1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Yêu Phu Quân Lang Băm - Đậu Toa (Hoàn)

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Trinhsnow

      Trinhsnow Well-Known Member

      Bài viết:
      453
      Được thích:
      1,196
      Cái a Lang Băm này phải đứng đầu quái nhân mới đúng chứ, con ng nvay khiến nta sợ ak

    2. quỳnhpinky

      quỳnhpinky Well-Known Member

      Bài viết:
      1,480
      Được thích:
      1,204
      :):):):)thank nàng ạ.

    3. ATranh

      ATranh New Member

      Bài viết:
      13
      Được thích:
      14
      tks nàng ạ :) :).. cặp nầy đáng iu quá chừng

    4. eloite

      eloite Well-Known Member

      Bài viết:
      780
      Được thích:
      2,919
      @thomap sắp rồi sắp rồi kà kà

      Chương 5:

      Edit: Ái Nhân


      Từ ngày đó trở , ba ngày liền Bút Mạt Trừng chuẩn bị việc hôn lễ cùng việc nhà, mà ngày hôm nay chính là ngày bọn họ thành thân.


      Đô Chậm Ảnh nín thở đứng trong phòng tân hôn, theo chỉ thị của Bút Mạt Trừng, cẩn thận thong thả nâng khăn hỉ đầu nàng, mãi đến khi khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ ra trước mắt, nín thở kia mới hóa thành tiếng tán thưởng dật ra.


      Mạt Mạt, Mạt Mạt của , rốt cục là vợ của ! Trong lòng ngừng hò hét, đôi mắt mê say nhìn nàng, nỡ bỏ sót chút xinh đẹp của nàng.


      “Đứng sững ở đó làm cái gì? Còn phải uống chén rượu giao bôi nữa!” Bút Mạt Trừng hờn dỗi lườm cái, cố chấp dắt tay đến bên cạnh bàn, rót rượu cho hai người, sau đó đặt ly trong tay .


      Nàng cầm lấy chén rượu khác, cổ tay trắng noãn vòng qua cổ tay , mặt hai người bỗng nhiên gần sát, hơi thở thơm ngát của nàng cùng với thở dốc dồn dập của ,trong giờ phút này lộ ra lửa nóng và dụ hoặc tràn ngập.


      chén rượu uống cạn, ánh mắt hai người giao nhau, hai tròng mắt quá sức nóng bỏng khiến cho nàng xấu hổ dời tầm mắt. Ngồi vào bàn trang điểm giả bộ bình tĩnh gỡ đồ trang sức xuống.


      Tim nàng đập như trống dồn, tuy rằng chuẩn bị tâm lý, nhưng dù sao cũng là trong sáng, khó tránh khỏi bất an yên.


      Hít sâu, hít sâu, có gì phải khẩn trương. Trong lòng Bút Mạt Trừng với chính mình, nhưng sau vài lần hít sâu, lại vẫn thể bình ổn lại hơi thở hỗn loạn.


      “Mạt Mạt.” Đô Chậm Ảnh lên tiếng gọi nàng, tiếng khàn khàn vòng vo khác hẳn ngày thường, cũng có loại gợi cảm khó hiểu, thậm chí còn có chút dụ hoặc.


      “Ai… Ta sắp xong rồi.” Tay run run gở xuống trang sức cuối cùng, nàng khẩn trương quay người đối mặt với thân ảnh cao lớn tuấn tú kia, chỉ thấy dong lười ngồi ở mép giường, giống như chút để ý, lại càng giống như khiêu khích.


      Ai, cho đến bây giờ nàng cũng nghĩ tới chính mình thế mà lại gia nhập bộ tộc kết hôn sớm ở nơi này. từng bước đến bên giường, sau khi nhảy vào vòng ôm ấp của , nàng thuận tay buông màng, trong lòng đột nhiên lên ý nghĩ ——


      Nàng rốt cuộc trở về được!


      Nhưng… vì người đàn ông khiến người ta thương này, đáng giá.


      Lúm đồng tiền của nàng nở rộ như hoa, sa vào trong hơi thở ấm áp của .


      biết là nàng hay chủ động hôn lên môi đối phương trước —— lúc này, vấn đề này căn bản là vấn đề râu ria —— tóm lại, hai người vốn từ đụng chạm nhàng, trở nên giống như thăm dò, cũng giống như tìm kiếm, rốt cục cuối cùng hóa thành tham luyến khát cầu.


      Dần dần người đàn ông nắm bắt được cách hôn tiêu chuẩn, lúc nàng nhịn được mở miệng thở gấp, đầu lưỡi tham nhập vào trong miệng nàng càng bá đạo thăm dò, ở trong hôn môi ái muội giao hòa biểu ra tham luyến ngừng đối với nàng.


      Trong màng nhiệt độ dần dần lên cao, hai người bắt đầu kéo rút quần áo của nhau, cuối cùng quần áo mặc người đều hóa thành vải vụn dưới tay của , từng mảnh từng mảnh quăng ra khỏi màng.


      Động tác của hai người đều rất ngây ngô, nhưng bằng chính bản năng sinh tồn của mình, sau khi nhìn thấy da thịt tuyết trắng của nàng, cần nghĩ ngợi lập tức dùng lời lẽ ca ngợi thân thể xinh đẹp kia.


      Nàng nằm chăn đệm uyên ương hí thủy màu đỏ, bày ra phong tình mê người, hai má ửng hồng, mắt đẹp mờ nước, thân hình cao gầy phù hợp, phảng phất như mời gọi , chờ mếm sủng hạnh.


      khóa người nàng, trong con ngươi chứa đầy tình dục mang chút nghi hoặc, vươn hai tay vuốt ve hai luồng đẫy đà trắng noãn kia, làm cho nàng tự giác hừ ra tiếng.


      “Mạt Mạt, thanh này rất êm tai a, lại kêu nhiều thêm chút để ta nghe với.”


      biết phát ra tiếng khiến cho Bút Mạt Trừng xấu hổ đỏ mặt, nàng cắn môi dưới, để cho chính mình lại phát ra thanh xấu hổ chết người này.


      Phát nàng nín nhịn phát ra tiếng, gia tăng sức lực, thô lỗ vỗ về chơi đùa hai vú trắng như ngọc, mãi đến khi nàng rốt cuộc chịu nổi khoái cảm lại chứa đau đớn, lần nữa lại ngân ra tiếng.


      ra chỉ cần làm như vậy Mạt Mạt hô lên thanh làm người ta sảng khoái.” bừng tỉnh hiểu , tiếp theo lộ ra chút mỉm cười tà ác, khiến cho nàng nhìn mà nhịn được run rẩy trận.


      ... muốn làm cái gì?


      … A… Tiểu Ảnh xấu…” Quả mâm xôi hồng đỉnh nhũ phong bị mút chặt, đau đớn lại tê dại kích tình kia khiến cho nàng nhịn được nắm chặt đệm chăn dưới người.


      trừng mắt nhìn, giống như biết ra lời khiêu khích, “Mạt Mạt xoa chỗ này chút, mút chút liền trở nên cứng như vậy a!


      “Đừng nữa… Đừng nữa…” Nàng chịu được trêu chọc thô lỗ của , thở hỗn hển muốn dừng lại những lới nghe giống như hồn nhiên, nhưng ra rất dâm mỹ.


      “Vì sao thể ? Là vì như vậy rất thoải mái sao? Cho nên Mạt Mạt muốn ta làm nhiều chút?” cúi đầu xuống, ngậm quả mâm xôi đứng thẳng của nàng vào trong miệng.


      “A…” Nàng nửa mở mắt, mặt đỏ bừng, ở dưới miệng lưỡi liếm mút của , nhịn được ưỡn bộ ngực càng hướng vào trong miệng , hy vọng nhận được càng nhiều trìu mếm.


      Hình như phát trò chơi vừa phát được này thập phần thú vị, ôm cả người nàng từ giường lên, càng thêm kiêng nể gì liếm mút, cắn cắn hai bầu ngực non mềm, giống như động vật lưu lại mùi cùng ấn ký của mình.


      Chỗ thân hình hai người giao nhau đột nhiên truyền đến trận cảm giác ẩm ướt, khỏi tò mò dừng lại động tác miệng, đẩy đẩy kéo ra khoảng cách giữa hai người, thấy nơi riêng tư hề che đậy của nàng tràn ra mật dịch lóe sáng, giống như dụ dỗ người ta hái.


      duỗi ngón tay chạm vào đưa vào miệng, nhăn mày nhíu mặt câu, hình như vì thể nếm ra hương vị chính xác mà hoang mang, cuối cùng đơn giãn đẩy nàng nằm xuống giường, kéo hai chân thon dài của nàng lên đầu vai, khiến cho nhị hoa đáng đầy mật hề che lấp nở rộ trước mắt, sau đó cúi đầu xuống thử liếm giọt mật ra kia, mãi đến khi phút chốc nó run lên, chảy ra càng nhiều chất lỏng.


      cần như vậy… lạ…” Nàng ngượng ngùng kiều thôi, thân thể càng thêm mẫm cảm run run.


      cần cái gì?” Vì vừa thử, lần này càng lớn mật hơn môi lưỡi áp lên, ngậm thổi hoa nhị chưa từng có người xâm chiếm, tiếng liếm chậc chậc khiến cho trong mành mảnh xuân sắc, cùng với tiếng thở gấp của người phụ nữ, lại quấy động tâm hồn người ta.


      được… được… Tiểu Ảnh… Ta sắp chịu được…” Nàng liên tục cầu xin tha thứ, thân thể mới tiếp xúc với mây mưa sao có thể chịu được đùa bỡn như vậy, tuy rằng cảm thấy động tác mới chơi rất tốt, nhưng cũng đủ khiến nàng ăn tiêu.


      “Mạt Mạt thoải mái sao? Muốn Tiểu Ảnh giúp nàng ?” Thấy nàng nhíu chặt mày, giống như cố nén thống khổ, nóng vội , “Mạt Mạt vẫn ráng nhịn chút, ta thử xong tư thế cuối cùng trong tập vẽ kia ?”


      Tập vẽ ? Đó là cái gì?


      Trong lòng Bút Mạt Trừng tràn đầy nghi hoặc, nhìn lấy ra cuốn sách quen mắt ở đầu giường, phút chốc trừng lớn mắt. Đó… Đó phải là đông cung đồ nàng mua cho sao?


      ‘thử xong’ nên phải là… còn chưa kịp dự đoán ra giải đáp, hai chân của nàng bị mở ra, dị vật vừa nóng lại cứng nào đó đứng vững ở nơi riêng tư của nàng, rồi sau đó thắt lưng động cái, đau đớn kịch liệt bông nhiên đánh úp lại, làm cho nàng đau thở ra tiếng.


      Dục vọng lửa nóng lần đầu tiên bị vây quanh bởi hoa huyệt nữ tính ấm áp, khoát cảm chặt khít kia khiến cho lưng trận tê dại, bất chấp đau đớn cùng kháng cực của nàng, gầm , bắt đầu luật động theo bản năng.


      ! Tiểu Ảnh, cậu trước nên cử động… Đau quá… Ô…”


      Lúc này thanh yếu ớt của nàng vào lỗ tai của thế nào? Thảm hại hơn là hai tay bị khóa chặt ở hai bên người, khiến cho nàng ngay cả đẩy ra cũng làm được, chỉ có thể mặc kệ đau đớn theo luật động của mà tăng lên.


      “Mạt Mạt, Mạt Mạt… Ta còn muốn nhiều nữa… còn muốn nhiều hơn nữa…” được khát vọng ngừng trào ra trong cơ thể là cái gì, chỉ có thể hóa cảm giác vô hình này thành tiếng tác cầu cùng luật động liên tục.


      Thô to ứ máu hề tiết chế ra vào động huyệt chật chội ẩm ướt kia, mỗi lần ra vào đều mang đến tiếng nước dâm lãng làm người ta mặt đỏ tim đập, làm cho càng thêm thỏa thích hưởng dụng thân thể xinh đẹp dưới thân, bức ra phản ứng khêu gợi cùng kiều mị hoặc của nàng.


      Hai tay nắm chặt đệm đỏ cũng cách nào bình ổn khoái cảm trong cơ thể, nàng khép hờ mắt nhìn người đàn ông ngừng luật động người mình, rì rầm mềm yếu đứt quãng: “Tiểu Ảnh… Chậm chút… Chậm chút… Ta sắp bị chàng ép buộc đến chết a…”


      giảm lại tốc độ luật động, con ngươi đen trong sáng nhìn nàng chậm rãi : “Mạt Mạt, nếu chị cũng giống như búp bê bị làm hư rồi, có phải lại rời , cũng có người tranh giành với ta?”


      “Cái gì… Cái gì?” Làm hư cái gì? Nàng sao?


      “Ta biết như vậy tốt… Nhưng… Trong đầu giống như có người thúc giục ta nhất định phải làm như vậy… Chị tha thứ cho ta chứ, Mạt Mạt?” , trong giọng có xin lỗi, cũng có kiên định.


      rốt cuộc cái gì? Cái gì mà tha thứ với tha thứ? Trong đầu Bút Mạt Trừng mảnh hỗn loạn, chỉ có thể kết hợp từng chữ từng chữ , nhưng cách nào tổ hợp ra ý tứ đầy đủ của .


      Đợi được đáp lại của nàng, hề chần chờ rời khỏi, lại lập tức thâm nhập sâu, lực đạo mạnh mẽ kia cơ hồ làm cho toàn bộ cánh hoa phấn nộm bừng sáng, nở rộ càng kiều diễm lóa mắt.


      ——“ Nàng sợ hãi kêu tiếng, mười ngón tay bấu thành vết cào cánh tay , nước mắt thành chuỗi cũng theo sau trào ra. “Quá sâu… Tiểu Ảnh… Đủ…”


      Tuy nghe thấy tiếng kêu xin tha của nàng, nhưng cách nào dừng lại va chạm sâu nặng này, giống như muốn hung hăn đâm vào chỗ sâu nhất của nàng.


      Khoái cảm cùng thống khổ xen lẫn như vậy tra lấn biết bao lâu, bàn cặp nến đỏ rơi lệ nhìn vào, giống như cũng nghe thấy tiếng kêu mềm yếu của nương đáng thương, cảm thấy đồng tình vì nàng thể thoát khỏi tác cầu cố ý của người đàn ông.


      … Ta bị phá hư… Tiểu Ảnh… Ô… Dừng tay…” khoái cảm cực hạn xếp chồng chất trong cơ thể rốt cuộc khiến cho nàng thể chịu nổi, khóc nức nở cầu xin tha thứ.


      “Hô… Nhanh… Mạt Mạt… Mạt Mạt của ta…” Cơ bắp toàn thân căng thẳng, bị khoái cảm bao phủ từ dục căn đến ót, rốt cục phát ra tiếng gầm , phun dịch nóng trắng vào bên trong động huyệt ngừng run rẩy kia.


      Bên trong màng, mây mưa dừng, tiếng thở dốc nam nữ vẫn quanh quẩn bốn phía.


      Đô Chậm Ảnh còn sức ghé vào người Bút Mạt Trừng, hề giữ lại giao hết sức nặng toàn thân cho nàng, hoàn toàn định hồi phục từ trong dư vị kích tình.


      nặng, Tiểu Ảnh.” Thoáng hồi phục tim đập dồn dập cùng hô hấp kịch liệt, Bút Mạt Trưng phun ra câu rì rầm oán giận, “Cậu đứng lên!”


      “Ai.” miễn cưỡng lật người, thay đổi vị trí dưới của hai người, nhưng địa phương tư mật nhất của hai người vẫn giao hợp ái muội như cũ.


      Nàng co quắp vặn vẹo thân mình, muốn thoát khỏi trạng thái làm nàng xấu hổ thôi này, lại bị dùng hai tay ôm chặt vòng eo, thể nhúc nhích, chỉ có thể đỏ mặt giọng kháng nghị.


      “Thả ra, Tiểu Ảnh… Để cho ta nằm thoải mái giường.”


      nhắm mắt nghỉ ngơi, chậm rãi : “Nằm người ta tốt sao?”


      Giọng thành thục cùng phản ứng ung dung này, phải là… Nàng nâng người chút, nhìn gường mặt hờ hứng hai mắt nhắm lại của .


      “Tiểu Ảnh… Có phải cậu lại thay đổi cá tính hay ?” Nàng thử hỏi, trong giọng ngập tràn xác định.


      phải phải có tâm trạng thay đổi kịch liệt mới có thể chuyển đổi nhân cách sao? Sao có thể lập tức liền… Lúc trước ràng vẫn là Tiểu Ảnh đơn thuần a!


      cần gọi ta như vậy, ta phải là em trai hoặc con nàng, nương tử.” Đô Chậm Ảnh vừa hoan ái xong tiếng hình như có chút dong lười.


      “Nương tử?” Nương tử cái gì a? Là kêu nàng sao? Bút Mạt Trừng nâng cao thanh , quá thích ứng với cách gọi này của .


      Đột nhiên mở mắt ra, bình tĩnh nhìn nàng. “ phải đêm nay chúng ta thành thân sao? Gọi nương tử có gì ổn?”


      có gì ổn, có gì ổn.” Sao thay đổi loại cá tính liền trở nên khó trị như vậy a… Trong lòng nàng than thở.


      Đô Chậm Ảnh nâng lên lọng tóc của nàng, nhịn cười thản nhiên hỏi: “Sao vậy? Chẳng lẽ nương tử hài lòng với biểu vừa rồi của vi phu, cho nên mới có suy nghĩ nằm giường, mà phải là gối lên người vi phu?”


      Lời này gợi lại ký ức của nàng, động tác là người ta đỏ mặt tim đập kia, rên rỉ cùng lời , màn cuộn lại trước mắt, sắc mặt mới khôi phục bình thường nháy mắt lại nhuộm thành đỏ tươi.


      vừa rồi là nàng sao? Thế mà lại phát ra thanh dọa người như vậy, giống như rất đói khát…


      “Nương tử lời nào, là rất hài lòng à?” giả vờ nhíu mày, làm ra bộ dáng buồn rầu, “Vậy vi phu cần phải nghiêm túc kiểm điểm lại mới được.”


      “Chàng… Có phải lại thay đổi loại cá tính ? giống như chàng bình thường, nhưng cũng giống chàng trước kia…” Nghe ngữ khí lãnh đạm giống lần trước, ngược lại có chút năng ngọt xớt… cho nên hẳn là nhân cách khác a?


      “Nương tử thông minh, lập tức liền đoán được vi phu thay đổi cá tính.” , còn quên nâng lên cái cằm khéo léo của nàng, thoải mái trộm hương.


      Làm ơn! phải là nàng rất thông minh, mà là làm cho người ta cảm thấy kém lắm! Trong lòng Bút Mạt Trừng làm mặt quỷ.


      Nhưng, nhân cách đổi tới đổi lui như vậy, hơn nữa mỗi nhân cách đều đăc sắc lại đầy mãnh liệt như vậy, chẳng lẽ thác loạn sao? Càng quỷ dị hơn là, nàng thế nào cũng nghĩ ra, rốt cuộc là loại cảm xúc dao động nào khiến trở thành tên năng ngọt xớt như vậy.


      “Trong lòng ta có câu hỏi, cá tính của chàng đổi tới đổi lui như vậy, trí nhớ phát sinh đứt gãy sao?”


      “Đứt gãy? Đó là cái gì?” khó hiểu hỏi.


      Ôi, sao nàng lại quên mât, thời đại này có loại thuật ngữ rất chuyện nghiệp này.


      “Chính là… Cùng lúc cá tính thay đổi, có thể quên chuyện làm hoặc lời của đám nhân cách trước đó hay ?


      “Ha ha, nương tử, so với chuyện này, ta lại muốn hỏi nàng trước, vì sao nàng hỏi ‘ta’ khác vấn đề này chứ?”


      Bút Mạt Trừng rũ mắt xuống suy nghĩ vấn đề này, sau đó ngẩng đầu lên nhìn : “Ta nghĩ… Lần trước vì quá mệt mỏi kịp hỏi chàng hơi lạnh nhạt kia, mà Tiểu Ảnh… Có thể hỏi cũng vô dụng, bởi vì có thể biết, cũng có thể biết, nhưng nêu thể lần nhận được đáp án đầy đủ, ta có chút khổ sở, đơn giản hỏi. Về phần vì sao lại hỏi chàng, tuy rằng chàng dẻo miệng, nhưng hẳn là thành trả lời ta, dù sao… Ta chính là nương tử của chàng, đúng ?”


      “Ta đây có thể cho nương tử… Mùi vị dịch mê người vừa rồi, thanh yếu ớt khắc chế được, còn có hai vú căng mềm này, đều làm cho vi phu luôn luôn thèm muốn a!” ái muội , tay vốn ôm vòng eo của nàng cũng hạnh kiểm xấu sờ soạng lên phía trước, nắm đỉnh vú của nàng.


      Bút Mạt Trừng đánh rớt bàn tay có quy củ của , căm giận trừng mắt liếc cái. “ chuyện , bớt ở bên kia động tay động chân!”


      “Nàng như thế đúng, nương tử.” Vẻ mặt cho là đúng lắc đầu, “Đây chính là khuê phòng chi nhạc a! Vi phu biết tình biết thú như vậy, nương tử sao thể đáp lại ý tốt của ta chứ?”

      (AN: Phu thê chi gian, khuê phòng chi nhạc: những chuyện mà chỉ có vợ chồng mới có thể làm.)


      “Ý tốt cái gì? Cũng chỉ là múa mép khua môi thôi!” Bút mạt Trừng nũng nịu , lại quay lại đề tài cũ, “Chàng , các cá tính của chàng có thể hợp làm 1 hay , hay là vẫn thay đổi thất thường giống như vậy?”


      Sắc mặt của nàng có nghiêm túc chưa từng gặp trước đây. Bởi vì, mỗi loại cá tình này đều là , nhưng cũng giống như , giống như là rất người người hợp lại thành thể, mỗi người đều biểu ra phần nổi trội nhất lên người , lại làm nàng cảm thấy rốt cuộc tướng mạo vốn có của là gì.


      Tình huống như vậy làm cho nàng có chút bất an.


      Nàng muốn mãi đoán người nào trong nàng, người nào trong thương nàng, nếu có ngày các loại nhân cách bất đồng đột nhiên thống nhất, đến lúc đó Đô Chậm Ảnh thích nàng sao?


      Đô Chậm Ảnh nhìn nàng, như cũ có trả lời vấn đề của nàng ngay lập tức. “Nàng nghĩ sao? Nàng có hy vọng ta đổi thành cá tính khác, hay là vẫn giống như bây giờ?


      Đúng rồi! Tuy rằng ngoài mặt nàng sao cả, ra trong lòng nàng vẫn để ý. Dù sao nhiều cá tình cùng trú ngụ trong thân thể như vậy, chỉ cần là người bình thường đều thể thích ứng a!


      Bút Mạt trừng bĩu môi, có chút bất mãn muốn dùng phương thức lấy thắng lớn đáp lại vấn đề, nàng dứt khoát áp chế, dùng câu hỏi quay lại câu hỏi.


      “Vậy trước tiên phải hỏi về mỗi loại cá tình của chàng, có phải đều thích ta hay ? Nếu phải ta cần phải lo lắng, suy nghĩ.”


      “Cá tính của ta có thể có rất nhiều loại, nhưng tim lại chỉ có cái.” Lần này, còn nghiêm túc trả lời, ám chỉ hứu hẹn.


      Tim chỉ có cái, phải ? Nàng cười tươi như hoa, lại vẫn kiên quyết muốn tên dẻo mồn này ra lời nàng muốn nghe. “Như vậy, trái tim này ở đâu?”


      cũng cười. “Nương t vậy là trêu cượt vi phu, tim của ta sớm cho đóa hoa nhài bầu trời, sao có thể lấy lại cho người khác chứ?”


      “Ta rất muốn với chàng những lời này biểu chút tình cảm cảm động, nhưng mà… tay chàng sờ chỗ nào đó?!” Bút Mạt Trừng đánh rớt vuốt sói tàn sát bừa bãi trước ngực nàng, nhưng lại chưa từ bỏ ý định lập tức sáp lại chỗ cũ, làm càn đè ép vuốt ve đứng lên.


      “Nương tử, khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng! Vi phu sao có thể phá hư đêm đẹp chứ?” Khuôn mặt tươi cười hi ha bỏ xuống những lời này, lập tức dùng đứng thẳng dâng trào thâm nhập sâu vào trong hoa kính nóng ẩm của nàng.


      Nàng lại níu chặt đệm chăn dưới thân, tiếng thở gấp ngân nga quanh quẩn trong phòng, ngoải cửa sổ Nguyệt Nương cười khẽ, đêm xuân này nào có thể để lãng phí…
      Last edited: 12/8/14
      Happyanh, Chris, Khủng Long33 others thích bài này.

    5. lamphuonghoang

      lamphuonghoang Well-Known Member Staff Member Super Moderator Super Editor

      Bài viết:
      508
      Được thích:
      6,758
      bạn @eloite nhanh quá, ghanh tỵ~ing :-Oops::-Oops:

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :