1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Yêu nghiệt xâm nhập

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,957
      6. ☆, khí thế rất mạnh mẽ


      Edit: Hằng Trần

      Beta: Quảng Hằng



      Ngày hôm sau, đứng rửa mặt ở trước bồn rửa, xoa thân mình đau nhức, trong lòng rủa thầm: nghiệt chết tiệt, nghĩ tới thể lực nghiệt háo sắc kia lại tốt như vậy, làm lần, sau nửa đêm lại còn đánh lén ? Tất nhiên là phải chuồn nhanh ra khỏi cái phòng kia.

      Khi bưng bữa sáng đẩy cửa vào phòng , liền nhìn đến nghiệt kia cười ra mặt! dùng sức đẩy bữa sáng đến trước mặt , chỉ vào căm giận : “ như thế này vẫn còn có thể cười được sao!”

      “Ai cho em tối hôm qua đào tẩu nhanh như vậy.” Lục Cẩm xong, xốc chăn lên xuống giường.

      muốn làm gì?” Gặp tư thế này, nhanh chóng lui ra phía sau vài bước, vẻ mặt hoảng sợ nhìn , nghiệt háo sắc này phải còn muốn nữa chứ. Lục Cẩm quét liếc mắt cái, khẽ cười : “ chỉ là muốn ăn cháo mà thôi, em suy nghĩ nhiều quá.”

      “…” Được rồi, quả suy nghĩ nhiều quá. Lục Cẩm bưng cháo, ngồi ở bên giường tao nhã uống, ánh mắt thường thường nhìn máy tính.

      “Đúng rồi.” Nhìn thấy Lục Cẩm như vậy, bỗng nhiên nghĩ đến vấn đề hỏi: “ phải là người sáng lập XL gì đó sao? Vậy sao cần công ty?”

      “Cũng bởi vì là người sáng lập, cho nên công ty thường có rất nhiều người xử lý công việc cần đến phải tự xử lý, trừ khi có việc đặc biệt khó giải quyết. Đương nhiên công ty tại sớm vào ổn định, việc đặc biệt khó giải quyết thường có.” Lục Cẩm thập phần thoải mái trả lời.

      “… Cho nên có việc gì làm nên hí hửng chạy đến trong bệnh viện chơi?” thuận miệng .

      Ai ngờ, Lục Cẩm sau khi nghe xong câu này, có chút bất đắc dĩ nhìn : “Em còn chưa ăn điểm tâm?”

      “Đúng vậy.” Bởi vì trong bệnh viện bệnh nhân mới là đệ nhất, cho nên phải hầu hạ bệnh nhân xong mới có thể lo lắng cho bản thân, tuy rằng tên trước mắt này căn bản phải bệnh nhân gì!

      “Chúng ta ra ngoài ăn điểm tâm, lâu chưa ăn tới bữa sáng.” Lục Cẩm xong, đứng lên ở chỗ này, bản thân tự nhiên thay quần áo.

      “Uy… uy uy…” lập tức xoay người : “ có biết nơi này còn có phụ nữ ở đây vậy, tự nhiên thay quần áo cũng vào bên trong.”

      “Này có cái gì.” Phía sau truyền đến tiếng cười khẽ của Lục Cẩm : “Em cũng phải chưa từng nhìn qua.”

      “… Nhưng mà thử nghĩ xem nếu có người … người ngoài kia, tôi còn có thể làm được .” vừa xong, Lục Cẩm bước đến bên người nắm lấy tay của , nhìn : “ tại em là người của tôi.” Sau đó liền kéo ra ngoài.

      Bởi vì có nghiệt hết sức đẹp trai lôi mạch về phía trước, làm cho những người ngang qua hai người đều hướng những ánh mắt kì quái nhìn chúng tôi, hơn nữa còn mặc trang phục y tá.

      “Dừng lại, có thể để tôi thay quần áo trước rồi hãy ?” vẻ mặt rối rắm nhìn nghiệt kia, bởi vì bộ dáng này rất kỳ quái. nghiệt dừng bước lại nhìn hồi, mới thoải mái vung tay lên, chấp thuận thay quần áo.

      lập tức xám xịt chạy tới văn phòng. Choáng váng, cảm thấy sắp trở thành nô lệ của nghiệt kia!

      Ngồi ô tô sang trọng của nghiệt, nhìn đám người lui tới, bỗng nhiên phát mình say xe! Phát ra tình huống này, lập tức vui sướng hướng bên cạnh nghiệt kia : “Này, tự nhiên tôi say xe nữa.”

      Lục Cẩm cười cười, gì. Vì muốn xác định, dùng sức hút chút khí trong xe, sau đó cũng có cảm choáng váng gì, nhất thời cười đến càng thêm vui vẻ, “Tôi , say xe.” Bởi vì ngồi xe vẫn hay say xe, cho nên vẫn thường ở lại trong bệnh viện, rất may là bệnh viện có cấp chỗ cho nhân viên cư trú, bằng đời rồi.

      “Em còn nhớ món cháo thịt viên trước đây ?” mặt nghiệt của Lục Cẩm mang theo vẻ thản nhiên giọng .

      “Ừ, ừ, đương nhiên nhớ .” dùng sức gật gật đầu, đúng vậy trước kia là thích nhất ăn cháo, thịt viên dai dai giòn giòn kia. Ưmmm, nhưng mà… quay đầu nhìn , vẻ mặt nghi hoặc hỏi: “ vừa rồi có phải hay , có còn nhớ trước đây hay ? làm sao mà biết tôi lúc còn ?”

      “Những kẻ dở hơi ở cùng văn phòng của em cho tôi biết.” Lục Cẩm cầm vô lăng trong tay vừa chuyển hướng : “Đến rồi, xuống xe .”

      lập tức mở ra cửa xuống xe, nhìn khung cảnh trước mắt, có chút thể tin ngây ngốc đứng ở nơi đó. Vì quán ăn thường xuyên ăn trước đây với cái quán ăn kia giống nhau như đúc, ngay cả tại mặt tiền của quán phía trước cũng để chậu hoa đào làm cảnh đều giống nhau.

      “Còn ngây ngốc đứng đó làm gì.” Lục Cẩm có chút buồn cười nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của đứng ở đó, kéo , “Đến rồi, vào thôi.”

      còn nhìn quang cảnh của quán ăn này, sau đó nghe nghiệt , tùy ý để nghiệt nắm tay vào trong quán ăn.

      Vừa vào quán, nghiệt liền giúp kéo ghế, đợi ngồi xuống rồi mới đến bên kia ngồi xuống, sau đó gọi người phục vụ kêu hai bát cháo trứng thịt.

      “Thực lâu tôi có ăn đến món cháo trứng thịt này.” nhìn cách bài trí bên trong của quán, thực giống với quán ăn trước đây nhưng biết đây thể là quán ăn trước kia được.

      “Cho nên, em có nên cảm ơn hay ?” Vẻ mặt nghiệt mỉm cười nhìn : “Hay nên cảm ơn bằng hành động thực tế?”

      “…” Mãi suy nghĩ, sững sờ, nội tâm có tia chờ mong có thể tìm ra được hương vị trước đây .

      “Thơm ngào ngạt nóng hầm hập cháo trứng thịt được mang đến đây.” người phục vụ đem cháo đặt ở trước mặt hai người cười : “Chúc quý khách ngon miệng, có việc cứ gọi tôi”, xong xoay người rời .

      “A… Nóng nóng.” lấy tay quạt quạt đôi môi đáng thương của mình, ai oán nhìn kia bát cháo : “Cháo này nóng như vậy cũng lên tiếng kêu gọi.”

      “Xì.” Lục Cẩm nhịn được cười ra tiếng, có chút bất đắc dĩ lấy ra khăn tay, sau đó nhàng sát môi , : “Em lúc nào cũng ngây thơ như vậy, chút thay đổi nào cả.”

      “…” có lúc nào là sao? Mặc kệ, vẫn là ăn cháo trước .

      Ăn ăn, bỗng nhiên phát trước mắt hơn cái thìa, sau đó theo bên trong thìa rơi xuống mấy viên thịt, thuận mắt nhìn lại, chỉ thấy nghiệt đem viên thịt trong bát của mình lấy ra, sau đó đem toàn bộ cho .

      “Tại sao đem hết cho tôi?” khó hiểu nhìn nghiệt kia.

      thích ăn cái này.” nghiệt nhàng đem cháo thổi thổi, đưa vào trong miệng, nhìn hầu kết nghiệt bắt đầu khởi động, bỗng nhiên cảm thấy nghiệt này có nét quyến rũ mê người, sau đó lại nghĩ tới chuyện tối hôm qua…

      Phốc, rất tà ác…

      “Thế nào, cháo này có giống với hương vị cháo trước kia em ăn ?” nghiệt ngẩng đầu, vẻ mặt ôn nhu nhìn . Nhưng mà, biết vì sao, nghe thành thế nào, uống xong cháo lại tưởng muốn làm chuyện đó!

      Vì thế, vẻ mặt hoảng sợ nhìn lớn tiếng : “Cái gì, lại còn muốn?”

      “Khụ khụ.” vinh hạnh, nghe những lời này của nghiệt kịch liệt ho khan cùng mọi người xung quanh đưa mắt nhìn . xấu hổ cúi đầu, yên lặng ăn cháo. Hết thảy đều là ảo giác, hết thảy đều là ảo giác… Ai biết, phía truyền đến nghiệt cười như có như thanh , “Nếu như em còn muốn, vui lòng phục vụ.”

      muốn, muốn!...

      Thứ Bảy, khó có được ngày nghỉ, khi rốt cục may mắn có thể thoát ly ma chưởng của nghiệt để hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp, trước mặt số người ăn mặc sang trọng, có chút mờ mịt. Những người này là muốn làm gì?

      “Xin chào, xin hỏi có phải là Ly Vũ Vũ ?” cái áo đen đến trước mặt , mặt chút biểu cảm nhìn .

      “Ngạch…” giờ phút này trong lòng thập phần rối rắm, biết có nên thừa nhận hay , nhưng tuy rằng là hỏi , nhưng ngữ khí ràng là khẳng định! Vì thế gật gật đầu : “Đúng vậy, cho hỏi các là?”

      “Chúng tôi theo lệnh lão đại muốn mời đến chuyện.” Người áo đen tiếp tục mặt chút thay đổi nhìn .

      “Hướng… Hướng lão đại?” Tôi nhất thời mở to hai mắt, nghe khí thế này, hình như là lão đại xã hội đen gì đó, nhưng cùng với Hướng lão đại kia chút quan hệ cũng có!

      “À, chính là Hướng Văn thiếu gia.” Người áo đen vẫn mặt chút thay đổi nhìn .

      “Ra là như vậy.” Lòng thở dài nhõm hơi, ra là em trai kia nhưng mà gọi làm cái gì? nhìn mấy người mặc đồ đen đó, xem ra bọn họ là cho biết cũng cho . Cho nên, chỉ còn cách theo bọn họ ngồi xe.

      Trong biệt thự xa hoa.

      ngồi ở cái sô pha , sau đó nhìn phòng khách rộng lớn cùng với lão nhân tóc bạc trắng đứng cùng với mấy người mặc đồ đen lúc nãy. Lão nhân kia vẫn gì, chỉ lẳng lặng xem văn kiện. Nhưng người áo đen đứng ở bên cạnh lên tiếng, “Ly Vũ Vũ tiểu thư, ra giá .”

      “Ra giá?” mờ mịt nhìn , biết là có ý gì? Nhưng đổi lấy là người áo đen khinh thường nhìn , biết từ nơi nào lấy ra cái vali xách tay, mở ra đưa đến trước mặt của : “Ly Vũ Vũ tiểu thư, đây là trăm vạn, mời lập tức biến mất trước mặt Hướng Văn thiếu gia.”

      chậm rãi cúi đầu, nhìn tiền mặt trắng bóng trong vali kia, trong lòng mừng thầm! Trời ạ, phải là nằm mơ đấy chứ, đây là tiền, là tiền đó! Xem ra cũng có khi nhìn thấy được nhiều tiền như vậy, , hẳn là là vô cùng lớn!

      Nhưng mà, muốn

      Biến mất khỏi tầm mắt của em trai? ràng là em trai kia đeo bám mà, hẳn là bọn họ nên làm cho biến mất ở trước mặt mới đúng. Nhưng mà biết nếu như vậy, chỉ khiến cho bọn họ càng thêm khinh thường! Vì thế, vẫn gì, vẫn lẳng lặng nhìn mặt người kia, lớn tiếng : “Lão nhân, chi bằng chúng ta thương lượng chuyện này.”

      Sau đó, người áo đen lại biểu lộ vẻ mặt khiếp sợ, lão nhân kia chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng thẳng tắp bắn về phía .

      “Đừng, ông đừng kích động.” nuốt nuốt nước miếng, , nhìn ánh mắt lão nhân kia, sợ hãi nhưng vẫn giọng : “Tôi cho ông biết bí mật, nhưng là trao đổi bí mật này phải cần trăm vạn, đồng ý hay ?”

      Lão nhân kia chậm rãi cong khóe miệng lên, cười lạnh tiếng : “.”

      “Kỳ , tôi thấy rằng các người tìm sai đối tượng, tôi là người có bạn trai, làm sao có thể còn trêu chọc thiếu gia nhà các người… đúng , là con cháu ngoan ngoãn nhà các người chứ.” Lau, vừa rồi thiếu chút nữa sai rồi, mang vẻ mặt thành khẩn nhìn lão nhân kia tiếp tục : “Cho nên, đây hoàn toàn chính là hiểu lầm.”

      “Hừ.” Ai ngờ, người áo đen kia nghe xong, ngữ khí càng thêm khinh thường : “Rất nhiều người đều giải thích như vậy ở trước mặt Hướng lão đại, nhưng thực tế vẫn ngầm câu dẫn Hướng thiếu gia, đừng tưởng rằng các người có thể lừa dối Hướng lão đại. tại chỉ cần ra câu, đòi tiền hay là muốn mệnh?”

      Lau mồ hôi, có cần nghiêm trọng như vậy ? Sinh mệnh con người làm sao có thể dễ dàng như vậy nhưng mà nghĩ tới phía trước có nhiều người dùng qua chiêu này như vậy. có chút buồn rầu nghĩ, bỗng nhiên vẻ mặt đắc ý nhìn người mặc áo đen kia : “Những người đó với tôi hoàn toàn giống nhau, bạn trai tôi là Lục Cẩm, tôi làm sao còn có thể ý đến thiếu gia nhà các người.” Thực xin lỗi nghiệt, tại có biện pháp chỉ có thể đem danh của để bảo toàn tính mệnh.

      “Lục… Lục Cẩm?” Người áo đen vừa rồi từ khinh thường nháy mắt trở nên thập phần hoảng sợ, ánh mắt nhìn về Hướng lão đại.

      vừa rồi , bạn trai của là Lục Cẩm?” Hướng lão đại tựa hồ cũng có chút kinh sợ, sau đó dùng ánh mắt sắc bén nhìn từ xuống dưới.

      “Đúng vậy.” gật gật đầu.

      là bạn của Lục Cẩm, vậy tại sao còn muốn lấy trăm vạn của ta?” Hướng lão đại cầm lấy xì gà, người áo đen lập tức giúp đốt lửa.

      hổ là làm người lão đại, quả nhiên có dễ dàng bị lừa như vậy. cười cười : “Tục ngữ có câu, có người công đưa tiền cho mình, mình tội gì mà lấy.”

      Hướng lão đại gì, chỉ ngồi ở chỗ kia bên cầm xì gà bên nhìn chằm chằm , nhìn đến mức làm sợ hãi trong lòng.

      “Cái kia cái gì, tôi có thể được chưa?” giọng hỏi, bởi vì khí nơi này làm cho thoải mái!

      lát sau, Hướng lão đại thổi làm khói, sau đó dập tắt xì gà nhìn : “ là có thể , nhưng mà là bạn Lục Cẩm, vậy cho tôi biết, di động của Lục Cẩm là bao nhiêu?”

      Nghe như thế, nhất thời há hốc mồm. Thảm rồi, hoàn toàn biết số di động của nghiệt háo sắc kia. Sao… làm sao, làm sao bây giờ? Xem ra thể kéo nghiệt xuống nước, đúng là phải chuyện tốt!

      Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào.

      “Ngài thể tự tiện vào, tôi còn chưa có thông báo.”

      Lục Cẩm vung tay đẩy mấy tên bảo vệ bảo vệ ngăn cản ra, mắt phượng quét qua toàn bộ đại sảnh, sau đó thẳng về hướng . nhìn nghiệt háo sắc thân mặc trang phục chỉnh tề tiến vào, hơn nữa mặt nở nụ cười như có như , lòng nhất thời rơi lệ đầy mặt. Thần a, người này chắc chắn là tới cứu ? Nhưng vì sao cảm thấy được có tia sợ hãi nào cả!

      nghiệt dùng lực đem đặt tại trong lòng của , mắt lạnh nhìn người phía kia : “Hướng lão nhân, ông tìm bạn tôi đến chỗ này, biết có gì chỉ giáo?”
      Last edited by a moderator: 1/8/14
      Khủng Long, CHIMQUYEN, Phong Vũ Yên3 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,957

      Chương 7: Bị sói ăn!

       Edit: Ái Nhân & Ngọc Lê




      “Nga?” , trong mắt hướng lão đại lên tia kinh ngạc,thêm chút hứng thú nhìn Lục Cẩm : “

      có bạn rồi ? tin được, sao trước đây thấy giới thiệu?”

       “Tôi làm bất cứ việc gì cần phải báo cáo với bất kỳ ai, chỉ cần tôi hiểu là được” , Lục Cẩm thản nhiên .

      Có khí phách… thầm tán thưởng, chỉ là… có thể ôm chặt như vậy , sắp đứt hơi rồi.

      Hướng lão đại hừ lạnh tiếng,  : « Quả nhiên là con trai của thủ tướng Lục, khí thế giống người bình thường nhỉ ».

       «  dám. » , Lục Cẩm cười, nhìn Hướng lão đại  : « Bây giờ tôi có thể đưa bạn tôi được chưa ? »

      Nghe vậy, hắc y nhân lên phía trước chuẩn bị gì đó, nhưng Hướng lão đại xua tay, nhìn Lục Cẩm  : « Nếu là bạn , đương nhiên có thể  »

      Lục Cẩm gì, chỉ là khi kéo qua hắc y nhân có liếc ta cái. Mà người đứng bên cạnh là , ràng nhìn thấy sau khi hắc y nhân  tiếp nhận ánh mắt đó, cả người run nhè , thậm chí có suy nghĩ muốn chạy trốn.

      Thấy vậy, nhất thời đắc ý, ta vừa rồi dọa , giờ đến lượt ta rồi.

        Trong xe.

      ngồi ngay ngắn trong xe, dám thở mạnh, bởi vì giờ khắc này sắc mặt của nghiệt được tốt lắm.

      “Ly Vũ Vũ,” nghiệt chậm rãi kêu lên

               “Có” , lập tức đáp, bây giờ ta là to nhất, thể chọc vào.

       “Càng ngày em càng biết cách chọc giận đàn ông nhỉ?” Lục Cẩm cười như cười nhìn , trong mắt tràn ngập uy hiếp.

      Tuy rằng rất muốn kháng nghị, nhưng nhìn ánh mắt nguy hiểm, có ý tốt của tên nghiệt, lại nhớ đến những hành động mấy tốt đẹp trước kia của , quyết định giả đáng thương, có thể giảm bớt nỗi tức giận tên của ai kia. Thế là vặn vặn ngón tay, ủy khuất  : «  ra…trong chuyện này có hiểu lầm »

      Ai biết, tên nghiệt kia nhìn , đôi mắt xinh đẹp nheo lại, giọng  : « Em biết  ? bộ dạng bây giờ của em, làm tôi muốn pham tội. »

         nghiệt chính là nghiệt mà!

      Lại , sao biết tôi ở chỗ người kia?” nghi hoặc nhìn

       “Em muốn biết chuyện đó, thà rằng lo lắng cho tình cảnh bây giờ của em hơn”, Lục Cẩm xoay vô lăng, sau đó dừng xe vào lề đường.

        “Tình cảnh của tôi bây giờ?” càng hiểu, vì sao phải lo cho tình cảnh nay của bản thân ? Khoan  ! Đây là đâu ? Vẻ mặt sợ hãi nhìn xung quanh, phát đây là nơi hoàn toàn xa lạ.

             “Nào!” nghiệt mở cửa xe, cánh tay thon dài đưa ra trước mặt .

      ngồi trong xe, vẻ mặt bối rối nhìn cánh tay trước mặt, lại nhìn đến biệt thự rộng lớn phía sau ta…khụ khụ, theo phỏng đoán ban đầu, biệt thự kia có lẽ là của tên nghiệt trước mặt này.

       « Lại đây », nghiệt nhìn , mặt tràn đầy mưu, thấy chậm chạp chịu đưa tay ra, tựa tiếu phi tiếu  : « hay là em muốn tôi bế em lên ? »

       “”, lập tức lắc đầu, nếu như vào, chẳng phải là vào hang cọp sao? mới ngốc như vậy.

      nghiệt gợi lên nụ cười, sau đó trong nháy mắt nắm lấy tay kéo ra ngoài.

      Ngay sau đó, con đường thênh thang người người qua lại, xuât hiên màn cãi nhau kịch liệt.

       “Tôi vào”, tay cố sống cố chết bám chặt vào ghế, thề buông! Đùa gì vây, vào đấy đến xương cũng còn.

       “ vào cho tôi”,tên nghiệt mực trước mặt tỏ ra lịch thiệp, bây giờ cuối cùng cũng lộ ra bản chất ma quỷ rồi, tay nắm lấy tay , tay kia cạy tay bám vào ghế của .

      Tên nghiệt thấy nhất quyết chịu buông tay, liền uy hiếp : « nếu còn vào, tôi bạo cúc hoa của em tại chỗ đấy »

      nhất thời kinh ngạc, lập tức buông tay.

      Tên nghiệt lúc này mới hài lòng ôm vào lòng, sau đó bước rồi lại bước đưa tiến vào địa ngục.

      Vừa vào đến cửa, nghiệt dùng sức ném lên giường.

              Trời ơi, lại là giường sao?

      lập tức ngã nhào sang bên, ánh mắt bắn ra bốn phía, ý đồ tìm thứ để phòng thân.

       “ cần tìm nữa, cứ coi như em có vũ khí trong tay, cũng đánh thắng được tôi”. nghiệt dường như nhìn ra nghĩ gì, tháo ra cà vạt cổ, từng bước tiến gần về phía .

      Thấy nghiệt háo sắc cách càng ngày càng gần, lập tức lui về sau, trong lòng thầm nghĩ, thể chọc giận lúc này, nếu hậu quả là thể tưởng tượng được… Thế nên vừa lui ra sau vừa  : « Cái kia, chúng ta có thể đến phòng khách chuyện được  ? »

      nghiệt háo sắc vừa nghe xong, khóe môi khẽ nhếch, vứt cà vạt lên ghế  : « Em cho rằng em thoát được sao ? »

       “, , ”, vội vàng lắc đầu phủ nhận, nhìn tên nghiệt : “chỉ là lần đầu tiên đến nhà , nên muốn tham quan chút thôi mà. Hơn nữa, bây giờ tôi là thân phận khách, cũng nên tiếp đãi tôi ở phòng khách chứ, ví dụ mời tôi ăn gì đó hay uống cà phê gì gì cũng được.”  Trong đầu vừa nghĩ làm thế nào để từ chối, vừa nghĩ cách nhanh nhanh thoát khỏi đây”

      « Tham quan cần , bởi vì sau này em thường xuyên tới, còn về việc em mình là khách… »

      tới đây, tên nghiệt háo sắc đặt giường, bờ ngực rắn chắc rộng lớn đè chặt , thổi hơi vào tai ,  : « đến bước này rồi, em còn cho rằng mình là khách sao ?»

      Nghe thanh khêu gợi của tên nghiệt cùng với động tác mờ ám của , liền đỏ mặt,  : « Tôi…tôi…chẳng lẽ phải sao ? »

      vừa xong, ngờ tên nghiệt nhéo vào ngực cái, trợn tròn hai mắt , run rẩy  : « , tên sắc lang này »

       “Nếu em là sắc lang, vậy bây giờ cho em thấy, thế nào mới gọi là sắc lang chân chính” , nghiệt ngay lập tức cúi đầu xuống bá đạo hôn vào môi , tiện đà xâm chiếm từng tấc trong miệng , dây dưa với lưỡi, cho lui bước. Đồng thời tay cũng vuốt ve thân thể từ xuống dưới, mỗi lần tiếp xúc lại khiến toàn thân run rẩy.

       “Nhìn xem, em chẳng phải cũng khát khao tôi sao.” nghiệt tay giữ lấy cằm , cười câu hồn đoạt phách, tay nhàng chơi đùa bầu ngực mềm mại.

        

       “Ưm…tôi…” còn chưa hết, nghiệt ôm lấy , về phía giường.

      dựa vào lòng , ngửi mùi thơm cơ thể nhàn nhạt của , trong lúc mơ màng dường như có luồng cảm giác ấm áp lóe lên rồi tắt.

      nghiệt nhàng đặt lên giường, tiếp đó đứng dậy y phục từng chiếc từng chiếc cởi ra.

      Lòng của nhất thời cuồng loạn dứt, vội vàng : " Chúng ta cần cứ tìm hiểu nhau giường được  ? »

      nghiệt bật cười, nhưng lại ngừng động tác trong tay , cho đến khi cởi xong  y phục cuối cùng.

      Trời ạ, nhìn thấy cái gì dài dài trong truyền thuyết ấy ( cần giải thích, cần giải thích nha) !!!! Chẳng qua…. Vật đó…. Sao lại lớn như vậy. . . . . .

      "Muốn sờ thử ?" nghiệt hài lòng nhìn vệt đỏ ửng mặt , ngón tay thon dài nắm lên bàn tay ướt đẫm mồ hôi của , chậm rãi đưa về chỗ đó của .

      " cần." lập tức rút ra tay suýt nữa đụng tới cái địa phương kia của , ánh mắt nhìn trừng trừng vào nghiệt cười dâm đãng vạn phần.

      "Nếu cần, chúng ta đây tự thể nghiệm ." Thanh trầm thấp khàn khàn chậm rãi vang lên, bàn tay to thon dài của nghiệt bắt đầu cởi ra từng mảnh quần áo của , cho đến hai người hoàn toàn tương đối trần truồng.

               

       

      nhất thời dùng hai tay bụm mặt, tuy rằng phải lần đầu tiên cùng nghiệt XXOO, nhưng còn có chút... Hơn nữa, vì sao phương thức giải quyết của nghiệt này đều là ở giường? !

      Lúc này, nghiệt cầm lấy tay của , hôn lòng bàn tay, cổ bóng loáng, lại lần nữa hôn lên đôi môi đỏ mọng phấn nộn của , trằn trọc xâm nhập, cố định thân hình tuyết trắng rất dãy dụa ở dưới thân, ôn nhu thầm tên còn định thoát khỏi dụ hoặc của ."Vũ Vũ, nhìn ... muốn vào..."

      "Đừng..." Bị nghiệt hôn biết trời nam đất bắc giật mình mở hai mắt, rơi vào đôi mắt đen nhánh mang theo nồng đậm dục vọng.

      "Vũ Vũ, đến đây, cảm nhận ." nghiệt nhìn chằm chằm vào ánh mắt của , đẩy ra cửa vào chật hẹp, tấc lại tấc xâm nhập...

      "Ôi... Đau quá." nhất thời nhíu mày, hai tay nắm chặt cánh tay nghiệt, trong lòng rủa thầm, nghiệt háo sắc này, đâm vào bất ngờ như vậy, đau chết !

      "Đừng khẩn trương." Cảm nhận được hoa huyệt chật nóng, nghiệt lên tiếng an ủi, sau đó hít sâu hơi, thân mình mạnh mẽ đẩy về phía trước, lập tức xỏ xuyên qua.

      "A! ! !" hét lên tiếng, hai tay liều mạng cào lồng ngực nghiệt, "Thối nghiệt, ra ngoài cho tôi, đau chết tôi ."

      "Ngoan... Rất nhanh đau ." nghiệt cúi đầu đem toàn bộ tiếng thét chói tai của nhập vào trong nụ hôn, dưới thân hung hăng va chạm, giống như muốn đem đánh nát mới cam tâm!

      "Ôi... Ôi..." Tiếng rên rỉ vang lên, từng chữ từng chữ thốt ra từ miệng của , làm cho động tác của nghiệt lại càng lúc càng nhanh, càng ngày càng mãnh liệt.

      "A..." ngẩng cao đầu, thối nghiệt, rốt cuộc muốn làm tới khi nào?!

      "Vũ Vũ..." Trong lúc này, nghiệt háo sắc thay đổi tư thế xỏ xuyên qua dưới thân mình, trầm mê giữ lấy cùng xâm nhập, thầm nghĩ đem khắc sâu vào trong lòng của , làm cho cảm nhận được tình sâu sắc của hơn nữa.

      "Hu hu... Đủ rồi..." biết qua bao lâu, thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, toàn thân vô lực chỉ có thể dùng hai mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn nghiệt háo sắc tiếp tục ở người ngừng va chạm.

      "Vũ Vũ, kiên trì them chút nữa." nghiệt giờ phút này cũng thở hổn hển, mãnh liệt mà kích tình đâm mạnh vài cái, luồng lửa nóng mầm móng phóng nhập vào trong cơ thể ấm áp của .

      "Vũ Vũ, mệt mỏi sao?" Lại bị nghiệt háo sắc ăn sạch , giờ này khắc này mặt của mang theo nụ cười thỏa mãn, nhưng ngón tay dâm tà vẫn tiếp tục chạy người .

      Vô nghĩa! mệt đến mức muốn lên tiếng !

      nghiệt hôn lên trán của , ôn nhu : "Hảo hảo ngủ giấc ."

      Đương nhiên! chậm rãi nhắm hai mắt lại, chuẩn bị hướng đến Chu công ôm ấp.

      "Ngày mai mang em đến công ty của , đối với toàn thể nhân viên công ty tuyên bố em là bạn của ." nghiệt háo sắc ôm chặt , bá đạo .

      "Cái gì?" Nghe câu đó, nhất thời mở to hai mắt, vẻ mặt hoảng sợ nhìn nghiệt háo sắc kia.

      "Em cần mừng quá như vậy." nghiệt háo sắc mỉm cười .

      Làm ơn , vẻ mặt của sợ hãi như vậy lại bị anhxem là kích động? ! ngay tức vội hỏi : "Vì sao?"

      " sao cả, bởi vì em là bạn của ." nghiệt nhìn thấu vẻ mặt của , giọng : "Từ thời khắc bắt đầu bước vào bệnh viện, chính là vì em mà đến. Mà em, cũng bắt đầu từ thời khắc đó, vĩnh viễn trở thành người phụ nữ của Lục Cẩm rồi. Sống là người của Lục Cẩm, chết cũng là quỷ của Lục Cẩm!"

      sợ tới mức lập tức nhắm hai mắt lại, trong lòng thầm cầu nguyện, tất cả những chuyện này đều là mộng, đều là mộng, đều là mộng...

       

       
      Khủng Long, CHIMQUYEN, Bưởi!!!3 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,957

      Chương 8 ☆, em trai cũng thực phúc hắc

      Edit: pcp & Quảng Hằng



      Buổi sáng ngày kế tiếp, nghiệt ngồi ở phía bàn công tác rất lớn. cũng ngồi ở bên cạnh nghiệt, sau đó nhìn ánh mắt khác nhau của các loạt nhân viên ở phía dưới.

      "Như các vị nhìn thấy, vị này là bạn duy nhất của tôi." Ngón tay thon dài nhàng gõ bàn công tác, nghiệt thản nhiên .

      nghiệt vừa xong, liền cảm giác được các loại ánh mắt ở phía dưới càng thêm trong suốt lóe sáng .

      "Lão đại, đây chính là người mà cái kia cái kia đó sao?" người đàn ông tuấn tú khí thế lịch thiệp, ánh mắt sáng lấp lánh hìn , : " tại nhìn kỹ xem, rất cái đó, cái đó nhỉ." xong, lại còn khẳng định gật gật đầu.

      "..." nghi hoặc khó hiểu, nhìn người kia hỏi: " cái kia cái kia là chỉ cái gì?"

      Người đàn ông kia đưa ánh mắt đứng đắn liếc mắt nhìn Lục Cẩm cái, sau đó mới giọng : "Cúc hoa."

      "Cúc... Cúc hoa?" mở to hai mắt, cả kinh : "Ý bộ dạng tôi giống cúc hoa sao?"

      "Ha ha ha." vừa xong, người ở phía dưới liền phát ra trận chợt cười, nhất là Người đàn ông mặc Âu phục mới vừa rồi, cười đến càng khoa trương. Ngay cả đồng phạm là nghiệt ở bên cạnh, cũng hé miệng cười cười.

      Xem tư thế này, xem ra sai rồi ... 囧.

      Đợi phía dưới người cười đủ, người đàn ông mặc Âu phục kia thế này mới chậm rãi giải thích : "... Tôi phải là có ý đó, tôi chỉ là thích uống trà hoa cúc mà thôi."

      Choáng váng, vậy cũng cần hàm súc như vậy được ?! Trong lòng điên cuồng hét lên.

      "Nhưng mà..." Người đàn ông mặc Âu phục kia đưa mắt liếc người cùng nghiệt đảo quanh, : "Tôi thấy khí sắc hai người hôm nay hồng nhuận, xem ra tối hôm qua các người hạnh phúc."

      Người đàn ông mặc Âu phục kia xong, phía dưới lại là trận cười trộm.

      Khóe miệng run rẩy chút, đây... Đây đều là đám người nào a, quả nhiên có cấp đứng đắn tất nhiên có cấp dưới đứng đắn mà!

      quyết định, thể lại ở trong này nữa, bằng hậu quả thiết tưởng chịu nổi. Vì thế, nhìn về hướng nghiệt : "Lục Cẩm, tôi muốn làm ."

      "Ừm, về với em." Lục Cẩm thần kỳ có phản đối, đứng lên kéo tay của , ngay lúc vừa đứng lên tất cả nhân viên phía dưới cũng đều đứng lên.

      " cũng muốn về?" khó hiểu nhìn nghiệt kia, bên bị nghiệt nắm bên hỏi: "Thân thể phải có vấn đề gì? Còn muốn trở về bệnh viện làm sao?"

      "Nếu em tới công ty tôi làm việc ." nghiệt đề nghị .

      "NO." kiên định lắc đầu, làm sao có thể bỏ được rời khỏi nhóm dở hơi trong văn phòng kia chứ? Huống hồ công việc tại của tiền lương cao như vậy, sống lại phiền lụy. Nghĩ vậy, trong lòng cười gian chút.

      "Tôi trả tiền lương cho em gấp đôi." nghiệt dụ dỗ .

      "NO..." suy nghĩ chút, vẫn là lựa chọn cự tuyệt, nhưng nội tâm cảm thấy có chút dao động, bởi vì là tiền lương gấp đôi, gấp đôi đó...

       

      "Em có thể cần làm gì cả, chỉ cần ở bên cạnh là được." nghiệt tiếp tục dụ dỗ.

      "NONO." Nghe được lời của nghiệt, thập phần kiên định lắc lắc đầu. Bởi vì dựa theo bản tính nghiệt làm sao có thể để yên ở bên cạnh làm gì hết cả chứ? Như vậy heo mẹ cùng biết leo cây, mới có ngốc như vậy đâu!

      "Vậy em xem tôi có thể đến bệnh viện hay ?" nghiệt vẻ mặt ngu ngốc nhìn .

      cũng vẻ mặt ngu ngốc nhìn , " cũng đâu có bệnh, cứ chạy đến bệnh viện mãi làm gì?"

      "Bởi vì em ở đó." nghiệt trả lời đương nhiên, lập tức cắn răng, "Đương nhiên, còn có tiểu bạch kiểm có ý định muốn cướp em cũng ở đó."

      囧, tiểu bạch kiểm? Người ta ràng chính là em trai trẻ trung mà sợ hãi thấp đầu, còn sức để tranh cãi với nghiệt này.

      Vừa trở lại văn phòng, liền nhìn thấy lão đại Trịnh Phi Diễm cầm cây kim to chạy vội về hướng , ngay lập tức lui ra phía sau vài bước, lớn tiếng : "Chị đừng kích động, cái gì em cũng khai mà!"

      "Vậy em ngoan ngoãn kể cho chị biết, nếu để chị biết em láo , hắc hắc." Trịnh Phi Diễm nheo lại mắt phượng, cây kim to đùng ở trước mặt giơ giơ lên, tuyên thệ uy nghiêm lão đại, "Biết rồi chứ?"

      "Vâng, vâng ạ." gật mạnh đầu, chút dám phản kháng, bởi vì ở phía sau lão đại còn đứng loạt cầm thú .

      "Thứ nhất, có phải em cùng Lục Cẩm XXOO?" Trịnh Phi Diễm hỏi.

      Lau mồ hôi, câu hỏi đầu tiên trắng trợn như thế rồi, , nhìn lão đại chậm rãi gật đầu, "Vâng." Nhất thời, nhóm cầm thú phía sau phát ra trận kinh hô.

      Nghe được như vậy, khóe miệng Trịnh Phi Diễm lên nụ cười gian trá, khuôn mặt tươi cười hỏi : "Có phải ta thuộc dạng sói đói đêm bảy lần như trong truyền thuyết hay ?"

       "Phốc..." ngay lập tức lắc đầu, " đúng, đúng." Lão đại suy nghĩ của chị cũng quá khoa trương , nếu nghiệt háo sắc kia là sói đói đêm bảy lần lang như chị lời , còn có mạng trở về gặp các người sao?

      "Ai." Trong mắt Trịnh Phi Diễm lên tia tiếc hận, : " nghĩ tới nam nhân của em còn dùng được như vậy." Lập tức nhìn chằm chằm  vào mắt , "Ly Vũ Vũ, em phải chăm sóc bồi bổ nam nhân của em, nếu tụt hậu hơn so với bạn đồng trang lứa đó.”

      "Đồng ý đồng ý." Đám cầm thú cũng cùng nhau phụ họa .

      "Em... Em... Em..." còn biết như thế nào mới tốt, bởi vì làm sao có thể bồi dưỡng tên nghiệt háo sắc kia, huống chi căn bản cũng bồi dưỡng đâu, 囧.

      "Nên bồi dưỡng như thế nào mới tốt đây?" Trịnh Phi Diễm nhíu mày, nghĩ nghĩ, sau đó nhìn hưng phấn : " bằng cho uống thuốc tráng dương , như vậy chắc em có thể thể nghiệm cảm nhận bị sói đói đêm bảy lần, nga HOHO~ "

      "Lão đại..." nhất thời vẻ mặt cầu xin, nhìn Trịnh Phi Diễm : "Đại nhân…. Làm ơn tha cho tiểu nhân ."

      "Tha cho em? Nằm mơ !" Trịnh Phi Diễm lắc lắc cây kim to trong tay, : "Chị vẫn chưa hỏi xong mà. Câu hỏi thứ hai, khụ khụ, câu hỏi này hơi có chút tà ác, em có bị bạo cúc hoa chưa?"

      " có." sắc mặt trắng xanh, vẻ mặt hoảng sợ nhìn Trịnh Phi Diễm. Trong lòng lệ rơi đầy mặt. Trời ơi, tư tưởng của lão đại sao lại thế này, nào có ai lần đầu tiên liền cái kia , tuy rằng cùng chỉ lần .

      "Quá lạc hậu ." Vẻ mặt Trịnh Phi Diễm chỉ tiếc rèn sắt thành thép nhìn .

      Là chị quá tương lai, lão đại! vẻ mặt ai oán nhìn ấy.

      Lúc này, cửa phách tiếng mở ra.

      Nghe tiếng nhìn lại, đứng ở cửa lại là em trai kia?!

      Cậu bé kia vẻ mặt ủy khuất nhìn , ánh mắt nước mắt lưng tròng .

      Vì thế, luôn luôn đối em trai đẹp có hảo cảm, Dương Nhuệ Quyên nhanh chóng vọt qua, ngồi xuống nhìn em trai, ôn nhu : "Em trai, em làm sao vậy? Ai khi dễ em thế?"

      Nhìn em trai kia vươn ngón tay chỉ về hướng , trong lòng thầm than tiếng, biết là như vậy mà. Nhưng tại trước mặt nhiều cầm thú như vậy, cũng thể làm gì em trai đáng giận lừa gạt ánh mắt mọi người này! cũng ủy khuất kém nhìn em trai kia, : “Em trai, em thể đổ oan cho chị.” Bẳng chị đây chết thực thảm trong tay các vị cầm thú này!

      " Tôi đau có đổ oan. Tôi đối xử với em tốt như vậy, em lại bỏ rơi tôi." xong, em trai kia đưa hai tay dụi mắt, khóe mắt thế nhưng tràn ra giọt?!

      "Ly Vũ Vũ." Phía sau nhất thời truyền đến gầm lên giận dữ, sau đó đầu của bị người ta dung sức vỗ mạnh cái.

      "Đau." ôm đầu, nhìn Trịnh Phi Diễm vừa cư xử bạo wljc với

      Trịnh Phi Diễm trừng mắt liếc cái, sau đó cũng đến bên người em trai kia, vẻ mặt ôn nhu hiếm có, : "Em trai, em xem, này khi dễ em như thế nào."

      “囧, lão đại, vì sao nghe giọng của chị giống như muốn từ miệng cậu bé này nghe tin giật gân vậy?!”

      "Hu oaaaaa." Vị em trai kia đầu tiên là khóc tiếng, sau đó ánh mắt đỏ ửng nhìn Trịnh Phi Diễm : "Chị…. này xem hết thân thể em, nhưng lại chịu trách nhiệm….”

      Choáng váng, biết cậu câu này mà.

      "Hơn nữa, quan trọng nhất là, kia lại nhanh như vậy liền thông đồng nam nhân khác , muốn em.”

      xong, mặt em trai kia thế nhưng xuất khí thế muốn khóc lớn.

      Dương Nhuệ Quyên ở bên thấy thế, vội vàng trấn an : "Đừng khóc đừng khóc mà, để chị dạy dỗ ấy giùm em."

      "Đúng vậy, em trai đừng khóc nga." xong, Trịnh Phi Diễm đứng lên, từng bước đến trước mặt , mặt mang theo nụ cười có hảo ý, hỏi: " Bạn Ly Vũ Vũ, em trai kia ? !"

      " Em... Em..." Nhìn khí thế, bỗng nhiên có loại dự cảm, nếu tự ra lời, đây cũng đừng mong chạy ra khỏi văn phòng này!

      " Em tiếp ." Cầm thú còn lại cũng theo Trịnh Phi Diễm đem vây ở bên trong, trong mắt từng cầm thú đều phát sáng phát sang lấp lánh tia nhiều chuyện.

      vẫn chưa kịp mở miệng giải thích, thanh ủy khuất của em trai lại truyền đến, "Mấy chị xinh đẹp nên làm khó ấy đến đây cũng là em tốt. Em đủ cường tráng, đủ tuấn tú, nên ấy cần em là đúng mà, thực xin lỗi."

      Khóe miệng co giật, em trai, câu đó của em là xin lỗi sao?! ràng là đổ thêm dầu vào lửa!

      " , đây phải lỗi của em." Dương Nhuệ Quyên vội vàng rút ra khăn tay lau nước mắt mặt em trai, sau đó trừng mắt nhìn : "Đây đều là lỗi của nữ nhân hoa tâm Ly Vũ Vũ."

      "Đúng." Chúng cầm thú đồng loạt hô.

      oan a...

      "Ly Vũ Vũ, em thành trả lời chị, cho tới bây giờ, em rốt cuộc qnhúng chàm bao nhiêu nam nhân tốt?!" Lão đại Trịnh Phi Diễm lại cầm lấy cây kim lớn vô cùng lớn, uy hiếp .

      " a..." cảm giác khuôn mặt nhắn của sắp nahwn đến mức có thể kẹp chết ruồi, trông mong nhìn Trịnh Phi Diễm : "Lão đại, chị phải tin em, ngoài nghiệt háo sắc kia ra, em chưa từng nhùng chàm ai cả." Nhưng lại là nghiệt háo sắc đó nhúng chàm , phải nhúng chàm !

      " Em hãy thừa nhận ." Đúng lúc này, vị em trai kia chậm rãi đến bên người , nắm lấy bàn tay bé của , vẻ mặt ôn nhu nhìn : "Tôi cam đoan với em, tôi đối xử với em tốt, hơn nữa cố gắng trở nên cường tráng giống như Lục Cẩm. Em đừng vứt bỏ tôi, được ?"

      Trời thương a! đây tạo cái nghiệt gì a. Nhìn ánh mắt các vị cầm thú càng phát ra tốt, kịp thời lập tức hành quyết dắt tay em trai kia, vừa chạy về hướng cửa vừa : "Em trai, việc này chúng ta nên đến nơi riêng tư giải quyết , trước mặt nhiều chị như vậy tôi ngượng ngùng a."

      nghĩ tới em trai kia cũng hề phản kháng, cứ như vậy tùy ý nắm tay lôi ra ngoài.

      Vì thế, cố nén nhẫn chịu đựng những loại ánh mắt bắn phá của nhóm cầm thú phía sau, tay nắm em trai, hai chân run rẩy cố gắng chạy về hướng cửa

      lát sau, sau khi tự mình xác định đến vị trí an toàn, lập tức bỏ tay em trai ra, hung tợn với : ", giở trò khỉ gì? Đừng cho là tôi thấy được trong mắt cậu vừa rồi thường thường lên ánh mắt hiểm nhé!"

      Em trai kia cũng tiếp tục ngụy trang, nháy mắt từ biểu tình ủy khuất vừa rồi biến thành vẻ mặt tối tăm tại, em trai lạnh lùng : "Chị, , sao lại bỏ rơi tôi?”

      "Trời ạ, cậu còn giả vờ a." nhịn được tức giận kêu lên, "Bà có quan hệ với cậu lúc nào?!"

      "Bắt đầu từ ngày xem hết thân mình tôi." Em trai nhìn bộ dáng sốt ruột của , ngược lại vẻ mặt mỉm cười nhìn .

      "Trời ơi, cậu muốn tôi bao nhiêu lần nữa. tôi hoàn toàn hề nhìn qua thân mình của cậu, ngày đó cậu trần trụi sao? Hả, hả? !" có chút phát điên, em trai này sao lại có thể vặn vẹo như vậy chứ?!

      "Tuy rằng ngày đó tôi mặc quần áo, nhưng tôi biết." Em trai hướng cười cười, : "Tôi vào lúc đó, ở trong mắt là trần trụi !"

      Nhìn ánh mắt em trai vô cùng chắc chắn, nhất thời gì, ở trong mắt cậu ta đứng đắn đến như vậy sao? Hơn nữa ngày đó mấy nguwoif là nam ăn nam a!

      "Thế nào, bị tôi đoán trúng tâm tư sao?" Thấy lời nào, em trai càng thêm đắc ý .

      Giờ này khắc này, cảm thấy khí lực toàn than của chính mình đều bị em trai tự tin cùng tự kỷ trước mắt này rút hết. Vì thế, quyết định hề tranh cãi, từng bước về phía trước, "Đúng, cậu đoán đúng."

       " tôi sao?" Em trai kia cũng theo bên cạnh , từng bước tới.

      ", cậu nghĩ quá nhiều." hữu khí vô lực đáp.

       

      "..." Nghe được như vậy, em trai sửng sốt chút, : "Vậy sao phản bác ?"

      "Bởi vì tôi cảm thấy phản bác vô dụng." tiếp tục hữu khí vô lực đáp .

      " được, phải phản bác." Ai ngờ, em trai kia lại còn muốn.

      "Em trai, em buông tha cho chị ." lệ rơi đầy mặt , trong lòng ai thán, rốt cuộc tạo cái nghiệt gì a, lại gặp phải tiểu thiếu gia như vậy. Xem ra về sau gặp được nam nam , phải trốn xa chút mới được!

      "Buông tha cũng được, chỉ cần đáp ứng làm bạn của tôi!" Em trai thập phần hào khí .

      "..." Trời, trời đất, nếu thế nghiệt háo sắc còn giết à!

      Thấy em trai kia vẫn theo bước chân của chịu rời , quyết định, rất nhanh chóng thoát khỏi em trai bám người này mới được!

      Vì thế, hít sâu hơi, bắt đầu từ lúc chào đời tới nay đây là lần đầu tiên chạy có tốc độ nhanh nhất!

      Chạy a!!

      Em trai kia thấy thế, bước chân cũng tăng tốc, nhanh chóng theo phía sau , chút cũng tính buông tha !

      Khóc!

      Sau đó, vào thời điểm vọt tới nửa, đột nhiên dừng lại đột ngột.

      Bởi vì, nhìn thấy nghiệt mới từ trong thang máy ra!

       
      Khủng Long, CHIMQUYEN, Phong Vũ Yên2 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,957

                Chương 9 ☆, có cửa đâu!

       Edit: Quảng Hằng




                Tựa hồ là cảm ứng được ánh mắt của , nghiệt kia nhìn về hướng bên này, sau khi nhìn thấy em trai bên cạnh , trong mắt chợt lóe lên tia sáng, sau đó chậm rãi về hướng bên này.

                Sau đó, em trai vốn là đứng ở bên cạnh , lại nhanh chóng tới trước mặt của , mặt cảnh giác nhìn nghiệt kia

                Lục Cẩm tới trước mặt của dừng lại, hơi híp cái mắt, : "Thoải mái quá nhỉ ?"

                "Ăn nhập gì tới ?" Em trai hết sức cau có .

                Trời ạ, em trai, nếu em cứ như thế chị đây chết  rất thảm ! Vì vậy, đem em trai dùng sức kéo nó đến sau lưng, nhìn nghiệt cười : " Em chỉ phải cẩn thận đụng phải , sau đó đúng lúc cũng về hướng này. ngàn vạn lần đừng hiểu lầm a."

      Em trai có chút thể tin nhìn , cả giận : "Chị, sao chị lại sợ ta như vậy?"

      ". . . . . ." Em hiểu sao, em trai! Vì lý do an toàn, lập tức tới bên cạnh nghiệt, : "Lục Cẩm, em trai này điên rồi."

      Thấy vẻ mặt em trai càng lúc càng đỏ, , trong lòng tia áy náy, ngại quá, bởi vì nếu em so với nghiệt mạnh mẽ trước mắt này, em chỉ là cọng hành héo thôi em à.

      Lục Cẩm  tựa hồ hết sức hài long khi nghe   lời này, vươn tay vuốt vuốt tóc của , sau đó xoay người chuẩn bị rời .

      "Lục Cẩm !" Lúc này, em trai chợt quát to tiếng.

                Lục Cẩm  thu hồi bước chân vừa dợm, lạnh lùng nhìn em trai, cũng mặt khẩn trương nhìn em trai, bởi vì hết sức sợ ra lời kinh thiên động địa gì ra ngoài.

                " ấy? dám ấy? dại dột ngu xuẩn thể tìm người ngu hơn nữa, là đầu heo ngu ngốc nhất thế giới này!" Em trai nắm chặc hai quả đấm, trong mắt mang theo chút cam long.

                囧, cái gì gọi là đầu heo ngu ngốc nhất thế giới? ! có ngu xuẩn như vậy sao? Hơn nữa lại còn là con heo ngu? ! !

      Lục Cẩm  cười cười, : "Cậu có thể với tôi những lời ngây thơ như vậy, như vậy chứng tỏ cậu cũng là người như cậu vừa mới ."

      Nghe được lời này của nghiệt, nhất thời vui vẻ, cậu dám tôi như thế, giờ đến phiên cậu rồi đó.

      "!" Em trai lên trước bước, tựa hồ bị nghiệt chọc giận, "Lục Cẩm , đừng đắc ý, ngày nào đó ngã thôi."

                "Tôi ngã?" nghiệt nhún nhún vai, mặt lạnh nhạt nhìn em trai, : "Là cậu quá non nớt, cậu hãy trở về bên người ôm ông nội cậu khóc nhè ."

                Này. . . . . . Những lời này cũng quá đáng chút rồi, nhất thời dùng vẻ mặt đồng tình nhìn em trai.

      " ấy thuộc về ." Em trai dùng tay chỉ , mặt nghiêm túc nhìn nghiệt .

                "Vậy ấy càng thêm thuộc về cậu." Lục Cẩm   xong, tựa hồ muốn tiếp tục cùng người ngây thơ này dây dưa thêm, xoay người rời .

      Hơn nữa, dĩ nhiên lựa chọn theo sau lưng nghiệt  .

                         Mới vừa trở lại phòng bệnh, Lục Cẩm  liền phân phó : "Cho chén nước."

                "Dạ." Nhận được nghiệt  ra lệnh, lập tức đến phích rót chén nước, sau đó đưa tới trước mặt nghiệt. Sau đó cẩn thận tính toán biểu tình mặt nghiệt, giống như hết thảy đều bình thường?

                Lục Cẩm  ngồi ở ghế sa lon, nhấp miếng nước, sau đó đem cái ly đặt ở khay trà, nhìn chậm rãi : " từng , đừng để cho nhìn thấy cái gì?"

                Nghe câu này, trong lòng thầm kêu hỏng bét, cũng biết nghiệt dễ dàng bỏ qua cho như vậy mà. mặt lập tức nở nụ cười, : "Lục Cẩm , cũng biết cái bệnh viện này lớn cũng lớn, cũng , hai người xa lạ đụng nhau  tỷ lệ đương nhiên là rất cao."

      nghiệt sau khi nghe được ba chữ người xa lạ, trong mắt lóe lên tia hài lòng, nhưng vẫn tiếp tục : "Nhưng tỷ lệ đụng nhau  đúng là rất cao, căn bản mỗi lần em vừa rời khỏi , sau đó tìm em, luôn phát em cùng ở chung chỗ."

      ra đối với vấn đề này, tự cũng cảm thấy rất lạ! Tại sao mỗi lần đều trùng hợp bị nghiệt nhìn thấy như vậy? gãi gãi đầu, : "Là nghĩ quá nhiều, em cùng em trai đó có gì ."

                nghiệt hừ tiếng, "Chỉ hy vọng như thế."

                "Yên tâm !" an ủi.

                "Bất quá." nghiệt hơi nhíu lại mi, : " Em cảm thấy, em thích hợp làm bạn ."

                " sao?" Mắt nhất thời sáng lên nhìn nghiệt.

                "Đúng vậy." nghiệt nhàng gật đầu, " Em cần phải làm bạn của nữa."

                "Tốt quá." Nghe được nghiệt như vậy, trong lòng hồi hộp. Oaaa, rốt cục nghiệt cũng nghĩ thông suốt! Nhưng lại nghĩ tới, câu saucủa nghiệt, cũng đem đánh vào  mười tám tầng Địa Ngục!

                "Cho nên, chúng ta kết hôn ." nghiệt nhìn cười .

       

                Đó là nụ cười của ác ma, nụ cười của ác ma, nụ cười của ác ma, nụ cười của ác ma. . . . . .

      Khóe miệng giật giật sau đó lớn tiếng cự tuyệt : " được, cái này tuyệt đối được!"

      tại mới bao nhiêu tuổi? Làm sao có thể nhanh như vậy liền vào phần mộ hôn nhân chứ? !

      "Tại sao?" nghiệt thu hồi nụ cười, lạnh nhạt nhìn : "Cho lý do."

      "Bởi vì, chúng ta mới biết chưa lâu a!" Trong lòng tính toán chút, giống như đến tháng!

                "Thời gian là vấn đề, em biết tại có câu cưới vợ phải cưới liền tay sao?" nghiệt .

                "NO, NO." lắc đầu, : "Thời gian là trọng điểm, trọng điểm là tôi đối với tuyệt hiểu , hiểu chưa?"

      "Vậy tại cho em biết, cũng hút thuốc lá cũng uống rượu, tiêu chuẩn người đàn ông 10 tốt đó." nghiệt đến đây, nháy nháy mắt, "Hiểu chưa?"

                Nghe được nghiệt như vậy, nhất thời có chút im lặng, mới vừa rồi còn vậy em trai ngây thơ, ra , so với em trai kia cũng hơn được bao nhiêu đâu! "Cái này chẳng qua là tự , tôi làm sao biết ."

                "Cho nên chờ khi em gả cho , em biết." nghiệt đáp.

                ". . . . . ." Làm ơn , cái này phải là trọng điểm, trong lòng rống giận, sau đó mặt tức giận nhìn nghiệt kia, : "Lục Cẩm , thể đối xử  với em như vậy."

                "Nga?" Lục Cẩm  vẻ mặt hiểu, hỏi: " đối xử với em như thế nào?"

      " Em có cảm giác, em luôn vẫn bị dắt , căn bản có bất kỳ tự do!" ngẫm nghĩ, quyết định .

      " Em cũng có thể dắt ." Lục Cẩm  cười cười, : "Chỉ cần em có bản lãnh này."

                ". . . . . ." .

      Có lẽ là thấy vẻ mặt càng ngày càng nghẹn khuất, Lục Cẩm  bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó tới bên cạnh , nhàng ngâng cằm lên, đôi môi mỏng khẽ mở, dụ dỗ : "Chỉ cần em kết hôn với , vậy hứa với em, , sau này tất cả nghe theo em."

      Thanh khêu gợi truyền vào trong tai, nhất thời có chút mê loạn, sau đó đẩy nghiệt ra lui về phía sau mấy bước. được được, lúc này kiên quyết thể trúng sắc dụ của nghiệt, nếu hạnh phúc nửa đời sau  có!

                Vì vậy, nhìn nghiệt, kiên định lắc đầu cái, " được, em kết hôn sớm như vậy."

      Lục Cẩm  thấy ánh mắt kiên định như thế, khẽ thở dài cái, sau đó : "Được, vậy đổi lại, em phải đến công ty làm việc."

                "Cái này cũng được." cũng chịu rời xa đám dở hơi trong phòng làm việc được.

                "Vậy em hãy cùng kết hôn." Lục Cẩm  cầm cái ly lên ngồi trở lại ghế sa lon, sau đó lắc lắc cái ly trong tay.

      ". . . . . ." .

      "Ly Vũ Vũ,          em là bạn của , em đành lòng nhìn mỗi ngày vì em, mà buông hết tất cả công việc ở công ty sao?" nghiệt nhìn vào mắt của , giọng .

      " Em lại có ép làm như vậy, hơn nữa em cũng có thường khuyên cần ở trong bệnh viện chơi mà." hết sức có lương tâm đáp.

      " mình em ở chỗ này, cũng yên tâm, giống như em trai mà em thường hay nhắc đó.” Lục Cẩm  .

                ra , rất muốn , cho dù đến chỗ làm việc, lẽ có thể tránh mặt được em trai đó sao? cảm thấy thể nào. Nhưng, vì để cho nghiệt phóng khoáng tâm, đành phải : "Cái này sao, em cam đoan với cùng bảo trì khoảng cách được ? Cho nên, bây giờ có thể yên tâm đến công ty làm việc chưa?"

                "Cam đoan của em đáng giá bao nhiêu tiền, em phải lấy ra cái gì đó có tính chân thực chút mới được." Lục Cẩm  nhìn có thâm ý khác .

                "Cái. . . . . . Cái gì là có tính chân thực?" Thấy ánh mắt nghiệt như thế, chợt có chút sợ.

                "Cùng kết hôn." nghiệt .

                ". . . . . ." Ngất, vòng tới vòng lui lại vòng qua cái đề tài này, kiên định lắc đầu, tiếp tục cự tuyệt : "Cái này thể nào."

      "Tại sao, em sợ à?" Lục Cẩm  hỏi.

                "Đây phải là sợ có được hay ." rất có cốt khí .

                "Được rồi, chúng ta tạm thời thảo luận vấn đề này nữa." Lục Cẩm   đổi hướng, "Dù sao sớm muộn có ngày em là bà xã của thôi."

                囧, Lục Cẩm, là tên tự luyến cuồng.

                " Em có đặc biệt muốn chỗ nào ?" Lục Cẩm  đột nhiên hỏi câu hỏi này.

                "Dạ. . . . . ." gãi gãi đầu, "Hình như. . . . . . có."

      "Nhật Bản." Lục Cẩm  nhìn , cười hỏi: "Thích Hoa Đào ở Nhật Bản  ? Có muốn xem hay ?"

      "Tạm được ." có chút bối rồi , bởi vì Nhật Bản quá xa, đường nhất định phải đổi xe gì đó, quá phiền toái.

                "Nga?" Lục Cẩm  thấy vẻ mặt như thế, tựa hồ có chút hiểu, hỏi: " thích sao? nhớ trước kia khi em còn bé vẫn la hét muốn Nhật Bản ngắm hoa Đào mà ."

      "Đó là khi còn bé, cũng phải là tại." mếu máo, chợt nhớ tới vấn đề, sau đó nhìn vào mắt nghiệt  hỏi: "Lục Cẩm, em vẫn rất tò mò chuyện."

      "Được, hỏi ." Lục Cẩm  .

      "Làm sao biết nhiều chuyện lúc của em vậy? cũng đừng cho em biết toàn bộ đều là đám dở hơi ở phòng làm việc của em cho biết , có chút chuyện của em, mấy ấy cũng đâu!" cực độ nghi ngờ nhìn nghiệt, chẳng lẽ trước kia cùng có quen biết? thể nào a, nếu vậy sao chút trí nhớ cũng có.

      " Em thông minh rồi." Khóe miệng Lục Cẩm khẽ cong thành nụ cười cười, giải thích: "Bởi vì lúc có sống chung với em đoạn thời gian."

                "Phải ? Vậy ao em nhớ chút nào vậy nhỉ?" có chút tin, đầu óc của ngu đến mức đó.

      "Là em dám đem quên mất, em còn dám hỏi vấn đề này?" Lục Cẩm   trừng cái, bày tỏ bất mãn trong lòng .

                rụt cổ cái. Phải ? Có thể sao?

                          "Đừng suy nghĩ nữa, tuyệt đối có khả năng này." Lục Cẩm  tựa hồ nhìn ra suy nghĩ trong lòng , khẳng định với .

                Ngạch, được rồi.

       
      Khủng Long, CHIMQUYEN, Bưởi!!!3 others thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,957

      Chương 10☆, Hành trình đến suối nước nóng.

      Edit: Quảng Hằng

      Khi mở cửa ban công ra, nhìn thấy đám dở hơi kia vây cùng chỗ thảo luận gì đó. lập tức chạy lên, chen chúc ở giữa các nghe thử các cái gì.

      “Bây giờ trời lạnh như vậy, vẫn là nên đến đó, bằng chúng ta đều biến thành băng hết." Trương Mẫn lắc đầu, .

      "Đúng vậy, đúng vậy." Chu Thiền phụ họa .

      "Vậy, nếu đâu đây? Chẳng lẽ chúng ta đều đứng ở trong văn phòng sưởi ấm sao?" Lâm Gia Lệ quay đầu, vẻ mặt chờ mong nhìn Trịnh Phi Diễm : "Chị à, tại là mùa du lịch mỗi năm lần, chúng ta cũng thể bỏ lỡ."

      Đúng đó, tại là ngày đến phiên tổ chúng tôi ra ngoài du lịch, hơn nữa có thời gian là tuần.   nhất thời chợt nhớ ra, rốt cục biết nhóm cầm thú này vì sao vây cùng chỗ , chờ mong a, biết lần này đâu du lịch đây? Những ngày sống chung với nhóm cầm thú là những ngày vui vẻ nhất.

      "Ừmm..." Trịnh Phi Diễm nhíu mày nghĩ nghĩ, sau đó vỗ tay, chỉ vào Lâm Gia Lệ : "Chúng ta đến suối nước nóng , có thể vừa thưởng thức phong cảnh lại có thể ấm thân mình, nhất cử lưỡng tiện."

      "Đồng ý." lập tức ra tiếng đáp, sợ nhất chính là lạnh.

      "Ủa, em đến đây lúc nào vậy?" Trương Mẫn vẻ mặt kinh dị nhìn .

      "..." Em đến lâu rồi mà, chỉ là bị các vị ngó đến mà thôi, nhìn Trịnh Phi Diễm hỏi: "Chị, chị à, chúng ta muốn suối nước nóng nào vậy?"

      "Cái này còn phải hỏi sao, đương nhiên là suối nước nóng Nhật Bản rồi." Chúng cầm thú nhất thời dùng loại ánh mắt đánh giá quái vật nhìn .

      "A? Nhật Bản?" Chỗ xa như vậy, hơn nữa ngồi xe lâu ơi là lâu, mới thèm đâu. Vì thế, chậm rãi rón rén bước ra khỏi vòng vây của nhóm cầm thú, từng bước thối lui về phía sau, nhìn các : “Đó đúng là chỗ tốt nhỉ, nhưng em bỗng nhiên nhớ tuần này có chút chuyện em vẫn chưa làm xong, em , các chị chơi vui vẻ nhé." xong, xoay người muốn lao nhanh ra khỏi văn phòng.

      "Đứng lại!" Nhưng Trịnh Phi Diễm lão đại gầm lên giận dữ, cứng rắn kéo giật ngược trở lại.

      "Chị." xoay người, vẻ mặt u oán nhìn Trịnh Phi Diễm, : " Chị cũng biết em xe đường dài luôn bị say xe mà, mà Nhật Bản lại xa như vậy."

      "Vậy thế nào, chẳng lẽ em tính cả đời ra khỏi nhà?" Trịnh Phi Diễm trợn trừng mắt, dùng sức đặt tay ở vai của .

      Cảm nhận được khí thế của lão đại Trịnh Phi Diễm tăng cao, rụt lui cổ, " Em... Em..."

      "Chị, đừng chuyện với em đầu gỗ này làm gì, nếu em ấy tiếp tục đồng ý, chị hãy… Hắc hắc." Trương Mẫn xong, các cầm thú còn lại nhất thời dùng vẻ mặt vô cùng nham hiểm nhìn .

      "Cũng đúng."

      Trịnh Phi Diễm nhìn , nụ cười mặt càng thêm tươi rói, thậm chí trở nên thập phần sáng lạn.

      thập phần rang vẻ mặt giờ của lão đại là tượng trưng cho cái gì, trong lòng giãy dụa lát, sau đó vẻ mặt ai oán nhìn lão đại : "Được... Được rồi."

      Ngày thứ hai.

      mang theo cái túi , chạy nhanh đến, trong lòng thầm nghĩ: Thảm , ngày hôm qua cẩn thận ngủ trễ, tại bị muộn rồi .

      Chờ thở hồng hộc đứng ở xe, sau đó nhìn từng cầm thú trong xe, khóe miệng khỏi co giật. Trời ạ, phải cuộc du hành dành cho giới văn phòng sao? Sao bên cạnh mỗi cầm thú đều có chàng trai, mà đều là bạn trai của các ấy vậy? Vậy đây phải là cuộc lữ hành dành cho tuần trăng mật hay sao? !

      "Ly Vũ Vũ, sao bây giờ mới đến?" Trịnh Phi Diễm nhàng quét mắt liếc cái, sau đó dùng tay lột quả quýt đút vào miệng Trang Minh.

      "Chị." bên thở phì phò bên ai oán nhìn Trịnh Phi Diễm, : " phải chúng ta du lịch sao? Sao các chị ai cũng mang theo bạn trai hết vậy?”

      "Cái này có gì kỳ quái sao?" Trịnh Phi Diễm trừng mắt nhìn chút, sau đó dùng tay chỉ chỉ phía sau, : "Người của em cũng phải ở phía sau chờ em sao?"

      Người của ? !

      thể nào... cứng ngắc xoay người, quả nhiên thấy vị trí phía sau đó, nghiệt háo sắc kia mặc bộ Âu phục màu đen, vẻ mặt cười khẽ nhìn .

      lập tức chạy đến trước mặt nghiệt háo sắc, nhìn hỏi: " ... Sao lại ở chỗ này?"

      "Sao lại thể ở trong này?" Lục Cẩm tựa hồ cảm thấy câu của thực buồn cười, ngón tay thon dài vỗ vỗ vị trí bên người, : "Ngồi ."

      "..." quay đầu đánh giá từng người bên trong xe, phát mỗi vị trí bên cạnh bọn họ đều ngồi đầy người, căn bản có vị trí của tồn tại. Cho nên, chỉ có thể bi thương ngồi ở bên cạnh nghiệt háo sắc.

      Vì sao chuyện lại biến thành như vậy, vì sao chuyện lại biến thành như vậy chứ...

      Xe chậm rãi khởi động, từ trong túi lấy ra khẩu trang sớm chuẩn bị tốt, mang vào mặt, nhìn cảnh sắc tươi đẹp ngoài cửa sổ, trong lòng luôn luôn tự thôi miên mình: Quên người bên cạnh , quên người bên cạnh , ta chỉ là oan hồn, chỉ là oan hồn thôi.

       "Ly Vũ Vũ." Nhưng mà, thuật thôi miên của bản thân lại thể đấu lại ma của nghiệt.

      "Làm sao vậy?" chỉ phải nhận mệnh quay đầu lại, nhìn nghiệt hỏi.

      " phải em thích Nhật Bản sao? Sao bây giờ lại ?" mặt Lục Cẩm ràng mang theo tia bất mãn, hơn nữa vẻ mặt của rang cho biết, nếu trả lời cho vừa lòng, khẳng định cho biết tay.

      nên là quá sợ đám cầm thú uy hiếp uy hiếp cho nên mới sao? Đương nhiên có khả năng. Nhưng nghiệt trước mắt này ràng cũng dễ trả lời qua loa cho xong chuyện, nên làm sao bây giờ?

      nhíu nhíu mày, trong đầu chợt nảy ra sáng kiến, nhìn nghiệt mỉm cười : " Em đương nhiên là bởi vì biết muốn , cho nên em mới cùng với các chị ấy."

      "Vậy sao?" Lục Cẩm nhướng mày, nửa cười nửa nhìn : "Lúc trước mời em cùng , sao em lại ?"

      "Đó là bởi vì em cũng muốn cùng nhóm cầm thú, như vậy mới vui và có hứng thú." biết ta dễ dàng cho qua như vậy mà, may mà ban nãy tính toán sẵn. Hừ hừ.

      " tại cảm giác như thế nào?" Lục Cẩm đột nhiên hỏi vấn đề này.

      “Cái gì cảm giác như thế nào?" nhất thời kịp phản ứng nghiệt hỏi là cái gì.

      " Em phải em say xe sao?" Lục Cẩm giải thích .

      "À, sao." Tuy rằng bây giờ vẫn cố đè nén cảm giác muốn buồn nôn kia, và may mà có bịt khẩu trang, còn có thể miễn cưỡng kiên trì chút.

      Lúc này, Lục Cẩm từ trong túi lấy ra lọ tinh dầu, mở ra lấy tay thấm chút, sau đó nhàng lau chút dưới mũi .

      Nhất thời, hương vị cay nồng của  tinh dầu xông vào mũi, ho khan vài tiếng, có chút tức giận nhìn nghiệt, : " làm gì vậy?"

      Lục Cẩm thản nhiên đem tinh dầu thả lại trong túi, nhìn : " tại bớt buồn nôn rồi chứ."

      "À..." Giống như sau khi ngửi được tinh dầu, cảm giác buồn nôn quả giảm rất nhiều. khỏi dùng vẻ mặt cảm kích nhìn nghiệt, thầm nghĩ trong lòng: Xem ra trong đầu ta trừ bỏ những suy nghĩ đáng khinh vẫn có thứ có tác dụng khác tồn tại.

      lâu, rốt cụccũng đến suối nước nóng trong truyền thuyết.

      theo nhóm cầm thú vào phòng thay đồ, sau khi thay xong, lại phát thấy ai trong nhóm. khỏi trong lòng 囧 chút, sao tốc độ lại nhanh như vậy?

      tới cửa, lại phát nghiệt cũng đồng dạng thân áo tắm đứng ở nơi đó. Thân hình gợi cảm rắn chắc, hơn nữa khuôn mặt gieo rắc tai họa cho chúng sinh của , hổ là đại nghiệt.

      "Thay xong rồi?"

      Lục Cẩm đánh giá chút, sau đó cầm nước ấm trong tay đưa cho , : "Đến đây, uống chén nước trước."

      tiếp nhận uống ngụm, có chút nghi hoặc nhìn , : "Vì sao phải uống nước?"

      "Bởi vì phải bổ sung xói mòn hơi nước." Ngón tay thon dài của Lục Cẩm gõ đầu của chút, : "Uống cho hết đó.”

      "Nha." ra ngâm suối nước nóng còn có thể xói mòn hơi nước? là lần đầu tiên nghe , nhưng mà vẫn ngoan ngoãn đem nước toàn bộ uống sạch.

      Lục Cẩm đem cái chén trong tay đặt lên bàn bên cạnh, sau đó dắt tay của , : " thôi, chúng ta ngâm suối nước nóng."

      "Ngạch, nga, được rồi." Giống như tại cũng chỉ có thể lựa chọn cùng ngâm suối nước nóng , với nghiệt bởi vì đám cầm thú kia đều chạy còn thấy bóng dáng tăm hơi, hơn nữa cũng quen địa hình ở đây, sợ lạc đường a.

      Sau đó, Lục Cẩm liền mang theo trái rẽ phải quẹo tới chỗ trong suối nước nóng, rồi với : "Được rồi, chúng ta liền ở trong này."

      "Oa." nhìn hơi nước lượ lờ bốc lên từ dòng suối trong vắt, nhất thời kinh hô, ngâm mình bên trong đó chắc chắn cực kỳ ấm áp. Chỉ là... Vì sao nơi này có ai hết vậy? !

      Tựa hồ là nhìn ra nghi vấn trong lòng , Lục Cẩm cười : "Ít người tốt sao? Dáng vẻ em khi ngâm suối nước nóng ai nhìn thấy."

      “Ừm, giống như cũng có lĩ. Nghe được lời của   nghiệt, cảm thấy thập phần có đạo lý, sau đó chạy đến bên suối nước nóng, chuẩn bị xuống.

      "Để ." Lục Cẩm đến bên cạnh , ngồi xuống, lấy tay vốc chút nước hất lên đùi , nhìn hỏi: "Cảm thấy thế nào? Có thể quá nóng hay ?"

      " có." bị hành động cẩn thận của nghiệt biến thành có chút cảm động, nhưng cảm động lập tức bị cảm giác vui sướng khi nhìn thấy suối nước nóng thay thế mất, bùm tiếng nhảy xuống, sau đó ngồi ở bên cạnh bờ, cả người nhất thời bị dòng nước ấm áp vây quanh , thoải mái cực kỳ.

      "Tuyệt quá." vui vẻ hô, nghĩ tới ngâm suối nước nóng làm người ta thoải mái như vậy, sớm biết thế đến đây từ lâu.

      "Nếu em thích, mỗi ngày cũng có thể cho em ngâm suối nước nóng." Lục Cẩm ngồi ở bên cạnh , nhìn dụ dỗ .

      "." kiên định lắc đầu, mới thể nhận lời dụ dỗ của nghiệt đâu, bằng rơi vào miệng cọp ngay.

      Lục Cẩm khẽ cười tiếng, vươn tay nắm lấy cằm của , để cho nhìn thẳng , : " cho biết, trong đầu của em rốt cuộc suy nghĩ cái gì?"

      Nhưng mà lại hề nghe thấy nghiệt gì, chỉ nhìn thấy đôi môi nóng bỏng khiêu gợi của hết hé ra rồi hợp lại, sương mù bốc lên từ nước nóng che kín bốn phía, nhất thời cảm thấy dụ hoặc cực kì.

      Bỗng nhiên, hai cánh môi lạnh như băng hề báo trước đột ngột dán sát lại, chiếc lưỡi linh hoạt tách đôi môi mím chặt của , xâm nhập vào trong miệng cùng cùng nhau chơi đùa. như thế nào.

      trừng lớn hai mắt, đầu trống rỗng, nhất thời biết nên phản ứng

      "Nhắm mắt của em lại." nghiệt giọng ra lệnh .

      Vì thế, liền nghe lời nhắm mắt lại.

      Hả hả? đúng a!

      lại mở mắt ra, dung sức đẩy mạnh gã nghiệt dán sát vào người , tức giận trừng mắt nhìn : "Sao lại đánh lén em?"

      "Đây gọi là đánh lén." Giờ phút này Lục Cẩm tựa hồ thập phần vui vẻ, hướng cười lưu manh, : "Bạn trai hôn bạn , phải là chuyện thập phần bình thường sao em?"

      "Nhưng... Nhưng nơi này là suối nước nóng." có thể cần lúc nào cũng khắc khắc động dục được hay , hổ là nghiệt háo sắc, tiếp tục trừng mắt nhìn .

      "Suối nước nóng sao." Lục Cẩm lại trở về bên cạnh , hai tay đem cố định ở bên trong, làm cho chỗ để trốn.

      " ... muốn làm gì." Nhìn thấy ánh mắt đó của nghiệt, lập tức có chút khẩn trương hỏi.

      Lục Cẩm chậm rãi cúi đầu, ở bên tai của giọng : "Nếu có thể, muốn ở trong này muốn em. biết cảm giác chơi đùa tại suối nước nóng, là như thế nào nhỉ?" nghiệt xong, nhàng ở bên tai thổi luồng hơi nóng.

      (QH: Có sắc nhỉ, có sắc ko *cười gian trá*)

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :