1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Y Nữ Xuân Thu - Thập Bát Hoà Vũ 2

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 75: Công thành
      Edit: Ckun
      Tô Lạp chết rồi, Liên Kiều rất đau lòng, cũng rất bi thương, nhưng phải đối đầu kẻ địch mạnh, có bao nhiêu thương tiếc cũng phải thu lại, bởi vì, nàng lựa chọn nào khác, nàng phải đối mặt với khiêu khích còn lớn hơn.

      Sáng sớm ngày thứ hai, sau khi tám vạn khoáng binh tới được Thượng Kinh, Long Tiêu mới biết mình trúng kế Liên Kiều.

      "Rắc!" Ly rượu trong tay vỡ tan thành từng mảnh vụn, lại bị nàng lừa. Khá lắm Liên Kiều, hổ là nữ nhân Long Tiêu coi trọng.

      "Hoàng thượng! bằng chúng ta trực tiếp đánh vào thành !" Đại tướng quân bên cạnh đề nghị.

      Công thành? Long Tiêu hơi khép mắt toát lên tia nguy hiểm. Cũng tốt! Lúc và nàng tranh đấu bằng vũ lực, nàng hiểu, mới là bậc quân vương chân chính có thể nắm giữ cả thiên hạ!

      "Công thành!"

      cho Liên Kiều bất kỳ cơ hội lấy lại hơi nào, Long Tiêu nhất tề phát động lệnh công thành ở cả tứ phía chung quanh.

      Phía cổng thành, Liên Kiều đứng ở nơi việc công thành diễn ra ác liệt nhất chỉ huy ra lệnh.

      "Mỗi mũi tên đều phải nhúng vào dầu, đốt lửa rồi bắn ."

      "Dạ!"

      "Những chùy giáo kia, cũng tưới dầu lên, đốt lửa!"

      "Dạ!"

      "Tám vạn ở nguyên chỗ, để dân binh lên trước, dân binh sử dụng cung tên thuần thục, để tiết kiệm mũi tên, cho bọn họ dùng đá tảng mà ném, hay dùng cung tự chế cũng được. Chốt trận ở tường thành, cho Lương quân thừa dịp tiến tới."

      "Dạ!"

      Ba ngày ba đêm luân phiên công thành, Liên Kiều luôn cùng ở chỗ với các tướng sĩ, khát uống chút nước lạnh, đói ăn chút lương khô, tướng sĩ ăn gì, nàng ăn cái ấy. Hành động này giúp nàng giành được kính  trọng của dưới ba quân, khiến họ càng thêm dũng giết địch, thề quyết tâm thủ thành.

      Mê Cách mấy lần khuyên Liên Kiều hồi cung nghỉ ngơi, nhưng lại bị nàng nghiêm khắc cự truyệt, cuối cùng nàng hạ lệnh, người nào muốn khuyên nàng hồi cung, liền xử tội người đó, Mê Cách còn cách nào khác, Y Mã đau lòng, Tiểu Đức Tử nhói tim. Hoàng hậu nương nương của bọn họ là nữ nhân mang thai ....! Sao chịu nổi khói lửa chiến tranh, tàn nhẫn vô tình!

      Chỉ có Liên Kiều hiểu lòng mình, thân thể của nàng yếu như bọn họ tưởng tượng, nàng là thầy thuốc, tự có chừng mực, mọi cấp bách, nàng càng muốn ra vẻ cùng các tướng sĩ đồng cam cộng khổ, sẻ chia hoạn nạn. Tô Lạp sai, nàng dối trá, nàng giả tạo, nàng ghê tởm, đúng vậy, nàng thừa nhận là nàng diễn trò, nàng phải diễn cho mọi người nhìn, bởi vì nàng tự hứa với mình phải bảo vệ thành trì của , người dân của , thiên hạ của . Nhưng chỉ dựa vào mình nàng làm sao nổi! Nàng phải nhờ dân chúng giúp tay, người dân chính là cơ sở để giành chiến thắng. Lôi kéo nhân tâm là duy nhất cách duy nhất nàng có thể làm!

      Lương Quốc có cung tên bắn tầm xa, nên muốn bắn hạ binh lính Cách Tát tường thành cao vút tận mây là điều thể, chỉ có thể dựa vào thang dây, nhưng mấy ngày liền rồi Lương quân vẫn có cách nào leo lên được tường thành cao sừng sững ấy. Mà đụng phải chùy giáo tường thành Liên Kiều ra lệnh làm, cũng thiệt mạng ít, rồi cung tên lửa, lại bắn chết vô số binh lính Lương Quốc, tạo ra ánh lửa bập bùng trùng điệp mấy dặm ngoài thành.

      Công thành mấy ngày nay khiến Long Tiêu tổn thất nghiêm trọng.

      "Hoàng thượng, tường thành Thượng Kinh vừa cao vừa dày, cửa thành cũng chắc chắn vô cùng, khó mà công phá trong thời gian ngắn!" Đại tướng quân quỳ xuống đất góp lời.

      "Phế vật!" Long Tiêu lâm vào mù quáng, nhìn bóng dáng xinh đẹp tướng thành, chỉ có thể nhìn, mà thể chạm. Cắn răng cái, Long Tiêu trầm giọng : "Ngưng chiến, lui ra xa mười dặm, tạm điều chỉnh lại!"

      muốn điều chỉnh lại sách lược công thành, chứ cứ theo cách đánh này, có lẽ đợi đến khi Mục Sa Tu Hạ quay về vẫn chưa chiếm được Thượng Kinh. phải nghĩ biện pháp khác!

      Nhìn Lương Quân lui về ngoại thành, lúc này Liên Kiều mới chán nản đặt mình ngồi xuống ghế, mấy ngày liên tiếp ứng chiến khẩn trương, giờ mới được thả lỏng, từ trước tới nay chưa từng thấy mệt mỏi rã rời cả người bao giờ, vậy mà giờ nàng mệt đến mức mí mắt cũng nhấc lên được.

      Y Mã nén lệ đắp áo choàng cho Liên Kiều, Mê Cách vì muốn đánh thức nàng, sai người trực tiếp mang cả ghế lẫn người hồi cung.

      Đường lắc lư, Liên Kiều bỗng tỉnh lại, sóng mắt đảo quanh, như tìm ra lối tốt, dặn dò: “Trong lúc nguy cấp, gia cố cửa thành rất tốn nhân lực, để khoáng binh lên cửa thành canh giữ, bọn họ cần nghỉ ngơi!"

      "Hoàng hậu nương nương. . . . . ." Đáy mắt Mê Cách đỏ bừng, đường đường là đấng nam nhi cao bảy thước, khóe mắt lại ươn ướt, "Nương nương người đừng nữa... Nghỉ ngơi tốt, chút chuyện này thần tuân thủ làm theo, người mệt lắm rồi, đừng hao tâm tổn sức vì mấy chuyện vặt vãnh này nữa, vi thần van xin ngài!"

      Nhắm mắt lại, Liên Kiều khoát tay cái : "Bổn cung tự có chừng mực, Mê đại nhân cần quan tâm. Trái lại Long Tiêu đột nhiên lùi ra mười dặm, hẳn là điều chỉnh lại sách lược công thành, thể để mặc được!"

      "Vi thần xin tuân theo dạy bảo của nương nương, chắc chắn đề cao cảnh giác, cẩn thận chú ý động tĩnh Lương Quân, để Lương Quân có cơ hội để lợi dụng!" Mê Cách thề nguyền có ba quân làm chứng.

      Mười ngày, Lương Quân ngưng chiến mười ngày, tĩnh lặng hồi lâu khiến Liên Kiều thiếu chút nữa cho rằng Long Tiêu từ bỏ ý định công thành.

      "Quân doanh địch có động tĩnh gì!" Mấy ngày nay nghỉ ngơi điều độ cũng làm Liên Kiều tăng thêm chút sức lực, cả thân thể lẫn tinh thần đều phấn chấn hẳn lên.

      "Hồi bẩm nương nương, giữa trại địch cho xây dựng rất quy mô!" Mê Cách lúc bẩm bảo cũng thấy khó hiểu, biết Long Tiêu rốt cuộc mưu quỷ kế gì!

      "Xây dựng quy mô?" Liên Kiều cau mày trầm ngâm.

      "Dạ, hơn nữa trông còn giống kiểu đài cao."

      "Đài cao!" Liên Kiều giọng kêu lên, nhìn về phía Mê Cách , "Có biết bọn họ dùng vật liệu gì ?”

      "Bẩm nương nương, hình như là cọc gỗ."

      Cau mày dạo bước, Liên Kiều trầm ngâm chốc lát : "Lệnh cho hộ bộ thu thập số lượng lớn dầu hỏa trong thời gian nhanh nhất."

      "Dạ!"

      Mê Cách lui ra, Liên Kiều nhàng xoa bụng, có thể cảm thấy thai máy rồi! Con à, nhất định phải vì mẹ mà gắng lên! Phải cùng mẹ bảo vệ Thượng Kinh, bảo vệ Cách Tát, chờ cha con trở lại!

      Mười lăm ngày sau, Liên Kiều nằm giường bỗng bị hồi tiếng tù và lay tỉnh. Vội tung chăn gấm, từ giường lật người dậy, chân dẫm lên mặt đất lạnh lẽo.

      "Quân địch công thành rồi!" Nàng thầm ra tiếng.

      "Nương nương, xin người mau nằm xuống, khiến nô tỳ giúp người mặc y phục, như vậy lạnh đấy!" Y Mã vội vàng quỳ xuống đất cầu xin, Hoàng hậu nương nương của bọn họ sao chẳng biết quan tâm đến cơ thể của mình gì cả!

      Liếc nhìn Y Mã đất, Liên Kiều hít sâu hơi, làm mình tỉnh táo hơn, ngồi lại giường hẹp, để Y Mã giúp mình giày, thay y phục.

      Mặc xong, Liên Kiều ra khỏi tẩm cung, Mê Cách sớm chờ ngoài điện.

      "Nương nương, quân địch công thành rồi !" Mê Cách quỳ xuống đất cung kính lên tiếng.

      "Bổn cung biết! Truyền lệnh xuống, cho cung thủ đánh trận đầu, chuẩn bị cẩu đá!" Liên Kiều chỉ huy ứng chiến đâu vào đấy.

      lên cổng thành, dõi mắt nhìn quanh, chỉ thấy từng ngọn đài cao di chuyển từ nơi xa tới. đài cao là từng dãy binh lính Lương quốc, tay ai cũng mang theo cung tên, thân khoác khôi giáp dày cộm, nghiêm trang đứng thẳng.

      Mê Cách trầm giọng hạ lệnh: "Cung thủ chuẩn bị, bắn tên!"

      Hỏa tiễn xé gió bay , nhưng hoàn toàn thể đả thương binh lính Lương quốc. Chuyện gì thế kia? Dù cho khôi giáp có cứng rắn nặng nề, nhất thời bắn thủng được, nhưng sao đến cả dầu hỏa cũng thể thiêu cháy được áo giáp và y phục người quân sĩ?

      Mê Cách lặng người, mắt thấy đài cao từng bước tiến tới gần, hét lớn tiếng: "Mang dầu hỏa hất lên đài cao!"

      Chúng tướng sĩ được lệnh, rối rít đem dầu hỏa hất ra.

      "Bắn tên!" Ra lệnh tiếng, làn hỏa tiễn lập tức ào ào lao về phía đài cao.

      Nhưng đài cao kia lại bốc cháy như định, ngược lại tất cả những mũi hỏa tiễn kia đều tắt ngúm. Chuyện gì xảy ra đây? Mê Cách , ngạc nhiên nhìn Liên Kiều.

      Lúc này Liên Kiều mới ngộ ra, những tướng sĩ đài kia nhất định là mặc đồ chống cháy, xem ra lần này Long Tiêu đến, là chuẩn bị trước, tình thế bắt buộc đây mà!

      Liên Kiều nhất thời cũng luống cuống tay chân, nghĩ nổi cái gì, mắt thấy đài cao chậm rãi áp lên tường thành, Lương quân đài hô giết ầm vang.

      Cắn răng, lạnh giọng hạ lệnh: "Cung thủ lui ra, thương binh tiến lên!"

      Binh sĩ cầm trường thương trong tay lúc này tham trận mang lại ưu thế tuyệt đối, trường thương đâm tới, những Lương quân đứng đài cao đứng vững ào ào rơi xuống, tiếng hét vang, kêu gào thảm thiết dứt vang lên bên tai.

      Vậy mà lúc này, trường cung Lương Quân rốt cuộc cũng có đất dụng võ, quân binh Cách Tát nằm trong tầm ngắm đều bị bắn ngã khỏi tường thành.

      Hai bên mặc dù đều tổn thất nghiêm trọng, nhưng Lương Quân người đông thế mạnh, nhu địch nổi cương, vây cánh tường thành bị Lương quân đánh giết hổng phần. Theo lỗ hổng ấy, Lương Quân dũng tiến lên, chém giết binh lính Cách Tát nhất thời chống trả nồi.

      "Thương binh lui ra, đao binh ra trận!" Phất cờ lệnh trong tay, áp chế sợ hãi trong lòng, Liên Kiều tỉnh táo ra từng đạo chiến lệnh.

      thành tường, ngổn ngang thi thể binh lính Cách Tát, dưới tường thành lại càng thêm thây chất thành hàng, máu chảy thành sông! Các chiến sĩ thay phiên nhau tơi xuống, ai ai cũng phủ đầy máu tươi phân định nổi là binh sĩ nước nào, nhưng thương vong chiến tranh cũng bởi vì thể mà giảm phần nào.

      Cửa thành, Long Tiêu thoáng nhếch miệng cười tàn nhẫn lẳng lặng chờ đợi, vui vẻ nhìn các tướng sĩ bên mình xé mở phòng tuyến ngày càng lớn, nhanh đánh được vào thành thôi, chờ bọn họ mở cửa thành ra, nghênh đón vào thành. Liên Kiều, nữ nhân bằng cả sinh mạng, mệnh số định nàng phải là của , nàng trốn thoát đâu.
      PHUONGLINH87^^ thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 76: Vong tình
      Edit: Ckun
      Công thành ba ngày ba đêm, quân đội Cách Tát tổn thất thảm trọng. Loại khí giới công thành mới của Long Tiêu, khiến Cách Tát binh lính dần dần địch lại được, lỗ hổng tường thành ngày càng nhiều, nhìn lượng lớn binh lính Lương Quốc chen chúc tiến vào, cõi lòng Liên Kiều dần dần lạnh thấu, nàng rốt cuộc cũng cố thủ được, mà thủ cũng nổi!

      "Nương nương, người mau chạy ! Nơi này cứ để thần cản phía sau!" Mê Cách trung thành đỡ cho chủ, thề bảo hộ Hoàng hậu nương nương chu toàn!

      ", Bổn cung chạy trốn! bỏ lê dân bách tính cùng binh lính Cách Tát lại mình!" Mấy ngày gió lửa, thây chất đầy đồng, Liên Kiều đứng ở bên trong thành, lặng yên nhìn cửa thành sắp bị phá mở.

      "Hoàng hậu nương nương!" Mê Cách đột nhiên quỳ mặt đất, gương mặt khẩn cầu cực kỳ bi ai, "Thần van xin người, mau thôi! nhanh ! còn kịp nữa đâu! Vì hoàng thượng, vì huyết mạch trong bụng nương nương, xin nương nương hãy suy nghĩ!"

      Đương nhiên nàng nghĩ tới, nhưng cả kinh đô bị Lương Quốc bao vây, có thể trốn đâu đây? Cho dù chạy được ra ngoài, bằng thân thủ của nàng liệu có thoát được ? Thay vì làm tù binh mất hết tôn nghiêm, bằng cố gắng tới cùng.

      Khuyên mãi được, Mê Cách định đứng trước người Liên Kiều, chuẩn bị xong tinh thần, nguyện chết thay nương nương, vì Hoàng hậu nương nương, xin dâng hiến tính mạng.

      Các tướng sĩ Cách Tát cố thủ ở cửa thành tài nào ngăn nổi binh tướng Lương quân tới ngày càng đông, cửa thành dày chắc nặng nề cuối cùng bị mở ra, quân đội Lương Quốc tràn vào như thủy triều, nuốt sống tất thảy binh sĩ Cách Tát trong tích tắc!

      Đứng ở tòa tháp cao nhất toàn thành, đáy mắt ngấn lệ, đôi tay nắm chặt thành quyền, đốt ngón tay trắng xanh, Liên Kiều nhúc nhích đứng ở nơi đó, để giọt lệ nào trượt xuống

      Mục Sa Tu Hạ, cuối cùng vẫn đợi được , khóe miệng nhếch lên nụ cười, mơ hồ mà tuyệt vọng.

      Dưới cửa thành, Long Tiêu cưỡi lưng con đại mã, nghênh ngang kiêu ngạo tiến vào thành. thị uy với nàng, khoe khoang với nàng, muốn gì với nàng? nữ nhân chung quy thể địch lại , mới là quân vương thống trị tất cả!

      Giương mắt nhìn lên, rốt cuộc cũng cùng nàng đứng trong toàn thành rồi, Long Tiêu mừng rỡ cười, nàng là của .

      Cờ lệnh vẫn cầm trong tay như cũ, lướt qua ánh mắt chiếm đoạt của Long Tiêu, nàng nhìn về phương Đông, đó là hướng trở về. Nàng gắng hết sức cười rất mực mềm mại đáng , cho dù thấy được, nụ cười của nàng vẫn luôn nở vì !

      Đôi mắt phủ sương đẫm lệ, nàng như thấy bóng đen nơi phương xa, là sao? tới rồi sao? Tự giễu cợt mình, sao có thể là đây? Mình đúng là ngu ngốc!

      Bỗng nhiên, Lương Quân bỗng nhao nhao lên, ánh mắt Long Tiêu vỗn tràn ngập hả hê bỗng khiếp sợ, xoay người nhìn về phía ngoài thành.

      Hành động khác thường của khiến Liên Kiều ngờ vực, theo ánh mắt của , lại hướng tầm mắt về phương Đông xa xa! Nơi đó. . . . . . Nơi đó cư nhiên lại thực có chấm đen di chuyển,  rồi chấm đen dần lan ra, thành vệt đen dài thấy đích.

      !

      "Là vó sắt Cách Tát chúng ta!" Mê Cách là người đầu tiên kêu lên.

      Hạ, trở về! trở về!

      thể khống chế được, nước mắt cứ lặng lẽ lăn dài, nàng đợi được ! tự chủ bước xuống đài cao, nàng muốn lập tức chạy như bay vào trong ngực , lồng ngực kiên cố ấm áp của !

      Dân chúng lẫn binh lính Cách Tát trong thành vốn trầm lặng có ý chí chiến đấu bỗng phấn chấn lên, tinh thần hăng hái, mọi người mừng rỡ như điên, ầm ầm hô to: "Cách Tát vạn tuế! Ngô hoàng vạn tuế!"

      Nhìn bóng người dao động, Long Tiêu hung tợn trừng mắt nhìn Liên Kiều, tin chiếm được nàng, cam lòng buông tha như thế. Tại sao tới gần nàng như vậy, mà cuối cùng vẫn có cách nào giữ chặt lấy nàng!

      "Ngọc phi! Ngọc phi của trẫm, nàng là Ngọc phi của trẫm, nàng đâu! được chạy, đứng lại cho trẫm, nàng là của trẫm, là của trẫm!" Long Tiêu đột nhiên như phát điên lên, muốn giành được nàng, có chết cũng phải giành được nàng!

      "Hoàng thượng! Thu binh ! Đại quân của Mục Sa Tu Hạ sắp tới rồi, mau thu binh!" Đại tướng quân sau lưng quỳ xuống đất liều chết can gián!

      , cam lòng, cam lòng! phải giành được nàng, chỉ thiếu bước nữa thôi, là giành được rồi! ! lui binh! Mạnh mẽ kẹp chặt bụng ngựa, quất roi ngựa, trở nên mù quáng!

      "Nương nương! Người đừng chạy nhanh như vậy! Cẩn trọng thân thể!" Mê Cách cùng đám thị vệ theo sát phía sau, tâm tình cũng vô cùng kích động, Đế Vương của bọn họ quay về đúng thời điểm quân tình nguy cấp nhất! Sao lòng người có thể phấn chấn đây!

      "Hoàng thượng! Ngài trở lại ! Mau lui binh!" Đại tướng quân cũng mù quáng, nhìn quân vương của mình phát điên, cũng hung dữ nhìn dõi theo, nữ nhân khiến quân vương của bọn họ phát si phát cuồng như ma nhập. Đôi mắt hơi khép lại, chính là nữ nhân này, nếu như có nàng, cũng có cuộc chiến ngày hôm nay! Nếu như có nàng, tướng sĩ Lương quốc chết thương vô số, nếu như có nàng, bọn họ đế vương cơ trí tỉnh táo lãnh đạo, nếu như có nàng. . . . . .

      đời này vốn nên có nữ nhân này, hại nước hại dân! Cung tên trong tay bất tri bất giác giương lên, nhắm ngay giữ dung nhan tuyệt thế, vẻ đẹp như vậy, vốn nên có ở đời.

      Ngón tay thả ra, dây cung căng hết cỡ bắn mũi kình tiễn, lao vút về phía Liên Kiều.

      "Nương nương cẩn thận ——" khi Mê Cách cùng đám thị vệ sau lưng phát ra kịp, có muốn cản mũi tên kia cũng được.

      Nghe được thanh kia, Liên Kiều nghiêng đầu, kinh ngạc nhìn mũi tên vun vút bắn về phía mình, run rẩy đứng nguyên chỗ, trong ngáy mắt ấy, nàng cơ hồ như cảm nhận được mùi vị của cái chết.

      Muốn nhắm mắt lẳng lặng chờ cái chết ập tới, lại sao khép lại được, bóng dáng đen nhánh kia! Nàng muốn ngắm nhìn cho tới cùng!

      "A!" tiếng kêu đau, va chạm nặng nề làm nàng nhíu chặt lông mày, đau, lan khắp người. Nàng suy sụp ngã xuống, người là thân hình khác đè lên!

      "Hoàng thượng!" Đại tướng quân khó tin vào mắt mình thét lên tiếng, ngờ hoàng thượng lại dùng thân mình đỡ cho nữ nhân kia mũi tên!

      Tất cả mọi người đều nghẹn họng trân trối nhìn màn trước mắt, Long Tiêu, Đế Vương Lương Quốc, sau lưng cắm ngập mũi trường tiễn, ôm chặt Hoàng hậu Cách Tát, an toàn bảo hộ dưới thân mình.

      "Nàng sao chứ!" Long Tiêu hốt hoảng nhìn nàng, nàng ở dưới người , sắc mặt tái nhợt!

      Thở , mở mắt ra, nàng đưa tay ôm bụng mình, cảm nhận thai máy cái mạnh mẽ, tươi tắn cười tiếng, hoàn hảo có việc gì! Giương mắt lên, vẻ mặt lo lắng Long Tiêu rọi vào trong mắt nàng.

      "Có bị thương ở đâu ? Bụng à? Hài tử của nàng sao chứ!" Long Tiêu kinh hồn bạt vía hỏi, trán rịn tầng mồ hôi mỏng.

      " có việc gì!" Nàng đáp, nhìn , đáy mắt dâng lên tia mờ mịt.

      Nhận được câu trả lời thuyết phục từ nàng, trái tim Long Tiêu thoải mái hơn, vừa nở nụ cười, nhưng lại bị nỗi đau đớn xuyên tim vẫn cật lực che giấu phá hủy! Đó là mũi tên đoạt mạng .

      "Long Tiêu!" Liên Kiều kêu lên!

      "Hoàng thượng!" Tướng sĩ Lương Quốc sau lưng cùng hô lớn.

      giơ tay, ngắn đám quân sĩ kích động, rồi nhìn Liên Kiều phía dưới, cười lên: "Đây là lần đầu tiên nàng gọi tên ta!"

      Nhìn , trong lòng Liên Kiều ngổn ngang trăm mùi vị, biết nên gì cho phải!

      Mồ hôi trán Long Tiêu tuôn ra ngày càng nhiều, thậm chí có chút còn giọt mặt Liên Kiều. nhìn nàng, nhìn chăm chú, như thể nhìn cả đời cũng đủ!

      "Ngọc phi, nàng là Ngọc phi của trẫm!" Hơi thở của bắt đầu nặng nhọc, thanh suy yếu, đứt quãng, "Nhớ kỹ, nàng là của trẫm. . . . . . Hôm nay, nàng thiếu trẫm mạng. . . . . . Sau này, khụ, sau này. . . . . . Phải trả trẫm! Phải trả. . . . . ."



      "Long Tiêu!" Liên Kiều gấp gáp kêu lên, hoảng sợ phát điểm đỏ tươi rịn ra nền chiến bào vàng óng trước ngực , rồi loang thành mảnh, mảnh đỏ tươi kia quả là đáng sợ đến lóa mắt. Mũi tên kia đả thương tâm mạch của !

      "Ngươi. . . . . . Tội gì phải thế!" Nàng rốt cuộc cố được câu, nước mắt tuôn như mưa.

      "Nàng khóc, là vì trẫm sao? Ha ha. . . . . . Khụ khụ khụ. . . . . . Khụ khụ. . . . . ." đột nhiên cảm thấy mừng vui vô cùng, giống như tất cả đây đều đáng giá. Chỉ là tốt đẹp trong nháy mắt ngắn quá, nghĩ lưu giữ lại khoảnh khắc ấy!

      "Trẫm muốn nàng nhớ, khụ khụ. . . . . . Cả đời này phải nhớ, nhớ trẫm, hừ —— a ——" Hai mắt Long Tiêu đột nhiên trợn trừng, chuyên chú nhìn chằm chằm nàng, chuyên chú, "Trẫm. . . . . . Chờ nàng!"

      Long Tiêu chết rồi, chết trong ngực của nàng, sinh mệnh từng cố chấp như thế, giờ chỉ còn lưu lại cái xác vô hồn.

      nổi cảm xúc trong lòng bây giờ là vui hay buồn! Có chút chết lặng, trong đầu hoàn toàn trống rỗng! Bất chợt, cái gì cũng nghe ra. Nơi xa vang lên tiếng chân bước ầm ầm rung tai, nhưng nàng nghe thấy, chỉ có thể nhìn tứ phía bắt đầu trở nên huyên náo, mọi đều mơ hồ, chỉ còn mờ mịt, thứ duy nhất nàng trông thấy chính là bóng áo giáp đen lấp lánh kim quang kia.

      Bóng đen có thể mang lại cho nàng ánh sáng, ấm áp, tiếng cười, niềm vui.

      --- Hoàn chính văn ---

      Vậy là nam chính lại chui cửa thần kì về cứu nữ chính như mọi khi, nghĩ cũng tội bạn Long Tiêu, nhưng mình thể nhịn cười đoạn cuối, vừa mới "hự ự ự nàng . . .mãi. . .nhớ ta!" xong mấy dòng sau nữ chính quên hẳn Long Tiêu là ai mà chỉ mải ngắm cái chui cửa thần kì của Doraemon kia :))
      PHUONGLINH87^^ thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Phiên ngoại
      Edit: Ckun
      "A —— a —— ưm, a, a ——"

      Mỗi tiếng la hét trong điện đều làm Mục Sa Tu Hạ sợ hết hồn hết vía, biết qua lại ngoài điện bao lâu rồi, chỉ biết Liên Kiều càng la càng thảm, từng chút từng chút làm trái tim nhói đau. Chưa từng nghĩ tới nữ nhân sinh con lại khổ sở như vậy, đau như vậy, nàng chịu được sao? sắp điên rồi, điên đến nơi rồi!

      Trải qua khoảng thời gian chờ đợi mệt mỏi dài đằng đẵng, tiếng trẻ con khóc vang lên khắp điện.

      "Sinh rồi, sinh rồi!" Mục Sa Tu Hạ nghe được tiếng trẻ con khóc, kích động bật dậy, lao vào trong điện. Lại bị lão ma ma đóng sập cửa cho vào.

      "Điêu phụ lớn mật, dám cản trẫm!" Tiếng kêu của Liên nhi ràng sắp lả , vội muốn chết, lão thái bà đáng chết lại còn đứng chặn ở cửa, nếu hôm nay phải ngày hoàng nhi ra đời, sớm kiếm chém chết nàng.

      "Hoàng thượng thứ tội! Ngài thực vẫn chưa thể vào!" Lão ma ma bị sát ý u dâng lên dưới đáy mắt hoàng thượng dọa sợ run cả người.

      "Vì sao?" giận dữ quát lên!

      "Hoàng. . . . . . trong bụng Hoàng hậu nương nương vẫn vòn. . . . . . Còn có thai chưa sinh xong!" Lão ma ma lắp ba lắp bắp giải thích.

      "Cái gì?" tung quyền, đập vỡ cửa cung, "Đáng chết!" Trời ạ, Liên nhi của lại vẫn phải tiếp tục thừa nhận nỗi đau đớn người thường chịu nổi! rất đau lòng, đau đến mức trái tim cũng căng lên!

      Qua đằng đẵng ngày đêm sinh nở, Liên Kiều, Cách Tát hoàng hậu, rốt cuộc thuận lợi sinh hạ nam nữ long phượng thai, mẹ tròn con vuông!

      "Liên nhi ——" Mục Sa Tu Hạ thở dài cầm bàn tay mềm mại của Liên Kiều, tràn ngập trong đôi mắt lúc này đều là thương .

      Vô lực nở nụ cười, lúc này nàng phần hơi sức cũng có, đều hao tổn hết trong lúc sinh.

      "Đừng gì cả, ta biết nàng mệt chết rồi!" Đau lòng hôn lên đầu ngón tay nàng, "Nhắm mắt lại ngủ giấc, chờ nàng nghỉ ngơi xong, ta với con cùng chơi với nàng!"

      Hơi sức gật đầu cũng có, nàng hài lòng sức cùng lực kiệt nhắm mắt lại, ngủ say.

      Trong ngự hoa viên, Mục Sa Tu Hạ cùng Liên Kiều mỗi người ôm ôm tiểu hài tử ngồi trong lương đình. trung thấp thoáng bay lượn vài bóng trắng.

      Vất vả lắm mới dỗ được nhỉ tử ngủ thiếp , Mục Sa Tu Hạ nhìn về phía thê tử bên cạnh cười khổ: "Tiểu tử kia bướng bỉnh, cứ ăn no là chơi, dỗ thế nào cũng chịu ngủ, là đứa ngoan!"

      Hôn cái lên gương mặt hồng hào như trái táo của nữ nhi, Liên Kiều bất mãn trợn mắt nhìn trượng phu: "Còn phải là giống chàng sao, khỉ con bướng bỉnh, chịu nghỉ khắc nào!"

      "Nàng còn trách chuyện ta xuất binh đánh Phiên quốc?" Có chút uất ức, cũng đâu muốn bỏ lại vợ con dẹp loạn Phiên quốc.

      "Chàng còn nữa, lần trước xuất binh Phiên quốc thiếu chút nữa là còn gặp được ta, ngờ vừa trở lại được mấy ngày chàng lại !" Nhớ tới lại tức, bởi vì có ở Thượng Kinh, suýt nữa Long Tiêu chiếm được thành. xấu, trở lại thấy có việc gì lại chinh phạt Phiên quốc tiếp, là làm nàng tức chết.

      " phải ta cũng về kịp rồi đó sao!" ra ngay lúc bắt đầu cảm thấy có gì đó đúng, còn chưa đạt được Phiên quốc phát hành tung quân đội Lương Quốc có điểm khả nghi, lại nhận được hồi báo của thám tử, rằng bên trong Phiên quốc căn bản có nhiều Lương quân như thế. Lúc này mới nghĩ ra nhất định là Long Tiêu bày gian kế, hỏa tốc chạy về, đường còn nhận được tin tức chim bồ câu Liên Kiều nuôi mang tới cho . Nên lúc đó mới có thể chưa tới tháng về được Thượng Kinh.

      "Hừ! Chàng còn à!" ngón tay ngọc xanh nhạt chọc chọc vào lồng ngực , Liên Kiều tức giận thông, " trở lại rồi sao còn nữa? Chàng biết là ta mang thai mà!"

      Bắt được tay của nàng, sợ đầu ngón tay của nàng đau, giọng khuyên nhủ: "Được rồi, phải ta về rồi sao? Liên nhi, nàng cũng đừng lại trách ta, ít nhất Lạc Phong lên làm quốc chủ cũng làm tảng đá lớn trong lòng ta được hạ xuống."

      Khe khẽ thở dài, Liên Kiều lại cau mày.

      "Sao vậy? Có chỗ nào thoải mái?" Thấy nàng cau mày than thở, Mục Sa Tu Hạ khỏi khẩn trương.

      Nhìn tình cảm ân cần trong đáy mắt , Liên Kiều chán nản : "Đáng tiếc Tô Lạp chết rồi, Đằng Triệt cũng điên rồi, mắt Phượng Hoàng cuối cùng cũng lấy được."

      ra nàng lo lắng cho , trong lòng Mục Sa Tu Hạ cảm nhận được, lập tức an ủi: " nhất định."

      "Có ý gì?" Liên Kiều hiểu ngẩng đầu.

      Ngồi xe kéo xa hoa lộng lẫy từ hoàng cung tới phủ thái tử, Đằng Triệt bây giờ ngụ tại đây.

      Xuống khỏi xe kéo, bỗng bị mùi khói gay mũi lan tới làm ho sặc sụa, ra phủ thái tử bị hỏa hoạn.

      An trí Liên Kiều yên ổn trong xe, Mục Sa Tu Hạ phi thân nhảy vào phủ thái tử, lên xuống mấy cái, dừng bên ngoài nơi cháy lớn nhất, cả người toàn lửa, Đằng Triệt vẫn còn sống lao từ trong nhà ra, miệng cười ha hả: "Ngươi lấy được, vĩnh viễn cũng đừng mong lấy được, vĩnh viễn. . . . . ."

      Bà phát điên rồi, điên khùng cuồng loạn lao , cuối cùng ngã xuống, mặc cho ngọn lửa cắn nuốt.

      Nhìn Mục Sa Tu Hạ cuối cùng cũng chạy ra từ trong đám cháy, lòng Liên Kiều mới được thả lòng. Chạy lên trước, ân cần : "Chuyện gì xảy ra vậy? Chàng sao chứ!"

      Trao cho nàng nụ cười an tâm, đỡ nàng lên xe, xe kéo di chuyển, chậm rãi mở miệng: "Đằng Triệt chết rồi!"

      "Cái gì?" Nàng kêu lên, trong tâm trí vô thức nhớ lại cuộc sống trước kia thảo nguyên.

      "Nàng là nữ nhân làm người ta phải kính nể." Lần đầu tiên Mục Sa Tu Hạ tán dương nữ nhân khác phải Liên Kiều.

      "Đúng vậy! Chịu nhục để tiếp tục sống, dễ dàng gì!" Đằng Triệt trong trí nhớ của nàng vẫn là nữ nhân ít kiên cường.

      "Chàng tìm được mắt Phượng Hoàng chưa?" Nàng hỏi. Đằng Triệt chết rồi, tung tích mắt Phượng Hoàng cũng mờ mịt theo.

      "Ta lấy được cả thiên hạ, còn cần mắt Phượng Hoàng làm gì?" khinh thường.

      "Chàng cũng giỏi quá nhỉ!" Liên Kiều toát mồ hôi, "Coi như chàng khống chế được Phiên quốc, còn Lương Quốc! Bọn họ phải lập tân đế rồi sao? Còn cả thiên hạ nữa mà!"

      Nhưng mà đúng là nàng rất sợ cứ dăm ba ngày lại đông chinh tây chiến

      Ôm nàng vào trong ngực, ghé vào bên tai nàng thầm: "Có được nàng, chính là có được thiên hạ!"

      Trái tim nàng rung động, vì lời , lại càng vì vẻ mặt của , khẽ ngẩng đầu lên, đối mặt với , chủ động hôn , đủ loại ý nghĩa như mây bay lướt qua tâm trí, khoảnh khắc này chỉ có nam nhân này là chân thực nhất, cuộc đời này có thể , làm bạn với , quả uổng phí !

      --- Hoàn phiên ngoại ---

      Đoạn đầu nữ chính rên đau đẻ như ... :)))
      PHUONGLINH87^^ thích bài này.

    4. ngochanh1992

      ngochanh1992 Active Member

      Bài viết:
      687
      Được thích:
      143
      Mình rất thích tr nam nữ cường thế này <3 thanks editor vì edit truyện nhé

    5. snow_angel_lily

      snow_angel_lily New Member

      Bài viết:
      10
      Được thích:
      4
      Ad oi, cho em hoi chuong 1 dau a?

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :