1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Y Nữ Xuân Thu - Thập Bát Hoà Vũ 2

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 55: Quý Phi
      Edit: Khánh Linh





      Thân thể của Trần lão gia từ đó được giao hoàn toàn cho Liên Kiều xử lý, mỗi ngày đều bắt mạch sớm chiều, rồi sau đó viết xuống phương thức nấu món ăn kiêng khem cho phòng bếp, phòng bếp cứ dựa theo thực đơn Liên Kiều đưa ra mà nấu ăn. Cách phòng ngừa bệnh tật tốt nhất chính là thông qua ẩm thực, ít thức ăn mặn, ít dầu mỡ, ít muối, ít đường, lấy món làm chủ. Cũng vì vậy, có mặt của Liên Kiều thay đổi thói quen ăn uống của Trần phủ.

      Đồng thời, Liên Kiều còn sai người làm đường bằng đá cuội trong sân viện của lão gia, ngày nào cũng cùng với Trần lão gia chân trần bên lúc để xoa bóp huyệt vị nơi lòng bàn chân, hầu cường thân kiện thể.

      Ngoài ra, quan trọng nhất chính là Liên Kiều tự tay luyện chế được ‘hộ tâm hoàn’ có tác dụng rất lớn. lần Trần lão gia lại đột nhiên phát bệnh tim, sau khi nuốt ba viên dược hoàn lập tức thấy được hiệu quả. Nhưng Liên Kiều biết, thuốc này cũng chỉ là vì tại thân thể lão gia còn chưa sinh ra lệ thuộc đối với dược vật của nàng, chỉ cần ít lâu sau, khi cơ thể bắt đầu thích ứng và làm quen, hiệu lực của thuốc giảm nhiều.

      Chỉ thế thôi mà ông lão xem Liên Kiều như thần, tin tưởng đối với nàng lại tăng thêm mấy phần, người Trần phủ từ xuống dưới cũng tâm phục khẩu phục y thuật của Liên Kiều, ai nấy đều đối xử với nàng như khách mời danh dự.

      “Vũ nha đầu, ngươi rất có bản lãnh đó! Đường sỏi này ta riết thành nghiện, cảm giác toàn thân phấn chấn rất nhiều.” Chẳng biết từ lúc nào, Trần lão gia còn gọi Liên Kiều là Vũ nương nữa mà biến thành Vũ nha đầu. Cách gọi này thể thân cận, hiển nhiên coi nàng như người trong nhà.

      “Lão ông khen trật rồi, đây chỉ là loại biện pháp để xoa bóp lòng bàn chân thôi.” Mặc dù Trần Quắc Phong đối với nàng tin tưởng như người nhà, nhưng trong lòng nàng hiểu được, đại thương gia như lão, nghi kỵ đối với người khác rất nặng, nàng chưa phải vượt qua hoàn toàn.

      “Ta vẫn cảm thấy, để cho ngươi sống khép mình trong phủ là ủy khuất tài nghệ.”

      Lão đầu này quá tinh khôn, đến bây giờ vẫn còn muốn dò xét nàng.

      “Ta vốn chính là thầy lang lãng du, có chỗ ở cố định, có thể được lão gia nâng đỡ chứa chấp trong phủ là vô cùng cảm kích rồi, sao có thể gọi là ủy khuất tài nghệ được? Lão gia vậy chẳng lẽ muốn ta ngại chết à!” Nàng lập tức khiêm tốn vâng dạ, luôn cẩn trọng giữ đúng bổn phận của mình.

      Ông lão hiển nhiên cực kỳ hài lòng với lời đáp của Liên Kiều, người thông minh nhất chính là hiểu được đúng mực, khi ỷ sủng mà kiêu là thể tiếp tục dùng được nữa. Nhưng rất nhiều người hiểu được đạo lý đó, lại phạm vào đại kỵ loại này.

      đường từ viện của Trần lão gia trở về Mai viên, nàng gặp Vân Nương, vốn định gật đầu cái coi như chào, nhưng hình như người ta nghếch mặt lên trời thèm nhìn nha.

      “Ái chà, đây phải là Vũ nương đó sao? Mới vừa hầu hạ xong lão gia đấy à?” Lời chanh chua hàm ý xấu.

      “Đại thiếu nãi nãi!” Bất đắc dĩ, Liên Kiều đành phải dừng lại chào tiếng.

      “Vũ nương y thuật là cao minh nha, lão gia lúc nào cũng khen ngươi trước mặt chúng ta hết!”

      “Nhờ lão gia quí, Xa Vũ ghi vũ khắc trong tâm khảm!”

      “Ha ha!” Bĩu đôi môi mỏng dính lại, Vân Nương cười cay nghiệt, “Thế Vũ nương định báo ân bằng cách....!”

      “Ân đức của lão gia, Xa Vũ nhất định báo đáp đầy đủ!” Câu trả lời của Liên Kiều cố ý làm như hiểu ý trong lời của Vân Nương, khiến cho nàng ta điên tiết.

      “Sao? Thế Vũ nương muốn báo ân thế nào đây?” Hừ, khi khổng khi chạy tới định tay bắt giặc đấy à? Nếu con ả hồ ly tinh nứt mắt này mà gả vào nhà, làm đương kim phu nhân của lão gia, chẳng phải tài sản trong nhà phải chia phần lớn cho ả sao? Nàng cam lòng.

      “Xa Vũ chăm sóc những gì lão gia muốn Xa Vũ làm, cho dù làm trâu làm ngựa cũng khó mà đáp đền cho ân đức và chở che của lão gia.” Haiz, nữ nhân này đáng ghét, chuyện với nàng ta là lãng phí thời gian.

      “Làm trâu làm ngựa?” Vân Nương che miệng cười ha ha, trong mắt thoáng qua tia sáng ác độc, “Cần gì phải làm trâu làm ngựa, chẳng là lão gia thích ăn tổ yến vô cùng, đặc biệt là loại huyết yến sinh trưởng sườn đá cheo leo ngoài biển ấy. Nếu như ngươi thành tâm, chi bằng hái vài cái mang tới , cũng sẵn đó tỏ khối tâm tình của ngươi với lão gia luôn.”

      Nữ nhân này quá nham hiểm, ngu xuẩn lại ác độc, tưởng rằng dùng loại biện pháp này tới diệt nàng đấy à! Có lẽ, đối với những nữ nhân ngu xuẩn lòng muốn báo ân hoặc vọng tưởng bước lên mây còn dùng được, nhưng lấy đó mà đối phó với Liên Kiều nàng, hình như quá bôi nhọ thông minh của nàng rồi. Haiz, sao loại người như vậy đến đâu cũng gặp thế này, chết cũng chừa vậy?

      “Xa vũ thụ giáo, tạ Đại thiếu nãi nãi chỉ điểm, Xa Vũ ...”

      “Vũ nương ở chỗ này à!” Sau lưng, giọng ôn hòa văn nhã vang lên. cần đoán, nhất định là Trần Tiếu Bắc chứ chẳng ai khác, thanh của luôn êm tai dễ nghe, nhưng lạnh lùng trong đó cũng khiến người khác phải chùn bước.

      “Nhị công tử.” Liên Kiều lễ phép chào.

      “Nhị gia!” Hình như Vân Nương hết sức kiêng kỵ đối với Trần Tiếu Bắc, ngay cả giọng cũng được tự nhiên.

      Trần Tiếu Bắc nhàn nhạt liếc Vân Nương cái, chậm rãi : “Ngày mai là ngày giỗ mẫu thân, đại tẩu cần phải ở trong trai đường chuẩn bị à? Sao lại rỗi rãnh ra đây thế?”

      câu lạnh nóng khiến toàn thân Vân Nương được tự nhiên, lúng túng khẽ cúi người chào rồi rời khỏi đó.

      Trần Tiếu Bắc : “Vũ nương cần nín nhịn ủy khuất mình như thế, từ xuống dưới Trần phủ ai dám mặt nặng mặt với nương đâu.”

      “Cảm tạ ý tốt của nhị công tử, Tiểu Vũ xin tâm lĩnh.” phải Liên Kiều sợ nữ nhân kia, mà đúng ra là sợ phiền toái, nhiều chuyện bằng bớt chuyện.

      Trần Tiếu Bắc gật đầu cái, lại : “Ngày mai là ngày giỗ của gia mẫu, nếu Vũ nương ngại, mời cùng tham dự với gia đình.” Trước giờ có thói quen ra lệnh khi chuyện với người khác, nhưng đối với nàng lại bất giác dùng giọng thương lượng.

      “Được.” Liên Kiều gật đầu đồng ý, “Nếu nhị công tử có việc gì phân phó, Tiểu Vũ cáo lui.” đợi đáp lại, Liên Kiều liền xoay người rời .

      Bóng dáng nhàng câu nệ của nàng lại khiến Trần Tiếu Bắc sững sờ đưa mắt nhìn cho đến khi biến mất rồi mà còn ngơ ngẩn đứng trong hành lang gấp khúc ngóng mãi theo.

      Ngày giỗ Trần phu nhân mặc dù long trọng nhưng lại được tổ chức hết sức nghiêm trang, mời hòa thượng ở chùa về tận phủ tụng kinh, toàn gia trai giới ba ngày. Đầy đủ các bước: dâng hương, tế bái, ăn chay, niệm kinh cho tới trưa, ngờ buổi chiều lại có vị khách quý đến phủ.

      Buổi trưa, mới vừa dọn chưa cơm chay, gia đinh canh cửa đột nhiên cuống quít chạy vào phòng khách, kích động đến lắp ba lắp bắp, câu cú mạch lạc: “Lão... Lão... Lão gia, bên ngoài... Quý Phi nương... nương nương... vừa đến!”

      Trần lão gia vừa nghe thế liền đứng phắt lên, mắt rạng rỡ, kích động : “Hài nhi về!”

      Trần Tiếu Bắc vẫn giữ bình tĩnh, phân phó đâu vào đấy: “Đầu tiên Ngô tổng quản trước mời người vào, những người khác theo ta ra ngoài nghênh đón Phượng giá, Trần Nhị đỡ phụ thân.” Ánh mắt thoáng liếc về phía Liên Kiều.

      Liên Kiều cho nụ cười trấn an, ý là chăm sóc ông lão, để cho cảm xúc của ông trở nên kích động.

      Nhận được cam kết của Liên Kiều, Trần Tiếu Bắc xoay qua dẫn mọi người chạy ra phòng khách.

      ngờ Trần Tâm Hài lại là Quý Phi nương nương, lần này nhân ngày giỗ của mẫu thân, nàng được Hoàng thượng ân chuẩn cho về nhà tế bái, lại giấu người nhà mà lặng lẽ trở lại, mặt là muốn quấy rầy cuộc sống bình thường của người nhà, mặt khác cũng muốn cho thân nhân lần kinh hỉ. Ngoài ra, nàng nghĩ cũng nên tính đến an toàn, muốn cổ động tiền hô hậu ủng, thực mọi việc hết sức khiêm tốn. Cho đến tới cửa nhà người trong nhà mới biết là có Quý Phi nương nương giá lâm.

      Đỡ Trần lão gia ra tới phòng khách thấy Trần gia từ xuống dưới quỳ đầy đất, Trần quý phi từ cửa chính bước thảm đỏ chậm rãi vào, trước mặt sau lưng đều được cung nữ thái giám cẩn thận hầu hạ. Nhìn kỹ, dáng dấp của Trần quý phi quả nhiên hơn người, mắt phượng mày ngài, mũi xinh đẹp đẽ, môi đào, mặt trái xoan, giơ tay nhấc chân đều lộ khí chất ung dung cao quý.

      Trần lão gia định quỳ xuống lạy, Quý Phi nương nương nhìn thấy cha già liền kích động tiến lên vài bước đỡ tay, run giọng : “Phụ thân thân thể khó khăn, cần quỳ lạy.”

      Trần lão gia khoát tay: “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, mặc dù con là con của ta, nhưng hôm nay con là Nương nương tôn quý, lễ bái thể bỏ!” Dứt lời liền quỳ xuống.

      Mọi người đồng loạt hô to: “Quý Phi nương nương Thiên tuế!”

      Quý phi nương nương thắp nhang, rơi lệ trước bài vị mẫu thân, sau đó ngồi vào bàn cùng tâm nhớ nhung với người thân. Chỉ chớp mắt là đến bữa tối.

      Buổi tối vẫn ăn cơm chay như cũ, chẳng qua cơm chay của Trần phủ được làm cực kỳ tinh xảo ngon miệng, cũng ủy khuất Quý Phi nương nương.

      bàn, Trần quý phi tất nhiên ngồi ghế chủ tọa, Trần lão gia ngồi bên trái nàng, Trần Tiếu Bắc ngồi bên tay phải, sau đó theo thứ tự là Vân Nương và Trần Tâm Ngưng. Chỉ là lần này, tiểu Thanh được vào ngồi chung bàn. Liên Kiều tự nhận mình cũng có tư cách ngồi cùng bàn, rất thức thời cúi đầu đứng hầu sau lưng Trần lão gia.

      “Vũ nương, mời ngồi.” Chẳng biết Trần Tiếu Bắc tới bên cạnh Liên Kiều lúc nào, chỉ tay vào vị trí bên cạnh ông cụ nhàng .

      Liên Kiều khá ngạc nhiên, bất giác đáp lời: “Như vậy tốt!”

      Đối thoại của bọn họ khiến Trần quý phi tò mò nhìn sang hướng bọn họ.

      “Nhị ca, vị này là...”

      Trần Tiếu Bắc khom người trả lời: “Hồi nương nương, vị này là ân nhân cứu mạng của phụ thân, Xa Vũ nương.”

      “Vậy sao?” Trần quý phi hơi kinh ngạc nhìn Liên Kiều, ngay sau đó mím môi cười tiếng, “Hèn chi, ta còn lấy làm lạ, Nhị ca từ trước đến giờ mắt cao hơn đầu, coi trời bằng vung, mặt lúc nào cũng lạnh như tiền với các nương, sao hôm nay lại khác hẳn. Quả nhiên là vì đại mỹ nữ nha!”

      Liên Kiều có chút xấu hổ, Trần Tiếu Bắc ngược lại, vẻ mặt vẫn tự nhiên, dìu Liên Kiều ngồi xuống rồi trở lại chỗ ngồi chính mình, cười làm lành: “Nương nương đừng cười, con người ta mặt mũi mỏng, mặt đỏ rần rồi kìa.”

      “Vậy mà còn chịu thừa nhận có ý tứ với người ta, mới hai câu bênh chằm chặp rồi! Nhị ca cũng , cũng đến lúc nên định chuyện hôn nhân đại rồi.” Trần quý phi vui vẻ cười , mấy năm nay về thăm nhà, giờ được ở chung với người thân cảm giác tốt đẹp.

      Bữa cơm này, dưới Trần gia đều vui vẻ hòa thuận, riêng Liên Kiều lại vừa ăn vừa thầm kinh hãi. Nhìn tình hình trước mắt, Trần Tiếu Bắc lộ ý tứ đối với nàng, nếu như ngày nào đó đột nhiên nảy sinh ý tưởng quyết định cưới nàng, vậy phải làm sao đây? Xem ra nơi đây nên ở lâu rồi.
      PHUONGLINH87^^ thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 56: Cầu hôn
      Edit: Tiểu Đông Tà




      Trần quý phi ở nhà mẹ ở ba ngày, cũng trai giới ba ngày, chỉ là chuyến này nàng về nhà mẹ, người theo ra cũng ít, chỉ riêng cung nữ, thái giám có tận mười mấy người, hơn nữa quan Lễ Ký (người ghi chép các lễ nghĩa), thái y, ngự y, thị vệ, trùng trùng điệp điệp có dưới gần trăm người. Xem ra Trần quý phi được sủng ái vô cùng, trách được Trần phủ có thể thành gia đại nghiệp đại, ra là có chỗ dựa thế này!

      Ba ngày sau, Trần quý phi , Trần phủ lại khôi phục vẻ yên tĩnh thường ngày, nhưng mà Mai viên của Liên Kiều lại náo nhiệt. Từ ngày bị Quý Phi nương nương nhạo báng, Trần Tiếu Bắc liền triển khai thế công mãnh liệt theo đuổi Liên Kiều, mỗi ngày đều đem đống vật phẩm mới lạ thú vị hay là bảo vật Giá Trị Liên Thành đến Mai viên, mấy ngày cả liền chất đầy hoa viên.

      Nhìn những thứ đồ này, Liên Kiều da đầu có chút tê dại, nếu chỉ sợ kịp, Trần Tiếu Bắc xem ra cũng muốn nhanh cầu hôn nàng.

      "Vũ nha đầu." Trần lão gia tử chẳng biết lúc nào đứng ở vườn bên ngoài.

      Liên Kiều ngẩng đầu nhìn , suy yếu đáp tiếng: "Lão gia!"

      Trần lão gia khẽ mỉm cười, thong thả bước vào, lướt nhanh trong phòng rời được, chỉ có thể nhìn mấy đồ vật trong phòng..., lại nhìn Liên Kiều, đột nhiên : "Ngươi thích Tiếu Bắc !"

      Liên Kiều cũng ngại bị trúng tâm , lão gia tử khôn khéo thế nào, tâm tư của nàng há có thể nhìn ra, bất đắc dĩ gật đầu cái.

      Lão gia tử ngẩng đầu nhìn bầu trời, chậm rãi : "Mây cao cao tại thượng bay trung, chưa bao giờ làm bạn với mặt đất, nhưng cuối cùng lại muốn rơi xuống đất, nằm bùn đất."

      Liên Kiều nghiêng đầu, nhất thời thể giải thích vì sao ý tại ngôn ngoại.

      Lão gia tử thu hồi ánh mắt xa xăm đến người Liên Kiều, cười : "Nữ nhân tựa như mây trắng bầu trờ, coi như siêu phàm hơn nữa, thoát tục hơn nữa cũng phải cần lập gia đình ."

      Liên Kiều sáng tỏ nhìn , ra nhi tử phái tới làm thuyết khách, chuyện của chính nàng đủ phiền lòng rồi, thêm chuyện nữa nàng tiêu thụ được!

      Thấy nàng chút cử động, Trần lão gia lắc đầu cái , ngờ đến ngoài vườn lại gặp được Trần tiếu Bắc, lão già mập mờ nháy mắt mấy cái với nhi tử, liền .

      Liếc nhìn Trần tiếu Bắc đứng ngoài cửa, Liên Kiều bất đắc dĩ thở dài, mình là cái số đào hoa gì a!

      "Vũ nương." ở cửa lúc, chầm chậm về phía nàng.



      "Nhị công tử." Liên Kiều đáp lại, liếc nhìn quà tặng trong vườn, suy tính nên cự tuyệt thế nào.

      tới bên người nàng, chóp mũi như có như hương thơm người nàng, mê người, bất giác có chút trong họng căng lên. Hai má nàng đỏ hồng, ánh mắt, môi đào mềm mại, mãnh liệt hấp dẫn tất cả giác quan của , muốn nàng, vô cùng ràng phản ứng của mình, luôn luôn có mục đích minh xác, có lẽ là lần đầu tiên nhìn thấy nàng liền bị thần thái xuất, thanh dật trong mắt nàng hấp dẫn, mặc dù nàng biểu có lễ có tiết, lại che được khí thế lạnh lẽo cách xa cả ngàn dặm đối với người khác. Cách nàng , thông tuệ của nàng, nàng nhạy cảm, nàng thay đổi nhận thức của đối với nữ nhân, thừa nhận đối với nàng vừa thấy , nữ tử như vậy mới là người muốn. rốt cuộc biết tại sao bên cạnh oanh oanh yến yến nhiều năm như vậy, nhưng thủy chung cách nào làm cho động lòng, bởi vì chờ chính là nữ tử hơn người như vật!

      Tâm vừa động, cầm bàn tay mềm của nàng, thâm tình chăm chú nhìn nàng.

      Liên Kiều cau mày, muốn tới gần, lại càng ưa đụng vào, cũng tránh được, vừa cuống vừa giận, lạnh xuống mặt : "Nhị công tử, xin tự trọng!"

      Chính là nàng lãnh đạm, vốn cho là nàng chỉ thích đến gần, sau khi quan sát mới phát nàng đối với ai cũng đều có khoảng cách, người nào cũng cẩn thận duy trì khoảng cách tương đối, điều này làm cho hưng phấn khác thường, đây phải chăng nàng hết sức tự ái. Ngay cả cũng hiểu , vì sao mê luyến nàng như thế. Mặc dù phái người tra lai lịch của nàng thu hoạch được gì, nhưng, những thứ này đều quan trọng, thích là người của nàng, mặc kệ nàng từng có thân phận gì, cho dù là tên ăn xin cũng nhất định muốn nàng. Tóm lại, nàng chính rất đúng khẩu vị của .

      Mang nụ cười dịu dàng, nhìn dung nhan lãnh đạm tuyệt mỹ của nàng, gọn gàng dứt khoát tỏ tình : "Ta thích nàng!"

      Trừng mắt nhìn bàn tay mình bị nắm, nàng lạnh lùng : "Đó là chuyện của ngươi!"

      A, cũng biết nàng bởi vì tỏ tình mà ra bộ dạng nũng nịu cùng ngượng ngùng của tiểu nữ nhi, nhưng chính là cực kỳ giọng điệu này của nàng.

      Nụ cười nở rộ, buông tha : "Nhưng bây giờ biến thành chuyện giữa ta và nàng."

      Cau mày, ghét nắm càng chặt: "Ta thích ngươi, cho nên đó là chuyện của mình ngươi!"

      Cười khổ, bất đắc dĩ hỏi: "Vậy nàng chán ghét ta sao?"

      Nàng rốt cuộc ngẩng đầu nhìn , bình tĩnh : "Chỉ cần quấy rầy ta, ta ghét bất kì ai."

      "Như vậy bây giờ ta quấy rầy nàng?" nhíu mày.

      "Đúng vậy."

      A, nàng đúng là chửi xiên chửi xỏ người. Chỉ là sao, khi nàng trở thành nương tử của , dĩ nhiên là nghĩ như vậy. vội, có thể chậm rãi chờ, chờ nàng từ từ suy nghĩ thông thành nương tử của .

      tay dùng sức chút, nàng liền ngã vào trong ngực của , ôm sát hông của nàng, chân thiết cảm thụ dịu dàng trong ngực, thân thể của nàng mềm, mềm mỏng, tự trách mình đến bây giờ mới kéo nàng vào trong ngực, uổng phí bỏ qua cảm giác tốt như thế.

      Mặc dù biểu ở trước mặt nàng như sắc lang, ngay khi nữ tử mình ngưỡng mộ ở trước mặt, khó khăn kiềm chế mình là có thể được tha thứ, nghĩ như vậy, cúi đầu xuống, điên cuồng hôn nàng, mặc dù cảm thấy nàng có nửa điểm đáp lại, mật ý trong miệng nàng cũng đủ mất hồn rồi.

      Bừa bãi hôn đủ, ý loạn tình mê phát trong mắt nàng giữ vẻ quá tỉnh táo như cũ, điều này làm cho hơi vui, sửa sang lại tâm thần, ở bên tai nàng tuyên bố: "Mười ngày sau, ta cưới nàng vào cửa."

      Nơi này quả là giữ lại được rồi, Liên Kiều thầm mắng mình ngu ngốc, tại sao giành tạm biệt trước khi Trần Tiếu Bắc tỏ tình sau đó chạy lấy người, rơi vào tình huống bị đám gia đinh nhìn. giờ Mai viên chỉ sợ ngay cả con ruồi cũng ra được, huống chi nàng lại là người sống. Trần tiếu bắc cư nhiên là tâm tư tinh tế, cư nhiên dự liệu là nàng chạy trốn. Nàng ăn cơm, ngủ, tắm, thậm chí ngay cả đến nhà xí đều có người theo bên người, hơn nữa chỉ người. Những thứ hoa hoa thảo thảo trong sân kia cũng giống như thể chế tạo ra thuốc mê, thuốc tiêu chảy ... Thực vật, nàng vô lực ngồi ở trong vườn, có chút bi ai mà nghĩ, chẳng lẽ muốn thành thân với Nhị Thế Tổ đó hay sao? Nàng ngay cả nam nhân mình mến nhất cũng bỏ qua, sao lại có thể uất ức gả cho nam nhân mình .

      Cuộc sống bị nhốt gian nan, trơ mắt nhìn hôn kỳ từng ngày từng ngày gần tới, trong phủ từ xuống dưới khí vui sướng, khắp nơi giăng đèn kết hoa, mà nàng lại là kiến bò chảo nóng.

      "Vũ nương, những thứ này đều là Nhị gia tặng cho nương." Tiểu Thanh cầm đôi Ngọc San Hô vào trong nhà, trong đôi mắt che giấu được hâm mộ.

      Khinh thường liếc nhìn cái được đưa vào đó, Liên Kiều đứng lên ra ngoài, ngoài phòng cũng là 4, 5 tên tiểu nha hoàn thay nhau trông coi, nàng nhìn tới tức.

      Tiểu Thanh để xuống đồ ra, u oán nhìn nàng cái, xoay người muốn , tới cạnh cửa xoay người lại : "Nhị gia thích nương, đây là phúc phận nhiều nữ tử cầu xin cũng cầu được, nương nên cự tuyệt Nhị gia."

      phen, chợt khiến Liên Kiều ngẩng đầu lên nhìn nàng, mở miệng gọi lại: "Tiểu Thanh, ngươi qua đây!"

      Liên Kiều ngày thường cũng cùng người khác nhiều lời, đột nhiên gọi nàng, khiến tiểu Thanh khỏi cả kinh, chẳng lẽ là mình mới vừa rồi sai cái gì sao, nếu nàng ở trước mặt nhị gia quở trách mình, Nhị gia nhất định đuổi nàng ra Trần phủ, nàng muốn rời Trần phủ, muốn rời Nhị gia!

      Chậm chạp bước thong thả tới trước mặt Liên Kiều, tiểu Thanh ngập ngừng : " nương có gì phân phó?"

      Yên lặng nhìn nàng, Liên Kiều đột nhiên hỏi: "Ngươi thích Trần tiếu Bắc?"

      "A!" Tiểu Thanh vừa kinh vừa thẹn giọng hô, bởi vì nàng cái đâm trúng tâm của mình, cũng bởi vì nàng có thể kiêng kỵ gọi thẳng tục gia của Nhị gia.

      Liên Kiều cau mày, muốn cùng tiểu nữ nhân này lãng phí thời gian, nàng có thời gian có thể lãng phí: "Ngươi ra có thích hay ? , ta trực tiếp hỏi Trần tiếu Bắc."

      "A! Đừng, nương đừng như thế!" Tiểu Thanh khuôn mặt nhắn đỏ bừng, gấp đến sắp khóc, bắt được tay Liên Kiều, ngừng run rẩy, "Ta, ta, ta thích. . . . . ."

      "Tốt!" Liên Kiều đột nhiên ghé vào bên tai nàng giọng : "Ta đưa cho ngươi!"

      "Cái gì! Ngươi. . . . . . Ngươi phải. . . . . ." Chặn ngạc nhiên của nữ nhân này, Liên Kiều hết chỗ .

      "Hành lễ ngày đó, ngươi mặc giá y của ta, thành thân cùng Trần Tiếu Bắc!" Liên Kiều vẫn ghé vào bên tai nàng bức bách dụ dỗ, "Nhưng ta cho ngươi biết, ta chấp thuận nam nhân tam thê tứ thiếp, cho nên khi để cho ta gả cho , ngươi liền bỏ ý niệm làm thiếp của ! Nếu muốn gả cho nam nhân ngươi thích, ngươi cũng chỉ có cơ hội này!"

      Tiểu Thanh bị Liên Kiều sửng sốt chút lâu định thần được, trong óc chỉ có câu cuối cùng kia của Liên Kiều kia, nếu muốn gả cho nam nhân ngươi thích, cũng chỉ có cơ hội này! Nàng chỉ có cơ hội a! Nàng mong nhớ ngày đêm, nàng tâm tâm niệm niệm, thầm Nhị gia a! Có thể trở thành vợ của là bao nhiêu mộng tưởng đêm khuya của nàng, chung quy lại bị thực tế tàn khốc đả kích được phá thành mảnh , nam nhân vĩ bất phàm đó nàng trọn đời hướng tới, cho dù phải bỏ ra sinh mạng! Gả cho , gả cho , gả cho . . . . . .

      Buổi tối, tiểu Thanh tới Mai viên của Liên Kiều, ánh mắt kiên định với nàng chữ: "Được!"
      PHUONGLINH87^^ thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 57: Thiên Lao
      Edit: Tiểu Đông Tà
       Beta: Quảng Hằng




      Mùng ba tháng năm, ngày hoàng đạo.

      Trần tiếu Bắc thân hồng bào, đầu đội bích ngọc quan, hai bên rũ xuống tua rua màu đỏ, cưỡi tuấn mã, phong thần tuấn lãng, mang đến từng trận thét chói tai của vô số nữ tử, đối với tân nương sắp cưới vừa đố kị vừa ghen ghét.

      Liên Kiều ngồi trong Mai viên phẩm trà vẫn như cũ thân tố trang, nhàn nhã liếc nhìn giá y bàn, từ từ nhìn tiểu Thanh nhàng tiến vào, vẻ mặt nàng vừa vội lại vừa sợ khiến Liên Kiều cau mày, nha đầu này tốt nhất vào thời điểm mấu chốt lại như xe bị tuột xích!

      Kéo tiểu Thanh vào trong phòng, Liên Kiều lạnh giọng với mấy thị tỳ ở bên ngoài: "Tiểu Thanh thay quần áo cho ta là được, các ngươi ở bên ngoài chờ, có ta phân phó cho người nào vào"

      Mấy thị tỳ kia nhìn thấy tiểu Thanh ở bên trong, liền an tâm canh giữ ở cửa chờ họ ra ngoài.

      Chỉ chốc lát sau, tiểu Thanh thay xong giá y của tân nương, mang khăn voan đỏ ra, bắt chước giọng của Liên Kiều : "Tiểu Thanh ở bên trong sửa sang lại quần áo cho ta, mấy ngày nữa dọn tới chỗ Nhị gia, các ngươi trước dẫn đường đến tiền sảnh !"

      Tiểu Thanh ngồi lên kiệu hoa bị khiêng rồi. lúc lâu, Liên Kiều nhìn hai bên chút xem bốn bề vắng lặng, liền lặng lẽ từ trong phòng ra. Nhìn sắc trời sắc, chắc hẳn phía trước bái đường ! Vào lúc này, bọn hạ nhân nhất định đều bận rộn chuẩn bị tiệc mừng, đón tân khách, ai chú ý đến nàng len lén rời . Chỉ là Liên Kiều lại biết, lúc này Trần phủ mảnh hỗn loạn, đại nạn đương đầu rồi.

      Lúc tiểu Thanh sắp bái đường cùng Trần tiếu Bắc đột nhiên cả đám quan binh xông vào, bao vây Trần phủ, đồng thời cũng phong tỏa tất cả cửa ra vào, nội bất xuất, ngoại bất nhập,  bao gồm tất cả tân khách, bảo là muốn khâm mệnh lùng bắt tội phạm quan trọng.

      Trần lão gia tử cả kinh ở cao đường từ ghế đứng lên, chỉ vào Đô Úy dẫn đầu cả giận : "Càn rỡ, hôm nay là ngày tốt Tiếu Bắc con ta thành thân, dưới đều là tân khách Trần Quắc Phong ta mời tới, tại sao lại có tội phạm quan trọng? Quan gia có phải nhầm chỗ hay ." Đừng quên đường đường là quốc trượng, là hoàng thân quốc thích, lúc này có người tới cửa tìm xúi quẩy, quả tìm chết!

      Đô Úy cười lạnh tiếng, rút thủ dụ của Hoàng đế ra nâng lên : "Thánh dụ ở đây, lão quốc trượng còn lời gì muốn ?"

      Trần Quắc Phong nhìn thấy quả nhiên là thánh dụ của Hoàng đế, lập tức dừng lại, đứng ở nơi đó biết nên làm như thế nào cho phải.

      Đô Úy ôm quyền : "Lão quốc trượng, đắc tội!" Vung tay lên, tất cả thị vệ phân tán ra, nhìn thấy nữ nhân nào cũng bắt lại kiểm tra, làm cho tất cả nữ quyến sợ hãi kêu liên tiếp. Nữ quyến dưới, bao gồm cả nha hoàn cũng bỏ qua, hình như cũng có người bọn họ muốn tìm. Cuối cùng, ánh mắt Đô Úy rơi người tân nương đội khăn đỏ.

      Trần Tiếu Bắc cả kinh, vội nhảy tới trước bước, lạnh lùng : "Quân gia, đây là nương tử chưa qua cửa của ta!"

      Đô Úy sắc mặt trầm lại, : "Thánh dụ của Hoàng thượng, bất kỳ nữ quyến nào cũng thể bỏ qua, nữ nhân kia rất gian xảo, hạ quan đắc tội!" xong đưa tay chộp cái, liền kéo khăn đầu tân nương xuống.

      "A ——"

      "Tiểu Thanh! Tại sao là ngươi?" Thấy dưới khăn voan kia là tiểu Thanh, Trần tiếu Bắc ngơ ngẩn, biết đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, Vũ nương đâu?



      "Vũ nương đâu?" Trần Tiếu Bắc nhanh chóng bắt lấy đầu vai tiểu Thanh, cực kỳ tức giận hét lên.

      "Này. . . . . . Ta. . . . . . Nàng. . . . . ." Tiểu Thanh cũng thực sợ, hoàn toàn ngờ tới xuất tình huống như thế, nàng cho là thành thê tử bái đường của , nàng cho là có thể cùng gạo nấu thành cơm.

      " mau!" Trần Tiếu Bắc rống giận, cũng bóp nát cả đầu vai tiểu Thanh, còn hình tượng công tử tuấn nhã, lệ khí khiếp người.

      Tiểu Thanh bị dọa đến quên mất kêu gào, lúng ta lúng túng thể nên lời.

      Đô Úy nghe được tình trong lúc bọn họ chuyện với nhau, nhíu mày : "Thế nào? Tân nương bị đánh tráo rồi sao? Chẳng lẽ tân nương lại là người khác?"

      Trần Tiếu Bắc đột nhiên đẩy tiểu Thanh ra, bước nhanh tới Mai viên, Vũ, nàng to gan, lại dám đùa bỡn ta như vậy! để ta ở trong mắt!

      Đô Úy cũng mang theo thủ hạ theo Trần tiếu Bắc tới Mai viên. Nhưng tới Mai viên, lật khắp cả vườn cũng bóng người, tân nương chính cần bái đường nơi nào.

      Đô Úy ra lệnh tiếng, điều tra kỹ Trần phủ, tất phải tìm ra nữ tử gọi là Vũ nương kia, dù thế nào nữa sớm phong tỏa nơi này, nàng cho dù có cánh cũng khó thoát!

      lâu sau, hai thị vệ liền dẫn tới nữ tử, chính là Liên Kiều thể nghi ngờ. Lúc ấy Liên Kiều chuẩn bị chạy , phát bên ngoài đều là quan binh, bất đắc dĩ, chỉ có thể nép sau hòn non bộ, ngờ những thị vệ này còn mang theo chó săn, đánh hơi được mùi, tóm nàng ra ngoài.

      Đô Úy nhìn Liên Kiều, sau đó mở quyển trục lấy từ tay thị vệ bên cạnh, họa lên chính là Liên Kiều, người muốn tìm đúng là nữ nhân trước mắt này.

      "Mang !" Đô Úy ra lệnh tiếng.

      Hai thị vệ bắt Liên Kiều rời , Trần Tiếu Bắc vừa sải bước vừa ngăn ở trước mặt, lạnh lùng : "Đây là tân nương của ta, các ngươi tại sao lại dẫn nàng ?"

      Đô Úy khinh miệt liếc nhìn Trần tiếu Bắc, giọng mang giễu cợt mà : "Tại sao? Chỉ bằng đạo thánh dụ này!"

      Nhìn chằm chằm thánh dụ trong tay Đô Úy, Trần Tiếu Bắc dần dần mất hết khí thế, coi như Trần gia bọn họ có quyền thế thế nào nữa, cũng là dựa vào hơi của hoàng gia, chẳng lẽ còn có thể đối nghịch với Hoàng đế?

      tự chủ lui bước, suy yếu : "Vậy có thể thỉnh đại nhân cho tại hạ , vị hôn thê của tại hạ đến tột cùng phạm vào tội gì hay ? Lại bị hoàng thượng chỉ dụ truy nã?"

      Đô Úy trừng mắt, cao giọng : "Vương pháp!" Ngay sau đó lập tức sải bước ra khỏi Mai viên, quan binh sau lưng cũng ngay sau đó lui mất, Trần Tiếu Bắc trơ mắt nhìn Liên Kiều bị mang , thể làm gì.

      Liên Kiều bị nhốt vào Thiên Lao.

      Cái gọi là Thiên Lao, chính là nhà giam dưới chân thiên tử, cũng tránh được là loại phòng giam rất tốt, vừa bẩn vừa loạn, rách mướp. Nhốt phần lớn là tù chánh trị, chỉ là gian phòng Liên Kiều ở hình như cố ý được quét dọn, có chuột, rệp, cũng có mùi gì là lạ.

      ra nàng sớm nên ngờ tới, từ ngày Quý Phi nương nương về nhà thăm người thân, nàng nên rời . Quý Phi nương nương lên đường mang theo Lễ Ký cùng thái y, những quan viên này mặc dù nàng nhất định phải biết, nhưng bọn họ nhất định biết nàng. Biết điểm này, vì vậy nàng cố ý núp mình, bình thường trừ gặp lão gia tử liền ở trong Mai viên ra, thầm nghĩ cũng bị phát . Chậm chạp hại chết người ....! Chính là ôm phần may mắn trong lòng, mới để cho mình luân lạc tới Thiên Lao, Long Tiêu chắc là thả nàng, bởi vì nàng biết quá nhiều!



      Ngẩng đầu nhìn cửa sổ cao, ban đêm, chỉ có từ cửa sổ này mới có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao. Nàng vẫn suy nghĩ tới , đột nhiên rất nhớ . Cùng bầu trời đầy sao, biết nhớ đến nàng hay ?

      Khẽ cong khóe miệng, nàng giễu cợt mềm yếu của mình, với cuộc soosong tại, biết chết lúc nào lại mềm yếu nhớ nhung , ra nàng hề kiên cường giống như mình nghĩ, ra trước khi chết trong lòng nàng vẫn bỏ được . Nàng , nhưng cũng tổn thương sâu vô cùng, nàng cũng kỳ vọng tha thứ, nếu ban đầu cũng quyết tuyệt như thế. Nhưng giờ khắc này, nàng nhớ , có chút hối hận chấp nhất của mình, nếu như phải quá cố chấp với nguyên tắc như vậy, nếu như phải mình thể bỏ qua, nếu như phải coi trọng như thế, có lẽ nàng cùng vẫn vui vẻ .

      "Hạ. . . . . ." Nàng thở dài than tên của , nhớ nữa rồi!

      "Nàng gọi sao?" Sau lưng thanh bén nhọn vang lên, cũng mang theo ý châm biếm.

      Bỗng nhiên xoay người, đôi mắt phượng hẹp dài thoáng qua tia tàn khốc, long bào sáng loáng khiến người mở mắt ra.

      "Long Tiêu!" Nàng bật thốt lên, ngay sau đó ý thức được cái gì, nghiêng nghiêng đầu: " tại, ta có nên gọi ngài là hoàng thượng hay ?"

      Qua song sắt nhìn nữ tử trước mắt, nàng vẫn xinh đẹp tuyệt trần giống như trước, đẹp khiến cho dám nhìn thẳng. từng bỏ ra Thiên La Địa Võng, nhưng vẫn bị cái gã tên là Mục Sa Tu Hạ dẫn nàng , giận đến mức đạp đổ long ỷ, hai tháng trước, tháng trước chợt nghe tới cái chết của nàng, khiến cho lòng đau đớn, nữ tử này, từng giây tác động tới nội tâm của , vì nàng mà si, vì nàng mà cuồng, vì nàng mà điên, vì nàng mà thương. . . . . .

      Từ trong miệng thái y theo Trần phi trở về biết được nàng ở Trần phủ, trái tim cuồn cuộn mừng như điên làm ngay cả mình cũng bị dọa sợ, lúc này hạ lệnh truy nã nàng, muốn trói nàng ở bên người, tận mắt thấy nàng, tự tay chạm vào nàng, loạn thần tặc tử đó xứng có nàng, chỉ có , mới là chân mệnh thiên tử, chân mệnh thiên tử của nàng!

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 58: phong phi
      Edit: Tiểu Đông Tà
      Beta: Quảng Hằng




      "Mở ra cửa lao ra!" Long Tiêu hạ lệnh.

      Ngục trưởng khó có thể tin : "Hoàng thượng, đây. . . . . . Nơi này chính là Thiên Lao, ngài. . . . . ."

      "Trẫm bảo ngươi mở cửa lao ra, ngươi điếc sao?" thanh lạnh lùng mang theo nhiệt độ, hàm chứa ý ràng vui.

      "Vâng, vâng, nô tài mở ngay!" Ngục trưởng bị sợ đến hai chân run lên, tay run run mở cửa lao.

      Long Tiêu cúi đầu vào phòng giam, nghiêng đầu : "Tất cả đều lui ra, có trẫm ra lệnh cho phép vào bên trong, người vi phạm giết tha!"

      Nhìn tất cả mọi người lui ra ngoài, Long Tiêu mới chậm rãi xoay người đối mặt với Liên Kiều.

      Đưa mắt nhìn nàng, hồi lâu, : "Ngươi sợ ta giết chết ngươi sao?"

      Liên Kiều cũng nhìn , ngồi trở lại giường, lấy im lặng đáp lại. Người ở trong tay , muốn chém giết muốn róc thịt rất thuận lợi, lại với nàng những thứ này chẳng phải nhàm chán sao?

      sớm biết nữ tử bình thường thể so với nàng, nàng lạnh lùng lãnh đạm, Long Tiêu cũng tức giận. Nhìn nàng đưa mắt nhìn chân giường, đột nhiên hỏi: "Vết thương làm tổn thương tâm của nàng thế nào?"

      Run lên, vết thương ở đáy lòng bị vạch trần, liếc cái nhanh, bị tia thâm tình trong đáy mắt vô ý biểu lộ làm chấn động, nhanh chóng kìm nén đau thương trong lòng, lạnh nhạt : " dính dáng tới ngươi!"

      lâu mới nghe được tiếng thở dài gần như thể nghe thấy, Long Tiêu lại ngồi cùng nàng ở giường, đường đường là thiên tử, là người có địa vị cao lại đầu hàng nhân nhượng trước người có địa vị thấp, lại cùng nữ tù ngồi ở giường trong phòng giam, cái này nếu truyền sao tránh được trò cười cho thiên hạ?

      "Liên Kiều!" lần đầu tiên kêu tên của nàng, "Đừng bướng bỉnh như vậy, lùi bước, nàng có thể nhìn thấy xa hơn!"

      Thôi , nàng chê cười, khuyên nàng sao? Tốt thế sao! Lùi bước? Có thể nhìn thấy xa hơn? hi vọng nàng có thể nhìn thấy cái gì? Buồn cười!

      "Rơi vào tuyệt cảnh, còn gì lùi bước, cho dù lui mười bước có thể lui đến chỗ nào?" Nàng giọng mang vẻ giễu cợt, cười với nhàng.

      Long Tiêu nắm vai của nàng, vội vã xoay nàng đối mặt với , bình tĩnh : "Nếu như ngươi muốn ra ngoài, tùy thời tùy chỗ cũng có thể rời , ai ngăn ngươi cả, chỉ là ngươi nhốt tim của mình lại, ai có thể tiến vào!"

      Liên Kiều kinh ngạc nhìn nhìn , có chút nghi ngờ, có chút bàng hoàng, lời của là có ý gì?

      Bất lực trong đáy mắt nàng làm cho thương tiếc vạn phần, tâm vì nàng mềm nhũn ra. tay kéo nàng vào trong ngực, ôm chặt, vùi mặt vào hõm vai nàng, tham lam ngửi hương thơm đặc biệt của nàng, nàng để cho khát khao như thế, lại cách xa xôi như thế, đến tột cùng nên làm gì với nàng bây giờ?

      Thân thể của nàng trong nháy mắt cứng ngắc, chợt hiểu tấm lòng của Long Tiêu, ra là, ra cũng thế. . . . . . Ra sức muốn tránh khỏi ngực của , thế nhưng lại ôm càng chặt, cơ hồ phải nàng hòa vào lồng ngực của mình, thở thông, nàng thở hổn hển, lồng ngực phập phồng kích thích giác quan của , định ôm nàng ngồi đùi, sau đó bá đạo hôn nàng, tay giữ chặt gáy nàng, làm cho nàng dán lấy càng gần, tay ghìm chặt eo của nàng, để cho nàng né tránh.

      Liên Kiều kinh sợ, bỗng nhiên cảm nhận được bắp đùi chạm vào vật nóng rực mà cứng rắn, cứng đờ, dám tiếp tục giãy giụa, trong lòng lại ràng, ở dưới long bào là cái gì. Mà nữ nhân ở trong ngực nam nhân tâm tình kích động, lộn xộn đưa tới hậu quả như thế nào, nàng ngây ngốc mặc cho nam nhân này ăn mình sạch sành sanh mà biết.

      hôn nàng đến hô hấp bình thường, cũng làm cho mình sa vào cái hôn này, nhưng cuối cùng vẫn buông nàng ra, còn đến mức ấm đầu muốn nàng ở đây, đây là Thiên Lao a!

      Đặt cằm đỉnh đầu nàng bình phục lại hô hấp, lâu mới : "Ngày mai, trẫm liền đón nàng ra khỏi Thiên Lao!"

      phải suy nghĩ kỹ an trí nàng thế nào, nàng danh phận khó có thể vào ở hậu cung, càng yên lòng an trí nàng ngoài cung, nàng phải sống ở nơi mắt có thể nhìn thấy.

      Sau khi Long Tiêu , Liên Kiều vô lực xụi lơ ở giường, nhìn sao trời ngoài cửa sổ, im lặng, lại có hàng lệ dính vào hai bên tóc mai. Bất đắc dĩ lại vô lực, quay đầu lại nàng vẫn thoát khỏi số mệnh mặc cho người định đoạt, sinh ở xã hội như vậy, nữ nhân chính là người yếu, quyền thế, đến tự bảo vệ cũng khó khăn, người nàng ruồng bỏ nàng, người nàng giam cầm nàng, ở dưới trời xanh này, được tự do hô hấp là xa xỉ.

      Sáng sớm ngày hôm sau, ngục trưởng cẩn thận gọi Liên Kiều, ngày hôm qua hoàng thượng đối với nữ nhân ràng rất để ý, làm ngục trưởng nhiều năm như vậy, nếu như ngay cả điểm này cũng nhìn ra mắt đúng là mù rồi. phải sao, trời vừa sáng cho gọi thả người, dám chậm trễ sao?

      Liên Kiều vẫn còn ở mơ mơ màng màng ngủ, tối hôm qua cho đến đêm khuya vẫn chưa ngủ, chuyện rối rắm trong lòng quá nhiều, cho đến khi trời tờ mờ sáng mới mệt mỏi vô cùng mà ngủ. Tiếng gọi bên tai đáng ghét, nàng vừa mới ngủ được đó, thể để cho nàng ngủ nhiều lát sao?

      Phất tay cái, Liên Kiều lật người ngủ tiếp, ngục trưởng có biện pháp, chỉ có thể ngoắc hai ngục tốt mang nàng ra ngoài. Bên ngoài Thiên Lao có cỗ kiệu tinh xảo, cẩn thận bỏ Liên Kiều vào bên trong kiệu, ngục trưởng đầu đầy mồ hôi, hơi gật đầu với kiệu phu, bốn kiệu phu vững vàng nâng kiệu lên rời .

      Liên Kiều mở mắt ra phát mình ngủ ở gian phòng vô cùng hoa mỹ, phía dưới là giường cao gối mềm. Chớp mắt đứng dậy, nàng theo bản năng cúi đầu, phát y phục mình từ trong ra ngoài cũng bị thay đổi.

      Này. . . . . .

      suy tư, cửa phòng mở ra, đôi phu thê mặc cẩm y hoa phục từ ngoài phòng vào, cười khanh khách đến bên giường của nàng. Đôi phu thê ước chừng hơn bốn mươi này, mặt mũi hiền lành, rất phong phạm của người hiền lành.

      Vị phu nhân kia ngồi bên mép giường Liên Kiều, lão gia đứng đầu khác của giường, từ ái nhìn nàng. Liên Kiều bị hai người kia nhìn có chút lạnh lẽo, biết bọn họ đến tột cùng là người nào, muốn làm gì, thế nào nàng ngủ giấc, ngay cả trời thay đổi.

      "Ngọc nhi, con tỉnh rồi! Có đói bụng ? Muốn ăn cái gì với mẹ!" Phu nhân lên tiếng.

      Liên Kiều nghe được trong đầu luẩn quẩn, nàng rốt cuộc cái gì? Nàng căn bản biết họ, tại sao gọi nàng là Ngọc nhi, lại thành mẹ ruột của nàng?

      "Ngọc nhi, bệnh của con khiến cha mẹ cũng bị dọa sợ, con có biết con ngủ bao lâu ? Suốt cả bảy ngày bảy đêm, làm mẹ tóc bạc mất mấy sợi! Đại phu đều con thể cứu, chỉ có thể xem con có thể tỉnh lại hay , hôm nay cuối cùng tỉnh, là ông trời rủ lòng thương xót a!" Cuối giường, vị lão gia lải nhải dứt.

      Liên Kiều trong lòng càng thêm sợ hãi, chẳng lẽ nàng lại xuyên qua sao? Ông trời đùa bỡn nàng như vậy chứ?

      "Các người là ai?" Nàng lạnh mặt , vì đôi phu thê hiền lành trước mặt này mà dao động.

      Phu nhân có chút khó có thể tin : "Ngọc nhi, con nhận ra mẫu thân r sao? Ta là mẫu thân của con! Đây là phụ thân của con!" xong ngón tay chỉ tới vị lão gia kia.

      "Ta phải là nữ nhi của các người, ta cũng gọi là Ngọc nhi, tên của ta là Liên Kiều!" Mặc kệ là xuyên qua hay , nàng muốn vì giải thích được mà trở thành người khác.

      Phu nhân chịu nổi khóe mắt ánh lên nước mắt, lão gia an ủi vỗ vỗ bàn tay phu nhân : " sao, đại phu rồi, Ngọc nhi sau khi tỉnh lại có thể ít chuyện nhớ , chẳng qua ta tin tưởng Ngọc nhi của chúng ta từ từ nhớ ra, nhớ tới cha mẹ của con bé."

      "Các người rốt cuộc là ai? Đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Liên Kiều cảm thấy mình muốn điên rồi.

      Phu nhân kìm nén nước mắt trong khóe mắt, : "Cha con là Cửu Môn Đề Đốc, là quan lớn trong triều, con là đứa con duy nhất của chúng ta, cha mẹ thương con như châu như bảo, là tâm can bảo bối của cha và mẹ!"

      Lão gia tiếp: "Trước đó vài ngày trong cung tuyển tú nữ, con cũng trúng tuyển, vốn là việc vui mừng, vậy mà con lại trượt chân rơi xuống nước, hôn mê bảy ngày bảy đêm, tại mới tỉnh, cũng bỏ lỡ ngày tuyển tú nữ."

      Liên Kiều càng nghe càng cau mày, hai lông mày xinh mặt quả muốn xoắn lại chỗ.

      Lão gia cho là nàng vì chuyện tuyển tú nữ mà khổ não, vội an ủi: "Ngọc nhi đừng lo lắng, là cha cầu cạnh cho con, hoàng thượng khai ân, đặc chuẩn cho con vào cung, còn muốn phong phi cho con!"

      Trời ạ, ai tới giúp nàng chút! Đem hai người trước mắt này đá ra ngoài !

      Vén chăn lên, Liên Kiều xuống giường, lười cãi cọ với hai người kia, nàng chỉ muốn mau mau ra ngoài, rời cái này nơi quỷ dị muốn chết này.

      "Ngọc nhi, con muốn đâu?" Phu nhân kéo nàng lại, chỉ sợ nàng chạy.

      "Buông ta ra!" Liên Kiều lạnh lùng , nếu hỏi ra nguyên cớ, nàng muốn mình tự tìm kiếm đáp án.

      Lão gia cũng tiến lên khuyên can: "Ngọc nhi, chớ càn quấy, con tỉnh vừa lúc, mau nằm xuống nghỉ ngơi chút, chỉ chốc lát nữa, trong cung phái người tới đón con."

      "Cái gì?" Liên Kiều hô to.

      Chợt nghĩ đến cái gì, đôi mắt mang theo vẻ lạnh lẽo nguy hiểm, gằn từng chữ : "Đây là nước nào? Thiên tử  đương triều là ai?"

      Lão gia làm như chuyện đương nhiên mà : "Nơi này đương nhiên là Lương Quốc, Đương Kim Thiên Tử dĩ nhiên chính là Lương đế!"

      Quả nhiên, lần nữa hung hăng trừng mắt với đôi phu thê này, diễn là tốt, quả có thể vinh dự nhận được giải Oscar cho kỹ thuật diễn tốt nhất rồi!
      PHUONGLINH87^^ thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 59: phong phi 2
      Edit: Tiểu Đông Tà
      Beta: Quảng Hằng





      Dùng sức hất bàn tay nữ nhân kia để tay mình, Liên Kiều tông cửa xông ra, lại bị cỗ kiệu lớn nguy nga lộng lẫy ngoài cửa làm cho ngơ ngẩn.

      Ngoài cửa hàng thái giám. Cung nữ đồng loạt quỳ xuống, ầm ầm : "Tham kiến Ngọc phi nương nương, vạn tuế vạn vạn tuế!"

      Chán nản bị nhét vào trong kiệu, Liên Kiều hiểu mình bị Long Tiêu bố trí hoàn toàn. Lấy thân phận của nàng, muốn đường hoàng vào ở trong hậu cung là thể, vì vậy liền trăm phương ngàn kế an bài cho nàng thân phận mới. Nữ nhi của Cửu Môn Đề Đốc, đủ danh giá rồi! Còn khó khăn cho dụng tâm chăm sóc! Chỉ là, tất cả cũng chỉ là vì mong muốn của bản thân mà thôi.

      Tám người nâng đại kiệu rêu rao khắp nơi, đường tới hoàng cung, lòng của Liên Kiều cũng đường chìm đến đáy cốc, chẳng lẽ nàng trốn thoát? Cửa cung đều sâu như biển, ban đầu là vì Mục Sa Tu Hạ nàng mới có thể chạy trốn, hôm nay nàng phải làm sao? Mục Sa Tu Hạ trở lại cứu nàng lần nữa, bởi vì nàng là người chết! Ban đầu quyết tuyệt, tạo thành khốn cảnh hôm nay, giờ khắc này, hối hận là gạt người.

      Bỗng nhiên phát , lòng của nàng căn bản chứa nổi nam nhân khác, cho tới nay, trong lòng của nàng cũng chỉ có , muốn nàng tiếp nhận nam nhân thứ hai, nàng tình nguyện đối mặt với chuyện tam thê tứ thiếp.

      Kiệu bỗng dừng lại, Liên Kiều chỉ nghe người bên ngoài ầm ầm quỳ xuống đất cung kính : "Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"

      Đôi giày màu ánh kim từ từ bước thong thả lại gần, dừng ở bên ngoài kiệu, Liên Kiều thấy ràng.

      Màn kiệu bị bàn tay trắng muốt thon dài, chứng tỏ được sống an nhàn sung sướng từ từ vén lên, nàng nhìn thấy Long Tiêu thân long bào, phong lưu phóng khoáng đứng ở bên ngoài kiệu, khóe miệng chứa nụ cười, thẳng tới đáy mắt.

      cười làm cho nàng cả người rét run, nhìn tựa như nhìn con mồi trong lồng, nàng vô dụng bị nhốt, cách nào chạy trốn!

      "Ngọc phi của trẫm, lần đầu gặp mặt ....!" mỉm cười duỗi tay về phía nàng.

      Tay của rất đẹp, nàng lại lòng dạ nào thưởng thức, đôi tay như thế phải là đôi tay nàng nguyện ý nắm.

      nhìn thấy kháng cự của nàng, trực tiếp cầm lấy tay mềm của nàng, nụ cười trong đáy mắt sâu hơn, mềm mại xương giống như ảo tưởng thấy vô số lần.

      Lực tay tăng thêm, ép buộc nàng ra khỏi kiệu, đột nhiên cúi người dịu dàng ở bên tai nàng: "Từ hôm nay, nàng chính là Ngọc phi của trẫm!"

      Mắt phượng lạnh lẽo, Long Tiêu ngay sau đó lạnh giọng hạ lệnh: " Ngọc phi của trẫm, các ngươi đều phải hầu hạ, ai chậm trễ, ai lắm mồm, trẫm dễ dãi đâu!"

      Tất cả mọi người quỳ xuống: "Ngọc phi nương nương vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"

      Long Tiêu hài lòng nhìn người quỳ đầy đất, tâm tình vô cùng tốt ôm cái eo nhắn của Liên Kiều, dẫn nàng xoay người, chỉ vào tòa cung điện lộng lẫy xa hoa trước mặt : "Nơi này vốn là Sướng Xuân uyển, hôm nay đổi thành Ngọc Kiều điện, ban cho Ngọc phi!"

      Liên Kiều căn bản có lòng xem xét, lòng chỉ nghĩ nên thoát khỏi nam nhân trước mắt thế nào.

      Khẽ mỉm cười, điểm lên chóp mũi nàng, nàng cả kinh, đôi mắt hốt hoảng ngẩng lên nhìn lại .

      "Ngọc phi, nàng lại mất hồn rồi...!" giọng trách cứ, lại có thể cảm nhận được cưng chiều trong giọng của .

      Nàng chút phản ứng đúng như suy nghĩ và dự đoán, cũng tức giận, có thể tạm thời bỏ qua nàng, cái mà có nhiều nhất chính là thời gian để cùng nàng chơi loại trò mèo vờn chuột này, nàng trốn thoát , vì nàng mà bày ra võng tình dày đặc.

      "Ngọc phi cũng mệt mỏi rồi, tạm thời nghỉ ngơi chút, buổi tối trẫm trở lại thăm nàng!" xong lại hôn vào trán nàng cái.

      Buông nàng ra, mỉm cười, tự nhiên rời , thân ảnh tiêu dao khí thế tung hoành, đó là Đế Vương kiêu ngạo.

      Sau khi Long Tiêu , những thái giám cung nữ kia quả nhiên rất cẩn thận, vây quanh nàng ngừng hỏi han ân cần, điểm tâm, đồ ăn truyền lại rút, rút lại truyền. Gắng làm cho nàng vui mừng, hài lòng, dù sao hoàng thượng rất coi trọng vị quý phi nương nương này, muốn chậm trễ, đó là muốn rơi đầu.

      Mọi người thấy Liên Kiều ngủ, dám quấy rầy, mấy cung nữ phục vụ canh giữ ở bên giường, những người khác ai làm việc người ấy.

      giấc này, nàng ngủ đến mức trời đất mù mịt, rối rắm, kinh sợ, đau lòng, lo sợ nghi hoặc mấy ngày liên tiếp làm cho nàng được ngủ ngon. Hôm nay, mặc dù vào hang cọp, nhưng, trốn được, chắc chắn có quyết tâm, nàng lại được ngủ rất an ổn. Vẫn ngủ thẳng tới lúc mặt trời lặn mặt trăng lên, Long Tiêu tới tẩm cung của nàng mà vẫn chưa tỉnh.

      "Các ngươi nương nương từ khi trẫm rời liền ngủ, cho tới bây giờ vẫn chưa tỉnh sao?" Đôi mắt phượng ánh sáng lung linh, lại thoáng qua tia lạnh lẽo.

      "Hồi bẩm hoàng thượng, nương nương ngủ say đến bây giờ cũng chưa tỉnh lại!" Hai tiểu cung nữ bẩm báo chi tiết.

      Ánh sáng lạnh chợt lóe, hời hợt : "Người đâu, đem hai nô tỳ này lôi ra đánh 50 đại bản!"

      "Hoàng thượng tha mạng, hoàng thượng tha mạng a! Hoàng thượng tha mạng. . . . . ." Hai tiểu cung nữ bị sợ đến xụi lơ mặt đất, biết vì sao sao đột nhiên lại gặp tai vạ, 50 đại bản? Đánh xong làm gì còn mạng sống nữa chứ!

      Nhíu mày chút, thái giám ngoài cửa ba chân bốn cẳng kéo hai cung nữ ra ngoài, trước khi đóng cửa lại nghe thấy Hoàng đế lạnh lùng : "Chuyện của Ngọc phi chính là chuyện của trẫm, có bất kỳ chuyện gì đều phải bẩm báo với trẫm, tất cả đều phải nhớ kỹ cho trẫm!"

      Xoay chuyển ánh mắt, nhìn dung nhan tuyệt sắc ngủ giường, vẻ lạnh lẽo mặt thoáng chốc trở nên mềm mại, tinh quang trong mắt cũng sắc bén nữa, tràn ngập tình ý ngưng đọng lại vẻ xinh đẹp của nàng.

      " Ngọc phi của trẫm ——" thở dài than , hài lòng nhìn nàng ngủ ở hoàng cung của , sống ở nơi an bài cho nàng.

      Khóe môi khẽ cong, khỏi hồi tưởng lại những việc trải qua. Lần đầu gặp nhau ở y quán, nàng lạnh nhạt mà xa cách, gặp nhau lần thứ hai ở hoàng cung Cách Tát, nàng nhìn thấu nhưng lại lãnh đạm, gặp nhau lần nữa ở Đại Lương, nàng lòng dạ ác độc cay độc! Từng nét của nàng đều mãnh liệt hấp dẫn nhưu thế, cách nào kháng cự, vô lực thoát khỏi. Tựa như nghiện thuốc phiện, dạ, nàng làm mình nghiện! Tựa như đổng để, biết nàng là trí mạng, vẫn như cũ như thiêu thân lao đầu vào lửa!

      Hôm nay, đối với nàng vẫn như thế. Mặc dù Thái hậu hạ lệnh phải giết, thế nhưng lại chỉ muốn giết Mục Sa Tu Hạ, gã nam nhân dám chiếm lấy tâm của nàng, nhưng chưa từng muốn thương tổn nàng chút nào. Nàng là người đầu tiên, cũng là nữ nhân duy nhất để cho động lòng. bỏ qua nàng!

      Từ từ bước thong thả tới bên giường, ngồi bên mép giường, đưa tay nâng lấy bàn tay mềm của nàng, ghé vào khẽ hôn bên môi. tốt! Có thể bình thản ở cùng với nàng như vậy là quá tốt, đây là cảnh ảo tưởng bao nhiêu lần, rốt cuộc được thực , nàng cuối cùng thuộc về , tựa như đế vị của , đến cuối cùng vẫn là .

      Hai nô tỳ kia đáng ghét, đến thông báo, lại để cho bỏ lỡ thời khắc thưởng thức dung nhan lúc nàng, đáng chết!

      "Ừ ——" nàng ưm tiếng. Long Tiêu cho là nàng tỉnh, trầm ngâm nhìn kỹ, phát nàng đạp chăn lại ngủ mất, cười khẽ, ra là nàng ngủ thiếp , lại cũng có mặt ngây thơ như vậy, đáng !

      nhịn được cúi đầu xuống, hôn lên khóe môi nàng, đưa đầu lưỡi ra tỉ mỉ lướt qua hình môi của nàng, xúc cảm mềm mại của nàng làm cho cổ họng căng lên, bụng dưới hồi nóng ran, xương sống hoàn toàn trào lên cảm giác tê dại, làm than ra tiếng.

      Vốn định lướt qua liền ngừng lại, muốn quấy rầy nàng ngủ ngon, lại lần nữa chiếm đoạt ngọt ngào của nàng, hôn từ từ sâu hơn, môi nàng ngọt, thơm ngọt!

      Bị hôn cách nào hô hấp, Liên Kiều tự chủ khẽ mở môi đào ra, lại làm cho cái lưỡi to tiến vào, dây dưa lấy nàng.

      Ghét loại cảm giác bị xâm phạm này, đó phải là mùi vị của , nàng cự tuyệt tiếp nhận! Nhíu đôi mày thanh tú, nàng đưa tay chống lại lồng ngực của Long Tiêu, kháng cự xâm nhập của . Từ từ mờ mịt mở mắt, nàng nhìn thấy đôi mắt tràn đầy tình dục của .

      Kinh sợ. Cắn cái, nàng nếm được vị ngai ngái, nhưng vẫn được buông ra, như cũ Cuồng Bá mút lấy lưỡi của nàng, mặc dù tia máu chảy xuống khóe miệng .

      Nàng sợ, điên cuồng trong đáy mắt nam nhân này làm cho nàng sợ! sợ hãi, nàng ràng muốn thỏa hiệp.

      Rốt cuộc dần dần thả môi nàng ra, liên tục hôn vào các nơi khác ở cổ nàng, chịu đựng cảm giác cực kì nhục nhã, nàng lạnh lùng : "Buông ta ra!"

      chút cử động, bắt đầu cởi nàng áo, "Xoẹt ——" nàng nghe được tiếng quần áo bị xé rách.

      "Cắn đứt lưỡi của ngươi, ít nhất ta có thể cắn đứt lưỡi của ta!" Đè nén sợ hãi trong lòng, nàng cố giữ vững tỉnh táo .

      Đầu ở trước ngực nàng rốt cuộc cũng dừng lại, ngẩng đầu, thở hổn hển nhìn nàng, dục vọng trong đáy mắt ràng chưa được thỏa mãn. Chỉ là lời của nàng làm cho dừng lại, bởi vì, biết nàng được làm được.

      Nhếch miệng, dục vọng trong đôi mắt , nụ cười bên môi, máu tươi phun đầy khóe miệng, tạo thành bộ dạng vô cùng tà tứ, máu tanh lại khiến hấp dẫn trí mạng.

      "Ngọc phi, đừng giãy giụa vô vị nữa! Nàng là của trẫm, vĩnh viễn đều là của trẫm, cả đời này ngươi cũng trốn thoát!"

      "Ta ngươi, ở trong lòng ta ngươi đáng giá đồng, Đế Vương như thế nào, đối với ta, ngươi hơn đôi dép cũ!" Nàng lạnh nhạt .

      Trong nháy mắt tức giận, nhưng chỉ là trong nháy mắt, cơn giận rất nhanh bình thường trở lại, biết nàng kích động , nàng cố ý. Nữ nhân này quá biết tính toán, phóng túng phải là đối thủ của nàng, chỉ có mới đủ kiên nhẫn cùng lực lượng thuần phục nàng. ngày nào đó, nàng hạ đầu cao ngạo, tình ý liên tục rúc vào ngực , van xin nhiệt tình.

      Đêm nay, đụng tới nàng, ôm nàng ngủ, cho đến khi bình minh!
      FuuPHUONGLINH87^^ thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :