẻ vô tội.

      Nếu là người quen biết nàng liền biết, kế tiếp có người gặp phải xui xẻo.

      Hồng y nam tử tà mị thiêu mi, chậm rãi buông cổ tay giam cầm nàng ra, ngược lại ôm hông nàng, dùng chút lực, kéo nàng vào trong ngực, chóp mũi càng càn rỡ cọ vào gò má nàng, nhất thời, bầu khí giữa hai người trở nên hết sức mập mờ.

      “Vật muốn thế nào đây? Nếu làm nữ nhân của ta, mẫu thân ngươi có thể càng nguy hiểm hơn, nàng như vậy ngươi đau ……” đến đây, cám dỗ hay là uy hiếp, lại tăng thêm mùi vị mập mờ.

      “Vậy nếu như ta có biện pháp vẹn toàn đôi bên?” Tô Tiểu Vũ cong mắt cười ngây thơ, dung nhan tuyệt thế đặc biệt linh động, giọng thanh thúy trong trẻo.

      Hồng y nam tử thấy dáng vẻ khả ái của nàng, trong lòng ngứa ngáy khó chịu, vốn muốn khinh bạc người của mình, nữ tử trong ngực lại vừa vặn mình thích, nếu như có động tác, có phải là quá tử tế ?

      Cho nên, thể thừa nhận mình là nam nhân bình thường.

      Vì vậy, liền nghiêng đầu đến gần Tô Tiểu Tũ, nhàng hôn cái gương mặt nhẵn bóng của nàng, tuy là lướt qua rồi ngừng lại, nhưng tư vị trong đó, đủ để lại cho lòng ngập tràn thích.

      Chương 4.2: Cổ độc sinh tử.
      Edit+Beta: LanhThienNhi255.


      Tô Tiểu Vũ bị hành vi càn rỡ của làm cho đứng người, sống hơn mười năm, lần đầu tiên gặp được kẻ xấu xa đến cực điểm, nhưng nghĩ đến kế hoạch của nàng, khỏi hít sâu hơi, đè ép sát ý dâng lên.


      Chẳng những tức giận, ngược lại nụ cười càng thêm đơn thuần, hồng y nam tử thấy vậy, ý cười sâu hơn, bỏ qua ánh sáng lạnh trong mắt vật , đây là muốn tự tìm xui xẻo sao?


      “Vật , chút suy nghĩ của ngươi, hử?” Người nào đó dường như cho rằng có phát sinh những thứ vừa nãy, nâng đầu lên, hơi mở to mắt, tò mò nhìn Tô Tiểu Vũ, dáng vẻ như ham học hỏi, ánh mắt đó đơn thuần thua chút nào Tô Tiểu Vũ.


      “Ý nghĩ của ta là ……”


      Tô Tiểu Vũ nghe vậy, nháy mắt cái, từng chữ từng chữ, còn chưa xong, nhón chân lên, hôn hồng y nam tử.

      Hồng y nam tử nghĩ tới trăm nghìn khả năng, duy chỉ có nghĩ tới nàng chơi đùa kiểu thương như thế này, sững sờ chốc lát, tâm trạng cảnh giác, nhưng lười chẳng muốn phỏng đoán rốt cuộc nàng muốn làm gì, ý cười nhuộm đẫm con ngươi màu hổ phách, ôm chặc hông của nàng, từ bị động thành chủ động.


      chưa từng hôn qua, nhưng bản năng nam nhân dẫn dắt tất cả động tác của , nhàng liếm cánh môi non mềm như nụ hoa đào của Tô Tiểu Vũ, trong lòng tràn đầy ấm áp, đôi mắt đẹp khẽ nhắm lại, che lại say đắm trong đó.


      “Ta tên Bạch Lê.” Thấp giọng nỉ non, ngay sau đó nhanh chóng cạy cái miệng nhắn của nàng ra, hút lấy mật ngọt thơm ngát thuộc về nàng, tuy thoải mái nhưng quên cảm thấy khó hiểu, vật này vì sao phối hợp như vậy, chờ thắc mắc xong, có câu trả lời.


      Trong cổ họng chợt lạnh, viên thuốc lạnh như băng lăn vào trong miệng , Tô Tiểu Vũ đúng lúc này hung hăng đẩy ra.


      Đè xuống khô nóng mặt, Tô Tiểu Vũ nhàn nhạt liếc nhìn trong nháy mắt tản mát ra hơi thở nồng nặc nguy hiểm, hừ lạnh , “Ngươi phải muốn biết suy nghĩ của ta sao, chính là đây.”


      “Hạ độc?” híp mắt mang theo nguy hiểm, tôn quý bá đạo hề che giấu nữa, khí thế bức người, trong lòng vui tới cực điểm, “Ngươi vì hạ độc, có thể tùy tiện hôn nam nhân?”


      Lời vừa ra khỏi miệng, giống như là trượng phu bắt được thê tử hồng hạnh xuất tường, có mùi chua như giấm, muốn che nhưng thể che được.


      Tô Tiểu Vũ nghe vậy sửng sốt, lập tức tức giận, chuẩn bị xong giải thích bây giờ toàn bộ đều quăng hết, suy nghĩ nguyên nhân bộc phát khí chất lạnh lẽo, nghiến răng nghiến lợi hừ lạnh, “Hạ độc? Đừng cho là ta ngửi thấy được người ngươi có mùi cỏ Tuyết triết, ta hạ là cổ độc”


      Cỏ Tuyết triết cực kỳ quý hiếm, ăn hai gốc liền có thể điều dưỡng ra thể chất bách độc bất xâm, những thứ này nàng quen thuộc đến thể quen thuộc hơn nữa, làm sao nàng có thể phạm sai lầm đơn giản như vậy, cho nên, nàng hạ chính là cổ độc.

      “Cái gì cổ độc?”

      Nghe vậy, Bạch Lê tức giận nữa, có phần cảm thấy hứng thú hỏi, nhìn ra nửa phần sợ chết.


      “Cổ độc sinh tử, sau này, ngươi chỉ có thể nghe ta.”


      Vẻ mặt Tô Tiểu Vũ trong trẻo lạnh lùng, trào phúng nhìn cái, xoay người rời , phải muốn nàng trở thành nữ nhân của sao, bây giờ trúng cổ độc sinh tử, xem ai mới là chủ trò chơi.


      Bạch Lê nhìn bóng dáng nàng rời , có đuổi theo, mà trầm thấp nở nụ cười, cặp mắt kia trong suốt, giờ phút này lộ vẻ tình thế bắt buộc.


      Cổ độc sinh tử, người trúng cổ và người hạ cổ sinh mạng gắn liền nhau, nếu người hạ cổ chết, người trúng cổ chết, ngược lại, sao, đúng là xem thường vật này, y thuật và độc thuật đều rất lợi hại, hổ nữ nhân coi trọng.


      Nhưng khiến cho vui vẻ nhất, phải là năng lực của Tô Tiểu Vũ, mà là ý trong lời kia, cổ độc sinh tử, người cả đời chỉ có thể chứa được viên, mà nàng đút viên kia cho , mang ý nghĩa, nàng là người hạ cổ , chính là ……


      Bạch Lê đứng thẳng người, thu hồi nụ cười, khí chất tà mị vô cùng, còn dư lại vẻ tôn quý tự nhiên và khí phách, ngưng mắt nhìn phương hướng Tô Tiểu Vũ rời , lâu thu hồi ánh mắt, sau lúc, cổ họng giật giật, dường như nuốt thứ gì xuống.


      Cổ độc sinh tử sao? Ngược lại là thứ tốt .
      Last edited: 4/10/15
      PhongVy thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :